Chương 96: Thiên Kiếp.


- Đây là lần Thiên kiếp cuối cùng của ta, nếu các ngươi có hứng thú thì có thể cùng ra xem.
Thần sắc Lạc Hà khôi phục lại vẻ bình tĩnh, dường như cũng không đặt lần Thiên kiếp có quan hệ trực tiếp tới sinh mệnh của mình vào trong mắt.
- Lạc đại ca! Huynh có thể vượt qua lần Thiên kiếp này không?
Lạc Ngưng Tuyết có chút lo lắng nói.
Ninh Tuyết Dung biến thành đóa tuyết liên trên tay Trương Hằng cũng khẽ run lên, dường như lo lắng cho Lạc Hà.
Lạc Hà cười ha hả, vẻ mặt tự tin nói:
- Ta tuyệt đối nắm chắc có thể vượt qua lần Thiên kiếp này!
- Tuyệt đối nắm chắc?!
Trương Hằng không khỏi đưa ánh mắt hoài nghi nhìn sang Lạc Hà.
Lịch sử trăm vạn năm tu chân, gần như không ai thành công vượt qua Độ kiếp kỳ. Mặc dù là mười mấy tuyệt thế thiên tài không nhiều lắm, sau khi đạt tới Độ kiếp kỳ thì cũng không thể tiến thêm một bước nữa.
Theo sách cổ ghi lại, xác suất thành công độ kiếp cũng chỉ chừng một phần trăm mà thôi.
Nói cách khác, trong một trăm gã tu sĩ Độ kiếp kỳ cũng Chỉ có một người thành công độ kiếp.
Cho dù Độ Kiếp giả thành công binh giải, tránh thoát khỏi tình cảnh hồn phi phách tán, Thiên kiếp còn dáng sợ ở chỗ có thể lưu lại bóng ma, trở thành tâm ma, ảnh hưởng tới lần độ kiếp tiếp theo.
Cho nên, lần độ kiếp thứ hai, xác suất thành công lại càng thấp.
Hơn nữa. tại thời điểm binh giải. Thiên kiếp còn có thể tập trung Nguyên Anh của ngươi, xác suất thành công binh giải cũng không tới một phần mười.
Thiên kiếp là một con đường đi tới diệt vong, một đi không trở lại.
Giờ phút này, giọng điệu của Lạc Hà tràn ngập tự tin. khiến người ta kính nể!
E rằng Chỉ có ôm tâm Lý tự tin như thế. tỷ lệ thành công độ kiếp mới được gia tăng.
Hai người Trương Hằng tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như thế này. Người bình thường tuyệt đối không thể có cơ hội dễ dàng quan sát việc độ kiếp. Toàn bộ Đông Vân Đại Lục, mấy vạn năm mới xuất hiện một tu sĩ Độ kiếp kỳ.
Lạc Hà đạp từng bước vững vàng, trên mặt tràn đầy tự tin không nhanh không chậm đi tới giữa sân.
Mấy người Trương Hằng đứng cạnh phòng, yên lặng nhìn Lạc Hà đang khoanh tay đứng thăng giữa sân.
Cỗ uy áp tới từ trong thiên địa đã ngày càng rõ ràng, toàn bộ linh khí trong Huyết Sát động phủ đều nổi sóng kinh khủng. Dưới tĩnh huống này, tu sĩ bậc thấp nếu muốn thi triển pháp thuật đều vô cùng khó khăn.
Không gian trên Huyết Sát động phủ đột nhiên mở ra một động khẩu màu đen. Giờ phút này. pháp tắc vận chuyên phiến thiên địa này dường như xuất hiện sơ hở rất lớn.
Từ động khẩu này phát ra một cỗ khí thế hùng hồn, trực tiếp tập trung vào Lạc Hà.
Dưới tình huống này, Lạc Hà dường như trở thành một con thuyền nhỏ trong bão táp, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt.
Đối mặt với lực lượng vô cùng mênh mông trong thiên địa, mặc kệ là phàm nhân hay người tu tiên đều cảm thấy thật bé nhỏ.
Mặc dù, uy áp của thiên địa cũng chỉ nhằm vào Lạc Hà nhưng những người bên cạnh cũng cảm thấy rất khó thở, ngay cả linh hồn không tự chủ được phái run rẩy.
Đáy lòng Trương Hằng không sinh ra nổi ý niệm chống cự. Thiên địa uy áp khiến hắn vô cùng khó chịu, trong lòng như bị cự thạch nặng hàng vạn tấn đè ép.
Thật khó có thể tượng tượng, Lạc Hà đang ở chính giữa bão táp. phải chịu đựng áp lực như thế nào?!
Lạc Hà nhắm chặt hai mắt. sự tàn phá kinh khủng bởi uy áp thiên địa dừng như không liên quan gì tới hắn vậy!
Động khẩu tối đen giữa bầu trời đột nhiên phát sinh, biến hóa. hóa thành những đám mây màu xám. thong thả áp xuống đầu Lạc Hà.
Chi—
Từ trên đám mây mang theo lực lượng Thiên kiếp khổng lồ. hàng vạn vạn đạo lôi điện màu tím không ngừng lóe lên.
Mỗi đạo lôi điện màu tím trên đám mây đều ẩn chứa uy lực khủng bố. Dù là đạo yếu nhất rơi xuống, tuyệt đối có thể giết chết tu sĩ Nguyên Anh KỲ.
Sắc mặt Trương Hằng có chút trắng bệch, không ngờ rằng tu SĨ Độ kiếp kỳ phái đối mặt với Thiên kiếp khủng bố như vậy. Không biết ba Lần Thiên kiếp trước, Lạc Hà này vượt qua như thế nào?!
Khó trách trong lịch sử trăm vạn năm tu chân, gần như không ai có thể thành công phi thăng.
Theo kiếp vân buông xuống, bóng ma khổng lồ buông xuống khu vực này. cũng đè nén cả những người đứng quan khán.
Kiếp vân chẳng mấy chốc đã áp ngay trên đầu Lạc Hà, tập trung gắt gao lấy hắn. Dưới tình huống này, người độ kiếp không thể sử dụng bất cứ pháp thuật nào.
Lạc Hà rốt cục mở mắt. hai tay vẫn chắp sau lưng, lẳng lặng nhìn kiếp vân trên bầu trời, thì thào lẩm bẩm:
- So với tưởng tượng của ta thì còn mạnh hơn...
Chi—
Ầm
Vài đạo lôi điện màu tím đánh xuống, trong đó có một đạo lôi điện rất nhỏ đánh về phía đầu Lạc Hà.
Lạc Hà không hề có ý tứ né tránh, vươn một đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm lên bầu trời.
Thanh quang chói mắt ngưng tụ trên ngón tay của hắn.
Xuy—~
Đạo lôi điện màu tím này cứ vậy bị Lạc Hà triệt tiêu.
Ngay sau đó. càng có nhiều lôi điện đánh về phía Lạc Hà, mặt đất bị đánh thành một cái hố sâu không thấy đáy.
Lạc Hà vẫn thoải mái huy động ngón tay, từng Lần một ngăn cản những đạo lôi điện kia, vô cùng uyển chuyển như một khối đã bất động trong màn mưa.
Lôi điện đánh xuống như một trận mưa nhỏ rốt cục tiêu tan, tử quang chói mắt vẫn không ngừng lóe lên trên tầng mây xám.
Không còn lôi điện đánh xuống, thiên địa dường như khôi phục yên bình.
Nhưng giờ khắc này. tất cả mọi người đều cảm nhận được không khí đang càng lúc càng áp bức.
Thiên kiếp chân chính sắp bắt đầu.
Chi—
Lôi điện màu tím không ngừng hội tụ trong kiếp vân một đạo lôi điện lớn như ngón tay cái được hình thành trong kiếp vân.
Trên mặt Lạc Hà cũng lộ ra vẻ ngưng trọng, dường như đã cảm nhận được uy lực chân chính ẩn chứa trong đạo lôi điện này.
Rốt cục. đạo lôi điện màu tím buông xuống.
Thời gian dường như chậm lại vô số Lần, lôi điện màu tím như vô cùng thong thả đánh xuống Lạc Hà.
Lạc Hà và đạo lôi điện này dường như lạc vào một phiến không gian khác, động tác của hai phương trở nên vô cùng thong thả. Pháp quyết trong tay Lạc Hà hiện ra rõ ràng trong mắt mấy người.
Trương Hằng cảm giác như mình đang xem một pha quay chậm, trong lòng sinh ra một cảm giác vô cùng quái dị.
Lôi điện màu tím thong thả hạ xuống. Lạc Hà chậm rãi đánh ra pháp quyết. trên hai ngón tay hắn hình thành hai đạo lốc xoáy màu xanh không ngừng xoay tròn.
Ngay khi đạo lôi điện sắp đánh xuống đỉnh đầu hắn, Lạc Hà gộp hai vòng xoáy màu xanh này lại với nhau.
Ầm!
Sau khi hai đạo lốc xoáy dung hợp thành một, một mảnh gió lốc màu xanh thật lớn nổi lên. Đạo lôi điện màu tím kia khi dụng phải cơn gió lốc này tốc độ lập tức giảm nhiều, nhưng vẫn đang không ngừng rơi xuống.
Lạc Hà không dừng lại, hai tay lại nhẹ nhàng vũ động cơn gió lốc này, hình thành thêm một lốc xoáy càng khổng lồ hơn nữa trên đỉnh đầu mình.
Tốc độ đạo lôi điện màu tím này giảm xuống vài phần thể tích cũng nhỏ đi nhiều.
Cuối cùng, đạo lôi điện màu tím vẫn bị lốc xoáy hình xoắn ốc màu xanh kia triệt tiêu.
Kiếp vân trên bầu trời lại bắt đầu không ngừng lóe ra tử quang, một đạo lôi điện màu tím Mới đang không ngừng được ngưng tụ.
Lạc Hà không ngừng duy trì lốc xoáy hình xoắn ốc trên đỉnh đầu. khiến nó không ngừng lớn mạnh để ứng phó với đạo thiên lôi còn cường đại hơn phía sau.
Rầm-
Lần này, trên bầu trời không ngờ buông xuống hai đạo lôi điện màu tím, mạnh mẽ đánh xuống cơn lốc xoáy hình xoắn ốc màu xanh trên đỉnh đầu Lạc Hà.
Hai tay Lạc Hà không ngừng đánh ra từng đạo lưu quang màu xanh, để vòng phòng hộ của mình không bị đánh tan.
Đạo thiên lôi thứ hai cũng bị Lạc Hà ngăn chặn.
Rất nhanh, đạo thiên lôi thứ ba buông xuống.
Ba đạo lôi điện màu tím gần như cùng lúc đánh xuống.
Rầm
Lưu quang màu xanh trên đỉnh đầu Lạc Hà nhanh chóng bị đánh tan.
Mắt thấy thiên lôi sẽ nhanh chóng đánh lên người Lạc Hà thì một tấm chắn có khí tức và phong cách cổ xưa xuất hiện trên đỉnh đầu Lạc Hà.
Toàn thân tấm chắn này xuất hiện lưu chuyển vầng sáng màu tím đen. bên ngoài có một quầng sáng bao phủ.
Thiên lôi từ trên đánh xuống tấm chắn chỉ tạo nên từng đạo gợn sóng, qua một lúc lâu cũng biến mất.
Trương Hằng âm thầm suy tư, xem ra thứ Lạc Hà sử dụng chính là một kiện thông linh pháp bảo.
Theo sau, đạo thiên lôi thứ tư nhanh chóng buông xuống.
Mỗi một lần, thiên kiếp lại có thêm một đạo thiên lôi. tốc độ đánh xuống cũng càng lúc càng nhanh.
Khi đạo thiên kiếp thứ năm đánh xuống. Lạc Hà lại tế ra một kiện thông linh pháp bảo thuộc loại phi kiếm, giải trừ nguy hiểm.
Khi đạo thiên lôi thứ bảy buông xuống, trên người Lạc Hà lại nổi lên một bộ áo giáp lóe ra ánh sáng màu trắng chói mắt. Đây chính là một kiện thông linh pháp bảo phòng ngự.
Khi thiên kiếp Lần thứ tám đánh xuống với tám đạo thiên lôi, mấy món pháp bảo cao nhất cũng dao động không ngừng, tấm chắn màu đen thậm chí bị rạn một đường rất nhỏ.
sắc mặt Lạc Hà tái nhợt, phun ra một búng máu. thân thể cũng suy yếu vô cùng.
Hắn đã bị trọng thương. Nguồn: http://truyenyy.com
- Lạc đại ca!
Trên mặt Lạc Ngưng Tuyết không ngờ xuất hiện vài giọt nước mắt, trong mắt cũng tràn đầy lo lắng.
Trương Hằng cảm giác đóa Tuyết liên trong tay mình cũng khẽ rung động, truyền ra tinh thần dao động vô cùng lo lắng.
Nhưng điều bất ngờ chính là đạo thiên kiếp thứ chín nổi lên với tốc độ vô cùng thong thả, chừng qua mười mấy lần hô hấp mới xuất hiện.
Kiếp vân trên bầu trời không ngừng quay cuồng, phát ra tiếng sấm ầm ầm. Toàn bộ thiên địa cũng không ngừng rung chuyển dường như ngày tận thế buông xuống.
Đạo thiên lôi thứ chín rốt cục hình thành.
Trương Hằng ngẩng đầu lên, lập tức hít sâu một hơi lãnh khí. Lần này không phải là chín đạo thiên lôi đánh xuống mà là chín lần chín tám mươi mốt đạo.
Tám mươi mốt đạo thiên lôi? Ai có thể kháng cự?!
Cho dù tiên nhân hạ thế cũng chưa chắc đón đỡ được nhiều đạo thiên lôi như vậy!
Lạc Hà thu hồi tất cả pháp bảo vào trong cơ thể. nhìn lên tám mươi mốt đạo thiên lôi sắp buông xuống, trên mặt mang theo vài tia miễn cưỡng.
- Không nghĩ tới ngay cả Lôi Sát Thiên La Kiếp hiếm thấy mà ta cũng gặp phải...
Xem ra, lần thiên kiếp này Lạc Hà không phải gặp thiên kiếp bình thường.
Trương Hằng cũng không biết Lôi Sát Thiên La Kiếp là như thế nào nhưng cũng hiểu được vận khí của Lạc Hà cực kém!
Lạc Hà không từ bỏ kháng cự, nhìn mấy người Trương Hằng nói:
- Lôi Sát Thiên La Kiếp gần như không thể vượt qua. Ta Chỉ có thể binh giải hết sức mà thôi, dù tỷ lệ chỉ là một phần mười...
- Ngưng Tuyết! Tuyết Dung! Các muội phái sống thật tốt. những gì đã qua hãy để chúng tan biến...
Ánh mắt Lạc Hà lộ ra tình cảm sâu đậm. đặc biệt khi nhìn vào đóa tuyết liên trong tay Trương Hằng lại lộ ra sự bất đắc dĩ sâu sắc.
- Lạc đại ca...
Thân thể mềm mại của Lạc Ngưng Tuyết vô lực. ngã xuống mặt đất. mặt ngọc tràn đầy nước mắt.
Trương Hằng cũng bị tình cảm của Lạc Hà khiến cho cảm động, trong lòng thậm chí sinh ra ý nghĩ giúp đỡ đối phương. Tiếc rằng hắn cũng chỉ là một tu sĩ bậc thấp nên đành bất lực mà thôi.
Nhưng đúng lúc này. trong đầu hắn lại truyền ra một cỗ dao động kỳ lạ.
"Sao vậy!?"
Trương Hằng chăm chú vào đóa Hư Không Hỏa Diễm trong thức hải đang nóng lòng muốn thử. Theo bản năng, Trương Hằng lật tay lên. Hư Không Hỏa Diễm liền nổi lên, ở trung tâm đoàn Hư Không Hỏa Diễm, tia chớp màu đen kia tản mát ra một cỗ dao động đặc biệt.
Lập tức tám mươi mốt đạo thiên lôi đang hình thành trên bầu trời đều trở nên yên lặng. Ánh sáng màu tím trên kiếp vân khổng lồ kia cũng trở nên ảm đạm.
Thậm chí, kiếp vân cũng hơi run rẩy, dường như gặp phải sự việc gì rất dáng sợ.

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #96


Báo Lỗi Truyện
Chương 96/777