Chương 1676: Ngươi có dám đường đường đánh một trận


Vương Lâm dừng chân lại, xoay người nhìn về phía tam phi, ánh mắt hai người nhìn nhau. Ở trong mắt của nữ tử này Vương Lâm thấy được sự nghiêm túc và cố chấp, đây là một loại cảm giác.
 
Thần sắc lạnh như băng của hắn bây giờ mới hơi hoà hoãn lại một chút. Với tâm trí của Vương Lâm, lúc này cũng nhìn ra đối phương thật sự là có ý muốn giúp mình. Nhất là hồi tưởng lại cảnh tượng bên trong vùng đất cổ mộ năm đó khiến cho Vương Lâm sau khi trầm mặc một lát, ánh mắt liền nhìn lên cổ tay của nữ tử này.
 
- Ngươi có yêu cầu gì.
 
Vương Lâm thu mắt lại, chậm rãi mở miệng.
 
- Không có yêu cầu gì cả, ngươi giúp ta, ta cũng muốn giúp ngươi giúp một việc.
 
Tam phi nhẹ giọng nói.
 
Nghe lời nói của đối phương, thần sắc Vương Lâm có chút cổ quái, sau khi trầm mặc ít lâu, Vương Lâm bình tĩnh mở miệng.
 
- Chuyện năm đó chỉ là một chút việc mọn, ngươi không cần phải để trong lòng.
 
- Ngươi giúp ta, ta sẽ giúp ngươi!
 
Tam phi ngẩng đầu, chăm chú nhìn Vương Lâm, dung nhan xinh đẹp của nàng giờ phút này giống như có một sức hấp dẫn đặc biệt.
 
- Nhưng hiện giờ ta không có ý định tiến vào trong ngọn núi kia.
 
Vương Lâm lộ ra một nụ cười rất hiếm thấy.
 
Tam phi ngẩn ra, trong thời gian ngắn không nói được một lời nào.
 
- Tên thật của ngươi là gì?
 
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời phía xa xa, trong mắt đột nhiên loé lên hàn quang.
 
- Đường San….
 
Tam phi do dự một chút, nhẹ giọng nói.
 
- Mở thất diện kim môn của ngươi ra, lui lại phía sau một chút!
 
Thanh âm của Vương Lâm đột nhiên trở nên lạnh lùng, hắn nhìn chằm chằm bầu trời ở đằng xa.
 
Ánh mắt Đường San sững lại, tu vi của nàng không kém, lúc này lập tức liền nhận ra điều dị thường, không nghĩ ngợi lập tức nghe theo lời của Vương Lâm, vung tay phải lên. Trong đám kim quang tràn ngập toàn thân, bên ngoài thân thể nàng lập tức xuất hiện bảy kim môn xoay tròn.
 
Từ xa trong thiên địa, một đạo cầu vòng gào thét xuất hiện, trong nháy mắt lao thẳng tới nơi này. Bên trong đạo cầu vòng kia là một cái đài rất lớn, trên đài có hào quang bao phủ, trên đó có một thanh niên mặc áo xanh đang đứng.
 
Ánh mắt Vương Lâm trong nháy mắt liền chạm phải hai mắt của thanh niên này, trong tâm thần của hai người đồng thời vang lên tiếng ầm ầm, dường như ánh mắt tiếp xúc lẫn nhau giống như hai ngươi thi triển thần thông tấn công nhau.
 
Thân thể Vương Lâm không hề cử động, hừ lạnh một tiếng.
 
Nhưng thân thể thanh niên kia lảo đảo một chút, lùi lại nửa bước, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ ra một tia chiến ý cuồng nhiệt!
 
- Vương Lâm! Rốt cuộc ta cũng đuổi theo được người. Tại hạ Vân Dật Phong, trận chiến trên Ngũ Hành Tinh thật vội vã, chưa đủ sảng khoái, hôm nay ngươi có thể không dùng tới âm muuw quỷ kế, không dùng tới cây cùng Lý Quảng, đường đường chính chính đánh một trận với ta không!
 
Cầu vồng tiêu tan, cái đài khổng lồ lơ lửng giữa không trung, Vân Dật Phong trên đó áo xanh phấp phới, nhìn về phía Vương Lâm.
 
- Nếu ngươi có thể thắng ta, thì trong vùng đất trung tâm của động phủ này, tất cả ta sẽ đều nghe theo hiệu lệnh của ngươi!
 
Thân thể Vân Dật Phong bước tới, từ trên đài hạ xuống, đứng ở cách Vương Lâm trăm trượng. Trong mắt hắn, không có tam phi Đường San, chỉ có Vương Lâm!
 
Nhìn chằm chằm Vân Dật Phong, hàn quang trong mắt Vương Lâm trở nên nồng đậm. Hắn đang cần một hồn phách đại thần thông để hiến tế, người này lúc này lại tới đây, cũng đỡ cho Vương Lâm phải mất thời gian tìm kiếm. Nhưng người này tu vi có hạn, chỉ có hồn phách của một mình hắn thì Vương Lâm vẫn thấy còn chưa đủ.
 
Năm đó người này ở Ngũ Hành Tinh cùng với hắn ngang tài ngang sức, nhưng lúc đó là Vương Lâm sau khi phá vỡ Ngũ Hành Trận, trong cơ thể đã hơi có một chút thương thế, vá lại khi đó Tê Thiên Thuật của Vương Lâm vẫn chưa hoàn chỉnh. Nhưng lúc này, Vương Lâm đã có được tu vi đỉnh cao, còn có thêm tay trái của Diệp Mịch, vì thế, Thuật Tê Thiên đã đại thành, uy lực của nó cực kỳ kinh người.
 
Đối với Vân Dật Phong này, Vương Lâm cũng không để vào mắt.
 
Nhưng người này nói nếu thật bại, sẽ hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của mình cũng khiến cho Vương Lâm khẽ động lòng.
 
- Nói không chưa đủ!
 
Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
 
Ánh mắt Vân Dật Phong loé lên, giơ tay phải vỗ lên mi tâm, lập tức liền có một vài giọt thệ huyết hiện ra, bắn về phía Vương Lâm.
 
Vương Lâm nhận lấy những giọt máu này, ngay khi ngưng thần nhìn lại, Vân Dật Phong kia trong mắt loé lên hàn quang, tay phải vung lên, lập tức liền có một thanh trường đao hiện ra trên tay hắn. Hắn bước tới, trực tiếp giơ đao lên hướng về phía Vương Lâm chém xuống!
 
Tiếng ầm ầm vang vọng, một đao này giống như là khai thiên, vẽ ra một đạo cầu vồng, cuốn động sức mạnh thiên địa ngưng tụ lại trên thân đạo, bất ngờ tới gần Vương Lâm.
 
Gần như ngay khi trường đao của Vân Dật Phong này hạ xuống, Vương Lâm trong tiếng hừ lạnh thân thể bước về phía trước, tay phải nắm lại, trong cơ thể vang lên tiếng ầm ầm, sức mạnh Đạo Cổ ầm ầm chuyển động, ngưng tụ trên tay phải của hắn, hướng về phía Vân Dật Phong đánh một quyền!
 
Dưới một quyền này, thiên địa biến sắc, gào thét ầm ầm, toàn bộ không trung cũng trở nên vặn vẹo, giống như muốn sụp đổ. Một quyền của Vương Lâm đánh vào hư không, chỉ thấy có một hư ảnh Đạo Cổ hiện ra, lao thẳng tới thanh trường đao của Vân Dật Phong đang gào thét đánh tới!
 
Trong phút chốc, đao quyền va chạm vào nhau, trong tiếng nổ ầm ầm, thanh trường đao kia vỡ tan, trực tiếp hoá thành vô số mảnh bị cuốn đi. Quyền ảnh của Vương Lâm cũng theo đó mà phân ra, tiêu tán vô hình.
 
Thân thể Vân Dật Phong lùi lại trăm trượng, trong tiếng cười dài, đầu tóc tung bay, giơ tay phải vung mạnh về phía trước, lập tức có một đám hắc quang hiện ra ở trước người, hình thành một đám sương đen. Người này duỗi tay phải vào trong đám sương, túm một cái, bất ngờ từ bên trong đám sương mù lấy ra một thanh trường đao, ngay khi giơ lên hướng về phía Vương Lâm chém xuống, tay phải hắn lại một lần nữa vươn vào trong đám sương mù.
 
Trong thời gian ngắn, liền có bảy thanh trường đao bị Vân Dật Phong này lấy ra từ trong đám sương mù, lần lượt chém xuống. Tiếng ầm ầm vang vọng, bảy đao gần như nối tiếp với nhau, tạo nên đạo khí ngợp trời, ẩn chứa một sức mạnh kinh thiên, lao thẳng tới Vương Lâm.
 
- Bát đao trảm thần hồn!
 
Vân Dật Phong gầm nhẹ một tiếng, thân thể hắn nhoáng lên một cái, xuất hiện bảy hư ảnh chồng lên nhau. Chỉ thấy thân thể hắn bất ngờ hoá thành bảy phần, mỗi một phần thân thể trong nháy mắt nắm lấy một thanh trường đao, giống như bảy người đồng thời ra tay, nối liền thành một đường thẳng tắp, ầm ầm chém xuống Từ xau nhìn lại, bảy thanh đao này, bảy thân thể này, vì bọn họ nối liền với nhau, không ngờ mơ hồ xuất hiện bộ dạng của một thanh đao thứ tám!
 
Hai thân thể là cán đao, bốn thân thể là thân đao, một thân thể là ngọn đao!
 
Thiên địa vặn vẹo, hoàn toàn u ám, giống như giờ phút này chỉ còn lại thần thông cực mạnh này của Vân Dật Phong.
 
Ngay khi tám đao này hạ xuống, thần sắc Vương Lâm không có một chút biến hoá nào, giơ hai tay lên, hướng lên không trung kéo mạnh một cái.
 
Dưới một cái kéo này, hư không phía trước Vương Lâm lập tức xuất hiện một đôi tay khổng lồ ngưng thật. Trên cánh tay thô ráp còn có vô số ký hiệu ấn ký loé lên, chính là hai cánh tay của Diệp Mịch.
 
Theo động tác của Vương Lâm, hai cánh tay hiện ra này túm chặt vào hư không, mạnh mẽ hướng ra ngoài xé rách. Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên, hư không bị Vương Lâm xé ra một cái khe rất lớn, cái khe này nối liền cả thiên địa, hướng về hai bên càng ngày càng mở rộng ra.
 
Cảnh tượng này từ xa nhìn lại giống như là thiên địa ở phía trước Vương Lâm tan vỡ sụp đổ, khí tức tang thương từ bên trong cái khe kia truyền ra còn ẩn chứa một khí thế huỷ diệt hết thảy, ầm ầm cùng với tám đao ảnh kia va chạm với nhau. Tiếng ầm ầm vang vọng, một thanh đao cùng với một thân thể của Vân Dật Phong trực tiếp tan nát!
 
Ngay sau đó, người thứ hai, thứ ba, thứ tư thân thể cùng với đao ầm ầm sụp đổ.
 
- Đường đường chính chính phải không. Vương Lâm ngay cả Định Thân Thuật cũng không dùng, ngươi muốn đường đường chính chính, thì ta sẽ đường đường chính chính với ngươi!
 
Thanh âm Vương Lâm lạnh như băng, ở giũa thiên địa ầm ầm này cũng vô cùng rõ ràng.
 
Ngay khi lời nói của Vương Lâm truyền ra, hai tay hắn lại một lần nữa kéo mạnh, mở rộng cái khe đang nối liền thiên địa ở trước người. Tiếng ầm ầm chấn động, thân thể thứ năm, thứ sáu, thứ bảy của Vân Dật Phong toàn bộ dưới một đường kéo này sụp đổ. Trong một tiếng kêu đau đớn, chỉ thấy từ những thân thể tan nát của bảy người này đều có một làn khói bay ra, ngưng tụ lại trong không trung ở đằng xa, hoá thành bổn tôn của Vân Dật Phong!
 
Hắn phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước, ngẩng đầu nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt lộ vể sợ hãi. Sự sợ hãi này không thua gì khi hắn nhìn thấy cây cung của Lý Quảng giương lên!
 
- Trận chiến này có đường đường chính chính hay không?
 
Theo Vân Dật Phong lui về phía sau, cái khe bị xé mở ra trong thiên địa chậm rãi tiêu tán. Vương Lâm đừng ở đó, tóc bạc tung bay, giơ tay phải lên nắm lấy thệ huyết của Vân Dật Phong lúc trước đưa ra, hỏi người này.
 
Vân Dật Phong trầm mặc, trong lòng đau khổ, chậm rãi gật đầu.
 
Ngay khi hắn gật đầu, thệ huyết trong tay Vương Lâm lập tức phát ra hồng quang chói mắt, chậm rãi biến mất trong lòng bàn tay Vương Lâm, trở thành một lời thề.
 
Vân Dật Phong cũng là một quân tử, hắn không hề có mánh khoé gì ở trên thệ huyết này, thua chính là thua! Hắn cũng không biết hành động này đã cứu hắn thoát khỏi hoạ sát thân mất hồn!
 
Nếu hắn có một chút mánh khoé gì, Vương Lâm sẽ không do dự giết người, cho dù là giết hắn cũng phải mất một chút thời gian. Nhưng lúc này, Vương Lâm đã có lựa chọn tối ưu nhất, hắn nhìn thoáng qua bầu trời đằng xa, mơ hồ cảm nhận được ba luồng khí tức quen thuộc đang nhanh chóng tới gần.
 
- Tới đúng lúc lắm….Có lẽ ta có thể mượn sức hắn để thử dò xét những người kia một chút….
 
Ngay khi trận chiến này kết thúc, đột nhiên đỉnh núi bị sương mù vờn quanh ở đằng xa, sương mù bên ngoài vặn vẹo chuyển động, bất ngờ lại một lần nữa hình thành chiếc lò bóng lưỡng kia, truyền ra tiếng rống, cuồng phong gào thét.
 
Toàn thân Vương Lâm tràn ngập khí tức Đạo Cổ, lập tức lùi lại mấy ngàn trượng để chống cự. Đường San kia chứng kiến trận đánh vừa rồi, lập tức phấn chấn tâm thần, đi theo Vương Lâm lùi lại phía sau.
 
Tiếng rống vang vọng trong thiên địa, trên bầu trời phía xa xa giờ phút này đột nhiên vặn vẹo, một thân ảnh mơ hồ đạp không đi tới.
 
- Vân Dật Phong, giết người này!
 
Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, tay phải giơ lên túm vào hư không, lập tức huyết quang chợt lóe lên. Huyết kiếm gào thét lao thẳng tới thân ảnh mơ hồ kia.
 
Một vầng mặt trời ở trên thân ảnh mơ hồ hiện ra lúc trước tản mát ra ánh mặt trời vô tận, cùng với huyết kiếm va chạm vào nhau. Trong tiếng nổ ầm ầm, thân ảnh mơ hồ kia bắt đầu ngưng thật, lùi lại phía sau một bước, đó chính là Chưởng Tôn!
 
Ngay khi thân ảnh hắn hiện ra, Vân Dật Phong ờ cách đó không xa cắn răng, nuốt một vài viên đan dược, nhoáng lên một cái, lại một lần nữa thi triển Bát Đao Trảm Thần Hồn. Tám hư ảnh nối liền nhau hình thành một đao khai thiên, lao thẳng tới Chưởng Tôn!
 
Còn có Đường San kia, nữ tử này không chút do dự hai tay bấm quyết vung về phía trước, lập tức ở bên ngoài thân thể của Vân Dật Phong liền có bảy kim môn hiện ra, ờ bên ngoài thân thể Vương Lâm cũng xuất hiện bảy kim môn như thế!
 
- Thần thông phòng hộ!
 
Ánh mắt Vương Lâm sững lại.
 
Thuật thần thông chủ yếu là để công kích, cho dù là dùng để phòng hộ thông thường cũng chỉ tràn ngập quanh bản thân, người có thể thi triển lên người khác cực kỳ hiếm thấy. Cả đời này của Vương Lâm đây là lần đầu tiên chứng kiến thần thông phòng hộ có thể thi triển lên người khác!
 
Thiên Môn Đạo của Đường San ở đại lục Tiên Cương chỉ là một tông phái nhỏ, không được tính vào cửu tông thập tam phái, nhưng cũng có danh tiếng, nguyên nhân chính là vì thần thông của tông phái này, phần lớn đều có thể thi triển thuật phòng hộ lên người khác.
 

Tiên Nghịch - Chương #1676


Báo Lỗi Truyện
Chương 1676/1976