Chương 289: Phụ thể.


- Quan tài Ngọc Thạch nơi đây đã bị ta lấy đi rồi. Ba người các ngươi nên quay về đi.
 
Người trung niên nói. Sất Hổ cười đau khổ, vội vàng dạ vâng một tiếng. Ánh mắt Hồng Điệp lóe lên hướng về Thủy Đàm không nói một lời.
 
Nét mặt người trung niên lộ vẻ giống như cười vậy, nói:
 
- Nơi này thực sự là có tầng thứ ba, nếu như không sợ chết thì cứ thử một lần. Cửa vào chính là Thủy Đàm đó.
 
Đúng lúc đó, từ cửa động phía trên phát ra những âm thanh phá không. Trong nháy mắt một bóng người đáp xuống.
 
- Ha ha, náo nhiệt quá nhỉ. - Bóng người đó dừng lại trên không trung, chính là Lão đầu tóc trắng như cước kia.
 
Ánh mắt người trung niên lập tức trầm xuống, nhìn chằm chằm Lão đầu, nói:
 
- Các hạ cũng theo tới đây có ý đồ gì vậy?
 
Lão đầu cười ha ha, nói:
 
- Ý đồ thì không có, chỉ là có chút hứng thú với tầng thứ ba ở đây mà thôi. Sao! Không để ta vào đó à?
 
Người trung niên hừ lạnh một tiếng, trầm ngâm một chút, không nói một lời bước một bước.
 
- Binh!
 
Thân mình lao xuống Thủy Đàm. Lập tức Đàm Thủy mở ra, để lộ một cái động ở dưới đáy. Thân mình người trung niên khẽ động, như một tia chớp chui vào bên trong.
 
Ánh mắt Lão đầu chớp động theo sát ngay sau.
 
Hồng Điệp cắn răng, lần này nàng đã bị tổn thất lớn. Nếu như không thu được gì thì thực sự là không cam lòng nên cũng chui vào trong động. Cho dù là Long Đàm Hổ huyệt thì nàng nhất định cũng chui vào. Sất Hổ nhìn Vương Lâm, cười khổ:
 
- Tằng huynh! Ngươi cũng muốn thăm dò một chuyến hay là rời khỏi đây?
 
Thần sắc Vương Lâm như thường, hắn không trả lời mà là hỏi ngược lại:
 
- Sất Hổ huynh! Chu Dật là ai vậy?
 
Vẻ mặt Sất Hổ trở nên cổ quái, do dự hồi lâu, không mở miệng mà dùng Truyền âm nói:
 
- Tằng huynh! Người này chính là lão quái Anh Biến mà ở Chu Tước tinh chúng ta, tu vi cao siêu không thể biết hết được. Hơn nữa người này lại có một sở thích đặc biệt đó là thích thi thể!
 
- Thích thi thể? - Vương Lâm ngẩn ra.
 
- Đừng nói to như vậy, hắn ta mà nghe thấy thì chỉ có con đường chết mà thôi. -
 
Sất Hổ vội vàng nói, sau đó nắm nắm đấm lại nói tiếp:
 
- Tằng huynh muốn đi xem, chi bằng đi chung đi?
 
Vương Lâm trầm ngâm một lát rồi gật đầu. Hai người người trước kẻ sau bay vào trong Động dưới Thủy Đàm.
 
Động trong Thủy Đàm này cũng không sâu, thân ảnh hai người lại rất nhanh nên không lâu sau đã chui qua đó. Khi xuất hiện thì trước mặt là một thế giới như là thủy tinh vậy.
 
Khắp nơi này đều là những thủy tinh màu trắng nhọn hoắt như những mũi kiếm, phun ra từng đợt khí tiên giới, Từ những cột thủy tinh tán phát ra mịt mù xung quanh.
 
Ở đằng xa, Hồng Điệp cầm một cái hồ lô trong tay, đang vội vã thu thập tiên khí.
 
Vẻ mặt Sất Hổ lộ rõ sự vui mừng, không nói một lời vỗ vào túi trữ vật. Từ trong đó lấy ra một cái túi vải màu xanh, nó rung lên rồi hấp thụ một lượng lớn tiên khí.
 
Cùng với đó thân mình hắn hạ xuống, vỗ vào một cây cột Thủy tinh, nhưng lại nge thấy một âm thanh giống như là âm thanh của kim loại phát ra. Thủy tinh không hề lay chuyển.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, cũng lấy một miếng Hấp Linh Mộc, bắt đầu hấp thu tiên khí ở xung quanh.
 
Ba người lúc này không nói một lời nào dốc hết sức để hấp thu tiên khí.
 
Tẩy Linh chi mộc của Vương Lâm hiển nhiên không thần kỳ bằng bảo bối của bọn Sất Hổ, tốc độ kém hơn rõ rệt.
 
Nhưng chẳng bao lâu sau, bỗng nhiên từ đằng xa truyền tới những đợt âm thanh cực lớn, đó là âm thanh của người trung niên Chu Dật.
 
- Lão già ngươi đừng ép người quá đáng! Nơi này tiên khí nhiều như vậy ngươi không đi hấp thu mà cứ đi theo ta vậy.
 
- Trên người ngươi có tử khí, hiển nhiên là ta muốn đi theo ngươi rồi!
 
Trong khi hai người nói chuyện, chỉ nhìn thấy một đạo cầu vồng, một trước một sau bay như tên tới chỗ ba người bọn Vương Lâm. Trong chớp mắt đã tới trước mặt bọn họ.
 
Ánh mắt người trung niên lóe lên, tay phải thu lại rồi tóm về đằng sau. Lập tức một đạo lốc xoáy rất lớn xuất hiện đằng sau ông ta, trong nháy mắt một luồng hấp lực cực lớn được phóng ra.
 
Thủy tinh ở dưới mặt đất lập tức phát ra những tiếng kêu tanh tách, có thể nhìn thấy chúng xuất hiện những vết nứt.
 
- Ào…ào…ào Một lượng lớn Thủy tinh bị đứt ra rồi bay ra được hấp thụ vào trong cơn lốc.
 
Vẻ mặt Lão đầu đứng đằng sau người trung niên khẽ biến, hai tay vội biến hóa pháp quyết. Lập tức đằng sau ông ta xuất hiện một cỗ quan tài cực lớn. Cỗ quan tài có một màu tím hồng. Lão đầu nhảy vọt một cái liền đứng lên trên cỗ quan tài. Đến lúc đó mới chống cự được hấp lực của cơn lốc. Hai người vừa thi triển pháp thuật, tiên khí ở đó lập tức trở nên hỗn loạn.
 
- Ngự Linh…Ha ha, hóa ra ngươi là Chu Dật, tên Chu Dật thích thi thể. Chẳng trách trên người ngươi lại sặc mùi tử khí như vậy! - Lão đầu nhìn chằm chằm vào cơn lốc cười lớn.
 
Tiếp đó lão vỗ nhẹ vào cỗ quan tài phía dưới, lập tức quan tài phát ra những âm thanh như móng tay cọ xát vào bề mặt quan tài vậy. Âm thanh rất chói tai dường như trong đó chứa đựng một luồng lực cực kỳ lớn. Cùng với đó là một luồng Hắc khí từ trong quan tài bay ra biến thành một Quỷ trảo cực lớn. Quỷ trảo đen sì lóe lên rồi chộp lấy cơn lốc.
 
- Binh!
 
Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên, chấn động cả tầng thứ ba tiên giới. Mặt đất nhanh chóng nứt toác. Rất nhiều thủy tinh nhanh chóng biến thành tro bụi, trên không trung những khe nứt xuất hiện dày đặc.
 
Một lượng lớn tiên khí bị tiêu tán từ những chỗ nứt ra đó. Dường như trong chớp mắt tiên khí nơi đây không còn lấy một chút.
 
- Thi Âm tông! Ngươi đích thị là đại trưởng lão của Thi Âm tông. Nếu như hai chúng ta động thủ ở đây e rằng tầng toái phiến này sẽ vỡ tan mất. Một khi Toái Phiến vỡ tan với tu vi của hai người chúng ta sẽ có thể chạy thoát. Nhưng ta nói cho ngươi biết ở đây có tổng cộng sáu tầng Toái Phiến chồng lên nhau, chỉ cần một trong số đó hoàn toàn bị vỡ vụn thì những Toái Phiến khác cũng sẽ vỡ tan. Đến lúc đó cho dù là Vấn Đỉnh kỳ cũng không thể thoát được đâu! - Sắc mặt Chu Dật âm trầm nói.
 
Sắc mặt lão đầu biến đổi ánh mắt chớp động, thân mình bỗng nhiên biến mất trên quan tài. Sau khi xuất hiện lại đứng sau Hồng Điệp.
 
Hồng Điệp giật mình quay đầu lại. Lão đầu cười với cô ta, trong vẻ mặt tươi cười đó kèm theo những tia âm trầm.
 
- Tiểu nha đầu, mượn ngươi một chút!
 
Từ thất khiếu của lão đầu bỗng nhiên xuất hiện mấy đạo khí, giống như là những con rắn nhỏ vậy, nhanh chóng chui vào thất khiếu của Hồng Điệp.
 
Lần đầu tiên trên mặt Hồng Điệp lộ rõ vẻ hoảng sợ. Nàng biết có giẫy dụa thì cũng vô ích liền vội giơ tay phải lên trên đó có một chiếc vòng ngọc, giọng gay gắt:
 
- Tiền bối! Ngươi nhận ra vật này chứ!
 
- Tiêu chí đệ tử Hạch tâm của Chu Tước quốc, một cái Nguyên Khai Thái trạc. - Ánh mắt lão đầu sững lại.
 
Lúc này những con rắn nhỏ đã chui vào thất huyệt của Hồng Điệp, sắc mặt cô ta biến thành màu xanh đen, giãy dụa nói:
 
- Tiền bối! Chiếc vòng này có mối liên hệ mật thiết với nguyên thần của ta. Nếu như ta chết nó sẽ lập tức nổ tung. Đến lúc đó Toái Phiến tiên giới này cũng sẽ nổ tung, ngươi cũng không chạy thoát được đâu! Hơn nữa cho dù ngươi có chạy thoát thì cũng không có chỗ dung thân đâu. Cái vòng này là tiêu chí đệ tử Hạch tâm của Chu Tước tinh. Phàm là những người có cái vòng này một khi bị giết thì Chu Tước quốc sẽ dùng những phương pháp đặc biệt để tìm ra hung thủ. Đến lúc đó, ngươi sẽ bị Chu Tước tinh truy sát!
 
Lão đầu chau mày, hừ nhẹ một tiếng:
 
- Tiểu nha đầu, ngươi yên tâm, ta sẽ không giết ngươi đâu! - Nói xong ông ta ngẩng đầu nhìn Chu Dật, nói:
 
- Chu Dật, ta lấy thân thể của nữ tử này chiến đấu với ngươi như vậy sẽ không vượt quá cực hạn công kích có thể.
 
- Ngươi cũng dùng một người ứng chiến đi!
 
Sắc mặt Chu Dật âm trầm, nói:
 
- Rút cục thì ngươi muốn gì!
 
Lão đầu cười lạnh đáp:
 
- Thi thể Tiên nhân trên người ngươi, ta không ngửi lầm được. Ta muốn thi thể đó!
 
Rồng có vảy ngược động vào đó sẽ khiến nó nổi giận.
 
Đối với Chu Dật mà nói, vảy ngược của hắn chính là nữ thi đó.
 
- Đình nhi! Lại có người đến cướp ngươi đó. tất cả những người muốn cướp ngươi đều phải chết, chết, chết! - Ánh mắt Chu Dật hằn lên những tia kỳ dị, nhìn chằm chằm vào lão đầu, tiếp đó tay phải chỉ vào Sất Hổ, nói:
 
- Ngươi, lại đây! - Sắc mặt Sất Hổ trở nên rất khó coi. Hắn do dự hồi lâu không dám cãi lời mà chỉ thở dài bay về phía Chu Dật.
 
Đứng bên cạnh Chu Dật cũng không hề biết hắn đã thi triển pháp thuật thần thông gì. Hắn ngồi khoanh chân trên không, một đạo cầu vồng bảy sắc rất lớn xuất hiện trên đỉnh đầu hắn rồi đáp xuống Thiên Linh cái của Sất Hổ. Lập tức, hai mắt của Sất Hổ có một sự chống cự.
 
- Làm phân thân của ta một lần. Chỉ cần nghe lời ngươi không những không chết mà còm có thể cảm ngộ được Ý Cảnh của ta! - Chu Dật bình thản nói.
 
Sất Hổ do dự rồi không chống cự nữa. Rất nhanh hai mắt hắn càng ngày càng sáng lên, hơi thở của toàn thân lập tức dâng lên.
 
- Ha, ha ba Tên tiểu tử này. Ta chọn một cơ thể Tiên Thiên Ngũ linh, ngươi chọn một Huyết mạch Cự Ma xa xưa. Chỉ còn lại một người tầm thường, người này giữ lại cũng vô ích. Cút! - Lão đầu cười lớn, rồi trợn mắt nhìn Vương Lâm.
 

Tiên Nghịch - Chương #289


Báo Lỗi Truyện
Chương 289/1976