Chương 2: Phương Vân sơn!


Phương Vân sơn ở Triệu Quốc chỉ có thể xem như một dãy núi nhỏ không nổi bật, dài chừng vài trăm dặm. trên dãy núi cũng không có đỉnh núi. không có sườn núi hiểm trở. cũng không có động địa phúc thiên nổi tiếng. Nhưng ngược lại dưới chân dãy núi có mấy thôn xóm cùng một cái trấn nhỏ duy nhất. Theo một vài thôn dân ở phụ cận nói. thưởng xuyên có thể nhìn thấy một số nhân vật thần tiên ngự phong bay trên không trung.
Kỳ thật Phương Vân sơn cũng không tồn tại nhân vật thần tiên gì. chẳng qua chỉ có hai ba môn phái tu tiên nhỏ đóng quân trên đó. Tuy rằng ba môn phái này hoàn toàn sắp xếp không cao ở toàn bộ Triệu Quốc, nhưng ở trong phạm vi mấy trăm dặm này cũng có chút danh tiếng.
Trong ba phái, thực lực xếp thứ nhất thuộc Tiên Vân Tông, tiếp theo là Hỏa Vân Môn, xếp cuối cùng chính là Phong Hành Môn giỏi về thuật ẩn nấp. Ba phái này lấy Tiên Vân Tông cầm đầu. Ở chung trên dãy núi này hơn ngàn năm. nhưng thật ra vẫn sống yên ổn với nhau, ở thời khắc nguy nan thậm chí còn có thể cùng nhau chống kẻ thù bên ngoài, đương nhiên, một vài dụng chạm nhỏ khẳng định là không thiếu được.
Vào một buổi tối ngày này. nương bóng đêm yểm hộ. vài tên đệ tử Phong Hành Môn từ Phương Vân sơn lén lút chạy xuống núi.
Cầm đầu chính là một gã công tử cử chỉ nhanh nhẹn, cầm trong tay cây quạt giấy, bộ dạng còn thực anh tuấn. Trong mấy người này hắn là đệ tử nội môn duy nhất, tên là Đường Phong. Trong chuyến đi này. mấy tên đệ tử Phong Hành Môn còn lại đều lấy hắn làm trung tâm. cả một đám đều vuốt mông ngựa mà mặt không đổi sắc. khiến cho vị đệ tử nội môn này thập phần hưởng thụ.
- Ta nói Đường sư huynh này! Với tu vi của huynh. ở trong đệ tử nội môn cũng đúng là xếp phía trên, khi nào thì chiếm lấy Lạc Trần Tiên Tử của Tiên Vân Tông vào tay. mới chúng ta uống rượu mừng chứ!
Người nói chuyện chính là một đệ tử ngoại môn mặc áo vàng, bản mặt thô tục. Hắn tên là Chu Hàng, một đệ tử ngoại môn Dẫn khí kỳ, là một tên am hiểu vuốt mông ngựa nhất trong mấy người này.
Đường Phong lộ vẻ mặt thong dong, trong miệng lại cười lạnh nói:
- Lạc tiểu thư thiên tư ngút trời, gia nhập Tiên Vân Tông mới bốn năm cũng đã đạt tới giai đoạn Luyện Khí trung kỳ. có thể nói là kỳ tài hiếm có của Phương Vân sơn. nữ nhân giống tiên nữ hạ phàm như nàng đâu phải là ta có thể dễ đàng chiếm được vào tay!
- Đường sư huynh quá khiêm nhượng rồi! Huynh cùng Lạc tiên tử kia đều là trai tài gái sắc. tài tử xứng giai nhân.
- Đúng vậy! Chúng ta cứ chờ uống rượu mừng của huynh thôi!
Các tên đệ tử ngoại môn còn lại. đều hết tên này vuốt mông ngựa tới tên khác! Đường Phong này cũng thập phân hưởng dụng, mặt đầy vẻ tươi cười, nghe được chỗ trúng ý. còn khoái trá gật gật đầu liên tục.
Một hàng năm người đi tới một cái khách điếm trên trấn phụ cận. Tuy rằng đạt tới cảnh giới người tu tiên thì có thể nhịn ăn uống, nhưng điều này chính là đối với tu sĩ thực lực cao cường, còn cỡ như bọn họ những tu sĩ Luyện khí kỳ. Dẫn khí kỳ này căn bản là còn chưa có thoát khỏi bản chất của người phàm. Bọn họ vẫn còn muốn ăn ngon uống tốt, mà hàng năm ăn những món ăn nhàm chán trên núi đã sớm làm cho bọn họ sinh chán ghét. Giờ phút này chính là bọn họ lén lút đi hưởng thụ một chút cao lương mỹ vị của nhân gian.
Mấy người cùng ngồi vào một cái bàn sát bên cửa sổ. gọi tiểu nhị mang lại đây một mâm rượu và thức ăn. sau đó bắt đầu nói chuyện phiếm với nhau.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa đi vào một nam một nữ. nhìn diện mạo hai người này hẳn là một đôi huynh, muội. trên người bọn họ đều mang theo binh khí của giới thế tục. phòng chừng là hiệp khách hành tậu giang hồ.
Đường Phong đương nhiên không có để ý vào mắt những hiệp khách giới thế tục này. ngay cả nhìn cùng không có liếc mắt nhìn một cái. ở trong mắt người tu tiên, người phàm chỉ giống như con kiến bình thường, hai giới hoàn toàn không phải người cùng một cái thế giới.
Vốn mấy người Đường Phong có thể yên ổn hưởng thụ một lát. sau đó trở về núi tu hành. nhưng cố tình có một số chuyện bỗng dưng đưa đến.
- Đường sư huynh! Huynh xem kỹ nữ nhân kia, quả thực có thể so được với Lạc tiên tử nha!
Chu Hàng tinh thông vuốt mông ngựa, liền nói nhỏ vài tiếng bên tai Đường Phong, lộ ra dáng cười dâm đãng.
Đường Phong chuyển ánh mắt nhìn thiếu nữ kia. vừa thấy hắn cũng không khỏi giật mình, không nghĩ tới trong giới thế tục này cũng có mỹ nữ đẹp tuyệt trần như vậy. Đôi con ngươi trong suốt như nước, hai hàng lông mày thanh tú như thơ, hàng mi cong vút, mặt tươi như hoa sen mới nở. mái tóc đen nhánh mềm mại như tơ bay phất phơ. một thân xiêm y màu xanh hoa lệ làm nổi bật dáng người hoàn mỹ của nàng trước mặt mọi người.
Sắc đẹp của thiếu nữ này so với Lạc Trần Tiên Tử của Tiên Vân Tông cũng không hơn kém bao nhiêu, vẻn vẹn chỉ kém ở khí chất một chút mà thôi.
Đường Phong nháy mắt ra hiệu cho Chu Hàng một cái. rồi ung dung ngồi trước bàn ánh mắt lại chiếu vào trên mặt cô gái tuyệt sắc kia, thưởng thức vẻ đẹp không kiêng nể gì.
Chu Hàng nhận ám hiệu của Đường Phong liền hiểu ý đi tới trước mặt hai huynh muội, mở miệng chòng ghẹo. Nhưng huynh muội này cũng không phải dễ chọc, bọn họ là huynh muội họ Yến tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ. nam tên là Yến Phi một thân võ nghệ xuất thần nhập hóa, gần như đạt tới đỉnh cao ở giới thế tục. Còn thiếu nữ là Yến Vũ Tinh, là mỹ nữ đệ nhất của giới võ lâm Triệu Quốc, cũng có một thân võ nghệ không kém.
Chu Hàng tuy rằng là một người tu tiên, nhưng vẻn vẹn chỉ là một đệ tử ngoại môn Dẫn khí kỳ bình thường, sao có thể là đối thủ của huynh muội họ Yến này. kết quả một chút lực trả đòn cũng không có. bị Yến Phi vung tay quăng bắn ra ngoài.
Người tu tiên tuy rằng lợi hại. nhưng ở phía trước Trúc cơ kỳ. cùng người phàm bình thường chênh lệch cũng không lớn. Yến Phi tuy chỉ là một hiệp khách võ lâm. nhưng bằng vào một thân tu vi, đối phó với vài người tu tiên Dẫn khí kỳ vẫn là dễ dàng như ăn bữa sáng.
Thấy Chu Hàng mặt mũi bầm dập đi trở về, sắc mặt Đường Phong lập tức sa sầm xuống.
- Tên phàm phu tục tử này mà cũng dám khoa trương ở trước mặt ta!
Thân thể Đường Phong giống như một chiếc lông hồng không có mảy may sức nặng, như bóng ma bay tới trước mặt huynh đệ họ Yến. ánh mắt đảo qua trên mặt hai người, tuy nhiên lại đừng lại trên gương mặt tuyệt đẹp của Yến Vũ Tình, lưu lại một lát.
Yến Phi vừa thấy thân pháp của Đường Phong này siêu thoát thế tục. trong lòng cả kinh, vội vàng đứng dậy thi lễ:
- Tại hạ chính là Yến Phi con của chưởng môn Xích Yến Môn Triệu Quốc, như có chỗ nào đắc tội. xin thứ lỗi!
- Xích Yến Môn? Không có nghe nói qua!
Đường Phong hừ nhẹ một tiếng, có chút khinh thưởng nói. hắn đương nhiên hiểu rằng Yến Phi nói ra chính là môn phái võ lâm của giới thế tục, cỡ môn phái như vậy hắn hoàn toàn không có để ý vào mắt.
Trong mắt Yến Phi hiện lên một tia tức giận, hừ nhẹ một tiếng, rồi nắm tay muội muội Yến Vũ Tình đi ra ngoài.
Mấy người Chu Hàng vừa định bước ra ngăn cản bị Đường Phong chặn lại.
- Đường sư huynh! Vì sao không ra tay?
Một tên đệ tử ngoại môn nghi hoặc khó hiểu hỏi.
Đường Phong thấp giọng nói:
- Nơi này khá đông người, không nên động thủ, nếu lúc này xuống tay. vạn nhất bị người trên núi biết, vậy thì hỏng bét!
- Đúng đúng! vẫn là Đường sư huynh suy nghĩ chu đáo.
Mấy tên đệ tử ngoại môn liên tục vuốt mông ngựa.
Yến Vũ Tình bị Yến Phi kéo tay ra ngoài bay nhanh đi. trên mặt Yến Phi lóe ra vẻ mặt ngưng trọng.
- Ca ca! Vì sao huynh không ra tay giáo huấn cho bọn chúng một trận!
Yến Vũ Tình khẽ nhíu đôi mày thanh tú. dường như có vẻ bất mãn với hành động của Yến Phi.
- Ta quan sát thấy những người này. khí chất phi phàm, thần khí sung túc. không giống người trong giới thế tục này. có cảm giác giống như cùng khí túc trên người đại sư Phàm Huệ, ta nghi ngờ bọn họ là người tu tiên.
- Người tu tiên?
Yến Vũ Tình dường như cũng nghe nói qua sự tích người tu tiên, trên gương mặt xinh đẹp không khỏi lộ ra thần sắc kinh sợ, bước chân cũng dần dần tăng nhanh.
Hai người liên tục chạy đi mấy chục dặm. Yến Vũ Tinh dần dần có vẻ chịu đựng không nổi.
- Bọn họ sẽ không truy đuổi tới đây chứ?
Yến Vũ Tình hơi có chút lo lắng hỏi
Yến Phi nhìn quanh bốn phía một vòng khẽ thở dài:
- Hẳn là không có đuổi theo tới đây. có lẽ những người tu tiên đó cũng sẽ không gây chuyện với người phàm chúng ta.
- Ca ca! Người tu tiên thực sự lợi hại như vậy sao?
Yến Vũ Tinh chớp chớp hàng lông mi đài thanh tú. mang theo vài phần tò mò hỏi.
Yến Phi thở dài:
- Đâu chỉ có lợi hại! Trong truyền thuyết người tu tiên có thần thông dời sông lấp biển, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều có thể biến một cái thành thị thành tro tàn. Nghe nói Đoạn Không Sơn của Triệu Quốc chính là bị một vị người tu tiên dùng kiếm tiên bổ ra!
- Người tu tiên lợi hại như vậy. muội cũng rất muốn đi tu tiên.
Yến Vũ Tinh nói mang theo thần sắc hâm mộ.
- Tiểu muội muội! Muội muốn tu tiên như vậy. cứ để ca ca ta đến dẫn muội đi!
Không biết khi nào. Đường Phong đứng trên chạc cây trước mặt. cầm cây quạt giấy trong tay, đôi mắt hắn không kiêng nể gì nhìn đánh giá khắp thân thể uyển chuyển dịu đàng của Yến Vũ Tình.
Yến Phi kéo Yến Vũ Tình ra phía sau mình, "keng" một tiếng, rút ra thanh bảo kiếm.
Đường Phong thấy hành động của Yến Phi. không khỏi cười ha hả:
- Một hiệp khách võ lâm. nhưng lại cũng đám khoa trương ở trước mặt bản công tử. Chỉ cần ngươi có thể kiên trì một chiêu ở trước mặt bản công tử. sẽ buông tha cho các ngươi đi. nếu không, vị muội muội này phải làm thị thiếp của ta!
Yến Phi sắc mặt xanh mét, thân thể phóng lên không trung, bảo kiếm trong tay cắt ngang qua không khí. một luồng kiếm khí sắc bén nhanh như tia chớp đâm tới Đường Phong trên chạc cây.
- ồ?
Đường Phong tuy liếc mắt nhìn Yến Phi một cái có vẻ xem thưởng, nhưng không nghĩ tới thực lực của đối phương cũng không kém gì người tu tiên Luyện khí kỳ bình thường.
Võ công của giới thế tục tu luyện đến cực hạn. thì có thể chống lại cùng người tu tiên Luyện khí kỳ của tu tiên giới.
Tuy nhiên, đối với Đường Phong có được linh khí mà nói đối phó với Yến Phi vẫn là dễ đàng như một bữa ăn sáng.
Bởi vì trong tay Đường Phong có một kiện linh khí hạ phẩm của tổ sư ban cho. bởi vậy thực lực so với người tu tiên Luyện khí kỳ bình thường mạnh hơn không ít. ở Phương Vân sơn. đệ tử nội môn có được linh khí tuyệt đối không nhiều lắm.
Chỉ thấy hai tay của Đường Phong khẽ bấm một cái thủ quyết. một thanh đoạn kiếm cả vật thể màu ngâm đen phá không mà ra. hóa thành một luồng sáng đen. dễ đàng phá tan kiếm khí của Yến Phi, sau đó lại rất nhanh đâm tới hướng Yến Phi. Nguồn: http://truyenyy.com
Yến Phi bị tốc độ của đoản kiếm dọa cho hoảng sợ. vội vàng giơ kiếm lên đón đỡ.
"Rắc"" một tiếng, bảo kiếm của Yến Phi bị cắt thành hai đoạn, lập tức lại nghe "Phốc" một tiếng, đoản kiếm trực tiếp xỏ xuyên qua yết hầu của Yến Phi.
Toàn bộ quá trình không đến hai giây. Yến Phi cứ như vậy chết đi!
Một hiệp khách đứng đầu giới thế tục ở trước mặt một đệ tử bậc thấp của tu tiên giới, ngay cả lực trả đòn cũng không có. cứ như vậy bị giết chết trong nháy mắt.
- Ca ca...
Yến Vũ Tình mặt hoa thất sắc. ôm thi thể ca ca. nước mắt tuôn ra rơi xuống như những hạt trân châu.
- Tiểu cô nương! Không nên khóc! Để cho ta làm ca ca của ngươi đi. ca ca nhất định sẽ yêu thương muội thật tuyệt vời!
Đường Phong từ trên cây nhảy xuống, đi tới phía Yến Vũ Tình, cặp mắt dâm tà không ngừng chuyên động trên Thân thể của nàng.
- Ca ca... Để cho ta liều chết với ngươi, đi chết đi!
Yến Vũ Tình vừa xấu hổ vừa phẫn nộ cùng cừu hận xen lẫn, nàng giơ kiếm đâm tới Đường Phong.
- Tiểu muội muội! Ca ca thương ngươi còn không hết. sao có thể để muội chết chứ?
Trong tay Đường Phong đánh ra một đạo pháp quyết, linh quang chợt lóe định thân Yến Vũ Tình ở tại chỗ. hắn thi triển chính là Định Thân Thuật bậc thấp, đối với một số người phàm vẫn là có tác dụng.
- Tiểu muội muội! Để cho ca ca yêu thương muội một chút đi!
Đường Phong vô cùng thuần thục đánh ra một cái Hỏa Đạn Thuật, đốt thi thể Yến Phi thành tro tàn, sau đó ôm thân thể mềm mại hấp đẫn chết người của Yến Vũ Tình chạy vào trong rừng cây.
- Ha ha! ông trời thật biết điều! Không ngờ đưa một giai nhân tuyệt sắc như vậy đến trước mặt ta.
Đường Phong dùng tay nhẹ nhàng cỏi bỏ đai lưng của Yến Vũ Tình, lộ ra nội y màu đỏ bên trong cùng một mảng lớn làn da trắng như tuyết, đôi bàn tay dâm tặc của hắn nhập vào trong nội y tại chỗ mẫn cảm của cô gái. dùng thủ pháp thuần thục khơi dậy.
Đôi mắt trong suốt của Yến Vũ Tình bị nước mắt che mở. cho dù trong lòng ngàn vạn lần không muốn cũng không làm sao được, hai má láng mịn như ngọc của nàng không khỏi tự nổi lên một mảng màu hồng, hô hấp cũng dần dần đồn dập hẳn lên...
Đường Phong nhanh nhẹn cỏi quần áo. lại chậm rãi cỏi bỏ nội y trên người Vũ Tình, ôm mỹ nữ trước mắt bắt đầu muốn chết muốn thành tiên, trong lúc nhất thời, trong rừng cây xuân ý rạt rào. tiếng rên rỉ liên tục không ngừng.
Nhưng mà đúng lúc này. không gian hơi hơi đao động, tiếp theo xuất hiện một luồng hào quang xoay tròn, luồng sáng này giống như một tia chớp ập vào thân thể Đường Phong. Thân thể Đường Phong đang tiến vào cao trào không khỏi run lên. lập tức cứng ngắc ở nơi đó...

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/777