Chương 1557: Mạnh mẽ


Vương Lâm ở Vân Hải tinh vực!
 
Hắn không tiến thẳng tới La Thiên. Lấy lực lượng một mình hắn thì không có khả năng phá vỡ trận đại chiến này. Cho dù hắn có sử dụng cây cung của Lý Quảng thì cũng chỉ có thể thay đổi cuộc chiến trong thời gian ngắn.
 
Hắn phải tính tới thời gian ba năm.
 
Mà sau ba năm, khi người của viễn cổ tiên vực đi ra, hắn còn muốn hủy diệt cả giới ngoại. Tất cả đều cần tới cây cung của Lý Quảng. Hắn không có nhiều tiên lực để bắn cung như vậy!
 
Cho nên hắn biết nguy cơ của La Thiên nhưng không có lựa chọn tới nơi này. Hắn muốn trước tiên giết sạch tu sĩ giới ngoại ở các tinh vực khác. Hắn muốn dùng đầu lâu và nguyên thần của tu sĩ giới ngoại tạo thành một trận pháp cực mạnh!
 
Vương Lâm đi tới, những đại lục mà hắn đi qua đều vang lên những tiếng động của tử vong. Đầu lâu phía sau hắn đã đạt tới quá năm vạn!
 
Trong nháy mắt khi đám đầu lâu vượt quá năm vạn, hai tay Vương Lâm điểm về phía tinh không.
 
-Tay trái là sinh!
 
Lời nói thốt ra, năm vạn đầu lâu lập tức chuyển động, một nửa phân sang bên trái, chuyển động bên trong tinh không hóa thành một dòng xoáy khổng lồ.
 
-Tay phải là tử!
 
Tay phải Vương Lâm điểm một chỉ. Một nửa đám đầu lâu liền lao tới, lại hình thành một dòng xoáy nữa.
 
Hai mắt Vương Lâm hiện lên vẻ ngưng trọng, nhanh chóng bắt quyết. Những đạo cấm chế biến ảo ra dung nhập vào bên trong dòng xoáy. Một lát sau, Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng.
 
Hai dòng xoáy đại biểu cho sinh tử bên ngoài thân thể hắn lập tức xếp chồng lên nhau, trong thời gian ngắn liền hoàn toàn dung hợp trở thành một thể!
 
Tiếng ầm ầm khiến tinh không run rẩy. Chỉ thấy dòng xoáy đã dung hợp kia liền điên cuồng xoay chuyển, không ngừng khuếch tán ra, trăm trượng, ngàn trượng, thậm chí lên tới mười vạn trượng!
 
Dòng xoáy khổng lồ ầm ầm chuyển động trên bầu trời phía trên Vương Lâm, khiến như cả tinh không cũng chuyển động theo nó vậy.
 
-Sinh tử trận, thành!
 
Vương Lâm cắn chót lưỡi, phun một ngụm tâm thần huyết của bước thứ ba. Đám máu này rơi ra hóa thành một đám sương mù đỏ đậm. dung hợp vào bên trong dòng xoáy khổng lồ kia.
 
Cùng với sự dung hợp của nó, những tiếng răng rắc vang lên. Dòng xoáy khổng lồ kia không ngừng lại bất ngờ dừng lại, không những dừng lại mà nó hoàn toàn ngưng kết.
 
Trong nháy mắt, dòng xoáy đó hoàn toàn ngưng kết, bay trong không trung, thoạt nhìn giống như đã tồn tại vô số năm tháng, bên trong còn lóe lên hồng quang, bộc phát ra một khí thế kinh thiên!
 
Từ xa nhìn lại, dòng xoáy này giống như một cái bánh xe khổng lồ đang lơ lửng! Bánh xe đó đại biểu cho sinh tử. Nó không chuyển động thì chúng sinh tồn tại, vừa chuyển động thì chúng sinh diệt vong!
 
Tạo thành dòng xoáy hình bánh xe này chính là năm vạn cái đầu lâu phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương!
 
Thân thể Vương Lâm bay lên, bất ngờ đứng bên trên bánh xe khổng lồ này. Bánh xe không chuyển đông mà ầm ầm lao về phía trước. Hai mắt Vương Lâm lộ những tia sáng kỳ dị, cùng với bánh xe lao thẳng tới một phiến đại lục khác.
 
Hắn muốn giết người, cũng muốn nhiều đầu lâu và nguyên thần khác, tạo thành trận thứ hai, nhân quả đại trận!
 
Cả đoạn đường bay đi, những đại lục trước mặt Vương Lâm đều sụp đổ, tất cả tu sĩ giới ngoại trên đó đều tan nát. Đầu lâu của bọn họ bị Vương Lâm lấy đi, lại một lần nữa tạo thành một mảng lớn phía sau lưng hắn!
 
Đại biểu cho tử vong, thân thể Vương Lâm tỏa ra mùi máu tanh nồng đậm, giống như vừa đi qua một cơn mưa máu. Hai mắt hắn đỏ bừng, sát lục tràn ngập khắp toàn thân. Sau khi hủy diệt mấy ngàn tu sĩ giới ngoại trên một đại lục, hắn lại từng bước đi tới.
 
Dần dần số lượng đầu lâu phía sau Vương Lâm lại đạt tới mấy vạn một lần nữa. Nhưng trận giết chóc này còn chưa chấm dứt. Thân thể Vương Lâm nhoáng một cái, tay phải giơ lên đánh xuống một trận. Tiếng ầm ầm vang lên. Đại lục phía trước có rất nhiều tu sĩ giới ngoại chạy tứ tán, thân thể lúc này liền chấn động, nổ tung, máu tươi văng khắp nơi, đầu lâu bay ra.
 
Hết thảy mọi chuyện nói thì dài nhưng diễn ra rất nhanh. Cả đoạn đường Vương Lâm quét qua, giết chóc vô số. Tu sĩ giới ngoại tử vong cực nhiều. Một lát sau, ở phía trước Vương Lâm liền xuất hiện một tu chân tinh khổng lồ. Trên tu chân tinh này mọc một biển cây cỏ. Trong nháy mắt khi hắn xuất hiện, một luồng khí tức của tu sĩ bước thứ ba từ trên tu chân tinh này bộc phát ra.
 
Tu chân tinh này chính là nơi nữ tử kia đang hiện diện. Nàng sau khi phát hiện ra thần thức của Vương Lâm không dám ra tay trước, cũng không dám bỏ chạy. Nàng chỉ chờ đợi, chờ đợi Vương Lâm đến nơi này, dựa vào tu chân tinh này mà đánh với Vương Lâm một trận!
 
Tu chân tinh này đã hoàn toàn bị nàng nắm giữ. Vô số cây cỏ bên trên đó là nơi phát ra hương hỏa hồn của nàng. ở nơi này nàng dù không nắm chắc phần thắng nhưng ở nơi này nàng có thể đạt được trạng thái đỉnh phong của mình!
 
Một tiếng rít gào chói tai trong nháy mắt khi Vương Lâm đến liền truyền ra từ tu chân tinh nọ. Trong nháy mắt khi tiếng rít chói tai này truyền ra, vô số cây cỏ trên tu chân tinh này liền điên cuồng mọc lên, từ trăm trượng hóa thành ngàn trượng, cuối cùng thậm chí đạt tới mười vạn trượng, trăm vạn trượng, thậm chí còn lan tràn tiếp tục, càng ngày càng dài!
 
Trong khoảnh khắc, tu chân tinh trước mắt Vương Lâm liền xảy ra một biến hóa cực kỳ quỷ dị, cả đời hắn chưa từng gặp! Tu chân tinh này dưới sự sinh trưởng của cỏ cây vô tận, từ xa nhìn lại không ngờ biến thành một cái đầu lâu! cây cỏ đang mọc lan tràn ra khỏi tu chân tinh này chính là mái tóc của nó!
 
Đóa hoa trên tu chân tinh, lúc này từ từ nở ra, để mỹ nữ có dung nhan tuyệt mỹ kia xuất hiện. Miệng nàng thì thào, bao phủ cả tu chân tinh này, khiến cho mặt đất sông núi trên tu chân tinh này đột nhiên biến đổi.
 
Trong sự biến đổi này, núi sụp đổ, sông cạn khô, lòng sông trống rỗng! Do vậy bề mặt tu chân tinh biến hóa lớn, thể hiện trước mắt Vương Lâm. hoàn toàn trở thành một cái đầu khổng lồ!
 
Đây là một cái đầu của nữ tử. Mặt đất biến đổi, không ngờ lại hóa thành dung mạo của nữ tử bên trong đóa hoa. Giữa tinh không nhìn lại, cảnh tượng này vô cùng quỷ dị!
 
Tu chân tinh khổng lồ kia lại trở thành đầu nàng, dung nhan tuyệt đẹp, hai mắt nhắm nghiền! Đám cây cỏ hình thành mái tóc, không gió mà tung bay, khiến cho nữ tử này càng xinh đẹp hấp dẫn tới kinh tâm động phách!
 
Ngọn núi cao tạo thành sống mũi, biển rộng là mắt, tất cả đều thể hiện thần thông kinh người của nữ tử này!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, chăm chú nhìn lại. Đúng lúc này thì trên cái đầu do tu chân tinh biến thành, lông mi run lên, trong tiếng ầm ầm vang vọng liền khiến những ngọn núi trên tu chân tinh chấn động sụp đổ. Nữ tử này không ngờ liền mở mắt!
 
Ánh mắt không có gì đặc biệt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Cũng từ miệng của cái đầu này, một tiếng thét cao vút chấn động tinh không truyền ra!
 
-Thần thông không tồi, nhưng tu vi quá yếu!
 
Tay phải Vương Lâm giơ lên chụp vào hư không phía trước một cái. Bất ngờ huyết kiếm hiện ra, được hắn cầm trong tay. Lúc Vương Lâm giơ tay lên, mắt trái có ánh lửa mờ mờ, mắt phải có lôi đình lóe lên, trên mi tâm, sinh tử, nhân quả, chân giả bổn nguyên hiện lên mờ ảo. Lực lượng hủy diệt của Không Linh trung kỳ trong nháy mắt này dung nhập vào huyết kiếm trên tay phải của hắn!
 
Huyết kiếm phát ra tiếng reo vang kinh thiên, giống như vô cùng hưng phấn, giống như khao khát đã vô số năm, cuối cùng trong lúc này mới bộc phát được toàn bộ lực lượng trong tay Vương Lâm!
 
Cái đầu đang mở mắt, phát ra tiếng rít chói tai, dường như đang niệm chú ngữ vậy. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, cầm huyết kiếm chém thẳng xuống cái đầu lâu!
 
Một kiếm hạ xuống, tinh không oanh động. Tiếng gió rít thay thế tất cả. Một luồng kiếm quang khai thiên, dài vô tận, giống như có thể cắt đứt mọi chướng ngại từ trên bầu trời ầm ầm giáng xuống, trong nháy mắt đã đánh lên mi tâm của cái đầu lâu kia. Hai mắt nữ tử lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng vô cùng, đột nhiên bị cắt đứt thần thông, bị một nhát chém từ mi tâm bổ đôi cả tu chân tinh có hình cái đầu này.
 
Ánh sáng lóe lên, xuyên thấu qua thân thể. Khuôn mặt nữ tử kia hiện lên một vết nứt nhỏ, ầm ầm phân ra làm hai. Bổn tôn của nữ tử kia đang ở trong đóa hoa, ánh mắt lộ vẻ mê man, thân thể và đầu cũng bị chia lìa.
 
Tay phải Vương Lâm hạ xuống, huyết quang tiêu tán không còn. Hắn đi tới cạnh tu chân tinh này, tay trái tùy ý chụp một cái vào chiếc đầu lâu.
 
Lập tức đầu lâu vừa bị chia lìa khỏi thân thể của nữ tử liền từ trong tu chân tinh bay lên, rơi vào trong tay Vương Lâm, bị hắn ném về phía sau, sau đó rời đi.
 
Cho tới khi rời khởi tu chân tinh này rất lâu rồi, nó mới hoàn toàn tan vỡ, sụp đổ hoàn toàn.
 
Vân Hải tinh vực đối với tu sĩ giới ngoại là một cơn ác mộng, dường như không bao giờ kết thúc. Hễ là nơi mà thần thức của Vương Lâm bao phủ, thân ảnh hắn lần lượt xuất hiện, những tu sĩ giới ngoại ở nơi đó toàn bộ đều khó thoát chết!
 
Chẳng có kẻ nào có thể ngăn cản bước chân Vương Lâm. Hắn lưu lại mùi máu tanh, mang theo những chiếc đầu lâu phong ấn linh hồn và nguyên thần rời đi. Đám đầu lâu phía sau Vương Lâm lúc này đã lại đạt tới con số năm vạn!
 
Sau khi lấy sạch đầu lâu trên một đại lục cuối cùng trong sương mù ở chiến trường Vân Hải tinh vực, hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, quay đầu nhìn về phía xa xa. ở nơi đó, nơi tiếp giáp với giới ngoại, có một lỗ hổng.
 
Lúc này đang có một đại lục trôi nổi ở đó. Đại lục này di chuyển rất nhanh, bên ngoài có mấy ngàn tu sĩ đồng thời ra tay, khiến đại lục này bay nhanh về phía lỗ hổng tới giới ngoại, càng ngày càng gần. Vương Lâm trong lúc nhìn đến thì một nửa của nó đã lọt vào lỗ hổng, tiến vào trong Thái cổ Tinh Thần.
 
-Muốn chạy sao, chậm rồi!
 
Tay phải Vương Lâm vung lên, hướng về phía trước điểm một chỉ. Bánh xe đại biểu cho sinh tử ở dưới chân hắn liền lao thẳng tới, ầm ầm phá tan tinh không, bất ngờ đánh thẳng về phía đại lục đang bay ra kia.
 
-Mượn đầu các ngươi đến tế sinh tử đại trận của Vương mỗ! Chấm dứt giết chóc tại Vân Hải tinh vực!
 
Trong khoảnh khắc, trên đại lục đã tiến vào Thái cổ Tinh Thần một nửa kia, sương mù nhanh chóng chuyển động. Bánh xe sinh tử ầm ầm xuất hiện!
 
Sau khi xuất hiện, một cảm giác áp bách không cách nào hình dung nổi liền tràn ngập đại lục này. Lão già trên pho tượng sắc mặt đại biến. Hắn nhìn thấy một bánh xe đang chậm rãi chuyển động!
 
Sinh tử, đó là một vòng tròn!
 

Tiên Nghịch - Chương #1557


Báo Lỗi Truyện
Chương 1557/1976