Chương 1413: Tế đàn của phong diệt tộc


Trong Thần Tông, tại Vân Hải tinh vực, Thủy Đạo Tử lúc này đang ngồi đả tọa trên một ngọn núi cao nhất trên tu chân tinh của Thần tông. Hắn mặc thanh y, ngồi nơi đó nhìn bầu trời, đôi mắt lóe lên hàn quang.
 
Ở bốn phía quanh hắn còn có bốn ngọn núi. Từ trên cao nhìn xuống, có thể thấy năm ngọn núi này giống như năm ngón tay, chiếm phân nửa phạm vi của tu chân tinh này, hướng thẳng lên chín tầng trời!
 
Nó như một bàn tay khổng lồ, muốn vươn lên từ tu chân tinh này bóp nát thiên địa.
 
Nhìn bầu trời, thần sắc Thủy Đạo Tử cực kỳ âm trầm, mơ hồ lộ ra một chút bất an. Từ sau khi cảm nhận được khí tức của Vương Lâm, nội tâm của Thủy Đạo Tử không còn có thể bình thản nữa. Năm đó mấy đạo bổn nguyên của Vương Lâm đã khiến hắn chấn động vô cùng. Hôm nay hắn biết đối phương đã trở về, trong lòng vô cùng khiếp sợ.
 
Nhất là khí tức của Linh Động Thượng Nhân và Chu cẩn khiến trong lòng Thủy Đạo Tử lại càng không yên. Hắn cho dù không hiểu chân tướng sự việc nhưng cũng mơ hồ đoán ra. Chỉ là suy đoán này của hắn quá mức kinh người, ngay cả bản thân hắn cũng không dám tin, không muốn tin.
 
-Đáng hận. Người này mạng thật sự quá lớn. Ta vốn đem tin tức về hắn báo cho Diệu Âm đạo tôn ở giới ngoại rồi, không ngờ là hắn lại vẫn có thể còn sống trở về.
 
Thần sắc Thủy Đạo Tử dữ tợn, vừa trầm mặc tay phải vừa bắt quyết vung về phía trước. Lập tức thiên địa biến sắc, phong vân cuồn cuộn. Một tia sương khói tỏa ra, hóa thành ba con hạc bằng khói.
 
Ba con hạc này có thần thái bức người, sau khi xuất hiện liền cất tiếng kêu truyền khắp tu chân tinh, vỗ cánh bay trước người Thủy Đạo Tử.
 
Nhìn chằm chằm vào ba con hạc, Thủy Đạo Tử cắn răng một cái, phun ra một ngụm máu tươi, chia làm ba phân, lao thẳng tới ba con hạc này. Sau khi dung nhập máu tươi, ba con hạc liền tung cánh bay nhanh về ba hướng.
 
Tiếng hạc kêu kinh thiên vang lên, phá tan thiên địa dung nhập vào tinh không, trong nháy mắt hoàn toàn biến mất.
 
nhìn về phương hướng mấy con hạc biến mất, Thủy Đạo Tử trầm mặc trong chốc lát, lại lo lắng giơ tay phải lên chụp vào hư không phía trước một cái. Mây khói trong thiên địa lại một lần nữa cuộn tới, hóa thành bảy miếng ngọc giản.
 
Cầm một ngọc giản, hai mắt Thủy Đạo Tử lộ sát khí.
 
-Lấy tư cách đại trưởng lão Thần Tông của lão phu, triệu tập tu sĩ Vân Hải tinh vực chuẩn bị chiến tranh, bố trí Cửu Diệt Lê Thiên Trận bên ngoài Thần Tông chúng ta!
 
Nắm miếng ngọc giản thứ hai, thần sắc Thủy Đạo Tử dữ tợn truyền vào thần niệm.
 
-Mệnh lệnh của Thần Tông, phân tông cấp bảy mau chóng tới Quy Nguyên Tông, bắt tất cả người của Quy Nguyên Tông tới Thần Tông, đợi lệnh của lão phu thì chém sạch tông này, không lưu lại một người!
 
Ngọc giản sau khi bị sát khí ầm ầm tiến vào liền nhanh chóng biến mất trong thiên địa. Thủy Đạo Tử không dừng lại mà cầm miếng ngọc giản thứ ba trong tay.
 
-Mộc Băng Mi, lão phu giúp ngươi chữa thương, giúp ngươi khôi phục tu vi, lại giúp tu vi của ngươi tiến bộ. Mấy chuyện này hôm nay ngươi phải báo đáp. Ta muốn ngươi lập tức nuốt đan dược kia vào rồi ra khỏi chỗ bế quan đến trợ giúp lão phu!
 
Tay phải hắn phất lên, miếng ngọc giản thứ ba lập tức biến mất, phá tan hư không bay đi.
 
-Tông chủ Phá Thiên tông, tuân theo mệnh lệnh của lão phu, nhanh chóng tới Thần Tông, lão phu ban cho ngươi cái chết. Ngươi nếu không đến thì Phá Thiên tông sẽ bị diệt môn!
 
Miếng ngọc giản thứ ta cũng dung nhập vào thiên địa.
 
-Thái A La ngươi thân là vua của mãnh thú đã hóa thành hình người, vô số năm trước bị Thủy Đạo Tử ta phong ấn. Nhưng ngươi năm đó có thể mở phong ấn của chủ nhân phong giới năm đó, ta có thể cho ngươi trở lại cố hương. Nhưng ngươi phải giúp ta giết một người!
 
Miếng ngọc giản thứ năm biến mất, mang theo tia ý niệm của Thủy Đạo Tử dung nhập vào hư vô.
 
Thủy Đạo Tử liên tục phát ra năm mệnh lệnh xong, chút bất an trong lòng cũng tiêu tán đi một chút. Nhưng hắn vẫn còn lo lắng, nắm lấy miếng ngọc giản thứ sáu, trầm mặc một chút, trong mắt lóe lên sát khí.
 
-Vân Hải, Triệu Hà, Liên Minh. La Thiên, lão phu là Thủy Đạo Tử của Thần Tông, đồng tử của chủ nhân phong giới tôn sư năm đó, mấy vạn năm nay vẫn luôn thủ hộ Thần Tông, từng lập công lao hiển hách trong trận chiến lần thứ hai với giới ngoại!
 
Hôm nay lão phu đưa tới một tin tức chuẩn xác. Trước đây tại Liên Minh Tinh Vực có một tu sĩ tên là Vương Lâm. Người này chính là một trong những quân cờ của chưởng tôn! Người này dấu diếm rất sâu, cũng chiếm được chí bảo Thiên Nghịch chủ nhân ta mang từ viễn cổ tiên vực tới. Dựa vào vật này, hắn đã lừa được Yêu Tông, nhưng không lừa được lão phu!
 
Hắn từ giới ngoại trở về là có ý đồ làm loạn phong giới của chúng ta, chính là hạng gian tế của đại quân xâm lấn của Thái cổ Tinh Thần!
 
Hôm nay lão phu thay mặt chủ nhân phát ra mệnh lệnh của phong giới, mời tất cả tu sĩ giới nội giết chết người này!
 
Ai có thể giết người này thì có thể giữ lấy Thiên Nghịch!
 
Ai giết được kẻ này chính là hào kiệt của giới nội chúng ta!
 
Ai giết được kẻ này sẽ là tông chủ của Thần Tông, ta!
 
Ai giết được kẻ này lão phu xin nguyện làm nô bộc ngàn năm!
 
Thần sắc Thủy Đạo Tử dữ tợn, tay phải vung mạnh về phía trước. Ngọc giản mang theo ý niệm điên cuồng kia trực tiếp bay ra, biến mất trong tinh không!
 
-Muốn giết ta! Tiểu tạp chủng. Ta muốn xem ngươi giết thế nào!
 
Thủy Đạo Tử cầm miếng ngọc giản thứ bảy, trong tiếng cười dữ tợn truyền ra đạo thần niệm cuối cùng.
 
-Viễn cổ thượng tiên. Tàn thức của chủ nhân ta tính ra giới ngoại chuẩn bị xâm lấn. Nhưng lực lượng của phong giới chúng ta không đủ. sợ khó có thể chống cự. Trong lúc nguy cấp này, xin mời thượng tiên giáng trần!
 
Thủy Đạo Tử cầm miếng ngọc giản thứ bảy, phun một ngụm máu tươi lên đó. Máu tươi này dung nhập vào bên trọng, hóa thành một ký hiệu màu máu.
 
Ngọc giản này sau khi ký hiệu hiện ra liền tỏa ra từng luồng huyết quang, trực tiếp lao vào thiên không. Huyết quang lóe lên, cả bầu trời liền bị bao phủ trong huyết sắc.
 
Ngay cả mặt đất lúc này cũng bị bao phủ, trở thành màu máu.
 
Mơ hồ, bầu trời màu máu kia xuất hiện một dòng xoáy khổng lồ. Dòng xoáy này ầm ầm chuyển động, giống như thông tới một giới khác vậy!
 
Thủy Đạo Tử đứng dậy quỳ xuống, ngẩng đầu chụp vào hư không một cái, trước người liền xuất hiện một không gian trữ vật. Ánh sáng lóe lên, một mảnh mai rùa liền biến ảo ra trên tay Thủy Đạo Tử!
 
Mảnh mai rùa này tràn ngập một khí tức tang thương, mơ hồ còn có tiên khí tinh thuần cực điểm tràn ra!
 
-Tấm mai rùa này là tiêu ký thân phận của ta. Ta là đồng tử của chủ nhân phong giới, xin mời thượng tiên viễn cổ giáng trần. Xin viễn cổ thượng tiên ban cho bảo vật!
 
Thủy Đạo Tử giơ cao tấm mai rùa, cả người quỳ mọp xuống đất.
 
Cả bầu trời đầy huyết sắc truyền tới những tiếng gầm thét. Từ từ, một ánh mắt từ trong dòng xoáy kia hạ xuống, chăm chú nhìn vào tấm mai rùa đang được Thủy Đạo Tử giơ lên.
 
-Tu sĩ hạ giới. Mai rùa này đích xác là tín vật của chủ nhân phong giới. Bổn tiên phụng mệnh tặng ngươi một bảo vật. Người cầm bảo vật này dung nhập vào trong đại trận phong giới có thể ngăn cản được sự xâm lấn trong thời gian.một trăm năm. Thời gian này cũng đủ để ta đánh thức mấy vị tôn giả viễn cổ, sẽ không còn gì lo lắng nữa.
 
Tiếng nói uy nghiêm truyền tới từ bầu trời màu máu. Một pháp bảo lóe lên kim quang chậm rãi hạ xuống!
 
Đây là một chiếc chuông nhỏ, một chiếc chuông màu vàng!
 
Trong lúc nó hạ xuống, những tiếng vang thanh thúy truyền ra, vang vọng khắp bốn phương.
 
-Nhớ lấy. Phải dung hợp vật này với Phong Giới Đại Trận. Thời gian trì hoãn một trăm năm cực kỳ trọng yếu.trong một trăm năm, viễn cổ tiên vực sẽ không thể trợ giúp gì cho người nữa, hoàn toàn phong bế.
 
Chiếc chuông kia chậm rãi rơi xuống phía Thủy Đạo Tử. Khi hắn ngẩng đầu lên thì nó đang ở ngay trước mặt. Ánh mắt hắn lộ vẻ mừng như điên, tay phải vội vàng chụp lấy chiếc chuông này.
 
Trong đầu hắn ầm vang, sinh ra một tia liên hệ với chiếc chuông.
 
Bầu trời màu máu dần dần tan đi, chậm rãi khôi phục bình thường. Khóe miệng Thủy Đạo Tử nở một nụ cười hung tợn, đứng vụt dậy, thần sắc dữ tợn thì thào:
 
-Vật lão già kia lưu lại quả nhiên vẫn có chỗ dùng. Có pháp bảo mà viễn cổ tiên vực ban xuống này ta muốn xem Vương Lâm làm sao có thể giết ta!
 
-Sau khi giết Vương Lâm nọ xong ta liền lấy quả chuông này đổi lấy một công lao thật lớn. Đến lúc đó chưởng tôn chắc chắc sẽ cho ta vô tận hương hỏa!
 
Còn về chuyện khiến vật này dung nhập vào trong Phong Giới Đại Trận thì Thủy Đạo Tử căn bản là không có ý định thực hiện!
 
Đột nhiên trong Triệu Hà giới, trong tinh không có một dòng xoáy khổng lồ. Dòng xoáy này tồn tại đã từ thời cổ xưa, là một đại hiểm địa của Triệu Hà. Tu sĩ một khi tới gần nơi này liền bị hút toàn bộ nguyên lực, chết ngay tức thì.
 
Sâu bên trong dòng xoáy này có một tu chân tinh. Tu chân tinh này không lớn, một màu đen kịt.
 
Trên tu chân tinh này tràn ngập nước bùn, lại có độc khí lan tràn. Sâu trong tu chân tinh, ở trong lớp bùn có một lão già mặc hắc bào đang ngồi đả tọa.
 
Tướng mạo lão già này dữ tợn, da dẻ đen kịt như chứa kịch độc, trong khi ngồi đả tọa một tia hắc khí từ trong bùn nhão bốn phía lan ra, bị lão già này hút vào trong thất khiếu.
 
Đúng lúc này hai mắt hắn bỗng mở bùng ra, trong mắt lộ vẻ lạnh lùng vô tình. Trong tích tắc khi hắn mở mắt, nước bùn bên ngoài bỗng có một tia sương khói đột nhiên xuất hiện, hóa thành một con hạc.
 
-Chu Đức đạo hữu của Triệu Hà. Ta nguyện lấy lục phẩm đạo linh để đổi lấy một lần ra tay giúp sức của đạo hữu!
 
Tiếng nói của Thủy Đạo Tử từ trong con hạc truyền ra, vang vọng trên tu chân tinh này.
 
Ánh mắt lão già mặc hắc y lóe lên, tay phải giơ lên nhận lấy con hạc, vẻ mặt âm trầm.
 
-Thủy Đạo Tử là hạng người keo kiệt, lần này dùng lục phẩm đạo linh đổi lấy việc lão phu ra tay, không biết là gặp phải đại địch gì, ra tay một lần cũng tốt!
 
Bên trong Triệu Hà tinh vực, trên một tu chân tinh hoang phế, trong một tòa thành của phàm nhân có một hiệu cầm đồ. Chủ của hiệu cầm đồ này là một nam tử trung niên có vẻ ngoài ôn hòa nhưng trong thành có rất nhiều người biết, người này tuy có vẻ rất lương thiện nhưng lại là người cực kỳ chi li.
 
Một ngày nọ, hắn đang ngồi trong hiệu cầm đồ nhà mình, cầm một khối ngọc bội trong tay quan sát, lại còn thường xuyên ngẩng đầu đánh giá người đem cầm.
 
-Ngọc bội này không phải là ngọc tốt.
 
Chớp chớp mắt, nam tử trung niên này mở miệng phàn nàn.
 
-Ông chủ ơi, đây là ngọc tốt đó.
 
Nam tử trung niên cau mày, đang muốn nói thì đột nhiên thần sắc thay đổi, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
 
-Mười lượng bạc!
 
Ánh mắt nam tử trung niên lóe lên, bỏ ra mười lượng bạc. Người kia vừa vui mừng vừa sợ hãi vội vàng cầm lấy đi ra xong, tay phải nam tử trung niên liền giơ lên chỉ về phía trước.
 
Đột nhiên trước người hắn có một con hạc biến ảo ra.
 
-Vân Phong Tử đạo hữu tại Triệu Hà, ta nguyện tặng ngươi Định thần thuật của chủ nhân phong giới năm xưa, đổi lấy một lần ngươi ra tay trợ giúp!
 
Tiếng nói của Thủy Đạo Tử vang lên quanh quẩn trong tâm thần của nam tử trung niên.
 
Hai mắt nam tử trung niên này sáng ngời, lộ vẻ trầm tư.
 
-Định thần thuật thú vị, thú vị!
 

Tiên Nghịch - Chương #1414


Báo Lỗi Truyện
Chương 1414/1976