Chương 177: Nữ tử Vân Phi.


Tu ma nội hải, Toái Tinh Loạn.
 
Tại một nơi có một vòng tròn lớn được tạo từ vô số đá vụn. Nơi đây chứa đầy một cỗ lực lượng thần bí, bất kể là từ ngoài tiến vào hay từ bên trong đi ra đều cần phải đối mặt với phân thân có cùng tu vi với mình. Và chỉ có thể thông qua sau khi chiến thắng.
 
Vùng đất này thần bí khó lường, hơn nữa phía trong vòng tròn cực kỳ hung hiểm. Cho nên rất ít có người sẽ đi tới nơi này. Dần dần, nơi này hầu như không còn người biết đến Một ngày nọ, hai đạo kiếm quang một trước một sau từ xa nhanh chóng bay đến. Đạo kiếm quang phía trước có chút ảm đạm, trong đó có thể thấy được một cô gái trẻ. Nàng này sắc mặt tái nhợt, không còn chút máu. Nàng mặc một bộ quần áo lụa mỏng, màu xanh hồng, phần eo tinh tế, tướng mạo có vài phần tư sắc.
 
Đạo kiếm quang đằng sau cô gái là người đàn ông trung niên. Người này mặt chữ điền, lông mày rậm rạp, mắt lớn như chuông. Lúc này khóe miệng hắn đang hiện lên một tia cười lạnh, hai mắt lộ ra hàn mang, nhìn chằm chằm vào thiếu nữ đằng trước Dưới chân hắn kiếm quang vững vàng không loạn, hiển nhiên vẫn chưa toàn lực truy đuổi. Hắn nhìn chằm chằm nàng kia, ánh mắt càng ngày càng lạnh.
 
Hai đạo kiếm quang một trước một sau, nháy mắt liền từ xa xa bay tới. Cô gái trong trang phục lụa mỏng màu xanh nhìn phía trước cách đó không xa là Toái Tinh Loạn, đáy lòng dâng lên khổ ý. Nàng đã chạy gần một tháng. Trong một tháng này, bất kể nàng trốn tới đâu người nọ đều đuổi theo không bỏ. Nếu không phải nàng sử dụng bí thuật của sư môn bỏ chạy, sợ là đã sớm bị đối phương đuổi kịp.
 
Nhưng dựa vào bí thuật bỏ chạy quá mức tiêu hao linh lực. Sau vài lần, nàng dĩ nhiên không thể thi triển lại được nữa. Quá bối rối làm nàng không lưu ý phương hướng, không ngờ đi tới phạm vi Toái Tinh Loạn.
 
Khi nàng phản ứng lại muốn thay đổi phương hướng thì người phía sau lại đuổi theo. Rơi vào đường cùng nàng chỉ có thể tiếp tục phi hành. Hai người đang truy kích khoảng cách tới vòng tròn tạo thành từ đá vụn kia càng ngày càng gần.
 
Đáy lòng nàng hiểu được người phía sau hiển nhiên không dùng ra toàn lực, mà là dùng cách trêu tức, mang đến vô cùng áp lực buộc chính mình phi hành về phía trước. Nếu tính đúng, mình sẽ không tiến vào trong Toái Tinh Loạn, do vậy theo khoảng cách càng ngày càng gần, đáy lòng nàng áp lực cũng càng ngày càng lớn.
 
Tiễn Côn không nhanh không chậm truy kích theo sau. Hắn trong lòng đúng là cần vật trong ngực nàng. Nếu không có vài lần nàng dùng phương thức kỳ dị chạy trốn, hắn đã sớm đuổi kịp. Nhưng hiện tại, nữ nhân này bối rối không ngờ tiến vào Toái Tinh Loạn. Đây có lẽ là ông trời cũng hỗ trợ hắn. Nghĩ đến đây, hắn khóe miệng tươi cười, càng thêm âm lãnh.
 
- Vân Phi, phía trước chính là Toái Tinh Loạn. Toái Tinh Loạn này tại Tu ma hải rất có hung danh. Cho tới bây giờ tại hạ không có nghe nói có ai có thể may mắn đi qua. Ngươi có không nguyện ý thử một lần không?
 
Tiễn Côn giọng điệu âm trầm, thanh âm chậm rãi truyền tới.
 
Thiếu nữ sắc mặt càng thêm tái nhợt, nội tâm nổi lên từng trận chua xót. Ở khoảng cách ngoài Toái Tinh Loạn năm trượng , nàng bỗng nhiên ngừng lại, xoay người nhìn Tiền Côn, mặt lộ nét thê thảm. Nàng cắn chặt môi nói:
 
-Tiền tiền bối, tiểu nữ là người cơ khổ, lần này may mắn chạy ra nơi đó. Ngài làm gì đuổi tận giết tuyệt?
 
Tiền Côn khóe miệng khẽ động, phi kiếm dừng lại ở cách cô gái hơn mười trượng, liếc mắt một cái nhìn Toái Tinh Loạn phía sau nàng, ngoài mặt cười nhưng đáy lòng lạnh lẽo nói:
 
-Tại hạ cũng là phụng mệnh làm việc. Muốn trách chỉ trách người cầm vật không nên cầm mà thôi!
 
Cô gái cười thảm, từ trong túi trữ vật lấy ra một khối ngọc giản, nhìn Tiền Côn, thấp giọng nói:
 
- Đây vốn là vật của sư môn tiểu nữ, lại có thể nào không nên lấy đây. Tiền bối, vật ấy trong Ma Cung đã có bản sao, ta lấy đi đối với ma cung mà nói, cũng không có gì ảnh hưởng.
 
Tiền Côn ánh mắt nhìn về phía ngọc giản, trong mắt ẩn lộ một tia tham lam. Hắn nhận được nhiệm vụ vốn là giết nàng này, thu hồi lại ngọc giản.
 
Trên ngọc giản có phong ấn của Ma Cung. Tiền Côn biết, mặc dù là chính mình lấy được cũng không thể tra xét, chỉ có thể nộp lên trên. Mà cô gái gọi là Vân Phi này thân phận không rõ ràng, nhưng là người được phép xem xét ngọc giản này. Nếu không nàng cũng không có cơ hội đem ngọc giản này trộm đi.
 
Bởi vì một loạt nguyên nhân này mà trước đó hắn vẫn chưa hạ tử thủ, mà là từng bước áp sát.
 
Tiền côn âm trầm nói:
 
- Lấy đi vật ấy đối với Ma Cung có ảnh hưởng hay không, tại hạ không biết. Nhưng tại hạ biết, nó đối với ta ảnh hưởng rất lớn!
 
Cô gái vẻ mặt lộ ra vẻ quyết đoán. Nàng cắn hàm răng trắng nói:
 
-Tiền bối có chuyện gì cứ nói thẳng, chẳng hay có phải muốn thiếp thân gỡ bỏ phong ấn trong ngọc giản này phải không?
 
Tiền Côn cũng không nói, nhưng trong mắt cũng lộ ra một tia vui mừng. Hắn sớm đã biết, Vân Phi là truyền nhân của Kỳ Hoàng Môn, năm đó là một môn phái rất nổi danh ở Tu ma hải. Tuy nói Kỳ Hoàng Môn cuối cùng bị một cổ lực lượng thần bí phá hủy trong một đêm, nhưng cô gái này cũng là cơ duyên xảo hợp tránh được một kiếp.
 
Sau đó, nàng cầm ngọc giản ghi chép cách phối chế vài loại đan dược quý giá nhất của Kỳ Hoàng Môn, bị người của Ma Cung bắt được. Nàng chịu nhục làm thiếp của cung chủ. Hiện tại sự việc cách nhiều năm, nàng rốt cuộc tìm được cơ hội, cầm ngọc giản trốn đi.
 
Tiền Côn hiện tại là Kết Đan trung kỳ, khoảng cách hậu kỳ tuy nói là chỉ kém một li, nhưng hắn tư chất có hạn, công pháp cũng chưa phải tuyệt hảo. Vì thế sợ là cuộc đời này đều không thể tiến vào hậu kỳ.
 
Nhưng nếu có thể lấy được ngọc giản này, dựa theo phương thuốc trong này luyện chế đan dược, như vậy hắn có khả năng tiến vào Kết Đan hậu kỳ .
 
Cô gái thầm than một tiếng, xuất ra một khối ngọc giản trống, sau khi gỡ bỏ phong ấn. Nàng nhìn chằm chằm Tiền Côn, nói:
 
- Tiền bối, ta đã gỡ bỏ phong ấn xong. Nếu ngươi thả ta rời đi, ngọc giản này liền là của ngươi!
 
Tiền Côn cười ha hả nói:
 
-Tốt, ngươi đem ngọc giản lại đây. Sau khi tại hạ xem qua xác định không có sai lầm sẽ thả ngươi đi.
 
Nói xong, hắn liền tiến về phía trước.
 
-Đứng lại!
 
Cô gái lập tức lớn tiếng khẽ kêu. Tay phải nàng cầm lấy ngọc giản, chỉ cần linh lực xuất ra liền bóp nát ngọc giản phỏng chế . Đồng thời, nàng lui về phía sau hai trượng, nhìn chằm chằm vào Tiền Côn, miệng nói:
 
- Tiền bối có tu vi Kết Đan trung kỳ, tiểu nữ tu vi chẳng qua vừa mới bước vào Kết Đan, so với tiền bối kém một cảnh giới. Vì thế không thể không đề phòng tiền bối sau khi lấy ngọc giản đổi ý!
 
Tiền Côn nhíu mày. Ánh mắt hắn thoáng hiện hàn mang, nhìn chằm chằm ngọc giản trong tay cô gái, dừng bước, chậm rãi nói:
 
-Ý ngươi là sao?
 
Vân Phi thở sâu, đôi môi thơm khẽ nhếch lên, nói:
 
- Muốn mời tiền bối rời xa đây nghìn trượng, ta chắc chắn đem ngọc giản này đặt ở nơi đây. Sau khi ta rời khỏi tiền bối hãy tới lấy ngọc giản. Nếu không lập tức đem phục chế ngọc giản này bóp nát, sau đó tự sát. Đến lúc đó tiền bối có thể không thu hoạch được gì!
 
Tiền Côn khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh nói:
 
- Buồn cười, ta làm sao biết ngọc giản kia của ngươi là thật hay giả. Nếu là ngươi lừa gạt thì làm sao?
 
Lúc này hai người đều không có phát hiện tại bên trong Toái Tinh Loạn, trên bầu trời xuất hiện một khe hở không gian cỡ ba trượng. Từng trận hắc khí từ trong này tản ra.
 
Vân Phi đôi mi thanh tú nhíu chặt, đang muốn nói chuyện, nhưng lúc này Tiền Côn sắc mặt trầm xuống tiếp tục nói:
 
- Tại hạ cũng không có thời gian cùng ngươi giằng co. Giao ra ngọc giản ta sẽ cho ngươi một con đường sống. Nếu không ta quyết không lưu tình. Ngọc giản này Tiền mỗ cùng lắm thì không cần cũng được!
 
Nói xong thân mình hướng về phía trước, chậm rãi đi tới.
 
Khoảng cách mười trượng chỉ trong chớp mắt đã bị rút ngắn, nhưng Tiền Côn cũng bước đi thong thả. Hắn sợ động tác quá nhanh sẽ làm đối phương theo bản năng bóp nát ngọc giản. Như vậy hắn có thể thực sự không thu hoạch được gì.
 
Vân Phi lại nghiến chặt răng. Ngọc giản nàng cầm trong tay bỗng chuyển hướng ném sang một bên. Theo đó thân mình lập tức nhoáng lên, theo phương hướng ngược lại bay nhanh mà chạy trốn.
 
Hắn gần như lập tức bỏ ý định đuổi giết Vân Phi, muốn nhanh chóng rời đi nơi này. Ý nghĩ vừa mới xuất hiện, liền lập tức bị hắn áp chế, ánh mắt chớp động nhìn chằm chằm vòng tròn đá vụn, đáy lòng thầm nhủ " Dù sao cũng Toái Tinh Loạn ngăn trở, dù là trong đó có cái gì nguy hiểm cũng không có khả năng lao tới, thật sự không cần như chó nhà có tang chạy trối chết."
 
Đúng lúc này, cái khe đột nhiên đình chỉ mở rộng. Trong đó lóe ra từng trận hào quang màu đen kỳ lạ. Một tia khí tức cổ quái theo đó tràn ra. Tiếp đó một người thanh niên mặc hắc bào từ bên trong, vẻ mặt bình tĩnh đi ra.
 
Người này mái tóc bạc trắng, phất phơ trong gió, tràn ngập một loại khí tức thoát trần, nhưng hai mắt lại ẩn lộ vẻ vô tình. Nếu nhìn kỹ có thể thấy bên trong có một quầng trắng mờ.
 
Rõ ràng nhất là tại mi tâm của người này có một tinh điểm màu tím sậm. Tinh điểm này tràn ra từng trận tử mang. Thoạt nhìn tràn đầy cảm giác yêu dị, phối hợp với khe không gian khổng lồ phía sau hắn tràn ra từng trận quang mang đen sẫm, lúc này cả người hắn thoạt nhìn dường như thần ma từ địa ngục đi ra.
 
Sau khi người này đi ra khỏi cái khe cũng không quay đầu lại, tay phải tùy ý vung về phía sau một cái. Lập tức cái khe to lớn nhanh chóng thu nhỏ lại, gần như trong chớp mắt liền từ lớn biến thành nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biến mất, chỉ để lại giữa không trung thanh niên giống như ma thần.
 
Người này đứng ở giữa không trung, ánh mắt lộ ra một tia cảm khái, sau đó nhìn quanh một vòng. Ánh mắt xuyên thấu qua Toái Tinh Loạn, dừng lại ở trên người Tiền Côn và Vân Phi đang đứng bên ngoài.
 
Tiền Côn khi thanh niên đầu bạc đi ra khỏi cái khe liền lập tức có loại cảm giác sợ hết hồn. Do trung gian có Toái Tinh Loạn cách trở nên thần thức hắn không thể đi vào xem xét tu vi của đối phương, Mà cho dù giữa hai người không có Toái Tinh Loạn, Tiền Côn cũng vẫn như cũ không dám dùng thần thức kiểm tra đối phương.
 
Theo hắn nhận thấy, người này có thể từ cái khe không gian khổng lồ như vậy đi ra, tu vi tất nhiên đạt tới cảnh giới không thể tưởng tượng được. Ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ, nói không chừng người này đã đạt tới Hóa thần kỳ trong truyền thuyết.
 
Vì vậy hắn làm sao dám mạo phạm.
 
Mặt khác trọng yếu hơn là đáy lòng hắn luôn cảm giác cảnh tượng trước mắt giống như đã nghe nói qua ở nơi nào đó, nhưng lúc này hắn lại không thể nào nghĩ ra rốt cuộc đã nghe qua ở đâu.
 
Lúc này bị ánh mắt thanh niên đầu bạc đảo qua, mặc dù ở giữa có Toái Tinh Loạn nhưng vẫn làm cho hắn hai chân mềm nhũn. Theo bản năng định chạy trốn, nhưng hắn rất nhanh liền ngừng bước.
 
Tiền Côn biết, nếu chạy trốn bây giờ, như vậy một khi đối phương có bản lĩnh từ bên trong Toái Tinh Loạn đi ra đuổi theo mình thì chỉ là tức khắc mà thôi. Do đó chạy và không chạy không có gì khác nhau, ngược lại sẽ khiến đối phương lưu lại ấn tượng xấu.
 
Mặt khác, nếu đối phương không thể ra khỏi Toái Tinh Loạn thì hắn mặc dù không chạy cũng vẫn an toàn.
 
Đáy lòng nghĩ như vậy, Tiền côn bước chân ngừng lại. Hắn vội vàng ôm quyền cung kính nói:
 
-Vãn bối Độc Ma Vương Cung ngũ đại đệ tử Tiền Côn. Tham kiến tiền bối.
 
Vân Phi lúc này trong lòng xoay chuyển liên tục. Nàng vừa mới trải qua sinh tử, giờ phút này lại trông thấy một cảnh tượng làm người ta chấn động. Phán đoán của nàng và Tiền Côn không khác nhau lắm. Chẳng qua nàng nghĩ rằng nếu là mình chạy trốn như vậy kết quả là bị Tiền Côn đuổi theo, chỉ có đường chết. Nhưng nếu là không đi, ở nơi đây nói không chừng còn có được một đường sống.
 
Nghĩ đến đây nàng vội vàng cung kính nói :
 
-Vãn bối là Mặc Vân Phi, di đồ của Kỳ Hoàng Môn xin tham kiến tiền bối.
 
Thanh niên đầu bạc lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người một cái, sau đó liền thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Toái Tinh Loạn. Trầm ngâm một chút, sau đó tay phải người này vỗ túi trữ vật trên lưng, lập tức một tiểu thú bằng bàn tay xuất hiện.
 
Sau lưng thú có ba đôi cánh dài, hai mắt trong sáng, thoạt nhìn có chút thông linh. Sau khi xuất hiện nó lập tức bay lên.
 
Trong tiếng phẩy cánh, nó phóng nhanh hướng về phía trong Toái Tinh Loạn bay đi. Rất nhanh nó liền tiến vào trong vòng đá.
 
Ngay sau đó bên trong Toái Tinh Loạn, một khối đá vụn bỗng nhiên lóe ra bạch quang. Sau khi bạch quang biến mất xuất hiện một tiểu thú giống hệt.
 
Tiểu thú vừa thấy mặt nhau, liền phát ra song âm bén nhọn, công kích lẫn nhau.
 
Thanh niên đầu bạc cau mày nhìn một chút, tay phải triệu hồi, lập tức tiểu thú thân thể run lên. Toàn bộ thân mình hóa thành một đạo lốc xoáy thật nhỏ từ trong Toái Tinh Loạn bay ra, ghé vào bả vai người này, sau đó tay phải sờ một cái liền biến mất.
 
Thanh niên đầu bạc đúng là Vương Lâm. Hắn từ ký ức truyền thừa của Cổ Thần Đồ Ti nắm được phương pháp mở ra thông đạo rời đi.
 
Theo thông đạo đi ra sau đó xuất hiện bên trong Toái Tinh Loạn. Muốn đi ra ngoài nhất định phải thông qua khu này. Năm đó thông qua đám người Đoan Mộc Cực nói chuyện với nhau, Vương Lâm dĩ nhiên có một chút hiểu biết về Toái Tinh Loạn.
 
Thực ra hắn định lấy phương pháp lúc trước tiến vào nơi đây để rời khỏi. Nhưng cỗ truyền tống trận đó quá mức phức tạp. Trong ký ức của Cổ Thần Đồ Ti gần như không có hiểu biết gì về truyền tống trận đó.
 
Kỳ thật ngẫm lại liền hiểu được Cổ Thần cường đại không cần phải lấy truyền tống trận để di chuyển. Họ tùy ý mở ra hắc động là có thể xuyên qua.
 
Đương nhiên cũng không bài trừ khả năng trong ký ức của Cổ Thần có phương diện tri thức về truyền tống trận. Vì dù sao, nơi Cổ Thần bế quan trước kia vẫn có trận pháp thần kỳ kia tồn tại.
 
Nếu thật sự như vậy, chứng minh điều Vương Lâm đoán lúc trước, rằng hắn được truyền thừa ký ức của cổ thần chỉ sợ không phải đã đầy đủ.
 
Chẳng qua đó là điều Vương Lâm đoán, về phần sự thật có đúng như thế hay không thì không có bất cứ kẻ nào biết.
 
Vương Lâm trầm ngâm một lát, ánh mắt lộ ra một tia quyết đoán. Hắn không nói hai lời, thân mình lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, nhảy vào trong Toái Tinh Loạn.
 
Khi hắn tiến vào trong này, Tiền Côn mặc dù thần sắc cung kính nhưng nội tâm cũng khẩn trương lên. Đây không phải là hắn lần đầu tiên thấy có người dám xâm nhập nơi đây. Trên thực tế nhiều năm trước hắn đã từng nhìn thấy một vị Nguyên Anh kỳ mạnh mẽ xâm nhập vào trong Toái Tinh Loạn, kết quả là bỏ mạng trong đó, thậm chí Nguyên Anh đều không thể trốn thoát, bị lực lượng thần bí bên trong Toái Tinh Loạn thôn phệ.
 
Lúc này hắn lại nhìn thấy có người xông Toái Tinh Loạn, hai mắt lập tức ngưng thần nhìn lại.
 
Vân Phi so với Tiền Côn còn khẩn trương hơn. Nàng hiện tại đem toàn bộ hy vọng thoát khỏi bị giết ký thác trên người thanh niên này. Theo nàng nghĩ nếu người ấy lao ra thì Tiền Côn tất nhiên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Đến lúc đó nếu nàng lấy ngọc giản dâng tặng thì khả năng có cơ hội được bảo mệnh. Khả năng tuy không biết được nhiều ít bao nhiêu nhưng bất kể thế nào đây đều là một biến chuyển. Vân Phi quyết định thử một lần!
 
Thân mình Vương Lâm vừa tiến vào Toái Tinh Loạn, lập tức bên trong vài hòn đá liền xếp tụ lại một chỗ, sau một trận bạch quang liền xuất hiện một phân thân giống hệt hắn ở bên trong Toái Tinh Loạn.
 
Phân thân sau khi xuất hiện, lập tức khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, tay trái vỗ túi trữ vật, lập tức một thanh phi kiếm màu đen chợt lóe lên. Thanh kiếm này tạo hình cổ quái, trên đó tràn đầy một thứ gì đó, rõ ràng chính là độc kiếm do Vương Lâm lấy Độc Vương Đỉnh luyện chế.
 
Vương Lâm liếc mắt nhìn phi kiếm một cái, đáy lòng có chút bội phục lực lượng thần bí của Toái Tinh Loạn. Nó không ngờ ngay cả pháp bảo đều có thể phục chế ra, thậm chí trên phi kiếm sau khi bị Mạnh Đà Tử ma hóa đánh trúng xuất hiện một vết nứt cũng hiển hiện ra không chút sai sót.
 
Lúc này đây Vương Lâm không định chiến đấu, ý tưởng của hắn là thử là chính.
 
Phân thân sau khi xuất ra phi kiếm, chỉ nghe một tiếng gào thét. Phi kiếm màu đen nháy mắt phá không mà đến. Vương Lâm khóe miệng khẽ mấp máy. Hắn vỗ túi trữ vật, cũng xuất ra độc kiếm màu đen.
 
Lập tức hai thanh độc kiếm giống nhau liền bay tới giao chiến với nhau.
 
Ngay sau đó, Vương Lâm trong lòng cười lạnh. Cực Cảnh thần thức của hắn chợt động, hóa thành một đạo tia chớp màu đỏ, đôi mắt lóe sáng. Cùng lúc đó hai mắt phân thân cũng xuất hiện màu lóe lên.
 
Lúc này hai mắt Vương Lâm nhìn chằm chằm vào phân thân, thần thái ngưng trọng. Chỉ thấy điện quang màu đỏ trong mắt phân thân vừa mới lóe lên vài cái, hai mắt liền lập tức nổ tung ra, hóa thành vài viên đá vụn rơi xuống một bên. Cùng lúc đó, toàn bộ thân mình phân thân dường như cũng phải chịu đựng uy lực của điện quang màu đỏ, bỗng nhiên tự bạo.
 
Vương Lâm hai mắt lóe lên, lập tức trở nên trầm ngâm. Vừa rồi Cực Cảnh thần thức mặc dù động nhưng cũng không có công kích, mà chỉ thử một chút xem phân thân từ đá vụn tạo thành có thể phục chế cả Cực Cảnh thần thức hay không.
 
Hiện tại hắn có thể phán đoán Toái Tinh Loạn tuy rằng thần bí, nhưng hiển nhiên không thể phục chế Cực Cảnh thần thức. Vương Lâm khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, thân hình bỗng nhiên chuyển về phía trước, đi vào bên trong Toái Tinh Loạn.
 
Dựa theo những gì Vương Lâm nghe được Đoan Mộc Cực nói trước đó, bên trong Toái Tinh Loạn tổng cộng có trăm dặm. Nếu đánh bại phân thân thứ nhất thì có thể đi tiếp năm mươi dặm. Năm mươi dặm nữa sẽ xuất hiện hai cái phân thân. Đánh bại xong lại bình yên đi được năm mươi dặm, khi đó liền thuận lợi thông qua.
 
Trái tim Tiền Côn tại thời khắc phân thân tử vong trong nháy mắt suýt nữa vỡ tan. Trong mắt hắn địa vị Vương Lâm nháy mắt đã đạt đến độ cao không thể đến được. Hắn làm sao có thể nghĩ tới, phân thân do lực lượng thần bí của Toái Tinh Loạn ngưng kết không ngờ vừa mới xuất hiện, liền quỷ dị tự bạo. Hắn không thể tưởng tượng được phương diện này rốt cuộc có huyền cơ kinh người gì.
 
Vân Phi hai mắt lộ ra một tia thần thái mãnh liệt, đôi mắt đẹp nhìn về phía trong Toái Tinh Loạn nhìn Vương Lâm, đáy lòng âm thầm tính toán lấy loại phương thức nào để thỉnh cầu đối phương mới không bị cự tuyệt.
 
Thân mình Vương Lâm thong dong di động về phía trước. Nhưng hắn vừa mới đi hơn mười dặm, đột nhiên đá vụn bốn phía bỗng dưng lóe ra bạch quang nồng đậm. Bạch quang chợt lóe lên, hai phân thân giống hệt hắn lập tức xuất hiện.
 
Hai phân thân sau khi xuất hiện, trong đó một người tế ra phi kiếm, một người không ngờ xuất ra một cuộn tranh.
 
Vương Lâm thần sắc như thường, nhưng đáy lòng cũng trầm xuống. Nếu không phải Đoan Mộc Cực nói dối thì là do chính mình phía trước quá dễ dàng hủy diệt phân thân, làm xuất hiện một chút biến hóa.
 
Tuy nhiên cảm xúc Vương Lâm cũng không dao động chút nào. Thần thái hắn vẫn lạnh băng như cũ . Khi hai phân thân xuất hiện trong nháy mắt, hai mắt hắn bỗng nhiên hồng quang chợt lóe, Cực Cảnh thần thức lại xuất hiện.
 
Lúc này đây hai phân thân không ngờ có đủ linh tính, không bắt chước thi triển Cực Cảnh thần thức mà rất nhanh phóng pháp bảo ra.
 
Vương Lâm ánh mắt chớp động, thân mình không chút do dự nhanh chóng lao về phía trước. Hắn trước đó đã thí nghiệm Cực Cảnh thần thức, hiện tại hắn chuẩn bị thí nghiệm bản thân nhận được Cổ Thần kế thừa, thân thể sau khi trải qua một lần tổ thần trọng tố rốt cuộc có uy lực đến đâu.
 
Liệu Cổ Thần trọng tố thân thể có hùng mạnh như trong ký ức hay không?
 

Tiên Nghịch - Chương #177


Báo Lỗi Truyện
Chương 177/1976