Chương 1664: Bảy màu đã tới


Một đao nhìn trời, hắc khí vờn quanh bốn phía, hóa thành một cơn lốc gào thét cuồn cuộn nổi lên giống như nối liền trời đất. Từ xa nhìn lại, cơn lốc này giống hệt một con hắc long đang uốn mình, trông cực kỳ kinh người.
 
Thanh đao trong tay Vương Lâm không hề run rẩy chút nào, giống như bình tĩnh giữa hư không. Thân thể hắn và cơn lốc như hắc long đang gào thét kia vì thế mà trở nên hoàn toàn đối lập.
 
Tĩnh và động giao hòa, từ trên người Vương Lâm lan ra một luồng uy áp đủ để trấn áp tâm thần. Uy áp này truyền vào thân thể Bạch Hổ chiến tướng, bởi thân thể do thần thức biến thành vừa bị cắn nuốt, bởi vì lời thề dùng huyết mạch phát ra khiến lúc này toàn thân hắn trở nên run rẩy.
 
Uy áp kia giống như một ngọn núi lớn đè xuống khiến Bạch Hổ chiến tướng không thể không khuất phục. Hắn phải cúi đầu.
 
Tu sĩ của Ngũ Hành tinh đang ngồi đối diện lại càng không chịu nổi. Hắn dù không phát lời thề huyết mạch nhưng thân thể do thần thức biến thành cũng bị Vương Lâm nuốt, lúc này dưới uy áp này trong nội tâm liền trào dâng sự kính sợ như thủy triều.
 
Vương Lâm không rảnh mà để ý đến hai người này. Giờ phút này toàn bộ tâm thần của hắn đều đặt trên thanh đao, chậm rãi nhắm mắt lại, không hề nhìn bầu trời mà tất cả đều đặt ở thanh đao.
 
Trong nháy mắt khi hắn nhắm mắt, Vương Lâm không nghe được âm thanh gì nữa. Thứ duy nhất hắn có thể cảm thụ được chính là đao. Đao thay thế cho hai mắt hắn, thay thế cho thần thức của hắn dưới sự ngưng tụ của tu vi, hình thành một đao kinh thiên!
 
Trong tinh vực của giới này, ở phía tây của tinh không mênh mông, đột nhiên tiếng ầm ầm vang lên. Chỉ thấy một dòng xoáy khổng lồ xuất hiện. Dòng xoáy này vừa mới xuất hiện, còn chưa hoàn toàn thành hình đã chấn động kịch liệt, ầm một tiếng liền sụp đổ. Nó sụp đổ giống như ở bên trong có người xé mở ra vậy.
 
Trong tích tắc tiếng động ầm ầm do sụp đổ vang lên, ánh sáng bảy màu lập tức tỏa ra chói mắt. Trong ánh sáng bảy màu, đạo nhân bảy màu bước nửa bước về phía trước, trực tiếp tiến vào trong tàn giới này.
 
Trong nháy mắt khi tiến vào trong giới này, đạo nhân bảy màu lập tức cảm nhận được khí tức của Vương Lâm. Ánh mắt lộ ra hàn quang và sát khí, cũng cất tiếng cười ha hả.
 
-Vương Lâm, bổn tôn tìm được ngươi rồi. Lần này ta xem ngươi làm sao mà trốn!
 
Ngay trong tích tắc này, trên tu chân tinh thứ ba, hai mắt Vương Lâm đột nhiên mở ra, thanh đao trong tay giơ lên, bộc phát ra u quang vạn trượng. Trong tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm, thân thể hắn vọt lên, hướng về phía bầu trời chém ra một đao cực mạnh!
 
Chém ra một đao này, thân thể Vương Lâm nhanh chóng lùi lại phía sau.
 
Ánh đao lóe lên. Chỉ thấy trên bầu trời liền có một đường đao khổng lồ đột nhiên xuất hiện, mang theo tiếng gào thét kinh thiên động địa, hấp thu cơn lốc bên ngoài thân thể Vương Lâm, hấp thu áo giáp toàn thân hắn, cũng hấp thu toàn bộ binh lính trên bàn cờ, khiến cho đường đao trực tiếp đánh tan quy tắc của Bạch Hổ!
 
Bạch Hổ phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc lập tức trở nên uể oải.
 
Đường đao lao tới tận trời cao, trong nháy mắt liền biến mất, bất ngờ xuất hiện ở trong tinh không vô tận tại vị trí của đạo nhân bảy màu. Mọi việc xảy ra quá nhanh, hầu như ngay khi đạo nhân bảy màu bước vào trong giới này thì một đao của Vương Lâm đã chém xuống.
 
Ánh đao phá tan hư không, bành trướng trong tinh không. Từ xa nhìn lại, nó đã dài tới vạn trượng, giống như không hề hư ảo mà là thực chất, gào thét chém về phía đạo nhân bảy màu!
 
Ánh đao này chính là do quy tắc ở nơi này biến thành, sau khi dung hợp với toàn bộ tu vi của Vương Lâm thì uy lực lại tăng lên. Một đao sát nhân này chẳng khác gì dung nhập cả lực lượng một giới này mà chém giết!
 
Không có cách nào có thể hình dung ra sự kinh diễm của một đao này. Ánh đao này mang theo luồng sáng như ngọc, đánh thẳng tới đạo nhân bảy màu!
 
Đồng tử trong hai mắt đạo nhân bảy màu co rụt lại. Với tu vi của hắn không ngờ trong giờ phút này lại cảm nhận được nguy cơ. Loại chuyện này đối với hắn cực kỳ hiếm thấy, cả đời chỉ có ba lần mà thôi!
 
Nhưng trong ba lần này thì hai lần đều xuất hiện trong khi đuổi giết Vương Lâm. Một lần là ở trong cái khe Vân Hải tinh vực, một lần là ở trong tàn giới này!
 
-Mượn quy tắc của nơi này hóa thành một đao. Vương Lâm này trong thời gian ngắn như vậy mà có thể nghĩ ra phương pháp này, tâm trí quả là hiếm thấy! Nhưng càng như vậy thì người này lại càng đáng chết, không thể lưu lại được!
 
Trong đầu đạo nhân bảy màu xoay chuyển đủ loại ý nghĩ. Có sự tồn tại của Chiến lão quỷ, hắn cũng không muốn bị thương ở nơi này, vung tay áo lên. Lập tức trước người hắn liền lóe lên ánh sáng bảy màu, bất ngờ hóa thành một đóa hoa sen bảy màu. Đóa hoa sen này có bảy cánh, mỗi cánh lại có một màu, xuất hiện trước người đạo nhân bảy màu lập tức nở rộ.
 
-Thất thải đạo liên, liên ngưng binh tu!
 
Trong nháy mắt khi lời nói của đạo nhân bảy màu truyền ra, hắn cất bước tiến vào bên trong đóa hoa khoanh chân ngồi xuống. Trong nháy mắt đóa hoa liền co rút lại, bao phủ cả thân thể hắn.
 
Từ xa nhìn lại, đây đâu phải là hoa sen gì mà giống như là một cái nụ. Trường đao trong phút chốc đã đánh thẳng lên nụ hoa.
 
Tiếng ầm vang kinh thiên nổi lên, chấn động tinh không, khiến cho tinh không bị phá vỡ trong phạm vi lớn. Ánh đao này ầm ầm sụp đổ, hóa thành vô số mảnh nhỏ bị cuốn đi.
 
Cùng lúc đó, nụ hoa lại run rẩy, bảy màu lần lượt lóe sáng. Cũng có hai cánh hoa hai màu bị vỡ tan.
 
Nhưng ánh đao và hai cánh hoa vỡ tan lại hình thành một luồng lực lượng hủy diệt kinh thiên động địa, lấy đạo nhân bảy màu làm trung tâm, điên cuồng cuốn về bốn phương tám hướng.
 
Tiếng nổ ầm ầm tàn phá cả sao trời. Mắt thường có thể nhìn thấy được, lực lượng trùng kích này khiến cho tinh không vặn vẹo, bị phá tan từng tấc một, giống như bị mạnh mẽ xé rách.
 
Tinh không run rẩy, không ngừng sụp đổ. Dưới lực lượng trùng kích này, tinh không ầm ầm nổ tung. Thậm chí trong chín khối tu chân tinh thì có bảy khối khi bị lực lượng này quét qua liền nổ tung. Lực lượng hủy diệt này hình thành một hố đen lớn, cắn nuốt tất cả.
 
Một giới này không còn có thể tồn tại nữa!
 
Tu chân tinh thứ ba này cũng ầm vang, mặt đất xuất hiện những khe nứt lớn. Trên bầu trời hôn ám phong vân biến sắc. Mặt đất chấn động, tu chân tinh này bắt đầu sụp đổ.
 
Mặt đất quay cuồng, đá vụn bay lên không, hình thành cảnh tượng của ngày tận thế!
 
Khóe miệng Vương Lâm tràn máu tươi, ánh mắt lộ vẻ bất đắc dĩ. Đạo nhân bảy màu quá mạnh mẽ! Hắn không chút do dự, lui lại phía sau, sau lưng lập tức có dòng xoáy xuất hiện. Thân thể hắn bước vào bên trong dòng xoáy, đang định rời đi thì đột nhiên tinh không ầm vang. Một tiếng gầm truyền khắp tám phương.
 
Từ nụ hoa đã bị vỡ hai cánh hoa kia, ánh sáng bảy màu tỏa ra tràn ngập, lập tức xuất hiện trên tu chân tinh thứ ba đang sụp đổ. Cùng lúc đó, cánh hoa nở ra, lộ ra đạo nhân bảy màu đang ngồi khoanh chân phía trong!
 
-Thất thải đạo liên, liên khai phu cố!
 
Ngồi trên đài sen bảy màu, đạo nhân bảy màu đột nhiên giơ tay phải điểm về phía trước, chỉ về hướng Vương Lâm đang muốn rời đi trong dòng xoáy xa xa.
 
Đạo nhân bảy màu này trông như thường nhưng lúc này nội tâm lại vô cùng âm trầm. Sự mạnh mẽ của một đao của Vương Lâm đã vượt qua sự tưởng tượng của hắn. Trong sự cảm thụ của hắn một đao này căn bản Vương Lâm không thể thi triển ra mà là toàn bộ tàn giới này công kích hắn vậy.
 
Lực lượng của một giới thì dù là hắn cũng phải kinh hãi! Nhất là Thất thải đạo liên bị đánh nát hai cánh hoa lại càng khiến cho trong lòng đạo nhân bảy màu đau đớn, lúc này điểm một chỉ đã mang theo sát khí ngập trời!
 
Một chỉ của đạo nhân bảy màu điểm tới, năm cánh hoa còn lại trên đài sen lập tức nở ra, hóa thành nhiều màu trong nháy mắt nhằm về phía Vương Lâm đánh tới, có vẻ như muốn giết chết hắn!
 
Thân thể đạo nhân bảy màu cũng vọt lên, theo sau ánh sáng nhiều màu kia, trong nháy mắt dùng tốc độ cực nhanh lao về phía Vương Lâm.
 
Lúc này thân thể Vương Lâm đã dung hợp với dòng xoáy, chuẩn bị có thể rời đi thì đạo nhân bảy màu lại ra tay, trong lúc tu chân tinh thứ ba đang sụp đổ, bộc phát ra lực lượng tu vi của bước thứ ba Không Kiếp. Trong nháy mắt khi mấy cánh hoa nhiều màu áp sát, một luồng nguy cơ sinh tử tràn ngập tâm thần Vương Lâm.
 
Nhưng Vương Lâm nếu đã có dũng khí chém ra một đao kinh thiên như vậy thì hiển nhiên hắn đã sớm có chuyển bị. Hắn là loại người làm việc nhiều lúc có xúc động nhưng hầu hết thời gian đều có thể bình tĩnh hành động. Lúc này khi mấy cánh hoa nhiều màu ập tới, tay trái Vương Lâm giơ lên chụp vào hư không một cái. Lập tức một biển lửa tràn ngập toàn thân hắn, hóa thành một cái ô lửa khổng lồ.
 
Phần Giới Cổ Tán!
 
Chiếc ô này xuất hiện cũng không bao phủ cả trời cao mà chỉ lớn như một cái ô tầm thường, được Vương Lâm cầm trong tay. Phần Giới cổ Tán cần cấm chế biến ảo ra, chuẩn bị phải mất một thời gian, không thích hợp thi triển trong lúc gặp nguy cơ.
 
Nhưng từ lúc Vương Lâm ngưng tụ một đao kia thì đã nghĩ tới đường lui, âm thầm thò tay trái bắt quyết phía sau, huyễn hóa ra cái ô này trước, tuy có tiêu hao một ít sinh cơ nhưng vẫn đáng giá!
 
Giờ phút này cầm chiếc ô trong tay trái, Vương Lâm giơ cao lên, đột nhiên mở ra. Ầm một tiếng, chiếc ô mở ra che thân hình của hắn.
 
Trong nháy mắt khi chiếc ô mở ra, ngọn lửa bùng lên gào thét. Cánh hoa nhiều màu kia áp sát liền bị cái ô này ngăn trở, phát ra tiếng chấn động ầm ầm. Mỗi khi có một cánh hoa đánh tới tấm ô thì đều khiến tâm thần Vương Lâm run rẩy. Nhưng cũng nương theo lực lượng trùng kích này, thân thể hắn bước về phía sau được ba bước.
 
Sau khi ba bước hạ xuống, thân thể hắn đã hoàn toàn dung hợp với dòng xoáy. Trong nháy mắt khi ngọn lửa tràn ngập tầm nhìn, Vương Lâm biến mất khỏi nơi này.
 
Trong nháy mắt khi biến mất, bên tai Vương Lâm bỗng nghe thấy tiếng gầm giận dữ của đạo nhân bảy màu. Hắn theo sát mấy cánh hoa, bỗng nhiên nhảy vào trong dòng xoáy của Vương Lâm, tay phải biến thành chưởng đánh xuống, xuyên qua dòng xoáy chụp mạnh về phía Vương Lâm!
 
Nhưng một trảo này chụp vào khoảng không. Vương Lâm đã rời đi!
 
-Ngươi dù chạy tới tận chân trời góc biển cũng đừng hòng thoát khỏi bị bổn tôn đuổi giết!
 
Đạo nhân bảy màu rống lên âm trầm, cũng không thèm nhìn hai người Bạch Hổ chiến tướng chút nào, thân thể nhoáng lên một cái liền nhảy vào một dòng xoáy đuổi theo.
 
Sau khi Vương Lâm và đạo nhân bảy màu rời đi, tu chân tinh thứ ba này liền ầm vang, sụp đổ hoàn toàn. Giới này bị hủy diệt, Bạch Hổ chiến tướng ngẩng phắt đầu, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. Lời thề của hắn đã có hiệu lực. Thậm chí Vương Lâm trước khi rời đi còn kịp thời hạ lệnh vào tâm thần hắn.
 
Giờ phút này hắn không còn tự do như trước, gắng gượng đứng dậy nhìn tu sĩ Ngũ Hành tinh lúc này sắc mặt đã tái nhợt.
 
-Bắt hắn, hắn đối với ta có chỗ quan trọng cần dùng!
 
Đây chính là mệnh lệnh đầu tiên Vương Lâm giao cho Bạch Hổ chiến tướng.
 

Tiên Nghịch - Chương #1664


Báo Lỗi Truyện
Chương 1664/1976