Chương 1424: Không thể lui


Ngay khi lổ hổng này mở ra, ánh mắt tất cả chín vạn tu sĩ của giới ngoại kia đều lộ ra sự hung ác ngợp trời, tiếng gào thét điên cuồng truyền ra.
 
- Sát nhập giới nội, khiến cho những con kiến của giới nội phải run rẩy khuất phục dưới sức mạnh của giới ngoại ta.
 
- Sát nhập Phong Giới, cướp đoạt tất cả.
 
Ánh mắt Đông Địch Tử lộ ra vẻ tàn nhẫn, từng bước tiến về phía trước, trực tiếp nhảy vào trong cái khe của Phong Giới Đại Trận. Ở phía sau hắn, Nam Chiếu Thượng Nhân kia liếm liếm môi, bước tới.
 
Còn có lão tổ của Hỏa Tước Tộc cũng lóe lên sát khí, nhanh chóng tiến về phía trước.
 
Chín vạn tu sĩ càng điên cuồng hơn, toàn bộ lao ra, hướng về phía cái khe Phong Giới Đại Trận nhanh chóng phóng tới.
 
Rất khó hình dung được cảnh tượng này. Rất nhiều tu sĩ của giới ngoại lúc này giống như là một cơn đại hồng thủy, còn Phong Giới Đại Trận giống như một cái đê, lúc này cái đê đã bị vỡ ra một lổ hổng, đại hồng thủy dâng lên ngợp trời.
 
Thanh âm giết chóc vang đầy trời.
 
Trong nháy mắt, liền có mấy vạn tu sĩ giới ngoại đã xông vào bên trong cái khe, tiến vào giới nội khiến cho bọn họ điên cuồng kia, nhìn thấy thiên địa của giới nội, nhìn thấy Vương Lâm một thân áo trắng, từ xa lạnh lùng nhìn lại.
 
Vương Lâm thần sắc như thường, không ra tay ngay. Phong Giới Đại Trận kia sụp đổ, khiến cho hắn mơ hồ có cảm giác không ổn. Chuyện này, dường như vẫn còn có một chút gì đó mờ ám.
 
Cho nên hắn không hề nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm đám tu sĩ giới ngoại giống như châu chấu đang nhảy vào này. Hắn đang đợi, đợi một câu trả lời.
 
Đúng lúc này, đột nhiên có biến cố xảy ra.
 
Trên Phong Giới Đại Trận bị xé rách hiện lên một ngọc bội. Trên ngọc bội này, có một khí tức khiến cho Vương Lâm thấy rất quen thuộc. Khí tức này là của một người.
 
Chủ nhân Phong Giới.
 
Ngay khi ngọc bội này xuất hiện, một Khai Thiên Phủ ầm ầm hiện ra. Chiếc búa này xuất hiện cực kỳ đột ngột, gần như ngay sau khi chín vào tu sĩ của giới ngoại nhảy vào.
 
Chiếc búa này vừa xuất hiện, liền ngay lập tức hướng tới đám tu sĩ của giới ngoại hung hãng chém xuống. Một tiếng vang kinh thiên động địa điên cuồng truyền ra.
 
Theo chiếc búa kia chém xuống, tất cả những tu sĩ ở phía trước đều kêu lên thảm thiết, hoàn toàn không thể né tránh, bị chiếc búa kia chém vào, lập tức thân thể tan vỡ, máu thịt nổ tung, nguyên thần tử vong.
 
Chiếc búa kia thế như chẻ tre, dưới một trảm này, không có bất cứ một tu sĩ nào có khả năng chống cự lại dù chỉ một chút, nhất tề tan vỡ, chỉ còn những tiếng kêu thảm thiết ngay khi xuất hiện liền hóa thành dư âm vang vọng.
 
Chiếc búa chém xuống, quét ngang phía dưới. Gần năm nghìn tu sĩ dưới một chém này tử vong. Mắt thấy chiếc búa này chuẩn bị giơ lên lần nữa, dường như có thể hạ xuống trong nháy mắt, Đông Địch Tử, lão tổ Hỏa Tước Tộc, còn có Nam Chiếu Thượng Nhân kia ba người sắc mặt đại biến, không nghĩ ngợi vội vàng chạy tới, đang định ngăn cản.
 
- Cần phải tiến vào giới nội với tốc độ nhanh hơn, toàn lực xông vào.
 
- Chờ ta ngăn cản Khai Thiên Phủ này, rồi các ngươi hãy nhanh chóng tiến vào.
 
Bên trong lầu các màu đen khổng lồ bên ngoài Phong Giới Đại Trận kia, lúc này cửa lầu đột nhiên mở, từ bên trong có một lão già bước ra. Lão già này thân thể gầy gò, giống như một cái thây khô, từng bước đi về phía trước, trong nháy mắt đã tới gần Khai Thiên Phủ, đang định ngăn cản. Nhưng đúng lúc này, ngọc bội trong trận pháp lại lóe lên hào quang, nhanh chóng hóa thành một màn ánh sáng nhẹ nhàng, bao phủ lão già này.
 
Lão già biến sắc, khí tức trên ngọc bội kia hắn đã cảm thấy có chút quen thuộc, lúc này sau khi lại gần, tâm thần liền chấn động.
 
Phong Giới lão quỷ. Ngươi đã tự mình dung nhập vào trong trận pháp.
 
Ngay khi xảy ra tất cả chuyện này, sát khí trong mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn chờ đợi chính là câu trả lời này. Nãm đó chủ nhân Phong Giới dung nhập vào trong trận pháp có lẽ chính là vì giờ phút này.
 
Hắn không chút do dự, thân thể lập tức bước ra. Ngay khi những tu sĩ của giới ngoại vừa mới nhảy vào đã lập tức phân tán, hắn vung tay phải lên, tinh không ầm ầm, ngàn vạn kiếm khí gào thét bay ra.
 
Sau ngàn vạn kiếm khí này còn có vô số cấm chế theo sát phía sau, triển khai một trận đại chiến một người chống lại mấy vạn ngươi.
 
Linh Động Thượng Nhân cùng với Chu Cẩn, hai người dưới thần niệm của Vương Lâm không thể không ra tay, lao thẳng tới ba người đám Đông Địch Từ đang muốn ngăn cản chiếc búa kia.
 
Vương Lâm trong lúc tiến tới, ngọn lửa chín màu trong mắt trái lóe lên, ầm ầm lao ra. Hư hóa tràn ra, trong mắt hắn trong cơ thể của mỗi một tu sĩ giới ngoại đều có tâm tình nồng đậm tràn ngập, những tâm tình này toàn bộ đều là mồi dẫn cho hư hỏa thiêu đốt.
 
- Hư hỏa, đốt.
 
Trong tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm, lôi đồ lóe lên. Trong tiếng lôi đình ầm ầm, lôi đồ trực tiếp bay ra, treo giữa tinh không, không ngừng khuếch tán hóa thành vô tận. Chín đạo lôi đình ở bốn phía gào thét xoay tròn, từng trận lôi đình vô tận điên cuồng từ bên trong hạ xuống, lao thẳng tới tất cả những tu sĩ giới ngoại ở bên dưới.
 
- Giết giết giết giết.
 
Những tiếng kêu thảm thiết truyền khắp Vân Hải. Chỉ thấy mấy vạn tu sĩ này lập tức có gần một ngàn người toàn thân bị hư hỏa thiêu đốt, tạo thành những quả cầu lửa, hơi nóng phả vào mặt, kêu gào thảm thiết lui về phía sau.
 
Nhưng đúng lúc này, huyết quang lóe lên. Huyết kiếm kia đang ẩn mình trong tinh không lao ra, trong lúc quét ngang liền khiến hàng ngàn cái đầu lâu bốc cháy bay lên, ngay cả máu tươi cũng bị hư hỏa này thiêu đốt bốc hơi.
 
Vừa ra tay đã giết hàng ngàn người.
 
Vương Lâm như một con mãnh hổ canh rừng, trực tiếp lao ra.
 
Lôi đồ ở trên trời, lôi đình ầm ầm giống như là Thiên Kiếp điên cuồng giáng xuống, lao thẳng tới đám tu sĩ phía dưới. Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên.
 
Những cảnh tượng giết chóc này cũng không đủ để khiến cho tu sĩ giới ngoại lùi bước, ngược lại còn kích phát mạnh hơn sự hung tàn của họ. Lúc này bọn họ nhất tề lao ra, những tu sĩ bị hư hỏa thiêu đốt giống như là phát cuồng, họ tự biết chắc chắn sẽ phải chết, nên chọn cách tự bạo.
 
Tiếng nổ ầm ầm kinh thiên. Dưới sự tự bạo này, một sức tấn công hủy diệt khuếch tán ra. Cho dù là Vương Lâm trong sự hỗn loạn này nếu không có thân thể cổ Thần thì nhất định cũng phải lùi lại.
 
- Hắn chính là Vương Lâm. Giết chết hắn sẽ có thể được lên Thái cổ Tinh Thần Bảng.
 
- Giết chết hắn.
 
- Hắn chỉ có một mình, mà có dùng khí ngăn cản đại quân của giới ngoại ta. Đáng chết đáng chết.
 
Mấy vạn tu sĩ của giới ngoại này trong lúc điên cuồng, hai mắt đỏ bừng, bất chấp tất cả lao tới tấn công. Vương Lâm đã tiến vào bên trong, tất cả mọi người xung quanh đều là kẻ địch, vô số pháp bảo tấn công lên người hắn, vô số thần thông giáng xuống. Quang Ảnh Thuẫn trên thân thể hắn chỉ trong chốc lát đã ầm ầm tan vỡ.
 
Nhưng thân thể cổ Thần của hắn lại hùng mạnh vô cùng. Quang Ảnh Thuẫn mặc dù đã vỡ, nhưng hắn lại ngang nhiên không hề sợ hãi, trong lúc tiến về phía trước giơ hai ngón tay tạo thành kiếm, những tu sĩ bị hắn điểm trúng thân thể đều nổ tung mà chết.
 
- Giết giết giết.
 
Vương Lâm đã giết đến đỏ cả mắt, bên ngoài thân thể tràn ngập hư hỏa. Tất cả tu sĩ tới gần đều lập tức bị thiêu đốt thân thể, mặc dù tự bạo nhưng trước khi bọn họ chết, hư hỏa đã vờn quanh thân thể Vương Lâm.
 
Trước sự liều chết này, Vương Lâm không biết mình đã giết bao nhiêu người. Trên thân thể hắn đã xuất hiện rất nhiều vết thương, nhưng những vết thương này ngay lập tức liền khép lại.
 
Khai Thiên Phủ kia ầm ầm giáng xuống một lần nữa. Trong lúc nó quét ngang, lại có gần năm nghìn tu sĩ bị phá nát thân thể, kêu lên thê lương tử vong.
 
- Linh Động, Chu Cẩn. Hai ngươi không ngờ lại ngăn cản chúng ta, các ngươi là tu sĩ của giới ngoại, chẳng lẽ các ngươi muốn trở thành phản đồ?
 
Đông Địch Tử kia tu vi cao thâm, vung tay áo, lấy sức mạnh của một mình hắn chiến đấu với Linh Động và Chu Cẩn. Chẳng những hắn không rơi vào thế hạ phong, ngược lại còn chiếm ưu thế, đồng thời còn phân ra một phần sức mạnh ngăn cản Khai Thiên Phủ kia hạ xuống.
 
Chu Cẩn trầm mặc, ánh mắt lộ ra vẻ phức tạp, nhưng cũng không chút do dự ra tay. Còn Linh Động kia vẻ mặt tỉnh bơ, lời nói của đối phương hoàn toàn không khiến cho hắn có một chút động lòng.
 
- Giết Vương Lâm.
 
Trong trận pháp, Vân Lạc Đại Ti đã tiến vào. Nàng ngay lập tức đã nhìn thấy Vương Lâm, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi, giơ tay lên chỉ về phía trước, trong miệng truyền ra một thanh âm bén nhọn.
 
Lão tổ của Hỏa Tước Tộc kia xoay mạnh người lại, thần sắc dữ tợn không để ý tới Khai Thiên Phủ kia nữa, mà xông thẳng về phía Vương Lâm.
 
Còn có Nam Chiếu Thượng Nhân kia ánh mắt cũng lóe lên, nhe răng cười bước tới, cùng với lão tổ Hỏa Tước Tộc lao tới Vương Lâm.
 
Cùng lúc đó, lão già gầy nhom bị ngọc bội của chủ nhân Phong Giới bao vây, ở trong ánh sáng nhẹ nhàng này cùng với thần thông của chủ nhân Phong Giới điên cuồng đối kháng. Từng trận tiếng ầm ầm vang lên, nhưng trong thời gian ngắn không thể phân cao thấp.
 
Trận chiến này, ngay từ đầu đã đạt tới cao trào.
 
Nhờ có sự tồn tại của chủ nhân Phong Giới mà thế trận lúc này đang nghiêng về phía giới nội. Nhưng chiến tranh không chỉ có vậy mà xuất hiện dấu hiệu kết thúc. Trong Thái cổ Tinh Thần, lúc này còn có hơn mười bộ lạc, nhận được mệnh lệnh của Chưởng Tôn, những bộ lạc này đã sớm chuẩn bị xong. Lúc này ngay khi mệnh lệnh truyền ra, tất cả đều gào thét xông tới, lấy truyền tống trận mà Chưởng Tôn để lại nhất tề xuất hiện ở bên ngoài lổ hổng của Phong Giới Đại Trận, hướng vào bên trong điên cuồng nhảy vào.
 
Những tu sĩ của mười mấy bộ lạc này không ngờ lên tới hơn tám vạn người, trong số họ còn có hai người đã đạt tới bước thứ ba. Hai người này đi tới lao thẳng vào trong lổ hổng.
 
Mọi chuyện nói thì chậm nhưng xảy ra thì rất nhanh. Lão tổ Hỏa Tước Tộc cùng với Nam Chiếu Thượng Nhân nhanh chóng lao tới. Nếu là tu vi giống như lão tổ Hỏa Tước Tộc, thì cho dù là hai người Vương Lâm cũng có thể trì hoãn. Nhưng Nam Chiếu Thượng Nhân này tu vi cực kỳ kinh thiên, đã đạt tới cảnh giới Không Linh.
 
Chỉ một mình hắn cũng đủ để giết chết Vương Lâm. Càng không cần phải nói đến trên người hắn còn có độc công cùng tề danh với Đại Hoang Thượng Nhân.
 
Lão tổ Hỏa Tước Tộc kia tràn ngập sát khí, trong lúc tiến tới giơ tay phải lên, vung mạnh về phía trước. Chỉ thấy tộc ấn của Hỏa Tước Tộc hiện lên, một hỏa điểu màu đen ầm ầm bay ra, mang theo một tia hư hỏa lực, phóng thẳng tới Vương Lâm.
 
Con hỏa điểu này ẩn chứa hương hỏa vô tận, còn có khí tức cực nóng. Nó vừa bay ra, tinh không giống như bị nướng đỏ, với tốc độ cực nhanh trong nháy mắt đã đi tới bên cạnh Vương Lâm.
 
Nam Chiếu Thượng Nhân kia hai mắt lóe lên, không thi triển bất cứ thần thông gì, chỉ giơ tay phải lên. Tay phải tái nhợt của hắn trong nháy mắt biến thành màu đen, ẩn chứa chất kịch độc khó có thể tưởng tượng được. Với vẻ mặt tàn độc, Nam Chiếu Thượng Nhân này bước tới, trực tiếp vượt qua khoảng cách vô tận, còn nhảy vào trong con hỏa điểu của lão tổ Hỏa Tước Tộc, từ bên trong con hỏa điểu này xuyên thấu qua, giơ tay phải hung hãng vỗ về phía Vương Lâm.
 
Vương Lâm xoay mạnh người, đồng tử trong hai mắt co rụt lại, giơ tay phải lên vội vàng lui về phía sau.
 
Đúng lúc này, trong tinh không của Vân Hải ở đằng xa, thiên địa vặn vẹo. Hồng Sam Tử, Vân Phong Tử bất ngờ đi ra. Hai người thần sắc ngưng trọng, nhanh chóng lao tới.
 
Ở phía sau bọn họ, trong tinh không mơ hồ truyền đến những tiếng gào thét nhất tề vang lên.
 
- Vân Hải muôn năm.
 
- Vân Hải muôn năm.
 
- Vân Hải muôn năm.
 
Mấy vạn tu sĩ ầm ầm lao tới.
 

Tiên Nghịch - Chương #1425


Báo Lỗi Truyện
Chương 1425/1976