Chương 1002: Tàn dạ, thần thông mạnh nhất.


Vẻ mặt Thiên Vận Tử lần đầu tiên có chút thay đổi, lão nhíu mày, tất cả tình cảnh trước mắt đều nằm trong dự tính. Lão biết rõ tiên đế động phủ nhìn như đơn giản nhưng từng bước lại ẩn giấu những tính toán của Thanh Lâm năm xưa. Thiên Vận Tử lão xâm nhập vào nơi này cũng trở thành một bộ phận của những tính toán đó. Lúc này lão mới biết chính mình đang gián tiếp tranh đấu với tiên đế, trái tim thương tang vạn năm không thay đổi của Thiên Vận Tử cũng phải đập mạnh tạo nên những âm thanh thình thịch.
 
Rốt cuộc là những tính toán năm xưa của tiên đế sẽ thắng, hay Thiên Vận Tử lão sẽ tốt hơn, không ai biết được đáp án. Nhưng cơ hội này đối với Thiên Vận Tử thì cực kỳ quý giá, một khi lão thắng thì đạo tâm sẽ tăng vọt, đồng thời sự tự tin và khí thế sẽ trở nên khổng lồ. Sau khi tính toán được những tạo hóa của Thanh Lâm thì sẽ làm cho những đả kích năm xưa của lão hoàn toàn khôi phục, lại hoàn toàn tiến thêm một bước. Dù thất bại thì cũng có được những tạo hóa mà Thiên Vận Tử phải mơ tưởng, có thể nhờ vào trận chiến đã được tiên đế tính toán sau rất nhiều vạn năm để cảm ngộ tất cả những thứ cần thiết.
 
Vì cơ hội này mà Thiên Vận Tử lão sẽ không tiếc bất kỳ cái giá nào, Cổ Ma Tháp Già thì tính là gì, Tu Chân Liên Minh thì thế nào, dù bùng lên một đại nạn kinh thiên cũng không thể ngăn cản đạo tâm của Thiên Vận Tử. Những gì kẻ khác mong muốn cũng chỉ là tiên thuật thần thông của tiên đế Thanh Lâm mà thôi, nếu sâu hơn một chút thì cũng từ trên người Thanh Lâm mà tìm ra manh mối của Đệ Tam Bộ. Nhưng mục đích của Thiên Vận Tử lão thì lại trở thành điên cuồng trước mặt người khác, lão không muốn thân thể của Thanh Lâm, không muốn thần thông, vậy thì lão vì cái gì? Lão chỉ muốn cùng tiên đế Thanh Lâm tính một trận chiến.
 
"Ngươi muốn phong ấn Cổ Ma, nhưng sau này lại bị Cổ Ma đoạt xá mà chôn vùi đi rất nhiều toan tính. Mà ta thì muốn hủy diệt tất cả mọi thứ nơi đây, Cổ Ma chỉ là công cụ của ta, là công cụ để ta và tiên đế Thanh Lâm chiến một trận.
 
Tâm tư Thiên Vận Tử không ai có thể suy đoán được.Nếu có thì cũng chỉ có một người duy nhất, đó chính là Lăng Thiên Hậu.
 
Nhưng trong tiên đế động phủ, Chu Tước lần đầu tiên thức tỉnh trong Vương Lâm, đây chính là việc mà Thiên Vận Tử không tính toán đến. Khoảnh khắc này Thiên Vận Tử cảm thấy có một luồng áp lực.
 
Thật sự làm Thiên Vận Tử cảm thấy có áp lực chính là cho đến lúc này tất cả mọi thứ đều nằm trong tính toán của chính lão. Cổ Ma Tháp già làm theo đề nghị của lão dùng huyễn hóa mê hoặc mọi người. Tháp Già tiến hành chính sách xua đuổi, khiến cho tất cả mọi người vô tình trở thành những kẻ giúp đỡ phá hủy tầng thứ nhất của tiên đế.
 
Nhưng Thiên Vận Tử cũng không ngờ tên Vương Lâm chết tiệt này lại ở đây, và Chu Tước lại thức tỉnh lần thứ hai. Khoảnh khắc khi Chu Tước thức tỉnh trong Vương Lâm lần thứ hai thì tất cả những tính toán trước đó của Thiên Vận Tử lập tức xuất hiện rất nhiều biến cố khó thể điều chỉnh.
 
Những biến đổi đột ngột trên bầu trời lúc này làm vẻ mặt Thiên Vận Tử trở nên âm trầm. Lão hít vào một hơi thật sâu, lão hiểu rõ đã đến lúc chính mình phải ra tay.
 
Hai mắt Thiên Vận Tử đột nhiên khép lại, khoảnh khắc này những luồng sáng bảy màu lập tức bùng ra nồng nặc trong thân thể. Trong những luồng sáng bảy màu lại xuất hiện màu xám, vì vậy mà trên người lão tổng cộng có tám loại màu sắc khác nhau. Tám loại luồng sáng liên tục lấp lánh lập tức làm bên trong thân thể Thiên Vận Tử đi ra tám cái phân thân y phục khác biệt. Thiên Vận Tử áo xám cũng xuất hiện trong đó.
 
Tám Thiên Vận Tử tuy tướng mạo giống nhau nhưng khí tức bùng ra trên người lại có sự khác biệt. Khi vừa mới xuất hiện thì lập tức tản ra khắp bốn phía. Tất cả đều phân biệt phóng về phía Vương Lâm, Vân Tiên đạo lữ và những tu sĩ khác. Trong đó có ba phân thân phóng thẳng lên bầu trời đang tan vỡ.
 
Khoảnh khắc này Hoa Phi cũng đang bị tinh quang vờn quanh, tinh quang bao phủ khắp toàn thân liên tục lấp lánh rồi nổ ầm một tiếng tản ra khắp bốn phía. Hoa Phi được chín khối cầu bao phủ bên ngoài, nàng tiến lên phía trước rất nhẹ nhàng. Chín khối cầu bao phủ ngoài cơ thể nàng cũng đã ảm đạm đi rất nhiều, nhưng vẻ mặt của nàng vẫn bình thường như trước.
 
Cổ Ma Tháp Già ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng. Lão vung một trảo tay phải lên hư không, Hậu Bối Đao lập tức huyễn hóa ra. Cổ Ma cầm ma khí trong tay rồi quét ngang xuống dưới tạo thành đao quang. Những luồng đao quang này cũng không phải đối mặt với Hoa Phi mà lại quét ngang rồi phóng lên bầu trời.
 
Trên mặt Hoa Phi lộ ra nụ cười, khoảnh khắc khi bầu trời xuất hiện những biến đổi kinh thiên, nàng đã hiểu, lời nói năm xưa Thanh Lâm lưu lại đã trở thành sự thật.
 
-Người cứu ta có họ Vương, lúc Thiên Linh Tiên Cảnh tan vỡ thì ta có hy vọng thức tỉnh!
 
Lúc này đao quang của Cổ Ma Tháp Già bay thẳng lên bầu trời cao, thân thể Hoa Phi dần trở nên trong suốt cho đến khi biến mất. Nhưng khi nàng xuất hiện lại ở trong không khung nơi sắp bị đao quang quét đến. Hoa Phi hít vào một hơi thật sâu, chín khối cầu bên ngoài cơ thể lập tức quét ngang, lập tức đánh thẳng vào luồng đao quang. Những tiếng nổ ầm ầm đột nhiên vang vọng, lực phản chấn khổng lồ lập tức làm cho Hoa Phi liên tục lui về phía sau. Trong mắt Tháp Già bùng lên sát khí, thân thể lão lóe lên rồi phóng về phía Hoa Phi.
 
Mà đúng lúc này ở vị trí Vương Lâm đang đứng vì phân thân của Thiên Vận Tử tiến đến mà lập tức rơi vào nguy hiểm. Đặc biệt là Hư Không Tử đang điên cuồng đánh tới, ngọn núi huyền băng của Vương Nham căn bản không thể ngăn cản được lão già này, tất cả đều tan vỡ ầm ầm. Trong mắt Hư Không Tử lóe lên vẻ điên cuồng, lão phóng thẳng về phía Vương Lâm.
 
Phân thân áo xám của Thiên Vận Tử dùng tốc độ nhanh nhất, ánh mắt bùng lên sự lạnh lùng đang nhanh chóng tiến sát đến Vương Lâm. Ngoại trừ phân thân áo xám, bên ngoài vẫn còn hai phân thân của Thiên Vận Tử đang bám theo phía sau lao thẳng về phía Vương Lâm.
 
Bốn cường giả này ai cũng có tu vi và thần thông kinh thiên động địa. Lúc này bị bốn cường giả vây đánh, đồng tử trong mắt Vương Lâm đột nhiên co rút lại, thân thể hắn lui về phía sau như tên bắn.
 
Khoảnh khắc này bầu trời đột nhiên tan vỡ ầm ầm. Khi bầu trời tan vỡ thì tất cả những quy tắc ngoài tinh không cũng dung hợp thẳng vào trong vùng đất Yêu Linh.
 
Khoảnh khắc khi bầu trời tan vỡ giống như một chiếc gương bị đánh nát, tất cả đều bị vỡ ra thành từng mảnh nhỏ. Lúc này một luồng lửa màu đỏ từ bên ngoài đánh sâu vào, tất cả mảnh vỡ đều bị cuốn ngược xuống bên dưới.
 
Khoảnh khắc khi tất cả mảnh vỡ và luồng lửa đỏ hung ác cuốn đến, một tiếng Chu Tước Chân Linh đột nhiên vang lên kinh thiên động địa rồi truyền đi khắp bốn phương tám hướng vùng đất Yêu Linh. Nhưng nếu so với nguy cơ Vương Lâm đang gặp phải thì không có bất kỳ thời gian cho hắn ngẩng đầu lên nhìn tình cảnh đang xảy ra. Vương Lâm liên tục lui về phía sau, hắn lập tức cảm nhận được một luồng lực lượng thiên địa vô cùng quen thuộc hiện ra khắp bốn phía.
 
Luồng lực lượng quen thuộc mà Vương Lâm ngồi trên đỉnh núi trong Thủy Linh Tinh nhìn nhật nguyệt mà cảm ngộ, cũng là thần thông đầu tiên trong đời hắn tự mình nghĩ ra, chính là Tàn Dạ. Khoảnh khắc này khi Vương Lâm phải đối mặt với Hư Không Tử và ba phân thân tuyệt sát trong đó có phân thân áo xám thì cảm nhận được lực Tàn Dạ. Hắn vội vàng ngừng lui về phía sau không chút do dự, trong mắt lộ ra những luồng sáng điên cuồng. Hắn nâng hai tay lên rồi nhìn chằm chằm vào bốn người phía trước, thân thể lại chấn động quy tắc thiên địa lập tức dung nhập đến, giống như bị dẫn dắt kéo đến Vương Lâm.
 
Thể xác và tinh thần của Vương Lâm hoàn toàn dung nhập vào một trạng thái huyền diệu, tất cả tình cảnh trước mặt đều biến mất, chỉ còn lại những gì được nhìn thấy trên Thủy Linh Tinh, chỉ còn lại lực Tàn Dạ. Phân thân áo xá của Thiên Vận tử đang phóng về phía Vương Lâm đột nhiên co rút đồng tử, lộ ra vẻ khiếp sợ. Không phải chỉ có lão mà ngay cả hai phân thân bên cạnh cũng ngừng lại, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đã lộ ra vẻ khó tin.
 
-Đây là. .
 
Phân thân áo xám của Thiên Vận Tử hít vào một hơi thật sâu.
 
Chỉ có một mình Hư Không Tử là không quan tâm đến tất cả mọi thứ, thân thể của lão nhìn rất chân thật nhưng trên thực tế thì chỉ do nguyên thần Thiên Nhân Đệ Nhất suy huyễn hóa ra mà thôi. Máu cũng vậy, nội tạng cũng vậy, tất cả đều do nguyên thần biến thành, cuối cùng khi thân thể thối rữa thì nguyên thần cũng bị tiêu diệt.
 
Hư Không Tử ở vào trong tình trạng điên cuồng, trong đầu chỉ mang theo ý nghĩ ăn tươi nuốt sống Vương Lâm, lão phóng thẳng về phía Vương Lâm.
 
Nhưng khoảnh khắc khi lão tiếp cận Vương Lâm hơn mười trượng thì Vương Lâm trong mắt Hư Không Tử đột nhiên biến mất, mà trong nháy mắt thay vào đó chính là thiên địa đã đột nhiên trở thành đêm tối. Ngay cả biển lửa từ trên bầu trời giáng xuống cũng biến mất, giống như địa phương Vương Lâm đang đứng đã không còn là vùng đất Yêu Linh mà là một không gian độc lập không có biên giới, không có giới hạn.
 
Không những chỉ thiên địa trở nên tối đen mà cũng có thêm hàng loạt tiếng sóng cuộn trào vang lên bên tai. Khoảnh khắc này dù là ba phân thân áo xám Thiên Vận Tử cũng bị rơi vào không gian đen tối không thể nhìn ra tung tích của Vương Lâm, giống như lúc này Vương Lâm đã hoàn toàn dung nhập vào trong quy tắc thiên địa, không còn bất kỳ dấu hiệu nào để có thể tìm ra hắn nữa. Không gian bốn phía trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại những tiếng sóng vỗ vang vọng bên tai làm người ta cảm thấy đáng sợ. Trong mơ hồ nhìn về phía trước có thể nhìn thấy địa phương bọn họ đang đứng là một vùng trời mênh mông và biển rộng vô hạn. Mặt biển rộng bên dưới cũng không phải có những con sóng cuộn trào mà chỉ chậm rãi bập bềnh.
 
Gió biển thổi tới từng đợt mang theo mùi vị hải dương làm cho người ta bắt bộc phải tin tất cả đều chân thật. Hư Không Tử giận dữ gầm rống lên trong bầu trời đêm yên tĩnh và mặt biển rộng bên dưới, lão không tìm thấy Vương Lâm nên càng trở nên điên cuồng. Lão liên tục hướng xuống bên dưới tấn công làm mặt biển bùng lên những con sóng dữ.
 
Phân thân áo xám Thiên Vận Tử đảo mắt nhìn tất cả tình cảnh trước mặt, một cảm giác kinh hoàng đã rất nhiều năm chưa từng trải qua đang chậm rãi bùng lên. Cảm giác này rất lạ, nhưng không thể khống chế được nó sinh ra, lão mơ hồ biết được một điều gì đó nhưng càng hiểu ra thì tâm thần càng chấn động, mắt càng phải trợn ngược lên.
 
Đúng lúc này con sóng trên mặt biển phương xa đột nhiên xuất hiện một vùng hồng quang. Khoảnh khắc khi hồng quang xuất hiện thì trong mắt phân thân áo xám Thiên Vận Tử lại lộ ra vẻ hoảng sợ trước nay chưa từng có. Lão biết đây chính là loại lực lượng quy tắc mà trước đây chính mình cũng không dám tin! Hầu như phân thân áo xám Thiên Vận Tử lập tức lui về phía sau không chút do dự. Lúc này da đầu lão tê dại, nhưng dù có bỏ chạy thế nào thì vẫn luôn đứng trên mặt biển.
 
Hồng quang ở phía xa chân trời dần dần trở nên nồng đậm, hồng quanh chiếu vào ánh mắt đám người tạo nên một màn lửa nóng bỏng. Màn lửa này đỏ rực, phía dưới nó chính là những con sóng ngập trời, trong nháy mắt này hầu như tất cả mọi người đều sinh ra một loại ảo giác giống như thân thể mình đang tiêu tán hóa thành bầu trời đêm vô tận.
 
Ngay cả Hư Không Tử đã trở nên điên cuồng cũng đứng ngây ngẩn cả người, thân thể run lên. Lão đột nhiên thức tỉnh giữa cơn mơ, nhưng đồng tử hai mắt lại lập tức lộ ra vẻ sợ hãi khủng khiếp.
 
-Sơ.Sơ quy tắc!
 
Khuy Niết trung kỳ cảm ngộ thiên địa sáng tạo ra Hải Nhật sinh Tàn Dạ. Hiện nay tu vi của Vương Lâm đã vượt xa trước đó, hắn đã đến Khuy Niết đỉnh phong chỉ còn lại một khoảng cách rất ngắn là tiến lên Tịnh Niết. Với tu vi của hắn, thì thi triển thần thông lần đầu tiên tự sáng tạo, hơn nữa lại có thêm Sơ quy tắc hiện ra thì sẽ rất mạnh.Dù là Vương Lâm cũng không biết.
 

Tiên Nghịch - Chương #1002


Báo Lỗi Truyện
Chương 1002/1976