Chương 466: Tám năm chỉ là một chớp mắt.


Nháy mắt khi Hạt giống của thế giới và tâm thần hợp nhất, Trương Hằng phát hiện trong đầu mình trống rỗng sinh ra một thứ gì đó. Tự nhiên, hắn biết một số thứ bản thân đang muốn biết.
Giờ khắc này, hắn có một loại ảo giác. Phiến tiểu không gian mông mông này giống như thân thể huyết nhục của hắn, có chút năng lực trời sinh đã có, cũng như tiếng kêu khóc của trẻ con mới sinh.
Giờ phút này, Trương Hằng lâm vào một trạng thái như vậy, đứng yên trong tiểu không gian hỗn độn mông mông, mặc dù Chỉ lớn như một căn phòng mà thôi nhưng cũng trống rỗng sinh ra một ít bản năng.
Trong những bản năng này bao hàm một ít phương pháp làm thế nào để sáng lập tiểu không gian trước mắt.
Đồng thời, theo ý niệm của Trương Hằng, một ít tin tức muốn biết cũng từ trong sóng triều tin tức rộng lớn vọt tới, lập tức hắn hiểu được rất nhiều tin tức liên quan tới Hạt giống thế giới này.
- Thì ra là thế...
Trương Hằng khẽ thở dài một hơi, thu hồi Hạt châu màu xám trên tay, đôi mắt cũng hiện lên vài tia hiểu ra.
Khi hắn rời khỏi trạng thái kỳ lạ này liền cảm giác có chút không thích hợp.
Hắn đột nhiên phát hiện chỉ một "chút thời gian" như vậy, tu vi bản thân dường như gia tăng không ít, trong đan điền có cuồn cuộn những quang điểm màu bạc, sau đó nhanh chóng bị Linh Hạch hút lấy.
Liếc mắt nhìn không gian trong suốt bên ngoài, ngân diễm đang đốt cháy mảnh vỡ thế giới, Trương Hằng không khỏi cảm thán:
- Qua bao lâu rồi? Tốc độ cắn nuốt dường như nhanh hơn không ít...
Mãnh vỡ thế giới hừ nhẹ một tiếng, lười biếng nói:
- Tám năm.
- Cái gì?! Đã tám năm?
Trương Hằng quá sợ hãi, không thể tin nổi nói.
Trong cảm giác của hắn cũng chỉ một cái chớp mắt mà thôi, sao lại đã trải qua tám năm chứ?!
- Không phải Chỉ có tám năm thôi sao?! Có gì mà phải ngạc nhiên như vậy?!
Mảnh vỡ thế giới tùy ý nói.
Đối với một không gian hoặc một người có đại thần thông, thời gian tám năm quả thật quá mức nhỏ bé, không đáng để ý tới.
Trương Hằng suy tư một lúc, cũng không thể không chấp nhận sự thật này. Dù sao tu vi của hắn tăng trưởng không ít, cũng rất tương ứng với thời gian tám năm.
Thời gian tám năm khiến cho hắn nắm giữ một ít bản năng, cũng biết được một ít tin tức liên đến Hạt giống thế giới.
- Đều hiểu rõ chứ?
Hạt giống thế giới thản nhiên nói.
Trương Hằng khẽ gật đầu:
- Cũng kha khá. Ta trước tìm hiểu một ít tình hình bên ngoài rồi sẽ lập tức sáng lập ra động phủ di động của mình, về sau cũng tiện đi ra cướp đoạt...
Mảnh vỡ thế giới vừa nghe tới mấy chữ "động phủ di động" liền cảm thấy rối rắm... Từ khi nào, một Hạt giống thế giới có thể phát triển thành không gian cao đẳng lại lưu lạc trở thành động phủ của người này?! Lại chuyên dùng để cướp bóc?!
Trương Hằng đầu tiên là liên hệ với Nhan Hồng Ngọc, tìm hiểu xem thời gian tám năm qua ngoại giới có phát sinh biến cố gì hay không.
Trên thực tế, sau hai năm trà trộn vào Phàm Vân Đảo, Nhan Hồng Ngọc đã truyền tới Trương Hằng một ít tin tức liên quan tới hòn đảo này, đồng thời cũng chuẩn bị cho hắn không ít ngọc giản Huyết Ma Đạo và cổ tịch liên quan.
Lúc đó, Trương Hằng còn chưa bắt đầu nhận biết Hạt giống thế giới, vẻn vẹn chỉ đại khái hiểu biết tình hình trên hòn đảo nào. về phần những ngọc giản và cổ tịch liên quan Huyết Ma Đạo, hắn cũng chưa từng đọc qua, dành lại sau khi công pháp thăng cấp mới nghiên cứu.
- Những năm gần đây, có sự kiện nào dị thường phát sinh không?
Thông qua liên hệ linh hồn Ký Hồn Thuật, Trương Hằng dễ dàng tịp được Nhan Hồng Ngọc, phát hiện nàng đang ở Huyết Ma Động, cách xa nơi này mấy ngàn dặm.
Thời gian mười năm, Nhan Hồng Ngọc cũng đã hoàn toàn dung nhập vào thế lực mạnh nhất Phàm Vân Đảo là Huyết Ma Động, thân phận của nàng đang là song tu đạo lữ của Nhị động chủ Thao Vĩnh Bằng.
Khi vừa bắt đầu, những tu sĩ khác của Huyết Ma Động đều rất bất ngờ vì vị Nhị động chủ này đột nhiên có thêm một vị song tu đạo lữ. Nhị động chủ Thao Vĩnh Bằng cũng rất ao ước thân thể của nàng.
Nhưng Nhan Hồng Ngọc triển khai thủ đoạn của tu sĩ Hóa Thần đại viên mãn. không Chỉ dễ dàng sai bảo Thao Vĩnh Bằng, khiến hắn không dám động vào người nàng mà ngay cả một ít tu sĩ khác của Huyết Ma Động cũng đã quen với sự tồn tại của nàng.
Đồng thời, Nhan Hồng Ngọc cũng đang âm thầm hàng phục không ít tu sĩ của Huyết Ma Động. Có thể nói, ở một mức độ nào đó, Nhan Hồng Ngọc đã nắm được khoảng một nửa Huyết Ma Động trong tay.
Người duy nhất khiến Nhan Hồng Ngọc cố kị chính là Đại động chủ thần bí khó lường, bế quan trường kỳ Huyết Ma Quân.
Mấy vạn tu sĩ cao thấp của Huyết Ma Động đều xem vị Đại động chủ này như thần linh, không dám có tâm tư làm phản.
Đồng thời, ở toàn bộ Phàm Vân Đảo, Huyết Ma Quân được coi như cường giả cấp chí tôn, gần như không ai có thể chống lại được.
- Huyết Ma Quân? Trương Hằng khinh thường. hỏi lại:
- Ngươi không nắm chắc đối phó được người này sao?
- Bẩm chủ nhân, ta cũng không quá rõ ràng có thể nắm chắc đối phó được hắn hay không nhưng cấm địa bế quan của người này, thần thức của ta căn bản không thể tiến nhập vào được! Bởi vì sợ hãi mang tới phiền toái cho chủ nhân nên ta cũng không dám thăm dò thêm. Nhưng có thể khẳng định người này nhất định là cao thủ Huyết Ma Đạo, thậm chí là cao nhân lánh đời!
Nhan Hồng Ngọc cách xa mấy ngàn dặm truyền tới cho Trương Hằng một ít tin tức, cũng gồm cả những phân tích của chính cỗ ta.
- Cao thủ Huyết Ma Đạo? Cao nhân lánh đời?
Trương Hằng đột nhiên nổi lên một chút hứng thú, khoanh tay bước ra khỏi không gian trong suốt.
Ngây người tám năm trong tiểu không gian này, Trương Hằng cũng muốn đi ra hít thở không khí.
Khi hắn một chân bước ra khỏi không gian trong suốt, tiến vào không gian bên ngoài thì lập tức có một loại cảm giác vượt qua không gian, cảnh tượng trước mắt
nhoáng lên, mang tới cho hắn cảm giác không thích ứng.
Sự khác biệt của hai không gian khiến Trương Hằng có chút cảm giác khó chịu nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường.
- Ngươi làm không tồi! Trước cứ ở yên trong Huyết Ma Động đã, không cần đả thảo kinh xà. Ta còn có chút việc phải giải quyết, ngươi cũng hỗ trợ chiếu khán động phủ một chút.
Trương Hằng thản nhiên ra lệnh.
- Vâng, chủ nhân!
Nhan Hồng Ngọc đáp lại, nhưng dường như lại nghĩ tới điều gì, hơi do dự rồi nói:
- Không biết vì sao tám năm trước ta đột nhiên không thể liên lạc được với chủ nhân, dù ta trở lại động phủ lâm thời cũng không tìm thấy ngài... Chỉ mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của ngài mà thôi!
Nhan Hồng Ngọc vô cùng khó hiểu. Đây là điều nàng cảm thấy khó hiểu nhất trong tám năm qua. Nếu không phải mơ hồ cảm nhận sự tồn tại của Trương Hằng thì nàng thậm chí đã cho rằng đối phương mất tích bí ẩn rồi.
Vừa nghe Nhan Hồng Ngọc hỏi, Trương Hằng đột nhiên ngẩn ra:
"Mình biến mất?!"
Tuy nhiên, ngay sau đó hắn cười khẽ, tỉnh ngộ ra.
Không gian trong suốt do Hạt giống thế giới sinh ra là tiểu thế giới độc hữu của Trương Hằng, dung hợp với không gian Đông Vân đại lục, cũng tồn tại độc lập.
Dưới tình huống không được Trương Hằng cho pháp, những tu sĩ khác dù xuyên qua nơi này cũng sẽ không thể đi vào tiểu thế giới này, như xuyên qua không khí mà thôi.
Mà bản thân Trương Hằng lại có thể chủ động nói chuyện được với người bên ngoài, cũng như quan sát tình huống bên ngoài, thậm chí dùng chiêu này để đánh lén, kéo địch nhân vào Không gian lĩnh vực của mình.
Đương nhiên, mọi việc trên thể gian đều rât khó có tuyệt đối.
Mảnh vỡ thế giới chính là một ngoại lệ. Nó dù ở bên ngoài nhưng cũng có thể dễ dàng phát hiện ra vị trí phiến tiểu thế giới của Trương Hằng, thậm chí liên hệ được với Trương Hằng.
Đối với điều này, Trương Hằng cũng không cảm thấy bất ngờ. Mảnh vỡ thế giới vốn là một bộ phận của không gian, có được năng lực này cũng không có gì kỳ quái.
- Ngươi làm tốt việc của mình đi là được! về sau nếu lại xuất hiện tình huống như vậy thì cũng không cần thấy kỳ quái.
Trương Hằng thản nhiên nói. Hắn tạm thời không để nữ nhân thông minh tuyệt đỉnh như Nhan Hồng Ngọc này biết được việc có liên quan tới tiểu không gian trong suốt này.
- Vâng, chủ nhân!
Nhan Hồng Ngọc cũng ý thức được mình đã hỏi một vấn đề không nên hỏi.
- Nếu có việc quan trọng thì ta phải thế nào mới liên hệ được với chủ nhân?
Nhan Hồng Ngọc cận thận hôi.
- Sau này phân thân của ta sẽ lâm thời ở lại trong động phủ!
Trương Hằng cười khẽ, nhẹ nhàng vẫy tay một cái, một đạo ngân quang từ trong cơ thể hắn bay ra, dưới ngân huy huyến lệ, hình thành phân thân Trương Hằng.
Phân thân cũng không nói gì thêm, ngồi ở trên bồ đoàn, bắt đầu tu luyện.
- Như vậy cũng không tồi. Dù mình ở trong tiểu thế giới thì cũng có thể dê dàng có liên hệ với phân thân.
Trương Hằng cảm giác rất vừa lòng, triển khai thần thức, lấy động phủ lâm thời làm trung tâm quét qua phạm vi một vạn năm ngàn dặm.
Dừng chân ở Phàm Vân Đảo mười năm, trong đó mất hai năm cắn nuốt vài kiện Thông linh pháp bảo, Ngụy linh bảo. Tám năm còn lại dùng ngân diễm cắn nuốt Mảnh vỡ thế giới. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cứ như vậy, thành quả Trương Hằng đạt được cũng không thể coi thường, không xa nữa sẽ đạt tới tầng ba đại viên mãn.
- Ồ?
Khi thần thức Trương Hằng quét qua phụ cận động phủ lâm thời thì không khỏi ồ lên một tiếng.
Hắn phát hiển ra ở bên cạnh động phủ lâm thời của mình còn có một gian nhà gỗ giản dị, bốn phía bao phủ một tầng ánh sáng lốm đốm gặc sỡ, là một trận pháp kỳ lạ.
- Đây là ai?! Lại ở bên cạnh động phủ của mình làm ra một động phủ khác.
Trương Hằng rất buồn bực. Nơi này cũng không phải là vùng phúc thiên động địa gì!
Từ mười năm trước, Trương Hằng dùng Thông linh pháp bảo thi triển thần thông, đuổi mấy tên đại nhân vật của Huyết Ma Động đi, từ đó về sau nơi này đã nghiễm nhiên trở thành một cấm địa.
Rất nhiều người đều biết nơi này có một cao nhân lánh đời, không dám tiếp cận. Đương nhiên cũng có một phần nguyên nhân là do Nhan Hồng Ngọc không muốn có kẻ quấy nhiễu Trương Hằng tu luyện.
Đúng lúc này, căn nhà gỗ đột nhiên mở ra, những đốm sáng rực rỡ xung quanh chợt loén lên, từ bên trong có một cô gái yêu kiều đi ra. Nàng ta mi thanh mục tú, thân mình mặc một bộ váy dài màu tím bước ra ngoài cửa. Khuôn mặt thanh lệ thoát tục của nàng lộ ra vài tia U buồn và thương xót!
Khi Trương Hằng đang định hỏi chuyện Nhan Hồng Ngọc thì cô gái thanh nhã này đột nhiên hướng về phía Trương Hằng quỳ xuống, mái tóc đen nháy phủ xuống khuôn mặt xinh đẹp thoát tục. Nàng cúi đầu xuống, ánh mắt hiện lên vẻ chân thành.
Cặp môi nàng hé ra, thanh âm vô cùng dễ nghe, như đang nói chuyện với Trương Hằng:
- Ninh nhi hôm nay lại tới quỳ lạy tiền bối... Đây đã là năm thứ tám rồi!
Khuôn mặt nàng trắng hồng, đôi mắt kỳ ảo như nước, hiện rõ vẻ chân thành và chờ mong.
- Tám năm qua, mỗi tháng Ninh nhi đều sẽ quỳ lạy trước động phủ tiền bối ba ngày, Chỉ cầu tiền bối hiện thân một lần...
Trong lòng Trương Hằng đầu tiên là cả kinh, còn tưởng rằng cô gái này đã thấy mình sau mới phát hiện ra đối phương Chỉ là quỳ lạy về phía động phủ này mà thôi.
- Nàng vì sao lại quỳ trước động phủ của ta?!
Trương Hằng hơi kinh ngạc, liền hỏi Nhan Hồng Ngọc.
- Là thế này...
Nhan Hồng Ngọc vội vàng giải thích cho Trương Hằng.

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #466


Báo Lỗi Truyện
Chương 466/777