Chương 92: Tát tai chữa bệnh!


Dương Phàm vừa nghe có người tu tiên đến xem bệnh. tự nhiên là vui mừng đuôi lông mày nhảy dựng.
Lãm Chung lại không nghĩ như vậy. mặt lộ vẻ ưu sầu:
- Công tử! Ta xem những người đó. dường như là kẻ đến không thiện.
- Kẻ đến không thiện?
Dương Phàm khẽ nhếch khóe miệng:
- Chẳng lẽ bọn họ là đến đập phá hay sao?
Cùng lúc Dương Phàm lập tức tiến vào 'Toàn Tri Mô Thức", xem rõ mọi tình hình trong y quán ở trong mắt.
- Ta ra ngoài xem.
Dương Phàm vẫn như cũ là một bộ dáng thấp kém khiêm tốn nhưng bình tĩnh tự nhiên. Lâm Chung lại là vẻ mặt cười gượng, đi theo phía sau hắn. Mới vừa đi đến chính đường y quán. liền thấy một vị thanh niên mặc ngân giáp lãnh đạm nói:
- Đây là chỗ các ngươi gọi là y quán à? Trên bảng hiệu ghi rõ có thể chữa trị người tu tiên. lại cứu không được bệnh của huynh đệ ta!
Mấy thầy thuốc bình thường trong Phổ Ái Y Quán. đối mặt với khí thế lợi hại của thanh niên ngân giáp kia có chút luống cuống không biết trả lời sao. Bên cạnh thanh niên ngân giáp. có hai người ăn mặc như người hầu nâng cáng. trên cáng nằm một tráng hán hai mắt vô thần sinh tử không rõ.
Ngoài ra. đứng phía sau thanh niên ngân giáp là một thiếu nữ như hoa như ngọc. gương mặt thanh tú trắng nõn. một thân mặc xiêm y màu xanh sáng bóng, lộ ra nửa cặp chân thon dài. Bộ dáng chừng mười bảy mười tám tuổi. tựa như Công chúa trong thần thoại.
Nàng đứng ở phía sau không nói gì, dáng vẻ dịu dàng nhu thuận, nhưng trong đôi mắt sáng lại thoáng lộ ra một chút vẻ giảo hoạt.
Dương Phàm đi ra. đảo mắt nhìn qua mấy người này, rồi mĩm cười:
- Các vị đồng đạo. các ngài là tới xem bệnh. ta chính là dược sư của y quán nàv.
Hắn sớm thông qua "
Toàn Tri Mô Thức " hiểu biết đến từng chi tiết của những người này. Gã thanh niên ngân giáp là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, ngân giáp trên người không ngờ là một kiện Pháp Khí phòng ngự giá trị không nhỏ.
Hai người hầu là tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ.
về phần thiếu nữ xinh đẹp như thiên sứ cũng là một người tu tiên, tu vi còn là người cao nhất ở đây: là Luyện Khí đại viên mãn!
- Hừ! Ngươi chính là dược sư của Phổ Ái Y Quán. là Dương Phàm nổi tiếng đó à?
Ánh mắt sắc bén của gã thanh niên ngân giáp. "
bá" một cái. chiếu trên mặt Dương Phàm. dường như có chút địch ý.
- Đặt người bệnh xuống, để ta khám xem!
Dương Phàm không hề để ý chút nào với địch ý của gã thanh niên ngân giáp. ngược lại lấy thân phận dược sư phân phó.
Ánh mắt gã thanh niên ngân giáp chợt ngưng đọng. vừa định lên tiếng, chợt nghe một giọng nói giòn tan như tiếng chuông bạc truyền đến:
- Để dược sư xem bệnh cho Hồ Nhân đi!
Người nói chính là cô gái xinh đẹp mặc xiêm y màu xanh. nàng mĩm cười. trên mặt ngọc hiện ra hai lúm đồng tiền. trông rất xinh xắn, lộ ra vài phần thanh thuần xinh đẹp. Vừa nghe nàng này phân phó. hai gã người hầu vội vàng hạ cáng xuống, mời Dương Phàm xem bệnh.
Dương Phàm khẽ gật đầu, thần sắc trầm ổn. phong cách thoải mái và khí tức ôn hòa kia. cứ toát ra tự nhiên như vậy, dường như có thể bao dung hết thảy thế gian. khiến cho trong lòng người ta nảy sinh thiện cảm.
Trong đôi đồng tử tinh thuần như thủy tinh của cô gái thanh tú. không khỏi lóe lên một tia sáng kỳ dị. Dương Phàm ngồi xuống, bình thản đưa bàn tay, nhẹ nhàng khoát lên mạch tay của tráng hán trung niên. Sau một lát. hắn thu tay lại. trên mặt lộ vẻ trầm ngâm.
Bệnh trạng của tráng hán trung niên thực cổ quái. sinh cơ cùng các cơ quan chính Trong cơ thể đều coi như bình thường, chỉ là phần ý thức xuất phát từ một loại trạng thái kỳ quái ánh mắt dại ra. sắc mặt chết lặng. giống như một kẻ ngu ngốc.
- Dương dược sư! Nghe nói ngài y thuật siêu quần. chúng ta mới cố ý đến Vụ Liễu trấn cho ngài xem bệnh. Xin hỏi ngài có nắm chắc chữa khỏi bệnh cho huynh đệ Hồ Nhân không?
Giọng điệu của gã thanh niên ngân giáp hơi dịu đi một ít, nhưng vẫn như cũ có vài phần khí thế hùng hổ dọa người.
- Xin hỏi quý tính các vị.
Dương Phàm thản nhiên hỏi lại thay đổi đề tài. hỏi một vấn đề không liên quan tới bệnh trạng chút nào.
- Hừ! Ngài thân là y sư. chỉ để ý trị bệnh cứu người, đâu có quan hệ gì vói thân phận của chúng ta. Ngài là sợ chúng ta không trả tiền thuốc men sao? Hay là không có nắm chắc chữa khỏi bệnh huynh đệ ta?
Gã thanh niên ngân giáp cười lạnh nói.
Lúc này, bốn phía y quán đã tập trung không ít người xem náo nhiệt.
Dương Phàm thẩn sắc khoan thai không thay đổi ánh mắt lại dời tới trên mặt cô gái. chậm rãi nói:
- Nếu Dương mỗ không có nhìn lầm. vị cô nương này là Đại tiểu thư của Vũ Vụ Sơn Trang thì phải!
Trên mặt cô gái lộ ra một tia dị sắc. mĩm cười:
- Dương công tử quả có trí nhớ tốt! Tiểu nữ Sở Ngọc Yên. nửa năm trước chúng ta có gặp mặt một lần ở Vũ Vụ Sơn Trang.
Thì ra nửa năm trước. Dương Phàm không đến hai mươi tuổi đã tấn chức Ngưng Thần Kỳ, từng đại biểu danh nghĩa Dương gia bảo. đi một chuvến tới Vũ Vụ Sơn Trang. Hai gia tộc đại tu tiên này, vốn là láng giềng đã tranh chấp nhau hơn hai trăm năm nay. Lần đó Nam Lĩnh Dương gia cho Dương Phàm đi thăm viếng Vũ Vụ Sơn Trang, tự nhiên là có ý diễu võ dương oai. Bởi vì lúc ấy, trong đệ tử ba đời của Vũ Vụ Sơn Trang, vẫn chưa có một tu sĩ Ngưng Thần KỲ nào.
Lúc ấy, Dương Phàm đi Vũ Vụ Sơn Trang, thời điểm bái kiến trang chủ son trang, có gặp mặt Sở Ngọc Yên một lần. nhưng chưa từng nói chuyện với nhau.
- Vị này chính là Sở Nghĩa Vân sư huynh của ta.
Sở Ngọc Yên chỉ ngón tay ngọc vào thanh niên ngân giáp. giới thiệu với Dương Phàm
Gã thanh niên ngân giáp Sở Nghĩa Vân lại có chút không kiên nhẫn nói:
- Sư muội cần gì giới thiệu, chúng ta là đến để hắn xem bệnh.
Dương Phàm sắc mặt đột nhiên trầm xuống, phất tay áo nói:
- Nếu như thế. các ngươi khiêng hắn đi thôi.
- Đây là ý tứ gì?
Sở Nghĩa Vân biến sắc
Dương Phàm cười lạnh nói:
- Người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Các ngươi lại lấy thái độ coi rẽ y sư ta như thế. Dương mỗ dựa vào cái gì trị bệnh cho hắn?
- Khiêng hắn đi đi!
Dương Phàm phất tay áo bỏ đi. thập phần lạnh lùng.
Y sư đối mặt với loại thái độ ngang ngược như thế. đừng nói là dược sư Tu Tiên Giới thân phận cao quý, ngay cả đổi lại là thầy thuốc giỏi thế tục cũng không thể chịu đựng được. Sở Nghĩa Vân bị thái độ cương quvết của hắn làm chấn động!
Vì y sư nắm trong tay sinh tử của người bệnh.
- Công tử dừng bước.
Sở Ngọc Yên thở nhẹ một tiếng, vội vàng gọi hắn.
- Dương dược sư! Sư huynh ta có bao nhiêu chỗ đắc tội. Ngọc Yên ở đây thay hắn hướng dược sư tạ tội. Hơn nữa. làm y sư cũng là lấy lòng khoan dung làm trọng.
Sở Ngọc Yên tuy là giới nữ lưu. lại biết dựa vào lý lẽ.
Nàng dứt lời. còn hung hăng trừng mắt nhìn Sở Nghĩa Vân một cái. Sở Nghĩa Vân cúi đầu, không dám lên tiếng. Dương Phàm dịu xuống, vẻ mặt thản nhiên nói:
- Đã có Sở tiểu thư cầu tình. ta cũng liền ngoại lệ một lần. Nếu còn có tình huống như vậy, cho dù dâng tặng một ngàn linh thạch, ta cũng không trị bệnh này.
Trước mắt thiếu nữ tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn. thân phận không tầm thường này, rốt cuộc hắn cũng không muốn cứng rắn cùng đối phương.
- Xin mời công tử!
Sở Ngọc Yên cười tươi như hoa. nói giọng ngọt lịm. xinh đẹp nho nhã tinh thuần, như đóa sen trong sáng sau cơn mưa. trong nước bùn mà không vấy nhiễm
- Bệnh của huynh đệ ta đã mời vài vị dược sư tiếng tăm ở phụ cận. nhưng đều không thể cứu trị. Nếu ngài có thể trị khỏi bệnh của hắn. Sở Nghĩa Vân ta tất sẽ tự mình xin lỗi ngài!
Sở Nghĩa Vân nghiêm túc nói cuối cùng thu hồi vẻ khinh thị trong lòng. Hắn thấy thần sắc của Dương Phàm bình tĩnh tự nhiên, cùng với thái độ cương quvết vừa rồi, đánh giá đối phương hẳn thực có vài phần bản lĩnh. vì thế hắn không dám khinh thị nữa.
- Là ai giới thiệu các ngươi tới đây?
Dương Phàm lại ngồi xuống xem bệnh. bỏ thêm một câu:
- Có phải Trịnh dược sư hay không?
Sở Ngọc Yên giải thích:
- Lâm dược sư ở Vũ Vụ Sơn Trang có quan hệ không tệ với Trịnh dược sư ở Dương gia bảo. chúng ta là thông qua mối quan hệ này tìm Tới đây. Nghe Trịnh dược sư nói bệnh này thập phần quỷ dị. bọn họ đều không thể trị liệu. đi tìm Dương dược sư Vụ Liễu trấn. có lẽ còn có vài phần hy vọng.
- Thì ra thế.
Dương Phàm bình tĩnh nói hắn liếc nhìn tráng hán trung niên nằm trên cáng sinh tử không rõ, ánh mắt chợt ngưng lại. không nói hai lời. giơ tay lên tát hắnbạt tai.
"
Bốp!"
Một bạt tai này cực kỳ vang dội.
Thoáng chốc. tại đây liền rơi vào cảnh tĩnh mịch. người vây xem bên ngoài đều là vẻ mặt kinh ngạc. há hốc miệng, một đám đều ngây ra như phỗng.
- Ngươi ngươi
Sở Nghĩa Vân ngẩn ra. chợt vẻ mặt tức giận. liền chuẩn bị phát tác.
"
Bốp!"
Dương Phàm ung dung bình tĩnh. lại giơ tay lên. lại là một bạt tai vào mặt đại hán trung niên Hồ Nhân. Lập tức. trên mặt đại hán trung niên xuất hiện hai dấu bàn tay tím đen. nhìn thấy ghê người.

Tiên Hồng Lộ - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/810