Chương 1390: Đông Lâm Tinh Hướng gia!


Việc này không ngại!
 
Bốn chữ đơn giản, lộ ra một sự tự tin, nhưng người tự tin nói ra những lời như vậy trong khoảnh khắc này cũng không hề biết chút nào, Vương Lâm đã tới! Nếu hắn biết tất cả chuyện này, có lẽ bốn chữ đơn giản kia cũng không thể nói ra được.
 
Vương Lâm đứng cách Đông Lâm Tinh mấy vạn trượng, nhìn tu chân tinh so với Thiên Vận Tinh nãm đó còn lớn hơn gấp mấy lần ờ đằng xa, sát khí trong mắt càng ngày càng đậm. Năm đó trong lòng hắn tràn đầy hy vọng có thể hồi sinh Lý Mộ Uyển, từ Liên Minh đi tới giới nội, trải qua những trận chém giết, cuối cùng trong trận chiến Phong Tiên kia đã đạt được danh hiệu Lôi Tiên, còn có được một lời hứa của thượng cổ tu chân gia tộc Hướng gia. Năm đó Vương Lâm vốn vô ý đối địch với Hướng gia hùng mạnh, hắn những tưởng có thể hồi sinh được Lý Mộ Uyển, mang theo hy vọng, lần đầu tiên đi tới Đông Lâm Tinh này, bái kiến lão tổ của Hướng gia. Nhưng đối phương lại rất hèn hạ và thâm độc, chẳng những không làm cho Lý Mộ Uyển sống lại, ngược lại còn cướp đi toàn bộ sức sống của Vương Lâm! Nếu không nhờ có Tịch Diệt Chỉ, thì Vương Lâm đã sớm cạn kiệt sức sống mà chết!
 
Cho đến ngày nay, khi tu vi của Vương Lâm đã hùng mạnh, khi hắn hiểu được sự khó khăn của việc hồi sinh Lý Mộ Uyển, hắn nhớ lại chuyện năm đó,có thể thấy tất cả những lời nói của lão tổ Hướng gia kia đều là giả dối, đối phương hoàn toàn không có khả năng làm cho Lý Mộ Uyển sống lại, cho dù là Thất Tịch Thuật, cũng hoàn toàn không thể làm được! Thậm chí cuối cùng nếu không có Tị Thiên Quan, có lẽ ngay cả hy vọng làm cho Lý Mộ Uyển sống lại cũng đã vì việc này mà bị dập tắt hoàn toàn!
 
Bị Thất Tịch Thuật kia đưa sức sống vào, trên thực tế khi Vương Lâm nhìn lại sau này, rõ ràng chính là một trong những nguyên nhân quan trọng nhất khiến cho Lý Mộ Uyển hồn bay phách tán! Đối phương hoàn toàn vì muốn cướp đi sức sống của mình mà giết chết Lý Mộ Uyển!
 
Theo Vương Lâm nghĩ, vì sức sống của Lý Mộ Uyển không còn nhiều, nếu quả thật có sức sống mãnh liệt đưa vào, thì Lý Mộ Uyển vẫn còn có một chút cơ hội, không phải rơi vào tình trạng khó khăn không biết lúc nào mới thức tỉnh như thế này, thậm chí là sống lại cũng không phải là không thể! Nhưng hành động hiểm ác của lão tổ Hướng gia lại khiến chuyện này hoàn toàn bị phá hỏng. Lúc đó tu vi của Vương Lâm chưa đủ, vẫn chưa hoàn toàn hiểu được, nhưng theo thời gian trôi qua, ngàn năm sau, Vương Lâm nhớ lại, cũng đã hiểu được rõ ràng! Sự hận thù của hắn đối với Hướng gia đã bốc lên ngợp trời! Hết thảy chuyện này ngay từ đầu đối phương đã hiểu rất rõ! Vương Lâm rất muốn biết hết thảy chuyện này rốt cuộc là vì sao!
 
Tại sao lão tổ Hướng gia kia lại lừa gạt mình, lấy danh nghĩa cứu sống Lý Mộ Uyển, cướp đi toàn bộ sức sống của mình. Hết thảy chuyện này, chắc chắn phải có một nguyên nhân!
 
Vương Lâm trước đây chật vật bỏ chạy, hắn không có tư cách đi hỏi nguyên nhân này, hoàn toàn không có tư cách phản kháng, hắn chỉ có thể nhẫn nại, không ngừng nhẫn nại, đem nỗi nhục và mối hận năm đó chôn sâu dưới đáy lòng, cũng giống như năm đó hắn đối với Đằng gia đã phải nhịn mấy trăm năm! Nhưng hôm nay, Vương Lâm lần thứ hai nhìn thấy Đông Lâm Tinh, hắn có tư cách biết được toàn bộ!
 
Sát khí trong mắt càng ngày càng đậm, Vương Lâm tiến về phía trước, dưới bước chân của hắn, tinh không ầm vang, khoảng cách mấy vạn trượng dưới một bước chân của hắn trực tiếp được rút ngắn.
 
Trong tiếng ầm vang, Vương Lâm bất ngờ xuất hiện ở cách Đông Lâm Tinh ngàn trượng!
 
Tinh không chấn động, từng tầng gợn sóng như sóng biển lấy Vương Lâm làm trung tâm hướng về bốn phía cuộn lên, giống như trong tinh không này dấy lên một cơn cuồng phong, trong tiếng ầm ầm không ngừng khuếch tán! Giống như những bước chân của hắn giẫm lên mạch của tinh không này, hóa thành sấm sét kinh thiên, rung động cả Đông Lâm Tinh!
 
Bên trong một vài tiểu tinh ở bên ngoài Đông Lâm Tinh có mấy ngàn tu sĩ, đám người này sắc mặt đại biến. Bọn họ cảm nhận được rõ ràng có một sức tấn công hùng mạnh từ trong tinh không tới, ầm ầm cuốn đến cấm chế trên Đông Lâm Tinh! Hào quang cấm chế tỏa ra kinh thiên, lóe lên kịch liệt, hào quang vạn trượng giống như là ánh mặt trời. Trong khoảnh khắc này, toàn bộ tu sĩ ở trên mấy chục tiểu tinh kia toàn bộ đều nghe được tiếng tim mình đập điên cuồng, dường như có một sức mạnh vô hình chảy vào trong cơ thể, nhanh chóng vận chuyển nguyên lực, như thể nếu không như vậy, thân thể bọn họ sẽ tan vỡ trong tinh không này. Trong lúc đứng bên ngoài Đông Lâm Tinh, ánh mắt Vương Lâm như điện, ngay khi xuất hiện há miệng bình tĩnh nói một câu:
 
- Ngươi đã biết ta là ai rồi, mau ra đây cho ta!
 
Ngay khi lời này truyền ra khỏi miệng Vương Lâm, lập tức nổi lên tiếng vang ngợp trời.
 
- Ra đây! Ra đây! Ra đây!
 
Một câu này của Vương Lâm ẩn chứa sự phẫn nộ suốt nửa đời, một câu này đã bộc phát ra mối hận của Vương Lâm đối với Hướng gia đã cướp đi sức sống của mình! Một câu này còn ẩn chứa sự tuyệt vọng của hắn năm đó sau khi mang theo Lý Mộ Uyển với tràn đầy sự kỳ vọng tới đây đã bị người ta lừa gạt!
 
Ngươi có thể trong một trận chiến mà cướp đi sức sống của ta, có thể giống như Diêu gia truy sát ta, nhưng ngươi lại lừa gạt ta một cách hiểm độc trong lúc ta kỳ vọng nhất, cắt đứt hy vọng hồi phục nhỏ nhoi của Lý Mộ Uyển, ngươi vừa âm mưu với ta, lại còn có âm mưu với cả một nữ tử nhu nhược, chuyện này, Vương Lâm không thể chịu được! Không thể chịu được!
 
Từng trận tiếng vang điên cuồng vọng khắp tinh không này, giống như lôi đình ầm ầm, át đi tất cả những thanh âm có từ trước khi Vương Lâm tới, ở trong tinh không này vang lên kinh thiên động địa! Toàn bộ tinh không dưới một câu nói này dấy lên lôi đình ngợp trời, từng đạo lôi đình ầm ầm xẹt qua, chớp giật qua lại, trong khoảnh khắc này, tinh không vô tận bên ngoài Đông Lâm Tinh bất ngờ trở thành một địa ngục lôi đình!
 
Một câu nói này vang lên ầm ầm, giống như có thể phá vỡ khoảng không, dường như phá vỡ thiên địa, hướng về bốn phía điên cuồng truyền ra, giống như là một tiếng rống của Cổ Thần!
 
Cơn cuồng phong do bước chân của Vương Lâm tạo thành lúc trước giờ phút này sau một câu nói liền phóng đại lên gấp vô số lần, che phủ cả bầu trời, mang theo sự phẫn nộ của Vương Lâm, mang theo sự hận thù của Vương Lâm, mang theo nghi vấn suốt ngàn năm của hắn, ầm ầm lao ra!
 
Trên mấy chục tiểu tinh bên ngoài Đông Lâm Tinh, hào quang cấm chế nhanh chóng lóe lên, nhưng đã có chín tu chân tinh dưới một tiếng rống này ầm ầm tan vỡ!
 
Tiếng nổ kinh thiên, truyền khắp tất cả những tinh vực ở phía đông La Thiên. Chín tu chân tinh kia trực tiếp tan rã, vỡ thành từng mảnh, đồng thời tất cả những tu sĩ trên đó thân thể cũng tan vỡ theo, nguyên thần tan nát mà chết!
 
Ngay cả hai mươi bảy lão già nắm giữ trận pháp trên chín tu chân tinh kia cũng không có một chút sức chống cự nào, trong lúc hoảng sợ như bị một bàn tay lớn vô hình tạt qua, ầm ầm tử vong!
 
Thậm chí ngay cả tư cách chạy trốn, dưới một tiếng rống tích lũy suốt ngàn năm này của Vương Lâm cũng không có một chút nào!
 
Trên những tiểu tinh còn lại bên ngoài Đông Lâm Tinh, có mấy vạn tu sĩ phun ra máu tươi, dường như sức tấn công của tiếng rống kia trong khi cấm chế vẫn không ngừng ngăn cản vẫn có từng trận dư âm tiến vào, khiến cho những tu sĩ này tâm thần chấn động, dâng lên một sự sợ hãi không thể kìm chế nổi!
 
Trong tiếng rống này, Đông Lâm Tinh còn đột nhiên chấn động, mặt đất trên đó trong từng trận tiếng rắc rắc xuất hiện vô số vết nứt, rất nhiều ngọn núi ầm ầm tan vỡ thành từng mảnh, những con sông rít gào cuộn sóng!
 
Còn có vùng biển ở phía bắc Đông Lâm Tinh kia, sóng biển giống như điên cuồng, hình thành những vùng xoáy khổng lồ, giống như ngay khi tiếng rống truyền tới vùng biển này, đã hóa thành từng đợt sóng âm trực tiếp xâm nhập xuống đáy biển, khuấy động nước biển ầm ầm tiến về phía trước, tạo thành tiếng biển gầm, dấy lên sóng biển ngàn trượng, hướng về lục địa phủ xuống.
 
Nước biển lao thẳng đến lục địa, muốn hoàn toàn nhấn chìm lục địa này!
 
Ở cực tây của Đông Lâm Tinh, hai lão già áo đen kia tâm thần dường như vừa buông lỏng, liền lập tức nghe thấy tiếng rống kinh thiên kia. Hai người này thân thể kịch chấn, giống như đối mặt với một luồng đại lực tấn công tới, trực tiếp lảo đảo lui về phía sau trăm trượng, phun ra máu tươi. Đồng thời còn có một người thân thể trực tiếp ầm ầm tan vỡ, trong tiếng kêu thảm thiết máu thịt rơi xuống nhuộm đỏ mặt đất.
 
Một biển đầu người trong không gian ở sâu dưới lòng đất, trong tiếng rống của Vương Lâm ầm ầm truyền đến, lại một lần nữa chấn động, giống như bị hai bàn tay lớn túm lấy tách ra, trong nháy mắt liền có một vết nứt xuất hiện.
 
Hơn phân nửa đầu lâu bên trong không gian này nhất tề vỡ tung, ngay tử khí tràn ngập bên trong này suốt vạn năm dưới một tiếng rống này cũng cuộn lên, hướng ra phía ngoài vội vàng lùi lại, giống như không dám làm chậm một chút thời gian nào!
 
Quan tài màu vàng như đất toàn thân chấn động, quan tài này trực tiếp bị cuốn đập vào bức tường phía sau, vỡ thành từng mảnh!
 
Một tiếng gào thét từ bên trong chiếc quan tài này giãy giụa phát ra. Cùng lúc đó, một cánh tay khô héo trực tiếp từ bên trong chiếc quan tài này vươn ra, bấu chặt vào thành của chiếc quan tài.
 
Trên mặt đất, lão già áo đen kia phun ra máu tươi, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ không thể nào hình dung được. Hắn không chút do dự nhanh chóng bấm quyết, một ngọc giản màu đen nhanh chóng hiện ra ở trong tay hắn.
 
- Bày trận! Bất chấp tất cả mọi giá phải ngăn người này tiến vào Đông Lâm Tinh!
 
Từng đạo khí tức cường hãn trong thời gian ngắn từ trong Đông Lâm Tinh nhanh chóng bay ra. Toàn bộ các hướng đông tây nam bắc của Đông Lâm Tinh có rất nhiều tu sĩ tập trung lại, nếu nhìn từ không trung, trên Đông Lâm Tinh khổng lồ này giờ phút này không ngờ đã lên tới không dưới mấy vạn tu sĩ!
 
Ở phía bắc, chỗ của gia tộc họ Lữ, trên một vạn tu sĩ ngồi chi chít dưới đất, hợp thành một trận pháp cấm chế khổng lồ! Còn có mấy chục lão già khoanh chân ngồi ở giữa không trung, hai tay nhanh chóng bấm quyết, liên tục phun ra máu tươi. Máu của bọn họ ngưng tụ lại với nhau, bất ngờ hóa thành một huyết ảnh!
 
Ở phía Nam, chỗ của gia tộc họ Hứa, cũng có gần một vạn tu sĩ vờn quanh, ở chính giữa có một cái đầm máu rộng ngàn trượng, bên trong cái đầm này có một luồng sát khí điên cuồng lao ra. Gần một vạn tu sĩ này giờ phút này thần sắc ngưng trọng, nhanh chóng lần lượt đi vào trong đầm máu này.
 
Ở phía đông, chỗ của gia tộc họ Lưu, cứ bảy tu sĩ hợp thành một nhóm, đã chiếm cứ trong phạm vi ngàn dặm. Ở bên cạnh mỗi nhóm tu sĩ có một pháp bảo cao mấy chục trượng, những pháp bảo này hình dáng khác nhau, nhưng đều tản mát ra ánh sáng màu vàng!
 
Cứ như vậy, nếu từ trên không trung nhìn xuống phía dưới có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ những tu sĩ của Lưu gia này kết hợp thành một đồ án hình hoa hướng dương!
 
Cùng lúc đó, trên mấy chục tiểu tinh bên ngoài Đông Lâm Tinh, hào quang cấm chế nhanh chóng lóe lên, ầm ầm xoay tròn, vờn quanh Đông Lâm Tinh, với tốc độ cực nhanh ầm ầm chuyển động, trong nháy mắt hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, bao phủ Đông Lâm Tinh thật sâu vào bên trong!
 
Vương Lâm lạnh lùng nhìn hết thảy trước mắt, trong mắt hiện lên một tia tinh quang, bước tới!
 
- Ngươi không ra đây, như vậy phải để Vương mỗ lôi ngươi ra! Tất cả những người ngăn cản, đều sẽ bị chôn cùng!
 

Tiên Nghịch - Chương #1391


Báo Lỗi Truyện
Chương 1391/1976