Chương 280: Hai mươi tám vạn dặm!


Trương Hằng mở ra Thần Linh Nhãn cùng thần thông lôi điện, sát khí như thực chất bức thẳng tới hướng Tống Thư Ngọc.
Vừa dứt lời, toàn trường rơi vào yên tĩnh!
Hầu hết tu sĩ đều Với vẻ mặt cổ quái cùng trào phúng nhìn về phía Trương Hằng.
Nhưng khi bọn họ vừa nhìn vào con ngươi màu bạc trong mắt Trương Hằng. trong lòng đều không khỏi run lên, lập tức có cảm giác nam nhân trước mắt tuyệt đối không phải dễ chọc.
- Ngươi muốn ta xin lỗi nàng?
Tống Thư Ngọc đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo sau ngửa mặt lên trời cười sằng sặc:
- Ha ha ha...
ở giới tu chân Tam Tinh Vực, tu sĩ Nguyên anh kỳchính là tồn tại cao nhất, một tên tu sĩ Trúc cơ kỳ mà lại dám cả gan đòi hỏi tu sĩ Nguyên anh kỳphải xin lỗi!
Bích Tú Nguyệt khẽ liếc nhìn Trương Hằng, hừ nhẹ một tiếng nói:
- Không biết tự lượng sức mình!
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi ánh mắt nhìn về phía Trương Hằng thật giống như đang nhìn người chết.
Chọc giận nhân vật Nguyên Anh KỲ, sao có thể có kết cục tốt được? Huống chi thực lực của Bích Tú Nguyệt cùng Tống Thư Ngọc, ở trong tu sĩ cùng cấp Nguyên anh kỳđược xem như đẳng cấp trên.
Trong lòng Trương Hằng tuy rằng rất phẫn nộ. nhưng cũng không có tùy tiện động thủ.
Hắn hiểu rằng ở trước mặt một đôi song tu đạo lữ Nguyên Anh trung kỳ. mình xông lên cũng chẳng khác gì đi chịu chết.
Thực lực của hai người này liên thủ, tuyệt đối phải mạnh hơn gấp mấy lần so với Bích U Tiên Tử trước đây. Cho dù giờ phút này Trương Hằng đạt tới cảnh giới Đại thành tầng hai. cũng không có nắm chắc từ trong tay bọn họ chạy thoát!
Chênh lệch giữa tu sĩ Nguyên anh kỳvốn đã rất lớn. huống chi còn là hai song tu đạo lữ có thể phối hợp liên thủ?
- Ta muốn ngươi quy gối trước mặt ta. đập đầu lạy hai cái. sau đó đưa con yêu thú này ra trước cho bản sư. Nếu Tống mỗ ta cao hứng có lẽ sẽ tha cho ngươi một mạng!
Con ngươi của Tống Thư Ngọc đột nhiên lạnh xuống, mang theo một cổ sát khí nhìn lướt qua Trương Hằng một cái.
Lập tức, Trương Hằng cảm giác toàn thân Dường như rơi vào hầm băng, toàn thân phát lạnh, ngay cả dũng khí phản kích trong nháy mắt đều tan biến mất.
"Đây là thực lực của tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ sao?" Trương Hằng không khỏi hoảng sợ thầm nghĩ.
Nhưng hắn cùng sẽ không dễ dàng chịu thua Như vậy, hồ quang cùng ngân quang trong mắt lóe lên, khí thế trên người từng chút một kéo lên. trong mơ hồ đã sắp chạm đến đỉnh cao thuộc về nguyên Anh Kỳ!
Nhưng dù vậy, ở trước mặt Tống Thư Ngọc. Trương Hằng vẫn như trước không đủ để hắn xem trọng.
- Thực lực của tiểu bối coi như tạm được, nhưng ở trước mặt chúng ta chẳng khác gì con kiến!
Tống Thư Ngọc nhẹ nhàng nâng tay lên. một vầng sáng màu đỏ như lửa nhộn nhạo trong lòng bàn tay hắn, khí thế cường đại thổi quét ra khắp bốn phương tám hướng.
Chúng tu sĩ. bao gồm cả Kết Đan KỲ đều không khỏi biến sắc. cả một đám liên tục thối lui, thậm chí tu SĨ tu vi thấp trực tiếp từ trên bầu trời rơi xuống.
Bóng ma của tu sĩ Nguyên anh kỳđược chứng thực chân chính ở tận đáy lòng các tu sĩ.
Mắt thấy Tống Thư Ngọc sắp ra tay giết chết Trương Hằng. Ninh Tuyết Dung đứng bên cạnh mặt đầy lo lắng nhìn về phía Lạc Hà vẫn vẻ mặt bình thản:
- Lạc Hà đại ca...
Nàng tin tưởng, chỉ cần Lạc Hà chịu ra tay. tu sĩ Nguyên anh kỳtrước mắt tuyệt đối không thấm vào đầu.
Lạc Hà gật gật đầu. nhẹ nhàng vung tay lên. khí thế cường đại từ trong bàn tay Tống Thư Ngọc phát ra trong khoảnh khắc bị tiêu tan, ngay cả vầng sáng màu đỏ như lửa trong lòng bàn tay hãn cũng biến mất vô ảnh vô tung.
- Cái này... sao có thể?
Tống Thư Ngọc không thể tin nhìn về phía Lạc Hà.
Giờ khắc này, hắn mới phát hiện tu sĩ Luyện khí kỳ trước mắt lại có thần thông khủng khiếp bực này.
Trương Hằng không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm, dùng pháp thuật hong khổ mồ hôi lạnh trong thân thể. Trong lòng hắn không khỏi buồn bực. mặc dù công pháp đã đạt tới Đại thành tầng hai vẫn không thể chống lại tu sĩ Nguyên Anh kỳ. nhiều lắm là giữ được cái mạng ở trước mặt tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi.
Nếu muốn thỏa thích tung hoành giới tu chân Tam Tinh Vực, trừ phi ngày nào đó Trương Hằng có thể tiến vào tầng thứ ba của Luyện Thiên Hóa Địa Công, cũng chính trong chín tầng cổ tháp gọi là cảnh giới Tinh Hạch KỲ.
Tinh Hạch Kỳ đại biểu cho một ngưỡng cửa của Luyện Thiên Hóa Địa Công, cần phải Luyện hóa vô số tinh túy thiên địa để tấn công đột phá. Một khi tiến vào cảnh giới này thực lực sẽ tăng cao. về phần có thể tăng lên tới đầu. ngay cả chính Trương Hằng cũng khó có thể đánh giá được!
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Tống Thư Ngọc khiếp sợ cho thực lực của Lạc Hà.
Chỉ nhẹ nhàng vung tay lên liền làm tiêu tan công kích của mình, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không dễ dàng làm được.
"Chẳng lẽ kỳ nam nhân trước mắt là tu sĩ Nguyên Anh hậu Kỳ?"
Bích Tú Nguyệt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, trong thần sắc nhìn về phía Lạc Hà không ngờ sinh ra vài tia ngưỡng mộ.
- Ha ha! Bản nhân Lạc Hà, cũng là một tu sĩ vô danh.
Lạc Hà thản nhiên nhìn Tống Thư Ngọc ở trước mặt. mới đây không lâu còn làm oai làm phách.
- Ta muốn ngươi xin lỗi Tuyết Dung, bằng không thì đừng trách Lạc Hà ta xuống tay vô tình. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Trên người Lạc Hà phát ra một cổ uy áp vô hình, ánh mắt nhìn chằm chằm Tống Thư Ngọc.
Tống Thư Ngọc sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng, trong lòng sinh ra sợ hãi vô tận.
Lạc Hà cứ như vậy nhìn hắn, uy áp tinh thần vô hình dễ dàng đánh bại ý chí của hắn.
Các tu sĩ tại đây đều rung động không thôi!
- Ngươi... ngươi... ngươi... là..
Tống Thư Ngọc nói liên tiếp ba chữ "ngươi", cũng không biết hẳn định nói ra điều gì.
Bích Tú Nguyệt song tu đạo lữ của hắn trên mặt ngọc lập tức lộ ra vẻ ngưng trọng, tại thời khắc mấu chốt này. nàng không chút do dự đứng trên một chiến tuyến cùng trượng phu của mình.
- Ngươi là ai. chẳng lẽ đám đối nghịch cùng toàn bộ cẩm Tú Sơn Trang sao?
Nàng thực thông Minh báo ra danh hiệu cẩm Tú Sơn Trang.
Là một quái vật lớn đại phái nhất lưu, Cẩm Tú Sơn Trang đủ để chấn nhiếp tất cả tán tu Nguyên Anh Kỳ.
Tu sĩ Nguyên anh kỳdù có mạnh mấy đi nữa lại như thế nào, có thể đại biểu cũng chỉ là một người.
Nhưng cẩm Tú Sơn Trang đại biểu chính là một cái tập đoàn tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Tống Thư Ngọc liên tục nháy mắt ra hiệu cho Bích Tú Nguyệt, trong miệng rốt cục phun ra mấy chữ:
- Hắn... hắn... Hóa Thần...
- Hóa Thần?
Bích Tú Nguyệt đầu tiên là sửng sốt, rồi đột nhiên tỉnh ngộ cả kinh kêu lên:
- Hóa Thần Kỳ?
Ở giới tu chân Tam Tinh Vực, nếu nói tu sĩ Nguyên anh kỳlà siêu cấp cao thủ trên giang hồ. như vậy nhân vật Hóa Thần Kỳ chính là Độc Cô cầu Bại ẩn nấp trên thế gian!
Mặc dù có một phần lớn tu sĩ bậc thấp cũng không biết tồn tại của Hóa Thần Kỳ. nhưng ở trong giới Nguyên anh kỳvà Kết Đan Kỳ đều truyền lưu truyền thuyết có liên quan tới Hóa Thần Kỳ.
Hóa Thần Kỳ cũng được gọi là Phân Thần Kỳ. Nghe nói sau lưng tất cả các đại phái siêu cấp ở Tam Tinh Vực. đều có nhân vật Hóa Thần Kỳ vô địch làm hậu thuẫn. Đây cũng là nguyên nhân các đại phái siêu cấp có thể chấn nhiếp cả giới tu chân.
Trong số mọi người tại đây, chỉ có Tống Thư Ngọc có thể cảm nhận được uy áp tinh thần khủng bố đến từ trên người Lạc Hà. đó là một loại tồn tại đáng sợ không cách nào hình dung được.
- Lạc tiền bối! Vợ chồng ta ngu dốt không biết, vừa rồi có nhiều chỗ đắc tội. tiểu nữ tại đây xin tạ tội với ngài!
Bích Tú Nguyệt vô cùng Nhu thuận thi lễ xin lỗi Lạc Hà, trong đầu một chút Ý niệm phản kháng cũng không có.
Cho dù toàn bộ môn phái đều kéo ra hết, cũng không dám chống lại Hóa Thần Kỳ vô địch.
Nếu việc này xử lý không tốt. thậm chí sẽ mang đến họa diệt môn cho cẩm Tú Sơn Trang.
Lạc Hà không thèm nhìn nàng một cái. cười lạnh, nói với Tống Thư Ngọc:
- Ngươi nhiều lần mạo phạm tôn nghiêm của Tuyết Dung, ta sao có thể dễ dàng tha thứ ngươi?
- Xin tiền bối thứ tội...
Trên mặt Tống Thư Ngọc tuôn ra mồ hôi bằng hạt đậu. "bùm"một cái quỳ xuống xin lỗi.
- Lần này chỉ xử phạt nhẹ cho ngươi.
Lạc Hà hừ nhẹ một tiếng, sau đó vung tay lên. một luồng lực lượng vô hình bắn tới trên người Tống Thư Ngọc.
- A...
Cả người Tống Thư Ngọc hóa thành một điểm đen. trong một tiếng hét thảm liền biến mất trong tầm mắt các tu sĩ.
- Tiền bối... ngài đem hắn...
Bích Tú Nguyệt thật cận thận hỏi.
Thần thức của Lạc Hà lập tức quét ngang toàn bộ Tam Tinh Vực rộng lớn, liền tìm được vị trí của Tống Thư Ngọc, nhẹ nhàng ung dung nói:
- ở ngoài tuyệt địa Tử Vực, hai mươi tám vạn dặm...

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #280


Báo Lỗi Truyện
Chương 280/777