Chương 507: Hai đại Huyết Sát Quân Vương gặp mặt (hạ).


Từ sư huynh lắc đầu cười nói:
- Đối phương chẳng qua là một tu sĩ Huyết Ma Đạo cùng cấp với ta, Huy Hoàng Kim Kiếm Môn ta chính là môn phái kiếm tu truyền thừa xa xôi, lực công kích vượt xa tu sĩ cùng cấp, thực lực siêu quần. Nếu sư huynh bại lui trước mặt người này làm nhục thanh danh của Huy Hoàng Kim Kiếm Môn không nói, ngay cả tâm cảnh cực kỳ hoàn mỹ của ta cũng bởi vậy mà xuất hiện sơ hở, bất lợi cho tấn chức ngày sau.
Lý sư muội gật gật đầu, cảm thấy được sư huynh nói rất có đạo lý.
Nếu Nam Kiếm Phong này là một cường giả tu vi vượt qua Từ sư huynh, như vậy hắn tự nhiên có thể lập tức quay đầu bỏ chạy cũng không tạo thành ảnh hưởng gì đối với hắn.
Nhưng Nam Kiếm Phong này hết lần này tới lần khác lại cùng cấp với hắn, còn là tu sĩ Huyết Ma Đạo có mối hận cũ của Huy Hoàng Kim Kiếm Môn. Dưới tình huống như vậy, Từ sư huynh tự nhiên sẽ không chủ động bại lui.
- Sư muội yên tâm. Tu sĩ Huy Hoàng Kim Kiếm Môn ta, thực lực vượt xa cùng cấp, đối phó với một tu sĩ Huyết Ma Đạo cùng cấp vẫn nắm phần thắng rất lớn. Sư muôi có thể lùi ra một ngàn dăm, để ta đấu một trận với hắn.
Từ sư huynh nói đầy vẻ tự tin.
- Sư huynh cận thận.
Lý sư muội vội vàng bay về nơi xa, khoảng cách ngàn dặm đối với tu sĩ Hợp thể kỳ mà nói cũng chỉ là trong chốc lát.
Đúng lúc này trong thiên địa xa vạn dặm một đạo lợi kiếm màu máu qua lại trên tầng mây cao, khí Huyết Sát cường đại không ngừng tăng lên, trong nháy mắt tăng vọt vài lần.
- Đây...
Từ sư huynh nao nao, không nghĩ tới thực lực Nam Kiếm Phong này lại hơn xa cùng cấp.
Khi hắn nảy sinh ý tưởng này, trên người Nam Kiếm Phong lại sinh dị biến.
Đột nhiên trên người hắn bộc phát ra một cỗ lực lượng giết chóc đáng sợ xông thẳng linh hồn, trong khoảnh khắc đó, tu sĩ trong phạm vi mười vạn dặm cảm thấy linh hồn run lên.
Không ít tu sĩ trực tiếp mất lý trí, hai mắt đỏ bừng, điên cuồng chém giết. Phần Đông tu sĩ trên Phàm Vân Đảo cùng bắt đầu điên cuồng.
Đây là một cỗ lực lượng Huyết Sát càng thêm thuần túy trực tiếp, gạt bỏ hết thảy sinh linh, khiến mọi thứ trên đời chìm vào trong biển máu vô tận.
Ở trước mặt cỗ lực lượng này, Từ sư huynh khiếp sợ không thôi.
Lý sư muội cách xa hắn ngàn dặm hoa dung thất sắc, mặt cười trắng bệch, thân thể mềm mại run lên nhè nhẹ.
- Nam Kiếm Phong... Nam Kiếm Phong...
Đáy lòng Từ sư huynh mặc niệm cái tên này, cảm giác quen thuộc không thôi.
Đến một lúc, hắn đột nhiên nhớ tới một cái tên cực kỳ xa xôi, đó còn là từ trong miệng tiền bối bổn môn mà biết được.
Ầm~
Giống như một tia sét đánh thẳng vào linh hồn hắn.
Đủ loại sự tích về Nam Kiếm Phong tuy là mơ hồ lại chân thật hiện lên trong đầu.
- Sư muội, mau chạy đi! Hắn là Nam Kiếm Phong, Huyết Sát Quân Vương đời thứ ba mấy vạn năm trước.
Từ sư huynh theo bản năng thần thức truyền âm cho Lý sư muội ở ngoài ngàn dặm.
- A...
Lý sư muội kêu lên sợ hãi, đờ người ra.
Huyết Sát Quân Vương! Đó chính là nhân vật cấm kỵ của Chu Vương Triều. Mỗi một đời Huyết Sát Quân Vương đều mang đến cho Tu chân giới một hồi mưa máu gió tanh, thực lực vượt xa cùng cấp, so với tinh anh cùng cấp còn lợi hại hơn vài lần.
Đúng lúc này, trong mắt Huyết Sát Quân Vương Nam Kiếm Phong lóe lên huyết mang có thể kinh sợ linh hồn, đây chính là một trong những chiêu bài của Huyết Sát Quân Vương.
- Chết đi!
Thanh âm Nam Kiếm Phong giống như từ Cửu U địa ngục truyền đến, băng hàn và U lãnh.
Trong chớp mắt, tốc độ hắn tăng vọt gấp mười, lại bay vào trong vòng ngàn dặm, mở rộng song chưởng. Một vùng huyết quang ập vào mặt, áp bách toàn bộ khu vực.
Cả người Từ sư huynh đã bị cỗ huyết quang phảng phất có thể đè ép không gian này bao phủ.
Ông~
Vùng hào quang như bóng ma màu máu từ trên trời ập xuống đột nhiên hóa thành một cự chưởng, hạ xuống như thuấn di, hung hăng vỗ về phía Từ sư huynh.
Trong khoảnh khắc sinh tử này Từ sư huynh chung quy biểu hiện ra thực lực mà Hợp thể hậu kỳ đại tu sĩ hẳn phải có.
Trên người hắn bộc phát ra một vùng kim quang huyễn lệ, kiếm khí màu vàng sắc bén tới cực điểm phóng lên trời cao, trực tiếp nghênh đón cự chưởng màu máu.
Cùng lúc đó, hắn đưa cánh tay thon dài ra, với sự quen thuộc đã luyện tập vài vạn lần như tia chớp rút thanh bảo kiếm sau lưng ra.
Choeng!
Hàn quang lóe lên, một vệt kim mang lóe lên ở trên thân kiếm màu bạc trắng trong suốt, mang theo kiếm ý vô thượng cùng với Từ sư huynh nhân kiếm hợp nhất, thẳng hướng tận trời.
Hắn hét lớn một tiếng:
-Phá!
Chỉ thấy một đạo kiếm quang màu vàng dài đến mầu trượng đánh thẳng lên cự chưởng màu máu, tiếp theo đó ngàn vạn kiếm khí màu vàng huyễn lệ như châm nhỏ như bão táp "Phốc phốc" đâm qua tầng tầng huyết quang.
Thình thịch!
Rốt cục cự chưởng màu máu bị phá vỡ.
Từ sư huynh hiện vẻ vui mừng, dưới công kích kiếm khí vô thượng của Huy Hoàng Kim Kiếm Môn, cho dù là nhân vật cấp bậc Huyết Sát Quân Vương này cũng khó mà chính diện chống lại mũi nhọn.
Huy Hoàng Kim Kiếm Môn là môn phái kiếm tu xa xưa, sở trường ngự kiếm, giơ tay nhấc chân có thể phát động kiếm khí sắc bén tột cùng, lực công kích mạnh mẽ nhất, lực bộc phát trong nháy mắt cũng cực kỳ đáng sợ.
- Thực lực không tệ... Đáng tiếc Chung quy ngươi không phải đối thủ của ta. Bởi vì Nam mỗ ta chỉ phát huy ra ba tầng lực lượng thuộc về Huyết Sát Quân Vương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thanh âm lạnh băng của Nam Kiếm Phong truyền đến từ trong một vùng kim mang và huyết vụ giao nhau chiếu sáng.
- Ngươi...
Nụ cười trên mặt Từ sư huynh đọng lại.
Bảo kiếm trên tay hắn bị Nam Kiếm Phong bắt gọn trong tay.
Một đại tu sĩ Hợp thể hậu còn là một kiếm tu, bảo kiếm sử dụng lại bị người chộp vào trong tay.
Từ sư huynh sử dụng toàn bộ pháp lực nhưng bảo kiếm trong tay lại không tránh thoát khỏi bàn tay của đối phương.
- Ha ha ha...
Huyết quang trên người Nam Kiếm Phong run lên, bức lui kiếm khí màu vàng của Từ sư huynh, trong mắt liên tục lóe huyết quang.
Cùng lúc đó, một đám huyết vụ bao phủ hai người vào trong.
- Huyết Sát lĩnh vực!
Từ sư huynh tuyệt vọng.
Hắn đã lọt vào trong tuyệt kỹ khủng bố Huyết Sát lĩnh vực của Huyết Sát Quân Vương.
Tốc độ pháp lực xói mòn trôi nhanh hơn vài lần, không thể thuấn di, thần thức chỉ có thể kéo dài mười mấy dặm, khắp nơi gặp trở ngại.
Trong Huyết Sát lĩnh vực này, ngay cả một nửa thực lực hắn cũng không phát huy ra được, làm sao có thể chiến đấu cùng Huyết Sát Quân Vương với giết chóc nổi danh kia?
- Chết!
Nam Kiếm Phong nhấc tay lên, huyết quang run rẩy, huyết vụ chung quanh gào thét một hồi khiến thực lực của hắn tăng mạnh.
Đúng vào lúc hắn chuẩn bị tiêu diệt đối phương trong vòng vài hiệp thì trên Phàm Vân Đảo đột nhiên có hai vị khách không mời mà đến.
Vút Vút ~~
Một đạo ngân quang và huyết quang từ trên trời giáng xuống, xông thẳng tới Huyết Sát lĩnh vực.
- Người nào?
Nam Kiếm Phong đột nhiên cảm nhận được một luồng áp lực.
Cùng lúc đó, một cỗ khí tức cực kỳ thân thiết từ cách đó không xa truyền đến.
Hắn vội vàng kéo dài thần thức ra ngoài nhìn, cái nhìn đầu tiên liền nhìn thấy Trương Hằng phi ở phía trước.
- Là ngươi...
Sát khí trong mắt Nam Kiếm Phong hiện ra dữ dội. Nhớ ngày đó Trương Hằng lấy đi bốn kiện Thông linh Pháp bảo lại khiến hắn chịu đựng mấy trăm vạn cân cự thạch đè nặng, ngay cả thi triển bí thuật trốn vào Huyết Trì cũng không thể tránh khỏi bị thương.
Xoạt xoạt!
Trương Hằng cùng Vân Dịch trực tiếp thuấn di từ ngoài ngàn dặm vào trong Huyết Sát lĩnh vực của Nam Kiếm Phong.
Thấy vậy Nam Kiếm Phong cảm thấy mừng rờ:
- Tiến vào Huyết Sát lĩnh vực của ta, các ngươi không phải là tìm chết sao?
Nhưng mà đúng lúc này, thiếu niên Vân Dịch bên cạnh Trương Hằng bị ảnh hưởng của lực lượng giết chóc bên ngoài, không thể khống chế được khí Huyết Sát trong cơ thể.
- A!!!
Vân Dịch đột nhiên dang hai tay, một đám khí Huyết Sát cuồng bạo như thác đổ tràn ra bốn phương tám hướng.
Uy áp vô hình ầm ầm phủ xuống.
Tất cả sinh linh trong phạm vi mười vạn dặm run sợ.
Tiếp đó, một vùng huyết vụ lấy hắn làm trung tâm bao phủ phạm vi vài trăm dặm.
- Huyết Sát lĩnh vực...
Nam Kiếm Phong kinh hô, vẻ mặt nghi ngờ nhìn phía Vân Dịch.
Ở một bên khác, Từ sư huynh lại càng tuyệt vọng: Trong vòng một ngày xuất hiện hai tên Huyết Sát Quân Vương, nếu hắn còn có thể giữ được mạng sống, khả năng còn thấp hơn so với hóa vũ phi thăng.

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #507


Báo Lỗi Truyện
Chương 507/777