Chương 1188: Tung hoành Vô Cực (8)


- Đa tạ Lữ đạo hữu hạ thủ lưu tinh!
 
Vẻ mặt Đỗ Lâm tái nhợt, hắn hơi ôm quyền đa tạ, máu tươi từ trên khóe miệng chảy xuống. Người này vội vàng bỏ đi trong mưa, bóng lưng lộ ra vẻ cực kỳ hiu quạnh.
 
Người này thân là đại đệ tử của Tử Tùng Cốc cấp bảy, mấy ngàn năm qua đã được chủ tông bỏ ra rất nhiều tài lực bồi dưỡng, các loại đan dược và công pháp liên tục được đưa tới, thậm chí còn được rất nhiều tu sĩ đại thần thông truyền đạo để chính mình đứng trên đỉnh phong. Nhưng hôm nay sau một trận chiến, đối phương căn bản không thi triển bất kỳ thủ đoạn gì, chỉ là một thức thần thông rút hồn đã khiến hắn thất bại thảm hại.
 
Thực tế thì khi thấy đối phương rút ra linh hồn tu chân tinh Đỗ Lâm đã biết được chính mình chắc chắn sẽ bại, nhưng hắn vẫn ráng bám víu vào một chút hy vọng. Nhưng khi chống lại thần thông, một cơn mưa tàn khốc rơi xuống như trút làm hắn thất bại và rơi vào đường cùng.
 
Loại cảm giác đánh thẳng vào tâm thần thế này càng làm trong lòng Đỗ Lâm tràn đầy đau khổ, hắn đi trong cơn mưa tầm tã về phía Tử Tùng Cốc, hắn yên lặng đứng đó không nói câu nào.
 
Vẻ mặt Doãn Hồ cũng không còn chút máu, càng cắn môi dưới hướng về phía Vương Lâm ôm quyền rồi xoay người bỏ đi dưới cơn mưa, bóng lưng cực kỳ hiu quạnh.
 
Mộc Băng Mi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tất cả tình cảnh đang xảy ra, nàng biết tu vi Vương Lâm hơn người nhưng lúc này lại phát hiện ra những gì mình đã biết về hắn thật sự không có ý nghĩa.
 
- Trăm năm. không ngờ hắn lại mạnh đến mức độ như vậy.
 
Ánh mắt Mộc Băng Mi chuyển lên người Vương Lâm giống như khoảnh khắc này đối phương đã trở nên cực kỳ xa lạ, hình bóng áo trắng tóc trắng kia không biết vì sao lại làm nàng cảm thấy chua xót.
 
Đám người nơi đây không kẻ nào biết được quá khứ của Vương Lâm như Mộc Băng Mi, thậm chí có thể nói có rất ít người biết được nửa đời của Vương Lâm. Từng tình cảnh trên Chu Tước tinh, tộc nhân bị giết, là một tu sĩ buộc phải chạy khỏi Triệu quốc, mang theo cừu hận và giết chóc, là hình bóng làm cho Triệu quốc máu chảy thành sông.
 
Trở thành đỉnh phong trên Chu Tước tinh, vang danh trên Vũ giới, cuối cùng hầu như có thể nói là một đời Chu Tước Tử. Khoảnh khắc này đã mạnh đến mức chấn động tinh không.
 
Lý Thiến Mai cũng không ngờ chỉ sau trăm năm mà Vương Lâm đã làm chính nàng phải khiếp sợ, giết hai người Tiên Âm Môn, giết Triệu Long Tầm Loan Tông, chiến thắng người đàn ông áo xanh Vân Sam một cách đơn giản. Cuối cùng dưới ánh mắt của hàng vạn tu sĩ, hắn rút hồn làm tất cả đám người chấn động tâm thần, hai người Đỗ Lâm và Doãn Hồ đều đã thất bại.
 
Vương San San lúc này cũng hít vào một hơi thật sâu, nàng rất rõ ràng đối với thuật rút hồn, thậm chí đã tận mắt nhìn thấy sư tôn thi triển. Sư tôn của nàng đã từng nói, trong Vân Hải tinh vực, có thể thi triển thuật thần thông này thì không quá ba người.
 
Sau tinh hồn chính là không hồn, chữ không này chính là tinh không, rút ra linh hồn của cả tinh không. Đây là thần thông của Đệ Tam Bộ, Vương San San đã từng được sư tôn nói qua, trong đám tu sĩ Đệ Nhị Bộ đã có một truyền thuyết như vậy.
 
Truyền thuyết này nói về những gì tu sĩ Đệ Nhị Bộ giảng thiên ngộ địa, có thể tự mình hiểu ra bốn loại đại thần thông. Trong bốn loại thần thông này có hai loại theo thứ tự là Súc Địa Thành Thốn và rút hồn.
 
Những loại thần thông này không nên học, chỉ dựa vào cơ duyên mà tự mình minh ngộ ra, giống như không có bất kỳ người nào muốn phá vỡ bầu không khí tịnh mịch vĩnh hằng này.
 
Ánh mắt đám trưởng lão Vô Cực tông nhìn về phía Vương Lâm đã mang theo vẻ kính sợ, bọn họ không nhìn thấy tu vi của Vương Lâm, càng không thể nhìn rõ thần thông của hắn. Dù là một chỉ trước đó hàng lâm trên bầu trời, hay ngọn lửa thiên địa bùng lên làm phong vân xoay chuyển, còn có cả thuật thần thông rút tinh hồn làm bọn họ cực kỳ rung động. Tình cảnh này làm cho tất cả các trưởng lão sinh ra ảm giác tên Vương Lâm kia cực kỳ bí hiểm.
 
Bọn họ cũng không biết rốt cuộc trên người Vương Lâm còn có thuật thần thông gì khác, nhưng các loại thần thông trước đó người này đã thi triển hình như chưa đến mức cực hạn. Lúc này trên người tên kia vẫn còn quá nhiều bí ẩn, vẫn tồn tại rất nhiều đắc ý và rung động.
 
- Tinh vực cấp bảy còn người nào muốn chỉ giáo tại hạ không?
 
Vương Lâm vung tay phải lên, luồng khí tức tang thương bao phủ thiên địa chậm rãi tiêu tán giống như tất cả đều đã dung nhập vào mặt đất. Lúc này linh hồn bắt đầu co rút lại rồi trả về cho tu chân tinh.
 
Mặt đất chấn động dần khôi phục lại như thường giống như tất cả tình cảnh vừa rồi chỉ là một loại ảo giác, căn bản chưa từng tồn tại.
 
Nhưng cơn mưa vẫn còn rơi xuống ào ào và sấm động vang vọng lại nhắc nhở cho tất cả nơi đây nhớ lại tình cảnh vừa rồi.
 
Lời nói của Vương Lâm không phá tan bầu không khí tĩnh mịch khắp bốn phía, giọng nói của hắn trở thành ngọn nguồn cho sự lặng lẽ của đám tu sĩ khắp bốn phía, giọng nói vang vọng trong mưa, không gian trầm mặc càng trở nên tĩnh lặng.
 
Không gian cực kỳ yên tĩnh, một luồng uy áp vô hình bùng lên, khoảnh khắc này nguồn gốc của uy áp chính là hình bóng Vương Lâm. Hắn đang đứng nơi đó, hình bóng áo trắng cao ngất làm cho uy áp càng trở nên ngưng trọng.
 
Không có bất kỳ người nào tiến ra, tất cả đều dùng ánh mắt lặng lẽ nhìn trên đài, nhìn lên hình bóng người đàn ông giống như tề thiên, khoảnh khắc này hình bóng Vương Lâm, phong thái Vương Lâm đã khắc sâu vào trong tận đáy lòng tất cả mọi người, suốt đời bọn họ cũng không thể nào quên.
 
- Lữ đạo hữu đánh bị thương ba vị vốn chuẩn bị thay mặt Vô Cực tông ta tham dự đại hội tông phái cấp tám, việc này phải để lại cho lão phu một công đạo.
 
Trong không gian yên tĩnh này đột nhiên vang vọng một giọng nói già nua, ánh mắt lão già áo trắng tông chủ Vô Cực tông lóe lên như chớp, lão nhìn chằm chằm vào Vương Lâm rồi mở miệng nói.
 
Ánh mắt lão giống như thực chất hóa thành hai luồng kiếm quang phóng thẳng về phía Vương Lâm. Khoảnh khắc khi ánh mắt ngưng tụ lại thì những tiếng sấm động trên bầu trời đột nhiên bắt buộc phải tránh đi mà không dám tiến lại gần đài cao, thậm chí ngay cả cơn mưa đang hàng lâm trên bầu trời cũng dừng lại một cách quỷ dị trên không trung. Hình như khoảnh khắc này tất cả mọi sự vận chuyển của thiên địa đều ngừng lại, tất cả cũng chỉ vì một ánh mắt của hình bóng áo trắng. Lực lượng ẩn giấu trong ánh mắt lão già tông chủ Vô Cực tông đã đạt đến mức độ kinh thiên động địa, tuyệt đối không phải người tu sĩ Toái Niết có thể làm được, đây chính là lực lượng của những tu sĩ đã trải qua Thiên Nhân Suy Kiếp.
 
Cảm giác của Vương Lâm là rõ ràng nhất, hắn bị ánh mắt kia ngưng tụ trên người thì lập tức cảm giác được thiên địa đã trở thành vật của đối phương, dung nhập vào ánh mắt đối phương. Khi ánh mắt đảo qua nơi nào thì chỗ đó xuất hiện thiên uy.
 
Khi thiên uy hạ xuống thì sấm sét bắt buộc phải tránh đi, mưa cũng phải ngừng lại. Ngay cả tâm thần Vương Lâm cũng chấn động ầm ầm dưới ánh mắt lão già.
 
Vết thương trong thân thể Vương Lâm lập tức xuất hiện dấu hiệu bùng phát, nhưng vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hai mắt lóe lên tinh quang nhìn về phía lão già áo bào trắng trên khán đài phương xa, ánh mắt hai người đánh thẳng vào nhau.
 
Khoảnh khắc này thiên địa đột nhiên vang lên những tiếng nổ vang vọng, những âm thanh ầm ầm kinh thiên động địa, một luồng uy áp điên cuồng bùng ra. Khoảnh khắc khi ánh mắt hai người ngưng tụ lại thì điên cuồng khuếch tán ra khắp bốn phía.
 
Đám tu sĩ bên ngoài đài cao lập tức cảm nhận được những luồng gió gào thét điên cuồng giống như chính mình trở thành một con thuyền nan giữa con sóng dữ. Lực lượng trong cơ thể đám người vận chuyển một cách vô thức, giống như nếu không như vậy thì sẽ bị luồng uy áp khủng bố kia bao phủ.
 
Hai mắt Lý Thiến Mai bùng lên hàn quang, một luồng sát khí từ trong cơ thể bùng ra dung nhập vào trong uy áp giống như muốn trợ giúp Vương Lâm một tay. Nhưng khoảnh khắc khi sát khí tuôn ra, lão già áo trắng lập tức cuốn ngược trở lại rồi bị áp chế trong phạm vi bảy tấc, không cách nào tiến ra ngoài.
 
Mộc Băng Mi không nói lời nào nhưng cũng bùng ra hàn ý, nguyên lực khắp toàn thân vận chuyển lộ ra tu vi Toái Niết. Tay phải nàng bấm pháp quyết chỉ xuống dưới, nàng đang muốn ra tay nhưng cũng lập tức cảm nhận được một luồng uy áp không thể chống cự hàng lâm trong người, tu vi lập tức bị ép lại không cách nào thi triển thần thông.
 
Khoảnh khắc này tu vi hùng mạnh của tông chủ Vô Cực tông đã bùng ra giữa đất trời. Có thể trở thành người đứng đầu một tông, hơn nữa lại là người đứng đầu tông phái trên tinh vực cấp tám thì tu vi tuyệt đối sẽ không tầm thường.
 
Vẻ mặt Mộc Băng Mi tái nhợt, nàng có thể cảm nhận được trong luồng uy áp của tông chủ Vô Cực tông ẩn giấu một luông sát khí, dù biết sát khí này rất ít có khả năng bùng ra nhưng nếu quan tâm thì chắc chắn sẽ bị loạn tâm thần, nhưng cũng không thể phân tích được kỹ càng. Nàng ở trong uy áp dùng hai ngón tay tạo ra một ấn ký cổ quái, đây là phương pháp đại truyền thừa của thánh nữ Côn Hư.
 
Khoảnh khắc khi ấn ký cổ quái này xuất hiện thì lập tức một hình ảnh Lưu Ly Bảo Bình hư ảo xuất hiện ngoài thân thể, sau đó hình ảnh này lại bùng ra ngoài. Những tiếng nổ ầm ầm lại trở nên vang vọng, những uy áp ở bên ngoài lập tức bị đánh văng, thân thể nàng tiến lên phía trước một bước nhưng vẻ mặt nàng lại trở nên trắng bệch.
 
Nếu trước khi nà chưa bị thương thì thi triển loại thần thông truyền thừa này rất hoàn mỹ, nhưng từ khi thân thể tan vỡ, nguyên thần thoát ra ngoài làm lần này nàng cố gắng thi triển làm vết thương thêm nặng.
 
Tình cảnh này làm lão già áo bào trắng cảm thấy quái lạ, đúng lúc này Lý Thiến Mai cũng bùng ra khí tức kinh người, một luồng sát kí ngập trời ẩn giấu cảm giác yêu dị giống như một luồng yêu khí bùng ra ngoài. Luồng sát khí này hóa thành lực lượng kinh thiên động địa đánh thẳng vào uy áp của lão già áo bào trắng, Lý Thiến Mai từ trong xông ra ngoài.
 
Trước người Lý Thiến Mai là một khối ngọc giản, thứ này chính là vật của người Yêu Tông thần bí tặng cho nàng trước khi đi.
 
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, khoảnh khắc khi Lý Thiến Mai và Mộc Băng Mi cùng lao ra, Vương Lâm lập tức nâng tay phải lên rồi phóng thẳng về phía trước. Một bước tiến này hắn dung nhập vào trong thiên địa giống như trở thành một thể với tu chân tinh, một luồng cảm giác tang thương ầm ầm bao phủ toàn thân.
 
- Các ngươi không cần tiến lên!
 
Khi tiến về phía trước, Vương Lâm vung tay phải lên, một luồng lực lượng khủng bố gào thét ra rồi dịu dàng rơi lên người Lý Thiến Mai và Mộc Băng Mi làm hai người phải ngừng lại.
 
- Ta cũng đã từng chiến đấu với Thiên Nhân Đệ Nhất Suy!
 
Khoảnh khắc này trong cơ thể Vương Lâm bùng lên tinh quang, luồng kim quang này giống như ánh nắng mặt trời bình minh mang theo vẻ ác liệt và dữ tợn muốn xé toạc đêm tối. Lúc này tất cả sấm sét bị ngăn vản trên bầu trời đã ngưng tụ lại một lần nữa, mưa ngừng lại giữa không trung lại run lên giống như đã được khôi phục trở lại rồi đột nhiên rơi xuống.
 
Một tiếng hô khẽ từ trong miệng lão già áo trắng truyền ra, lão đứng thẳng người lên. Khoảnh khắc này những hạt mưa kia đột nhiên vỡ tan rồi hóa thành sương mù phóng lên trời.
 
- Cuộc chiến giữa các tinh vực cấp tám, Lữ mỗ cũng có thể ra tay nhưng ngươi cũng phải cho ta một công đạo đối với Quy Nguyên Tông.
 
Vương Lâm nhìn thấy tâm tư lão già áo trắng, sát khí của lão già cũng chỉ là mê hồn trận cố ý ra vẻ mà thôi.
 
Ánh mắt lão già áo bào trắng chợt lóe lên tinh quang, khóe miệng lộ ra nụ cười, lão đang muốn nói chuyện thì vẻ mặt đột nhiên biến đổi rồi ngẩng đầu nhìn về phương xa.
 
Những âm thanh ầm ầm đột nhiên vang lên kinh thiên động địa, một luồng cầu vồng từ phương xa gào thét phóng đến. Trong luồng cầu vồng này ẩn giấu một luồng khí tức không vui chẳng buồn, khi hàng lâm thì từ bên trong truyền đến một âm thanh cực kỳ trầm thấp:
 
- Ngươi có dám tiếp một thức thần thông của lão phu không?
 
- Thái thượng trưởng lão!
 
Đám người Vô Cực tông lập tức đứng dậy ôm quyền cung nghênh, vẻ mặt cực kỳ cung kính.
 
Vương Lâm ngẩng đầu lên, kim quang trên khắp toàn thân giống như mặt trời lúc bình minh bùng lên trên bãi biển, cực kỳ chói mắt. Hắn nhìn chằm chằm vào luồng cầu vồng đang gào thét phóng đến, ngay cả hai mắt cũng trở thành màu vàng.
 
 
 

Tiên Nghịch - Chương #1188


Báo Lỗi Truyện
Chương 1188/1976