Chương 1292: Bốn nhịp thở!


Năm nhịp thở!
 
Thời gian năm nhịp thở có lẽ quá ngắn, dù là đối với tu sĩ mà nói thì trong thời gian năm nhịp thở cũng chỉ như thời gian một tia chớp xoẹt qua chân trời mà thôi!
 
Muốn trong vòng thời gian năm nhịp thở mà chiến đấu thì dù là tộc trưởng Long Giáp Tộc hay là lão giả Hỏa Tước tộc hoặc Tư Mặc Tử cũng không tin tưởng. Trong thời gian năm nhịp thở mà kết thúc thì đúng là chuyện không có khả năng! Dù sao thì Vương Lâm đối đầu cũng là Tư Mặc Tử!
 
Nhưng Vương Lâm nghe xong câu này thì đôi mắt bừng sáng, một tiếng "một" truyền ra từ trong hư vô, tiếng nói còn chưa tiêu tán thì hai tay Vương Lâm đã vung về phía trước, tu vi toàn thân lập tức bùng phát!
 
Thiên hoang địa lão, thuật này của Tư Mặc Tử là do hắn hiểu ra được từ Tuế Nguyệt cấm, cùng với dòng chảy Tuế Nguyệt của Vương Lâm chỉ là khác về bề ngoài mà thôi! Giờ phút này khi hắn thi triển ra thì lập tức gió lốc do cấm chế phát ra ầm vang, hướng về bốn phía điên cuồng khuếch tán Thiên địa nghịch chuyển trong gió lốc không ngừng mở rộng lập tức chấn động kịch liệt, bầu trời càng trở thành một mảnh khô vàng, mơ hồ xuất hiện những mụn mủ! Mụn mủ càng ngày cả tăng lên, lần lượt vỡ tan, lộ ra nước đặc màu vàng. Cả bầu trời trở nên hoang uế!
 
Mặt đất cũng ầm ầm lộ ra vô số khe nứt, có tầng tầng lớp lớp vết nhăn, dường như mặt đất đang nhanh chóng già đi vậy! Hết thảy mọi chuyện đều diễn ra trong tích tắc, nhưng chỉ trong nháy mắt thì thiên địa đè ép xuống đã sụp đổ trong Tuế Nguyệt cấm!
 
Trong nháy mắt khi nó sụp đổ, dòng xoáy Tuế Nguyệt cấm quét ngang, cuốn lấy thiên địa đang sụp đổ kia, hóa thành một lực lượng hủy diệt không thể hình dung đánh thẳng về phía Vương Lâm!
 
Mà trong giờ phút này, chính là lúc tiếng "một" kia vẫn đang ầm vang. Toàn thân tu vi Vương Lâm vận chuyển, ngoài thân thể bộc phát ra một luồng ánh sáng chói mắt. Trong mắt Vương Lâm lúc này, tinh không, tu chân tinh, vạn linh tồn tại đều có ánh sáng tỏa ra, nhanh chóng ngưng tụ lại ngoài thân thể hắn, hình thành một quang ảnh lớn.
 
Quang ảnh thuẫn!
 
Trong nháy mắt khi Tuế Nguyệt cấm tới gần. Quang ảnh thuẫn thành hình, ầm ầm va chạm với Tuế Nguyệt cấm!
 
Quang ảnh thuẫn vừa biến ảo ra ngoài thân thể Vương Lâm liền lóe lên kịch liệt, dưới sự bao phủ của Tuế Nguyệt cấm, khiến cho Tuế Nguyệt thuật lưu chuyển trên người Vương Lâm tăng lên gấp mấy lần.
 
Thần thông Tuế Nguyệt cấm này nếu đổi lại là người khác thì sợ là rất khó chống cự. Nhưng đối với Vương Lâm, hắn cũng có Tuế Nguyệt cấm, cũng hiểu được thức thần thông thứ hai của dòng chảy Tuế Nguyệt!
 
Trong nháy mắt khi va chạm với cơn lốc Tuế Nguyệt, tay phải Vương Lâm vung lên. Trong thiên địa liền vang lên tiếng động ầm ầm, đột nhiên phía sau Vương Lâm xuất hiện một cánh cửa đá. Trên cánh cửa này ẩn chứa khí tức thê lương vô tận, dung hợp với Vương Lâm.
 
Từ xa nhìn lại, Vương Lâm giống như là đang đạp trên cánh cửa đá kia, bị năm tháng bao phủ, mặc cho phong vân xoay chuyển nhưng thân thể vẫn không chuyển động nửa điểm!
 
Cũng trong nháy mắt này, lực lượng của quang ảnh thuẫn ầm ầm bộc phát, phát ra ánh sáng vạn trượng, lập tức chiết xạ ra, khiến Tư Mặc Tử biến sắc, không cần nghĩ ngợi, thân thể lui lại phía sau từng bước một, tay phải giơ lên, hướng về phía Vương Lâm hung hăng ấn một cái!
 
Dưới một ấn này, một chưởng ấn kinh thiên động địa hiện ra. Chưởng ấn này ẩn chứa toàn bộ lực lượng của thiên nhân đệ ngũ suy, mang theo toàn bộ lực lượng và cuồn cuộn sát cơ ầm ầm phá tan Tuế Nguyệt cấm đang vờn quanh Quang ảnh thuẫn, đánh thẳng lên Quang ảnh thuẫn.
 
Những tiếng chấn động vang lên kinh thiên, kịch liệt truyền ra bốn phương tám hướng.
 
Quang ảnh thuẫn run rẩy, nhanh chóng sụp đổ. Nhưng trong nháy mắt khi nó sụp đổ, tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm truyền ra, lại một lần nữa hình thành Quang ảnh thuẫn!
 
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, trong thời gian ngắn ngủi một hơi thở, Quang ảnh thuẫn đã xuất hiện ba lần!
 
Sau ba lần xuất hiện rồi sụp đổ cũng khiến cho lực lượng của chưởng kia vào lực lượng Tuế Nguyệt, chỉết xạ ra hơn phân nửa, hóa thành một lực trùng kích đánh tới Tư Mặc Tử!
 
- Hai.
 
Tiếng nói từ trong hư vô lại vang lên một lần nữa!
 
Chỉ còn lại ba hơi thở! Tất cả những người dùng thần thức chứng kiến trận chiến khoáng thế này không ai tin rằng Vương Lâm có thể trong vòng ba hơi thở chiến thắng!
 
Trong nháy mắt khi tiếng "hai" vang lênn, ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Quang ảnh thuẫn sụp đổ, hắn cũng bị lực trùng kích tấn công, phun một ngụm máu tươi, nhưng lại ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, trực tiếp phóng về phía trước!
 
Cũng trong nháy mắt lao ra này, Vương Lâm triển khai toàn bộ tốc độ, nhanh tới mức không thể tưởng tượng nỗi. Trong tích tắc khi hắn lao ra, mắt phải lóe lên lôi quang, trong đồng tử có ấn ký lôi đình biến ảo ra. Chín đạo ấn ký lôi đình xoay tròn. Hắn lại phát ra tiếng thét dài, khiến lôi đình ầm ầm lao ra, hình thành một lôi đồ lớn vạn trượng trước người hắn!
 
Lôi đồ kinh thiên động địa, bên trong ẩn chứa lôi bổn nguyên dày đặc. Chín đạo lôi đình phát ra tiếng động vang trời, nhất là ba đạo cuối cùng chính là cực kiếp lôi, huyết mạch lôi và nghịch mệnh lôi!
 
Ba đạo lôi đình này bộc phát ra năng lượng vô cùng, khiến cho lôi đồ phát ra quang mang vạn trượng.
 
Cũng trong tích tắc này, cả thiên địa đột nhiên xuất hiện vô số ngân xà. Nhưng tia chớp liên tục lóe lên, tràn ngập bầu trời, đồng loạt hướng về phía lôi đồ ngưng tụ.
 
Vạn trượng lôi đồ kinh thiên động địa, sau khi xuất hiện liền theo hai tay Vương Lâm đẩy ra, giống như là một kích của tu sĩ bước thứ ba hướng về phía Tư Mặc Tử tấn công!
 
Lôi đồ tràn ngập thiên địa, lao thẳng tới Tư Mặc Tử!
 
Thần sắc Tư Mặc Tử cực kỳ ngưng trọng. Cả đoạn đường hắn truy kích kiêng kỵ nhất chính là thuật lôi đình của đối phương. Thuật lôi đình này hắn chưa bao giờ gặp qua, chưa từng giao thủ nhưng một màn trên Chân Ngôn tộc gần đó đã đủ khiến hắn kinh hãi!
 
Giờ phút này khi nhìn thấy lôi đồ lao tới, trong đầu hắn lập tức hiện ra một cảnh tượng chứng kiến đối phương oanh kích trên tu chân tinh của Chân Ngôn tộc. Hai tay hắn bắt quyết, vung lên một cái, Tuế Nguyệt cấm lại lần nữa xuất hiện, hóa thành cơn gió lốc tràn ngập bốn phía, bao phủ dày đặc thân ảnh hắn.
 
- Để xem uy lực lôi đình của ngươi mạnh mẽ hay là Tuế Nguyệt của lão phu lợi hại!
 
Tốc độ Vương Lâm như chớp, trong lúc cất bước thôi động lôi đồ, lại càng hấp thu rất nhiều tia chớp trong thiên địa, dường như đã trở thành thiên lôi, hóa thành một đạo lôi đình bất diệt từ vạn cổ, lấy một phương thức như thiên kiếp đánh thẳng tới Tư Mặc Tử!
 
Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, trong thời gian ngắn tiếng nói từ hư vô kia lại một lần nữa vang lên.
 
- Ba.
 
Trong nháy mắt khi tiếng ba này vang lên, toàn thân Vương Lâm đã hòa hợp với lôi đồ vạn trượng, thân ảnh hắn biến mất, cùng với lôi đình không hề phân biệt được nữa, đánh thẳng vào trong gió lốc do Tuế Nguyệt cấm của Tư Mặc Tử biến thành.
 
Tiếng ầm ầm vang lên khắp thiên địa, hướng về bốn phía xa xa truyền đi. Trong lực lượng trùng kích kịch liệt này, gió lốc tạo thành từ cấm chế của Tư Mặc Tử ầm ầm chấn động, trong tiếng bang bang liền lập tức sụp đổ, dường như là một lực lượng mạnh mẽ xé tan, để lôi đình đánh thẳng vào Tư Mặc Tử.
 
Cũng trong lôi đình này cuốn tới, lôi đồ cũng tiến tới gần.
 
Hết thảy mọi chuyện xảy ra quá nhanh, chỉ trong nháy mắt. Lôi đồ nọ lập tức đánh thẳng vào ngực Tư Mặc Tử, sắc mặt hắn nhất thời biến đổi, máu tươi không áp chế được liền phun ra, thân thể lui lại phía sau.
 
Ở ngực hắn, tia chớp tràn ngập, phát ra tiếng loẹt xoẹt, khiến cho cơ thể Tư Mặc Tử trong khi lui lại thương thế lại càng nặng hơn!
 
Thần sắc hắn lộ ra vẻ hoảng sợ. Cho dù hắn đánh giá cao lực lượng lôi đình của Vương Lâm nhưng giờ phút này vẫn không thể tin nổi lực lượng có khả năng chuyển trời rạch đất này!
 
Tuế Nguyệt cấm trước mặt lôi đình này đều tan nát!
 
Vương Lâm cũng trong nháy mắt khi lôi đình va chạm với Tuế Nguyệt cấm bị Tuế Nguyệt cấm quét ngang, vẻ mặt trở nên già nua hẳn, dường như trong nháy mắt trở thành một lão già tang thương.
 
Nhưng trong một hơi thở này, có vô tận sinh cơ từ trong cơ thể Vương Lâm bộc phát, nghịch chuyển Tuế Nguyệt, khiến cho vẻ già nua tan đi, khôi phục như thường. Chẳng qua sắc mặt hắn cực kỳ tái nhợt. Hiển nhiên là cùng phân thân của tu sĩ bước thứ ba đánh một trận đối với hắn cực kỳ gian nan.
 
Mắt thấy Tư Mặc Tử lui lại phía sau, hàn quang trong mắt Vương Lâm lóe lên, sát khí tòa ra ngập trời, thân thể tiến về phía trước, đang muốn truy kích! Nhưng đúng lúc này, tiếng nói từ trong hư vô lại truyền tới vang lên quanh quẩn.
 
- Bốn… Tiếng nói kia còn chưa kết thúc, Vương Lâm đã thét lên một tiếng cắt đứt, tốc độ như một đạo cầu vồng cắt ngang trời, ầm ầm đuổi theo Tư Mặc Tử, hai tay vung mạnh về phía trước.
 
Lập tức có một viên đan dược màu vàng chừng cái móng tay từ trong hư vô xuất hiện, hướng về Tư Mặc Tử với tốc độ không thể tưởng tượng nổi, trong chớp mắt đã chỉ còn cách người hắn không tới mười trượng.
 
- NỔ!
 
Không đợi cho đan dược này tới gần thêm, Vương Lâm không chút do dự gầm lên.
 
Theo tiếng hô lớn này, một tiếng ầm vang chấn động thiên địa vang lên. Tiếng động này dường như là cả một tu chân tinh nổ tung, hóa thành sóng âm khôn cùng, cũng bộc phát ra một lực lượng hủy diệt!
 
Tư Mặc Tử ở khoảng cách quá gần, trong lúc đan dược nổ tung liền phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ!
 
Hắn không ngờ là trên người đối phương lại có pháp bảo thế này, lúc này đã bị lực lượng của đan dược màu vàng này đánh sâu vào toàn thân, huyết nhục bị xé rách, ngay cả xương cốt cũng đều bị đánh gãy.
 
Nếu không phải bổn tôn của hắn là bước thứ ba vì ngưng tụ ra phân thân này đã tốn nhiều tâm huyết sưu tầm rất nhiều tài liệu, luyện hóa một thân phòng hộ gần như bất diệt thì giờ phút này thân thể đã tan tành.
 
Phân thân này là khi Tư Mặc Tử phát hiện ra tu vi bị đình trệ ở Không Niết sơ kỳ không thể tiến lên, không có nhiều đạo linh, nên mới luyện hóa ra, để cho phân thân đạt tới bước thứ ba, có thể đề cao thần thông bản thân.
 
Giờ phút này lực lượng bạo tạc của đan dược đánh sâu vào phân thân, trong nháy mắt bị cuốn về phía sau. Lúc này Vương Lâm đã cất bước đi tới, vung tay lên. Viêm hỏa dị tinh bị áp súc vô số lần liền lóe ra.
 
- NỒ!
 
Vương Lâm chẳng chút do dự, ngay khi Viêm hỏa dị tinh tới gần Tư Mặc Tử liền ầm một tiếng như đan dược màu vàng kia, nổ tung, tỏa ra lực lượng hủy diệt lần thứ hai!
 
Mọi chuyện nói ra thì dài nhưng trên thực tế lại chỉ xảy ra trong nháy mắt.
 
- Không tốt!
 
Tộc trưởng Long Giáp Tộc đang dùng thần thức quan sát trận chiến không chớp mắt, khi nhìn thấy cảnh tượng này thần sắc ầm ầm đại biến.
 

Tiên Nghịch - Chương #1292


Báo Lỗi Truyện
Chương 1292/1976