Chương 1405: Những Người Đó


Yêu ảnh này lúc đầu còn hơi mơ hồ nhưng trong phút chốc liền trở nên ngưng tụ, hóa thành hình dạng của cổ yêu. Trong mắt trái của cổ Yêu này có sáu tinh điểm lóe lên, thân thể lớn tới gần trăm trượng, toàn thân phát ra u quang, yêu khí tràn ra.
 
Huyết Thần Tử cũng phát ra một tiếng gầm kinh thiên!
 
Thần sắc Vương Lâm bình thản, ánh mắt xuyên thấu qua Huyết Thần Tử, lạnh lùng rơi lên người Cổ Yêu kia.
 
- Trước mặt Vương mỗ mà ngươi cũng dám phản kháng sao!
 
Cổ thần tinh điểm trên mi tâm của Vương Lâm xoay tròn, một luồng khí tức của Đạo cổ ầm ầm khuếch tán ra. Phía sau Vương Lâm liền có hình ảnh đầu lâu của Đạo cổ biến ảo ra, dùng một phương thức như đang nhìn tiểu bối liếc tới.
 
Tâm thần Huyết Thần Tử ầm ầm chấn động. Ánh mắt Vương Lâm và ánh mắt của đầu lâu phía sau hắn dung hợp làm một. Trong cảm thụ của Huyết Thần Tử, hai mắt hắn đau đớn như sắp nổ tung. Ánh mắt đối phương như một thanh kiếm sắc bén, xuyên qua ánh mắt hắn, trực tiếp tiến vào trong nguyên thần.
 
Bên tai vang lên những âm thanh ông ông, Huyết Thần Tử trong tiếng kêu thảm thiết liền phun một ngụm máu tươi, thân thể run lên, bước chân đang lui lại phía sau bỗng sững lại, dưới ánh mắt này không dám di động mảy may!
 
Hắn cảm thấy rất rõ lớp da mình đã bị lột ra, lộ máu thịt bên trong. Ánh mắt của đối phương dường như sắp xé tan thân thể mình, khiến xương cốt của mình lộ ra!
 
Thậm chí cả xương cốt của hắn dưới ánh mắt này cũng phát ra tiếng răng rắc, tan nát từ từ, rõ ràng lộ ra nguyên thần bên trong thân thể!
 
- Giết ngươi Vương Lâm ta xử lý xong được hai nhân quả!
 
Nhân Quả thứ nhất chính là biến cố năm đó bị hắn đuổi giết! Còn Nhân Quả thứ hai chính là lời hứa hẹn trong mộng của Vương Lâm đối với nữ tử nhà họ Diêu!
 
- Ta tới giúp ngươi.
 
Một câu nói đơn giản từ tám trăm năm trước lúc này mơ hồ truyền ra.
 
Huyết Thần Tử trong tiếng kêu thảm thiết, bên trong thân thể đã bị xé tan, trên nguyên thần đang hoảng sợ xuất hiện một tia máu từ trên mi tâm kéo dài xuống qua cổ, lướt qua ngực, trực tiếp đi xuống tới bụng!
 
Đột nhiên tia máu đó lóe lên, nguyên thần Huyết Thần Tử liền phân làm hai!
 
Trong nháy mắt khi nguyên thần hắn bị xé rách, thân thể Huyết Thần Tử ầm vang, tan nát thành máu thịt, ở trong dòng xoáy đã đình trệ, huyết nhục bắn ra phía trước Vương Lâm hơn trăm trượng!
 
Cái chết của Huyết Thần Tử cũng không chấm dứt sự kiện này!
 
Trong nháy mắt khi thân thể và nguyên thần hắn bị xé rách, một luồng yêu khí nồng đậm từ trong thân thể Huyết Thần Tử ầm ầm tràn ra. Yêu khí này lập tức dung hợp với yêu ảnh hư ảo Một Cổ Yêu lớn tới trăm trượng trong nháy mắt xuất hiện trong dòng xoáy này. Sáu tinh điểm trong mắt trái cổ Yêu nhanh chóng xoay tròn, trên người tỏa ra yêu khí ngùn ngụt, còn có cả một luồng khí tức khát máu tọa ra.
 
Một tiếng gầm sắc bén vang lên. Thân thể cổ Yêu trăm trượng này vội vàng lui lại phía sau, thần sắc lộ vẻ dữ tợn. Hắn đã dung hợp với Huyết Thần Tử từ rất lâu rồi, nương nhờ vào Huyết Thần Tử mà chữa thương, năm đó cũng cảm nhận được rất rõ khí tức cổ thần trong cơ thể của Vương Lâm.
 
Dù Vương Lâm lúc đó chỉ là phân thân, bổn tôn ở Liên Minh Tinh Vực nhưng vẫn khiến cho Cổ Yêu này để ý. Hắn chỉ dẫn cho Huyết Thần Tử dựa theo lời người Diêu gia mà bắt Vương Lâm, thông qua hắn hấp thu khí tức của cổ thần!
 
Trong ba tộc cổ, khí tức tuy bất đồng, cũng rất khó chuyển hóa nhưng hấp thu một chút cũng vẫn có lợi, có thể rút ngắn thời gian chữa thương.
 
Nhưng hắn không thể ngờ được hành động năm đó lại gây nên trái đắng của ngày nay!
 
Giờ phút này khi đang lui lại phía sau, cổ Yêu trăm trượng kia cuống quít vung hai tay, nhanh chóng niệm chú ngữ cổ, hình thành một thần thông ngập trời, năm màu bảy sắc, ẩn chứa yêu khí nồng đậm, lao thẳng về phía Vương Lâm.
 
Chín con yêu long biến ảo ra, ngửa mặt gầm thét, đánh tới Vương Lâm! Phía sau yêu long là chín mươi yêu kỳ khổng lồ xuất hiện, quét ngang trời đất, yêu khí bao phủ, tiếng gầm thét tràn ngập không gian. Chỉ thấy từ trên mỗi một lá cờ lại có một yêu ảnh dữ tợn lao ra, hướng về phía Vương Lâm mà cắn nuốt!
 
Phía sau yêu kỳ này lại có chín mươi chín giọt máu tươi đỏ sậm biến ảo ra, nhanh chóng lao tới! Trong mỗi giọt máu tươi nọ đều có tiếng gào thét của vô tận hồn phách, toàn bộ đều là huyết mạch ngàn năm của Diêu gia, thậm chí còn bao hàm cả nhiều hồn phách có liên quan tới huyết mạch nhà này.
 
Sau máu tươi là chín ngàn chín trăm chín mươi chín cây châm đen kịt. Mỗi cây châm đen kịt kia đều ẩn chứa yêu khí nồng đậm, cũng có cả kịch độc, lúc này điên cuồng áp sát Vương Lâm!
 
Cổ Yêu lúc này đã hoàn toàn liều mạng. Hắn biết trận chiến này mình hẳn phải chết nhưng hắn không cam lòng!
 
- Không chịu nổi một kích!
 
Vương Lâm căn bản không cần Linh Động Thượng Nhân và Chu cẩn ra tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cổ Yêu phía sau đang không ngừng lui lại, giơ tay phải lên trực tiếp đánh một quyền về phía trước!
 
Đây là lần đầu tiên hắn ở trong phạm vi của tinh trận, trước mặt mấy vạn tu sĩ, trong mắt Lỗ Phu Tử đánh một quyền như cổ Đạo phá thiên địa!
 
Trong nháy mắt khi quyền này ầm ầm xuất ra, đầu lâu của Đạo cổ phía sau Vương Lâm chợt vặn vẹo, xuyên qua bên cạnh Vương Lâm, trực tiếp dung nhập vào trong cánh tay phải của Vương Lâm.
 
Tiếng ầm ầm vang vọng thiên địa nổ ra, tràn ngập tinh không. Trong tích tắc cả tinh không đều ngừng vận chuyển. Trong mắt của mấy vạn tu sĩ, trong mắt Lỗ Phu Tử đang quay đầu nhìn lại, trong khi Viêm Lôi Tử và Liệt Vân Tử đang nhanh chóng lui lại phía sau, một quyền này tràn tới như sóng dữ!
 
Cổ Yêu trăm trượng kia thét lên một tiếng thê lương, đủ loại thần thông vừa thi triển ầm ầm sụp đổ!
 
Tan nát trước tiên chính là chín con yêu long. Chín con yêu long này như bị gió lớn thổi qua, thân thể nhanh chóng tiêu tán, chỉ còn lưu lại dư âm của tiếng gầm thét, vẫn còn vang vọng trong tinh không. Một quyền của Vương Lâm còn nhanh hơn cả tiếng vọng âm thanh!
 
Sau chín con yêu long là chín cây yêu kỳ chứa vô tân yêu ảnh đang lao tới. Tiếng gầm thét của chúng dưới một quyền này đều không còn. Từ xa nhìn lại, một quyền này Vương Lâm đánh ra, thân thể không hề nhúc nhích nhưng một quyền ảnh hư ảo khổng lồ lại từ trên nắm tay hắn khuếch tán ra, lao thẳng về phía trước.
 
Yêu long sụp đổ, đánh vào chín yêu kỳ, khiến cho chín yêu ảnh trên đó đồng loạt chấn động, toàn bộ sụp đổ!
 
Theo sát yêu ảnh là chín trăm chín mươi chín giọt máu kia. Những giọt máu này toàn bộ rơi lên nắm tay hư ảo, giống như là nước mưa, trong nháy mắt rơi trên nắm tay liền bùng bùng vỡ tan, không ngăn nổi nắm tay này một chút nào!
 
Tiếng ầm ầm vang khắp tinh không. Một quyền của Vương Lâm thế như chẻ tre, đánh nát tất cả, ập tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín hắc châm kia. Nhưng những cây hắc châm này còn chưa đụng vào nắm tay đã bị một luồng lực lượng phản chấn đánh sâu vào, bất ngờ bị cuốn đi, quay ngược về phía cổ yêu!
 
Hết thảy mọi chuyện đều phát sinh trong nháy mắt. Cổ Yêu kia hét lên chói tai, không ngừng lùi lại phía sau, hai tay tạo thành hình chữ thập vung mạnh lên, tiếng kêu thê lương vang lên kinh thiên động địa!
 
- Vương tộc pháp khí, yêu đao, Táng Thổ!
 
Trong nháy mắt khi tiếng nói này truyền ra, một luồng ánh sáng màu tím đột nhiên hiện ra trên chữ thập do hai tay cổ Yêu này tạo thành. Luồng sáng màu tím này tỏa ra yêu khí nồng đậm, trong nháy mắt đã hóa thành một thanh liêm đao to lớn!
 
Thanh liêm đao này màu tím, yêu khí gào thét, truyền ra một luồng khí thế sắc bén. Ờ trên yêu đao này không ngờ lại có cả tinh điểm của cổ Yêu lóe lên.
 
Tinh điểm cổ Yêu này có thể tồn tại trên yêu đao đủ để thấy sự bất phàm của đao này!
 
Hai tay cổ Yêu hung hăng chém về phía trước, trong tiếng rít sắc bén, yêu đao này tỏa ra từ quang ngập trời, hóa thành một hình vòng cung khổng lồ, chém thẳng tới nắm tay hư ảo của Vương Lâm!
 
Hai mắt Vương Lâm sáng ngời!
 
Hắn không thể ngờ đối phương chỉ là trong thân thể một cổ Yêu nho nhỏ này lại có vương tộc pháp khí của cổ yêu!
 
Trong tiếng cười dài, Vương Lâm chém ra một chưởng, trong nháy mắt khi yêu đao kia đánh tới, một chưởng này chụp tới!
 
Trong thoáng chốc, yêu đao tràn ngập tử quang kia liền va chạm với bàn tay Vương Lâm ầm ầm va chạm. Một lực lượng trùng kích tràn ra, quét ngang bốn phía.
 
Bàn tay hư ảo của Vương Lâm chụp lấy yêu đao kia, tùy ý để nó dãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra nổi, bị bàn tay chụp lấy, phát ra những tiếng gào rống liên tục.
 
Cổ Yêu kia kêu lên thảm thiết, phun ra một ngụm khí tức bổn mạng, thân thể nhanh chóng lui lại phía sau, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng! Dưới lực trùng kích thôi thúc, dòng xoáy lại ầm ầm chấn động. Chỉ có thân thể Vương Lâm là vẫn đứng sừng sững ở nơi đó, ngay cả thần sắc cũng không biến hóa chút nào, chỉ có mái tóc bạc tung bay, quần áo phần phật mà thôi!
 
Phía sau hắn, Linh Động Thượng Nhân và Chu cẩn đứng yên lặng. thần sắc Linh Động Thượng Nhân bình tĩnh. Hắn là bị Vương Lâm tự mình luyện hóa, không thể phản nghịch.
 
Chu Cẩn kia dù sao cũng là bị khí thế của Đạo cổ mạnh mẽ áp chế, lúc này ánh mắt nhìn Vương Lâm hơi phức tạp. Vương Lâm càng cường đại thì vẻ phức tạp trong mắt hắn lại càng đậm. chỉ là cổ nỏ ấn trên mi tâm của hắn áp chế chặt chẽ nguyên thần của hắn, không cho hắn có chút phản kháng. Khí của Đạo cổ như một ngọn núi hùng vĩ. Trước mặt hắn, Vương Lâm cảm thấy bản thân như một con kiến hôi.
 
- đây quả là một thanh đao tốt. chỉ có điều người dùng đao phải là yêu, có hơi yếu đi một Vương Lâm vung tay lên. Lập tức bàn tay hư ảo kia cầm thanh yêu đao tới trước mặt hắn, bị hắn nắm trong tay.
 
Cùng lúc đó Cổ Yêu lục tinh kia dưới cái vung tay của Vương Lâm thân thể liền run lên. Từ thân thể Vương Lâm tỏa ra một lực hút thật lớn, khiến cho cổ Yêu này không thể rời đi chút nào, thân thể không thể tự khống chế, bị Vương Lâm kéo tới cạnh người. Vương Lâm sau khi thu hồi yêu đao kia liền bắt lấy cổ Yêu kia!
 
Cổ Yêu này dù lớn tới trăm trượng nhưng trong nháy mắt khi cánh tay phải của Vương Lâm chộp tới thì thân thể nhanh chóng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một người thường, bị Vương Lâm nắm chặt lấy cổ.
 
-Đừng giết ta, ta biết một bí mật! Một bí mật kinh thiên! Bí mật này có liên quan tới Diêu gia. Ngươi có thể đi tới đó, đạt được một loại thần thông, thần thông ba mạng!
 
Cổ Yêu này trong lúc gặp nguy cơ sinh tử lập tức hoảng sợ hét ầm lên.
 
Đôi mắt Vương Lâm lóe sáng, vẫn không để ý tới cổ Yêu này mà quay đầu nhìn lại phía Lỗ Phu Tử vừa bị uy lực một quyền của Vương Lâm khiến sắc mặt tái nhợt.
 
- Hóa ra là vì chuyện này mà ngươi ngăn cản Vương Lâm ta kết thúc Nhân Quả.
 
Lỗ Phu Tử trầm mặc, nửa ngày sau mới thấp giọng nói:
 
-Đúng là như thế. Đạo hữu nếu đã bắt được cổ Yêu này thì lão phu phải tiếp tục chuẩn bị chiến tranh, không tiễn nữa!
 
Cho dù Vương Lâm có hai nô bộc bước thứ ba thì Lỗ Phu Tử cũng vẫn là một tu sĩ bước thứ ba, vẫn có ngạo cốt, dù là rung động nhưng muốn hắn cúi mặt thì tuyệt không thể!
 

Tiên Nghịch - Chương #1406


Báo Lỗi Truyện
Chương 1406/1976