Chương 108: Thần thức cực cảnh


Bên trong truyền tống trận sáng lên từng đạo ánh sáng chói lòa, từng làn
 
khí nhẹ bất thình lình chậm rãi xuất hiện trong trận pháp, ngay sau đó truyền tống trận vận hành trở lại.
 
Ở bên ngoài truyền tống trận, vào thời điểm trận pháp chuyển động cả đám du hồn toàn bộ thối lui, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.
 
Chỉ sợ đây là lần mở ra cuối cùng truyền tống trận của chiến trường ngoại vực. Đám tu sĩ trong trận đều lộ ra vẻ sống sót sau tai nạn, cả đám từ từ biến mất trong truyền tống trận.
 
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào động tĩnh trong truyền tống trận: Mỗi lần biến mất một người hắn đều yên lặng chú tâm tính toán thời gian.
 
Ba người Chu Tử Hồng do dự không chừng không biết có nên rời đi hay không. Trong lúc đang do dự ba người bỗng nhiên nghe thấy tiếng Vương Lâm.
 
"Ba người các ngươi đi trước đi. Ra ngoài chờ ta." Ba người lập tức thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy ra ngọc phù nhẹ đưa linh lực vào, thoáng cái liền biến mất không còn hình bóng.
 
Vẫn trụ lại chờ một hồi sau khi toàn bộ tu sĩ trong trận pháp rời đi, Vương Lâm thì thào lẩm bẩm: "Ba giây!" Sau khi nói xong, trong mắt hắn chợt lóe tinh quang, thoáng cái hắn nhảy ra thẳng đến truyền tống trận, đồng thời tay phải hắn vừa lật xuất ra ngọc phù dùng để khởi động truyền tống.
 
Tốc độ của hắn cực nhanh trong nháy mắt liền tới gần quầng sáng phòng ngự bên ngoài truyền tống trận. Trong khoảnh khắc hắn xuyên qua quầng sáng bất thình lình bốn phía xuất hiện một đám tơ đen. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe sáng, hắn cũng không né tránh để mặc cho đám tơ đen kia như tia chớp phóng tới.
 
Tại thời điểm đám tơ đen tới gần thân thể Vương Lâm, chỗ mi tâm hắn chợt sáng lên, ngay tức thì bên ngoài thân thể Vương Lâm hiện ra bốn mươi chín cái ký hiệu. Tự động ngăn chặn đám tơ đen.
 
Đám tơ đen liên tiếp công phá bốn mươi ba cái ký hiệu sau đó năng lượng tan hết tiêu biến mất không còn chút gì.
 
Hết thảy cái này nói thì chậm nhưng xảy ra cực nhanh. Gần như chỉ trong chớp mắt Vương Lâm không chút tổn hại nhảy vào trong trận, ngọc phù trong tay lập tức sáng lên và tiếp đó truyền tống trận vận hành liên tục.
 
Trong lòng Vương Lâm rất lo lắng. Thông qua quan sát vừa rồi hắn biết khi ngọc phù kết nối với truyền tống trận liên tục chỉ cần thời gian ba giây. Ba giây này là thời điểm nguy hiểm nhất, nếu vượt qua thì chắc chắn có thể thành công truyền đi.
 
Giây thứ nhất! Mấy mươi sợi tơ đen đột nhiên xuất hiện, từ khắp nơi như mũi tên rời cung xuyên qua quầng sáng. Giờ phút này tận đáy lòng mình Vương Lâm hiểu rằng thân thể mình quyết không thể di động ở phạm vi lớn, bằng không tất nhiên sẽ gây trở ngại cho truyền tống. Nhưng nếu là phạm vi nhỏ thì với tốc độ của những sợi tơ đen này lại quá nhanh khó có thể né tránh.
 
Hết thảy đã được Vương Lâm tính toán trước, lúc này sắc mặt hắn sa sầm xuống, tại mi tâm cấp tốc lóe sáng từng bộ trận pháp kết thành bởi từng bộ bốn mươi chín cái ký hiệu, nối tiếp nhau xuất hiện ở ngoài thân thể của hắn.
 
Trước đó Vương Lâm một hơi chế tác ra hai mươi mốt bộ trận pháp, vừa rồi hao tổn mấy bộ, lúc này ở ngoài thân hắn có tới gần một ngàn cái ký hiệu đang tỏa ra tác dụng phòng ngự.
 
Chỉ nghe một tràng tiếng vỗ vụn liên tục vang lên, các ký hiệu bên ngoài thân thể Vương Lâm chỉ trong thời gian một giây này nhanh chóng vỡ tan.
 
Sự việc phát sinh cực nhanh! Thời gian một giây! Mấy chục sợi tơ đen xung phá gần chín trăm cái ký hiệu sau đó năng lượng tan hết liền tiêu biến mất.
 
Lúc này Vương Lâm chẳng những không có thở phào, ngược lại càng thêm ngưng trọng: Hắn biết tất cả sự chuẩn bị trước đó chỉ có thể duy trì đến thời điểm này, còn hai giây tiếp theo cần phải tự mình cứng rắn kháng cự. Hắn lẳng lặng tung ba cái túi trữ vật trên người lên, quét thần thức một vòng, lập tức trong đó bay ra vô số pháp bảo, ánh sáng muôn màu sắc lập tức lóe lên bao phủ khắp bốn phía thân thể hắn. Nhìn thoáng qua e là không dưới mấy trăm kiện pháp bảo.
 
Trước đó Vương Lâm đã từng tra xét qua ba túi trữ vật này, trong đó đúng là có một số vật hữu dụng. Nếu như đổi là người khác chỉ sợ cũng không dám cùng một lúc khống chế nhiều pháp bảo như vậy. Cho dù với thần thức của Vương Lâm, khống chế tất cả cũng có chút gượng gạo.
 
Truyền tống ngọc phù nối tiếp với trận pháp đã tiến vào giai đoạn giữa, vừa mới qua một giây. Hiện tại là giây thứ hai!
 
Đồng tử trong mắt Vương Lâm dột nhiên co rút lại, hắn cười khổ trong lòng: ở bốn phía vô thanh vô tức xuất hiện mấy trăm sợi tơ đen đồng loạt bắn tới. Bên ngoài thân thể của hắn còn không đến một trăm ký hiệu ngay cả tác dụng ngăn chặn cũng không có, vừa tiếp xúc ngay lập tức liền tán loạn.
 
Ngay sau đó đến những pháp bảo. Chỉ nghe tiếng rầm rầm vang dội, những pháp bảo đó ngay tức thì bị dập nát không còn một mảnh. Vương Lâm thầm than trong lòng: những pháp bảo đó dù sao hắn cũng chưa có tế luyện không thể phát huy được toàn bộ tác dụng của chúng.
 
Mặc dù như thế dưới sự ngăn cản của những pháp bảo, mấy trăm sợi tơ đen cũng có gần một nửa hao hết năng lượng tiêu tan. Lúc này, những sợi tơ đen còn lại không còn có gì ngăn cản trong nháy mắt liền chui vào trong cơ thể Vương Lâm.
 
Sợi tơ vừa vào trong cơ thể, năng lượng hủy diệt lập tức bùng nổ. Thần thức khổng lồ của Vương Lâm tức thì bị tổn hại không chịu nổi. Nhưng hắn vẫn đang ngoan cường chống cự giữ vững linh hồn bất diệt của mình.
 
Ở giây thứ hai này hắn kiên cường gắng gượng kháng cự vượt qua. Lúc này Vương Lâm lộ bộ mặt dữ tợn, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm hư không nơi xa cười điên cuồng, nói: "Cái pháp tắc giới luật chó má gì. Đến đi! Đến ngăn cản ta trở về đi! Lão tử đã chết một lần! Lúc này đây, ai cũng không thể ngăn cản ta!" Cực cảnh! Loại cảnh giới này vốn là nơi phát ra linh lực của người tu tiên. Nhưng lúc này mặc dù toàn thân Vương Lâm không có nửa điểm linh lực. Nhưng trong thần thức linh hồn của hắn lại quỷ dị xuất hiện biến hóa của cảnh giới cao nhất.
 
Chiến trường vực ngoại ở trong phạm vi sụp đổ, bỗng nhiên nổi lên một
 
trận sấm sét kinh thiên động địa, trong tiếng ầm vang đó một nửa chiến trường bị phá nát, vô số không gian vỡ vụn mở ra vô số khe nứt.
 
Một cỗ uy áp khổng lồ từ bên trong hư vô truyền đến, ba gã hàng xóm của Vương Lâm lúc này toàn thân run rẩy lùi dần vào trong không gian tịch diệt không dám lưu lại.
 
Chúng nó còn như thế thì càng không cần phải nói đám du hồn này. Lúc này cả đám hốt hoảng bỏ chạy, theo khe hỡ không gian xuất hiện ở phụ cận rất nhanh bay về lại rồi tan biến trong không gian.
 
Lúc này, ngọc phù nối tiếp với truyền tống trận đã tiến vào thời kỳ cuối, thời gian vào giây thứ ba!
 
Trong ánh mắt điên cuồng của Vương Lâm mang theo một tia lạnh giá, trong hung tàn kèm theo một chút vắng lặng. Uy áp này mặc dù khổng lồ, nhưng thân thể Vương Lâm. Vẫn đứng thẳng tắp như thân cây tùng. Thần thức của hắn mặc dù bị tàn phá nhưng lại có một cỗ khí tức không thể tả tràn ngập trong đó.
 
Đây là một cỗ khí tức của Cực cảnh, một cỗ ý niệm mà bất kỳ sinh linh nào cũng không thể ngăn cản. Lúc này nếu như so sánh lấy ví dụ uy áp kia như áp lực của núi thái sơn đè xuống, vậy thì Vương Lâm lại giống như một thanh lợi kiếm vững chắc không gì khuất phục.
 
Có lẽ thái sơn sẽ ép lợi kiếm vỡ vụn, nhưng dù có vỡ vụn lợi kiếm này cũng phải theo truyền tống trận rời khỏi nơi này.
 
Giây thứ ba! Một bàn tay to do vô số sợi tơ đen tạo thành từ bên trong hư vô thò ra chộp tới Vương Lâm. Bàn tay này do vô số kể sợi tơ đen tạo thành.
 
Tại đây trong khoảnh khắc bàn tay to xuất hiện, chiến trường vực ngoại toàn sụp xuống. Giống như một khối băng thật lớn bị người đập nát vụn, từng khối từng khối chiến trường vỡ vụn. Vô số không gian vỡ thành mảnh nhỏ tăng tạo thành các khe nứt không gian.
 
Trong nháy mắt toàn bộ chiến trường vực ngoại biến mất. Còn lại chỉ có bốn tòa truyền tống trận đơn độc treo giữa hư không.
 
Giây thứ ba! Đây là một trận đối kháng giữa pháp tắc giới luật và Cực cảnh. Thần thức của Vương Lâm tại thời điểm bàn tay to kia chụp được lập tức vỡ tan, nhưng mới vừa tan ra thì lập tức lại được lực lượng thần bí của Cực cảnh đó một lần nữa tổ hợp rồi lại ngoan cường chống cự.
 
Trong quá trình này Vương Lâm lại một lần nữa thật sự cảm nhận được cái loại cảm giác "cực cảnh".
 
Lần đầu tiên là khu thành thị đổ nát.
 
Lần thứ hai là ở trong Quyết Minh Cốc.
 
Lần thứ ba là vào lúc linh hồn thức tỉnh trong không gian tịch diệt.
 
Hiện tại là lần thứ tư! Mỗi một lần, lực lượng của cực cảnh đều được gia tăng. Nhất là lúc này đây thần thức của Vương Lâm tràn ngập vận ý của cực cảnh. Thần thức của hắn cứ mỗi lần tán loạn rồi tổ hợp không ngừng được tinh luyện.
 
Trong thời gian một giây này thần thức khổng lồ của Vương Lâm đã trải qua cả vạn lần tán loạn rồi tổ hợp. Thần thức cô đọng dần dần, cuối cùng càng ngày càng nhỏ nhưng nội chất của nó lại có biến hóa tăng trưởng ngất trời.
 
Ý nghĩa của Cực cảnh toàn bộ dung nhập hoàn toàn trong nó.
 
Nguồn gốc của cực cảnh không người nào biết, nhưng có một điều có thể khẳng định là: vô số năm qua tất cả tu sĩ có được cực cảnh chỉ là trên phương diện linh lực. Còn cảm nhận được ý của Cực cảnh thì duy nhất chỉ có một người là Vương Lâm. Dưới lớp lớp cơ duyên xảo hợp đi ngược lại con đường của nó. Trên thần thức được đóng dấu ấn của cực.
 
Trong thần thức ẩn chứa Cực cảnh tạo thành hết thảy những kết quả này.
 
Kỳ thật pháp tắc giới luật hình thành bàn tay to đã dẫn tới tác dụng thúc đẩy toàn bộ. Linh hồn của Vương Lâm vốn sau khi dung hợp Nghịch Thiên châu trong thần thức đã có một tia Cực cảnh cực kỳ bé nhỏ. Nhưng nếu không có áp lực từ bên ngoài vậy thì cho dù Vương Lâm có tu luyện ra linh lực đi nữa tia "cực" này cuối cùng cũng sẽ tiêu tan dần đi.
 
Nhưng lúc này dưới áp lực mãnh liệt của bên ngoài thần thức từ từ thu nhỏ lại, cực cảnh lại dần dần mở rộng ra, cuối cùng hoàn thành dung hợp hai thứ làm một. Sự dung hợp đó vẫn còn ở mức độ sơ khai. Hoặc có thể nói: hiện tại thần thức của Vương Lâm cũng không phải toàn bộ đều là cực
 
cảnh, mà trong đó có rất nhiều tạp chất.
 
Cực là một loại cảnh giới. Loại cảnh giới này có sẳn thuộc tính đơn nhất. Nói cách khác, nếu linh lực có đủ cực cảnh vậy thì hết thảy mọi phát triển đều sẽ dồn vào xây dựng linh lực.
 
Giống như vậy, hiện tại dấu ấn cực cảnh trên thần thức của Vương Lâm, như vậy linh lực của hắn từ nay về sau sẽ không đem lại uy lực như trước. Nhưng thần thức của hắn lại có thể dễ dàng diệt sát hết thảy tồn tại đồng cấp bậc, bất chấp cả sơ, trung, hậu ba kỳ. Chỉ có điều điểm cuối của Cực cảnh là Nguyên Anh hậu kỳ.
 
Điểm này ngoại trừ Nghi Tự Giả thời kì thượng cổ, còn chưa từng có tu sĩ nào đột phá tới cực cảnh. Mặc dù là việc Nghi Tự Giả độ kiếp cũng do người khác thông qua một vài dấu hiệu nghiền ngẫm mà ra. Cụ thể rốt cuộc là thực hay giả ngoại trừ đương sự ra không người nào biết.
 
Cực cảnh thật đáng sợ. Loại bất chấp uy lực hùng mạnh của sơ, trung, hậu ba kỳ này nhất định sẽ nhận sự ngăn cản của pháp tắc của thiên địa. Nếu để mặc cho nó phát triển không hạn chế vậy thì có thể nói hoàn toàn khẳng định: tu sĩ cực cảnh là tồn tại vô địch.
 
Cho nên thời thượng cổ các học giả nghiên cứu cực cảnh đã từng suy diễn:
 
cái gọi là tu sĩ cực cảnh không thể đột phá Nguyên Anh kỳ, bởi vì vào thời điểm đột phá sẽ bị pháp tắc của Thiên địa gạt bỏ không thương tiếc.
 
Tuyệt đối không cho phép xuất hiện tu sĩ cực cảnh có tu vi trên Nguyên Anh kỳ!
 
Chỉ có điều với cực cảnh hiện giờ của Vương Lâm đối với pháp tắc giới luật mà nói vẫn còn quá bé nhỏ không đáng kể. Theo bàn tay to càng ngày càng gần tốc độ sụp đổ thần thức của Vương Lâm, dần dần vượt qua tốc độ tái tạo lại. Cuối cùng ầm một tiếng thần thức Vương Lâm vỡ tan, nhưng cùng lúc thần thức vỡ tan những chỗ tạp chất cũng theo đó tan nát. Hiện tại Vương Lâm còn lại là một tia ký hiệu cực gần giống như khởi đểm!
 
Nếu không có pháp tắc giới luật, Vương Lâm có thể tự đề luyện ra một tia ký hiệu cực này, chỉ sợ là vô vọng. Nhưng hiện tại dưới tác dụng của áp lực, hắn lại thành công. Ký hiệu cực tinh thuần này xuất hiện, cho dù là bàn tay to kia cũng không khỏi bị nó làm cho ngưng lại. Đúng lúc này, giây thứ ba đã hết! Truyền tống trận bắt đầu mở ra.
 

Tiên Nghịch - Chương #108


Báo Lỗi Truyện
Chương 108/1976