Chương 1233: Thiên Kiếp là kiếp, chỉ vì tạo hóa


Năm đó khi hồn phách của Vương Lâm tiến vào trong thế giới Thiên Nghịch, sau khi thấy được chủ nhân của Phong Giới, khi được đưa vào trong Đạo Cảnh, trong những lời nói của chủ nhân Phong Giới, câu cuối cùng là về Phong Giới Đại Trận này!
 
Vì nguyên nhân như vậy, Vương Lâm đối với việc phá vỡ Phong Giới Đại Trận này có chút nắm chắc. Đây là hắn ngoại trừ việc mượn sức mạnh của Thiên Kiếp, còn nắm giữ một cách khác! Giờ phút này, ngay khi hắn truyền ra thần niệm, Thiên Nghịch Châu vốn đã tiêu tan bên trong nguyên thần của hắn đột nhiên xuất hiện. Ngay khi nó xuất hiện, một ngọc bội từ bên trong Thiên Nghịch biến ảo hiện ra, trực tiếp xuyên qua thân thể Vương Lâm, từ bên trong cơ thể hắn bay ra! Ngay khi ngọc bội này xuất hiện, trời đất ầm vang, cả hư vô cũng run lên, ngay cả Bát Quái Thiên Kiếp kia cũng không khỏi chấn động. Bên trong Yêu Tông Đại Trận, thái thượng trưởng lão tu vi khó lường kia thần thức lan tràn, trong lúc quan sát Thiên Kiếp cũng lưu ý tới những phản ứng của Vương Lâm. Giờ phút này ngay khi nhìn thấy ngọc bội kia, nam tử trung niên này thân mình đột nhiên run lên.
 
Hai mắt hắn mạnh mẽ trợn to, lộ ra vẻ chấn động không thể tin được!
 
- Ngọc bội của Tông Chủ! Hắn, hắn không ngờ lại có được ngọc bội của Tông Chủ! Chẳng lẽ hắn là truyền nhân mà Tông Chủ chỉ định!
 
Nam tử trung niên này đã tu đạo vô số vạn năm, rất ít khi động dung. Nhưng lúc này, tâm thần hắn cực kỳ chấn động, sắc mặt lập tức đỏ lên, cực kỳ kích động! Hắn dường như không nghĩ ngợi, thân thể hướng về phía trước bước đi, phá khai đại trận, trực tiếp xuất hiện giữa tinh không, từng bước một nhảy vào bên cạnh Phong Giới Đại Trận. Ngay khi hắn tới gần, ngọc bội kia liền có hào quang vờn quanh, còn có tinh quang vô tận tràn ra, một cây đại thụ cao chọc trời ầm ầm từ bên trong ngọc bội biến ảo hiện ra, như thể chống trời! Ngay khi cây đại thụ này hiện ra, toàn bộ hư vô kịch liệt run rẩy, Bát Quái kia lập tức bị một sức mạnh kỳ dị bao phủ, đã dừng tất cả mọi hành động.
 
Cây đại thụ này quá lớn, tràn ngập hư vô, trên đó dần dần hé lộ ra một mặt người già nua.
 
- Tông chủ!
 
Thái thượng trưởng lão của Yêu Tông kia thần sắc kích động, nhìn cây đại thụ kia, ánh mắt lộ ra vẻ cực kỳ cung kính.
 
Ngay khi cây đại thụ này xuất hiện, bên trong tầng thứ chín của Vân Hải Tinh Vực đã dậy lên một cơn sóng lớn. Thủy Đạo Tử bên trong Thần Tông thần sắc vốn dữ tợn, ở chỗ đang bế quan không ngừng rít gào, thân thể run lên, mạnh mẽ nhìn về phía xa xa, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
 
- Chủ nhân!
 
Còn có cửu tinh Cổ Yêu biến ảo hiện ra ở bên ngoài trận pháp của Quỷ Tông kia đang định âm thầm nuốt lấy sức mạnh của Thiên Kiếp, nhưng trong nháy mắt, thần sắc hắn lập tức biến đổi, nhìn về phía xa xa, sắc mặt âm tình bất định.
 
- Chủ nhân Phong Giới… … Trong tinh không, Tông Chủ của Phá Thiên Tông đang bước tới, nhưng trong nháy mắt thân thể hắn dừng lại, lộ ra vẻ ngưng trọng, nhìn về phía xa xa, trở nên trầm tư. Bên trong hư vô, mặt người hiện ra ở trên cây đại thụ lộ ra khí tức tang thương, mang theo ánh mắt hồi tưởng, yên lặng nhìn bốn phía, cuối cùng nhìn vào Phong Giới Đại Trận.
 
Hồi lâu sau, hắn thở dài một tiếng, truyền ra thanh âm già nua uể oải.
 
- Huyền Bỉnh… … - Có thuộc hạ!
 
Thái thượng trưởng lão của Yêu Tông kia thần sắc run lên, dường như quay trở lại trước kia, không chút do dự cung kính nói.
 
- Người có thể dùng đạo khí của ta năm đó để sửa sang lại Vân Hải Tinh Vực, ngưng tụ toàn bộ lực lượng, chuẩn bị đón cuộc đại chiến với giới ngoại mấy năm sau! Tất cả những người phản kháng, giết!
 
Thái thượng trưởng lão của Yêu Tông kia thân thể chấn động, mạnh mẽ ngẩng đầu, hai mắt lộ hàn quang, cung kính nói:
 
- Tuân mệnh!
 
- Ngươi lấy phong mệnh của ta, mượn đạo khí của ta, sau khi sửa sang Vân Hải Tinh Vực sẽ đi tới ba tinh vực còn lại tìm kiếm ba người Nam Vân Tử, Hồng Sam Tử và Chiến Tiên Tử, nói cho bọn họ biết ước định năm đó đã có thể thực hiện được rồi… … Ta muốn ngươi phải nhanh chóng đem ba tinh vực còn lại sửa sang, hợp nhất Tứ Đại Tiên Giới Phong Vũ Lôi Điện, chuẩn bị đón… … cuộc đại chiến mấy năm sau!
 
- Tuân mệnh!
 
Thái thượng trưởng lão của Yêu Tông kia thần sắc kích động. Mặt người già nua ở trên cây đại thụ kia nhìn về phía xa xa, hồi lâu sau hắn nhẹ giọng nói:
 
- Đạo nô… … ngươi nếu có thể toàn lực trợ giúp Yêu Tông thực hiện việc này, lão phu sẽ không giết ngươi… … Bên trong mật thất ở Thần Tông, Thủy Đạo Tử thân mình run lên, trán toát ra mồ hôi, hắn lập tức quỳ trên mặt đất, cuống quýt dập đầu.
 
- Yêu Tôn, năm đó ngươi từ giới ngoại đến, ta đã nhận toàn bộ Quỷ Tông của người làm môn đồ, trợ giúp ngươi chữa thương, giờ phút này thương thế của người đã hồi phục, trở thành cửu tinh Cổ Yêu, ước định của ta và ngươi cũng nên thực hiện đi!
 
Hư ảnh Cổ Yêu bên ngoài trận pháp của quỷ tông ánh mắt lóe lên, trầm ngâm trong chốc lát, gật đầu nhìn về phía Phong Giới Đại Trận ở phía xa xa trong hư vô, ánh mắt của Thái Cổ Tinh Thần, hư ảnh cổ yêu này lộ ra hàn quang cùng vẻ giận dữ. Mặt người trên cây đại thụ sau khi nói những lời này, nhìn Vương Lâm đầy thâm ý, nhẹ giọng nói:
 
- Thiên Kiếp là kiếp, chỉ vì tạo hóa, có một số việc ta ngại Viễn Cổ Tiên Quy mà không thể nói, ngươi hãy tự thu xếp… … Thiên Kiếp không phải là vật của viễn cổ tiên vực, cho dù là Tiên Hoàng cũng có Thiên Kiếp… … Thiên Kiếp đến từ thái cổ, có từ thuở sơ khai, đến từ thiên đạo của sự sống chết… … Thiên Kiếp mà ngươi đối mặt lúc này chỉ là Tiểu Kiếp, cũng chưa phải là Đại Kiếp, lại càng không phải là Thiên Cực Kiếp có thể diệt hết thảy mọi sinh linh… … Hắn vừa nói, vừa chậm rãi nhắm hai mắt lại, cây đại thụ kia ầm ầm sụp đổ, tiêu tan vào trong hư vô. Chỉ có ngọc bội kia hóa thành tinh quang, ngay khi rơi xuống, Phong Giới Đại Trận kia ầm ầm chấn động, hào quang trên đó điên cuồng lóe ra, từng khí linh nhanh chóng biến ảo, dường như đang không ngừng chống cự. Nhưng sức mạnh ẩn chứa trong ngọc bội này cực kỳ quỷ dị, chậm rãi hóa thành vô số sợi tơ, theo Phong Giới Đại Trận vô biên không ngừng lan tràn, dần dần biến mất không thấy. Ngay khi nhưng sợi tơ màu xanh này tiêu tan, vòng tròn Bát Quái bị dừng lại ở bên trong hư vô kia ầm ầm chuyển động, thoát khỏi trạng thái đứng yên, mang theo tiếng rít gào kinh thiên, lại lao tới Vương Lâm.
 
- Thiên Kiếp là kiếp, chỉ vì tạo hóa… … Thiên Cực Kiếp… … Cực Kiếp… … Cực Cảnh!
 
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn chằm chằm vòng tròn Bát Quái kia, hai mắt càng ngày càng sáng! Hắn dường như đã nắm được một cái gì đó, nhưng không thể xác định được.
 
- Lấy tu vi trước mắt của ngươi, chớ tìm hiểu sức mạnh của Cực Cảnh… … chờ cho tới khi tu vi của ngươi đạt tới Toái Niết, có lẽ… … có thể từ trong Thiên Kiếp mà cảm ngộ ra… … Lời nói của Thanh Thủy năm đó vang vọng bên tai hắn. Hình tròn Bát Quái kia ầm ầm tới gần, tốc độ càng lúc càng nhanh, lao thẳng đến Vương Lâm. Thần sắc Vương Lâm nhanh chóng biến đổi, ngay khi hình tròn Bát Quái này tới gần, ánh mắt hắn lộ ra vẻ điên cuồng, đã có quyết định!
 
- Liều mạng!
 
Vương Lâm trong tiếng gầm nhẹ bỏ qua việc chống cự, hình tròn Bát Quái kia ầm ầm tới gần, trực tiếp ấn lên toàn thân Vương Lâm, lập tức tan vỡ, hóa thành tám ký hiệu, xuyên thấu làn da của Vương Lâm, trực tiếp dung nhập vào trong huyết mạch! Bát Quái ẩn chứa trời đất, tạo thành thế giới, ấn lên người Vương Lâm, lập tức hóa thành tám luồng sức mạnh cường đại đến cực điểm, khiến cho toàn thân Vương Lâm cơ hồ muốn sụp đổ, phun ra máu tươi. Bát Quái kia cùng với Cửu Cung cùng lóe sáng lên, hình thành một phong ấn không thể tưởng tượng được, ở bên trong cơ thể Vương Lâm điên cuồng phá phách!
 
Vương Lâm thân là Cổ Thần, sức hồi phục cũng là kinh người, dưới sự tấn công của Cửu Cung Bát Quái này, Vương Lâm dữ tợn gầm nhẹ, toàn thân nổi đầy gân xanh, rất nhanh khôi phục. Nhưng Bát Quái kia cũng là cực kỳ quỷ dị, ở bên trong cơ thể của Vương Lâm ầm ầm biến đổi, trở thành tám tám sáu mươi tư quẻ, lại không ngừng biến hóa, thiên địa thủy hỏa lôi sơn phong trạch nhanh chóng biến hóa, hình thành một trăm hai mươi tám quẻ, lại một lần nữa biến đổi, cuối cùng hóa thành vô tận!
 
Tiến ầm ầm không ngừng từ bên trong cơ thể Vương Lâm truyền ra, thân thể cao ngàn trượng của hắn lập tức bị từng quẻ tràn ra, máu tươi khắp toàn thân chảy ra.
 
- Chỉ là sức mạnh của Cửu Cung Bát Quái, sao có thể khiến cho ta tử vong! Không có Thiên Kiếp nào lợi hại hơn sao!
 
Vương Lâm thần sắc dữ tợn, ngửa mặt lên trời hướng về phía cơn lốc xoáy Thiên Kiếp bên trong cái khe trong tinh không bên ngoài hư vô kia, phát ra tiếng gầm nhẹ! Theo tiếng hô phát ra, cơn lốc xoáy Thiên Kiếp kia truyền ra tiếng ầm vang kinh thiên, có bảy đạo ánh sáng chói mắt đột nhiên từ bên trong lóe ra. Bảy đạo ánh sáng này chính là tinh quang!
 
Tinh quang lóe lên, ngay khi lao ra khỏi cơn lốc xoáy Thiên Kiếp kia, đột nhiên hóa thành bảy tu chân tinh! Đây thực sự là tu chân tinh, không phải là thiên thạch như Cửu Cung!
 
Bảy tu chân tinh lóe lên tinh quang, hợp thành Bắc Đẩu trận! Sau Cửu Cung là Bát Quái, sau Bát Quái là Thất Tinh Bắc Đẩu! Thất Tinh Thiên khu, Thiên tuyền, Thiên ki, Thiền quyền, Ngọc nha, Khai dương, Diêu quang!
 
- Thất Tinh… … Vô lượng… Ngay khi thanh âm mơ hồ kia truyền ra, thất tinh quang liền điên cuồng lóe lên, xuyên thấu hư vô, xuyên thấu tinh không, trành ngập cả Vân Hải, át đi hết thảy tinh quang. Trong khoảnh khắc này, dường như toàn bộ hào quang bên trong trời đất tinh không đều bị Thất Tinh này hấp thụ, tạo thành một sát khí kinh thiên động địa!
 
Đây là sát khí của Thất Tinh, đây là sát khí của Bắc Đẩu!
 
Thất Tinh là sát, Bắc Đẩu là sát, Thất Tinh Bắc Đẩu này không phải là phong ấn, mà là sát kiếp! Trong lúc tới gần, dưới tinh quang của Thất Tinh này, đột nhiên hóa thành bảy đạo tinh ngân lao thẳng đến Vương Lâm, giống như bảy thanh sát kiếm hướng về Vương Lâm xuyên thấu mà đến!
 
Trong khoảnh khắc này, thanh âm mơ hồ kia lại vang lên ở giữa trời đất!
 
- Thập… … vô lượng… … Bát hoang, đó là Trên Dưới Đông Tây Nam Bắc, tượng trưng cho thiên hạ! Song song cùng với bát hoang chính tượng trưng cho toàn bộ những phương hướng của vũ trụ hồng hoang này! Ở trong đó, giữa trời đất không có bất cứ một đường lui nào, cho dù là thân thể sụp đổ, nguyên thần cũng không có cách nào bỏ chạy. Đây là Phong Thiên Trận, bị trận pháp này bao phủ, thì chỉ có đánh một trận! Trên Dưới Đông Tây Nam Bắc, sáu phương vị, lập tức có sáu tấm mai rùa biến ảo hiện ra, hướng về Vương Lâm điên cuồng tấn công!
 
Nếu chỉ như thế thì cũng thôi, nhưng sau đó, thanh âm mơ hồ kia lại một lần nữa truyền ra.
 
- Ngũ hành. … vô lượng… .
 
Kim mộc thủy hỏa thổ, sức mạnh của thiên địa ngũ hành, tuy cũng có chút trùng lặp với Bát Quái nhưng khác nhau rõ ràng. Ngũ hành này là một bộ phận tạo thành trời đất, nếu trời đất không có ngũ hành thì trời long đất lở! Giờ phút này lời nói truyền ra, đột nhiên, bên trong hư vô liền có năm đạo hào quang bỗng dưng xuất hiện, hoá thành năm thủ ấn khổng lồ! Năm thủ ấn này lần lượt trượng trưng cho kim mộc thủy hỏa thổ! Kim thủ ấn có sức mạnh khai thiên, ngay khi xuất hiện liền ẩn chứa sức mạnh không gì ngăn cản nổi! Mộc thủ ấn tràn ngập khí tức của sinh mệnh, ở giữa sống chết không ngừng mà chuyển hóa, hình thành sức mạnh sinh tử không cách nào hình dung được! Thủy thủ ấn cùng với hỏa thủ ấn là hai thủ ấn cực đoan nhất, ẩn chứa sức mạnh đỉnh điểm của nước và lửa trong ngũ hành, hóa thành sóng nước ngợp trời cùng với ngọn lửa vô tận, hóa thành hai chưởng ấn không lồ, lao về hướng Vương Lâm!
 
Cuối cùng là thổ thủ ấn, ấn này như thể là đại địa, truyền ra cảm giác rất nặng nề, khi nó xuất hiện, dường như đem toàn bộ sức mạnh của đại địa trong tinh không ngưng tụ lại, mang lại cho người ta một khí tức cường đại không thể phá hủy!
 
 
 

Tiên Nghịch - Chương #1233


Báo Lỗi Truyện
Chương 1233/1976