Chương 620: Chuẩn bị trước tầng bốn (hạ).


Thiên cầm lãnh đạm nói.
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Bạch Vũ Lâm chấn động.
Nguyện vốn hắn vẫn xem thường sư tôn của Quách Phong, cho là một tu sĩ Hóa Thần Kỳ, có thể thu được một tu sĩ thiên tư như vậy, cũng là nhờ vận may mà thôi.
Thiên cầm cũng không muốn giấu giếm liền kể lại tiền căn hậu quả mọi chuyện cho hắn nghe.
- Cái gì? Sư tôn của hắn chính là Trương Hằng, người đã huyết tẩy Ma Xà Phủ. chấn nhiếp Cửu U hải vục. còn giết chết nhân vật cấp bậc ba đại Ma quân?
Bạch Vũ Lâm vừa biết được tin này. trên trán không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
"Bùm!"
Hắn đặt mông ngồi phịch trên mặt đất. trong lòng hốt hoảng.
Nên biết rằng, trước đó ở trước mặt Quách Phong hắn từng châm chọc vị sư tôn này.
- Ngươi làm sao vậy?
Thiên Cầm kinh ngạc nói chỉ cảm thây phản ứng của Bạch Vũ Lâm có hơi là lạ.
Theo lý thuyết, khi hắn biết được kết quả như thế hẳn là phái vô cùng mừng rỡ mới đúng.
- Vậy... vậy Quách trưởng lão đi rồi sao?
Bạch Vũ Lâm hỏi.
- Chẳng những Quách trưởng lão đi rồi. đám người Trương Hằng cũng đều rời đi.
Thiên cầm đáp lời.
-Đi rồi...
Bạch Vũ Lâm thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh ướt sũng quần áo, thầm nghĩ: "Chỉ mong Quách Phong không cần nói chuyện này với sư tôn của hắn, bằng không..." hắn khó có thể tưởng tượng hậu quả.
Lại một lúc lâu sau, một vầng sáng từ trên Thiên Tinh Đình chín tầng trời bay tới. khí thế kinh người.
Hưu!
Một gã nam nhân đáng người khôi ngô màu da cổ đồng, hiện ra ở phụ cận Vân Lan Phong, trên người hắn lộ ra một lực lượng cực kỳ khủng bố, khiến các tu sĩ phụ cận không dám tới gần.
- Tu sĩ Ma đạo vừa rồi đi hướng nào?
Nam nhân này hờ hững hỏi. thanh âm lạnh như băng, khiên trong lòng Thiên cầm thấp thỏm không yên.
- Đại nhân ngài là..
- Thiên Tinh Đình. DươngLâm!
Nam nhân thực tùy ý nói. ánh mắt sắc bén nhìn lướt qua mọi người tại trường.
Mặc kệ là Thiên cầm cấp Phủ chủ. hay là đại tu sĩ bình thường trước ánh mắt nhu thế. trong lòng đều là chấn động, không dám sinh ra mảy may lòng phản kháng.
- Thiên Tinh Đình Dương Lâm?
Thiên Cầm ngọc dung thất sắc. vội vàng hạ thấp người thi lễ:
- Thì ra là Dương Lâm. Thần Tướng đại nhân buông xuống! Tại hạ Thiên cầm, chính là Phủ chủ Vân Lan Phủ.
- Thần Tướng của Thiên Tinh Đình!
Các tu sĩ tại đây đều bừng tỉnh, biết rõ thân phận người này đều vội vàng thi lễ.
Thiên Tinh Đình ở trện chín tầng trời, dưới Thất Tinh Thánh Quân, còn có ba đại Thần Tướng thần thông cái thế, vượt qua cấp Phủ chủ. uy danh chấn nhiếp Chu Vương Triều, không người nào không biết, không người nào không hiểu.
- Đại nhân! Chuyện là như thế này...
Thiên cầm kể lại một lần kỳ càng tỉ mi chuyện vừa xảy ra.
- Ngươi là nói trước khi bản Thần Tướng tới đây. đã có tu sĩ chính đạo chém chết Phân Thân của Tăng Vân Tung kia rồi?
Dương Lâm hỏi với sắc mặt ngưng trọng.
- Kết quả đúng như thế! Bằng không, chúng ta đều khó còn mạng sống.
Thiên Cầm hồi đáp.
Dương Lâm trầm ngâm suy tư một lát, hỏi:
-Người đó tên là gì?
Thiên Cầm hơi do dự một hồi mới nói:
- Hắn tên là Trương Hằng!
- Trương Hằng?
Dương Lâm nhướng mày, hỏi:
- Chẳng lẽ là tên tu sĩ họ Trương thần bí uy chấn Cửu U hải vực kia?
- Chính là người này.
Thiên cầm đáp.
Trong ý nghĩ của nàng, giết chết tu sĩ Ma đạo chính là có công lớn. hơn nữa trước khi đi Trương Hằng cũng không có nói rõ ý muôn giấu giếm gì.
"Vù Vù...!"
Đúng lúc này, chúng tu sĩ từ Thiên Tinh Đình đi theo Dương Lâm, cũng đều ào ào bay tới.
Vài vị dẫn đầu còn là cường giả cấp Phủ chủ. đại tu sĩ đứng phía sau có tới hơn một trăm vị.
Khi những người này tập trung một chỗ... lập tức sinh ra một áp lực cực kỳ đáng sợ.
- Tu sĩ Ma đạo đâu?
- Chẳng lẽ chúng ta đã tới chậm rồi. tu sĩ Ma đạo kia đã bị Dương Lâm Thần Tướng tiêu diệt?
Có người nghi vấn, có người tin nghi không chừng, cũng có người phỏng đoán.
- Tất cả mọi người quay về đi. tu sĩ Ma đạo đã bị giết chết rồi.
Dương Lâm khẽ nhất tay một cái. liền xé hư không mà đi. cấp tốc chạy về Thiên Tinh Đình, tới chỗ Thất Tinh Thánh Quân phục mệnh.
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
- Ta xem biểu tình của Dương Lâm đại nhân, dường như có chút mất hứng.
Rất nhanh, những tu sĩ đến từ Thiên Tinh Đình này bắt đầu gạn hỏi đám người Thiên Cầm.
Đám người Thiên cầm không dám chậm trễ. vội vàng giải thích mọi chuyện. Những tu sĩ này chẳng những thực lực cao cường, cấp Phủ chủ đều có. hơn nữa thân phận đều không đơn giản.
- Tu sĩ Ma đạo đó thì ra là bị Trương đạo hữu thần bí tung hoành Cửu U hải vực trước đây giết chết. Dương Lâm đại nhân lại đi một chuyến công cốc.
Các tu sĩ đến từ Thiên Tinh Đình nhận được một cái tin tức kinh người.
Thật lâu sau, đám người Thiên cầm mới tiễn chân những người này.
- Trương Hằng a... Việc này qua đi. ngươi sẽ chân chính nổi danh ở Chu Vương Triều, ta thật là có chút mong đợi...
Thiên cầm đứng ở phía trên đỉnh Vân Lan Phủ, khẽ thở dài một hơi.
Trong lòng của nàng mơ hồ có một dự cảm và chờ mong, Trương Hằng này sẽ trở thành một nhân vật thần thoại vô địch trong nhất giới.
Mấy tháng sau, đúng nhu suy đoán của Thiên cầm. truyền thuyết có liên quan tới Trương Hằng, nổi danh khắp Chu Vương Triều. Bất kể là tu sĩ hạ tầng Trúc Cơ Kim Đan. hay là nhân vật Hợp Thể cấp Phủ chủ đỉnh phong, đều biết tới một cái tên truyền thuyết. đó chính là Trương Hằng.
Đại náo "Tử Hoàng Phủ", huyết tẩy "Ma Xà Phủ", tung hoành "Cửu U hải vực", diệt sát phân thân của ba đại Ma quân.
Một loạt truyền thuyết, nổi lên sóng gió không nhỏ ở Chu Vương Triều yên tĩnh lâu nay.
Trong thời gian ngắn ngủn mấy tháng, thanh đanh của Trương Hằng kéo lên đến đỉnh điểm.
Mà lúc đó, bản thân Trương Hằng đang ẩn cư ở một địa phương hiếm thấy bóng người ở Chu Vương Triều.
Trong cảnh núi xanh, nước biếc, nhà cỏ u tĩnh, làm cho tạp niệm phàm trần trong lòng người ta đều bị xóa bỏ.
- Lạc Hà đại ca! Có huynh cung cấp những Thông linh Pháp bảo thượng phẩm này. tu vi của ta đã đạt tới điểm cực hạn, không cần luyện hóa bất cứ vật gì nữa.
Trong gian nhà cỏ, Trương Hằng nói với Lạc Hà.
- Những Thông linh Pháp bảo thượng phẩm này. đối với ta mà nói. cũng không có bao nhiêu tác dụng. Lúc trước thời điểm ở trong Huyết Sát động phủ, ta từng sưu tập được không ít tài liệu quý hiếm, luyện chế được không ít Thông linh Pháp bảo. chân chính có ích cũng chỉ có Thông linh Pháp bảo cực phẩm.
Lạc Hà cười nói.
Trương Hằng gật đầu, đối với những nhân vật cấp Đại Thừa KỲ hoặc Tán tiên mà nói. Pháp bảo tối thiểu cũng là Thông linh Pháp bảo cực phẩm.
- Ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
Lạc Hà có vẻ chờ mong hỏi.
- Tu vi pháp lực, Thậm chí cảnh giới linh hồn, đều không còn sơ hở. chờ đợi một cửa cuối cùng này. Ta đã cảm nhận được trong mơ hồ thiên kiếp kia sắp buông xuống.
Trong mắt Trương Hằng lộ ra một loại ánh mắt khác thường, không phải sợ hãi. cũng không phải chờ mong, mà là một loại ý vị sâu xa.
Lạc Hà xuyên thấu qua đôi mắt của hắn thấy được thiên địa càng xa xôi hơn rộng lớn hơn...
Trong lòng hắn chấn động, chẳng lẽ ý cảnh của Trương Hằng đã vượt qua mình. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
ở trong mắt một tu sĩ tu vi thấp hơn mình mà lại nhìn thấy thiên địa bao la bát ngát hơn. điều này thật sự là kinh người.
Lạc Hà chung quy vẫn tin tưởng, nam nhân trước mắt này sẽ sáng tạo ra một kỳ tích.
Còn kém một bước, hắn sẽ đi lên vị trí đỉnh phong của nhất giới.
Đây là một loại cảm giác khó có thể nói rõ.
- Nhanh như vậy sẽ độ thiên kiếp, không biết Trương huynh đệ độ thiên kiếp mấy lần rồi?
Lạc Hà hỏi.
- Lần đầu.
Trương Hằng thập phần khẳng định nói.
Có vài thứ, đều là mơ hồ cảm ứng được.
Từ tầng ba đến tầng bốn cổ tháp, là vượt qua một cái đại giai đoạn, ở giữa nó có một cái khoảng cách không thể tưởng tượng.
Muốn thành công vượt qua cửa ải này. tất nhiên cần phái có một chất xúc tác.
Đó chính là thiên kiếp!
- Mọi sự đã chuẩn bị, chỉ thiếu gió đông.
Trương Hằng hít sâu một hơi, nói ra một câu.
"Vù!"
Toàn thân hắn cắt qua hư không, bay đi về hướng xa xôi khôn cùng.
-Ngươi đây là...
Lạc Hà hơi kinh hãi:
- Nếu là độ thiên kiếp, chẳng lẽ không cần ta hộ pháp cho ngươi.
- Không cần! Một kiếp này cần phái một mình ta gánh vác. Xin đại ca yên tâm. ta nhất định sẽ thành công!
Giọng nói tự tin của Trương Hằng rơi vào tai Lạc Hà.
- Được rồi... Ta tin tưởng ngươi!
Lạc Hà thở dài một hơi. trong đầu hiện ra vẻ mặt vô cùng tự tin của Trương Hằng.
Trong lòng hắn đối với Trương Hằng tràn ngập tự tin đồng thời cũng vô cùng lo lắng. Đây là một loại cảm giác cực kỳ mâu thuẫn.
Theo lý trí mà nói, Trương Hằng độ kiếp nạn này chính là cửu tử nhất sinh, nhưng trong cảm quan hắn lại tin tưởng đối phương có thể làm được.
Trong vô tình, Trương Hằng đã không phải Trương Hằng lúc trước, hắn đã có được một viên tâm cảnh của cường giả.
ở một góc khác trong gian nhà cỏ, trong đôi mắt xinh đẹp của Ninh Tuyết Dung, lờ mờ có thể nhìn thấy nước mắt óng ánh. nàng biết Trương Hằng rời đi. nhưng không ngăn cản.
"Vù!"
Một đạo ngân quang biến mất ở phía chân trời, đánh vỡ màn đêm U tối. buông xuống ánh sáng ban mai.

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #620


Báo Lỗi Truyện
Chương 620/777