Chương 1840: Bàn tay này của ai!


Tông môn.
 
Vương Lâm từ trong nhập định tỉnh lại, ánh mắt lộ vẻ nhớ lại.
 
Ta tới từ Thất Đạo Tông!
 
Hồi lâu hắn mới bình tĩnh nói.
 
Thất Đạo Tông?
 
Hải Tử Thiên Tôn suy nghĩ trong chốc lát. Trong tất cả các cường đại tông môn trong ấn tượng của nàng dường như không có Thất Đạo Tông.
 
Đông Châu Thất Đạo Tông, là một tông môn rất nhỏ.
 
Vương Lâm thầm than. Người ta hỏi tới tông môn của hắn, lúc này lại khiến hắn nhớ tới cố hương.
 
Ta không có tông môn, từ nhỏ đã đi theo sư tôn, lớn lên bên trong Đế Sơn.
 
Hải Tử Thiên Tôn nhẹ giọng nói.
 
Đế Sơn rất đẹp. Mỗi khi tới mùa này lá đỏ ngập nơi này, giống như ngọn lửa bùng cháy vậy. Ngươi nếu có cơ hội có thể đi tới Đế Sơn một chút.
 
Hai người nhẹ giọng nói chuyện giống như có một không khí đặc thù tràn ngập phạm vi trăm trượng này.
 
Lấy chiến lực Thiên Tôn của ngươi, tại Nam Châu này chắc chắn Đạo Nhất Thiên Tôn sẽ mời chào ngươi. Đồng ý rồi sao?
 
Đôi mắt xinh đẹp của Hải Tử Thiên Tôn nhìn lên người Vương Lâm.
 
Chưa!
 
Vương Lâm lắc đầu.
 
Sư tôn ta tốt lắm. hay là theo lão nhân gia người đi.
 
Thấy Vương Lâm nói vậy, khuôn mặt Hải Tử Thiên Tôn lộ nụ cười, nhìn hắn nhẹ giọng nói.
 
Tạm thời ta chưa nghĩ tới.
 
Vương Lâm không trực tiếp cự tuyệt mà uyển chuyển mở miệng.
 
Ngươi tu đạo bao nhiêu năm rồi?
 
Hải Tử Thiên Tôn không biết tại sao đột nhiên hỏi tới vấn đề này.
 
Hẳn là không dài như ngươi.
 
Vương Lâm nhướng mày.
 
Hải Tử Thiên Tôn nghe vậy thì lập tức che miệng cười rộ lên. Đây là lần đầu tiên trong một năm nay nàng như vậy.
 
Với tu vi của ngươi, có thể có được chiến lực của Thiên Tôn, bị nhốt ở nơi này lại không nóng nảy chút này, nghĩ chắc là không có song tu đạo lữ. Nếu không thì cũng không có khả năng lại không lo lắng chút nào tới chuyện thoát vây.
 
Vương Lâm lại nhíu mày. Đưa mắt nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mắt này một cái, mơ hồ cảm thấy người này hình như có hơi kỳ quái, bất đồng với cảm giác của mình về nàng.
 
Nể tình ngươi đồng thời bị vây với ta ở nơi này, lúc trước lại không một mình rời đi, có muốn ta giới thiệu cho một người hay không?
 
Hải Tử Thiên Tôn giống như rất hứng thú với đề tài này, lại nhìn Vương Lâm nói.
 
Tướng mạo tầm thường, nhưng khí chất đặc biệt, cũng không tệ lắm.
 
Tu vi không cao nhưng lại có chiến lực Thiên Tôn, phi thường tốt.
 
Tổng thể mà xét thì coi như là hài lòng. Cứ như vậy đi. Đợi tới khi thoát vây thì chuyện song tu đạo lữ của ngươi tỷ tỷ sẽ giúp cho.
 
Đôi mắt Hải Tử Thiên Tôn sáng ngời, nhìn Vương Lâm, nhẹ nhàng chớp chớp đôi mắt động lòng người.
 
Thu lại thần thông mị hoặc của ngươi đi.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, giọng nói lạnh như băng chậm rãi vang lên.
 
Hải Tử Thiên Tôn đang định nói chuyện tiếp thì trong hai mắt Vương Lâm đột nhiên tỏa ra kim quang. Trong kim quang này, thần sắc hắn cực kỳ uy nghiêm, có một luồng lực lượng trấn áp mạnh mẽ.
 
Nếu như ngươi bị nhốt ở nơi này thời gian quá dài, muốn tìm một người nói chuyện thì Vương mỗ tìm cho ngươi một người!
 
Vương Lâm vừa nói vừa phất tay. Lập tức hư ảnh biến rao ra, lôi đình chân thân bước ra khoanh chân ngồi xuống giữa Hải Tử Thiên Tôn vào Vương Lâm.
 
Nói chuyện với phân thân của Vương mỗ đi. Đừng có quấy rầy ta tu hành.
 
Trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia hàn ý. Đứng dậy đi tới một góc xa Hải Tử Thiên Tôn, một lần nữa ngồi xuống, nhắm mắt đả tọa. Luyện hóa thụ linh thứ ba.
 
Hải Tử Thiên Tôn sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Vương Lâm lại nghĩ ra phương pháp như vậy, đôi mày thanh tú nhíu lại, nhìn thoáng qua lôi đình chân thân băng lãnh tỏa ra khí tức sát lục nồng đậm đang nhìn chằm chằm vào mình, hừ nhẹ một tiếng, cũng nhắm mắt ngồi xuống.
 
Hải Tử Thiên Tôn này rõ cổ quái!
 
Bản thể Vương Lâm ở phía xa xa trong lúc Hải Tử Thiên Tôn nhắm mắt đả tọa, đồng tử âm thầm co rụt lại.
 
Ta vốn trước đây tưởng bàn tay nọ sau khi đi ra có biến đổi, cho nên sau khi xuất hiện không lao thẳng tới ta mà lại công kích nàng ta.
 
Hiện giờ thì có vẻ như còn chút bí ẩn đây.
 
Biến hóa lúc trước của Hải Tử Thiên Tôn khiến ấn tượng của Vương Lâm thay đổi. Nhưng hắn lại không phát hiện ra hiện tượng giống như một thân thể, hai hồn phách, cho nên mới dùng ánh mắt Tiên Cực Kiếm đảo qua, nhưng cuối cùng cũng không phát hiện ra chút dấu vết nào.
 
Hải Tử Thiên Tôn này lúc đầu ta thấy bình thường. Nhưng vừa rồi lại hơi làm càn rồi.
 
Vương Lâm nhíu mày, trầm ngâm một lát, sau đó liền không để ý tới nàng nữa mà đắm chìm vào hấp thu Sơn Hải thụ linh.
 
Thời gian thoáng một cái đã trôi qua ba năm.
 
Trong ba năm này Vương Lâm không để ý tới Hải Tử Thiên Tôn chút nào, không ngừng hấp thu Sơn Hải thụ linh trong thân thể, khiến cho mộc bản nguyên trong cơ thể hắn không ngừng trưởng thành. Thời gian ba năm, hắn hấp thu được bốn thụ linh xong, mộc bản nguyên nọ đã có chút thành tựu.
 
Một vùng hoa văn màu lục di động trên làn da Vương Lâm. Hoa văn này thoạt nhìn giống như thực vật, như ẩn như hiện, khiến cho hình dáng của hắn lúc này hơi quỷ dị.
 
Trong ba năm này Hải Tử Thiên Tôn cũng không nói một câu nào, như chìm đắm vào đả tọa giống Vương Lâm, thỉnh thoảng thần sắc lại biến hóa, không biết đang tu luyện thần thông gì.
 
Trong ba năm này hầu như cứ cách một năm lại có tiếng ầm vang truyền tới từ bên ngoài, giống như có lực lượng mạnh mẽ đánh vào tầng sáng. Mà theo thời gian trôi qua, tiếng động này lại càng thường xuyên vang lên hơn.
 
Tầng sáng trăm trượng lúc này trong ba năm đã có dấu hiệu thu nhỏ lại.
 
Vào tháng thứ tư của năm thứ ba này, đột nhiên tiếng ầm vang bên ngoài tầng sáng trở lên kịch liệt hơn quá khứ rất nhiều, cắt đứt việc tu hành của Vương Lâm, khiến hắn bỗng ngẩng đầu nhìn lại.
 
Trong nháy mắt khi ngẩng đầu, thần sắc hắn biến đổi. Đứng dậy bước về phía trước. Hầu như trong nháy mắt thân thể hắn di động, tầng sáng trăm trượng này trong tiếng ầm vang đã co lại!
 
Từ trăm trượng, lúc này nó liền giảm đi một nửa, chỉ còn năm mươi trượng! Hải Tử Thiên Tôn lúc này cũng tỉnh lại, thần sắc biến hóa cất bước đi tới.
 
Tiếng ầm vang duy trì liên tục hơn nửa canh giờ mới từ từ tiêu tán. Tầng sáng phòng hộ lúc này chỉ còn lại năm mươi trượng mà thôi! Khoảng cách năm mươi trượng đối với Vương Lâm và Hải Tử Thiên Tôn mà nói đã là quá gần. Hai người đưa mắt nhìn nhau.
 
Tầng sáng phòng hộ này xem ra ngay cả trăm năm cũng không thể duy trì nổi nữa. Ta đã không ngừng co rút lại, lấy cách này chống cự với bàn tay kia nhưng chỉ được ba năm đã trở thành năm mươi trượng rồi.
 
Nếu như để vạn trượng như trước, phân tán như cũ thì e rằng đã bị đánh tan rồi.
 
Thần sắc hay giọng điệu của Hải Tử Thiên Tôn lúc này cũng không giống với ba năm trước, giờ lại khôi phục bình thường.
 
Sợ là không lâu nữa, phạm vi năm mươi trượng này lại còn có thể giảm xuống, cho tới khi tầng sáng sụp đổ.
 
Đôi mày Hải Tử Thiên Tôn nhíu chặt, thần sắc lộ vẻ bất đắc dĩ.
 
Hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn phía trên tầng sáng, lại thấy được trong bóng tối một thân ảnh mơ hồ. Thân ảnh này giống như ẩn ở nơi đó. Đưa mắt nhìn hắn.
 
Trong tích tắc khi nhìn nhau, tâm thần Vương Lâm chấn động, giống như ánh mắt ở bên ngoài tầng sáng ẩn chứa một lực lượng kỳ dị, có thể hút tâm thần Vương Lâm tới, hóa thành một luồng ý tức xao động tràn ngập thân thể Vương Lâm.
 
Hai mắt Vương Lâm lóe lên kim quang, cả người lập tức tỉnh táo lại.
 
Nó vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chúng ta. quan sát nhất cử nhất động của chúng ta. Mấy năm nay đều như thế.
 
Ánh mắt Hải Tử Thiên Tôn lộ vẻ sợ hãi, nhẹ giọng mở miệng nói.
 
Nó là một bàn tay gãy!
 
Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
 
Như vậy nó rốt cục là bàn tay của ai!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trong khi Hải Tử Thiên Tôn đang sửng sốt, thân thể đột nhiên bay lên, thẳng về phía bên trên.
 
Hành động đột ngột này khiến cho Hải Tử Thiên Tôn lộ ra vẻ lo lắng, thân thể cũng nhoáng lên, đang định đi theo.
 
Ngươi không nên đi tới. Nếu phát hiện ra ta có gì không đúng thì lập tức đánh thức ta dậy!
 
Vương Lâm không quay đầu lại nhưng giọng nói lại vang vọng trong tâm thần Hải Tử Thiên Tôn.
 
Thân thể mềm mại của Hải Tử Thiên Tôn sững lại, nhìn bóng lưng Vương Lâm lao về phía trước. Bóng lưng này khiến nàng nhớ tới cảnh mấy năm trước Vương Lâm che chờ trước người mình.
 
Trong nháy mắt Vương Lâm đã tới gần biên giới của tầng sáng kia, khuôn mặt chỉ cách tầng sáng không tới ba tấc. Trong nháy mắt khi hắn tới, đột nhiên hư ảnh ở bên ngoài tầng sáng cũng chuyển động, bất ngờ vọt về phía Vương Lâm.
 
Ở bên ngoài tầng sáng, thân ảnh mơ hồ kia chợt dừng lại, cũng ở cách tầng sáng ba tấc, cách Vương Lâm trong tầng sáng không tới sáu tấc!
 
Khuôn mặt đó không có da mặt, huyết nhục mơ hồ, trông cực kỳ khủng khiếp, nhưng lại tràn ngập sự uy nghiêm không nói lên lời. Thân thể hắn chỉ hư ảo mơ hồ, không nhìn rõ ràng, duy có
 
cánh tay trái của thân ảnh này lại cực kỳ chân thật, giống như tồn tại thật sự vậy, có cả làn da!
 
Trong nháy mắt khi nhìn rõ khuôn mặt của thân ảnh này, hai mắt Vương Lâm đột nhiên co rút lại, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Tâm thần hắn giống như có trăm vạn lôi đình ầm vang, thân thể chấn động mãnh liệt!
 
Khuôn mặt mơ hồ kia không có lớp da, hai mắt trong nháy mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị, xuyên thẳng qua ba tấc trong tầng sáng, giống như muốn xuyên thấu qua hai mắt Vương Lâm.
 
Trong đầu Vương Lâm ầm vang, trong nháy mắt mất hết mọi ý thức, chỉ còn lại ánh mắt hóa thành một đôi mắt vĩnh hằng. Cặp mắt kia mang theo một vẻ quỷ dị không nói lên lời, hóa thành một giọng nói vang vọng trong tầm thần Vương Lâm.
 
Đến. Đến. Đến đây.
 
Ngay trong nháy mắt khi giọng nói này vang lên, từ trong thân thể Vương Lâm truyền ra tiếng tim đập thình thịch giống như lôi đình vang lên. Tiếng động này ầm ầm không ngừng, giống như tiếng gọi thức tỉnh khiến Vương Lâm lập tức tỉnh lại. Trong nháy mắt này, bên tai hắn truyền tới tiếng kinh hô lo lắng của Hải Tử Thiên Tôn. Thậm chí một làn gió thơm cuốn tới, Hải Tử Thiên Tôn đã tới gần hắn.
 
Ta không sao.
 
Vương Lâm chậm rãi mở miệng. Lúc này khoảng cách của hắn tới tầng sáng chỉ còn một tấc, đi tới một chút nữa là sẽ xuyên qua tầng sáng này!
 
Trong nháy mắt Vương Lâm thức tỉnh, thân ảnh mơ hồ bên ngoài tầng sáng phát ra tiếng gào thét, đánh mạnh lên tầng sáng, giống như muốn nhảy vào bên trong. Tầng sáng này lóe lên kịch liệt, giống như sắp sửa bị nghiền nát vậy.
 
- Tiên Tổ!
 
Ánh mắt Vương Lâm xuyên thấu qua tầng sáng đang giao động, nhìn vào thân ảnh đang điên cuồng đánh tới.
 

Tiên Nghịch - Chương #1840


Báo Lỗi Truyện
Chương 1840/1976