Chương 111: Luyện Ngục Lộ- Gian Nan trùng trùng.


Đây là một con đường hắc ám phăng phất vĩnh viễn không thể đi đến cuối.
Mặt đất dính nhẹp màu máu, không gian tối đen.
Chúng tu sĩ đều duy trì khắc chế. đều không ra tay với nhau, nhưng cũng không loi là cảnh giác.
"Nếu Luyện Ngục Lộ chỉ vẻn vẹn là một con dường như vậy. vậy là tốt rồi!" Trương Hằng thầm nghĩ.
Đối với Trương Hằng mà nói, đi trên con đường này tuy rằng có chút buồn bực. nhưng là lực lượng thân thể hắn cực mạnh, còn có thể chịu đựng được.
Tu sĩ khác, nếu không chịu nổi sẽ phải tiêu hao một ít pháp lực để giảm bớt áp lực cho mình.
Đại khái đi được khoảng một canh giờ. trên đường phía trước phát ra một chuỗi tiếng nổ.
Ầm! Ầm! Ầm!
Thanh âm này còn rất có tiết tẩu. không biết là vật gì vọng lại.
Trong thế giới hắc ám này. cho dù tu sĩ sử dụng Linh Nhãn Thuật cũng không thể xem rõ sự vật ở phía xa.
Chúng tu sĩ ôm lòng tò mò cùng lo lắng, từng bước đi về phía trước.
Ầm! Ầm! Ầm!
Mặt đất hơi run lên.
Vào lúc đi tới một nơi, rốt cục Trương Hằng thấy được sự vật không ngừng phát ra tạp âm ở trước mặt. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chỉ thấy trên bầu Trời hắc ám. không biết từ đâu lơ lửng một sợi đây thừng. Phía dưới sợi đây thừng này buộc một tảng đá lớn nặng mấy vạn cần.
Ầm! Tảng đá này rơi xuống, vừa lúc chặn kín đường đi.
Nhưng là Ngay sau đó nó lại nhanh chóng bay lên. rồi sau đó lại rất nhanh hạ xuống.
Thời gian giãn cách giữa hai lần rớt xuống chỉ có nửa giây.
Nửa giây! Nói cách khác, mỗi một tu sĩ phải thông qua trong vòng nửa giây, nếu không sẽ bị ép thành bánh thịt. Cho dù ngươi có Linh khí phòng ngự cũng vô dụng.
Trước mặt tảng đá lớn mấy vạn cần này. cho dù là Trương Hằng giờ phút này cũng không đỡ được.
Hơn nữa, thể tích tảng đá này rất lớn, chiều dài bao phủ phạm vi vài trượng.
Nếu là dưới tình huống bình thường, chúng tu sĩ hoàn toàn có thể thông qua nơi này.
Nhưng là khấp mặt đất nơi này đều có "Keo siêu dính", lại không thể phi thành. Nếu muốn thông qua cửa ải này. thật không dễ dàng gì.
- Mọi người thử xem có thể phá hủy tảng đá này hay không, hoặc là chặt đứt đây thừng phía trên.
Có tu sĩ để nghị.
Không ít tu sĩ đều tế Linh khí ra. không ngừng công kích đây thừng lơ lửng trên không trung. Nhưng bất kể bọn họ công kích như thế nào. đây thừng kia vẫn bình yên vô sự.
Thậm chí còn có không ít tu sĩ dùng lửa Thiêu, nhưng vẫn như trước không thể tạo thành bất kỳ thương tổn gì đối với đây thừng nhìn như bình thường kia.
Nếu không thể phá hư đây thừng, chúng tu sĩ lại bắt đầu ra tay với tảng đá kia. Nhưng kết quá vẫn vậy. tảng đá cũng không thể phá hư.
Ầm! Ầm!
Tảng đá vẫn nhấc lên hạ xuống có tiết tấu như trước.
Đối mặt với tình cảnh này. Trương Hằng không khỏi liên tưởng đến những trò chơi vượt cửa ải phổ thông Thời thơ ấu từng chơi, hai thứ đều tương tự biết bao. Nhưng chỉ là bố trí đơn giản như vậy lại khiến không ít tu sĩ ở đây mặt mày ủ dột.
Tảng đá cùng sợi dây khẳng định không thể phá hư. dùng lời lẽ trong một trò chơi mà nói chính là "Vô địch". "Không thể phá hư".
Nếu không thể xuống tay từ mặt này. không biết có thể dùng phương pháp khác Hay không?
Đột nhiên, trong đầu Trương Hằng nghĩ ra một biện pháp.
- Các ngươi thử xem có thể phá hư mặt đất phía dưới tảng đá hay không? Nếu có thể chúng ta đào rỗng phía dưới, tảng đá liền không đập tới. chúng ta cùng có thể thông qua.
Trương Hằng nói với một số tu sĩ phía trước.
Chúng tu sĩ vừa nghe xong, cảm thấy rất có lý vội vàng sử dụng Linh khí công kích xuống mặt đất.
Ầm ầm ầm—
Sau một trang đả kích không ngừng, mặt đất vẫn hoàn hảo như trước, không chút sứt mẻ.
"Haizzz. Xem ra là không có bất kỳ sơ hở gì!"
Trương Hằng thầm than trong lòng.
- Ta có biện pháp tốt hơn!
Đúng lúc này, Vương Viên hưng phấn đứng ra.
- Ngươi có biện pháp nào?
Chúng tu sĩ đều dùng vẻ nghi ngờ nhìn Vương Viên.
-Hắc hắc!
Vương Viên lấy một sợi đây thừng từ trong túi trữ vật. sau đó buộc một đầu vào một miếng sắt.
Cánh tay vung lên, sợi đây cùng miếng sắt bay ra. lập tức quấn quanh sợi dây thừng trong hư không kia.
Ánh mắt chúng tu sĩ sáng lên. đây cũng là một biện pháp a! Chỉ cần bắt lấy đây thừng là có thể thông qua phía trên tảng đá.
Mà đúng vào lúc này. trong không khí vang lên Thanh âm của phân thân Huyết Sát Thần Đế:
- Không được dùng phương pháp khác, chỉ có thể đi qua phía dưới.
Dây thừng trong tay mập mạp tức bốc lửa, chỉ chốc lát liền biết mất.
- Ngươi chơi xấu!
Mập mạp đặt mông ngồi xuống đất, vẻ mặt buồn bực.
- Tất cả quy tắc nơi này đều là do ta quyết định.
Trong Thanh âm của phân thân Huyết Sát Thần Đế lộ vẻ trêu tức.
Tất cả mọi người trầm mặc.
- Mọi người không cần nghĩ biện pháp khác nữa. chúng ta chỉ có thể từng người thông qua từ phía dưới.
Sắc mặt Nam Minh đạm mạc. nói với chúng tu sĩ.
- Ai đi trước?
Có tu sĩ hỏi.
Chúng tu sĩ hai mặt nhìn nhau.
- Chúng ta nhất định phải giao hẹn trước, khi ai thông qua nơi này những người khác không thể công kích hoặc là chơi ngáng chân.
Thạch Lỗi của Độc Thiên Bảo nói với tu sĩ chung quanh.
- Đúng! Những người khác không được quấy rối. nếu ai quấy rối chờ lúc hắn thông quạ mọi người cùng nhau cản trở hắn.
Thạch Lỗi đưa ra điều này, chúng tu sĩ đều đồng ý.
Vốn nếu muốn thông qua nơi này đã là chuyện vô cùng khó khăn. Nếu bên cạnh còn có người quấy rối. như vậy khó càng thêm khó.
Vì thế chúng tu sĩ cùng giao hẹn trước. lúc người khác thông quạ không người nào được quấy rối. Ai không tuân theo Quy tắc này. những người khác cùng công kích.
-Ta đi trước!
Mộ Tuyền nhìn thoáng qua Nam Minh rồi đi tới trước tảng đá.
Ầm!
Tảng đá đập xuống mặt đất.
Hai mắt Mộ Tuyền bất động.
Khi tảng đá lên tới độ cao nửa người, ánh mắt Mộ Tuyền sáng lên. trên người bộc phát ra một luồng sáng màu ngọc bích, thân hình chợt lóe nháy sang bên kia.
Lần đầu tiên chạm đất nàng đã đi hơn nửa quãng đường, sau đó lại khẽ nhảy một lần. nàng liền sang tới bên kia. Cùng lúc đó, tảng đá mới hạ xuống đánh "ầm" một tiếng, che chấn thân hình của nàng.
- Các ngươi đi trước!
Nam Minh để cho bảy tên tu sĩ khác của Bích Tuyết Tương Vân Tông lần lượt thông qua.
Sau khi tất cả tu sĩ của Bích Tuyết Tương Vân Tông đều thông qua. Nam Minh quay đầu lại nở nụ cười với chúng tu sĩ.
Ầm! Tảng đá rơi xuống đất, sau đó nhấc lên.
Bóng người nhoáng lên. trên người Nam Minh lóe ra hào quang màu bích lam.
Ngay sau đó, hắn liền rơi xuống bên kia.
Thân pháp thật nhanh! Chúng tu sĩ đều kinh ngạc vô cùng.
Ầm! Lúc này tảng đá mới hạ xuống.
Sau khi tu sĩ Bích Tuyết Tương Vân Tông đi qua xong, liền đến lượt tu sĩ của Độc Thiên Bảo.
- Ai qua trước?
Hà Y Tú hỏi.
- Ta trước.
Trương Hằng đi tới trước tảng đá.
Ầm! Tảng đá rơi xuống đất. Trương Hằng đứng yên bất động.
Khi tảng đá lên tới độ cao bằng người, thân hình Trương Hằng mới động đậy.
Vèo! Vượt qua mấy trượng. Trương Hằng thản nhiên hạ xuống mặt đất.
Chúng tu sĩ lại ngạc nhiên thán phục một hồi.
Tu sĩ Độc Thiên Bảo không nhanh không chậm vượt qua bên kia tảng đá.
Chờ sau khi tu sĩ của Độc Thiên Bảo thông qua liền đến lượt tu sĩ của Phương Vân sơn. Rất nhanh tất cả tu sĩ đều thông qua.
Chờ sau khi mọi người đi qua, tất cả đều sửng sốt.
Toàn bộ đều thông qua?
Chúng tu sĩ đều lộ vẻ không thể tin.
- Không nghĩ tới ngay cả ta cũng có thể thông qua.
Thân thể mập mạp của Vương Viên bị mồ hôi ướt sũng.
- Dường như cũng không tính là quá khó.
Một số tu sĩ đều bắt đầu nghị luận.
Trong lòng Trương Hằng cũng âm thầm suy tư.
Theo lý thuyết, cửa ải tảng đá này hẳn là sẽ có một ít tu sĩ không thể thông qua. đặc biệt là mập mạp Vương Viên này.
Nhưng là vào Thời điểm quan trọng cuối cùng, những tu sĩ tu vi hơi thấp phát huy ra tiềm lực 200%. không ngờ thông qua tảng đá. Vương Viên chính là một đại biểu điển hình.
"Có đôi khi. chỉ cần ngươi đổc toàn lực đi làm. những chuyện nhìn như không thể làm được ngược lại có thể thành công".
Trong lòng Trương Hằng đột nhiên có một loại hiểu ra.
- Các ngươi không cần đắc ý. các ngươi mới chỉ thông qua chưa được một nửa Luyện Ngục Lộ này.
Thanh âm trầm thấp vang lên trong thế giới hắc ám này khiến tâm thần chúng tu sĩ lại căng thẳng.
Chúng tu sĩ tiếp tục đi về phía trước. Chỉ chốc lát, mặt đất phía trước đột nhiên vọt ra vô số cọc nhọn, nhưng vẫn không tính là gì. trên không thi thoảng lại hạ xuống những quả cầu lửa màu đỏ sậm. Trong quả cầu lửa này ẩn chứa nhiệt lượng kinh người, uy lực có thể so với pháp thuật bậc ba.
"Chẳng lẽ đây là núi đao biển lửa trong truyền thuyết?"
Trong lòng Trương Hằng không khỏi âm thầm Khinh bỉ Huyết Sát Thần Đế này.

Tiên Luyện Chi Lộ - Chương #111


Báo Lỗi Truyện
Chương 111/777