Chương 110: Bế quan tại núi lửa.


Từ đầu đến cuối, ánh mắt Vương Lâm cũng không dừng lại ở trên người thiếu phụ. Lúc Vương Lâm rời khỏi, thiếu phụ Từ Tư nhìn chằm chằm theo thân ảnh đang biến mất trên không trung, ánh mắt nàng lộ ra vẻ mờ mịt.
 
Mã Lương năm đó vẫn luôn quanh quẩn bên nàng, đánh cũng được, mắng cũng được, bất kể như thế nào hắn cũng không ngừng quấn quít bên người.
 
Nàng và Mã Lương từ nhỏ sinh hoạt tại cùng một thôn, cha mẹ hai bên lại thân nhau kết hạ giao ước. Sau đó hai người bọn họ được Chiến Thần Điện thu làm đệ tử, nàng thấy lúc nào Mã Lương cũng tràn đầy tư tưởng quê cha đất tổ, càng ngày càng chán ghét. Nhưng dù sao cũng là có hôn ước, việc này ẩn dấu sâu đậm trong nàng, lúc trước tiễn Mã Lương tiến vào Vực Ngoại chiến trường chính coi đây là một cái cớ nói chỉ cần Mã Lương trở về nàng liền cùng hắn kết làm song tu đạo lữ.
 
Nhưng hiện tại, lúc Mã Lương trở về đối với nàng nhìn nhưng không thấy.
 
Về điểm này, từ đáy lòng nàng có loại cảm giác không hiểu. Hơn nữa vừa rồi trong lòng thình lình xảy ra cảm giác run rẩy, cực kỳ tương phản khiến cho nàng trong khoảng thời gian ngắn đầu óc trở nên trống rỗng.
 
Nói về Vương Lâm. Tại vùng xa lạ của Hỏa Phần quốc sau một hồi phi hành liền bay vào một vùng liên miên không dứt các dãy núi. Căn cứ vào trí nhớ của Mã Lương, nơi đây chính là quần thể núi lửa nổi tiếng của Hỏa Phần quốc.
 
Hỏa Phần quốc sở dĩ có tên gọi này đúng là trong phạm vi đất nước các
 
núi lửa lớn nhỏ chiếm phần lớn. Nếu không phải tu luyện giả thường xuyên quan sát phong ấn thì sợ rằng chúng đã bạo phát.
 
Lịch sử Hỏa Phần quốc từ trước đến nay chưa từng có núi lửa nào bạo phát, đây là do liên quan đến pháp thuật khống chế của tu luyện giả.
 
Xem xét bốn phía một hồi, Vương Lâm xoay người bay đi, đến lân cận một thôn xóm bên ngoài thì dừng lại. Lúc này đúng là ngày mùa, các chú bé thôn làng đang vui vẻ chơi đùa. Vương Lâm đứng ở phía ngoài thôn, đáy lòng quặn đau, run rẩy một hồi rồi hắn tiến vào trong.
 
Ở một chỗ không người bên trong nông trại tìm được một ít thùng gỗ chứa nước liền lấy một lượng lớn nước sạch rồi hóa thành một đạo cầu vồng nhanh chóng rời đi.
 
Quay trở lại dãy núi lửa trùng điệp, hắn tìm được một hang động thiên nhiên, đi vào và tiến hành phong bế cửa động bằng các loại đá vụn cùng với việc bố trí tầng tầng trận pháp ngay lập tức rồi mới khoanh chân tu luyện.
 
Làm xong hết thảy sắc mặt Vương Lâm cực kỳ tái nhợt. Hắn ở trong Vực Ngoại chiến trường bị thương nặng, toàn bộ thần thức tán loạn, chỉ dựa vào một tia cực thức trong hiểm cảnh mới trốn thoát. Ra khỏi truyền tống trận hắn không để ý đến thương thế, đem tia cực cảnh thần thức lan tỏa ra với mục đích chính là che dấu thương thế để nhằm mục đích rời đi chữa thương ở khác.
 
Lúc này hắn thở sâu, nhắm mắt dưỡng thần, đắm chìm vào bên trong thức hải.
 
Thức hải của Vương Lâm là một mảnh đại dương màu vàng, bây giờ tuyệt đại đa số bộ phận của đại dương đều bị một tầng sương mù u tối bao phủ. Chỉ có một vị trí rất nhỏ bé không có sương mù, đó là do từng đạo tia sáng màu đen ngăn cách khối sương mù màu xám.
 
Một tiểu kiếm ba tấc màu lục lẻ loi dựng đứng ở trong này, các tia sáng đúng là từ tiểu kiếm này tán xuất ra. Quan sát kỹ thì thấy trên thân tiểu kiếm có một vài vết nứt thật sâu.
 
Ở trong thức hải vẫn còn một chỗ trống. Một đám bụi mù bao phủ một thạch châu bay ở bên trong, trong vòng mười trượng xung quanh hạt châu không có đám bụi nào dám tới gần.
 
Trong ý thức hải của Vương Lâm ngoại trừ hai vị trí này thì tất cả các địa phương khác đều bị sương mù bao phủ.
 
Đột nhiên trong thức hải đám sương mù màu xám cuồn cuộn bốc lên. Trong ánh sang màu vàng của hải dương ý thức bỗng có một tia chớp màu đỏ lao ra. Tia chớp này vừa xuất hiện đám sương mù bốn phía lập tức lùi bước.
 
Mặc dù trước đó thần thức của Vương Lâm sụp đổ nhưng cũng đọng lại một tia cực thức cuối cùng. Tia cực thức này trên thực tế cũng là cùng loại với thần thức, chẳng qua phẩm chất vượt quá thần thức của Vương Lâm trước đây.
 
Trước đây thần thức của Vương Lâm mặc dù rất khổng lồ, nhưng ở trong pháp tắc kia có thể nói không chịu nổi một kích. Tuy nhiên cực thức thì không, nó có thể cứng rắn chống lại pháp tắc, cuối cùng lại trốn thoát được bởi vậy nên uy lực của nó có thể thấy được rõ ràng. Tia chớp màu đỏ kia chính là một tia cực thức.
 
Tia chớp đi qua nơi nào đám sương mù nơi đó đều né tránh. Những tia ánh sáng màu vàng trong hải dương ý thức giống như những cơn sóng nhẹ bắt đầu di chuyển. Trong thời điểm đấy tia chớp màu đỏ bay vào vị trí tiểu kiếm dài ba tấc, bỗng nhiên lao vào khiến cho thân tiểu kiếm lóe lên quang mang. Ngay sau đó tiểu kiếm màu lục ngân lên những âm thanh mãnh liệt, theo sát tia chớp một trước một sau xông ra ngoài.
 
Hai đạo cầu vồng ở xuyên qua đám sương mù màu xám làm cho ánh sáng màu vàng của hải dương tạo thành từng trận sóng lớn. Chỉ nháy mắt đã tới bên thạch châu, theo phương thức đồng dạng mang theo thạch châu lao ra khỏi đám sương mù.
 
Vương Lâm trong giây lát mở hai mắt, hai tay bấm tay niệm chú. Trên mi tâm lập tức hai đạo ánh sáng hư ảo toát ra từ trán hắn, một thạch châu, một phi kiếm im lặng bay nhẹ nhàng giữa không trung.
 
Vương Lâm cũng không thèm liếc mắt lấy một cái, một lần nữa nhắm hai mắt lại. Bên trong ý thức hải, Tia chớp màu đỏ xuyên qua xuyên lại hồi lâu, cuối cùng không phát hiện có điều gì dị thường, ánh chớp chợt lóe lên rồi chui vào trong đám màu vàng của hải dương một lần nữa, biến mất không thấy.
 
Màu xám sương mù một lần nữa lại đem các chỗ trống bao trùm, cuối cùng toàn bộ ý thức hải trở nên giống nhau, an tĩnh trở lại.
 
Tại sâu bên trong hải dương y thức, tia chớp màu đỏ lẳng lặng đình trệ, chậm rãi hấp thu năng lượng bên trong hải dương.
 
Vương Lâm có thể cảm nhận được rõ ràng cực thức ở trong hải dương màu vàng dần dần lớn mạnh, tốc độ tăng trưởng loại này mặc dù cực kỳ chậm chạp nhưng ổn định. Nếu Vương Lâm có thể sống bất tử, có lẽ ngàn vạn năm sau nó sẽ lớn mạnh vô kể.
 
Nếu thực sự ngày nào đó chỉ sợ giới luật pháp tắc ở trước mặt hắn cũng sẽ ảm đạm thất sắc, mất đi không gian, di chuyển tùy ý.
 
Vương Lâm trầm mặc một chút, ngẩng đầu nhìn hai đạo hư quang trước người, tay phải hơi đảo chút, trên tay xuất hiện hai túi trữ vật. Lúc trước hắn có đến ba túi trữ vật, pháp bảo dĩ nhiên toàn bộ dùng để chống lại giới luật pháp tắc.
 
Về phần tài liệu bên trong, lúc trước hắn ở chiến trường vực ngoại đã chế tác từ Quy Giáp Huyền Diệt trận, đem vật phẩm bên trong chia làm ba phần. Lúc này tâm niệm hắn vừa động, bên trong một túi trữ vật xuất hiện một khối thiết phiến màu đen cực nhỏ trên lòng bàn tay.
 
Nhìn hình dáng của thiết phiến này rõ ràng chính là một cái áo giáp trọn vẹn. Vương Lâm trầm ngâm giây lát, hiện tại nhược điểm lớn nhất của hắn là sự nhận biết về tài liệu tu chân cực kỳ kém. Ví dụ như hiện tại, mặc dù trong tay có hai túi trữ vật, phần lớn các tài liệu phía trong là loại hắn cảm thấy quý giá mà không biết sử dụng, thật sự bất đắc dĩ.
 
Cái khối thiết phiến này ít nhất là hắn có một vài cái nhận thức, đây là một khối tinh thiết.
 
Sở dĩ nhận thức là tinh thiết là lúc trước hắn ở Hằng Nhạc phái khi tham
 
gia giao dịch bí mật bên trong đám đệ tử, thấy có người xuất ra một khối bằng móng tay cái đem ra tiến hành giao dịch, biết đây là tài liệu trọng yếu để luyện chế phi kiếm.
 
Hắn thu hồi túi trữ vật, ngấm ngầm quyết định sau khi bế quan chấm dứt nhất định phải ra sức tìm kiếm các ngọc giản ghi chép các tài liệu.
 
Vương Lâm ném khối thiết phiến lên, tay phải điểm một cái vào hư ảnh phi kiếm. Hư ảnh lập tức lóe lên vọt vào bên trong thiết phiến. Trung tâm của thiết phiến lúc này có một đạo lục quang sáng lên và lan ra nhanh chóng. Cuối cùng ông một tiếng phát ra một đạo kiếm khí.
 
Vương Lâm chau mày cười khổ nhìn khối thiết phiến trong bàn tay, trong lòng có chút buồn bực. Hắn không thông thạo luyện khí để có thể chế tác ra phôi kiếm, cho nên chỉ có thể được như thế.
 
Tâm niệm hắn vừa động, tấm thiết phiến kia lập tức lóe lên một cái, biến mất khỏi vị trí đó rồi xuất hiện ở phía sau Vương Lâm, tuy nhiên kích thước của thiết phiến nhỏ lại một vòng, các mép đỏ hồng lên rơi vãi nhiều giọt nước thép.
 
Vương Lâm thầm than một tiếng, đợi nhiệt độ của thiết phiến hạ xuống rồi thu vào trong túi trữ vật.
 
Tiếp theo hắn đem ánh mắt nhìn về phía hư ảnh của thạch châu, một loại linh hồn và cảm giác tương liên mạnh mẽ xuất hiện. Vương Lâm trong lòng vừa động, tay phải triệu hồi lại. Hư ảnh thạch châu lập tức bay tới, nằm trong lòng bàn tay ngưng tụ dần dần thành thật.
 
Mặt trên đồ án của Thạch châu vẫn là như cũ, hai phiến lá cây. Vương Lâm không nói nửa lời lấy ra thùng gỗ mang theo từ nông trại, mở nắp đem hạt châu ném vào trong nước.
 
Sau một lát, Vương Lâm lấy hạt châu ra, lấy nước trong thùng uống một ngụm, lập tức một cỗ linh khí tự trong cơ thể xuất hiện. Sau đó hắn lấy ra ba thùng gỗ còn lại, phân biệt ngâm hạt châu vào trong, nhìn chằm chằm thạch châu để xem có thể hay không tiến vào Mộng Cảnh không gian.
 
Tiến lại vào trong Mộng Cảnh không gian, nhìn cảnh vật quen thuộc bốn phía, Vương Lâm trầm mặc một chút rồi nhanh chóng bay về phía trước.
 
Không lâu sau, hắn đi vào nơi nguyên anh của Ti Đồ Nam ở.
 
Nguyên Anh của Ti đồ nam hiện tại chẳng qua đã thu nhỏ lại chỉ bằng một phần mười người bình thường so với trước đây mà nói thì giống như một trời một vực.
 
Nguyên Anh toàn thân ảm đạm không ánh sáng, vẻ mặt lại không phấn chấn, uể oải, hai mắt nhắm nghiền. Ở bên cạnh nguyên anh có hai luồng sáng mỏng manh, một trái một phải bay lững lờ bên cạnh.
 
Hai hàng nước mắt của Vương Lâm chảy xuống, đối diện với luồng sáng quỳ xuống dập đầu thật mạnh vái mấy cái. Sau đó hắn khoanh chân cố định lại, cầm lấy bốn cái thùng gỗ đặt cạnh bên người, hung hăng uống một hớp lớn, lập tức tiến hành thổ nạp.
 
Trong cơ thể của Vương Lâm không có nửa phần linh lực. Cho nên hắn cần phải tu luyện lại từ giai đoạn Ngưng khí kỳ. Tuy nhiên bất kể là Vương Lâm hay thân thể Mã Lương cũng tốt, cũng đều đã trải qua quá trình Ngưng khí kỳ cho nên lúc này ngựa quen theo đường cũ, theo thổ nạp của Vương Lâm, tu vi của hắn nhanh chóng khôi phục.
 
Thời gian thấm thoát trôi qua, trong nháy mắt đã được một năm. Nói là một năm nhưng thực tế ở bên trong không gian Mộng Cảnh đã trôi qua gần bảy năm.
 
Trong thời gian một năm, Vương Lâm bất kể ở bên trong Mộng cảnh hay là bên ngoài mộng cảnh đều toàn bộ thổ nạp, nước linh khí bên trong hắn cũng đã phải đi ra ngoài bổ sung mấy lần.
 
Trong không gian Mộng cảnh được ba năm, Vương Lâm đã đạt tới tầng mười lăm của Ngưng khí kỳ, tiếp đó lại dùng hai năm thời gian tiến vào Trúc cơ sơ kỳ, tiếp một năm sau hắn rốt cuộc khôi phục lại tu vi trước kia, Trúc Cơ trung kỳ.
 
Dựa vào cực cảnh thần thức, Vương Lâm ở trong đám Trúc Cơ kỳ tu sĩ chính là tồn tại vô địch. Thậm chí Kết Đan sơ kỳ, Vương Lâm cũng có tự tin có thể liều mạng. Nếu hắn đã đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ thì Kết đan sơ kỳ tu luyện giả, Vương Lâm có bảy thành nắm chắc giết chết.
 
Như vậy, nếu hắn có thể kết đan, phía dưới các tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì hắn chính là đệ nhất nhân trong toàn bộ giới tu chân.
 
Đây là uy lực của cực cảnh!
 
Cực cảnh thần thức và tu vi của bản thân Vương Lâm có quan hệ như là cá và nước. Cực thức tuy mạnh nhưng nếu không có tu vi ở sau lưng ủng hộ thì mặc dù là mạnh cũng vô pháp duy trì liên tục. Chỉ có tu vi đề cao, cực thức được tẩm bổ chậm rãi lớn mạnh mới có khả năng duy trì được liên tục.
 
Tu vi càng mạnh, uy lực của cực thức lại càng có thể thi triển được toàn bộ.
 
Lúc này Vương Lâm trải qua bảy năm tu dưỡng, thân thể Mã Lương đã hoàn toàn dung hợp, không có nửa phần nào không thoải mái. Chẳng qua trên người hắn sự băng ý cũng ngày thêm nồng đậm, dường như một tòa núi băng vạn năm, không ai có thể hòa tan.
 

Tiên Nghịch - Chương #110


Báo Lỗi Truyện
Chương 110/1976