Chương 327: Dị Trạng.


- Chí Viêm Ma Tôn Triệu Thụy?
Vừa nghe đến tên Triệu Thụy, trong lòng Trương Hằng không khỏi nhảy đựng lên. trên mặt cũng lộ ra một chút thảng thốt.
Ở Thanh Vân Sơn thời điểm ngẫu nhiên gặp lại gã mập mạp Vương Viên. Trương Hằng đã từ nơi hắn biết được một ít tin tức về Chí Viêm Ma Tôn. theo Vương Viên phỏng đoán, tông chủ Chí Viêm Ma Tôn của Cực Diễm Môn này hẳn là Triệu Thụy lúc trước ở trong Huyết Sát động phủ truyền tống đi ra.
Nghe dồn Chí Viêm Ma Tôn là một thiếu niên tóc đỏ ác nghiệt khát máu. cực kỳ am hiểu pháp thuật hỏa hệ. từng nhiều lần bị Vũ Vô Cực yêu cầu tác chiến, cũng chính là nhân vật mới quật khởi của giới tu chân Triệu Quốc, Thanh danh gần với Nghịch Thiên Đại Ma Vũ Vô Cực.
Đối với Chí Viêm Ma Tôn Thanh danh hiển hách này. Trương Hằng căn cứ theo hình tượng miêu tả trong lời đồn, đại khái có bảy tám phần phán định chắc chắn đối phương là Triệu Thụy từng cùng chung hoạn nạn Với mình trong Huyết Sát động phủ, cũng có thể nói là tiểu đệ của hắn.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi, sự thật có đúng như thế hay không. Trương Hằng cũng không thể xác định trăm phần trăm.
Vừa thấy biểu tình khác thường của Trương Hằng, Nhiếp Mộng chớp chớp đôi mắt sáng, tò mò hỏi:
- Chẳng lẽ đạo hữu nhận biết người này. hay là Chí Viêm Ma Tôn này có cừu oán gì cùng ngươi hay sao?
Vừa nghĩ đến Trương Hằng nhiều phen bị người đuổi giết, là một yêu tinh chuyên gây họa. Nhiếp Mộng liền càng thêm tin tưởng phỏng đoán của mình: "Trương Hằng thật rất có thể đã trêu chọc vị Chí Viêm Ma Tôn trong truyền thuyết này."
Khẽ thở dài một hơi, Nhiếp Mộng hơi có chút thất vọng, nói:
- Đối với biến hóa không ngừng của Vô Cực ta càng ngày càng lo lắng, vốn định tìm Chí Viêm Ma Tôn kia hỏi thăm một phen, có lẽ có thể thu được một ít manh mối gì chăng, dù sao hắn cũng từng nhiều phen giao chiến cùng Vô Cực. Nhưng Chí Viêm Ma Tôn này là một người tính tình lạnh lùng khó có thể tiếp cận. ta đã từng tìm tới cửa cầu kiến, lại bị hắn khước từ.
- Ý của ngươi là muốn ta dẫn ngươi đi gặp Chí Viêm Ma Tôn?
Trương Hằng lập tức hiểu được ý của đối phương.
Giới tu chân này vĩnh viễn là thực lực vi tôn, với uy danh của Chí Viêm Ma Tôn kia. địa vị của hắn thậm chí cao hơn tu sĩ Nguyên anh kỳbình thường, sao có thể dễ dàng tiếp kiến một nữ tu Kết Đan Kỳ bình thường, huống chi đối phương vốn không phải là một người bình dị dễ gần.
Muốn gặp mặt đối phương trừ phi có được thực lực ngang hàng, nếu không có được tiếp kiến hay không, cũng chỉ có chờ xem tâm tình vui buồn của đối phương.
- Không sai, dù sao ngươi cũng coi như thuộc tầng lớp Nguyên Anh Kỳ, nếu muốn gặp Chí Viêm Ma Tôn kia cũng không là chuyện khó gì. Nhưng không nghĩ tới ngươi lại có thù hận cùng hắn.
Trên mặt Nhiếp Mộng lộ ra vẻ tiếc nuối, thấp giọng lẩm bẩm:
- Chỉ có Chờ sau khi hai vị trưởng lão Nguyên anh kỳtrong Minh đi chấp hành nhiệm vụ trở về, năn nỉ bọn họ lần nữa xem sao...
Trương Hằng vừa nghe ý tứ trong lời nói của nàng, cũng đại khái hiểu biết thực lực của Tán Tu Minh: Trừ Vũ Vô Cực không ngờ còn có hai vị tu sĩ Nguyên anh kỳgia nhập liên minh, cũng không biết thực lực như thế nào.
Đương nhiên, nhân vật linh hồn của Tán Tu Minh vẫn là Vũ Vô Cực. một khi hắn chết đi hoặc là rời khỏi Tam Tinh Vực, như vậy toàn bộ Tán Tu Minh cũng chỉ có thể làm chim thú rã bầy.
- Ha ha! Nhiếp đạo hữu hiểu lầm rồi giữa ta cùng Chí Viêm Ma Tôn kia cũng không có gút mắc hay ân oán gì. Trước đây, Trương mỗ cũng nghe nói qua danh tiếng của hắn. Thật trùng hợp là Trương mỗ cũng đang định đi gặp vị thiếu niên truyền Kỳ mới quật khởi như Kỳ tích trong truyền thuyết kia. cho nên mới cảm thấy kinh ngạc Với lời nói của Nhìêp đạo hữu.
Trương Hằng cười giải thích, cũng không có đề cập tới Chí Viêm Ma Tôn Triệu Thụy có thể từng là tiểu đệ của mình, dù sao việc này còn chưa thể kết luận trăm phần trăm.
- Không ngờ trùng hợp Như vậy! Trương đạo hữu cũng định đi tìm hắn?
Nhiếp Mộng cười mỉm nhìn Trương Hằng, trong đôi mắt lộ ra một tia nghi hoặc, thực hiển nhiên không tin tưởng lời nói của Trương Hằng cho lắm.
Trương Hằng đã quen với sự thông tuệ của nàng này. cũng không có giải thích nhiều, chỉ nói:
- Việc này cứ định như vậy đi! Ta trước lưu lại mấy ngày ở Kim Kiếm Môn, Chờ sau khi nguyên khí khôi phục sẽ cùng đi Với Nhiếp đạo hữu tới Cực Kiếm Môn kiến thức một chút vị Chí Viêm Ma T ôn trong truyền thuyết kia.
Nói xong, trong mắt Trương Hằng cũng lộ ra một ý chờ mong.
Lại nói chuyện phiếm vài câu cùng Nhiếp Mộng. Trương Hằng mới tiễn nàng ra ngoài động Phủ khách quý này.
Nhìn bóng đáng uvển chuyển dần biến mất ở xa xa, Trương Hằng thấp giọng lẩm bẩm:
- Đây nhất định là một bi kịch...
Trong Ý nghĩ của hắn, giữa Vũ Vô Cực cùng Nhiếp Mộng trong đó căn bản là không có khả năng kết hợp bao nhiêu.
Vũ Vô Cực mang trên người thân thế thần bí. cũng có thể hắn từng là một đại nhân vật nào đó trên thượng giới, một khi trí nhớ hoàn toàn thức tỉnh, phi thăng thượng giới cũng là chuyện sớm hay muộn.
Mà Nhiếp Mộng chẳng qua là một nữ sĩ Kết Đan Kỳ bình thường, khả năng mọc cánh thành tiên cơ hồ cực ít!
Đông Vân đại lục ức vạn người tu chân thế mà trong lịch sử trăm vạn năm. đều khó có thể tìm ra vài người thành công phi thăng. Bởi vậy có thể thấy được "Tiên" xa vời biết bao! Mặc dù Trương Hằng là người mang trọng bảo cùng ngọc giản thần bí. cũng không thể cam đoan chính mình tuyệt đối có thể phi thăng. Con đường tu tiên gian khổ bất cứ lúc nào đều có thể mất mạng.
Ngay lúc Trương Hằng đang suy tư, trong túi trữ vật màu xanh khẽ lun lên. từ bên trong truyền ra một luồng hơi màu trắng lạnh giá. Ninh Tuyết Dung một thân áo bào trắng như tuyết hiện ra tại trước mặt Trương Hằng.
Một mảng bông Tuyết tràn ngập ý băng hàn quanh quẩn trên thân thể mềm mại yêu kiều của Ninh Tuyết Dung, những sợi tóc dài mịn như tơ theo làn gió lạnh tung bay trong không trung.
Tuyết Ngọc Liên Hoa Thai dưới chân nàng nở rộ như đóa hoa dịu dàng, nhộn nhạo một cổ khí tức lạnh lẽo mà lại không mất đi vẻ Nhu hòa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Chợt vừa thấy Ninh Tuyết Dung giống như nữ thần Băng Tuyết ở vùng cực hàn không mang theo một chút bui trần, càng khiến cho người ta sinh ra cảm giác khó có thể tiếp cận, Trương Hằng vô cùng kinh dị.
- Tuyết Dung... muội?
Trương Hằng há to miệng, cũng không phải hoàn toàn Bởi vì khí chất và vẻ đẹp của Ninh Tuyết Dung, mà kinh ngạc chính là trạng thái của Ninh Tuyết Dung Giờ phút này,
Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, Ninh Tuyết Dung đã cùng Tuyết Ngọc Liên Hoa Thai dưới chân hòa hợp thành một thể quanh thân nàng lượn lờ bông tuyết băng hàn đều là tự nhiên mà vậy sinh ra.
ở dưới tình huống này, Ninh Tuyết Dung đối với khống chế pháp thuật băng hệ sẽ không phải thuộc loại như những tu sĩ thiên phú có được linh căn đặc thù kia.
- Đại ca! Vì để ngăn chặn cái loại thần thông bản mạng huynh không thích đó. Tuyết Dung thi triển bí thuật lại với thất bại chấm dứt, rồi hình thành trạng thái Hiện tại,
Tuyết Ngọc Liên Hoa Thai dưới chân Ninh Tuyết Dung khẽ run lên. mang theo nàng bay lên không trung, bông tuyết tung bay lan tràn bên trong động phủ, đột nhiên sinh ra hàn ý.
Trương Hằng cười khổ nói:
- Tuyết Dung! Chuyện thiên phú thần thông cũng không cần cưỡng ép...
Ngẩng nhìn Ninh Tuyết Dung hòa hợp cùng Tuyết Ngọc Liên Hoa Thai thành một thể lơ lửng trên bầu trời. Trương Hằng thậm chí có chút thương xót.
Không biết vì sao, giờ phút này Ninh Tuyết Dung lại mang đến cho hắn một loại ảo giác có vẻ xa vời khó thân cận.
Trước đây lúc Ninh Tuyết Dung ở chung cùng hắn trong mỗi một hành vi cử chỉ đều toát ra vẻ dịu dàng cùng tình yêu khiến cho người ta yêu thương.
Mà Giờ phút này, Ninh Tuyết Dung dường như lại biến trở về thành dáng vẻ tiên tử trước đây làm cho người ta không dám khinh nhờn, không còn vẻ thân thiết cùng ấm áp mà Trương Hằng chờ mong trước kia nữa.
- Đại ca! Chẳng lẽ muội thay đổi nhiều lắm sao. huynh không thích muội nữa à?
Ninh Tuyết Dung mang theo một mảnh bông tuyết xinh đẹp nhẹ nhàng trôi tới trước người Trương Hằng, trên mặt mang theo Ý cười thản nhiên, như nụ cười của nữ thân Băng Tuyết, đúng là cao không thể với tới Như vậy.
Trương Hằng trầm mặc. ngẩng nhìn Ninh Tuyết Dung Trước mắt, chung quy hắn vẫn cảm giác có chỗ nào đó không thích hợp.
Thật lâu sau !
"Chi chi..."
Trong không khí hiện lên một đạo lôi điện, ánh mắt Trương Hằng biến thành màu bạc lóng lánh làm cho người ta không dám nhìn gần.
Thần Linh Nhãn, lần đầu tiên hắn dùng trên thân thể người yêu của mình.
- Đại ca! Sao huynh có thể làm như vậy?
Trên gương mặt xinh đẹp mịn màng như ngọc của Ninh Tuyết Dung thoáng lộ vẻ buồn bực, hướng về phía Trương Hằng kháng nghị...

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #327


Báo Lỗi Truyện
Chương 327/777