Chương 1725: Đại Hồn Môn


Đại Hồn Môn nằm giữa một dãy núi, trên một ngọn núi cao chọc trời tràn ngập hào quang màu đỏ, từ xa nhìn lại giống như là một ngọn hỏa diệm sơn đang bùng cháy.
 
Ở bên ngoài ngọn núi này, thiên địa còn có gợn sóng quanh quân. Bên trong những gợn sóng kia như tồn tại một sức mạnh đến từ linh hồn, mơ hồ hiện ra vô số hồn phách thê lương, phát ra những tiếng gào thét vô thanh.
 
Đây chính là một trong hai môn phái mạnh nhất trong Thiên Ngưu Châu. Đại Hồn Môn!
 
Trên Thiên Sơn tuyết đang rơi, từng bông tuyết rơi lên người, lên tóc Vương Lâm. Trên mặt đất, hắn vẫn đứng ở trong tuyết, nhìn về phía xa xa, không hề nhúc nhích.
 
Trong mắt hắn, đỉnh núi của Đại Hồn Môn kia cũng không phải là quá xa, nhưng trên thực tế thì cho dù là phi hành thông thường cũng phải mất mấy ngày mới có thể tới được. Sở dĩ xuất hiện cảm giác như vậy ngoài vì độ cao của Thiên Sơn, còn vì những gợn sóng từ Đại Hồn Môn kia lan ra, tạo nên sự sai lệch về thị giác.
 
Hồi lâu sau, Vương Lâm nhắm hai mắt lại, thần thức của hắn chậm rãi tản ra. Dần dần hắn cảm nhận được ở bên dưới dãy núi ở chỗ của Đại Hồn Môn có địa hỏa chủ mạch của toàn bộ Thiên Ngưu Châu. Mạch này chia ra vô số chỉ mạch, ở sâu trong lòng đất trải dài khắp toàn bộ Thiên Ngưu Châu.
 
Trên chủ mạch này còn tồn tại một hỏa ý chí kinh người. Ý chí này không cho phép bất cứ một sự xâm phạm nào, duy chỉ có ở trên đỉnh núi của Đại Hồn Môn thì ý chí này mới suy yếu hơn phân nửa.
 
Ở bên dưới chân núi của Đại Hồn Môn, chủ mạch này từ trong lòng đất còn lộ ra ở trên mặt đất. Có thể nói đỉnh núi là sơn môn của Đại Hồn Môn kia nói một cách chính xác là do địa hỏa chủ mạch lộ ra trên mặt đất biến thành.
 
Hết thảy chuyện này đều không phải do thần thông của con người tạo thành, mà do thiên địa tự nhiên biến hóa ra. Chỉ có thể nói sơn môn mà Đại Hồn Môn lựa chọn rất là xảo diệu.
 
Ở bên trong Đại Hồn Môn còn có sức sống vô biên bao phủ, Vương Lâm ở bên ngoài nhìn qua một lượt, bên trong dãy núi dài vô biên vô hạn này có không dưới mười vạn tu sĩ tồn tại.
 
Mười vạn tu sĩ, số lượng rất đông đảo, nhưng lại ấn thế ở bên trong dãy núi này, không nhìn thấy bộ dạng.
 
Ở bên trong dãy núi kia còn có rất nhiều đạo khí tức bổn nguyên cực kỳ hùng mạnh, đại biểu cho những bậc toàn năng đã đạt tới bước thứ ba.
 
Đại Hồn Môn trên Tiên Cương đại lục quả thực là rất hùng mạnh. Chỉ cần sức mạnh của một tông phái này cũng đủ để càn quét động phủ giới.
 
Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, trong mắt lộ ra vẻ âm trầm.
 
Nếu không vì chuyện chân thân của hỏa bổn nguyên, thì Vương Lâm sẽ không tới trêu chọc những thế lực lớn như vậy. Nhưng hôm nay địa hỏa chủ mạch ở bên dưới Đại Hồn Môn đối với Vương Lâm cực kỳ quan trọng, cho dù là nhổ răng cọp. Vương Lâm cũng phải liều một phen.
 
Trong những ngày qua. Hắn đã hấp thụ không ít từ mạch, dần dần hỏa bổn nguyên trong cơ thể đã đạt tới mức độ bão hòa nhất định, không còn có tác dụng đối với chân thân nữa.
 
Điều này hắn cũng đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, dù sao thì sự bồi bổ này thực tế cũng giống như là đan dược của tu sĩ, nuốt càng nhiều những đan dược cùng phẩm chất thì hiển nhiên hiệu quả ngày càng ít, cho tới khi không còn tác dụng nữa.
 
Trừ phi có thể nuốt đan dược phấm chất cao hơn, ví dụ như là ý chí của địa hỏa chủ mạch này!
 
Nhắm hai mắt lại, thân mình Vương Lâm hướng về phía trước nhoáng lên một cái. không biến thành cầu vồng, mà thân thể hắn trôi lơ lửng từ Thiên Sơn đi thẳng tới Đại Hồn Môn.
 
Trong lúc hắn đi thân ảnh nhoáng lên, mỗi một lần nhoáng lên đều vượt qua khoảng cách vô tận, giống như là thuấn di, nhanh chóng tới gần.
 
Mấy canh giờ sau, Vương Lâm đã đi qua lộ trình mà tu sĩ bình thường phải mất mấy ngày, nhìn thấy bên ngoài dãy núi chỗ của Đại Hồn Môn. Ở nơi này, những dao động của hồn phách lại càng thêm dày đặc, mơ hồ xuất hiện vô số lực bài xích, ngăn cản Vương Lâm tiến vào bên trong.
 
Đáng tiếc là lá cờ mặt quỷ đang ở trong Không Gian trữ vật không thể lấy ra, nếu không, không chừng có thể dựa vào nó để tiến vào Đại Hồn Môn.
 
Thân mình Vương Lâm dừng lại, nhìn dãy núi ở cách đó không xa, còn có đỉnh núi màu đỏ ở trong dãy núi, than nhẹ một tiếng.
 
Khí tức toàn thân của hắn ở nơi này đã ân giấu toàn bộ. không để lộ ra một chút nào, cả người thoạt nhìn giống như là một phàm nhân. Sau khi khoanh chân ngồi xuống, Vương Lâm nhắm hai mắt lại, bắt đầu chờ đợi.
 
Ngay khi hắn khoanh chân ngồi xuống, thân thể hắn dần trở nên mơ hồ, cuối cùng hóa thành một làn khói lơ lửng bất định, lượn lờ ở bên cạnh.
 
Ở những tông phái như Đại Hồn Môn, cấm chế đại trận ở bên ngoài sơn môn cực kỳ lợi hại, nếu không phải là đệ tử của tông phái một khi chạm phải lập tức sẽ bị Đại Hồn Môn phát hiện ra ngay.
 
Muốn đi vào tất nhiên phải cần chờ đệ tử ở bên trong có người đi ra, trận pháp của sơn môn xuất hiện dao động mới được.
 
Nếu là tu sĩ tầm thường, có lẽ sẽ chọn cách nhập vào trong thân thể của đệ tử Đại Hồn Môn để đi vào. Nhưng phương pháp này cũng có một chút nhược điểm, mặc dù nhìn thì có vẻ rất hay, nhưng thực tế trong cái tên Đại Hồn Môn có một chừ hồn, hiển nhiên đối với hồn hiểu biết cực kỳ thấu triệt.
 
Vì thế, nếu dung nhập vào trong cơ thể của một đệ tử để tiến vào trong đại trận, rất có khả năng Vương Lâm chưa kịp thi triển mánh khóe thì đã bị trận pháp kia phát hiện ra thân phận.
 
Những cơ hội như vậy chỉ có thể có một lần, Vương Lâm không muốn mạo hiếm lãng phí. Hắn tin rằng với tu vi của bản thân có thể hiểu được cấm chế của đối phương.
 
Thứ hắn cần chính là khoảnh khắc trận pháp kia xuất hiện dao động.
 
Thời gian ba ngày nhoáng một cái đã qua. Trong ba ngày này, trận pháp bên ngoài sơn môn của Đại Hồn Môn tổng cộng có ba trăm mười bốn đệ tử ra vào, trận pháp cũng dao động ba trăm mười bốn lần.
 
Mỗi một lần dao động, làn khói do Vương Lâm biến thành cũng không khinh cử vọng động, mà không ngừng quan sát, lấy hiểu biết đối với cấm chế mà tìm ra sơ hờ của trận pháp này. Dù sao ở trên người Vương Lâm cũng tồn tại cấm chế bổn nguyên cực kỳ hiếm thấy.
 
Hắn không hề lo lắng, hắn cũng có đủ thời gian để kiên nhẫn, tiếp tục bình tĩnh quan sát. Thời gian lại qua bảy ngày.
 
Trong bảy ngày này có gần một ngàn đệ tử ra vào, trận pháp dao động gần một ngàn lần. Dần dần, Vương Lâm nhìn ra được sự khác biệt, sự dao động của trận pháp này biến hóa theo thân phận của những đệ tử.
 
Trong thời gian mười ngày này, Vương Lâm còn thấy được hơn một ngàn đệ tử của Đại Hồn Môn tu vi không giống nhau, ở trên người bọn họ cũng nhìn ra được có một vài tu sĩ Đại Hồn Môn có một những biến hóa đặc biệt.
 
Ví dụ như linh hồn, mỗi một đệ tử của Đại Hồn Môn nếu linh hồn được ví với lửa thì có thể nói là cực kỳ hưng vượng, sẽ không dễ dao động.
 
Trong thời gian mười ngày Vương Lâm không hề ra tay, hắn liên tục quan sát. Cho đến sau mười ngày, vào một ngày, có một đệ tử của Đại Hồn Môn đi vào, khi tới gần trận pháp của dãy núi, thân thể dung nhập vào. Ngay khi trận pháp xuất hiện dao động, làn khói do Vương Lâm biến thành chợt lao ra.
 
Làn khói này vô hình, trong nháy mắt đã xuất hiện ở bên cạnh thân thể của đệ tử đang tiến vào trận pháp. Lúc này trận pháp đang gợn sóng, ngay khi thân thể của đệ tử kia hoàn toàn dung nhập vào trong, làn khói do Vương Lâm biến thành mới chui vào.
 
Ngay khi hắn chui vào, cấm chế bổn nguyên mới tản ra triệt tiêu trận pháp kia. Đồng thời còn nhanh chóng mô phỏng tất cả những đệ tử mà hắn nhìn thấy suốt mười ngày qua. Chỉ trong mấy nhịp thở ngắn ngủi, hắn đã mô phỏng biến hóa mấy trăm lần.
 
Cho đến khi thân ảnh của đệ tử kia từ trong trận pháp hiện ra, không có phát hiện gì, hướng về phía dãy núi bay đi, thì làn khói do Vương Lâm biến thành cũng tiến vào trong trận pháp.
 
Hắn tiến vào không làm cho trận pháp kia có một chút biến hóa nào, cũng có thể nói toàn bộ những sự biến hóa đều bị ần giấu vào trong những dao động nổi lên lúc đệ tử kia tiến vào trong trận pháp.
 
Không một tiếng động, làn khói do Vương Lâm biến thành ở bên trong dãy núi này chậm rãi trôi đi. Dọc đường hắn nhìn thấy không ít đệ tử của Đại Hồn Môn, tất cả đều đi lại rất vội vàng, không hề phát hiện ra sự tồn tại của Vương Lâm.
 
Vương Lâm vô cùng cẩn thận, trong khi bay đi thỉnh thoảng lại dừng lại, chậm rãi hướng về phía đỉnh núi màu đỏ ở sâu trong dãy núi kia.
 
Càng tới gần ngọn núi, khí tức địa hỏa chủ mạch lại càng truyền vào trong tâm thần của Vương Lâm rõ ràng thêm.
 
Ở cách ngọn núi màu đỏ kia không xa, ở trên không trung đẳng xa có ba đạo cầu vồng đang gào thét bay tới. Bên trong những đạo cầu vồng đó là ba người hai nữ một nam. Ba người này đang bay thẳng tới ngọn núi màu đỏ.
 
Vương Lâm không rảnh đi thăm dò, những đạo cầu vồng như vậy dọc đường hắn đã nhìn thấy rất nhiều.
 
Nhưng ngay lúc này. Đột nhiên từ bên trong ngọn núi màu đỏ kia bỗng nhiên có một đạo thần thức ầm ầm nổi lên, hướng về phía chân núi nhanh chóng tràn ra, trong nháy mắt đã bao trùm hơn phân nửa. Thần thức này cực kỳ hùng mạnh, tu sĩ tầm thường không thể có được, đây chính là do cao thủ đã vượt qua chín lần Huyền Kiếp, chân chính bước vào Không Kiếp sơ kỳ tản ra.
 
Hơn nữa thần thức kia rất nhẹ nhàng, nếu không có tu vi nhất định thì rất khó có thể phát hiện ra được. Ngay khi Vương Lâm cảm nhận được thần thức này liền lập tức phán đoán ra đây là một cao thủ!
 
Thần thức của hắn tản ra quá mức đột ngột, nếu Vương Lâm không liên tục cẩn thận, chỉ sợ trong lúc kinh hoảng lập tức sẽ bị phát hiện ra. Gần như ngay khi thần thức này quét tới, làn khói do Vương Lâm biến thành đột nhiên cuốn về phía sau.
 
Gần như hắn có một cùng một tốc độ với thần thức kia, một tiến một lùi, rất khó khăn mới tránh khỏi.
 
Nhưng thần thức này ngay khi quét qua liền lấy đỉnh núi màu đỏ kia làm trung tâm hướng về bốn phía khuếch tán ra, Vương Lâm mặc dù có thể tránh được nhất thời, nhưng không bao lâu nữa cũng sẽ bị phát hiện.
 
Hơn nữa ngay khi thần thức này quét qua, đại trận bên ngoài Đại Hồn Môn lập tức nổi lên dao động, trong nháy mắt phong tỏa lại. Biến hóa này khiến cho Vương Lâm thất kinh.
 
Chẳng lẽ đã bị phát hiện rồi sao!
 
Vương Lâm không kịp suy nghĩ nhiều, lúc này thần thức kia gào thét lao tới. Sắp sửa bao phủ lấy hắn, trong khoảnh khắc này Vương Lâm vội vàng lui về phía sau, giống như là không có chỗ nào để trốn. Hắn không nghĩ ngợi, lao thẳng tới ba đạo cầu vồng đang từ xa bay tới.
 
Với một tốc độ cực nhanh hắn trực tiếp nhập vào trong thân thể nam nhân trong ba người kia. Sở dĩ hắn nhập vào trong thân thể của nam đệ tử không phải vì liên quan tới tu vi, mà dựa vào thần thức do cao thủ tản ra kia, Vương Lâm đoán rằng khi tu sĩ đạt tới trình độ như thế này phần lớn đều rất cao ngạo, đối với thân thể của nam đệ tử hẳn là sẽ không lục soát quá mức cẩn thận, cho dù có lục soát thì cũng phát hiện được sự khác nhau.
 
Gần như ngay khi làn khói do Vương Lâm biến thành nhập vào trong cơ thể của nam tử kia. Thần thức kia gào thét lao tới, quét qua thân thể của nam tử này.
 
Nó không dừng lại mà trực tiếp quét qua, sau khi quét về phía xa xa. Bao trùm toàn bộ dãy núi này, lúc này mới chậm rãi tản đi. Đại trận của dãy núi này sau khi thần thức tản đi cũng không phong tỏa nữa, mà vận chuyển trở lại.
 
Không phải là ta bị phát hiện, mà Đại Hồn Môn có một bậc toàn năng có thói quen thỉnh thoảng lại tản thần thức ra để đề phòng.
 
Vương Lâm ở bên trong cơ thể của nam tử này tụ lại một chỗ, hóa thành một đám khí xoáy tròn, được cấm chế của hắn bao bọc.
 
Ngây ra đó làm gì, còn không mau đuổi theo, nếu làm chậm trễ thời gian đưa Giải Hồn Quả cho chư vị sư tỷ thì chúng ta không đảm đương nổi đâu.
 
Vương Lâm đang trầm tư liền nghe thấy một tu sĩ ở bên cạnh nam tử kia lên tiếng khiển trách.
 

Tiên Nghịch - Chương #1725


Báo Lỗi Truyện
Chương 1725/1976