Chương 1690: Phần sí dục tầm Tiên Cương mộng (l)


(1) Tung cánh chim khát vọng tìm mộng chốn Tiên Cương.
 
Trong nháy mắt khi đại môn của động phủ mở ra một khe hở, khí tức của Tiên Cương đại lục từ bên ngoài gào thét truyền vào, trong thiên địa đang sụp đổ phía sau Vương Lâm, thân ảnh Chiến lão quỷ bước ra.
 
Bên ngoài thân thể hắn là hư ảnh mặc áo choàng, hai mắt lộ ra u quang ngập trời, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Hắn chẳng biết tại sao trong nháy mắt khi cửa động phủ mở ra, một cảm giác nguy cơ sinh tử, đột nhiên ầm ầm dâng lên trong lòng hắn.
 
Vương Lâm đứng ở bên cạnh đại môn, xoay người nhìn về phía Chiến lão quỷ ở không xa. Ở sau lưng Vương Lâm là khe hở của đại môn, khí tức của Tiên Cương đại lục bao phủ toàn thân hắn. Dưới những luồng khí tức không thuộc về nơi này, Đạo Cổ huyết mạch trong cơ thể Vương Lâm như nước lũ tuôn trào, huyết dịch tăng tốc lưu chuyển, giống như đang bị luồng khí tức này thu hút.
 
- Dù có mở được đại môn. Ngươi cũng không dám đi ra ngoài! Ta tuy nói không có trí nhớ của hồn thứ ba, nhưng ở bên trong linh hồn cũng có lưu lại một chút cảm ngộ đối với Tiên Cương đại lục. Giữa động phủ giới và Tiên Cương đại lục tồn tại tấm màn Tiên Cương, chỉ có người có huyết mạch mới có thể đi ra!
 
Mà dù ngươi có huyết mạch kêu gọi, có thể đi ra ngoài, nhưng ngươi nếu không giao hồn thứ ba ra, sau khi ngươi rời khỏi động phủ này, ta sẽ giết tất cả những người có liên quan với ngươi!
 
Cảm giác bị uy hiếp sinh tử trong tâm thần Chiến lão quỷ lúc này càng thêm mãnh liệt. Hắn không tới gần hơn mà đứng ở nơi xa nói vọng tới.
 
Hôm nay cửa này đã mở ra, giữa ta và ngươi cũng không có mối thù sâu tới mức không thể hóa giải, ngươi giao hồn thứ ba cho ta, ta sẽ lập tức rời khỏi nơi này. Không bao giờ bước nửa bước vào động phủ giới nữa!
 
Giọng nói của Chiến lão quỷ dường như mang theo một lực lượng kỳ dị, trầm trầm vang vọng.
 
Vương Lâm không nói gì. Hồn thứ ba hắn không phải không thể giao ra, mà đối với hắn đây không phải là Thất Thải Tiên Tôn Tô Đạo, mà là đệ tử của hắn - Tạ Thanh.
 
Vừa trầm mặc, Vương Lâm giơ tay phải, trong lòng bàn tay có hai đạo u quang lóe lên, hóa thành hai phù văn phong ấn. Phong ấn này ngoài u quang, bên trong cũng có một tia máu lượn lờ. Tia máu này chính là tâm huyết của Tạ Thanh!
 
Tạ Thanh lấy thân là một lần luân hồi của hồn thứ ba xả thân vì đại nghiệp, ngưng tụ ra ba đạo phong ấn, một đạo phong ấn bản thân, còn lại hai đạo phong ấn đưa cho Vương Lâm. Đây chính là việc cuối cùng hắn trước khi chết làm cho sư tôn Vương Lâm.
 
Hai đạo phong ấn này sau khi dung hợp với khí tức của Tiên Cương đại lục sẽ có thể phong ấn lực lượng của hai hồn còn lại của Thất Thải Tiên Tôn!
 
Trong tích tắc khi hai luồng phong ấn này xuất hiện, khí tức của Tiên Cương đại lục lan ra từ cánh cửa mở hé phía sau Vương Lâm lúc này gào thét lao thẳng tới bàn tay hắn, nhanh chóng dung hợp với hai phong ấn này.
 
U quang ầm ầm bộc phát ra, giống như trong tay Vương Lâm có hai vầng mặt trời vậy. Ánh sáng kia bao phủ toàn bộ thân thể Vương Lâm, cuối cùng lan ra cả đại môn phía sau Vương Lâm, khiến người ta từ xa nhìn lại trông rất mông lung.
 
Chẳng qua luồng lực lượng phong ấn này còn chưa hấp thu hoàn toàn, còn đang cần thêm khí tức của Tiên Cương đại lục. Bởi vì đại môn này mở ra quá bé cho nên nó hấp thu hơi chậm một chút.
 
Trong nháy mắt khi cảm nhận được luồng lực lượng phong ấn này, đồng tử trong mắt Chiến lão quỷ co rút lại. Hắn cuối cùng cũng biết tại sao mình lại có cảm giác nguy cơ sinh tử rồi. Tất cả đều là do luồng lực lượng phong ấn dung hợp với khí tức của Tiên Cương đại lục này lan ra!
 
Hàn quang trong mắt hắn bốc lên, Chiến lão quỷ không chút do dự, thân thể thoáng một cái liền lao thẳng tới Vương Lâm. Hắn biết lúc này không thể lùi lại phía sau. Nếu đợi tới lúc cảm giác nguy cơ sinh tử này càng mạnh hơn nữa thì muốn lao ra ngăn cản, hậu quả không thể tưởng tượng nổi rồi!
 
Tốc độ của hắn cực nhanh, trong nháy mắt đã tới chỉ cách Vương Lâm không tới mười trượng, cổ tay Chiến lão quỷ phất lên một cái, một chừ chiến kim sắc ầm ầm lao ra; tiến thẳng tới Vương Lâm. Cùng lúc đó, hư ảnh của Thất Thải Tiên Tôn bên ngoài thân thể Chiến lão quỷ cũng hiện ra, bên ngoài lóe lên ánh sáng bảy màu. Đây đúng là Thất Thải Tiên Tôn đã dung hợp Thất Thải đạo nhân, toàn thân tràn ngập ánh sáng, lao thẳng về phía Vương Lâm.
 
Ngay sau đó, song chưởng của Thất Thải Tiên Tôn vốn bị phủ kín trong áo choàng, chỉ hờ đôi mắt bỗng nhiên duối ra, áo choàng bên ngoài bành trướng ra vô hạn, giống như che phủ tất cả, trùm lấy Vương Lâm.
 
Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh. Hai đạo phong ấn trên tay hắn vẫn đang hấp thụ khí tức lan ra từ Tiên Cương đại lục, trong nháy mắt khi Chiến lão quỷ và hai hồn của Thất Thải Tiên Tôn tới gần, tay trái Vương Lâm giơ lên vỗ về phía trước một cái.
 
Một chưởng này đánh tới khiến tám chân thân bổn nguyên của Vương Lâm biến ảo ra, giống như tám Vương Lâm đồng loạt đánh một chưởng vậy.
 
Tiếng ầm ầm kinh thiên động địa vang lên. Thế giới của đệ ngũ hoa đang sụp đổ, lúc này tiêu tán trong phạm vi lớn, lộ ra thân ảnh của Lam Mộng đạo tôn, lão già họ Mã của Ngũ Hành Tinh, Vân Dật Phong và Tam Phi Đường San.
 
Còn có Chu Tước chiến tướng và Huyền Vũ chiến tướng đã bị trọng thương. Thân ảnh của bọn họ lúc này đều huyễn hóa ra.
 
Bổn nguyên chân thân vừa xuất hiện, sắc mặt Chiến lão quỷ liền kịch biến. Hắn không có ký ức của hồn thứ ba, chưa bao giờ nhìn thấy bổn nguyên chân thân. Nhưng lão già họ Mã của Ngũ Hành Tinh trong nháy mắt khi nhìn thấy bổn nguyên chân thân thì ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ và không thể tin nổi.
 
- Bổn nguyên chân thân! Đây.đây là bổn nguyên chân thân. Người tầm thường có được một bổn nguyên đã là hiếm thấy, hắn. Hắn không ngờ lại có tới tám cái!
 
Nghe đồn trừ người mở được thần cảnh ra thì chỉ có trở thành Đại Thiên Tôn mới có được bổn nguyên chân thân! Loại việc này dù chưa được chứng minh nhưng cũng có thể thấy rằng bổn nguyên chân thân hiếm thấy tới mức nào!
 
Tiếng ầm ầm vang vọng không gian. Tám bổn nguyên chân thân của Vương Lâm đồng thời đánh một chưởng, va chạm với Chiến lão quỷ. Trong nháy mắt này, lưỡng hồn của Thất Thải Tiên Tôn và Chiến lão quỷ thân thể đều chấn động, đồng loạt lui lại phía sau!
 
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm đối mặt với Chiến lão quỷ có thể khiến hắn lui bước!
 
Thân thể Vương Lâm chấn động, giống như có một lực lượng cực mạnh ặp tới, theo cánh tay trái của hắn truyền vào trong cơ thể, ầm ầm tràn cả vào thân thể tám bổn nguyên chân thân của hắn.
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nương theo luồng lực lượng phản chấn này, tay trái vẽ lên một vòng tròn, thân thể lui lại phía sau đặt tay lên đại môn.
 
Đại môn ầm ầm chấn động. Cùng lúc đó, tám bổn nguyên chân thân cũng lùi lại, đồng loạt đánh lên đại môn.
 
Trong tiếng nổ kinh thiên động địa. Đại môn lại một lần nữa bị mở ra, từ một cái khe liền mở rộng hẳn, lớn dần lân, cuối cùng mở ra gần ba phần!
 
Đến tận lúc này thì đại môn đã không cần phải có người tác động nữa. Trong nháy mắt khi khí tức mênh mông của Tiên Cương đại lục truyền vào. Đại môn này tự động ầm ầm không ngừng mở ra ngày càng lớn.
 
Cùng lúc đó, càng nhiều khí tức của Tiên Cương đại lục gào thét truyền vào, nhanh chóng dung hợp với hai phong ấn trên tay Vương Lâm hơn. Trong nháy mắt khi sắc mặt Chiến lão quỷ đại biến, Vương Lâm vung tay lên.
 
Ánh mắt Chiến lão quỷ lộ vẻ hoảng sợ. Hắn lúc này không thể nghĩ nhiều, không thể để ý tới gì khác là nhanh chóng lui lại phía sau. Phong ấn trong tay Vương Lâm hắn lờ mờ có thể thấy ánh mắt bi phẫn của Tạ Thanh.
 
- Tạ Thanh.ngươi là đệ tử của ta, cũng là sư tôn của ta.
 
Vương Lâm than nhẹ, cổ tay vung lên hướng về phía trước phất một cáiẳ Hai đạo phong ấn tỏa ra u quang vạn trượng, lao thẳng tới Chiến lão quỷ đang bỏ chạy ở phía xa xa.
 
Phong ấn này giống như số mệnh, Chiến lão quỷ dù có nhanh hơn cũng không thể tránh thoát.
 
Hai đạo phong ấn một trước một sau, trong nháy mắt đã bay tới sát Chiến lão quỷ, trước ánh mắt kinh hoàng của hắn, đạo phong ấn thứ nhất đã lao thẳng lên mi tâm.
 
Chiến lão quỷ gầm thét bắt quyết, thần thông tỏa ra. Đồng thời bên ngoài cơ thể hắn, thân ảnh mặc áo choàng của lưỡng hồn cũng giơ tay lên vung về phía phong ấn, khiến hư không ầm vang.
 
Nhưng hết thảy thần thông, hết thảy mọi ánh sáng đều không thể ngăn cản hai đạo phong ấn này. Dường như tất cả trước chúng đều không tồn tại. Ánh sáng phong ấn xuyên qua tất cả thần thông và hư vô, nhẹ nhàng khắc lên mi tâm của lưỡng hồn bên ngoài thân thể Chiến lão quỷ.
 
Trong tích tắc khi phong ấn hạ xuống, lưỡng hồn trong áo choàng kêu dài, thân thể xuất hiện những hư ảnh chồng lên nhau, ánh sáng bảy màu bùng lên, trong nháy mắt hóa thành thành Thất Thải đạo nhân. Phong ấn rơi lên mi tâm hắn.
 
Ầm một tiếng, phong ấn vỡ vụn, hóa thành một vùng u quang bao phủ Thất Thải. Từ xa nhìn lại, nó giống như một quả cầu ánh sáng. Chỉ gần như trong tích tắc, u quang đã nhanh chóng co rút lại, chậm rãi hóa thành lớn bằng nắm tay, ánh sáng ảm đạm lại.
 
Giờ phút này thân thể Chiến lão quy nhanh chóng lùi lại phía sau, dưới chân đã có gợn sóng lan ra, muốn tránh khỏi kiếp nạn của hồn phách trong áo choàng bên ngoài thân thể, mang theo sự sợ hãi vô tận, nhìn về phía ánh sáng phong ấn thứ hai đang bay tới, trơ mắt nhìn nó khắc lên mi tâm mình, đồng thời tiêu tán, bao phủ toàn thân hắn.
 
Đám người Lam Mộng đạo tôn ở phía xa xa nhìn cảnh tượng này mà tâm thần chấn động.
 
Bọn họ thật không ngờ Vương Lâm này lại còn một chiêu như vậy. Ánh mắt lão già họ Mã và Vân Dật Phong nhìn về phía Vương Lâm lúc này cực kỳ phức tạp.
 
Bọn họ vốn tưởng rằng cuối cùng ở trong động phủ giới này, Huyền La Đại Thiên Tôn sẽ ra tay trợ giúp, Vương Lâm không thể một mình vượt qua. Nhưng vào lúc này tới cuôi cùng Huyền La Đại Thiên Tôn cũng không hiện thân, toàn bộ đều dựa vào lực lượng của Vương Lâm đi tới bước này.
 
Hồn phách Thất Thải Tiên Tôn dung nhập trong cơ thể Chiến lão quỷ lúc này giống như hồn phách vừa rồi, bị u quang bao phủ, hóa thành một quả cầu ánh sáng cỡ bàn tay, chặt đứt liên hệ với Chiến lão quỷ.
 
Trong nháy mắt khi liên hệ này bị cắt đứt. Hai mắt Chiến lão quỷ lập tức ảm đạm. khóe miệng tràn ra rất nhiều máu tươi, ánh mắt không còn sáng nhưng lại minh mẫn hẳn lên.
 
Hắn nhìn bốn phía, cuối cũng ánh măt rơi lên người Vương Lâm, rơi vào cánh cửa phía sau lưng Vương Lâm. Nhìn cánh cửa hé mở, trên mặt Chiến lão quỷ lộ một nụ cười.
 
- Ngươi rất ưu tú. Giấc mộng cả đời ta chính là muốn mở đại môn của động phủ này.
 
Nhưng. Năm đó độ Huyền Kiếp thất bại. Lại bị hồn phách hắn dung hợp.
 
Thân thể Chiến lão quỷ lan ra từng luồng hắc khí, da thịt héo rũ, có những giọt nước đen nhỏ xuống, đang nhanh chóng bị tử vong hòa tan.
 
- Ta vốn nên chết từ nhiều năm trước. Ngươi đã hoàn thành việc mà ta vẫn muốn làn, giúp ta ra đi. Vương Lâm, tạ ơn ngươi.
 
Giọng nói của Chiến lão quỷ càng suy yếu hơn, thân thể đã tiêu tán một nửa.
 
Nhưng một nửa thân thể còn lại trong nháy mắt khi ánh mắt lóe sáng, giống như đã xuất ra chút lực lượng cuối cùng của tính mạng, trong lúc tiêu tán liền hóa thành một đạo cầu vồng lao thẳng vào đại môn đang rộng mở kia.
 
Hắn mặc dù chết nhưng vẫn muốn nhìn một lần Tiên Cương đại lục mà hắn khát vọng.
 
Vương Lâm không ngăn cản. Hắn nhìn nửa thân thể Chiến lão quỷ nhảy vào đại môn, nhìn Hắn tan thành mây khói bên ngoài đại môn.
 

Tiên Nghịch - Chương #1690


Báo Lỗi Truyện
Chương 1690/1976