Chương 1239: Trận chiến định mệnh 


Một quyền kinh thiên, mang theo tiếng gào thét ầm ầm, khí thế giống như một tu chân tinh nện xuống, ở bên trong tinh không lóe lên. Ba cao thủ bước thứ ba của Viễn Cổ Tinh Thần đang lao ra khỏi cái khe, trong đó có một người đạt tới cảnh giới Không Linh, còn một nam một nữ kia cũng đều là Không Niết Sơ Kỳ. Ba người này đã quen thuộc với cách tấn công của Thác Sâm, giờ phút này thần sắc như thường, không hề tản ra, mà dừng thân lại đều tự vỗ vào mi tâm của mình.
 
Trong thời gian ngắn, liền có một sức mạnh vô biên từ trong cơ thể của ba người này bộc phát ra, hóa thành ba đạo lưu quang quỷ dị, lao thẳng đến nắm tay của Thác Sâm.
 
Tiếng nổ ầm ầm trong khoảnh khắc này vàng vọng trong trời đất, lại trong tiếng rắc rắc, tinh không bị xé ra một cái khe rất lớn, quét ngang ra, giống như tinh không bị chia ra làm hai.
 
Cuộc chiến của bước thứ ba, có thể làm tinh hà tan vỡ!
 
Thác Sâm kêu lên một tiếng đau đớn, hai mắt hắn lộ ra một vẻ điên cuồng. Ba tu sĩ đang truy sát này quyết không tách ra, mười năm nay thủy chung vẫn như vậy, mặc cho hắn tấn công thế nào, ba người này cũng không tách ra chút nào để cho hắn có cơ hội đánh chết!
 
Nhưng lúc này, Thác Sâm vì để có thể nhanh chóng truy kích Vương Lâm, không thể dây dưa với ba người này, lộ ra vẻ điên cuồng.
 
- Cả đời bổn thần đã giết rất nhiều cao thủ bước thứ ba, bị các người truy bức mười năm, thật đúng là bổn thần không thể kiên nhẫn với các người được nữa! Cút đi cho ta, toái tinh!
 
Tinh điểm trên mi tâm của Thác Sâm đột nhiên lóe lên, trong đó có một viên ầm ầm bay ra, phát tán ra hảo quang chói mắt. Hào quang này mang theo sức mạnh xuyên thấu khó tin, cho dù và Vương Lâm đang dung nhập vào trời đất đi xa cũng cảm nhận được sức mạnh không thể hình dung được của Cổ Thần.
 
Tinh điểm Cổ Thần tỏa ra hào quang vạn trượng, ngay khi lóe lên, tiếng rít gào của Thác Sâm điên cuồng truyền ra.
 
Bạo!
 
Hắn không tiếc phá vỡ một tinh điểm, muốn ngăn cản ba cao thủ bước thứ 3 này bám theo, có thể thấy được ý định nhất quyết phải nuốt lấy Vương Lâm của hắn!
 
Tinh điểm Cổ Thần kia lộ ra vẻ tang thương vô tận, bùng phát ra uy lực đủ để hủy diệt trời đất, ầm ầm nổ tung, càng lúc càng lớn, cuối cùng dấy lên một cơn gió lốc, lấy nơi này làm trung tâm, hướng về bốn phía quét ra.
 
Ầm ầm ầm ầm!
 
Thanh âm kịch liệt kia giống như trời đất đang không ngừng sụp đổ, tinh không ào ào xé mở, từng cái khe rất lớn điên cuồng đảo qua, trong tinh không ngàn dặm, mười ngàn dặm, mười vạn dặm, trăm vạn dặm, ngàn vạn dặm toàn bộ đều bị bao phủ bên trong.
 
Vô số tu chân tinh trong phạm vi này, vô số tu sĩ cùng sinh linh trong tiếng ầm ầm, tan thành tro bụi!
 
Gần một nửa Thái Cổ Tinh Thần dường như cũng cảm nhận được sự chấn động trong tinh không cùng với sự điên cuồng bộc phát của sức mạnh hủy diệt kia, hóa thành một sức tấn công giống như là sóng biển, lại một lần nữa cuộn lên, quét ngang quanh quẩn.
 
Ba cao thủ bước thứ ba kia dưới sức tấn công này đều xuất ra toàn bộ pháp bảo của bản thân, thi triển ra thần thông đạo thuật. Nhưng dưới sức tấn công này, ba người này cũng không ngừng lui về phía sau, mạnh mẽ bị tản ra!
 
Lão già cảnh giới Không Linh kia hai tay bấm quyết, thân thể tuy đang lui ra phía sau, sắc mặt mặc dù tái nhợt, nhưng vẫn chưa bị thương quá nặng, toàn bộ sức mạnh toái tinh ở phía trước hắn ngay khi tới gần liền tầng tầng lớp lớp tiêu tan. Nhưng hai người một nam một nữa kia cũng phun ra máu tươi, thân thể vội vàng lui lại phía sau, trong tiếng ầm ầm không ngừng vang vọng bên ngoài thân thể họ. Trong lúc lùi lại, ba người cứ như vậy mà tách ra!
 
- Rốt cuộc cũng tản ra rồi!
 
Thác Sâm không tiếc toái tinh cũng chỉ để phân tán ba người. Ngay khi ba người kia tản ra, hắn không còn chút sợ hãi nào nữa, giờ phút này trong lúc nhe răng cười thân mình bước về phía trước. Thân mình hắn vốn vô cùng khổng lồ, bước từng bước, trời đất ầm vang, trong nháy mắt đã tới gần bên người nam tử Không Niết kia, tinh điểm trên mi tâm ầm ầm xoay tròn, những tinh điểm còn lại đồng thời bay ra, nhanh chóng xoay tròn hình thành một cơn lốc xoáy lớn, ầm ầm lao thẳng đến cao thủ Không Niết kia!
 
- Ti Mặc Tử, lùi lại!
 
Lão già cảnh giới Không Linh kia sắc mặt đại biến, thân thể nhoáng lên một cái, lập tức tinh không ở xung quanh hắn giống như mặt nước gợn sóng, khiến cho tốc độ hắn chợt tăng mạnh, lao thẳng đến Ti Mặc Tử đang bị cơn lốc xoáy tinh điểm của Thác Sâm bao phủ.
 
Ti Mặc Tử kia là một trung niên, hai mắt lóe lên u quang, ngay khi cơn lốc xoáy tinh điểm của Thác Sâm tới gần, hai tay hắn bấm quyết, trong miệng truyền ra tiếng than nhẹ:
 
- Tù phong thiên chi đạo, chúng sanh nhu độ vô lượng kiếp, ly khai thâm ngục nhất chấp niệm, chúng sanh diệc vu vô lượng tiền, giải kim mang thế, thoát khốn thiên niệm, thủ lai sanh đạo, tỏa vong thiên vận, ấn minh triêu, chúng sanh chi sở bất đắc chân đạo giả, thường trầm khổ hài, vĩnh thất chân đạo, phụng chí tu chân hành.
 
Thanh âm quỷ dị của hắn ngay khi truyền ra, sắc mặt Thác Sâm lập tức nổi lên sự biến hóa. Tay phải hắn nắm lại, mạnh mẽ hướng tới lão già Không Linh kia ầm ầm đánh tới, ngăn cản lão già này tiến về phía trước, Thác Sâm bỏ qua Ti Mặc Tử, mà bước tới từng bước, đi qua lão gia Không Linh này, trong thời gian ngắn xuất hiện bên cạnh tu sĩ bước thứ ba còn lại.
 
Người này là một nữ tử, cô ta sau khi Thác Sâm toái tinh đã bị thương, trong khi đang nhanh chóng lui về phía sau, đồng tử trong hai mắt co rụt lại, liếc mắt một cái đã thấy Thác Sâm đang tới gần.
 
Cô ta đang định thi triển thần thông, nhưng nắm tay của Thác Sâm đã ầm ầm nện xuống, trong tiếng nổ lớn, nữ tử này phun máu tươi, trong nháy mắt lui về phía sau. Cơn lốc xoáy do tinh điểm trên mi tâm Thác Sâm hóa thành nhanh chóng giáng xuống, vòng quanh bên ngoài thân thể nữ tử này, cuốn thân thể cô ta trực tiếp quay trở về mi tâm của hắn. Nữ tử kia lập tức bị phong ấn bên trong tinh điểm thứ hai.
 
Hết thảy việc này chỉ diễn ra chỉ trong nháy mắt, sau khi phong ấn nữ tử này, tay phải Thác Sâm lại kéo một cái vào tinh không, cả người lập tức chui vào bên trong biến mất giữa tinh không.
 
- Bổn thần còn có vài tinh điểm nữa chưa vỡ, chờ hai ngươi đuổi theo!
 
Thác Sâm mặc dù đã biến mất, nhưng thanh âm âm trầm của hắn vẫn còn vang vọng bên trong tinh không.
 
Lão già cảnh giới Không Linh kia ánh mắt lóe lên, cùng với Ti Mặc Tử nhìn nhau, khóe miệng hai người không khỏi lộ ra một nụ cười quỷ dị. Chỉ là bên trong nụ cười này cọn mang theo một vẻ hâm mộ, hóa thành cầu vồng, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
 
- Người ma Thác Sâm truy đuổi cũng có khí tức của Cổ Thần lan ra, cũng là vương tộc.
 
- Vương tộc Cổ Thần trong trời đất này có lẽ chỉ còn hai người này. Thác Sâm đã không còn gì đáng ngại, còn về người kia, nếu chúng ta không thể bắt được.
 
- Chỉ là không biết, vương tộc Cổ Thần rốt cuộc đối với bọn họ có tác dụng gì, vì sao phải cố gắng như vậy, đành phải tiến hành lại thay đổi kế hoạch.
 
- Điều này là tuyệt mật, lúc trước ta có nghe nói một chút, nhưng không biết là thật hay giả. Nghe nói, vương tộc Cổ Thần có được thần tính của thái cổ thiên địa thưở sơ khai, có thể khiến cho.
 
Hai người trong lúc bay đi truyền thần niệm cho nhau, nhưng câu cuối cùng của lão già Không Linh này chưa kịp nói xong, thần sắc khẽ động, lại không nói nữa.
 
Ti Mặc Tử bên người hắn cũng nhìn về phía trước.
 
Bên trong tinh không phía trước hai người bọn họ, có một nữ tử từ từ đi tới. Nữ tử này toàn thân mặc áo trắng, tướng mạo mơ hồ không rõ ràng, lúc đi tới vô cùng bất ngờ, dường như có thể vượt qua khoảng cách vô tận.
 
Khi tức mơ hồ lộ ra từ thân thể nữ tử này dường như vốn không phải tồn tại trong trời đất, mà là người của Tiên Vực.
 
- Đa tạ hai vị!
 
Thanh âm nữ tử này nhẹ nhàng bất định, từ từ vang lên, tay phải vung lên, liên có hai đạo bạch quang lóe ra, rơi vào tay hai người bọn Ti Mặc Tử.
 
- Đây là lục phẩm đạo linh như đã hứa.
 
Cô ta vừa nói, thân mình không hề dừng lại mà xuyên qua bên cạnh hai người này, chậm rãi đi về phía xa xa. Lão già Không Linh nhìn thoáng qua đạo bạch quang trong tay, hơi giật đầu, liếc mắt nhìn Ti Mặc Tử một cái. Hai người thủy chung không nói gì, hóa thành cầu vồng biến mất trong tinh không.
 
Cả trời đất phút này dường như chỉ còn lại nữ tử áo trắng kia. Cô ta chậm rãi mà đi, trong lúc bước đi, tinh hà dưới chân tiêu tan, hướng về phía Thác Sâm đang truy đuổi, dần dần tiến tới.
 
Thân ảnh Vương Lâm không ngừng sdtt, hướng về chỗ của Nguyệt Tộc trong trí nhớ ngày càng tới gần. Sắc mặt hắn âm trầm, khí tức dao động từ trong tinh không truyền ra mà hắn phát hiện lúc trước làm cho hắn cũng mơ hồ đoán ra.
 
Nhưng lúc này không phải là lúc suy nghĩ nhiều, Vương Lâm sau nhiều lần sdtt, đã xuất hiện bên trong một tinh vực phát ra nguyệt quang nhẹ nhàng. Nguyệt quang trong tinh vực này là từ trong những tinh cầu ở bốn phía phát ra, tràn ngập khắp tinh vực, khiến cho nơi này nhìn thoáng qua cực kì diễm lệ, giống như là trong một giấc mơ.
 
- Chính là nơi này!
 
Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Nguyệt tộc trong trí nhớ của hắn chính là nơi này!
 
Đúng lúc này, đột nhiên ở phía sau hắn lại một lần nữa có tiếng ầm vang truyền đến. Vương Lâm không quay đầu lại mà thân thể lại nhoáng lên một cái, hướng thẳng về phía trước phá khai mà đi, thần thức tản ra, lập tức trong tinh vực phía trước phát hiện một nơi tràn ngập khí tức Cổ Thần!
 
- Đưa vua nhập cung!
 
Trên mặt Vương Lâm lộ ra một nụ cười lạnh. Cùng lúc đó, tinh không bị xé rách truyền ra tiếng ầm ầm, lập tức vang lên kinh thiên bên trong tinh vực tràn ngập nguyệt quang này.
 
Tinh không bị xé mở, Thác Sâm mang vẻ uể oải bước ra.
 
Giờ phút này rất là quỷ dị, tiếng vang kịch liệt này không ngờ lại không làm cho Nguyệt Tộc chú ý một chút nào, hoàn toàn yên lặng.
 
- Người trốn không thoát đâu!
 
Thanh âm Thác Sâm như sấm, ầm ầm vang lên. Hai mắt lộ ra hàn quang, tay phải giơ lên hướng về phía Vương Lâm nhanh chóng đánh ra một quyền!
 
- Ta cũng không trốn nữa!
 
Vương Lâm tiến về phía trước tới chỗ tràn ngập khí tức Cổ Thần, liếc mắt một cái liền nhìn thấy nơi này có một vài pho tượng Cổ Thần rất lớn đứng sừng sững, khí tức Cổ Thần là từ trong những pho tượng này truyền ra, tràn ngập không ngừng.
 
Hắn xoay mạnh người, ánh mắt lộ hàn quang, trong cơ thể truyền ra những tiếng ầm ầm, cả người trong thời gian ngắn hóa thành cao lớn ngàn trượng, sáu tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn, sức mạnh vô biên của Cổ Thần từ trong cơ thể ầm ầm bộc phát ra.
 
Hắn vung tay phải lên, lập tức huyết quang lóe ra, thanh huyết kiếm kia lập tức biến ảo hiện ra trong tay, đã biến thành một thanh đại kiếm dài trăm trượng, hướng về Thác Sâm vung lên, nhanh chóng chém xuống.
 
Thân mình hắn vẫn từng bước đi tới gần những pho tượng Cổ Thần ở bốn phía, hút một cái, khí tức Cổ Thần ở nơi dây điên cuồng hướng về thân thể hắn ngưng tụ lại, trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể, trong tiếng Vương Lâm gầm nhẹ, toàn bộ tập trung vào vết thương trên ngực. Sức mạnh của Khai Thiên Phut lưu lại bên trong vết thương kia bị sức mạnh vô biên của Cổ Thần xông vào, lại phối hợp với sức mạnh Cổ Thần bên trong cơ thể Vương Lâm, lập tức có tiếng ầm ầm vang lên.
 
Trong tiếng ầm ầm này, chỉ thấy hư ảnh mơ hồ của một chiếc búa ầm một tiếng bị bức ra khỏi ngực của Vương Lâm Đã không còn sức mạnh của Khai Thiên Phủ lưu lại trong cơ thể, vết thương trên ngực Vương Lâm lập tức khép lại, không còn một chút thương thế nào!
 
 
 
Sức mạnh trong một quyền của Thác Sâm sau khi toái tinh vẫn cực kỳ cường hãn. Hắn mặc dù e ngại hạn chế của phép tắc truyền thừa, không thể thi triển quá nhiều thần thông, nhưng sức mạnh của thân thể cũng đủ để kinh thiên động địa.
 
Giờ phút này quyền phong như nổ tung, trong tiếng ầm ầm va chạm với kiếm quang của huyết kiếm trong lúc Vương Lâm lùi lại phía sau chém tới.
 
Tiếng nổ ầm ầm chấn kinh thiên địa, hóa thành một lực xung kích điên cuồng hướng về bốn phía ầm ầm tản ra.
 
Cùng lúc đó, khí tức còn lại của Khai Thiên Phủ bị bức ra từ vết thương trên ngực Vương Lâm biến thành một chiếc búa hư ảo, bị Vương Lâm vung lên, như lưu tinh lao thẳng đến Thác Sâm.
 
Khí tức còn lại của Khai Thiên Phủ này bộc phát ra khí Cổ Thần nồng đậm, còn ẩn chứa một sức mạnh có thể phá tan hết thảy mọi trở ngại trong trời đất, trong thời gian ngắn ầm ầm tới gần tay phải của Thác Sâm, va chạm với nắm tay của hắn.
 
Thanh âm ầm ầm vang lên, Thác Sâm tuy mạnh nhưng thanh huyết kiếm năm đó có thể khiến có Viễn Cổ Tiên Hoàng thụ thương lai lịch lại cực kỳ thần bí, sau khi rơi vào tay Vương Lâm dường như không có gì có thể ngăn chặn được.
 
Thân thể của Thác Sâm cũng không thể so sánh với sự sắc bén của nó, nắm tay chạm phải, máu tươi liền phun ra, ngay khi máu tươi tràn ra, khí tức do Khai Thiên Phủ lưu lại đã tới gần, từ nắm tay phải của Thác Sâm chui vào bên trong cánh tay phải, tạo nên một thanh âm kinh thiên liên tiếp. Trong tiếng nổ ầm ầm kia, cánh tay phải của Thác Sâm nổi đầy gân xanh, huyết mạch căng lên, thần sắc uể oải lộ ra lửa giận, thân thể dừng lại!
 
Ngay khi thân thể hắn đứng lại, tiếng động ầm ầm lại vang lên trong cánh tay phải này, giống như có một sức mạnh hủy diệt từ bên trong cánh tay phải nay muốn lao ra!
 
Đây có thể nói là lần đầu tiên Vương Lâm và Thác Sâm thực sự chính diện giao phong!
 
Thân ảnh Thác Sâm bị cản trở, nhưng sức mạnh vô biên ẩn chứa trên nắm tay hắn cũng có một bộ phận lao ra, hóa thành một cơn lốc lao tới thân thể cao ngàn trượng của Vương Lâm.
 
Ngay khi quyền phong kia tới gần, Vương Lâm gầm nhẹ song chưởng đưa về phía trước, toàn bộ sức mạnh Cổ Thần phát ra, đối kháng trực tiếp với quyền phong kia. Tiếng động ầm ầm lại vang lên, Vương Lâm có cảm giác như va chạm với một tu chân tinh, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể đạp vào khoảng không lùi lại, trực tiếp va vào một pho tượng Cổ Thần.
 
Pho tượng này bị va chạm phải, lập tức có những vết nứt từ chỗ va chạm lan ra, trong nháy mắt tràn ngập cả pho tượng. Một lực lượng lớn khí tức Cổ Thần đột nhiên từ trong những vết nứt kia tràn ra, nhanh chóng nhập vào trong cơ thể của Vương Lâm, bất ngờ khiến cho thương thế trên thân thể hắn trong nháy mắt khôi phục.
 
Vương Lâm trong lúc nhe răng cười tay trái vỗ vào pho tượng phía sau, cả người bước tới một bước, tay trái chỉ lên bầu trời, hung hăng nắm lại. Ngay khi nắm tay lại, bảy đạo ánh sang màu trắng sữa đột nhiên từ bên trong cánh tay và nắm tay trái ngay lập tức khuếch tán ra.
 
Khí tức tang thương tràn ngập trời đất, tinh hồn của bảy tu chân tinh bị Vương Lâm hút lấy trên đường tới đây vờn quanh thân thể!
 
- Thác Sâm!
 
Vương Lâm quát lớn cái tên này, tay trái hung hăng vung lên, lập tức tinh hồn của bảy tu chân tinh lập tức bay ra, lao thẳng đến Thác Sâm vừa dừng lại giữa không trung.
 
Trong tiếng gào thét, trên tinh hồn của bảy tu chân tinh đột nhiên có hư ảnh của bảy tu chân tinh khổng lồ biến ảo ra. Cảnh tượng này giống như là không gian hỗn loạn, Vương Lâm điều khiển bảy tu chân tinh khổng lồ này đồng loại đụng vào Thác Sâm.
 
Sắc mặt Thác Sâm âm trầm, hắn năm đó ở Phong Giới Đại Trận đã cho nổ một tinh điểm, trận chiến với ba cao thủ bước thứ ba lúc trước hắn cũng đã cho nổ một tinh điểm nữa, giờ phút này hắn chỉ còn lại sáu tinh điểm Theo lý mà nói, hắn cũng phải giống như Vương Lâm, nhưng hắn là Thác Sâm, hắn còn là Cổ Thần Đồ Ti!
 
Đồ Ti đã sống rất lâu, ngoài thân thể cường hãn, cũng không phải là lục tinh, mà tiếp cận rất gần đến cửu tinh, mặc dù tinh điểm nổ tung, nhưng thân thể hắn vẫn rất cường hãn!
 
Hơn nữa Thác Sâm với tư chất cực cao, không ngờ nghĩ ra cách phong ấn cao thủ bước thứ ba, lấy đó để thôi phát những thuật đại thần thông là sức mạnh tự thân của tinh điểm. Ở bên trong tinh điểm của hắn, mặc dù năm đó xông vào Phong Giới Đại Trận đã hủy diệt một số, nhưng vẫn có một cao thủ bước thứ ba bị phong ấn, lại còn them nữ tử bị phong ấn lúc trước, nên thực lực của hắn vẫn còn rất mạnh!
 
Sức mạnh của hắn, Vương Lâm cũng không thể chống cự!
 
Dù sao năm đó Vương Lâm chỉ có được ký ức truyền thừa, còn sức mạnh truyền thừa toàn bộ bị Thác Sâm nắm giữ. Thác Sâm nắm giữ toàn bộ sức mạnh thân thể của Đồ Ti, mức độ hùng mạnh của hắn, đủ để khiến cho hết thảy những người chứng kiến phải sợ hãi.
 
- Ngươi và ta dung hợp, bổn thần sẽ có thể đạt tới đỉnh điểm giống như Đồ Ti năm đó, người….không thể chống cự!
 
Thác Sâm trong tiếng rít gào thân thể bước tới phía trước, hai tay vung lên, hướng về phía những tinh hồn của bảy tu chân tinh kia đánh tới.
 
- Dung hợp với ta, trở thành vương tộc Cổ Thần thực sự. Ngươi……sao lại từ chối?
 
Thác Sâm trong tiếng gào thét song quyền ầm ầm lập tức va chạm với bảy tinh hồn kia.
 
Trong tiếng ầm ầm, mỗi một lần va chạm, tiếng hô của Thác Sâm lại kinh thiên động địa, giống như trong trời đất không có bất kỳ một sức mạnh gì có thể ngăn cản hắn tiến về phía trước. Tinh hồn của bảy tu chân tinh kia lại càng chấn động kịch liệt, dường như muốn sụp đổ.
 
Ầm một tiếng, một tinh hồn bị Thác Sâm một quyền đánh vỡ, hóa thành lực tấn công vô biên hình thành một cơn lốc xoáy điên cuồng thổi ra bốn phía.
 
Ngay cả nguyên quang tràn ngập tinh vực này trong nháy mắt cũng tan vỡ, hóa thành những đốm nguyệt tinh, tiêu tan.
 
- Dung hợp với ta, khiến cho bổn thân phá vỡ phép tắc truyền thừa, có thể phát huy hết tất cả các thần thong của bộ tộc Cổ Thần ta, có thể tái hiện lại thời kỳ huy hoàng của bộ tộc Cổ Thần ta. Ngươi …không được trốn!
 
Thác Sâm như thể điên cuồng, trong tiếng ầm ầm lại có hai tinh hồn bị hắn đánh vỡ!
 
- Ký ức truyền thừa trong tay người, hoàn toàn không thể phát huy tác dụng. Cho dù biết được thần thông của bộ tộc Cổ Thần, nhưng không có sức mạnh thi triển. Chỉ có Thác Sâm ta mới có thể thi triển ra thần thông nghich thiên của Cổ Thần!
 
Khoảng cách giữa Vương Lâm và t strong nháy mắt rút ngắn, thân thể hắn giống như một đạo lưu tinh khổng lồ, bốn tinh hồn còn lại va chạm phải toàn bộ đều tan vỡ.
 
Tiếng nổ ầm ầm trong thời gian ngắn trở thành thanh âm duy nhất trong trời đất, thậm chí ngay cả tiếng rít gào của Thác Sâm cung bị thanh âm kịch liệt này át đi!
 
- Cho dù người đã đạt tới lục tinh, nhưng không có sức mạnh truyền thừa của bộ tộc Cổ Thần ta, lại càng không thể hiểu được sức mạnh của bổn nguyên, ngươi dựa vào cái gì mà tranh đoạt với ta. Trong trời đất này, chỉ có Thác Sâm ta mới là Cổ Thần thật sự, mới có tư cách có được toàn bộ truyền thừa!
 
Thác Sâm ầm ầm trong nháy mắt lao đến Vương Lâm.
 
Ngay khi hắn tới gần, Vương Lâm hai tay bấm quyết, tả chưởng hướng về phía trước vỗ một cái, trong mắt lộ ra vẻ kỳ dị, trong tiếng amaamf nguyên lực cùng với sức mạnh Cổ Thần toàn bộ hiện lên, hướng thẳng đến tay trái, hóa thành một chưởng ấn to lớn ngang trời đát, còn hấp dẫn thiên địa nguyên lực điên cuồng ngưng tụ nhập vào.
 
Trong nháy mắt, chưởng ấn này thực chất hóa, trong tiếng nổ ầm ầm, lao thẳng đến Thác Sâm tấn công tới!
 
- Ngươi chỉ là một ma niệm của Đồ Ti, cũng dám xưng là thần!
 
Tiếng gầm nhẹ của Vương Lâm truyền ra, chưởng ấn kia ầm ầm va chạm với Thác Sâm đang tới gần. Thác Sâm trong tiếng rít gào hai tay giơ lên hung hăng kéo về phía trước.
 
Chấn động ầm vang, tinh không run rẩy, vùng đất của Nguyệt Tộc như muốn sụp đổ, theo hai tay của Thác Sâm dường như bị xé mở ra. Trong tiếng ầm ầm này, chưởng ấn khổng lồ kia đã bị Thác Sâm xé rách, lướt qua bên người hắn.
 
Sau khi thi triển Dịch Linh Ấn, Vương Lâm cũng không mong là có thể ngăn cản được Thác Sâm, mà đồng thời nâng tay trái lên, ngay khi tay phải của Thác Sâm tới gần, giống như Lỗ Phu Tử năm đó đặt lên tay phải của Thác Sâm, tay phải của hắn nhanh chóng điểm liên tiếp lên lưng bàn tay trái, giống như mượn thiên địa nguyên lực vô tận từ bên trong tinh không này dung nhập toàn thân hóa thành một chưởng này, cùng với Thác Sâm triển khai một đợt công kích.
 
Tiếng ầm ầm( lại ầm ầm, nghe hoài- ^^!) vang lên, Vương Lâm phun ra máu tươi, thân thể bị một luồng đại lực tấn công, xương cốt toàn thân lại truyền ra tiếng ầm ầm không ngớt, trong lúc không ngừng lùi ra phía sau lại va vào một pho tượng Cổ Thần khác, một lượng lớn khí Cổ Thần tràn ra, chui thẳng vào trong thân thể hắn.
 
Thân thể khổng lồ của Thác Sâm dưới đòn tấn công của Vương Lâm liền dừng lại, nhưng chỉ trong chốc lát lại bước tới, trong lúc há miệng ra hút khí, khí Cổ Thần ở nơi này đột nhiên chia ra hơn phân nữa bị hút vào trong miệng hắn.
 
- Yếu, yếu lắm! Vương Lâm, bổn thần sẽ cho người không chịu nổi một đòn!
 
Phịch một tiếng, Thác Sâm giẩm lên mặt đất đầy những pho tượng Cổ Thần.
 
Ngay khi hắn giẫm xuống, mặt đất này ầm vang, bắt đầu run rẩy kịch liệt, tay phải của hắn vung lên hóa thành một thủ chưởng khổng lồ che lấp cả tinh không này hướng về Vương Lâm gào thét lao đến. Hắn không muốn giết chết Vương Lâm, mà chỉ muốn bắt giữ.
 
Ngay khi bàn tay này tới gần, Vương Lâm điên cuồng hấp thụ khí Cổ Thần, vòng xoáy tinh điểm thứ bảy mông lung trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn, dường như chỉ muốn ngưng tụ lại.
 
Khí tức Cổ Thần nơi đây chia làm hai phần, Vương Lâm hấp thụ không hơn Thác Sâm, nhưng cũng gần chiếm gần bốn thành. Ngay khi bàn tay Thác Sâm chụp tới, hắn phát ra tiếng rít gào giận dữ, giơ song chưởng lên, sức mạnh Cổ Thần toàn thân điên cuồng chuyển động, cả thân mình từ mặt đất xông tới, trong khi sức mạnh của Cổ Thần tràn ngập, thanh huyết kiếm kia cũng bay ra, xoay quanh song chưởng của hắn, phát ra hồng quang ngợp trời.
 
- Cổ Thần, thần quyền!
 
Vương Lâm hô lên kinh thiên. Hắn không tùy tiện thi triển thần thông này của Cổ Thần, bởi vì thần thông này của Cổ Thần thông thường cần rất nhiều sức mạnh của Cổ Thần. Dù sao hắn cũng chỉ là Cổ Thần sống mới hơn hai ngàn năm, nhưng giờ phút này, nhờ vào sức mạnh của Cổ Thần bốn phía, Vương Lâm cũng không chút do dự triển khai một thức thần thông của Cổ Thần mà chỉ có lục tinh Cổ Thần mới có thể phát huy!
 
- Thần quyền!
 
Song chưởng nắm lại, huyết kiếm trong tay, cả người Vương Lâm hóa thành một cơn lốc xoáy kinh thiên, lao thẳng đến tay phải của Thác Sâm. Bên ngoài thân thể hắn, còn có một hư ảnh Cổ Thần biến ảo hiện ra, trong tiếng rít gào ầm ầm va chạm với tay phải của Thác Sâm.
 
Tiếng ầm ầm này kinh thiên động địa, sức mạnh của thần quyền trong nháy mắt bộc phát ra toàn bộ.
 
Sức mạnh của Cổ Thần hóa thành một quyền, hủy diệt càn khôn!
 
Tay phải Thác Sâm chấn động, trong tiếng ầm ầm này bị chấn động nâng lên, Vương Lâm phun ra máu tươi, cả người trở thành một huyết nhân, thân thể nhanh chóng rơi xuống, ầm một tiếng rơi xuống mặt đất.
 
- Lại đây cho ta!
 
Tay phải Thác Sâm tê dại, tâm thần rung động, hắn không ngờ trong thời gian ngắn ngủi Vương Lâm đã có thể trưởng thành đến như vậy, giờ phút này không hạ tay phải xuống nữa, mà sáu tinh điểm trên mi tâm nhanh chóng xoay tròn lao tới bao phủ lấy Vương Lâm, giống như nuốt cao thủ bước thứ ba, nuốt lấy Vương Lâm.
 
Trong giờ phút nguy hiểm này, trong mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị. Hắn chính là đang chờ giây phút này!
 
- Thác Sâm, ngươi nghĩ Đồ Ti thật sự đã chết sao!
 
- Cái gì???
 
Lời này vừa nói ra, cường hãn như Thác Sâm cũng phải trong tiếng ầm ầm sắc mặt đại biến!
 
Dị biến đột nhiên nổi lên!
 
 
 
- Người cho rằng Đồ Ti thật sự đã chết sao???
 
Thanh âm của hắn như lôi đình trong nháy mắt xẹt qua tinh không, kinh thiên động địa truyền vào trong tâm thần Thác Sâm, trực tiếp đánh trúng điểm yếu nhất trong nội tâm đối phương.
 
Thác Sâm cả đời cuồng vọng, trời đất cũng không sợ, nhưng có một người mà cả cuộc đời này hắn e ngại nhất, đó chính là Đồ Ti!
 
Hắn vốn sinh ra từ một tia ma niệm của đt, đối với đt, có một sự sợ hãi không thể tưởng tượng được, giờ phút này hắn điều khiển thân thể của đt, nhưng qua vô số vạn năm, cũng có những suy đoán không thể tưởng tượng được… - đt, rốt cuộc đã chết hay vẫn còn sống… Hắn không chắc chắn, không dám nghĩ tới, mặc dù tất cả những biểu hiện đều cho thấy đt dưới phân thân thuật của Mặc Lưu đã diệt vong!
 
- Người muốn nuốt ta, thì cứ nuốt, nhưng lúc Vương Lâm ta chết, chính là lúc đt thức tỉnh! Đến lúc đó Thác Sâm người sẽ bị tiêu diệt thành tro bụi!
 
Thanh âm Vương Lâm rít gào như sấm, ầm ầm truyền đến.
 
Thác Sâm tâm thần chấn động, sáu tinh điểm đang xoay tròn đột nhiên dừng lại, trong mắt hiếm thấy có một vẻ do dự cùng khiếp sợ!
 
Ngay lúc tâm thần hắn đại loạn, trong khoảnh khắc hắn xuất hiện sự do dự không nên có, vùng đất của Nguyệt Tộc này đột nhiên xuất hiện sự dị biến kinh thiên!
 
Một tiếng gào thét từ trong nguyệt quang sụp đổ tan rã ở bốn phương tám hướng đột nhiên truyền ra, một khí tức hùng mạnh đến kinh người như cuồng phong lao tới, trong tiếng ầm ầm truyền khắp cả tinh vực của Nguyệt Tộc!
 
- Phong Thần Đại Trận, mở!
 
Một thanh âm già nua toán ra một vẻ điên cuồng cùng với sự hưng phấn, còn lộ ra một sự sợ hãi không thể che dấu từ bên trong tinh không truyền ra.
 
Theo thanh âm này xuất hiện, tinh vực của Nguyệt Tộc vốn yên tĩnh trong thời gian ngắn liên có những u ảnh lập tức biến ảo ra. Những u ảnh này toàn bộ đều là người của Nguyệt Tộc! Đám người bọn họ có cả nam lẫn nữ, trên mi tâm của bọn họ còn có những ấn ký hình trăng lưỡi liềm lóe lên.
 
Số lượng những người này rất nhiều, chi chit không dưới mười vạn, giờ phút này tràn ngập bốn phía. Vị trí của những người này đều đã qua vô số lần tính toán mới tạo thành một bộ phận của Phong Thần Đại Trận này.
 
Thứ mà Phong Thần Đại Trận này phong ấn, chính là Cổ Thần Trong ngoài tinh vực ngoài đám người này, tất cả những tu chân tinh nơi đây cũng theo kết cấu của đại trận này được phóng ra. Giờ phút này, ngay khi thanh âm già nua kia truyền ra, toàn bộ tinh không trong tiếng âm ầm hoàn toàn thay đổi.
 
Tinh không không còn nữa, mà bị thay thế bởi một vầng nguyệt quang. Thế giới này, tinh vực này, toàn bộ tiêu tan, chỉ có nguyệt quang vô tận tản ra.
 
Một vầng nguyệt quang rất lớn đột nhiên xuất hiện bên trong tinh không, nguyệt quang vô tận kia từ bên trong tràn ngập ra, bao phủ hết thảy!
 
Những tu chân tinh ở bốn phía, trên mỗi một tu chân tinh giờ phút này đều có một lão già Nguyệt Tộc đang khoanh chân ngồi, tóc bạc phất phơ hai tay bấm ấn ký, tu vi toàn thân vận chuyển, khiến cho pháp trận nguyệt quang này đã đạt tới sự nồng đậm đến cực điểm.
 
Đối với Nguyệt Tộc mà nói, một Cổ Thần đã chết còn xa mới có thể so sánh được với một Cổ Thần còn sống, mà lúc này lại là vương tộc Cổ Thần, đối với bọn họ mà nói có một sức hấp dẫn kinh người.
 
Nếu có thể phong ấn được một vương tộc Cổ Thần còn sống, trở thành nô bộc của Nguyệt Tộc bọn họ, chuyện này chỉ cần một người của Nguyệt Tộc vừa nghĩ tới sẽ lập tức hưng phấn đến mức nguyên thần run rẩy, dường như muốn hét lên.
 
Một khi chuyện này thành công, Nguyệt Tộc thậm chí sẽ có được cơ hội quật khởi!
 
Vì chờ đợi ngày này, bộ tộc Nguyệt Tộc đã chuẩn bị từ rất lâu, thậm chí có thể nói, từ vô số vạn năm trước đã chuẩn bị hết thảy cho chuyện này, chờ đợi một ngày có thể phong ấn một Cổ Thần còn sống.
 
Cho đến khi Thác Sâm tới đây mấy năm trước, khiến cho cả Nguyệt Tộc sợ hãi, đồng thời cũng trở nên hưng phấn. Họ đã phát động hết thảy, mở ra pháp trận từ tổ tiên truyền lại, chờ đợi Thác Sâm tới.
 
Theo lý mà giải thích, Thác Sâm thân là Cổ Thần, tất nhiên sẽ tìm đến Nguyệt Tộc, chỉ là sau khi chờ đợi mười năm, Thác Sâm vẫn chưa tới.
 
Ngay lúc toàn bộ Nguyệt Tộc sắp hết kiên nhẫn chờ đợi, thì Vương Lâm lại dụ Thác Sâm tới đây.
 
Điều này làm cho Nguyệt Tộc hưng phấn, đó là lúc này không chỉ có một Thác Sâm là vương tộc Cổ Thần, mà có tới hai người.
 
Pháp trận mở ra, trời đất trở thành nguyệt quang, thế giới nguyệt quang này là một không gian hư ảo mà các đời tổ tiên của Nguyệt Tộc qua vô số năm vì để phong ấn Cổ Thần mà mở ra, bị phong ấn trong này, rất khó có thể đi ra ngoài.
 
Trong lúc Thác Sâm vì lời nói của Vương Lâm mà chấn động, đột nhiên Nguyệt Tộc kịch biến, mở ra Phong Thần Đại Trận, nguyệt quang bao phủ đầy trời, làm cho tâm thần hắn không khỏi lo lắng, vung tay phải lên, sáu tinh điểm kia không nuốt lấy Vương Lâm nữa, mà ngay khi quay trở về mi tâm, tay phải hắn ầm ầm quét ra bốn phía.
 
Tiếng nổ ầm ầm vang vọng, cả trời đất bị nguyệt quang bao phủ không ngờ không hề sụp đổ, mà trong lúc không ngừng vặn vẹo, hóa thành vô số đạo ánh sang, điên cuồng hướng về phía Thác Sâm và Vương Lâm cuốn quanh. Tốc độ cuốn quanh cực kỳ nhanh, trong nháy mắt như trên thân mình Thác Sâm và Vương Lâm có vô số những sợi tơ!
 
Hai mắt Thác Sâm lóe tinh quang, ngửa mặt lên trời gào một tiếng. Tiếng gào thét của Cổ Thần ầm ầm như sấm, ở bên trong thế giới nguyệt quang này điên cuồng truyền ra, tạo thành một cơn chấn động, muốn phá tan thế giới này.
 
Nhưng theo tiếng gào thét của hắn, nguyệt quang lại một lần nữa vặn vẹo, hình thành thêm nhiều sợi tơ, liên miên không dứt quấn quanh tới.
 
- Nguyệt Thần Sát, Thí Thần Khu!
 
Thanh âm già nua vang lên Trong nháy mắt, toàn bộ những sợi tơ bên trong thế giới nguyệt sắc này đột nhiên bạo tăng, hóa thành những sợi dây sắc bén, bắt đầu quấn lấy.
 
Những sợi dây này cực kỳ cứng, lại dài vô cùng vô tận, cho dù Thác Sâm có giãy giụa như thế nào, cứ sau khi tan vỡ lại biến ra nhiều hơn.
 
- Gọi ra chí bảo của Nguyệt Tộc, Vân Thần Diệt Phiến!
 
Thanh âm gia nua kia lại vang lên, trong khi phong ấn Vương Lâm cùng với Thác Sâm, nguyệt quang đột nhiên ngưng tụ, một cây quạt nguyệt sắc lớn trăm trượng ầm ầm hiện ra. Ngay khi cây quạt này xuất hiện, lập tức phẩy một cái!
 
Tiếng ầm ầm vang lên kinh thiên, gió lốc ngợp trời đi đến, bên trong gió lốc ẩn chứa nguyệt sắc, lao thẳng đến Thác Sâm, Thác Sâm trong tiếng gầm nhẹ giơ tay phải lên, phá vỡ những sợi dây kia hướng về phía cơn lốc đánh một quyền!
 
Vương Lâm giờ phút này cũng bị vô số những sợi dây nhỏ tràn ngập, huyết kiếm bên ngoài thân thể hắn lóe ra, hình thành một cơn lốc xoáy cắt đứt những sợi dây này. Nhưng những sợi dây này vô biên vô hạn, hoàn toàn không cắt hết được.
 
Giờ phút này Vân Thân Diệt Phiến phất lên, gió lốc cũng hướng về phía hắn, trong tiếng ầm ầm, Vương Lâm như thể bị cuồng phong quét qua, thân thể lập tức lui về phía sau. Nhưng ngay khi lui về phía sau, nguyệt quang vô tận từ bên trong cơ lốc lan ra, giống như một thanh kiếm sắc, xuyên quan thân hắn.
 
Nếu là nhưng thanh kiếm nguyệt quang bình thường, Vương Lâm có thể không để ý tới, nhưng bên trong nguyệt quang này ấn chứa một khí tứ giống như chiếc Khai Thiên Phủ kia, đối với Cổ Thần, có sức đả thương kinh người.
 
Nhìn Thác Sâm ở chỗ kia cũng giống như vậy, tiếng rít gào của hắn vang vọng, nắm tay chống lại cơn lốc, trong tiếng nổ ầm vang, hóa thành vô số thanh kiếm sắc lao tới, ngay khi xuyên thấu qua, để lại trên thân thể hắn vô số vệt máu tươi.
 
- Một lũ to gan, dám đả thương bổn thần, các ngươi chết đi!
 
Thác Sâm đã phẫn nộ đến cực điểm. Hắn giao chiến với Vương Lâm, nhưng vẫn còn nhìn nhận Vương Lâm là người của bổn tộc, nhưng đối với những người của Nguyệt Tộc ở trước mắt, hắn cũng chỉ xem như những con kiến. Giờ phút này những con kiến lại dám cắn người, sao hắn không nổi điên cho được.
 
Dưới lửa giận, Thác Sâm như thể điên cuồng, bên trong thế giới nguyệt sắc này, bắt đầu phá phách. Chỉ là thế giới nguyệt sắc này càng sụp đổ, lại càng có nhiều sợi dây biến hóa ra, trong nháy mắt, cả trời đất cũng mơ hồ không rõ, toàn bộ đã bị những sợi dây tràn ngập.
 
Trong mười vạn người của Nguyệt Tộc ở bên ngoài pháp trận, đã có hơn một vạn người phun máu tươi, thân thể không chịu nổi lực phản chấn của pháp trận lập tức tử vong. Nhưng ngay khi bọn họ tử vong, ấn ký hình trăng lưỡi liềm liền trên mi tâm bay ra in lên pháp trận.
 
Trong thời gian ngắn, chỉ thấy bên trong pháp trận tràn ngập những sợi dây nguyệt sắc này, hồn phách của hơn một vạn người Nguyệt Tộc vừa mới tử vọng đột nhiên xuất hiện.
 
- Lấy máu của tộc ta, nuôi dưỡng thần linh, lấy hồn của tộc ta, pháp vỡ thần linh! Đại Nguyệt Diệt Thần thuật!
 
Thanh âm già nua kia điên cuồng truyền ra. Hơn một vạn hồn phách lập tức gào thét, bắt đầu bành trướng, hóa thành những đạo nguyệt quang, khiến cho bên trong thế giới nguyệt sắc kia, nguyệt quang đã đạt đỉnh điểm.
 
Hơn một vạn đạo nguyệt quang này trong tiếng nổ ầm ầm có hơn phân nữa lao tới Thác Sâm, phần còn lại dành cho Vương Lâm.
 
- Gọi ra chí bảo của Nguyệt Tộc, Huyết Nguyệt Thú! Huyết tế!
 
Thanh âm già nua lại vang lên. Lúc này, Phong Thần Đại Trận đột nhiện có mấy nghìn người của Nguyệt Tộc biến ảo ra, trong tay bọn họ đều nắm một con mãnh thú, những con mãnh thú này đang không ngững giãy giụa gầm rống.
 
Theo thanh âm già nua phát ra, mấy nghìn tu sĩ Nguyệt Tộc này toàn bộ thần sắc dữ tợn, đánh nát những con mãnh thú đang cầm trong tay. Mấy nghìn con mãnh thú bị đánh nát hóa thành một đám máu thịt vô tận, ào ạt rơi lên trên Phong Thần Đại Trận, nhưng ngay khi hạ xuống, liền bị đại trận hấp thụ.
 
Mấy nghìn tu sĩ này chỉ là đợt thứ nhất, ở phía sau bọn họ, lại có thêm một đợt nữa biến ảo hiện ra, đánh nát mãnh thú. Pháp trận cũng đã bị huyết quang tràn ngập.
 
Trong khi huyết quang này không ngừng ngưng tụ, hai đạo ấn ký huyết sắc đột nhiên xuất hiện bên trong pháp trận, lao thẳng đến Vương Lâm và Thác Sâm.
 
- Gọi ra chí bảo của Nguyệt Tộc, Cổ Thần Cửu Cốt!
 
Bên trong hư không bên ngoài pháp trận, một lão già mặc áo đen biến ảo hiện ra. Hắn duỗi song chưởng, thân sắc lộ vẻ tham lam điên cuồng.
 
Lời nói vừa ra khỏi miệng, lập tức ở phía trước lão gia này liền có một cái khe lớn xuất hiện, từ bên trong bay ra chín cái đầu lâu Cổ Thần khổng lồ.
 
Chín cái đầu lâu này truyền ra khí tức Cổ Thần nồng đậm, trên đó tràn ngập những ấn ký hình trăng lưỡi liềm, còn bị nguyệt sắc bao phủ, ngay sau khi xuất hiện, liền bay thẳng đến pháp trận, ngay khi tiến nhập vào, liền hóa thành gió lốc phóng thằng về phía Vương Lâm và Thác Sâm.
 
- Gọi ra chí bảo của Nguyệt Tộc, Hội Thần Dịch!
 
Lão già kia tóc bạc tung bay một cách quỷ dị, ngay khi nói xong câu này liền cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi màu đen Những tu sĩ Nguyệt Tộc trên mấy trăm tu chân tinh ở bốn phía tạo thành pháp trận cũng đồng thời cắn đầu lưỡi, đều phun ra một ngụm máu tươi mang theo một mùi hôi thối nồng đậm!
 
Máu tươi này dường như có linh tính, cùng nhau ngưng tụ lại một chỗ, hóa thành một biển máu đen kịt hôi thối, giống như là cuốn cả trời đất, nhảy vào bên trong pháp trận
 
 
 
Bốn loại chí bảo thần thông này mỗi loại đều cực kỳ cường đại, là thứ pháp bảo cực mạnh do Nguyệt Tộc qua vô số ngàn năm vì bắt sống Cổ Thần mà chuẩn bị!
 
Phải biết rằng ngày nay hiểu rõ Cổ Thần tộc nhất ngoài Cổ Thần, Cổ Ma, Cổ Yêu ra thì chỉ còn Nguyệt Tộc!
 
Nhằm vào Cổ Thần, Nguyệt Tộc có thể nói là đã có vô số phương pháp!
 
Tiếng gầm thét của Thác Sâm vang dội trong thế giới đầy nguyệt quang. Đối mặt với vô số mũi nhọn nguyệt quang, song chưởng hắn vung lên, toàn thân bộc phát ra một lực lượng khó có thể tưởng tượng. Dưới những tiếng động ầm ầm, hễ là nguyệt quang tới gần đều toàn bộ sụp đổ.
 
Cánh của Huyết Nguyệt quét ngang tới cũng bị quyền của Thác Sâm đánh nát. Nhưng huyết dực này lại tỏa ra vô số lông, trực tiếp đâm lên thân thể Thác Sâm.
 
Cường đại hơn là chín cái đầu lâu của Cổ Thần. Chín cái đầu lâu này đều đã tử vong từ vô số năm trước, chính thức là Cổ Thần. Chúng xuất hiện như chín vầng mặt trời, phát ra lực trùng kích thẳng tới Thác Sâm.
 
Sắc mặt Vương Lâm cũng âm trầm, huyết kiếm gào thét bên ngoài thân thể, các loại thần thông không ngừng lóe lên trong tay, đối kháng với vô tận Nguyệt Nha. Nhất là đối với huyết dực hóa thành vô số lông chim kia, mang theo lực xuyên thấu mãnh liệt, xuyên qua thân thể hắn.
 
Máu tươi tràn ngập, thân thể Vương Lâm thậm chỉ còn không có chỗ nào không dính máu, giờ phút này đều bị huyết dực xuyên qua.
 
Còn về đầu lâu của Cổ Thần thì lại không tới gần Vương Lâm mà lao thẳng về phía Thác Sâm. Chín cái đầu lâu gào thét, trong nháy mắt khi tới gần Thác Sâm liền ầm ầm sụp đổ.
 
Một luồng lực trùng kích không thể hình dung nổi trong nháy mắt tràn tới. Mạnh mẽ như Thác Sâm cũng phải phun ra một ngụm máu tươi, thần sắc dữ tợn hơn Lúc này đây, vì Cổ Thần, Nguyệt Tộc có thể nói đã dùng hết vốn liếng liều mạng trong vô số năm, lấy lực lượng toàn lực muốn bắt sống Cổ Thần.
 
Chín cái đầu lâu Cổ Thần kia là bảo vật hộ tộc của Nguyệt Tộc. Bất cứ cái nào nổ tung cũng tương đương với một tu sĩ bước thứ ba tự bạo. Giờ phút này chín cái đồng loạn nổ tung, uy lực vô cùng lớn.
 
Nhưng nếu so sánh với chúng, Hội Thần Dịch cuối cùng tiến vào trận pháp lại còn trân quý hơn nhiều. Thần dịch này là một trong tám loại trong cơ thể Nguyệt Tộc sinh ra, cũng không biết là trong vô số năm trước vì sao lại có được. Chỉ biết là thần dịch này từng thành công giết chết Cổ Thần.
 
Trải qua vô số năm được Nguyệt Tộc nuôi dưỡng, thần dịch này đã mạnh đến mức khiến người ta nghe phải sợ hãi.
 
Giờ phút này thần dịch hóa thành một biển máu chảy vào, quét ngang một cái liền cuốn lấy Vương Lâm và Thác Sâm, hình thành một dòng xoáy màu máu khổng lồ. Vương Lâm lập tức cảm thấy trong dòng xoáy, Cổ Thần lực không ngờ lại không ngừng bị luyện hóa. Một cảm giác nguy hiểm cực độ lập tức truyền vào tâm thần hắn.
 
Thần sắc Thác Sâm lại càng ngưng trọng hơn.
 
Chỉ là thủ đoạn của Nguyệt Tộc cũng không phải chỉ có vậy. Bọn họ đã sớm chuẩn bị vô số năm, giờ phút này chỉ mới đưa ra một phần mà thôi.
 
- Thỉnh chí bảo của Nguyệt Tộc, mắt của Cổ Thần!
 
Lão già nọ nhìn chằm chằm vào trận pháp, giờ phút này hét lớn.
 
Lập tức trong tinh không liền có đôi mắt đỏ như máu đột nhiên xuất hiện. Ánh mắt tự hồ mang theo máu tanh, hướng về phía trận pháp nhìn chằm chằm vào Thác Sâm và Vương Lâm.
 
- Thỉnh chí bảo của Nguyệt Tộc, Cự Linh Chung!
 
Một cái chuông cổ ầm ầm xuất hiện trên bầu trời, từ đó truyền ra một tiếng chuông ngân vang, hóa thành một cơn sóng truyền thẳng vào trong trận pháp.
 
- Thỉnh chí bảo Nguyệt Tộc, Diet Thế Đệ Cửu Linh!
 
Hai tay lão gia bắt quyết, phát ra tiếng rít ngập trời, thất khiếu lại chảy máu, mái tóc bạc trắng quỷ dị nhúc nhích. Bên ngoài cơ thể hắn chợt có một hư ảnh màu xanh biến ảo. Hư ảnh này không nhìn rõ hình dáng, toàn thân thanh quang, nhưng lại khiến cho Thác Sâm trong trận pháp đồng tử co rụt lại.
 
Vương Lâm trong nháy mắt khi nhìn thấy hư ảnh này, tâm thành giật nẩy lên. Hắn mơ hồ nhận ra hư ảnh đầy thanh quang này lại có khí tức giống hệt như đầu lâu của Cổ Thần trong vùng đất Yêu Linh.
 
Mỗi một dạng pháp bảo đều chuyên môn nhằm vào Cổ Thần, nếu đổi lại là tu sĩ bước thứ ba thì có thẻ những pháp bảo này không thể hiện toàn bộ uy lực. Nhưng đối với Cổ Thần, những pháp bảo này lại có thể phát huy tới mức tận cùng.
 
Thác Sâm trong tiếng gào thét, thân thế hướng ra ngoài lao mạnh. Một lực trùng kích mạnh mẽ lập tức tỏa ra, thôi động biển máu tràn ngập bốn phía. Hắn nhìn về Vương Lâm, giờ phút này không chút do dự, tinh điểm thứ sáu trên mi tâm lóe sáng, lập tức lao tới bao phủ Vương Lâm.
 
- Nuốt ngươi rồi, đợi bổn thần dung hợp xong sẽ phá tan phong ấn, khiên cho Nguyệt Tộc này máu chảy thành sông!
 
- Thác Sâm, ta có được truyền thừa ký ức của Đồ Ti. Người nếu nuốt ta, truyền thừa trong cơ thể ngươi sẽ hợp nhất, lập tức thức tỉnh Đồ Ti. Ngươi chẳng lẽ không tin! Thế thì cứ thử một lần xem!
 
Vương Lâm cười lạnh nhưng lại không phản kháng mà để tinh điểm thứ sáu kia lao tới, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thác Sâm.
 
Những lời này liền uy hiếp Thác Sâm. Hắn phát ra tiếng gào thét điên cuồng, ánh mắt lộ hồng quang.
 
- Ngươi chỉ là muốn truyền thừa pháp tắc để sử dụng thần thông mà khi bị phong ấn không thi triển được. Việc này không cần phải nuốt ta mới được. Thậm chí hai người chúng ta phối hợp thì đôi bên cùng có lợi. Vương Lâm ta không phải là đối thủ của ngươi nhưng nếu Đồ Ti thức tỉnh thì ngươi hẳn phải chết! Trước mặt Đồ Ti ngươi làm gì có tư cách trốn chạy chứ?
 
Giờ phút này biển máu ngập trời vờn quanh, đôi mắt Cổ Thần nhìn chằm chằm xuống, tràn ra một luồng khí tức kinh người. Lại còn tiếng chuông lớn ngân vang, tạo thành đợt sóng đánh sâu vào.
 
Cuối cùng là Diệt Thế Cửu Linh mang theo thanh quan lóe ra xông tới. Còn có vô tận nguyệt quang tràn ngập bốn phía.
 
- Ngươi và ta dù sao cũng đều là Cổ Thần, làm sao có thể để cho nô tộc này phong ấn nhục nhã chứ. Nếu ngươi tin ta, ta và ngươi trước tiên đối phó với nô tộc này, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời thuyết phục!
 
Vương Lâm cũng không thèm nhìn những pháp bảo tới gần, Thác Sâm cuối cùng cũng không dám đánh cuộc. Hắn không thể xác định trong truyền thừa ký ức Vương Lâm đạt được có điều này hay không. Dù chỉ là một phần một vạn vạn thì hắn cũng không dám đánh cuộc.
 
Một khi thua, Đồ Ti sống lại thì hắn không thể đối mặt với Đô Ti, chắc chắn sẽ chết.
 
- Được!
 
Thác Sâm cắn răng gầm lên. Hắn đang nghĩ rằng sau khi diệt xong nô tộc thì Vương Lâm căn bản không còn chỗ trốn.
 
Đến lúc đó hắn bắt đối phương hiển nhiên có đủ thời gian chậm rãi nghiên cứu!
 
- Nếu lời hắn là thật thì minh đơn giản bỏ qua việc trở thành cửu tinh Cổ Thần, phá tan truyền thừa ký ức của hắn, khiến cho Đồ Ti không bao giờ có thể thức tỉnh!
 
Thấy Thác Sâm đã đồng ý, Vương Lâm lập tức bắt quyết, không chút do dự vung tay lên về phía trước, trong miệng truyền ra tiếng nói của Cổ Thần.
 
- Thiên địa sơ khai, có một tộc cổ, tộc chia làm ba, Cổ Thần là một, nghich đạo mà đi. Đánh một trận với thiên địa, hiểu vũ trụ hồng hoang, hủy diệt thiên đạo, phá cả càn khôn! Cổ Thần bát tinh thuật, hư!
 
Hai mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị, sáu tinh điểm trên mi tâm của hắn điên cuồng xoay tròn, Cổ Thần lực toàn thân điên cuồng dũng mãnh tiến vào hai tay.
 
Trong phút chốc, tất cả thân thông pháp bảo của Nguyệt Tộc tới sát người thì một ký hiệu không trọn vẹn lập tức hiện ra trước hai tay hắn.
 
Ký hiệu này mặc dù không trọn vẹn nhưng lại tỏa ra khí tức kinh thiên động địa, khiến tinh không sụp đổ. Khí tức này là thần thông có thể hủy diệt, phá tan hết thảy, là lực lượng có thể đối đầu với thiên đạo.
 
Đây là hư! là hư lực của Cổ Thần có thể hủy diệt thiên địa!
 
- Thác Sâm, cổ thần lực!
 
Vương Lâm gầm to.
 
Thác Sâm cắn răng một cái, tay phải vung lên, sáu Cổ Thần tinh điểm xoay tròn, Cổ Thần lực còn nồng đậm hơn Vương Lâm gấp mấy lần ào ạt tuông ra, điên cuồng nhảy vào trong ký hiệu không trọn vẹn nọ.
 
Trong thời gian ngắn, ký hiệu đó liền nhúc nhích, từ không trọn vẹn trở thành trọn vẹn.
 
Ký hiệu hoàn chỉnh này trong nháy mắt xuất hiện trong thiên địa. Đây là thần thông của bát tinh Cổ Thần, là thần thông từ thái cổ, đã qua vô số ngàn năm không xuất hiện.
 
Lão già tóc bạc bên ngoài trận pháp sắc mặt đại biến.
 
Ký hiệu nó ầm ầm tản ra ánh sáng chói mắt. Ánh sáng này dường như có hai màu đen trắng, lấy Vương Lâm và Thác Sâm làm trung tâm điên cuồng tràn ra bốn phía.
 
Thần huyết liền bị cuốn đi, mắt của Cổ Thần ầm ầm nổ tung, cơn sóng do chiếc chuông lớn nhất thời tiêu tán. Thậm chí cả hư ảnh màu xanh kia cũng vì không thuần mà cố chống cự một lát liền tan thành mây khói.
 
Những sợi nguyệt quang bốn phía ầm ầm đổ nát, hết thảy đều dưới ánh sáng này bị đẩy lùi lại phía sau. Phong thần đại trận tạo thành thế giới nguyệt quang cũng xuất hiện vô số khe nứt vô hình, chấn động kịch liệt.
 
- Thỉnh đệ nhất bảo vật của Nguyệt Tộc, Cổ Thần tàn cốt!
 
Thần sắc lão già rất thê lương, điên cuồng rống lên những lời này. Lập tức một cái khe thật lớn ầm ầm mở ra. Một luồng uy áp không thể hình dung nổi từ trong đó tràn ra.
 
Một ngón tay lớn bằng nửa tu chân tinh từ trong khe chậm rãi hiện ra. Ngón tay không có huyết nhục, chỉ có khớp xương.
 
Đây là một đốt ngón tay bị đứt!
 
- Diệt thần!
 
Lão già tóc bạc rống lên kinh thiên. Cùng lúc đó, mười vạn tu sĩ Nguyệt Tộc bốn phía, mấy trăm tu sĩ duy trì pháp trận trên tu chân tinh toàn bộ đồng loạt rống to.
 
- Diệt thần!
 
Diệt thần. Bọn họ vốn là người của Nguyệt Tộc, vô số năm trước phản lại Cổ Thần, cũng từng diệt thần. Lúc này bọn họ lại muốn diệt thần, tiêu diệt thần đã từng trợ giúp bọn họ vô số năm về trước.
 
Mười vạn người đồng thời hét lớn, tiếng hét này kinh thiên động địa, hóa thành một tiếng gầm chấn động cả tinh không!
 
- Đây là.đây là. ngón tay Cổ Thần cửu tinh!
 
Thần sắc Thác Sâm giờ phút này đại biến.
 
Đoạn xương ngón tay không hoàn chỉnh kia hạ xuống trong nháy mắt. Đại trận phong thần bị ánh sáng của ký hiệu xuyên thấu, ầm ầm sụp đổ. Trong nháy mắt, ký hiệu và đốt xương đụng vào nhau.Tiếng nổ ầm ầm vang dội khắp nơi. Thác Sâm phun một ngụm máu tươi, thân thể thoáng một cái đã bị ném ra xa.
 
Toàn thân Vương Lâm truyền ra một loạt tiếng bang bang, không ngờ đốt xương cốt vỡ vụn toàn bộ, cả người tràn ngập máu tươi, bay về một hướng khác. Đoạn xương ngón tay kia chẳng hề tổn hao chút nào, ầm một tiếng liền rơi xuống mặt đất.
 
Trong một khác bị bắn tung di, Vương Lâm không chút do dự, lại một lần nữa thi triển Thôn Linh Phệ Tuyệt Thiên, thân thể tỏa ra hắc vụ, theo lực đánh sau vào lao thẳng tới đám người tạo thành trận pháp. Sương mù màu đen lan tới đâu liền có từng trận tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên. Vương Lâm điên cuồng triển khai hấp thu.
 
Những nơi hắn đi qua, người Nguyệt Tộc toàn thân héo rũ thành những thi hài, đùng đùng tan nát.
 
Ở nơi xa hơn. tiếng gầm thét của Thác Sâm truyền tới, cũng đang triển khai phản kích!
 
 
 
Ra khỏi trận pháp. Vương Lâm biết Thác Sâm tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mình. Giờ phút này dù là hắn đã trọng thương nhưng vẫn cắn răng triển khai cắn nuốt điên cuồng. Người của Nguyệt tộc cũng không phải đều là cường giả. Trong mười vạn tộc nhân của Nguyệt tộc này đại bộ phận đều không chịu nổi một kích của hắn.
 
Vương Lâm gào thét một đường, thôn phệ vô số, thương thế trong cơ thể khôi phục với tốc độ kinh người. Xương cốt đã vỡ vụn nhanh chóng dung hợp lại, vết thương lại khỏi càng nhanh hơn.
 
Cả tinh vực của Nguyệt tộc trở thành một khu đại loạn! Lão giả ngồi khoanh chân trên tinh cầu duy trì trận pháp trong nháy mắt khi trận pháp sụp đổ liền phun máu tươi. Nhưng giờ phút này đám người duy trì trận pháp đều phải xốc lại tinh thần, một bộ phận lao tới sương mù màu đen do Vương Lâm hóa thành, một bộ phận dưới sự thống lĩnh của lão giả nhằm về hướng Thác Sâm.
 
Lão giả tóc bạc kia gầm nhẹ, tay phải vung lên, thân thể liền ầm ầm bành trướng, ấn ký trăng khuyết trên mi tâm xoay tròn, thân thể chợt hóa thành lớn cỡ trăm trượng, cơ hồ tương xứng với Cổ Thần !
 
Nguyệt tộc của bọn họ trong vô số năm nghiên cứu, muốn tự thân trở thành Cổ Thần mà sáng tạo ra thần thông, không ngừng hấp thu Cổ Thần lực, khiến cho thân thể ở một mức độ nào đó có thể mô phỏng Cổ Thần !
 
Hóa thành trăm trượng cũng không phải chỉ có mình hắn mà có chín người! Chín người này sau khi mô phỏng Cổ Thần liền có một lực lượng cực kỳ cường hãn, ầm ầm tấn công Thác Sâm!
 
Chỉ là bọn hắn căn bản không phải là đối thủ của Thác Sâm. Dưới tiếng gầm thét của Thác Sâm, đám người này ầm ầm lui về phía sau!
 
Lão giả nhằm vào Vương Lâm ngay trong nháy mắt khi lại gần hắn, thân thể Vương Lâm liền dung nhập thiên địa, lập tức tiêu tán, sau khi xuất hiện đã ở phương hướng khác, điên cuồng thôn phệ.
 
Tiếng kêu thảm thiết thê lương tràn ngập dọc đường đi của hắn. Chỉ trong chốc lát đã có hơn ba vạn người bị Vương Lâm thôn phệ. Thương thế toàn thân hắn đã khôi phục được phân nửa. Không đợi tới khi lão giả Nguyệt tộc tới, hắn đã lao đi! Thác Sâm bên kia cũng gầm nhẹ.
 
- Phá cho ta!
 
Ầm một tiếng, một lão giả mô phòng Cổ Thần dưới một quyền của Thác Sâm, thân thể nổ tung. Chỉ là thân thể còn chưa tiêu tán thì sương mù màu đen đã tràn ngập tới, điên cuồng quét qua. Vương Lâm sớm đã chú ý tới nơi này, trực tiếp cuốn lấy lão giả, trong nháy mắt trước khi hắn chết đã thôn phệ!
 
Cả Nguyệt tộc hoàn toàn rối loạn, tộc nhân đều tản ra, nhanh chóng lui lại phía sau. Trên mặt đám người này lộ vẻ kinh hoàng. Rất nhiều người trong bọn họ đều là lần đầu tiên nhìn thấy Cổ Thẩn còn sống, cũng là lần đầu tiên thấy sự cường đại của Cổ Thần !
 
Vương Lâm và Thác Sâm phối hợp thế này cũng là lần đầu tiên nhưng lại cực kỳ ăn ý. Tuy vậy thời gian này vô cùng ngắn ngủi. Đôi mắt Thác Sâm lúc này lóe lên hàn quang, sau khi đánh tan lão giả kia liền giơ tay phải lên, chộp thẳng tới Vương Lâm!
 
- Mặc kệ lời ngươi nói là thật hay giả, hôm nay ngươi không trốn thoát đâu!
 
Vương Lâm sớm đã đề phòng Thác Sâm, giờ phút này khi thấy tay hắn chộp tới, khóe miệng nở một nụ cười lạnh. Thân thể hắn nhanh chóng lui lại phía sau, hai tay bắt quyết, trên mặt nổi gân xanh, huyết mạch bành trướng, hướng về phía Thác Sâm gầm nhẹ!
 
- Thuật của Cổ Thần, dòng chảy tinh thần!
 
Vừa nói, hai tay Vương Lâm chợt điểm vào mi tâm.
 
Ầm một tiếng, sáu tinh điểm xoay tròn, từ mi tâm bay ra hình thành một dòng chảy khống lồ. Cảnh tượng này không ngờ lại cũng kinh người như khi Thác Sâm dùng tinh điểm cắn nuốt.
 
Đây là thần thông của Cổ Thần, vốn Vương Lâm không có khả năng sử dụng. Hắn không có Cổ Thần lực cường đại như vậy. Nhưng hết thảy đều nằm trong kế hoạch của hắn. Lúc trước ở trong đại trận phong thần, khi hắn thi triển Cổ Thần hư thuật đã dung hợp Cổ Thần lực mênh mông của Thác Sâm. Nhưng pháp thuật là do Vương Lâm triển khai. Hắn trong nháy mắt khi tàn cốt của Cổ Thần đánh tới liền lập tức hút đi một nửa Cổ Thần lực trong ký hiệu giữ lại trong cơ thể. Ngoài việc hắn muốn cho Thác Sâm bị thương dưới tàn cốt của Cổ Thần, còn là muốn thi triển ra Cổ Thần thuật vào lúc này!
 
Giờ phút này dòng chảy tinh thần xuất hiện, Cổ Thần lực cường hãn tràn ngập khắp nơi, bao gồm cả Cổ Thần lực bản thân Vương Lâm dung nhập vào trong thần thông này!
 
Một quyền của Thác Sâm ngay lập tức đánh vào dòng chảy tinh thần này, phát ra tiếng ầm ầm vang động. Vương Lâm phun một ngụm máu tươi, thân thể lùi nhanh lại phía sau, tay phải giơ huyết kiếm, hung hãn chém mạnh về phía trước.
 
Thác Sâm cũng không chịu nổi. Hắn liên tiếp bị thương hai ba lần, lại càng không ngờ được là Vương Lâm có thể triển khai thần thông của Cổ Thần. Trong dòng chảy tinh thần nọ có vô tận lực hút, không ngờ trong nháy mắt khi nắm tay hắn đụng tới lại có một bộ phận Cổ Thần lực điên cuồng bị hút đi, hóa thành công kích của đối phương, va chạm với nắm tay hắn.
 
Tay phải hắn chấn động tới tê dại, bị dừng lại trong chốc lát. Chính trong khoảnh khắc này thì huyết kiếm của Vương Lâm chém tới, rơi vào cánh tay hắn!
 
Xoẹt một tiếng, ngón trỏ của hắn liền bị chặt đứt! Máu tươi phun ra. Đây chính là tổn thất lớn nhất của Thác Sâm từ khi hai người giao chỉến tới nay!
 
Tay đứt ruột xót. Trong mắt Thác Sâm tòa ra sát khí ngập trời. Hắn lúc này thậm chí không muốn thôn phệ mà chỉ muốn giết, giết, giết! Giết chết đồng tộc trước mặt này của hắn!
 
Nhưng ngay lúc Vương Lâm đang chuẩn bị đánh một trận theo số phận thì lão giả của Nguyệt tộc bị Thác Sâm đánh trọng thương lập tức lui lại phía sau. Thân phận cao nhất trong bọn họ là lão giả tóc bạc. Lúc này thần sắc hắn dữ tợn, khóe miệng mang theo máu tươi, nhìn chằm chằm vào Thác Sâm. Hắn hiển nhiên nhìn ra Thác Sâm và Vương Lâm là địch. Một khi hai Cổ Thần này quyết thắng bại xong thì Nguyệt tộc bọn họ hắn là phải chết!
 
Giờ phút này hắn không ngại đi trợ giúp Vương Lâm. Đây cũng chính là cơ hội của Nguyệt tộc bọn họ!
 
- Chư vị đồng tộc, mau phá tan Nguyệt linh, vì Nguyệt tộc chúng ta hiến tế!
 
Hắn vội vã nói, thần sắc mọi người đều lộ vẻ bi ai nhưng không chút do dự, dứt khoát điềm vào mi tâm. Ấn ký hình trăng rằm từ trong mi tâm bay ra, đồng loạt dung nhập vào trong cơ thể lão giả tóc bạc.
 
Toàn thân lão liền bành trướng, hai tay hướng về phía dưới hung hăng điểm một cái, miệng khàn khàn hét lớn:
 
- Lại xin thỉnh chí bảo của Nguyệt tộc, Cồ Thần tàn cốt!
 
Ngay khi lời nói này vừa vang lên trong nháy mắt, toàn thân hắn phát ra nguyệt quang ngập trời. Chỉ cốt Cổ Thần đang đâm trên mặt đất ầm ầm chấn động, ngay lập tức bay lên, tập trung vào Thác Sâm điểm một cái!
 
Tàn cốt của Cổ Thần này với tốc độ cực nhanh lao tới. Thác Sâm bốn bề thọ địch, một người chiến một đám người. Giờ phút này do ngón tay bị Vương Lâm chém đứt, trong cơn giận dữ Thác Sâm ngửa mặt lên trời gầm thét điên cuồng, không ngờ vung hai tay bắt lấy tàn chỉ của Cổ Thần kia. Toàn thân hắn nổi gân xanh, không chịu nổi lực lượng mạnh mẽ của đốt xương ngón tay này, ầm ầm lui lại phía sau, vừa rít gào, tinh điểm trên mi tâm liền cấp tốc xoay tròn. Nhất là trong một viên mi tâm có phong ấn tu sĩ bước thứ ba, trong nháy mắt này bị Thác Sâm không chút do dự bùng nổ, hóa thành một lực lượng kinh khủng trực tiếp tràn khắp toàn thân Thác Sâm!
 
Xu thế lui lại phía sau của hắn chậm lại, gầm lên. Sáu tinh điểm xoay tròn hóa thành một dòng xoáy khổng lồ!
 
- Đây không phải là xương của Cổ Thần cửu tinh mà là chỉ là rất gần với cửu tinh thôi. Nuốt cho ta!
 
Hắn không ngờ lại muốn thôn phệ tàn cốt của Cổ Thần cửu tinh này, giống như là tu sĩ bước thứ ba, hút vào tinh điểm! Mà giờ phút này, sáu tinh điểm của hắn ngoại trừ nữ tu bước thứ ba ở Thái Cổ Tinh Thần hắn mới thôn phệ thì cũng chẳng còn người nào nữa!
 
Cảnh tượng này cho dù là Vương Lâm cũng bị rung động sâu sắc, không thể không sợ hãi sự điên cuồng của Thác Sâm. Hắn đã gặp qua nhiều kẻ điên cuồng nhưng chưa từng thấy người điên cuồng như Thác Sâm!
 
Khí tức trong tàn cốt của Cổ Thần như ngựa hoang, căn bản không thể bị hấp thu, mặc dù đều là Cổ Thần nhưng dưới khí tức này cũng chẳng khác gì một con kiến hôi!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, lộ ra ánh sáng kỳ dị.
 
- Hắn có thể hấp thu thì mình cũng có thể!
 
Vương Lâm cắn răng một cái, không muốn bỏ qua cơ hội này. Lúc này đốt xương ngón tay này đang bị Thác Sâm thôn phệ, chính là một cơ hội ngàn năm!
 
Tính cách Vương Lâm quyết đoán, một khi đã quyết định là không do dự chút nào. Hắn không lùi lại mà lao tới, hóa thành một đạo cầu vồng trong nháy mắt tới gần, tay phải giơ huyết kiếm lên hung hăng chém một nhát vào đốt xương ngón tay khổng lồ của Cổ Thần kia!
 
Ầm một tiếng, đốt xương chấn động mãnh liệt, không ngờ dưới huyết kiếm lại nứt ra một đường, cùng với lực hút điên cuồng của Thác Sâm liền từ từ phân làm hai! Sự sắc bén của huyết kiếm này khiến người ta nghe thấy mà sợ hãi!
 
Đốt xương ầm ầm đứt ra. Trong nháy mắt khi nó đứt ra, từ trong đó bộc phát một lực xung kích cường đại. Lực lượng này quét ngang bốn phía, trong đó tuyệt đại bộ phận là nhằm vào Thác Sâm. Thác Sâm kêu một tiếng bi thảm, bị lực lượng đó giáng vào người, phun một ngụm lớn máu tươi, thân thể vội vàng lui lại phía sau, đảo mắt một cái đã bắn tung ra rất xa. Một nửa đốt xương kia dưới lực trùng kích liền dung nhập vào trong dòng xoáy của Thác Sâm, tiến vào trong một tinh điểm!
 
Chỉ là giờ phút này Thác Sâm bị thương quá nặng, máu tươi không ngừng phun ra. Nhưng hắn vẫn không từ bỏ việc truy đuổi Vương Lâm, đang muốn cố gắng ngăn cản xu thế lui lại phía sau của mình thì lập tức nữ tu bước thứ ba ở Thái Cổ Tinh Thần trong mi tâm hắn đột nhiên bộc phát ra ánh sáng chói mắt.
 
Cả người Thác Sâm ngẩn ra, trong nháy mắt đại biến, không ngờ bỏ qua Vương Lâm, hóa thành một đạo cầu vồng phun máu, vội vàng bỏ chạy!
 
Lực lượng trùng kích của đốt ngón tay kia quét ngang. Lão giả Nguyệt tộc kia dưới lực lượng này toàn thân phát ra tiếng bang bang, trực tiếp phun máu tươi, thân thể ầm ầm sụp đổ, nguyên thần suy yếu hướng về phía xa xa bỏ chạy lấy mạng.
 
Người Nguyệt tộc bốn phía chưa kịp tản ra dưới lực lượng này cũng như bị một bàn tay khổng lồ đập xuống, máu bắn tung tóe, tử vong vô số!
 
Mà Vương Lâm cũng phun máu tươi. Khoảng cách của hắn tới lực lượng này quá gần. Dù là lực lượng này hầu hết dồn vào Thác Sâm nhưng cũng không ít rơi trên người Vương Lâm. Với thân thể của hắn căn bản không thể thừa nhận lực lượng này. Nhưng trong nháy mắt khi lực trùng kích này đánh tới, Vương Lâm gầm nhẹ, trong cơ thể điên cuồng bộc phát một ngọn lửa màu lam, lại có cả một luồng lôi đình, có nhân quả tuần hoàn, sinh tử luân phiên, chân giả khó lường!
 
Năm đạo bổn nguyên đồng thời xuất hiện, hóa thành một dòng xoáy trước người hắn, ầm ầm đối kháng với lực lượng trùng kích kia. Cũng trong nháy mắt này, hai mắt Vương Lâm lóe hồng quang. Cực Cảnh lao ra!
 
Nhưng tiếng bùng bùng không ngừng vang lên. Thân thể Vương Lâm vội vàng lùi lại phía sau, mang theo đốt xương bằng nửa tu chân tinh kia lùi lại, dung nhập thiên địa, dùng súc địa thành thốn rời đi.
 
Nhưng trong tích tắc khi hắn rời đi, dù đôi mắt đã tràn ngập tơ máu, lộ vể uể oải nhưng hàn quang vẫn lóe lên, tâm thần vừa động, ngoài thân thể hắn liền có một cây roi biển ảo ra! Côn Cực tiên!
 
Roi này vừa xuất hiện liền hóa thành dài vô hạn, ầm ầm cuốn lấy nguyên thần đã suy yếu đang bỏ chạy của lão giả tóc bạc, hung hăng giật một cái, cùng với Vương Lâm khiêng theo đốt xương khổng lồ biến mất khỏi tinh vực của Nguyệt tộc! Thu hoạch lớn rời đi!
 
 
 

Tiên Nghịch - Chương #1239


Báo Lỗi Truyện
Chương 1239/1976