Chương 1290: Đại tông sư


Thần sắc Tư Mặc Tử biến đổi, đứng vọt dậy, ánh mắt như điện, ầm ầm lan về phía xa. Ánh mắt dường như có thể xuyên thấu thiên địa, ầm ầm phá vỡ hư vô, trực tiếp thấy được trên đỉnh núi của tu chân tinh này, Vương Lâm đang đứng thẳng, ánh mắt ngạo nghễ!

- Xem thường tâm trí người này rồi! Nhưng dưới tu vi tuyệt đối mà nói thì hết thảy đều vô dụng!

Tư Mặc Tử vừa cười lạnh, thân thể vừa bước về phía trước một bước, biến mất trong hư vô. Trong đại điện chỉ còn hai phụ tử Long Giáp Tộc tộc trưởng, thần sắc âm trầm.

- Phụ tôn, tu sĩ kia tu vi cao thâm, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, lúc này tránh né ở vùng đất Điên Lạc, chúng ta có phải là...có phải là hơi...

Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc hơi do dự thấp giọng nói.

- Hắn đương nhiên không phải là kẻ đầu đường xó chợ rồi. Nếu ta đoán không lầm thì người này chính là người đã hủy dệt Thiểm Lôi tộc, giết đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc, giải thoát cho mấy vạn tu sĩ. Hắn bị Trường Tôn hội phát Thái Cổ Tinh Thần lệnh truy đuổi!

Tộc trưởng Long Giáp Tộc - Trưởng lão thứ chín của Lạc Sinh hội âm trầm mở miệng nói.

- Chuyện này!!

Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc sững sốt, thần sắc lập tức đại biến.

- Nếu không phải như vậy thì Tư Mặc Tử với tu vi bước thứ ba làm sao lại đột nhiên tới nơi này! Hừ, nếu không phải là tu vi hắn cao thâm thì vi phụ tuyệt đối không hỗ trợ như vậy. Nhưng nếu đem so sánh thì người hủy diệt Thiểm Lôi tộc dù sao cũng không phải là tu sĩ bước thứ ba, chỉ có thể giúp cho Tư Mặc Tử!

- Nhưng mà phụ tôn, nếu Tư Mặc Tử tiền bối thành công thì thôi. Chẳng may mà...

Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc trầm mặc trong chốc lát, thấp giọng nói.

- Chuyện này có thể nói là không thể xảy ra! Mặc dù là có chẳng may thì hắn không chết cũng trọng thương, bỏ chạy chữa thương là đương nhiên, làm gì còn tìm tới Long Giáp Tộc gây phiền toái nữa. Huống hồ nếu hắn dám tới thì lão phu sẽ cho hắn có đi mà không thể trở về! Vi phụ dù sao cũng là trưởng lão thứ chín của Lạc Sinh hội, đại biểu cho Lạc Sinh hội. Hắn làm sao dám chứ!

Tộc trưởng Long Giáp Tộc thần sắc hãnh diện, vung tay áo đứng dậy rời đi.

Trước khi có đại sự thì thường rất yên tĩnh!

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, tâm thần không bi không hỉ ngẩng đẩu nhìn bầu trời. Hai tay hắn chắp sau lưng, bạch sam đón gió tung bay. Vài sợi tóc bị gió thối tung, khiến cho hắn thoạt nhìn trông như tiên nhân!

Hắn đứng ở nơi đó, dung hợp với thiên địa. Hắn chính là thiên, hắn chính là địa.

Đồng tử nhỏ bé hai ngàn năm tu đạo giờ đã đứng trên đỉnh của tu chân giới, có thể khiêu chiến tu sĩ bước thứ ba! Cho dù đây có là phân thân của tu sĩ bước thứ ba chỉ có tu vi thiên nhân đệ ngũ suy đi nữa!

Nhưng đưa mắt nhìn khắp thiên địa, ngoài Vương Lâm hắn ra thì làm gì có người nào có dũng khí đi khiêu chiến tu sĩ bước thứ ba!

Cho tới giờ phút này, trên người Vương Lâm đã có phong phạm của đại tông sư, vẻ mặt hắn bình tĩnh, ẩn tàng một cơn lốc nghịch thiên, tồn tại sát cơ vô tận!

Dám đấu với trời, dám tranh với mệnh, dám phản bác đạo!

Đó chính là Vương Lâm! Đoạt mệnh Lý Mộ Uyên với thiên đạo, trong hung hiểm tìm một đường sinh cơ, có thể ngưng tụ hương hỏa nhưng lại bỏ qua, tự bằng năm đạo bổn nguyên của bản thân bước tới cánh cửa to lớn của đại đạo, đi trên con đường từ cổ chí kim hiếm người bước qua!

Dẫn đường cho dân chúng trong bảy trăm dặm phá tan thiên không, trở về tinh không! Giết chết đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc, lấy tu vi yếu ớt chống trời! Lại cũng dựa vào lực lượng bản thân mà tới Thái Cổ Tinh Thần chỉ vì tiễn Lý Thiến Mai!

Tung hoành Thái Cổ Tinh Thần, bị cả thái cố đuổi giết. Hết thảy mọi chuyện này cho dù Thanh Lâm năm đó cũng cảm thấy không bằng!

Đó chính là Vương Lâm! Hành tẩu thiên địa, không cần lưu danh vạn cố, chỉ cần cả đời không thẹn với lòng, không cầu quang minh vạn năm, nhưng cầu suốt đời không hối hận!

Trong thiên địa, kiếm khí gào thét, chỉ kém một đạo liền chừng tứ nghìn vạn kiếm khí che trời bầu trời, xua tan tầng mây, khiến cho thiên địa tràn ngập tại kiếm khí bên trong, dĩ nhiên không phân rõ rốt cuộc là trong thiên địa tồn tại kiếm khí, còn là bên trong kiếm khí, ẩn chứa thiên địa!
Tại vương lâm có tay phải nâng lên một chỉ hạ xuống, gần bốn nghìn vạn đạo kiếm khí gào thét nhi động, nhất tề ngưng tụ đến, phảng phất vương lâm bên phải chỉ trở thành một cái vòng xoáy, hấp dẫn hết thảy kiếm khí bắt đầu khởi động.
Chỉ là trong sát na, gần đây bốn nghìn vạn kiếm khí liền biến mất ở tại bên trong thiên địa, toàn bộ dung nhập vương lâm ngón trỏ phải bên trong! Một chỉ này, đủ để hủy thiên diệt địa, một chỉ hạ xuống, chính là 4 nghìn vạn kiếm khí đồng thời công kích!
Bầu trời xa xa, lúc này gió bão rầm rầm, cũng là có một đạo long quyển vòng xoáy đột ngột từ mặt đất mọc lên, liên tiếp thiên địa mà đến, này vòng xoáy kinh thiên động địa, truyền đến điên cuồng hô tiếng khóc, từ đằng xa dùng tốc độ cực nhanh chợt đã tới!
Tại nơi bên trong tề thiên gió bão, Tư Mặc Tử bất ngờ ở bên trong đó.
- Có dũng khí chủ động khiêu chiến lão phu Tư Mặc Tử, ngươi lá gan rất lớn!
Tư Mặc Tử thanh âm rầm rầm, tại truyền tới trong nháy mắt, thân thể hắn bên ngoài Tề Thiên vòng xoáy gào thét, thẳng đến vương Lâm Hạo Nhiên mà đến.
Một màn này, liền phảng phất là Tư Mặc Tử đem thiên địa này hút triệt, hóa thành trận này vòng xoáy, dùng thiên địa lực, hướng về vương lâm triển khai thần thông thuật!
- Nói nhảm không ít!
Vương lâm thần sắc bình tĩnh, tại Tư Mặc Tử đã tới sát na, ngoài tay phải bấm tay niệm thần chú ở trước người vung lên!
- Núi lở!
Lời vừa nói ra, nhất thời tại vương lâm bốn phía thiên địa bên trong, từng ngọn hư ảo hỏa sơn, chợt liền xuất hiện! Dùng vương lâm tu vi bây giờ, thi triển núi này băng thuật, lại là vượt qua sảng khoái năm tháng thụ thương chưa lành nước trong!
Từng mảnh một hư ảo hỏa sơn, trùng trùng điệp điệp xuất hiện ở thiên địa bên trong, rầm rầm âm thanh từ trong núi truyền ra, hình thành một mảnh sóng âm kinh thiên động địa!
Bị chúng sơn vờn quanh, vương lâm thần sắc bình tĩnh, nhưng hai mắt cũng là lộ ra tiêu sát hàn ý!
==== Đoạn này không rõ có phải thuộc chương này hay không, có thể bỏ qua ====
Vương lâm sắp hiện ra.

- Thần thông của lão tử, thuật bỏ chạy là cường hãn nhất. Trong thiên địa này, nếu nói về bỏ chạy thì hiếm người nào có thể sánh với lão phu! Nếu hông phải vậy thì pháp bảo trên người ta sớm đã bị kẻ khác rình lấy sạch bao nhiêu lần rồi!

Tham Lang hừ lạnh, thân thể lại nhoáng lên, lập tức bắt đầu cấp tốc bỏ chạy.

Nhưng đột nhiên trong lúc này, giữa tinh không lại xuất hiện một đạo huyết quang kinh thiên. Huyết quang lúc này xuất hiện dường như ở xa vô tận nhung trong nháy mắt đã bao phủ cả tinh không. Từng trận rít gào bén nhọn vang lên kinh thiên động địa.

Sắc mặt Tham Lang lập tức đại biến, không kịp né tránh. Huyết quang như thủy triều ngay lập tức ập tới, từ xa nhìn lại trông vô cùng kinh người. Huyết quang kia ngập trời, giống như một cái miệng lớn lấy tốc độ không thể tưởng tượng trực tiếp lao tới cắn nuốt Tham Lang.

Cùng với huyết quang xuyên thấu qua người Tham Lang, những tiếng bang bang vang lên khắp Tham Lang, lại có những tiếng va chạm như tiếng kim loại va chạm truyền ra.

Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Huyết quang trôi qua, thân thể Tham Lang bị đánh tung. Hắn cũng phun một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, tren ngực áo lộ ra một mảnh đen kịt. Hóa ra trên người hắn có ẩn dấu một bộ áo giáp.

Trên ngực áo hắn lúc này xuất hiện vô số khe nứt, lan tràn ra bốn phía. Ngoài thân thể hắn, huyết kiếm bị chấn bay ra hơn mười trượng.

Tham Lang giơ tay phải lên, hai ma ảnh dưới chân lập tức hóa thành hai đạo hắc khí, vờn quanh thân thể hắn, hình thành một luồng gió lốc màu đen, vừa xoay tròn vừa phát ra tiếng chấn động kịch liệt, cuốn Tham Lang nhanh chóng bỏ chạy.

Hết thảy mọi chuyện đều diễn ra trong nháy mắt. Ngay khi tham Lang ở trong cơn lốc màu đen bỏ chạy, ở chỗ lá cây phong ấn, Vương lâm bước ra. Sau khi hiện thân, Vương Lâm không cần nghĩ ngợi, tay phải chụp về phía trước một cái, lập tức nắm lấy cái lá kia.

Tham Lang trọng thương bỏ chạy dĩ nhiên là không thể điều khiển phiến lá này nữa. Sau khi truyền ra, tạo thành một làn sóng âm kinh thiên động địa!

Dãy núi vờn quanh người, thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, hai mắt lộ ra sát khí và hàn ý!

================================

Thần sắc Tư Mặc Tử ngưng trọng. Hắn không dám xem thường người dựa vào lực lượng bổn nguyên, không cần tới hương hỏa mà có thể dẫn động lực lượng của bước thứ ba này. Lúc này hai tay hắn bắt quyết vung về phía trước. Lập tức cơn lốc bên ngoài thân thể trong sự chấn động và gào thét xuyên qua thân thể hắn, trong tiếng vang kịch liệt lao thẳng tới Vương Lâm oanh kích!

Cùng lúc đó. Vương Lâm giơ tay lên chỉ vào bầu trời, đột nhiên hung hăng chém xuống một cái!

- Sơn, đệ nhất băng!

Cùng với tiếng nói của Vương Lâm vang lên, vô số hư ảnh núi lửa ầm ầm chấn động, từ trong đó tuôn ra khói đen cuồn cuộn, như bao phủ bầu trời, hướng về bốn phương tám hướng tràn tới, trực tiếp va chạm với cơn lốc kia.

Những tiếng ầm ầm chấn động thiên địa vang lên, hóa thành một lực trùng kích quét ngang bốn phía. Bầu trời run rẩy, mặt đất rung chuyển.

Trong khoảng thời gian ngắn, cả tu chân tinh này cũng chấn động.

- Sơn, đệ nhị băng, đệ tam băng!

Núi lửa ầm vang. Một luồng sóng nhiệt trào ra, hóa thành một luồng nham thạch nóng chảy đỏ rực, cuồn cuộn cuốn tới cơn lốc.

Tiếng va chạm lúc này đủ để chấn động tan màng nhĩ. Dường như thiên địa bị xé rách, xuất hiện một cái khe không gian thật lớn. Trên mặt đất của tu chân tinh này cũng xuất hiện một cái rãnh thật sâu!

- Sơn, đệ tứ băng, đệ ngũ băng!

Vương Lâm bình tĩnh mở miệng. Lập tức ngọn lửa dường như được gấp lên mấy lần, hóa thành núi lửa chính thức, bộc phát ra lực lượng hủy diệt!

Chẳng qua núi lửa này vẫn chưa phải là chân chính, bởi nó không có hồn, chỉ lấy thần thông ngưng tụ mà thôi!

Trong tích tắc này, thân thể Vương Lâm vọt lên, tay phải hướng về phía mặt đất hung hăng chụp một cái, quát khẽ nói:

- Sơn Băng thuật nếu không có hồn thì ta liền ban cho thuật này hồn phách! Lấy tất cả sơn hồn trên tu chân tinh này!!

Lời nói của Vương Lâm truyền ra, toàn thể tu chân tinh này chấn động, mặt đất run rẩy, dường như là địa long cuộn mình. Trên tu chân tinh này, từng ngọn núi đều chấn động, trong tiếng động ầm ầm liền sụp đổ, hóa thành vô số đá vụn rơi xuống, dường như là vì không còn gì chống đỡ nên sụp xuống vậy!

Bởi vì sống lưng của chúng chính là sơn hồn, trong nháy mắt này đã bị Vương Lâm hút lấy toàn bộ!

Từng ngọn núi lần lượt sụp đổ, một tia sơn hồn liền bị hút ra, từ trên ngọn núi của tu chân tinh này bay ra, đồng loạt ngưng tụ lại, trong phút chốc vờn quanh tay Vương Lâm!

Trên tu chân tình này giờ phút này không còn bất cứ một ngọn núi nào, chỉ còn những đống đá chồng chất!

Vương Lâm lấy sơn hồn của cả tu chân tinh, nắm trong tay, trong nháy mắt khi gió lốc của Tư Mặc Tử tới gần, sơn hồn này và Sơn Băng thuật dung hợp!

Trong nháy mắt này, hỏa sơn hư ảo do Sơn Băng thuật ngưng tụ đã có hồn phách! Hồn phách của nó cực kỳ hùng hậu, là do vô số sơn hồn ngưng tụ mà thành. Hỏa sơn này lúc này mới là núi lửa chân chính!

Sơn Băng thuật tới giờ mới được coi là hoàn toàn viên mãn!

- Băng, đệ cửu băng!!!

Bỏ qua vài bậc, trực tiếp tới lần sụp đổ cuối cùng của Sơn Băng! Ngọn núi lửa kia ầm ầm chấn động, dường như bên trong có một cơn lốc bùng phát, vỡ tan tành, hình thành một cơn gió lốc tuyệt thiên địa do núi đá, nham thạch nóng chảy, khói đen và sơn hồn dung hợp lại!

Cơn lốc này ầm ầm va chạm với cơn lốc do Tư Mặc Tử thi triển!

Một lực trùng kích mang tính hủy diệt trong nháy mắt bùng phát, giống như cuồng phong cuộn lên, rơi vào trên người Vương Lâm. Quần áo hắn bị thổi điên cuồng, mái tóc tung bay, sắc mặt tái nhợt nhưng thân thể lại không hề lùi lại mà ngược lại còn tiến thêm một bước nữa, tới thẳng hướng Tư Mặc Tử!

Sắc mặt Tư Mặc Tử cũng tái nhợt. Khi gió lốc va chạm tiêu tan, lực trùng kích tỏa ra thì trong nháy mắt này thân thể hắn hóa thành một đạo cầu vồng bay ra.

- Sơn Băng thuật? Đây là thần thông của Bạch Phàm!!!

Tốc độ của Tư Mặc Tử như chớp giật, trong nháy mắt khi gió lốc va chạm, hai tay bắt quyết, vung mạnh về phía ngoài, lạnh giọng quát khẽ:

- Trời là tranh!

Lời này vừa thốt ra thì lập tức bầu trời biến đối, xuất hiện vô số gợn sóng và những mảng vặn vẹo lớn. Trong nháy mắt, hết thảy màu sắc đều tiêu tan, trở thành một màu trắng thuần túy!

Màu trắng này giống như là màu của một bức tranh, trong đó có vô tận hư ảnh, sơn thủy uốn lượn!

- Đất là mực!

Tiếng nói của Tư Mặc Tử ầm ầm vang lên. Mặt đất trong giờ phút này cũng vặn vẹo, trở nên đen kịt một mảnh, nơi nơi có nhưng gợn sóng quanh quẩn, dường như đã trở thành mực!

- Ta là bút, một bút phá thiên, nên ta phá thiên đạo!

Tư Mặc Tử cất bước, tay phải giơ lên, dường như trở thành một cây bút, vung lên trong thiên địa, khiến thiên địa thay đổi, dường như trở thành một giới!

Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại. Hắn đã từng cùng Lý Thiến Mai luận đạo, cũng có nói qua về thần thông thuật, lại cũng đạt được ngọc giản của Tư Mã Mặc. Mà ở trong Thất Thải Giới cũng đã tới động phủ của Tư Mã Mặc, biết rất nhiều chuyện. Do vậy hắn biết trong Phá Thiên tông cũng có một thần thông tên là Phá Thiên Đạo!

Thuật này chỉ có các đời tông chủ và đại đệ tử mới được tu hành, uy lực cực kỳ kinh khủng!

- Tư Mặc Tư.... Tư Mặc Tử.... Chẳng lẽ hắn là...

Tiên Nghịch - Chương #1290


Báo Lỗi Truyện
Chương 1290/1976