Chương 120: Tỏa Quốc đại trận.


Nét mặt Vương Lâm vừa vui mừng vừa sợ hãi. Hắn nhanh chóng nhận lấy ngọc phù, rồi vội vàng bái tạ. Sau khi trung niên văn sĩ đưa xong ngọc phù liền không để ý tới Vương Lâm nữa mà bay vào trong phượng xa, cùng với Phượng Loan nhỏ giọng nói chuyện.
 
Sau khi thấy trung niên văn sĩ đi vào phượng xa, hắn liền cáo lui, bay ra khỏi xem đi vào trong đám đại quân tu sĩ.
 
Biên giới của Hỏa Phần quốc giáp với Tuyên Vũ quốc. Ngoại trừ đám tu sĩ đang di chuyển thì dân chúng cũng đã lục tục kéo đến. Sau khi hỏa linh thú biến dị liền rất ít tấn công con người. Mục tiêu của chúng bây giờ chỉ còn lại có một mình Vương Lâm trong đám đại quân tu sĩ.
 
Thời gian lặng lẽ trôi đi, đám hỏa linh thú vẫn chậm rãi đuổi theo đại quân tu sĩ. Số lượng của chúng càng lúc càng đông. Một bầu không khí nặng nề đeo bám trong lòng đám tu sĩ.
 
Ở biên giới của Hỏa Phần quốc có một cái bồn rất lớn. Sau khi đại quân tu sĩ bay đến đây, tứ đại phái cũng với một số đại gia tộc tu chân liền họp mặt. Tổng cộng có mười chín tu sĩ đạt tới Nguyên Anh kỳ mật đàm với nhau.
 
Sau cuộc mật đàm, mười chín vị tu sĩ từ trong đại quân bay lên bầu trời.
 
Một vị Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Lạc Hà môn trầm giọng nói:
 
- Sau nhiều năm tra xét, Lạc Hà môn chúng ta đã tìm được vị trí của hỏa linh thú tổ. Đó cũng chính là nơi mà hỏa linh thú được sinh ra. Nếu có thể phong ấn được nơi này, nhất định có thể kiềm chế tất cả các ngọn núi lửa khác. Đến lúc đó, chỉ cần dựa vào Tỏa Quốc đại trận mà các vị tiền bối lưu lại trong mấy ngàn năm qua là có thể giam cầm được hỏa linh thú.
 
- Trung niên nam tử có khuôn mặt hồng hào của Tà Ma tông, liếc mắt nhìn một cái, hừ nhẹ nói:
 
- Nếu lão tổ tông đã có sự đề phòng thì vì sao lúc đầu không tiêu diệt hết đi còn, phải lưu lại trận pháp làm gì?
 
Ba tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Thi Âm tông không có quan tài phía sau. Hiển nhiên là đã thu xác. Thời gian cho đến lúc chính thức đoạt xá cũng sắp đến gần.
 
Nét mặt của ba người đó là hững hờ nhất, giống như cho dù có chuyện gì cũng không thể làm cho bọn họ chú ý. Nếu không phải do linh khí của Hỏa Phần quốc trở nên cuồng loạn khiến cho họ không thể khôi phục thì còn lâu họ mới đến tham dự vào chuyện này.
 
Tống lão tổ của Chiến Thần điện, liếc mắt nhìn quanh, nói:
 
- Lão tổ tông của Hỏa Phần quốc chúng ta cũng không có khả năng tính được chuyện núi lửa bộc phát và sự uy hiếp của hỏa linh thú. Mà cho dù là tính trước thì chỉ sợ cũng không thể tránh được. Vì vậy ở đây nỗ lực cả ngàn năm bố trí ra Tỏa Quốc đại trận, lưu lại cho mọi người một đường sống đã là đủ lắm rồi. Các vị đạo hữu! Chúng ta bắt đầu thôi.
 
Lão nhân họ Tống nói xong, đám trung niên văn sĩ, Phượng Loan.tổng cộng sáu Nguyên Anh kỳ tu sĩ của Chiến Thần điện đều đứng chúng một chỗ, tuy nhiên phương vị lại khác nhau. Trong tay mỗi người đều kết xuất một thủ ấn kỳ dị. Sáu người bọn họ cùng nhau quát lên một tiếng. Sáu đóa hoa sen từ tay bọn họ bắn ra, rơi xuống cái bồn ở hướng đông. Một tiếng động vang lên. Từ cái bồn có một làn sương mù màu đỏ tỏa ra.
 
Kế tiếp là Lạc Hà môn, Tà Ma tông, Thi Âm tông.chỉ thấy vô số đóa sen từ trên trời giáng xuống, rơi vào vị trí các hướng Nam, Tây, Bắc.
 
Những tiếng động càng thêm dữ dội. Những làn sương mù màu đỏ, bốc lên
 
càng lúc càng nhiều. Sau khi bay lên không trung, chúng liền ngưng tụ lại một chỗ, tạo thành vô số hình thù. Nhưng cuối cùng ở trong khoảng không, hình thành một cái vụ hoàn.
 
Trong lúc này, mấy vị tu sĩ Nguyên Anh kỳ của các gia tộc tu chân đều có chút bất đắc dĩ. Bọn họ vỗ mạnh vào trán, xuất ra nguyên anh, nhanh chóng bay lên không. Sau khi Nguyên anh tới trước vụ hoàn liền hơi có chút chần chừ.
 
- Chu vị đạo hữu tán tu còn chưa hành động thì còn đợi đến lúc nào? - Trong giây lát, một vị tu sĩ của Lạc Hà môn quát lên.
 
Một Nguyên anh đang chập chờn trước vụ hoàn, phát ra thanh âm the thé:
 
- Chư vị đạo hữu! Nếu tứ đại phái đã lấy Bổ Anh đan ra tặng thì chúng ta cũng được bù lại trăm năm linh lực. Ta đành liều mạng vậy. - Nói xong, thân thể nguyên anh khẽ động, hai tay bắt ấn, gầm lên một tiếng, rồi vọt vào trong vụ hoàn. Trong nháy mắt, thân thể nguyên anh hoàn toàn dung nhập vào trong vụ hoàn, không thể phân biệt được.
 
Đám nguyên anh còn lại cũng đều cắn răng đi vào. Trong nháy mắt, kích thước vụ hoàn vẫn không có gì thay đổi, nhưng lại phát ra một chút linh lực dao động.
 
Đám tu sĩ tiền bối của Hỏa Phần quốc, để phòng ngừa núi lửa bộc phát nên đã bày ra Tỏa Quốc đại trận. Chẳng những bắt bốn đại môn phái phải xuất lực mà còn cần tu sĩ Nguyên Anh kỳ tự xuất ra Nguyên anh nhập vào bên trong. Có như vậy mới làm cho trận pháp vận chuyển không hề có kẽ hở, chính thức tỏa quốc.
 
Huyết sắc trên vụ hoàn càng lúc càng đậm, từ từ bay lên không trung, tới một vị trí rất cao. Ngay sau đó, vụ hoàn đột nhiên khuếch tán, nhanh chóng tảo ra bốn phía của Hỏa Phần quốc.
 
Những nơi mà vụ hoàn đi qua, tất cả những ngọn núi lửa đều xuất hiện một đám sương mù màu đỏ. Đám sương mù đó nhanh chóng bị hút vào trong vụ hoàn, khiến cho tốc độ khuếch tán của nó lại càng nhanh hơn.
 
Khoảng chừng một nén nhang, vụ hoàn đã lan khắp Hỏa Phần quốc. Một cái lồng màu đỏ giống như một cái bát từ trên cao chụp xuống toàn bộ Hỏa Phần quốc. Tỏa Quốc đại trận đã được mở thành công.
 
Một khi Tỏa Quốc đại trận được mở ra, ngoại trừ những người bình thường có thể đi lại ra, tất cả tu sĩ hay linh thú, cứ là người có được năng lực thần thông đều không thể ra, vào.
 
Mười chín vị tu sĩ Nguyên Anh của tứ đại phái, ngay khi đại trận mở ra liền nhanh chóng lùi lại. Trong đó có mấy người đỡ lấy thân thể tán tu Nguyên Anh kỳ, đưa về gia tộc. Nếu người nào không có gia tộc thì thống nhất đưa về Lạc Hà môn.
 
Mấy vị tu sĩ của Lạc Hà môn đứng ngoài đại trận, khom lưng, cúi đầu, cao giọng nói:
 
- Chư vị đạo hữu cứ an tâm hộ trận. Lạc Hà môn chúng ta xin bảo đảm an toàn cho thân thể của các vị. Tỏa Quốc đại trận này chỉ có thể duy trì ba tháng. Sau ba tháng, khi chúng ta đã ổn định ở Tuyên Vũ quốc, chắc chắn khi đó thượng cấp tu chân quốc cũng sẽ phái người đến đây diệt Hỏa linh thú. Đến lúc đó, bọn ta sẽ tự mình đến đây nghênh đón chư vị trở về.
 
Sau khi nói xong, tu sĩ Nguyên Anh kỳ của ba phái còn lại cũng đều khom lưng, ôm quyền, thể hiện rõ sự chân thành của mình.
 
Sau khi Tỏa quốc đại trận được mở ra, tất cả hỏa linh thú đều gầm rống tức giận. Bọn chúng liên tục công kích vào cái lồng màu đỏ phía trên cao. Nhưng mặc cho chúng công kích thế nào vẫn không thể phá nổi. Tạm thời ngăn được sự truy kích của Hỏa linh thú, đại quân tu sĩ liền đẩy nhanh tốc độ. Chỉ thấy kiếm quang rợp trời vượt qua biên giới của Tuyên Vũ quốc.
 
Ở biên giới của Tuyên Vũ quốc có một số lượng quân đội của phàm nhân chiếm đóng. Những người đó ngơ ngác nhìn kiếm quang bay đầy trên đầu.
 
Chẳng cần người nào phải hét lên, tất cả bọn họ đều quẳng vũ khí trong tay, quỳ xuống dập đầu, bái lạy không thôi.
 
Trong đám quân đội đó có một trung niên nhân mặc đạo bào. Hắn kinh ngạc nhìn lên bầu trời, nét mặt tái nhợt, thì thào nói:
 
- Đây.đây.là tu sĩ Hỏa Phần quốc.
 
Hắn hít một hơi thật sâu, nét mặt đại biến nhanh chóng lui lại phía sau.
 
Nhưng đúng vào lúc đó có mấy tiếng cười khằng khặc từ trên bầu trời vọng tới. Một vị tu sĩ Kết Đan kỳ của Tà Ma tông đạp kiếm quang bay tới.
 
Một tia sáng chợt lóe lên, ba thanh phi kiếm từ các góc độ khác nhau đâm xuyên qua cơ thể vị tu sĩ kia.
 
Người đó kêu lên một tiếng bi thảm, thân thể bị đứt thành mấy đoạn, máu văng khắp nơi.
 
Đám quân đội phàm nhân lập tức giải tán. Ngay cả tướng quân của họ cũng lập tức bỏ chạy trối chết, sợ bị liên quan.
 
Vạn đạo kiếm quang trong nháy mắt tiến vào trong Tuyên Vũ quốc. Khi tới một ngọn núi gần biên giới có sương mù bao phủ, một lão nhân có nét mặt âm lãnh, chợt xuất hiện trước đại quan tu sĩ. Tay phải lão phất nhẹ một cái, hóa thành một bàn tay khổng lồ chụp lên trên ngọn núi.
 
Một đạo kim quang từ ngọn núi tỏa ra, hóa thành một vòng sáng, cố gắng ngăn cản bàn tay đó lại. Trong vòng sáng có hơn một ngàn tu sĩ đang bối rối nhìn lên trời. Một lão bà tóc bạc bay ra, quát lớn:
 
- Đạo hữu Hỏa Phần quốc! Các ngươi có ý gì?
 
Chiến Thần điện Dương Sâm khẽ nhoáng lên một cái, xuất hiện trên vòng sáng. Nét mặt hắn hoàn toàn bình thản, tay phải chộp một cái lập tức từ trên vòng sáng phát ra những tiếng động lớn. Trong phút chốc, vòng sáng đã bị nghiền nát, biến mất không còn dấu vết.
 
Ánh mắt lão bà co lại, không nói tiếng nào nhanh chóng xoay người bỏ chạy. Thoáng cái đã ra ngoài mười dặm. Đột nhiên trên tầng mây trước mặt chợt hiện lên thân hình của Dương Sâm. Hắn lạnh lùng nhìn lão bà rồi không nói tiếng nào, vung tay lên một cái. Lão bà kêu to một tiếng, xuất ra nguyên anh.
 
Nguyên anh vừa mới xuất hiện, bản thể của bà ta đã bị một nguồn năng lượng mang tính hủy diệt đánh cho nát bấy.
 
Lão bà kinh hãi run rẩy. Tu vi của lão bà mới tới Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng thực lực của đối phương lại là Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong. Tu vi như thế này cho dù là khắp Tuyên Vũ quốc cũng không vượt quá ba người. Trong lòng lão bà không hề có chút ý định phản kháng nào hết.
 
- Ngươi chạy không thoát đâu. - Dương Sâm hừ nhẹ một tiếng, cất bước đuổi theo.
 
Tạm thời không nói tới chuyện của Dương Sâm nữa mà chuyển đến khung cảnh
 
nơi ngọn núi kia. Sau khi vòng sáng bị đánh nát, tu sĩ Trúc Cơ, Kết Đan kỳ của Hỏa Phần quốc nhanh chóng lao lên, gặp người là giết. Chỉ trong nháy mắt, trên ngọn núi máu chảy thành sông, không còn có một mạng sống.
 
Một ngọn núi to lớn đã bị bốn đại tông phái chiếm cứ. Hơn vạn đệ tử dừng chân trên ngọn núi. Trên bầu trời, ngoại trừ Dương Sâm ra, mười tám vị tu sĩ Nguyên Anh còn lại đang lơ lửng trên đó.
 
Ánh mắt Tống tu sĩ của Chiến Thần điện lóe lên quang mang, trong giọng tràn ngập sát khí, nói:
 
- Đây là một cuộc chiến không có đúng sai. Nếu như trong vòng ba tháng, chúng ta không thể đặt chân ở Tuyên Vũ quốc thì lúc đó hỏa linh thú phá trận mà ra. Tuy nhiên, Hỏa linh thú cũng không đáng sợ. Đáng sợ ở đây là không có Thiên địa linh khí mà tu luyện. Chiến Thần Điện, Tà Ma tông, Lạc Hà môn, Thi Ân tông sẽ liên kết lại với nhau thanh một liên minh gọi là Hỏa Phần minh. Phàm là đệ tử của liên minh có tu vi Trúc Cơ kỳ sẽ được nhận một loại bảo vật có cấp bậc Kết Đan kỳ. Mà tu vi Kết Đan kỳ thì được nhận một pháp bảo có cấp bậc Nguyên Anh kỳ. Trong chiến tranh, ai đoạt được vật phẩm gì, liên minh sẽ không đoạt lại. Các vị đệ tử! Đây là một trận chiến, nhưng ta hy vọng các ngươi hãy coi đó là một cuộc xâm lược vì sinh tồn.
 
Một vị tu sĩ Nguyên Anh của Lạc Hà môn ho khan vài tiếng, nói:
 
- Ngoại trừ pháp bảo ra, mỗi người các ngươi sẽ được phát một cái ngọc phù. Trên ngọc phù có ghi lại số lượng địch nhân bị các ngươi giết. Cứ giết được một trăm người có tu vi Ngưng Khí kỳ, hoặc mười người có tu vi Trúc Cơ kỳ sẽ được mười khối trung phẩm linh thạch. Còn giết được hai mươi người có tu vi Trúc Cơ kỳ hay một người có tu vi Kết Đan kỳ thì được tặng mười bình linh dược.
 

Tiên Nghịch - Chương #120


Báo Lỗi Truyện
Chương 120/1976