Chương 1072: TINH HỒN


Thanh âm này dường như từ giữa trời và đất truyền lại, mờ mờ ảo ảo, vừa giống như ở bên tai, vừa như là từ xa truyền lại, nhưng hắn nghe kỹ, lại dường như là ở trong tâm thần.
 
Một chữ thật đơn giản, một thanh âm rất bình tĩnh, nhưng truyền vào trong tâm thần của Tôn Vân lại làm cho thân thể nàng run lên, giống như trời đất bên cạnh nàng sụp đổ, hình thành những sợi tơ vô hình quấn quanh thân mình, khiến cho thân thể của Tôn Vân, nguyên thần, thậm chí nguyên lực trong cơ thể đều ở trong khoảnh khắc này đứng im.
 
Ngay cả suy nghĩ của nàng toàn bộ cũng không còn vận chuyển, dường như lưu lại trong thế giới từ kiếp trước.
 
Thân ảnh của Vương Lâm xuất hiện ở trước mặt Tôn Vân.
 
Tôn Vân đang khoanh chân ngồi, thân hình mũ miều ẩn giấu trong quần áo, giờ phút này lại càng hiện rõ. Bên trong gian phòng này còn có một mùi hương tỏa ra từ trên thân thể Tôn Vân.
 
Vẻ mặt của nàng vẫn còn giữ lại vẻ kiên nghị lúc trước, không hề cử động.
 
Từ trong tay của Tôn Vân lấy ra một đan dược màu đen. Vương Lâm cẩn thận nhìn lại, màu sắc của đan dược này dường như là nguồn gốc của hết thảy hắc ám trên thế gian, khiến cho người ta nhìn vào, như thể tâm thần bị hút đi.
 
Quả là một đan dược đặc biệt!
 
Vương Lâm thì thầm tự nói, thần thức đảo qua đan dược này, ánh mắt lộ ra vẻ tính toán. Hiểu biết về đan dược của hắn kém hơn hiểu biết về thuật cấm chế rất nhiều, nhưng tu vi của hắn thông thiên, thần thức tràn ngập bên trong đan dược, phân tích ra được kết cấu bên trong đan dược này.
 
Chỉ là tuyệt đại bộ phận đều là những thứ hắn không nhận biết được, càng quan trọng hơn đó là bên trong đan dược này hắn cảm nhận được một linh hồn đang dao động.
 
Rất thú vị!
 
Hai mắt Vương Lâm lóe lên, một lần nữa nhìn thoáng qua đan dược này để xác định cảm giác của mình là đúng hay sai. Bên trong đan dược này quả thật là có linh hồn dao động, sự dao động của linh hồn này không mạnh, nhưng cực kỳ cứng cỏi.
 
Nhắm hai mắt lại, Vương Lâm có cảm giác cái mình nhìn thấy không phải là một đan dược, mà là một tinh hồn của mãnh thú! Hình dạng của tinh hồn này giống như một con vượn, cực kỳ bạo ngược, điên cuồng giãy giụa trong tay hắn, Chỉ là trên người con vượn này có rất nhiều phong ấn, khiến cho nó hoàn toàn khoogn thể vùng vẫy thoát ra.
 
Mở mắt ra, hết thảy ảo giác biến mất, Vương Lâm lại đem đan dược đặt vào giữa hai ngón tay của Tôn Vân, lui về phía sau vài bước, tay phải chỉ về phía trước.
 
Lập tức những sợi tơ vô hình quấn quanh người Tôn Vân toàn bộ tiêu tan, thân thể Tôn Vân run lên, khôi phục lại bình thường. Hết thảy việc này đối với nàng mà nói dường như chỉ trong nháy mắt, giống như kiếp trước và kiếp này chồng lên nhau.
 
Tu vi của Vương Lâm cao hơn nàng rất nhiều, dưới Định Thân Thuật, Tôn Vân thậm chí cũng không có khả năng phát hiện ra sự dị thương, vẫn duy trì động tác như trước kia, mắt lộ ra vẻ kiên định, đem đan được nuốt vào miệng. Vương Lâm bình tĩnh đứng sau thân thể nàng nhìn lại.
 
Tôn Vân hoàn toàn không hề nhận biết được ở phía sau mình có một người, mà sau khi nuốt đan dược vào, sắc mặt lập tức trở nên hồng hào, dường như lộ ra vẻ thống khổ, trên trán toát mồ hôi, quần áo toàn thân nàng nhanh chóng ướt nhẹp mồ hôi, dính sát vào người.
 
Từ phía sau nhìn lại, Vương Lâm nhìn thấy rõ ràng nữ tử ở phía trước trong lúc khoanh chân ngồi chỗ từ lưng đến cánh tay tạo thành hình vòng cung. Sắc mặt Tôn Vân càng lúc càng hồng, hai mắt nhắm lại, rõ ràng cảm giác được bên trong cơ thể dường như có một lửa thiêu đốt.
 
Ngọn lửa này thiêu đốt nguyên thần nàng, dần dần ở bên trong tâm thần nàng có một con vượn đen mắt vàng biến ảo hiện ra. Con vượn đen mắt vàng này thân mình to lớn, khí thể hung ác tràn ngập, trong tiếng rít gào rống giận, lao thẳng đến nguyên thần của nàng.
 
Ngọn lửa giờ phút này đã tràn ngập trong nguyên thần Tôn Vân. Nguyên Thần của nàng lúc trước dã bị thương, giờ phút này ở bên trong ngọn lửa lại càng thống khổ, nhưng không hề lui bước, mà chiến đấu với con vượn đen mắt vàng này. Nguyên thần này giống như là một chiến trường, nguyên thần cùng với con vượt này như thể chiến đấu sinh tử, con vượn kia trong tiếng rít gào dương như muốn xé rách nguyên thần này, xé rách thân thể Tôn Vân, không muốn để cho ngọn lửa kia thiêu đốt, muốn thoát ra ngoài. Nhưng nguyên thần của Tôn Vân vẫn quấn chặt con vượn đen, để mặc cho ngọn lửa kia thiêu cháy bản thân đồng thời nhanh chóng luyện hóa con vượn đen kia, dường như nếu không luyện hóa được con vượn đen này thì quyết không cam lòng.
 
Chỉ là con vượn đen kia quá to lớn, tốc độ bị luyện hóa ở bên trong tâm thần của Vương Lâm chậm hơn tốc độ nguyên thần của bản thân Tôn Vân bị thiêu đốt. Vì thế, nguyên thần của Tôn Vân liên tiếp lùi ra sau, sắc mặt bên ngoài đã trở nên đỏ thẫm, lại còn bắt đầu run rẩy.
 
Nuốt vào Nhập Tử Hồn Đan là nuốt vào một nguy cơ sinh tử, điểm này trong lòng Tôn Vân hiểu rất rõ. Nếu không phải vì muốn tu vi nhanh chóng đột phá để có thể có được sức mạnh lớn nhấn trợ giúp cho sư tôn, nàng tuyệt đối sẽ không tùy tiện nuốt đan dược này. Sư tôn đối với nàng có đại ân, vì sư tôn, nàng có thể không tiếc hết thảy!
 
Mắt thấy nguyên thần đã bị con vượn đen đến đường cung, con vượn này chỉ bị luyện hóa non nửa thân thểm chỉ đưa tay một cái sẽ xé rách nguyên thần của Tôn Vân.
 
Đúng lúc này, Vương Lâm nâng tay phải lên, hắn chính là muốn cẩn thận quan sát đan dược này có tác dụng như thế nào, nếu Tôn Vân thất bại, cũng sẽ không có cơ hội quan sát tận mắt.
 
Thôi, ta cũng cho ngươi một cơ hội!
 
Vương Lâm lắc đầu, ngón trỏ tay phải điểm vào thiên linh của Tôn Vân. Dưới một chỉ này, thần thức của Vương lâm bỗng nhiên chuyển động, trực tiếp tiến vào trong tâm thần Tôn Vân.
 
Bên trong tâm thần của Tôn Vân, nguyên thần của nàng không ngừng lui về phía sau, mơ hồ lộ ra sự tuyệt vọng. Mắt thấy con vượn đen kia đánh tới, trong nháy mắt này đột nhiên có một thân ảnh áo trắng đi vào tâm thần. Thân ảnh áo trắng này nàng không nhìn rõ hình dáng, chỉ có thể nhìn thấy tóc bạc phất phơ trên đầu. Thậm chí còn chưa kịp hoảng sợ không biết vì sao người tóc trắng này xuất hiện bên trong tâm thần của mình, nguyên thần của Tôn Vân đột nhiên run lên, không dám tin nhìn về phía trước.
 
Chỉ thấy sau khi thân ảnh áo trắng này xuất hiện, tay phải tùy ý tung ra một chỉ, lập tức đánh tới. Con vượn đen kia kêu lên một tiếng thảm thiết, thân mình nhanh chóng lùi về phía sau, từng trận tiếng động ầm ầm từ bên trong thân thể con vượn truyển ra, thân thể đột nhiên bắt đầu sụp đổ, bị ngọn lửa bốn phía nuốt lấy, điên cuồng luyện hóa.
 
Tôn Vân ngây ra, phong thái của một chỉ này làm cho nàng rung động. Nàng không thể hình dung ra một chỉ này, chỉ là có cảm giác, trong khoảnh khắc vừa rồi, một chỉ này dường như đã xâm chiếm toàn bộ tâm thần của nàng, đủ để kinh thiên động địa. Dưới một chỉ này, dường như trời đất đều run rẩy, trời cao như muốn sụp đổ.
 
Nàng đã từng chứng kiến sư tôn Lữ Yên Phi thi triển thần thông, nhưng giờ phút này, nàng hiểu rõ cho dù là sư tôn cũng không thể thi triển được một chỉ kinh thiên như vậy, cho dù là sư tôn, dưới một chỉ này, chỉ sợ cũng phải thối lui mà chết.
 
Nàng cũng từng chứng kiến qua vị sư tổ đã quy tiên thi triển thần thông, nhưng cho dù là sư tổ, theo nàng cũng rất khó thi triển ra được thần thông bậc này. Nhất là động tác tùy ý của người áo trắng kia dương như rất thoải mái, nhưng lại làm rung chuyển tâm thần nàng.
 
Người áo trắng kia dường như quay đầu lại nhìn Tôn Vân một cái, bước một bước, đi ra xa khỏi tâm thần nàng, biến mất không thấy, còn lại ở trong mắt của Tôn Vân chỉ còn một đầu tóc trắng kia, rõ ràng khắc sâu ở trong lòng.
 
Con vượn kia bị luyện hóa trong tâm thần, hình thành một luồng hồn lực kỳ dị, ngay trong khoảnh khắc này, điên cuồng dung nhập vào trong nguyên thần của Tôn Vân, khiến cho nàng không thể suy nghĩ về hình ảnh màu trắng còn lưu lại trong mắt. Nàng không ngừng hấp thu hồn lực, dần dần tiến nhập vào trong một trạng thái kỳ dị giống như là một cảnh giới mới.
 
Ở trong trạng thái kỳ dị này, từng sự lý giải đối với đạo, từng sự minh ngộ đối với trời đất từ trong hồn lực truyền ra, dung nhập vào nguyên thần. Con vượn đen cũng không phải là mãnh thú tầm thường mà là một linh thú đặc biệt trong Vân Hải Lĩnh Vực. Loại thú này giống như người, đã tu đạo, đối với trời đất cũng đã có cảm ngộ.
 
Lại thêm ưu thế tuổi thọ lâu dài trời sinh, mình ngộ đối với trời đất so với tu sĩ không hề ít sâu sắc hơn. Con vượn đen này đã có tuổi thọ hơn ba ngàn năm, hồn của nó phối hợp với thuật luyện đan, hóa thành một viên Nhập Tử Ly Hồn Đan!
 
Cũng không biết qua bao lâu, Tôn Vân chậm rãi mở hai mắt, trong mắt tỏa ra hào quang sáng ngời, một tia khí tức Dương Thực vờn quanh thân thể nàng. Vẫn còn chưa đạt tới Dương thực, nhưng lúc này nàng đã mở ra cửa lớn để tiến vào Dương Thực, phải đem những cảm ngộ lúc trước toàn bộ thấu hiểu thì mới có thể chính thức trở thành Dương Thực tu sĩ!
 
Tôn Vân mạnh mẽ quay đầu nhìn lại phía sau, nhưng không nhìn thấy bất kỳ một bóng người nào, cả căn phòng chỉ có một mình nàng. Chỉ là nàng làm thế nào cũng không thể quên phong thái một chỉ của người tóc bạc kia.
 
Trầm mặc trong chốc lát, trên mặt Tôn Vân lộ vẻ ảm đạm, nàng kinh ngạc nhìn về phía trước, màu trắng ở trong đầu thủy chung vẫn không tiêu tan, dường như đây không phải trực giác của tu sĩ, mà là của một người con gái, dường như thân ảnh này… nàng đã từng gặp qua… Ảo giác này… tóc trắng… tóc trắng… Hai mắt Tôn Vân dần dần trở nên sáng ngời, nàng nghĩ tới lời nói của sư tổ. Sư tổ trước khi quy tiên sau khi thi triển thần thông Trạch Linh, chỉ nói ra một câu:
 
Phía bắc… tóc trắng… Lồng ngực của Tôn Vân phập phồng không ngừng, nàng lập tức đi ra khỏi phòng, hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng đến tẩm cung của sư tôn ở dãy núi phía nam.
 
Vương Lâm đứng bên cửa sổ nhìn đạo cầu vồng đang dần dần bay đi xa trên bầu trời tối đen, trong mắt lộ vẻ đã hiểu ra.
 
Không ngờ… trong Vân Hải Tinh Vực này lại có loại đan dược này tồn tại… Nếu nói như vậy, linh thú càng mạnh, hồn phách lại càng có thể trợ giúp nhiều cho việc cảm ngộ ý cảnh… Điểu này, đúng là hoàn toàn khác biệt với hai giới Lôi Vũ.
 
Trong lúc trầm ngâm đột nhiên thần sắc Vương Lâm khẽ động. Hắn nghĩ tới năm đó ở Chu Tước Thánh Tông, Mặc Trí đã đưa tới một tinh hồn do kỳ sư luyện hóa.
 
Ngay lúc này, tại tầng năm của Vân Hải Tinh Vực, bên trong một đám tinh vụ nồng đậm cách đại lục Mạc La không xa, một con mãnh thí màu đên, thân thể như một con nòng nọc lớn chứng trăm trượng đã chậm rãi phi hành.
 
Đầu của con mãnh thú này rất lớn, chiếm hơn một nửa thân thể, cái miệng lớn trông như một vết sẹo, thi thoảng lại mở ra, dường như nuốt lấy đám tinh vụ, lộ ra hàm răng chi chít cùng với vẻ hung dữ khát máu. Cái đuôi dài nhỏ phía sau nó chậm rãi lay động.
 
Trên đỉnh đầu nó có hai người đang đứng, phía trước là một thanh niên, toàn thân mặc áo tím, tướng mạo anh tuấn, nhưng lại có một luồng tà khí bao phủ, khiến cho cả người hắn thoạt nhìn trông có vẻ bạo ngược. Ở phía sau thanh niên này có một lão già đi theo, hắn cung kính đứng ở nơi đó, thần sắc bình tĩnh, chỉ là thi thoảng lại nhìn về phía thanh niên này, hai mắt lộ ra vẻ cưng chiều.
 
Thiếu gia ta không những muốn Lữ Yên Phi trở thành thê thiếp lô đỉnh, mà còn muốn Quy Nguyên Tông này trở thành tẩm cung của thiếu gia ta! Tống thúc, ngươi nắm chắc được mấy phần?
 
Nếu lão đạo kia chưa chết, thì lão phu nửa phần nắm chắc cũng không có, nhưng lúc này, là mười phần!
 
Giọng điệu của lão giả bình thản, trong mắt lóe lên hàn quang. Thanh niên kia nghe thất vậy cười ha hả, liếm liếm môi, không biết đang suy nghĩ cái gì mà trên mặt lộ ra vẻ dâm dục.
 

Tiên Nghịch - Chương #1072


Báo Lỗi Truyện
Chương 1072/1976