Chương 1085: LIÊN TRẢM


Tuyệt đối không thể đi theo đám người đến Man Hoang đại lục! Vì con khỉ đen này mà tất cả phần mãnh thú trên Man Hoang đều nhớ kỹ Vương Lâm. Nếu hắn quay trở lại thì chắc chắn đám mãnh thú kia sẽ náo động, những náo động này rơi vào mắt đám người hữu tâm thì rõ ràng là phiền toái kinh thiên.
 
Sơ hở này đã hoàn toàn chứng minh Vương Lâm từ trên Man Hoang đại lục này bỏ đi. Nếu kết hợp với thời gian Thi Lạc Hình chết, dù những tên tu sĩ tông phái cấp sáu này phân tích sẽ thấy cái chết của Thi Lạc Hình do Độc Bà Tử gây ra, nhưng cũng sẽ sinh ra mối nghi ngờ cực lớn đối với Vương Lâm.
 
Khi mối nghi ngờ này xuất hiện thì bọn họ chắc chắn sẽ điều tra túi trữ vật của Vương Lâm, thậm chí những tên tu sĩ bá đạo còn trực tiếp sưu hồn. Điều này đối với Vương Lâm lại là một đại họa.
 
Trên mặt Vương Lâm hiện lên vẻ không cam lòng, vẻ mặt này sẽ làm cho bất kỳ kẻ nào cảnh giác. Nếu đổi lại là bất kỳ ai, khi đối mặt với những chuyện thể này cũng sẽ không cam lòng đi theo nhưng nhất định phải khuất phục.
 
Nhưng khi tám tên đệ tử hạch tâm kia tới gần thì Vương Lâm điều khiển con khỉ đen xoay người. Trong khoảnh khắc khi con khỉ thay đổi phương hướng để chuẩn bị theo đám người kia, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên sát khí. Hắn tuyệt đối không thể quay về Man Hoang đại lục, trở về là chết.
 
Mười tám tên tu sĩ, ngoại tử tên đang nắm ngọc giản trong tay thì mười bảy kẻ còn lại tu vi cao nhất cũng chỉ là Tịnh Niết sơ kỳ.
 
Một khi Vương Lâm rat ay phải tranh thù một khoảng thời gian cực ngắn để kết thúc trận chiến. Hắn biết rõ phía sau còn có rất nhiều tu sĩ đang phóng đến đây, nhất định phải xử lý trong một khoảng thời gian cực ngắn, cũng không thể để bất kỳ tên nào sống sót.
 
Vương Lâm ngẩng đầu lên rồi tiến về phía trước một bước, tay phải hắn vung lên phía trước, thuật Hô Phong đột nhiên bùng ra rồi hóa thành năm con hắc long điên cuồng gầm rống, tất cả đều phóng về phía bốn năm tên ở phía trước. Đúng lúc này con khỉ đen lại vung hai tay lên, nó gầm rống một tiếng rồi lập tức tấn công.
 
Vương Lâm nhanh như tia chớp, hắn trực tiếp phóng đến trước mặt một tu sĩ Khuy Niết sơ kỳ. Tốc độ của hắn quá nhanh, đã vượt qua rất xa phản ứng của tên tu sĩ kia. Đồng tử trong hai mắt tên này co rút lại, đang muốn lùi cơ thể về phía sau lưng nhưng trong hai mắt lại xuất hiện một ngón tay đang phóng đến như tên bắn.
 
Ngón tay nhanh chóng điểm vào mi tâm tên này, trong nháy mắt ngón tay lại lập tức được thu hồi, chỉ để lại trên mi tâm tên kia một lỗ nhỏ liên tục phun máu. Lực lượng hủy diệt của tu sĩ Tịnh Niết lập tức tuôn vào trong cơ thể với khí thế mạnh như chẻ tre trực tiếp bóp vỡ nguyên thần của tên này.
 
Vương Lâm cũng không dừng lại, hành động của hắn liên tục như nước chảy mây trôi. Hắn lập tức phóng về hướng khác, trực tiếp đánh thẳng vào người một tên tu sĩ thứ hai. Tay phải Vương Lâm điểm vào cái lên ngực tên này, trong cơ thể lập tức truyền ra những tiếng nổ ầm ầm, máu tươi phun ra như suối.
 
Mà khoảnh khắc này Hắc Long do Hô Phong thuật tạo ra cũng dùng khí thế dũng mãnh đánh thẳng lên người năm tên kia. Năm tên tu sĩ chỉ có cảnh giới Dương Thực đối mặt với thần thông tiên thuật của Bạch Phàm thì căn bản không có bất kỳ cơ hội phản khác, trong nháy mắt đã bị Hắc Long chui vào trong cơ thể, thân thể run lên nổ ầm ầm rồi tan vỡ. Vương Lâm đã tự tay giết chết hai người, một người còn lại bị lực lượng dũng mãnh của hai tay con khỉ đen đập vào, tên này lập tức hóa thành máu thịt, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp không gian.
 
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Thân thể tám tên kia hầu như đồng thời nổ tung rồi hóa thành máu thịt văng ra làm cho bốn phía quanh người Vương Lâm đã hầu như trở thành một màu đỏ.
 
Tiền Quý Chung đang phóng đi ở phía trước đột nhiên quay đầu lại, trong nháy mắt lộ ra vẻ khiếp sợ nhưng lại lập tức trở thành dữ tợn. Thân thể tên này lóe lên rồi phóng thẳng về phía Vương Lâm.
 
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường nhưng trong lòng lại cực kỳ căng thẳng. Bản tôn không có ở đây, chẳng những cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ mà tu vi của hắn sao có thể trêu chọc tu sĩ Toái Niết đây?
 
Nhưng tình hình trước mắt lại làm Vương Lâm không thể do dự. Sau khi ra tay quyết định giết chết tám người, Vương Lâm tiến lên phía trước một bước rồi lóe lên. Hắn nhất định phải giết sạch những tên khác ngoài tu sĩ Toái Niết kia, nếu không một khi có người chạy thoát thì từ nay về sau Vương Lâm khó đi được nửa bước trong Vân Hải tinh vực này.
 
Nhưng chín tên kia bao gồm cả tu sĩ Tịnh Niết cũng lập tức có phản ứng. Tất cả đều nhanh chóng tản ra, tốc độ phóng về phía Vương Lâm của Tiền Quý Chung lại ngày càng nhanh như chớp, thần thông trên hai tay hắn hóa thành một luồng hắc quang bắn về phía Vương Lâm để ngăn cản bước tiến.
 
Hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, tay phải bấm pháp quyết làm khí sát lục bùng ra rồi liên tục ngưng tụ bên ngoài cơ thể. Khí sát lục hóa thành một tầng sát lục bảo vệ Vương Lâm lại không cần suy nghĩ nhiều mà tiếp tục phóng mạnh về phía trước.
 
Khi Vương Lâm xông lên thì thân thể hắn hóa thành một luồng sáng đâm đầu vào thần thông hắc quang của Tiền Quý Chung. Những tiếng nổ ầm ầm vang lên, tầng phòng hộ sát lục trên người Vương Lâm vỡ tan. Thần thông của tu sĩ Toái Niết tuyệt đối không phải tầm thường, trong nháy mắt khi tầng phòng ngự sát lục tiêu tán thì một luồng lực lượng khổng lồ tràn vào trong cơ thể Vương Lâm làm hắn phun ra một ngụm máu tươi.
 
Nhưng cơ thể lại phóng ra khỏi hắc quang trong nháy mắt khi Tiền Quý Chung tiến đến sát bên người. Vương Lâm phóng thẳng về phía chín tên đệ tử hạch tâm, mắt trái hắn bùng lền ánh lửa rồi dung nhập vào tay trái được hắn vung lên. Tinh không đột nhiên bùng lên một biển lửa, có ba tên đệ tử hạch tâm của Hoa Thanh Tông kêu lên thảm thiết trong biển lửa, tất cả đều bị đốt thành tro tàn. Sáu tên còn lại đều biến sắc và lui nhanh về phía sau, vẻ mặt Vương Lâm tái nhợt đang muốn tiếp tục truy kích.
 
Nhưng đúng lúc này Tiền Quý Chung lại gầm lên giận dữ và phóng đến gần, tay phải tên này bấm pháp quyết, mãng xà đầu đen bên dưới lập tức lấp lánh hào quang. Một cây trường thương màu đên hiện lên rồi điên cuồng lao về phía Vương Lâm.
 
Thấy sáu tên kia đang tản ra mà chính mình thì bị tên Tiền Quý Chung kiềm chế, trong mắt Vương Lâm lập tức nổi lên đầy tơ máu. Hắn biết mình và tên Tiền Quý Chung kia chênh lệch quá lớn, nếu hắn dừng lại thì không còn khả năng giết chết sáu người kia.
 
Trong nháy mắt khi trường thương phóng đến gần, Vương Lâm há miệng phun ra một vật. Đây chính là Phong Tiên Ấn mười tám tầng địa ngục.
 
Phong Tiên Ấn này vừa được phun ra lập tức chắn ngang trước người Vương Lâm rồi cùng trường thương đánh thẳng vào nhau. Một tiếng ầm vang lên, Phong Tiên Ấn này lập tức co rút lại rồi lui về phía sau đập vào người Vương Lâm. Hắn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lập tức lui về phía sau. Cách chỗ Vương Lâm không xa có một người, trong nháy mắt khi hắn phóng tới gần thì quét ngang tay phải, một luồng thanh quang trực tiếp hiện lên trên bàn tay, thanh quang này hướng thẳng về cái cổ của tên kia.
 
Đồng tử trong hai mắt tên tu sĩ này co rút lại, hắn nâng hai tay lên, trong cơ thể lập tức bùng ra luồng hắc quang rồi hóa thành một cái khiên khổng lồ cố gắng ngăn cản thanh quang. Nhưng khi tay phải Vương Lâm hạ xuống, cái khiên lớn kia lập tức tan vỡ, hai tay tên tu sĩ kia gãy đôi, một luồng nguyên lực cực mạnh tràn vào trong cơ thể, đầu tu sĩ này vỡ tung, nguyên thần tử vong.
 
"Chỉ còn năm tên!" Tay phải Vương Lâm bấm pháp quyết rồi vung lên phía trước, một cơn mưa khí lập tức bao phủ bốn phía. Cơn mưa này tạo ra rất nhiều nước quét ngang không trung, chỉ trong nháy mắt tất cả nước mưa đã ngưng tụ thành năm thanh tiểu kiếm lấp lánh tinh quang. Năm thanh kiếm này lao vùn vụt đến năm tên đệ tử hạch tâm của Hoa Thanh Tông còn sót lại.
 
Đúng lúc này thì Tiền Quý Chung cũng phóng đến gần, hắn vung một trảo tay phải lên hư không, trước mặt hắn xuất hiện một vết nứt. Trong vết nứt bay ra một cây phất trần màu trắng, Tiền Quý Chung chụp lấy phất trần rồi đập về phía trước.
 
Khoảnh khắc này đột nhiên có một luồng quy tắc thiên địa xuất hiện rồi hóa thành từng đạo bạch quang hàng lâm trên đầu Vương Lâm. Những bạch quang này giống như một cơn mưa kiếm rơi xuống với tốc độ rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã tiến sát bên người. Vương Lâm mạnh mẽ ngẩng đầu lên, mắt trái bùng lên ánh lửa, một bộ khôi giáp màu đỏ máu đột nhiên huyễn hóa ra trên người hắn.
 
Những âm thanh ầm ầm vang lên, luồng bạch quang rơi vào trên người Vương Lâm làm thân thể chấn động dữ dội. Hắn lại phun ra một luồng máu tươi, sắc mặt trở nên tái nhợt, nguyên thần xuất hiện dấu hiệu héo rũ, đùi phải bị bạch quang xuyên qua làm cho máu thịt mơ hồ. Nếu không phải trên người có hộ giáp thì những đòn tấn công này cũng đủ làm Vương Lâm phải chết. Khoảnh khắc này thuật Hoán Vũ hóa thành tiểu kiếp lấp lánh tinh quang đã trực tiếp xuyên qua cơ thể năm tên đệ tử hạch tâm. Những tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, máu thịt tung tóe. Bốn người trong đám kia lập tức vỡ tan, nguyên thần bị diệt vong. Nhưng trong đám này có một người kịp bóp nát ngọc giản trong lúc nguy hiểm, ngọc giản bảo vệ nguyên thần rồi chạy về phương xa.
 
Vương Lâm sao lại cam lòng để tên kia bỏ chạy, hắn vung một trảo tay phải lên hư không, một luồng kiếm quang lập tức lao ra khỏi túi trữ vật, Hứa Lập Quốc lập tức gầm rống rồi đuổi theo phía sau nguyên thần kia.
 
"Không giết được hắn, ngươi sẽ chết!" Đây là câu thần niệm đầu tiên của Vương Lâm khi Hứa Lập Quốc bay ra. Tên này cũng không dám xem thường mà điên cuồng truy kích nguyên thần.
 
Một luồng ngân quang lại lóe lên rồi phóng ra khỏi túi trữ vật, Ngân Y Nữ Thi lại xuất hiện. Nàng không tham gia vây công Tiền Quý Chung mà phóng về những con Linh thú đang mất đi chủ nhân ở khắp bốn phía.
 
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi của một hơi thở, tất cả tu sĩ khác ngoại trừ Tiền Quý Chung đều bị giết. Đây cũng chính là một trách nhiệm cực kỳ khó khăn đối với Vương Lâm. Nhưng vào giờ phút này hắn cũng không thể được thư giãn, nguy cơ lớn nhất đối với hắn chính là tên tu sĩ Toái Niết trước mặt.
 
Vương Lâm nóng lòng giết chết những tu sĩ khác vì nguyên nhân sợ bọn họ bỏ chạy, quan trọng hơn chính là muốn giết tên tu sĩ Toái Niết này thì tuyệt đối không thể có bất kỳ điều gì quấy rối. Hắn phải tập trung tất cả tinh thần để đánh trúng, mà cũng chỉ có một khả năng như vậy mà thôi.
 
- Nếu có bản tôn ở đây thì giết chết tên này chắc chắn sẽ dễ hơn bây giờ nhiều.
 
Vương Lâm điểm một chỉ tay phải lên Phong Tiên Ấn, tinh quang lập tức bao phủ khắp bốn phía, một đám hồn phách từ mười tám tầng địa ngục truyền ra.
 
Linh hồn mạnh nhất trong số này chính là do hai phân thân của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử. Bọn họ là đòn sát thủ của Vương Lâm, trong nháy mắt khi xuất hiện thì tinh vực này lập tức được bao phủ trong những luồng khí âm hàn.
 
Vẻ mặt Tiền Quý Chung trở nên rất khó coi, hắn không thể ngờ chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà tên thanh niên tóc trắng trước mặt lại bùng ra những thần thông hùng mạnh như vậy. Tên kia dám đứng trước mặt mình giết sạch sẽ đệ tử hạch tâm, mà thần thông của chính mình đánh lên người tên tu sĩ kia lại không thể giết chết được hắn.
 
Tâm thần Tiền Quý Chung lại càng cảm thấy khiếp sợ chính là thần thông hóa thành từ hồn được tên tu sĩ kia thi triển. Trong đám đó có hai linh hồn bùng ra khí tức làm hắn cảm thấy kinh hoàng. Khí tức của hai linh hồn này đại biểu cho thực lực của chúng khi còn sống, cũng đủ làm kinh thiên động địa. Dù lúc này chỉ là tồn tại linh hồn, cũng không thể mạnh bằng khi còn sống nhưng vẫn làm tâm thần Tiền Quý Chung phải sợ hãi.
 
Khi Vương Lâm chỉ một ngón tay ra, linh hồn của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử lập tức gầm lên dữ dội rồi lao thẳng về phía Tiền Quý Chung. Nhưng nếu chỉ là như vậy thì không thể kết thúc cuộc chiến trong khoảng thời gian ngắn được, nếu cuộc chiến kéo dài những tu sĩ tiếp viện ở phía sau sẽ đi đến, ngày hôm nay Vương Lâm chắc chắn sẽ phải chết.
 
Hai mắt Vương Lâm lập tức tràn đầy huyết sắc, hắn vung một trảo tay phải lên hư không. Trong nháy mắt linh hồn của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử lao ra, Vương Lâm đã rút Thiết Kiếm ra.
 
Thiết Kiếm vừa được lấy ra thì tinh không lập tức chấn động, ngay cả những ngôi sao khắp bốn phía cũng trở nên run rẩy. Những ngôi sao kia lập tức bị đẩy về phía sau, mây gió bên trên cuồn cuộn vận chuyển.
 
- Thứ Không Niết!
 
Hai mắt Tiền Quý Chung trở nên ngưng trọng. Nếu nói khi tử hồn xuất hiện hắn cảm thấy sợ hãi thì trong nháy mắt khi nhìn thấy thanh Thiết Kiếm kia, hắn đã chấn động đến mức khó thể nào tin. Những tham vọng nồng đậm đột nhiên bùng ra khắp toàn thân Tiền Quý Chung, hắn tiến về phía trước một bước, tu vi Toái Niết lập tức điên cuồng bắn ra.
 
Tu sĩ Toái Niết vượt xa Tịnh Niết, trận chiến này đối với Vương Lâm là khổ chiến. Hắn nhất định phải thắng mà cũng nhất định phải nhanh.
 

Tiên Nghịch - Chương #1085


Báo Lỗi Truyện
Chương 1085/1976