Chương 1670: Đạo Phi xuất hiện


Ngay khi tiễn thứ hai bay ra, kim quang của huyết mạch tiên nhân ngưng tụ trong hai mắt Vương Lâm lập tức sụp đổ, dường như muốn tiêu tan trong mắt của Vương Lâm. Nhưng ngay khi nó sắp sửa tiêu tan, lại bị Vương Lâm mạnh mẽ ngưng tụ lại một tia.
 
Một tia này chính là sức mạnh huyết mạch tiên nhân cuối cùng của hắn.
 
Lo sợ bị người khác nhìn thấy, ngay khi cây cung bắn ra tiễn thứ hai, Vương Lâm liền nhắm hai mắt lại.
 
Vương Lâm hiểu rõ bản thân chỉ còn lại sức mạnh cho một cung, cũng là một cung cuối cùng.
 
Mũi tên này vừa bắn ra, tinh không ầm vang, giống như là một tấm vải tầng tầng cuộn lên, như muốn sụp đổ. Đạo nhân bảy màu kia rống lên kinh thiên, tám con Mục Ngư hai mắt đã mở ra một tia vốn đã làm cho hắn kinh hãi, nhưng lúc này lại có tiễn thứ hai của Vương Lâm lại càng làm cho hắn tâm thần chấn động, bộc phát ra sức mạnh toàn bộ tu vi.
 
Một đạo ánh sáng bảy màu tràn ngập, ở bên ngoài thân thể đạo nhân bảy màu bất ngờ xuất hiện bảy tầng hào quang màu sắc khác nhau, bên trong đám hào quang này hiện lên vô số ký hiệu ấn chú. Ngay khi nó xuất hiện, tám con Mục Ngư gào thét lao tới.
 
Từ xa nhìn lại, thân thể của tám con Mục Ngư này trong quá trình tới gần nhanh chóng thu nhỏ lại, gần như chỉ trong chốc lát không ngờ ở trong đám hắc quang lấp loáng bất ngờ hóa thành tám mũi tên.
 
Tám mũi tên này so với mũi tên của Lý Quảng mà Vương Lâm bắn ra giống nhau y hệt, không khác một chút nào, thậm chí ngay khi khí tức cũng hoàn toàn tương tự. Cảnh tượng này chẳng những khiến cho đạo nhân bảy màu sửng sốt, mà Chưởng Tôn, tam đại chiến tướng cùng toàn bộ tu sĩ chứng kiến cảnh tượng này đều phải sửng sốt.
 
-Chẳng lẽ đây chính là thiên phú thần thông mà Mục Ngư có được sau khi chúng mở mắt trong lời đồn.
 
Lão già họ Mã của Ngũ Hành Tinh chứng kiến cảnh tượng này từ xa lập tức mở to hai mắt, nhìn không chớp mắt.
 
Huyền La Đại Thiên Tôn cũng ở trong tinh không này thần sắc bình tĩnh, ánh mắt đảo qua tám con Mục Ngư. Hắn là người duy nhất ở nơi đây biết được thần thông của Mục Ngư.
 
-Loài thú Mục Ngư này một khi mở hai mắt thì có thể biến hóa thành bất cứ thứ gì, còn có được một phần uy lực của vật đó. Nhưng rất khó để loài thú này mở mắt, kỳ tích ở vùng đất trong động phủ này thật là rất hiếm thấy.
 
Ánh mắt Huyền La lóe lên, đã nổi lên sự hứng thú.
 
Chín mũi tên của Lý Quảng xen kẽ với nhau, không còn phân biệt được thật giả, lúc này lao thẳng tới đạo nhân bảy màu. Đạo nhân bảy màu kia thần sắc nhanh chóng biến đổi, hào quang bảy màu ở bốn phía trong lúc vặn vẹo, nổi lên tiếng ầm ầm.
 
Hào quang bảy màu lập tức sụp đổ, cũng sụp đổ còn có tám mũi tên của Lý Quảng, nhưng chúng không hề tiêu tan mà sau khi sụp đổ liền quay về, lại hóa thành tám con Mục Ngư, cùng với con Mục Ngư thứ nhất sau khi tu chân tinh sụp đổ văng đi không xa, chín con Mục Ngư đang đồng loạt hấp hối.
 
Sự sụp đổ này dấy lên một lực xung kích, hóa thành một tấm màn che phủ tầm mắt và thần thức. Trong lúc lực xung kích quét ngang ra bốn phía, mũi tên thứ chín của Lý Quảng xuyên qua hết thảy mọi trở ngại, lao thẳng tới đạo nhân bảy màu.
 
Một tiếng kêu thê lương từ bên trong lực xung kích này truyền ra, ầm vang không ngừng. Lực xung kích ở bốn phía hơi có dấu hiệu yếu đi, Chỉ thấy đạo nhân bảy màu kia phun ra một ngụm máu tươi, trên ngực lộ ra một lỗ thủng to bằng nắm tay, máu tươi không ngừng tuôn ra. Hắn ở dưới mũi tên của Lý Quảng này đã bị trọng thương.
 
Rống lên kinh thiên, đạo nhân bảy màu điên cuồng lao về phía trước, không để ý đến thương thế, bước nhanh đi hướng thẳng tới Vương Lâm. vẻ mặt hắn đầy sát khí, thần sắc lộ ra vẻ điên cuồng.
 
-Lão phu có thể không cần hồn thứ ba, nhưng phải giết bằng được ngươi.
 
Bảy màu trong lúc gào thét trong nháy mắt đã tới gần, hai tay hắn bấm quyết, bên ngoài thân thể lập tức xuất hiện chín mặt trời chói lọi.
 
Chín mặt trời này là thần thông mạnh nhất của đạo nhân bảy màu lúc này được hắn không do dự thi triển ra, quyết phải giết bằng được Vương Lâm.
 
Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, lúc này hắn đã như một ngọn đèn cạn dầu, đã suy yếu tới cực hạn, nhưng hắn vẫn cắn răng, tay trái cầm cây cung của Lý Quảng, tay phải bỗng nhiên kéo mạnh. Cây cung của Lý Quảng ở giới này đã được hắn giương lên lần thứ ba. Vương Lâm biết có lẽ đây là lần cuối cùng hắn giương cung.
 
Dây cung được kéo căng, mũi tên của Lý Quảng lại một lần nữa hiện ra, trên mũi tên vẫn còn dính đầy máu tươi. Theo tay phải của Vương Lâm buông ra, mũi tên này lại một lần nữa gào thét bay đi.
 
Ngay khi tiễn thứ ba được bắn ra, Vương Lâm lập tức nhắm hai mắt lại, kim quang ẩn chứa trong đồng tử dưới hai mắt hắn hoàn toàn tiêu tan.
 
Ngực đạo nhân bảy màu đầm đìa máu tươi, ngay khi tiễn thứ ba này tới gần, hai tay hắn bấm quyết bỗng nhiên vung về phía trước, thần sắc hắn tràn ngập vẻ điên cuồng. Cả đời này hắn chưa bao giờ bị thương như hiện tại, nhất là người đả thương hắn không ngờ là Vương Lâm, tu vi còn xa mới bằng được hắn.
 
Khiến cho nội tâm của hắn bị đè nén tới cực điểm còn có cây cung Lý Quảng của chính mình, chính là vật mà năm đó hắn muốn Chưởng Tôn kia đưa ra. Hắn vốn có ý định khiến cho Vương Lâm dùng cây cung này để dụ Liên Đạo Phi ra, vốn là muốn khiến cho Vương Lâm sau khi kết oán với Chiến lão quỷ sẽ lấy cây cung này để đả thương Chiến lão quỷ.
 
Dù sao cây cung này của hắn và Chiến lão quỷ đều không người nào có thể sử dụng được, bọn họ không hoàn chỉnh.
 
Nhưng hắn lại không ngờ tới thứ đả thương mình ngày hôm nay lại chính là cây cung Lý Quảng này. Cái cảm giác ở trong lòng khiến cho hắn muốn nổi điên này khiến cho hắn bất chấp tất cả cũng phải giết bằng được Vương Lâm.
 
Theo ấn ký biến hóa trên hai tay hắn, chín mặt trời bên ngoài thân thể hắn bộc phát ra hào quang vạn trượng, từ bên ngoài thân thể hắn trực tiếp bay ra, lao thẳng tới mũi tên thứ ba kia.
 
Tiếng ầm ầm vang vọng, mũi tên thứ ba kinh thiên động địa, gào thét cùng với chín mặt trời kia va chạm vào nhau. Trong tiếng ầm ầm, chín mặt trời lần lượt tan vỡ, nhưng mũi tên thứ ba này cũng có dấu hiệu sụp đổ. Cuối cùng hào quang chói mắt bao phủ toàn bộ bốn phía ầm ầm nổ tung.
 
Chín mặt trời nổ tung, một sức mạnh hủy diệt thiên địa từ bên trong ầm ầm lan ra. Sức mạnh này không cách nào hình dung nổi, Thanh Long chiến tướng ở hơi gần một chút liền bị sức mạnh này chạm phải, lập tức toàn thân ầm ầm tan vỡ, trực tiếp tử vong.
 
Tinh không ở giới này ngay khi bị sức mạnh này quét qua lần lượt tan vỡ, một giới đã bị diệt vong.
 
Nhưng hết thảy vẫn còn chưa chấm dứt. Sức mạnh hủy diệt này là do toàn bộ tu vi của đạo nhân bảy màu bộc phát ra, dưới sức mạnh này, ba trăm tàn giới hoàn toàn không thể chịu nổi. Theo giới này bị hủy diệt, ba trăm tàn giới dưới sức mạnh này lần lượt tan nát.
 
Huyền Vũ chiến tướng trong lúc hoảng sợ vẻ mặt kinh hãi, hét lên chói tai, cùng với Chu Tước chiến tướng điên cuồng lui về phía sau, muốn chạy trốn khỏi nơi này. Còn có Chưởng Tôn kia sắc mặt lại càng tái nhợt, hóa thành một đạo cầu vồng bay đi.
 
Ở đằng xa, tam phi, Lam Mộng Đạo Tôn, còn có đám người ở Ngũ Hành Tinh sắc mặt biến hóa đồng loạt lui về phía sau, muốn rời khỏi ba trăm tàn giới đang tràn ngập sức mạnh hủy diệt này.
 
Đạo nhân bảy màu ở trung tâm của sức mạnh hủy diệt này, ngực hắn ầm vang. Mũi tên thứ ba cùng với chín mặt trời kia va chạm nổ tung, nhưng lực xung kích cũng nhập vào trong cơ thể của đạo nhân bảy màu, khiến cho thương thế của hắn càng nặng hơn, tiếp tục phun ra máu tươi.
 
Nhưng hai mắt hắn vẫn điên cuồng như trước.
 
-Trước sức mạnh hủy diệt này, khoảng cách của ngươi lại gần như vậy, với tu vi của ngươi, ta muốn xem ngươi chống cự như thế nào.
 
Khoảng cách của Vương Lâm quả thật là gần nhất, lúc này sức mạnh hủy diệt ầm ầm lao tới, ở những nơi nó đi qua tinh không sụp đổ, giới giới tan nát, ngay cả thân thể truyền thừa Đạo cổ của Vương Lâm cũng không cách nào chống cự. Chỉ cần sức mạnh này chạm vào thân thể, hắn lập tức sẽ thịt nát xương tan.
 
Nhưng Vương Lâm đã có dũng khí bố trí mai phục, thì hiển nhiên đã sớm có chuẩn bị. Hắn đã nghĩ tới việc sức mạnh hủy diệt này cuối cùng sẽ xuất hiện, dĩ nhiên đã có chuẩn bị chu đáo. Gần như ngay khi sức mạnh hủy diệt này gào thét lao tới gần thân thể, hai tay Vương Lâm bấm quyết, tay phải giơ lên trực tiếp tung một trảo vào hư không.
 
-Đắc tội.
 
Vương Lâm thầm than.
 
Lập tức kim quang lóe lên kinh thiên, chỉ thấy người điên mặc quần áo lôi thôi, đang ngủ say ngáy khò khò bị hai tay Vương Lâm túm lấy trực tiếp xuất hiện ở phía trước hắn.
 
Người điên có tiên nhân bất diệt thể hoàn chỉnh, tinh không sụp đổ thì hắn vẫn không hề bị thương.
 
Người điên này còn đang ngủ say, thủy chung không tỉnh lại, lúc này bị Vương Lâm túm lấy bả vai có chút không thoải mái, sau khi giãy giụa vài cái lại tiếp tục ngủ thiếp đi.
 
Nhưng ngay trong khoảnh khắc này, lực xung kích ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kia ầm ầm lao tới, cuốn lên thân thể người điên. Toàn thân người điên đột nhiên lóe lên kim quang kịch liệt, dưới lực xung kích hủy diệt kia không ngờ lông tóc cũng không hư tổn gì.
 
Nhưng người điên này thân thể sững lại, khẽ mở hai mắt lộ ra vẻ mê man, đồng thời theo bản năng còn có vẻ phẫn nộ. Thần trí hắn vẫn chưa tỉnh táo, vẫn còn đang nửa tỉnh nửa mê, trong lúc phẫn nộ hướng về phía đạo nhân bảy màu gào thét.
 
-Là kẻ nào quấy rầy bổn vương ngủ, các ngươi khinh người quá đáng, bổn vương sẽ mách với ca ca, các ngươi thật là quá đáng.
 
Người điên hướng về phía bảy màu lớn tiếng gào thét, hoàn toàn không chú ý tới bả vai của mình đang bị Vương Lâm túm lấy, ngăn cản phần lớn sức mạnh hủy diệt cho Vương Lâm.
 
-Các ngươi quá đáng rồi đó, không ngờ trong lúc bổn vương đang ngủ khiến cho ta ngứa ngáy, các ngươi.các ngươi.
 
Người điên kia nói lảm nhảm, không ngờ vừa lẩm bẩm vài câu, đầu lại gục xuống, chìm vào giấc ngủ say, như thể những lời nói lúc trước chỉ là nói mê.
 
Nhưng sự xuất hiện của hắn, những lời nói của hắn cũng khiến cho bốn phía nổi lên một hồi đại loạn. Đạo nhân bảy màu vốn đang trọng thương, lúc này nhìn thấy Liên Đạo Phi, thần sắc đột nhiên biến đổi, thân thể đang tiến về phía trước lập tức dừng lại, trong đầu liền tỉnh táo trở lại. Hắn đoán không ra Vương Lâm còn có sức mạnh cho mấy cung, nhưng nếu Liên Đạo Phi này ra tay, cộng thêm cây cung Lý Quảng trong tay Vương Lâm, hắn sợ lần này thật sự sẽ phải chết ở nơi đây. Lúc này hắn đã trọng thương, trong lúc cắn răng thân thể bỗng nhiên lùi lại, trong trận đánh với Vương Lâm lần đầu tiên chọn cách bỏ chạy.
 
Ở đằng xa, Chiến lão quỷ đang bị vây trong đám sương mù mặt quỷ đã sớm mở hai mắt, nhưng hắn lại không ra khỏi đám sương mù mà ở bên trong đã thấy toàn bộ chuyện này. Ánh mắt hắn lóe lên, không biết là đang suy nghĩ gì.
 
Chưởng Tôn đã bỏ chạy ra xa, thân thể hắn trực tiếp run lên, suýt chút nữa trước những lời nói của người điên đã quỳ sụp xuống.
 
-Chủ chủ nhân.
 
Còn có hai người Huyền Vũ cùng với Chu Tước đang bỏ chạy kia cũng xoay mạnh người, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ ngợp trời, ngơ ngác nhìn người điên bị Vương Lâm túm vào vai, thần sắc tràn ngập vẻ sợ hãi.
 
-Liên Đạo Phi.
 
Chẳng những ba người bọn họ khiếp sợ, mà tam phi ở đằng xa cũng lập tức sắc mặt tái nhợt, thần sắc trong nháy mắt ngây ra.
 
Còn có đám người Ngũ Hành Tinh do lão già họ Mã cầm đầu, thân thể bọn họ run lên. Nhất là ánh mắt lão già họ Mã nhìn về phía người điên lộ ra một sự sợ hãi không cách nào hình dung được.
 
-Hắn.không ngờ hắn lại ở chỗ này.
 
Lão già họ Mã này hiển nhiên không biết chuyện Liên Đạo Phi tới nơi này năm đó, lúc này sau khi chứng kiến, tâm thần chấn động, trở nên trống rỗng.
 
Huyền La Đại Thiên Tôn lúc này đang cất bước đi về phía chín con Mục Ngư kia, sau khi thu lấy con thứ năm, đột nhiên ánh mắt ngưng lại, thân thể đứng sững lại ở đó, cẩn thận liếc mắt nhìn người điên kia vài cái, hai mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.
 
-Liên Đạo Phi Đệ đệ của Liên Đạo Chân hắn không ngờ cũng tới nơi này.
 

Tiên Nghịch - Chương #1670


Báo Lỗi Truyện
Chương 1670/1976