Chương 1700: Hoàng tông nhất niệm họa căn hiện


Trong lòng Vương Lâm vô cùng kích động. Hắn nhìn chỉ còn lại mười Văn Thú, nhìn thân thể Văn Vương của mình nhoáng lên, ở bên ngoài thân thể có huyết long quấn quanh, vọt tới đứng trên đỉnh đầu Văn Vương.
 
- Sư tôn, chúng ta hãy tới Tiên Cương đại lục đi!
 
Vương Lâm xoay người hướng về phía Huyền La ôm quyền, Văn Vương dưới thân ngửa mặt lên trời rít gào, hung khí kinh thiên, mang theo Vương Lâm lao thẳng vào hư vô sâu thăm.
 
Phía sau nó là chín Văn Thú vạn trượng giống như hộ vệ đồng loạt bay theo!
 
Huyền La nhìn lỗ hổng ngoài tầng băng, từ từ đi về phía Vương Lâm. Hắn nhắm hai mắt. Tay phải vung về phía trước một hồi. Lập tức tầng băng co rút lại. phong kín lỗ hống.
 
- Văn Thú kia đúng là một hung thú, rốt cục có phải là con thú trong truyền thuyết khi cổ tộc và Tiên Tộc sinh ra pháp tắc hay không. Nếu thật là nó. Thì thành tựu trong tương lai của Vương Lâm dù là ta cũng không thể dự tính. hắn. rất có khả năng dựa vào bản thân trở thành mặt trời thứ mười một của Tiên Cương đại lục!
 
Nếu hắn thật sự trở thành Đại Thiên Tôn thứ mười một thì Đạo Cổ nhất mạch của chúng ra sẽ tồn tại tới vạn thế!
 
Sắc mặt Huyền La hơi hồng lên. Hắn bị cảnh tượng Văn Thú dung hợp với pháp tắc của Tiên Cương đại lục khiến cho rung động, lúc này trong nội tâm tràn ngập suy nghĩ và sóng gió ngập trời.
 
Hồi lâu Huyền La mới đi theo con đường mình rồng phía dưới chân đi tới. Bên ngoài thân thể hắn mơ hồ huyễn hóa ra một mặt trời huyết sắc. Mặt trời này tỏa sáng vạn trượng, bao phủ bốn phía, đối kháng với pháp tắc của Tiên Cương!
 
Mơ hồ bên ngoài con đường mình rồng, mặt trời huyết sắc bộc phát ra ánh sáng bảy màu chói mắt, đây lùi cả hư vô đen tối, đồng thời chiếu sáng nơi này, lấy lực lượng của một người, lấy loại phương pháp này chống lại pháp tắc của Tiên Cương!
 
Ở giữa động phủ giới và Tiên Cương đại lục là một vùng hư vô vô tận, ẩn chứa pháp tắc của Tiên Cương. Vùng hư vô này vô biên vô hạn, cũng không phải là tồn tại ở nơi này mà lại tiếp giáp giữa động phủ giới vào Tiên Cương đại lục.
 
Sau năm tháng vạn cổ, vô số thiên tài trong các động phủ giới đều không cam lòng, dùng các phương pháp bất đồng, hoặc là mở được đại môn của động phủ, bước vào trong phiến hư vô này.
 
Nhưng không chỉ một người khi tiến vào Tiên Cương đại lục phải chết trong vùng hư vô này. Từ xưa tới nay đều là như vậy.
 
Mà trên Tiên Cương đại lục cũng không ít cường giả đã từng cố gắng bước vào trong vùng hư vô ẩn chứa pháp tắc của Tiên Cương đại lục này, muốn ở nơi này tìm hiểu pháp tắc, thậm chí còn thông qua nơi này tiến vào động phủ giới của tông môn khác.
 
Nhưng cuối cùng người thành công có lẽ cũng có, chẳng qua là rất rất ít mà thôi. Bởi vậy cuối cùng chỉ có rất ít người tiến vào nơi này.
 
Do đó trong vùng hư vô vô biên vô hạn này, Vương Lâm thỉnh thoảng có thể nhìn thấy những thi thể không rữa nát hư thối. Bọn họ thường trôi qua người Vương Lâm, di động vĩnh hằng ở nơi này.
 
- Hư vô như biển. Nơi này có lẽ có thể xem là một hải dương ẩn chứa quy tắc của Tiên Cương.
 
Vương Lâm ngồi trên lưng Văn vương, nhìn không gian mênh mông phía trước. Bổn phía hoàn toàn yên tĩnh, không hề có chút âm thanh nào, không có ánh sáng, không có linh khí, không có bất cứ dấu hiệu nào của tính mạng.
 
Nơi này là một vùng không gian chết!
 
Con người ở nơi này sẽ bị sự yên tĩnh này khiến cho nối giận, trong thời gian dài sẽ không thể khống chế được xao động trong tâm thần! Dù là người tâm trí kiên định thì mà ở nơi này trong thời gian dài thì cũng khó lòng bình tĩnh lại được.
 
Ở nơi này quá lâu sẽ rất dễ dàng mất phương hướng, không cẩn thận sẽ vĩnh viễn không thể tìm được đường ra. Cho dù có tìm được một cánh cửa thì đó cũng chỉ là một cánh cửa của động phủ khác. Thân là tu sĩ trong động phủ giới, họ vẫn không thể đi ra ngoài.
 
Nhất là mục đích của Vương Lâm là mang theo hồn phách của Lý Mộ Uyển đi ra cho nên hắn lại càng không thể để mình lạc lối.
 
Nếu như chỉ có vậy thì thôi. Nhưng càng đi vào sâu thì pháp tắc của Tiên Cương lại càng cường đại. Nó là một luồng áp lực, một luồng lực khiến người ta không thể đi về phía trước.
 
Cũng có người dựa vào áp lực mạnh yếu để phân biệt phương hướng. Nhưng pháp tắc của Tiên Cương không chỗ nào không có, trừ những nơi ở sâu thì cường đại thêm ra, nó còn có một đặc tính nữa, đó là thời gian.
 
Ở nơi này trong thời gian càng dài thì áp lực càng lớn.
 
Vương Lâm đã quen với việc cô độc, huống chỉ lúc này còn có Văn Thú làm bạn. Đối với hắn. Bản thân hắn không thấy gì là cô đơn. Ngoài thân thể hắn có huyết long quấn quanh, không những giảm bớt áp lực mà còn khiến hắn không mất phương hướng.
 
Thời gian cứ như vậy từ từ trôi qua. Một tháng này Vương Lâm rất bình tĩnh, di chuyển trong hư vô, nhìn những khối hài cốt ở bốn phía. Hắn có thể cảm nhận được sự không cam lòng từ những hài cốt này.
 
Những người này có lẽ cũng giống như hắn, đều là những thiên tài của động phủ giới nhưng đã tử vong từ không biết bao nhiêu năm trước.
 
Loại bình tĩnh này cũng chính là từ thói quen không sợ hãi của Vương Lâm qua bao nhiêu năm nay. Hắn không mở miệng đánh giá gì, hai mắt như dung hợp với bóng tối, dù là đang nhắm hai mở mắt cũng là một màu đen.
 
Một năm rồi, bốn phía cũng không có chút tiếng động. Nơi hư vô này khiến cho tiếng gió rít khi tăng tốc cũng không tồn tại.
 
Hắn không biết là mình đi đã xa chưa, chỉ biết là phương hướng mình đi không sai. Huyết long bên ngoài thân thể hắn vẫn còn tồn tại, chỉ dẫn phương hướng cho hắn.
 
Vương Lâm không biết Huyền La ở nơi này nhưng từ huyết long bên ngoài thân thể hắn.
 
Vương Lâm vẫn cảm nhận được Huyền La đang ở trên đường, đang hộ tống bằng hữu của hắn chuyển thế đầu thai, đang chống lại pháp tắc của Tiên Cương, khiến lúc này Vương Lâm cảm nhận pháp tắc cũng không mãnh liệt lắm.
 
Loại cảm giác này khiến Vương Lâm thấy rất ấm áp. Hắn thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lại vùng hư vô đen tối phía sau mình. Mơ hồ hắn có thể nhìn thấy đại môn nơi quê nhà, có thể nhìn thấy những ánh mắt chăm chú nhìn mình ra đi.
 
Hắn như lờ mờ có thể thấy được thân thể mềm mại của Mộc Băng Mi đang cầm ô đứng trong mưa, vẻ mặt dưới ô lộ ra một tâm trạng vô cùng phức tạp, không nói lên lời.
 
Đối với Mộc Băng Mi, Vương Lâm chẳng còn hận nàng.
 
Một tháng, hai tháng, ba tháng. Lại nửa năm. Vương Lâm ở trong hư vô này đã một năm rười. Hắn vốn phải quên thời gian nhưng hắn lại không thể làm cho mình quên. Một khi quên thời gian tiến vào thì chẳng khác nào đã quên đi một phần chấp niệm.
 
- Còn tám năm rưỡi nữa.
 
Vào một ngày nọ, Vương Lâm thì thào.
 
Giọng nói hắn khàn khàn, giống như một ông lão đã già cả. Huyết long bên ngoài thân thể hắn đã lờ mờ hơn. Hắn dù không cảm nhận pháp tắc của Tiên Cương sâu lắm nhưng tốc độ của đám Văn Thú bên ngoài đã giảm rất nhiều.
 
Vào một ngày của năm thứ hai, huyết long trên người Vương Lâm hầu như đã không còn nhìn thấy nữa. Nó vẫn chỉ rõ phương hướng như trước nhưng đối với pháp tắc của Tiên Cương lại không còn tác dụng nữa.
 
Đến lúc này Vương Lâm mới lần đầu tiên cảm nhận rõ áp lực tới từ pháp tắc của Tiên Cương đại lục. Luồng áp lực này ầm ầm rơi vào thân thể hắn, khiến cho toàn thân hắn chấn động, giống như một toàn núi lớn đè lên người vậy!
 
Lực lượng bổn nguyên ở trong pháp tắc của Tiên Cương cũng trở nên yếu đi nhiều, lại không thể khôi phục, dùng bao nhiêu là mất đi bấy nhiêu.
 
Đây cũng là một trong những điểm đáng sợ của hư vô này.
 
Dù có lực lượng cường hàn đến mấy mà cứ tiêu tốn mài thì cũng tới ngày toàn bộ tan thành mây khói.
 
Năm thứ hai, năm thứ na, năm thứ tư. thời gian bốn năm trong hư vô yên tĩnh không một tiếng động này trôi qua rất nhanh, nhưng lại cũng rất chậm.
 
Thời gian rất nhanh nhưng trong tâm lại cảm thấy chậm. Bốn năm này Vương Lâm cảm thấy như bốn trăm năm. Càng ngày áp lực càng mạnh, khiến Vương Lâm muốn ngồi xuống mà không làm được.
 
Trong hư vô này như có một luồng lực lượng kỳ dị, ngăn cản tất cả sinh linh thố nạp, chỉ có thời gian dường như mới là thứ duy nhất trôi đi ở nơi này.
 
Thời gian bốn năm Vương Lâm không gặp một sinh linh nào. Toàn bộ những gì hắn thấy ở nơi này đều là hài cốt của tu sĩ hoặc mãnh thú.
 
Văn Thú phía sau hắn dù có thể dung hợp với pháp tắc của Tiên Cương nhưng lúc này dường như cũng đã không chịu nối, không ngừng tỏ vẻ có áp lực, giống như tinh không sụp đổ. Toàn bộ ngưng tụ lên người chúng. Dù là Vương Lâm thì sắc mặt lúc này cũng tái nhợt, thân thể hầu như đầ đạt tới cực hạn rồi.
 
Chín con Văn Thú đều đã bị Vương Lâm thu vào Không Gian trữ vật, khiến chúng không còn thống khổ. Nhưng Văn Vương dưới thân Vương Lâm lại không có vẻ gì không tốt, tốc độ vẫn cực nhanh như trước, mang theo Vương Lâm tiếp tục tiến tới.
 
Vào năm thứ năm, luồng áp lực ập tới khiến cho thân thể Vương Lâm như ở trong bùn đặc, giơ tay nhấc chân đều đau đớn, giống như bị vô số sợi tơ quấn quanh. Nhưng vẫn vẫn cố gắng kiên trì. Tị Thiên Quan ở trong Không Gian trữ vật đã được hắn lấy ra, đặt phía sau lưng.
 
Để trong Không Gian trữ vật hắn không an tâm, chỉ có đặt sau lưng, lấy thân hình mình bảo vệ mới khiến hắn có cảm giác yên tâm một chút.
 
Hắn hiểu rõ là mình còn chưa chết thì lực lượng này sẽ không chạm tới Lý Mộ Uyển phía sau. Bởi vì toàn bộ lực lượng của Vương Lâm lan ra bảo vệ thân thể mà trọng điểm chính là Lý Mộ Uyển ở phía sau.
 
Cũng may là dưới thân hắn còn còn Văn Thú. Con thú này vẫn luôn bảo trì tốc độ cực nhanh như trước, khiến Vương Lâm có thể dùng tất cả lực lượng đối phó với áp lực từ pháp tắc. Chứ nếu hắn phải chia lực lượng ra để tiến bước thì nhất định là gian nan hơn nhiều.
 
Trong khi Vương Lâm đang ở vùng hư vô này, khó khăn tiến về Tiên Cương đại lục thì giờ phút này trên Tiên Cương đại lục, trong trung tâm của Đạo Cổ nhất mạch, tại hoàng cung của Đạo Cổ, hoàng tôn của Đạo Cổ nhất mặc, nam tử mặc hoàng bào đang đứng trên lầu các cao nhất, nhìn về bầu trời như sắp đổ mưa.
 
Trên người hắn có một quả cầu ánh sáng lóe lên u quang, bên trong là một vùng mơ hồ nhưng có thể thấy một hồn phách đang ngủ say.
 
- Đại Thiên Tôn đã rời đi rất lâu rồi. hừ, vì một tu sĩ thấp hèn trong động phủ giới. Hắn không ngờ lại làm như thế, rõ là già rồi mà còn hồ đồ!
 
Người thủ hộ Đạo Cổ nhất mạch trừ Huyền La ra thì phải là bổn hoàng. Sau này cũng sẽ là bổn hoàng! Ta muốn nhìn xem kẻ mà lão già kia mang về rốt cuộc là thứ gì. hắn dù có thân phận gì thì nhìn thấy hoàng tôn như ta cũng phải lập tức quỳ xuống bái kiến!
 
Hoàng tôn Đạo Cổ nhất mạch nắm chặt tay, nắm lấy quả cầu trong bàn tay. Bởi vì hắn dùng sức quá mạnh nên quả cầu dù rắn chắc nhưng hồn phách trong đó cũng lập tức run rẩy, giống như cực kỳ sợ hãi.
 
- Một hồn phách nho nhỏ mà vì sao quốc sư lại nói nó có thể giúp ta nắm cả Tiên Cương đại lục.
 
Nam tử mặc hoàng bào giơ tay lên nhìn hồn phách đang run rẩy trong quả cầu trong tay. Thì thào tự nhủ.
 
- Cũng được. Người nếu đã quan trọng như vậy thì ta sẽ lập người làm hậu! Diệp Đạo. mau tìm kiếm nữ tử tới, tiến hành dung hợp một chút thử xem có ai có thể hợp với hồn phách này!
 
- Tuân chỉ!
 
Phía sau nam tử mặc hoàng bào liền xuất hiện một vùng vặn vẹo. Một năm tử bị bao phủ bởi sương mù màu đen quỳ xuống thấp giọng nói.
 

Tiên Nghịch - Chương #1700


Báo Lỗi Truyện
Chương 1700/1976