Chương 1380: Truyền thừa


Thác Sâm ở bên ngoài, không thể biết được tất cả mọi việc bên trong cung điện này. Hắn vô cùng khổ sở mới có thể phá giải cấm chế mạnh mẽ bên ngoài cung điện, nhưng chưa kịp thấy rõ hết thảy, trước mặt đã lập tức tối sầm lại, một thân thể Cổ Thần khổng lồ gào thét lao tới.
 
Toàn bộ chuyện này quá nhanh Thác Sâm không kịp né tránh chỉ kịp giơ tay phải lên, muốn dựa vào thân thể hùng mạnh của bát tinh Cổ Thần để chống lại. Nhưng hắn thế nào cũng không ngờ tới luồng đại lực từ trong thân thể kia truyền ra lại có thể khiến cho người ta phải sợ hãi như vậy!
 
Luồng sức mạnh kia điên cuồng nhập vào trong cơ thể Thác Sâm cánh tay phải kia ầm một tiếng, xương cốt bên trong đã vỡ nát. Dưới sức mạnh này, Thác Sâm thân thể lảo đảo phun ra máu tươi đồng thời sau khi phá giải được tấm lưới kia, nhìn thấy Vương Lâm ngồi trên ghế ở trên đài cao!
 
Nhờ sự trợ giúp của Thác Sâm Vương Lâm trả giá bằng cánh tay phải, khiến cho nhịp thở thứ mười bảy trôi qua. Tinh điểm thứ bảy trên mi tâm hắn trong lúc xoay tròn đã hiện lên rất rõ ràng, quá trình hình thành đã tiến vào bước cuối cùng!
 
Nhịp thở thứ mười tám khủng khiếp đã tới!
 
Cùng lúc đó Thác Sâm bị thi thể Cổ Thần kia va phải phun ra máu tươi nhìn thấy rõ ràng trên mi tâm của Vương Lâm sắp sửa hiện lên tinh điểm thứ bảy!
 
Không ai có thể hiểu rõ thân thể Cổ Thần của Vương Lâm hơn Thác Sâm ngay khi hắn nhìn thấy cảnh tượng này liền hiểu rõ hết thảy, còn biết được lúc này Vương Lâm đang trải qua quá trình truyền thừa, quá trình mà đáng ra phải thuộc về hắn!
 
- Ngươi đã cướp mất ký ức truyền thừa của ta, lúc này lại còn muốn cướp đi Đạo cổ truyền thừa!
 
Hai mắt Thác Sâm đỏ bừng toàn thân giống như nổi giận, ngay khi tới nhịp thở thứ mười tám, không để ý tới thương thế, ầm ầm tiến về phía trước Tốc độ của hắn cực nhanh trong nháy mắt đã tới gần tấm lưới bị hắn phá vỡ kia, đang chuẩn bị tiến vào!
 
Giờ phút này, ngay khi tới nhịp thở thứ mười tám, lực phản chấn trong chiếc ghế đã không thể đo đếm được, quét ngang ra. phần hỏng của Vương Lâm lập tức tan vỡ, lực phản chấn nhanh chóng lan ra toàn thân dường như trong nháy mắt đã lên tới ngực xé nát da thịt xương cốt ở bên trong trực tiếp vỡ tan.
 
Hắn chỉ còn lại một cánh tay trái, lúc này truyền ra tiếng động ầm ầm. ngay khi nó chuẩn bị vỡ nát, thần sắc Vương Lâm lộ ra vẻ điên cuồng tay trái điểm lên mi tâm, khi nhấc tay ra lập tức hai mươi lá cổ Tức Diệp xuất hiện. Theo tay trái hắn vung về phía trước hai mươi lá cổ Tức Diệp này hóa thành từng đạo ô quang lao thẳng về phía trước Làm xong hành động cuối cùng này, cánh tay trái của hắn tan nát hóa thành một đám máu thịt.
 
- Phong! Linh Động, Chu cẩn, ngăn cản người này!
 
Tốc độ của hai mươi lá cổ Tức Diệp cực nhanh ngay khi Thác Sâm đang định xông vào tấm lưới đã bị phá vỡ kia, chúng trực tiếp phong ấn lên trên đó, trực tiếp đụng vào thân thể của Thác Sâm Nhưng sức mạnh của Thác Sâm, ngay cả Phong Giới Đại Trận cũng không cản được thân thể hắn, ngay khi những cổ Tức Diệp này phong ấn, tay phải hắn lập tức tung ra một quyền.
 
tiếng ầm vang kinh thiên nổi lên, trong hai mươi lá cổ Tức Diệp lập tức có ba lá vỡ thành từng mảnh! Cánh tay phải của Thác Sâm từ trong những lá cổ Tức Diệp bị vỡ vươn ra hướng về một bên hung hăng túm một cái, chuẩn bị xé mở!
 
Linh Động cắn răng, không quan tâm tới thương thế lao tới, hai tay bấm quyết vung về phía trước. Chỉ thấy tử hải ầm ầm tràn ra, bên trong có vô số hồn phách hương hỏa, hóa thành một cơn sóng lớn tràn về phía trước!
 
Đại hán Phụng Thiên Lang Tộc kia cũng nhảy lên, hai tay vung lên gầm nhẹ:
 
- Quần lang bái nguyệt!
 
Ngay khi hắn dứt lời, bên ngoài thân thể Chu cẩn bất ngờ có những con sói hư ảo hiện ra, trong nháy mắt liền có hơn mười vạn con đông chi chít chiếm cứ thiên địa.
 
Ở phía trên cung điện này bỗng nhiên còn xuất hiện mặt trăng tròn đỏ như máu!
 
Hơn mười vạn con sói hư ảo này cùng ngửa mặt lên trời phát ra những tiếng tru thê lương rồi từng con trực tiếp nhảy lên hóa thành từng đám lang yên dung nhập vào trong mặt trăng đỏ như máu trên bầu trời!
 
Cảnh tượng này, lang yên bốc lên bốn phía bay thẳng lên huyết nguyệt. Sau khi huyết nguyệt kia hấp thụ hơn mười vạn đạo lang yên, ầm ầm hạ xuống, lao thẳng tới nắm tay của Thác Sâm!
 
Hai cao thủ bước thứ ba Không Niết Sơ Kỳ cùng triển khai ra thần thông mạnh nhất, hóa thành một sức mạnh hủy diệt, lao thẳng tới Thác Sâm!
 
Tiếng ầm ầm chấn động thiên địa, hương hỏa tử hải của Linh Động ngay khi chạm vào nắm tay phải của Thác Sâm, huyết nguyệt đã đánh tới, trong tiếng ầm vang, tay phải của Thác Sâm không thể không thu lại!
 
Nhưng ngay khi thu tay phải lại, đầu của Thác Sâm cũng từ trong lỗ hổng chui ra, hướng về phía trước phát ra một tiếng rống chấn động toàn bộ cung điện!
 
Tiếng rống của Cổ Thần!
 
Thanh âm như sấm, ầm ầm truyền khắp cả cung điện, đinh tai nhức óc. Cổ Thần lực dung nhập vào trong tiếng rống này hình thành một cơn cuồng phong rất lớn cơn cuồng phong này điên cuồng bạo ngược quét ngang ra. Linh Động lại phun máu tươi tử hải ở trước người tan vỡ thân thể lảo đảo không còn sức để tiếp tục chiến đấu!
 
Còn Chu Cẩn của Phụng Thiên Lang Tộc kia, huyết nguyệt dưới một tiếng rống này lập tức vặn vẹo, từ bên trong truyền ra một tiếng kêu thảm thiết, lang yên vừa rồi dung nhập vào từng tầng một tan vỡ. Trong nháy mắt, ngay cả huyết nguyệt này cũng tan thành từng mảnh, tiêu tan không còn!
 
Chu Cẩn mặt không còn chút máu trước ngực lõm xuống, cả người lảo đảo, phun ra máu tươi ầm một tiếng, ngã xuống mặt đất.
 
Tiếng rống của Cổ Thần hóa thành cuồng phong quét qua cung điện này, từng thân thể của tu sĩ trực tiếp tan vỡ, tám ngọn núi thi thể cũng hóa thành tro bụi, thậm chí ngay cà tám con cự long cũng tan rã!
 
Duy chỉ có thi thể của ba bộ tộc cổ đại là còn lại một nửa không bị cơn cuồng phong này thổi tới mà tan vỡ.
 
Thác Sâm đã phát điên!
 
Giống như tiếng rống lúc trước của hắn khi bị Vương Lâm cướp đi ký ức truyền thừa, hiện lại muốn lấy đạo cổ truyền thừa sao hắn có thể không phát điên, thậm chí không tiếc bị trọng thương cũng phải đoạt lại thứ mà hắn cho rằng đáng lẽ phải thuộc về hắn!
 
Sau khi Linh Động và Chu cẩn không thể ngăn cản song chưởng của Thác Sâm đồng thời duỗi ra đưa vào lỗ hổng của những cổ Tức Diệp, hướng ra phía ngoài hung hăng kéo một cái, chuẩn bị tiến vào!
 
Toàn bộ chuyện này nói ra thì chậm nhưng thực tế lại cực kỳ nhanh!
 
Thân thể của Vương Lâm đang ngồi trên ghế, vào nhịp thở thứ mười tám, dưới lực phản chấn đã bạo tăng lên gấp mấy lần, không ngừng tan vỡ. Ngực cánh tay trái, trong nháy mắt tiêu tan không còn!
 
chỉ còn lại cái đầu lơ lửng ở trên ghế, dựa vào một ý chí kiên cường mà cùng với chiếc ghế này cách không liên hệ! Nhưng sự tan vỡ vẫn chưa kết thúc, nhịp thở thứ mười tám dường như dài vô cùng, không có kết thúc.
 
Trên cái đầu của Vương Lâm xuất hiện những vết nứt, hóa thành những mảnh nhỏ hướng về bốn phía nổ tung. Đôi môi hắn, cái mũi, hai mắt, lần lượt trong nháy mắt tiêu tan không còn.
 
Chỉ có sáu tinh điểm trên mi tâm vẫn còn đang nhanh chóng xoay tròn, ngay khi sự tan vỡ này lan đến, chuẩn bị đem những tinh điểm Cổ Thần có ẩn chứa nguyên thần của Vương Lâm này hủy diệt toàn bộ, tinh điểm thứ bảy kia đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, một luồng Cổ Thần lực như thủy triều điên cuồng từ trong tinh điểm thứ bảy này bộc phát ra!
 
Theo sức mạnh này bộc phát, tinh điểm thứ bảy đang từ hư ảo mơ hồ lập tức thực chất hóa, hoàn thành quá trình quá độ, hoàn toàn xuất hiện!
 
Ngay khi tinh điểm thứ bảy này xuất hiện, trên mi tâm Vương Lâm. bảy tinh điểm đang xoay tròn lập tức dừng lại, dần dần bảy tinh điểm tạo thành hình tròn, chuyển động một vòng!
 
Một luồng Cổ Thần lực so với lúc Vương Lâm còn là lục tinh hùng mạnh hơn vô số lần ầm ầm tuôn ra, từ bảy tinh điểm này lan thẳng xuống phía dưới. Đầu của Vương Lâm, bên dưới mi
 
tâm, đôi mắt đang nhắm, cái mũi, đôi môi lại hiện ra!
 
Một cái đầu hoàn chỉnh giống như hồi sinh, đồng thời bảy tinh điểm này lại xoay tiếp một vòng thứ hai!
 
Cổ, ngực. bụng, hai tay, toàn bộ nửa người trên không ngờ bỗng nhiên ngưng tụ ra. Ở bên trong xương cốt cũng lần lượt xuất hiện, theo sau đó là máu thịt nội tạng!
 
Trong mỗi một bộ phận của cơ thể đều ẩn chứa rất nhiều Cổ Thần lực, trong mỗi một khớp xương đều có khí tức vô biên của Cổ Thần!
 
Theo bảy tinh điểm trên mi tâm hắn xoay vòng thứ ba, nửa thân dưới của hắn ầm ầm ngưng tụ thành! Thân thể Cổ Thần vừa được ngưng tụ lại này không phải là mấy trăm trượng nữa, mà là ngàn trượng!
 
Cổ Thần cao ngàn trượng!
 
Thất tinh Cổ Thần!
 
Vương tộc thất tinh Cổ Thần cao ngàn trượng!
 
Vương Lâm mở bừng hai mắt, thân thể hắn vẫn ngồi ở trên ghế, không rời đi một chút nào!
 
Bảy tinh điểm trên mi tâm hắn đang chậm rãi xoay tròn lập tức bạo tăng, bắt đầu cấp tốc chuyển động. Từng trận Cổ Thần lực lan ra toàn thân, lúc này Vương Lâm có cảm giác chỉ cần một quyền cũng có thể đánh tan một tu chân tinh!
 
Trong khoảnh khắc này, từng hình ảnh cảm ngộ có liên quan tới lực đạo của chiêu Huyền Vũ hùng mạnh nhất mà Chu Tước đời thứ hai đã truyền lại trên Đại Đế Tinh tràn ngập trong tâm thần hắn!
 
Nếu chỉ như thế thì cũng thôi, nhưng ở bên trong chiếc ghế còn hiện lên những hình ảnh thần thông truyền thừa! Những thần thông này như phá vỡ thần thức, lao thẳng tới Vương Lâm, tiến vào trong đầu hắn, hóa thành những ký ức khắc sâu của bản thân hắn!
 
Cùng lúc đó, có lẽ vì Vương Lâm đã ngồi trên chiếc ghế này suốt mười tám nhịp thở, ngay khi thân thể thất tinh Cổ Thần của hắn ngưng tụ lại, thần thức của hắn đã cùng với chiếc ghế này sinh ra một sự liên hệ không thể nói rõ!
 
Sự liên hệ này cực kỳ quỷ dị, rốt cuộc nó xuất hiện như thế nào dường như Vương Lâm trong thời gian ngắn cũng không có cách nào hiểu rõ, mà hiện giờ hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ!
 
Chính vì sự xuất hiện của một tia liên hệ này, mà chiếc ghế này dường như hóa thành một đài mộ, Vương Lâm ngồi ở trên đó, trong đầu bất ngờ xuất hiện toàn bộ hình ảnh của cả tầng thứ ba của cổ mộ!
 
thần thức của hắn với một phương thức mà hắn không lý giải được, bị chiếc ghế này phóng đại lên gấp vô số vạn lần, cảm nhận được ở bên trong cổ mộ này có một ý chí, đây chính là ý chí của cổ mộ! cũng là một sức mạnh ý niệm mà Đạo cổ Diệp Mịch đã lưu lại!
 
thần thức của Vương Lâm trong lúc không ngừng phóng đại cùng với ý chí này dung hợp. ầm ầm từ bên trong cung điện này hướng ra phía ngoài điên cuồng tràn ra.
 
Người đầu tiên hắn tiếp xúc đó chính là Thác Sâm. Tiếng rít gào của Thác Sâm đột nhiên im bặt, thân thể hắn chấn động mạnh, hai mắt lộ ra vẻ hoàng sợ!
 
Bên trong tấm bản đồ thứ chín, nữ tử áo hồng khuôn mặt lộ ra vẻ phong tình kia lúc này thần sắc âm trầm, đi thẳng về phía trước. Cấm chế mà nàng thao túng Thác Sâm không biết vì sao lại lơi lỏng, điều này khiến cho nàng cực kỳ bất an!
 
- Không ngờ lại khiến cho tên tiểu Cổ Thần kia tiến vào trước tiên, nhưng ta có Thác Sâm. cũng không phải là không có cơ hội Nhưng vì sao cấm chế này lại lơi lỏng vậy Nàng cau mày, trong lúc tiến về phía trước trầm tư.
 
Đột nhiên nữ tử này dừng lại, khắp nơi bên trong tấm địa đồ thứ chín ở phía trước đang hỗ loạn, dường như có một cơn cuồng phong đang hoành hành, nhất tề tràn ra. Nàng ngẩng mạnh đầu thần sắc biến đổi, nàng cảm nhận được rõ ràng có một thần thức khiến cho nàng run rẩy trong khoảnh khắc vừa rồi lướt qua người mình!
 
Sự hùng mạnh của thần thức này khiến cho tâm thần nữ tử này chấn động, đứng ngây ra ở đó hồi lâu mới tinh lại, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ!
 
- Đây là thần thức của ai vậy! Chẳng lẽ Đạo cổ Diệp Mịch kia vẫn chưa bị Tiên Tôn giết chết!
 

Tiên Nghịch - Chương #1381


Báo Lỗi Truyện
Chương 1381/1976