Chương 802 : Thiên Diệp Cổ Phật


Để hắn vào đi!
Thanh âm như tới từ ngàn xưa được truyền lên từ vực sâu không đáy dưới Vạn Phật Sơn, lạnh băng trổng trải phảng phất như trả lời Phật Tổ đang hoang mang lo sợ.
Thanh âm này ẩn chứa một loại khí thể kinh sợ thiên địa, khiển chúng cường giả trấn thủ vùng đất cuối cùng của Linh Sơn câm như hến.
Ngay cả Dương Phàm giờ phút này không gì cản nổi cũng cảm thấy một luồng áp lực cường đại.
Thích Thiên Phật Tổ trong lòng run lên một cách không hiểu, liếc nhìn Niêm Ngọc Quan Âm, cổ gắng trấn định chắp tay nói xuống dưới vực sâu:
Vâng, sư tổ!
Trong giọng điệu lộ ra vài phần cung kính cùng thấp thỏm lo âu.
Chúng cường giả thất giới không khỏi động dung. Trong vực sâu này rốt cục có nhân vật nào mà ngay cả người đứng đầu Phật giới cũng phải cung kính xưng là "Sư tổ".
Sư tổ!
Nhân vật không biết ở trong vực sâu kia về mặt bổi phận lại cao hơn Phật Tổ cổ xưa này đến hai đời.
Dương Phàm. Sư tổ lên tiếng, vực sâu cổ Phật này sẽ mở rộng cánh cửa với ngươi. Nhưng có lấy được Vô Song Thần Kiểm hay không thì xem vận mệnh của ngươi.
Trong ánh mắt của Thích Thiên Phật Tổ nhìn về phía Dương Phàm có vài phần phức tạp cùng với bất đắc dĩ thật sâu.
Hiện nay, sau khi xuyên qua Hoàn Vũ Đại Trận.
Với lực lượng liên thủ của chúng cường giả có thể tự bảo vệ mình ở trước mặt Dương Phàm đã là không tệ.
Công phá vực sâu cổ Phật chỉ sợ cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Có lẽ ngay cả nhân vật chưa biết tên, chủ nhân của thanh âm từ dưới vực sâu kia cũng hiểu được điểm này.
Nếu đã như vậy sao không đem củ khoai lang phỏng tay này ném cho vị sư tổ thực lực sâu không lường được đó chứ.
A Di Đà Phật!
Hai tay Thích Thiên Phật Tổ tạo thành chữ thập, một quả phật văn cổ xưa tang thương từ trên người lơ lửng bay ra. Nó kéo theo một đạo quang ngân màu xanh nửa trong suốt, khí tức xa xưa mà thần bí từ tò dung nhập vào Vạn Phật Sơn.
Ảm... Ông-
Vô hình trung một tràng tiếng nổ thấp vang lên từ Vạn Phật Sơn khổng lồ truyền khắp cả Phật giới.
Dưới không khí trang nghiêm cổ xưa này, mọi người đều im miệng không nói
gì-
Sau đó, ức vạn phật văn trong vực sâu cổ Phật trôi nổi xoay tròn hiện ra hào quang huyễn lệ hoành tráng. Khi cỗ khí tức cuồn cuộn bác đại toàn lực triển khai, một luồng kiểm khí bất khuất siêu việt thiên cổ lao ra vực sâu, chấn động khiển ức vạn phật văn dạt ra.
Trong vực sâu cổ Phật kia, mơ hồ có thể thấy được một thanh thần kiểm thật lớn chổng đỡ thiên địa. Thân kiểm thần bí màu bạc lóng lánh, dài đến chín vạn trượng, khí thể sắc bén kinh thiên. Ở mặt ngoài thân kiểm bạc hiện ra đường vân hai màu xanh tím giống như kinh mạch trên cơ thể người, nhìn rất sổng động.
Thanh thần kiếm này ngoài kiểm khí vô thượng lại càng lộ ra vài phần dữ tợn và khí phách.
Theo tiếng ngân vang của thanh kiểm khổng lồ này, vạn ngàn kiểm khí trong Phật giới rời khỏi sự khổng chế của chủ nhân... Vạn kiểm triều bái!
Vô Song Thần Kiểm!
Vô sổ người kinh hô thất thanh.
- Vô Song Thần Kiểm đứng đầu bảng thần binh Chí tôn của thất giới trong truyền thuyết quả nhiên thật sự bị trấn áp dưới vực sâu Vạn Phật Sơn này.
Chúng cường giả thất giới ồ lên như chợ vỡ.
Không ít đại năng giả không khỏi âm thầm lo lắng.
Vô Song Thần Kiểm lại xuất thể sẽ mang đến gió lốc kinh thể cỡ nào đến cho thất giới đã rung chuyển này?
Ông-
Vào khoảnh khắc Vô Song Thần Kiểm run rẩy ngân lên, phật văn phức tạp cổ xưa bổn phía nó đồng loạt phát ra phật lực mênh mông vô cùng.
Khi phật lực yên lặng kia sáng lên, lập tức những sợi xích to bằng cánh tay trẻ em buộc vòng quanh trói chặt giằng co thần kiểm vô thượng. Trong phật lực bác đại và tiếng Phạn lại càng dấy lên vô sổ phật diễm màu xanh tím nở rộ giống như hoa sen không ngừng thiêu đốt Vô Song Thần Kiểm, rất nhanh phủ trùm lên nó.
Cùng lúc đó, Vạn Phật Sơn ở phía trên cũng rung động không thôi, phật lực vô cùng cũng rót vào trong.
Vô Song Thần Kiểm lập tức bị giam cầm phát ra từng tràng tiếng kêu không cam lòng.
Dương Phàm thấy cảnh tượng này tâm thần bị xúc động không hiểu, kiểm đạo ý chí của Vô Song ở sâu trong linh hồn giờ khắc này hoàn toàn thức tỉnh.
- Dương Phàm. Rốt cục ngươi tìm được bản thể của ta rồi!
Thanh âm của Vô Song lộ ra vui mừng vô tận.
- Ha ha ha! Bản phật muốn kiến thức một chút xem thất giới này mới có loại nhân vật nào mà ngay cả Hoàn Vũ Đại Trận đều không thể ngăn cản được bước chân của ngươi.
Ở nơi rất sâu dưới vực sâu cổ Phật truyền đến một thanh âm bá đạo bễ nghễ.
Sau đó một luồng ma khí kinh sợ thiên cổ từ trong vực sâu bộc phát ra.
Luồng ma khí này có thể xưng là kinh sợ cổ kim, kinh thiên vĩ địa, đủ để khiển tất cả chúng Ma Để, Ma tôn hiện tại của thất giới phải thất sắc.
- Ma khí thật mạnh. Rõ ràng là Phật môn Niết bàn, làm sao có khả năng có ma khí đáng sợ như này?
Thần sắc Ma tôn Hình Thiên chợt biển đổi.
Luồng ma khí này đủ khiển đứng đầu Ma giới như hắn cảm thấy run sợ.
- Bất kể ngươi là Phật hay là Ma, không ai có thể ngăn cản ta!
Dương Phàm thần sắc kiên định như trước, trong giọng điệu lộ ra nhuệ khí vô cùng thần chắn giết thần, phật ngăn giết phật.
Bá!
Thân hình Dương Phàm như lông chim bay vào trong vực sâu cổ Phật.
-Hợp!
Thích Thiên Phật Tổ quát lạnh một tiếng, song chưởng giao nhau vỗ một cái, ức vạn phật văn lại một lần nữa phong bể vực sâu cổ Phật.
Có điểm khác chính là lần này xuyên qua vạn ngàn phật văn kia, tinh thần ý chí có thể điều tra được tình cảnh xảy ra trong vực sâu.
Dương Phàm căn bản không thèm để ý khi lối vào bị đóng lại.
Thể gian này không có chỗ nào có thể chân chính vây khốn được hắn.
Không gian hỗn loạn không thể, nơi này đồng dạng như thể.
Thần sắc hắn không chút thay đổi, thân hình liên tục hạ xuống, vượt qua bản thể thần kiểm dài đến chín vạn trượng này.
Trong lúc này kỳ thật hắn cũng đều quan sát những cấm chế phong ấn Vô Song Thần Kiếm.
Kết quả khiển Dương Phàm rung động. Lực lượng của những cấm chế phong ấn này tới từ trận pháp khổng lồ của cả vực sâu cổ Phật, còn có Vạn Phật Sơn có thể sánh ngang với Thần khí, có thể được coi là cơ sở của Phật môn đạo thống
(đạo chính thống).
Từ khi có được lực lượng có thể nháy mắt phá nát cả đại trận vực sâu cùng với Vạn Phật Sơn khổng lồ che trời, nếu không tuyệt đổi khó giải trừ gông cùm xiềng xích này.
Càng khó thăm dò chính là vị cường giả thần bí không biết tên trong vực sâu Cổ Phật.
Rơi xuống hồi lâu rốt cục đến đáy vực sâu. Hiện ra trước mắt là một dòng sông màu vàng phát ra khí tức quỷ dị không rõ.
Một lão Phật đà màu đồng đen ngồi trong con sông màu vàng tùy ý lực ăn mòn đáng sợ trong nước sông ngâm tẩm tấm thân kim cương giống như rỉ sét.
Nhìn qua đây là một cao tăng nhục thân tu phật.
Nhưng là trên người lão Phật đà này lại phát ra một luồng ma khí cái thể khổng lồ như trời biển, trên khuôn mặt già nua mơ hồ còn sót lại vẻ dữ tợn, tướng mạo hung lệ.
Đây là một loại cảm giác như thể nào? Dương Phàm khó có thể hình dung được.
Hắn vừa cảm thụ được một luồng khí tức trang nghiêm chính đại, tâm sinh, kính ý thì lại bị ma uy bễ nghễ thất giới kia làm kinh sợ.
Người này dĩ nhiên là cường giả nghịch thiên nhục thân tu phật pháp lực tu ma, phật ma song tu.
Hơn nữa còn là cường giả nghịch thiên siêu cấp!
Dương Phàm không khỏi động dung, đáy lòng thậm chí mơ hồ phát lạnh.
Dưới vực sâu Vạn Phật Sơn này lại nhốt nhân vật cấm ky đáng sợ như thể.
Lão rốt cục là Phật đà hay là Ma đầu, ai có thể cho ra một kết luận?
Sở dĩ nói là nhốt là bởi vì tứ chi lão Phật đà này đều bị dây xích Huyền Âm Huyền Kim trói buộc, chỉ có thể ở lại trong con sông màu vàng.
- Với phật lực và ma công cái thể của các hạ, trong thiên địa này chẳng lẽ còn có lực lượng gì có thể trói buộc được ngươi?
Dương Phàm đầy hứng thú đánh giá lão.
Cường giả nghịch thiên siêu cấp phật ma song tu!
Trong thất giới này còn có nhân vật nào có thể ước thúc được lão?
Cho dù là Dương Phàm cũng hiểu rất rõ tu vi giữa mình cùng lão Phật đà này có chênh lệch không hề nhỏ. Đặc biệt là dưới tình huống người này phật ma song tu mà đồng thời còn tu thành cường giả nghịch thiên siêu cấp.
- Bản phật Thiên Diệp, từ khi Phật giới sơ khai không lâu liền tự mình trấn áp nhốt ở nơi đây. Không từng nghĩ tới có một ngày có người có thể xông tới trước mặt ta.
Trong mắt Thiên Diệp lộ ra hàn quang âm trầm lạnh lẽo.
Lão vừa không phải phật sĩ thuần khiết cũng không phải ma tu. Mọi hành vi đều vượt ra khỏi lẽ thường.
Tự mình trấn áp tự nhốt ở đây.
Dương Phàm âm thầm líu lưỡi.
Mà lúc này chúng cường giả thất giới quan sát tình huống dưới vực sâu cổ Phật đều nghị luận.
- Thiên Diệp? Chẳng lẽ là đại năng thời kỳ thái cổ - Thiên Diệp cổ Phật?
Một gẵ Đại Để ngập ngừng không chắc chắn nói.
- Hẳn là chính hắn rồi.
Man Hoàng thở dài một tiếng, rất lâu trước đây hắn từng may mắn ra mắt một lần.
- Lời đồn thật là không giả. Nghe nói Phật giới từng có một vị Phật tổ, chỉ vì một ý nghĩ sai mà bỏ phật tu ma sau đó bị trấn áp. Lúc này xem ra, vị Phật tổ đó lại là tự trấn áp mình.
Một Đại Để khác kinh hư không chừng.
Một nhân vật cấm ky tự trấn áp mình, thực lực của hắn sẽ đạt tới loại trình độ nào?
Lúc này ở trong vực sâu Vạn Phật Sơn lại là sự giằng co của hai cường giả nghịch thiên siêu cấp.
- Vốn tưởng rằng thất giới không còn cường giả nghịch thiên siêu cấp nào, không nghĩ tới lại có cơ hội nhìn thấy một người.
Khóe miệng Dương Phàm mỉm cười, cũng không có ý rút lui, trong lời nói lộ ra tự tin cường đại.
- Vào thời kỳ thái cổ, cường giả nghịch thiên siêu cấp không chỉ có mình lão nạp.
Hai tay Thiên Diệp cổ Phật hai tay hợp thập, trên phật thân đồng đen lưu chuyển phật văn phức tạp cổ xưa.
- Như vậy những người đó, bọn họ đều đi đâu rồi?
Dương Phàm đầy hứng thú hỏi.
- Man Hoang Tổ Giới. Đó là trung tâm bắt nguồn của Đại Thiên Tu Di Trụ.
Thiên Diệp cổ Phật có hỏi thì đáp, có lẽ là nhốt quá lâu, quá mức buồn bực
muốn trò chuyện cùng người khác.
- Vậy vì sao ngươi không đi?
Dương Phàm dựa vào vách núi có khắc vô sổ phật văn, không ngừng đánh giá lão ta, không hề có ý động thủ.
- Từ sau thái cổ, Thần khí đỉnh cấp có được lực Phá giới trong thất giới hầu như không còn tồn tại. Mà kiện Tạo Hóa Thần Khí duy nhất này lại nghiễm nhiên thoát ly khỏi ràng buộc của khí đạo.
Thiên Diệp cổ Phật thở ra một hơi dài.
- Hôm nay ta muốn lấy kiểm này, ngươi sẽ ngăn cản ta?
Dương Phàm cười tủm tỉm nói.
-Sẽ!
Thiên Diệp cổ Phật không chút suy tư nói:
- Mặc dù ta thông suốt hai đạo phật ma nhưng nơi đây chung quy từng là quê hương.
- Tổtl
Dương Phàm gật gật đầu, đứng yên tại chỗ. Hắn hiểu được phần tình cảm quê hương đó.
Cũng giống như lúc trước ở Phàm giới hắn không cho phép tu sĩ bên ngoài tới nhúng chàm Bắc Tần.
Dứt lời, Luân Hồi Bàn quanh thân Dương Phàm trong khi chầm chậm xoay tròn hóa thành cự luân mãi mãi trường tồn, mang theo dòng sông dài như nước lũ phát ra ức vạn sóng lớn huyễn lệ hung hăng ập tới bản thể thật lớn của Vô Song Thần Kiếm.
Nhưng chỉ là ngay sau đó một bàn tay phật màu đồng đen khổng lồ che trời phủ đất "xoạt" một tiếng từ hư không chụp tới.
Băng... Ông— Đang!!!
Bàn tay khổng lồ đồng đen kinh sợ thiên cổ phát ra ma khí cái thể cuồn cuộn chính diện đón đỡ Luân Hồi Bàn, ngăn cản một kích đó.
Luân Hồi Bàn hóa thành cự luân ngàn xưa lại bị bắt chặt lấy, rung động kêu lên.
Trong lòng Dương Phàm chấn động. Thực lực của Thiên Diệp cổ Phật này cường đại vượt xa sự tưởng tượng của hắn.
Cổ Phật rõ ràng bị nhốt trong dòng sông màu vàng lại có thể với thần thông cái thể thông suốt hai đạo phật ma chính diện đón đỡ Dương Phàm, ngăn cản một kích của hắn mà còn lộ vẻ thoải mái như vậy.
Sau khi từ Đại Thiên thần tháp trở về tấn chức uẩn Sinh trung kỳ, Dương Phàm lần đầu tiên đổi mặt với kình địch có thể đánh một trận.
Thiên Diệp cổ Phật thông suốt phật pháp mênh mông cùng ma công vô thượng. Đây là một cường giả nghịch thiên siêu cấp có thể nói là biển thái ở thời kỳ thượng cổ.
Ảm... băng băng—
Những đợt công kích nổi liền của Luân Hồi Bàn đều bị phật thủ khổng lồ đồng đen che phủ trời đất ngăn cản vững vàng. Ma khí khổng lồ tối đen như thực chất mơ hồ chớp lóe những tia điện văn thần bí và phật văn màu vàng lợt.
Mỗi lần phật thủ khổng lồ đồng đen đón đỡ chính diện đều ẩn chứa lực lượng cái thể của hai đạo phật, ma. Thử hỏi thất giới ai dám tranh phong?
Luân Hồi Bàn biển thành cự luân thiên cổ, sau từng đợt công kích hoặc bị đẩy lùi hoặc bị bắt giữ, run rẩy kêu lên, rất không cam lòng.
Mà bản thân Thiên Diệp cổ Phật thì ngồi xếp bằng trong con sông màu vàng, trên mặt như giếng cổ không gợn sóng, chỉ có trong đôi mắt sâu và đen nổi ánh vàng kia ngẫu nhiên xẹt qua vẻ hung lệ.
Dương Phàm mặc cho Luân Hồi Bàn công kích, sau khi quan sát thật lâu cũng không có ý động thủ.
Mà phật thủ khổng lồ đồng đen cũng không công kích hắn, chỉ bị động ngăn cản Luân Hồi Bàn công kích.
Xem ra Thiên Diệp cổ Phật này cũng không phải không hiểu biết về đại đạo Tiên Hồng của Dương Phàm.
Cho đến tận bây giờ đều chỉ vẻn vẹn là va chạm giữa Luân Hồi Bàn cùng phật thủ khổng lồ đồng đen.
Hai người thân là đương sự sắc mặt không hề gợn sóng, tạm thời không có ý ra tay.
Khóe miệng Thiên Diệp cổ Phật nhếch lên nụ cười, bộ dạng nắm chắc thắng lợi.
Sắc mặt Dương Phàm dần trở nên ngưng trọng.
Nếu chỉ tính riêng đổi kháng tiêu hao, cho dù hai Thiên Diệp cổ Phật tới thì hắn cũng không sợ.
Nhưng vấn đề là bây giờ ý chí của Vô Song đã tiêu hao nguyên lực cuối cùng thức tinh.
Nếu lần này không thành công, kết cục chờ đón Vô Song chỉ có diệt vong chân chính.
Thời gian càng kéo dài cực kỳ bất lợi đổi với Vô Song.
Dương Phàm tính toán nhiều nhất Vô Song chỉ còn có thể kiên trì được mấy ngày, nếu không sẽ lại một lần nữa chìm vào "ngủ say", chờ đợi hắn chính là hắc ám cuối cùng.
Dương Phàm hít sâu một hơi, sinh mệnh lực cùng cực vô hạn từ thể giới Diễn Sinh tràn khắp toàn thân, tinh thần ý chí của cường giả nghịch thiên siêu cấp như thần binh tuyệt thể xông lên chín tầng trời.
Trong lúc nhất thời tinh thần uy năng kinh thiên địa từ trong vực sâu cổ Phật truyền đến khiển chúng cường giả tại Phật giới đều cảm thấy hô hấp áp lực.
Khí thể trên người Dương Phàm tăng lên tới đỉnh khiển tam giới biển sắc.
Đồng tử Thiên Diệp cổ Phật co rút, một cỗ tinh thần ý chí ma uy cái thể cùng to lớn khôn cùng như biển rộng mênh mông, trong sóng to gió lớn và gió lốc đầy trời, che trời phủ đất xông tới. Toàn bộ Phật giới hiện ra xu thể không ổn định.
Hai cỗ tinh thần ý chí của cường giả nghịch thiên siêu cấp vô hình trung va chạm phát ra thần uy kinh thiên động địa.
Ầm~
Vạn Phật Sơn đều hơi run lên, khí thể dư ba tràn ra khiển chúng Tiên Để, Đại Để kinh hãi hoảng sợ.
Đây là một trận chiến kinh thể hãi tục đến cỡ nào?
Nếu Tiên Để bình thường bất hạnh lọt vào trong đó, cho dù là một tia dư ba
cũng có thể mang tới kết cục vạn kiếp bất phục.
Cho dù là rất nhiều Đại Để của thất giới dưới hai cỗ lực lượng này cũng lộ vẻ thua kém.
- Ngươi không chờ được nữa sao?
Ý cười trên mặt Thiên Diệp cổ Phật càng đậm mang theo vài phần tà dị.
Lăo vừa không phải phật cũng không phải là ma, khí chất trên người cũng khiến người ta khó thể nắm bắt.
- Đúng vậy, ta không chờ được nữa.
Dương Phàm lại thản nhiên như thể, không chút kiêng ky nói rõ điểm yểu của mình.
Thiên Diệp cổ Phật có thể tiếp tục tiêu hao nhưng Dương Phàm không thể.
Lời nói vừa dứt thân hình Dương Phàm nhoáng một cái cách không một chưởng bổ về phía thần kiểm khổng lồ bị vô sổ phật văn, xích sắt trói buộc.
Ầm~
Toàn bộ vực sâu cổ Phật khẽ chấn động, tiếng nổ vang vô hình trực tiếp khiển chúng Tiên Để ở phía trên khí huyết nhộn nhạo.
- Ha ha ha. Có bản phật tọa trấn ở đây, ngươi tuyệt đổi không thể giành được thần kiếm.
Thiên Diệp cổ Phật ngửa mặt lên trời thét dài.
Chỉ thấy một chiếc phật thủ khổng lồ đồng đen che phủ trời đất khác ngăn cản công kích của Dương Phàm vô cùng chuẩn xác.
Thiên Diệp cổ Phật vẫn bị động phòng ngự như trước nhưng lại hóa bị động thành chủ động.
Chỉ cần không thi triển công kích gì đổi với Dương Phàm, lão không cần lo lắng gì cả.
Với thần thông thông suốt hai đạo phật ma của lão thậm chí còn áp đảo một bậc, đùa bỡn trước thần thông Đại Luân Hồi của Dương Phàm.
Dưới tình huống cùng một trình tự, Dương Phàm cũng rất khó làm gì được lão.
- Xem ra ngươi rất hiểu ta.
Ánh mắt Dương Phàm biển đổi không ngừng.
Trong vực sâu, hai phật thủ khổng lồ đồng đen, một cái nhắm chuẩn Luân Hồi Bàn, một cái nhìn chằm chằm Dương Phàm.
Hai cây phật thủ khổng lồ đồng đen đều có thể sánh ngang với Thần khí.
Dương Phàm thầm nghĩ, đây khả năng là cực hạn của Thiên Diệp cổ Phật.
Dù sao hắn cùng Luân Hồi Bàn cộng lại gần như tương đương hai cường giả nghịch thiên siêu cấp.
- Từ lúc ngươi dung nhập Đại Luân Hồi thì bả phật đã cảm ứng được sự tồn tại của ngươi.
Thiên Diệp cổ Phật thần sắc lạnh nhạt, trong mắt chợt lóe hàn quang:
- Từ hôm nay trở đi, ngươi liền làm bạn với ta, vĩnh viễn lưu lại nơi này đi!
Dương Phàm đột nhiên cảm thấy vài tia không ổn.
- Hợp trận!
Hai tay Thiên Diệp cổ Phật hợp thành chữ thập.
Gần như đồng thời, phật quang vô biên chiểu sáng thể gian bộc phát trên Vạn Phật Sơn, lối vào vực sâu ức vạn phật văn run run ngưng kết như tường đồng vách sắt.
- A Di Đà Phật...
Thích Thiên Phật Tổ trên Linh Sơn cao giọng niệm phật hiệu, một pho Thủy Tinh Phật Điêu từ trong thân thể bay ra trong khoảnh khắc cất cao mười vạn trượng, ầm ầm che lấp lối vào vực sâu.
Thủy Tinh Phật Điêu chính là thánh vật của Phật môn Thiên Phật Thần Điêu lúc trước Dương Phàm dùng để giao dịch tung tích của Vô Song Thần Kiểm ở Phật giới.
Giờ phút này, Thiên Phật Thần Điêu lại dùng để phong tỏa lối vào này.
- Trận thập, hoàn vũ phong ấn!
Một tiếng rồng ngâm lay động thiên địa vang khắp Phật giới. Vào thời khắc mấu chốt, Long Hoàng Tổ hóa thành Thần Long chín màu dài mười vạn trượng trấn thủ trung tâm Hoàn Vũ Đại Trận.
Chỉ một thoáng, hoàn vũ không gian cùng chư thiên thể giới được diễn biển ra hóa thành tầng tầng vòng tròn chồng chất hào quang mông lung không chừng, chìm sâu vào vực sâu cổ Phật.
Dương Phàm đột nhiên phát hiện mình cùng Thiên Diệp cổ Phật đều bị "Hoàn Vũ Đại Trận" được Thủy Tinh Phật Điêu, Vạn Phật Sơn gia trì phong ấn trong không gian thay đổi không chừng.
- A Di Đà Phật!
Thiên Diệp cổ Phật ngồi xếp bằng trong con sông màu vàng, cao giọng niệm phật hiệu:
- Thí chủ vẫn nên buông đao đồ tể, lập địa thành Phật, hoặc là thành ma cũng không phải không thể.
Dương Phàm nghe vậy thì đầy vẻ cổ quái.
Giờ phút này hoàn vũ không gian cùng thể giới thay đổi không chừng dung nhập lực lượng của Hoàn Vũ Đại Trận, Vạn Phật Sơn, Thủy Tinh Phật Điêu. Hắn muốn đột phá tất nhiên khó khăn vạn phần.
Càng trọng yểu hơn là Thiên Diệp cổ Phật này sẽ không ngồi nhìn hắn phá phong ấn.
Tương đương với nội ứng ngoại hợp phong ấn Dương Phàm.
Kể từ đó, cơ hội giành lại thần kiểm sẽ càng ngày càng nhỏ.
Dương Phàm hít sâu một hơi, cỗ ý chí không thể ngăn cản ở trên người lại càng ngày càng kiên định và sắc bén.
- Hây
Hắn thét lớn một tiếng, toàn bộ thân thể vặn vẹo thành một đoàn cự luân khổng lồ liên hợp với Luân Hồi Bàn hung hăng oanh kích "hoàn vũ phong ấn".
Thiên Diệp cổ Phật hơi động dung nhưng lại không chút lùi bước, hai cây phật thủ khổng lồ đồng đen ngang nhiên đón đờ chính diện.
Ầm ầm ầm—
Thân hình Thiên Diệp cổ Phật lắc lư một cái. Dương Phàm biển thành cự luân khổng lồ ẩn chứa lực Luân hồi thuần túy đáng sợ mơ hồ lan đến bản thể lão.
- Luân hồi chi đạo của Tiên Hồng Quyết lại cường đại như vậy.
Sắc mặt Thiên Diệp cổ Phật ngưng trọng, trong đợt giao kích vừa rồi gần như lão bị một chút thương nhẹ.
Nhưng với kim thân muôn đời bất diệt của lão, thương tổn bình thường trở nên nhỏ bé không đáng kể, dưới lực lượng phật pháp có thể khôi phục trong khoảnh khắc.
Trong từng đợt giao phong liên tiếp, Dương Phàm hóa thân cự luân thiên cổ càng đánh càng mạnh, cuối cùng dung hợp cùng Luân Hồi Bàn, hóa thành thần luân vạn cổ phá thiên. Mỗi một lần oanh kích đều sẽ khiển cho Hoàn Vũ Đại Trận thậm chí là Vạn Phật Sơn khẽ run lên.
Trên vực sâu cổ Phật, đám người Thích Thiên Phật Tổ, Long Hoàng Tổ, Cửu Âm Đại Để liên hợp rất nhiều Tiên Để toàn lực trấn áp "hoàn vũ phong ấn".
Tất cả bọn họ đều không nghĩ tới dưới loại nghịch cảnh này Dương Phàm còn có thể mơ hồ phá vỡ phong ấn do hoàn vũ thể giới kết thành.
Theo thời gian trôi qua, tiếng nổ vang đến từ phía dưới càng ngày càng mãnh liệt.
Dương Phàm hoàn toàn dung hợp Luân Hồi Bàn hóa thành cự luân vạn cổ phá thiên, mỗi một kích đều ẩn chứa uy năng khiển cường giả nghịch thiên siêu cấp nhìn mà sợ hăi.
Thần sắc Thiên Diệp cổ Phật ngưng trọng, khí thể thông suốt hai đạo phật ma cũng bị mài mòn nhuệ khí, ngẫu nhiên có chút luống cuống tay chân.
Hai cây phật thủ khổng lồ đồng đen che phủ trời đất sau khi liên hợp đều khó thể hoàn toàn ngăn cản công kích của cự luân Luân hồi muôn đời kia.
Sau từng đợt va chạm, lực công kích của cự luân vạn cô giông như sóng to gió lớn, sóng sau to hơn sóng trước, công kích càng ngày càng mãnh liệt.
Thiên Diệp cổ Phật chỉ có thể phòng ngự bị động, cuối cùng rơi xuống hạ phong.
Vào lúc luống cuống tay chân, mệt mỏi ứng phó, hắn không phát hiện ra ở một góc khác của hoàn vũ thể giới đang liên tiếp chấn động đã mở ra một cái Luân Hồi Môn.
Trong Luân Hồi Môn kia đi ra một Dương Phàm thứ hai.
Tiếp đó, người thứ ba, thứ tư... Mỗi một Dương Phàm đều không có ý chí của cường giả nghịch thiên siêu cấp nhưng thần thông pháp lực có thể sánh ngang với Đại Để.
Khi Thiên Diệp cổ Phật phát hiện ra thì từ trong Luân Hồi Môn đã có tám Dương Phàm giống nhau như đúc đi ra. Mỗi một Dương Phàm đều là quả non trên đại thụ Diễn Sinh ngưng tụ mà thành, giờ phút này nhảy lên tám hướng của "hoàn vũ phong ấn".
Công kích của cự luân Luân hồi muôn đời đột nhiên ngừng lại ở vị trí trung tâm hiện ra bộ dạng Dương Phàm.
Chín Dương Phàm với một trong sổ đó làm tâm đường tròn tạo thành một vòng tròn lớn.
Dương Phàm này định làm gì?
Tâm thần Thiên Diệp cổ Phật nhảy dựng. Pháp lực của mỗi một Dương Phàm ở đây đều có thể so với cường giả nghịch thiên siêu cấp, chênh lệch chỉ vẻn vẹn là tám người trong sổ đó không có tinh thần ý chí của cường giả nghịch thiên.
Dương Phàm thu hồi Luân Hồi Bàn, cười ha hả:
- Cổ Phật, ngươi không dám công kích ta?
Thiên Diệp cổ Phật ngẩn ra, cũng không phủ nhận:
- Vậy thì sao chứ?
Quả thật lăo không dám công kích Dương Phàm, từ đầu chí cuối đều phòng ngự bị động. Nếu không hắn sẽ chịu đựng công kích thương tổn vô cùng đáng sợ trả lại nguyên vẹn.
- Nếu không dám, như vậy ngươi có dám tự bạo thân thể hay không?
Khóe miệng Dương Phàm nhếch lên một tia cười quỷ dị.
- Tự bạo thân thể?
Thiên Diệp cổ Phật nhướng mày, lại ngẩn ra.
Kim thân Phật môn muôn đời bất diệt của lăo chính là tu luyện vô sổ năm mới thành, làm sao có thể dễ dàng tự bạo.
Điều đó tương đương với tu vi vô sổ năm của lăo hóa thành hư ảo.
Dương Phàm này nói giờn sao?
Nhưng ngay sau đó lăo đột nhiên cảm thấy một cỗ nguy cơ lớn lao, thầm kêu không ổn.
- Ha ha. Ngươi không dám, ta dám!
Trong một tràng cười dài, chín cái Dương Phàm có thể sánh ngang cường giả nghịch thiên trong nháy mắt bùng nổ.
Ầm ầm
Tiếng nổ lớn liên miên lan tràn khắp thất giới, quang hà u ám hóa thành sóng lớn chạy chồm nuốt hết thiên địa trong tiếng kinh hô của Thiên Diệp cổ Phật... Nuốt hết mọi thứ trước mắt.
Toàn bộ "hoàn vũ phong ấn" bị xé nát tan rã giống như giấy.
Sau đó một cỗ kiểm khí chí cường siêu việt thiên cổ khí xung tinh hà từ trong vực sâu Cổ Phật phóng ra khiển thiên địa thất giới chấn động.
- Không tốt, thần kiểm xuất thể...
Trong lúc nhất thời, chúng cường giả thất giới đồng loạt biển sắc. Đám người Long Hoàng Tổ lại càng mặt xám như tro tàn.
Ầm Ầm Ầm Ầm
Tiếng nổ lớn như thạch phá kinh thiên từ trong "hoàn vũ phong ấn" truyền ra. Trong nháy mắt lấy vực sâu cổ Phật làm trung tâm, giới diện cường đại chấn động truyền khắp toàn bộ Phật giới, trong khoảnh khắc ảnh hưởng toàn bộ thượng tam giới.
Thượng tam giới chấn động, thất giới sôi trào.
- Không tốt, thần kiểm xuất thể.
Mà càng làm cho vô sổ cường giả kinh hãi thất sắc lại là kiểm khí chí cường siêu việt thiên cổ thẳng lên Tinh hà.
Cỗ kiểm khí chí cường này bễ nghễ hoàn vũ, chí cao vô thượng. Trên trời dưới đất, duy ngã vô song!
Cách nhau trăm vạn năm, kiểm khí tuyệt cường của Vô Song Thần Kiểm xông phá ràng buộc không một chút giữ lại.
Thần kiếm khổng lồ dài đến chín vạn trượng chổng đỡ thiên địa, khí thể như hồng. Mặt ngoài thân kiểm màu bạc thần bí vòng quanh hai đường vân giống như kinh mạch thân thể rất sổng động. Giờ phút này như hai Kiểm Long ngạo thị thiên địa phát ra âm vang rung trời.
Cự kiểm sừng sững thiên địa từ vực sâu không đáy, phật văn chung quanh phần lớn đã tan rã, những sợi xích bằng cánh tay trẻ em cũng bị chặt đứt rất nhiều.
Trong một tràng tiếng ngân kéo dài không thôi khiển thất giới biển sắc, Vô Song Thần Kiểm giãy dụa mãnh liệt, tản mát ra kiểm khí hủy diệt thiên địa.
Những tia kiểm khí đó không được chủ nhân nắm giữ, có thể miểu sát Tiên Để bình thường, ngay cả Đại Để cũng phải động dung.
- Bị phong ấn hơn một trăm vạn năm, Vô Song Thần Kiểm dường như đáng sợ hơn trước kia vài lần.
Đám người Long Hoàng Tổ, Phiêu Miểu Đại Để sắc mặt tái nhợt, hoảng sợ lan tràn tận đáy lòng.
- Ha ha, không hổ là cường giả nghịch thiên siêu cấp thông suốt hai đạo phật ma. Tự bạo như vậy cũng không làm người nhận lấy thương tổn trí mạng.
Một quang môn mông lung không màu sắc từ trong hư không mở ra, bóng dáng Dương Phàm đi ra.
Mà Thiên Diệp cổ Phật ngồi trong con sông màu vàng, áo cà sa cấp bậc Thứ Thần khí cực phẩm vỡ tan từng mảnh, khắp người là mấy chục vết thương lớn nhỏ, sắc mặt tái nhợt lộ vẻ suy yểu. Nhưng vết thương trên mặt lão cùng thần sắc âm lạnh lại càng hiện ra vài phần dữ tợn.
Nhìn qua Thiên Diệp cổ Phật đã bị trọng thương, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tự bạo của chín cường giả nghịch thiên như Dương Phàm, ở trong không gian "hoàn vũ phong ấn" nho nhỏ sinh ra lực lượng hủy diệt đáng sợ. Ngay cả hạng cường đại như Thiên Diệp cổ Phật cũng khó toàn thân trở ra.
Lão yên lặng vận chuyển vô thượng Phật môn đại pháp tăng nhanh khôi phục thương thể.
- Phật không thể ngăn cản ta, ma cũng không thể!
Dương Phàm hít sâu một hơi, chậm rãi bay về phía Vô Song Thần Kiểm đang không ngừng giãy dụa.
Trong mắt Thiên Diệp cổ Phật chợt lóe lệ quang, trên phật thân màu đồng đen đột nhiên lóe ra một Ma đầu thân mặc cổ giáp tướng mạo dữ tợn, trên đầu có hai sừng, mặt lem đầu rối bù, tản mát ra ma uy cái thể của cường giả nghịch thiên siêu cấp. Lão hét lớn một tiếng xông tới Dương Phàm.
Dương Phàm thoáng động dung. Thiên Diệp cổ Phật này cả đời có nhị niệm. Nhất niệm thành phật, nhất niệm là ma.
Giờ phút này lão đem ma tâm phân liệt, tương đương với hai cường giả nghịch thiên siêu cấp.
Nhưng Ma đầu hai sừng này còn chưa tới gần liền bị Luân Hồi Bàn ngăn trở.
Luân Hồi Bàn hóa thành cự luân thiên cổ vận chuyển lực Luân hồi bàng bạc huyền bí phát ra thể công sắc bén đổi với Ma đầu hai sừng." Đang đang rầm rầm", hai người đánh nhau khí thể hừng hực.
Khóe miệng Dương Phàm nhếch lên.
Luân Hồi Bàn không hổ là một kiện Pháp bảo đặc thù tiêu tổn thật lớn, chỉ bằng lực lượng cá nhân có thể tự chủ ngăn cản một vị cường giả nghịch thiên siêu cấp.
Thiên Diệp cổ Phật ngồi xếp bằng chữa thương thoáng hiện một tia âm lệ.
- Tự bạo giống lúc trước ta còn có thể tái diễn mười lần tám lần. Nếu muốn giết ngươi chỉ cần liều nguyên khí đại thương.
Dương Phàm lạnh lùng nhìn lão một cái.
- Thí chủ cho rằng trò cũ còn có thể sử dụng lại?
Phật thân đồng đen của Thiên Diệp cổ Phật lù lù bất động, sắc mặt gợn sóng không sợ hăi.
Vù vù~
Hai cây phật thủ khổng lồ màu đồng đen mang theo phật lực mênh mông lơ lửng ở giữa không trung.
Quả thật dưới tình huống có phòng bị Thiên Diệp cổ Phật hoàn toàn có thể chạy ra khỏi phạm vi trung tâm trước khi Dương Phàm tự bạo.
Nếu còn muốn dùng phương thức tương tự trọng thương Thiên Diệp cổ Phật thì không sự thật.
Cùng lúc đó, trên không vực sâu cổ Phật, chúng Tiên Để, Đại Để lại tổ hợp Hoàn Vũ Đại Trận, phong ấn lối vào.
Dương Phàm dùng đôi phật thủ khổng lồ đồng đen giằng co, ánh mắt lóe lên biển đổi không ngừng.
Giờ phút này hắn đang nghĩ có cần phải sử dụng đòn sát thủ cuối cùng - Tru Thần Kiếm hay không?
Uy lực của Tru Thần Kiểm so với rất nhiều Thần khí của thất giới thì cao hơn không biết bao nhiêu cấp bậc, có lẽ chỉ có Vô Song Thần Kiểm có thể sánh, vai cùng nó.
Vô Song Thần Kiểm vị tất đạt tới Thần khí đỉnh cấp nhưng là nó lại có được tiềm lực "Tạo Hóa".
Tạo Hóa Thần Khí thuộc loại Thần khí đặc thù.
Sau khi từ Đại Thiên thần tháp đi ra, Dương Phàm thấy được chính mình của vô sổ giới năm sau, ánh mắt tự nhiên bất đồng.
Hắn biết rõ, Tạo Hóa Thần Khí có được tiềm lực diễn biển thành Hỗn Độn Thiên Khí.
Từ Thần khí bình, thường diễn biển thành Tạo Hóa Thần Khí, loại xác suất trong ức vạn không có một này, tỷ lệ cực cực nhỏ.
Luận giá trị tiềm lực Tạo Hóa Thần Khí còn cao hơn Thần khí đỉnh cấp nhưng về mặt uy lực có lẽ không bằng Thần khí đỉnh cấp, có lẽ sàn sàn như nhau không hơn kém hoặc có lẽ mạnh hơn. Điều này khó mà xác định.
Nhưng rất nhanh Dương Phàm xua tan ý niệm này.
Hắn nhỡ rõ ràng mục đích chuyển đi này của mình.
Hắn không phải vì giết mà tới, là vì hoàn thành ý nguyện của Vô Song, hoàn thành hứa hẹn lúc trước.
Nếu Dương Phàm thực hiện thay, ước định cùng hứa hẹn đã từng có, có lẽ sẽ biển chất.
Thiên Diệp cổ Phật cũng không biết, chỉ một ý niệm sai lệch của Dương Phàm khiến hắn đi dạo một vòng Quỷ Môn Quan.
Tru Thần Kiểm - đó không phải là Thần khí đỉnh cấp bình, thường!
- Ha ha! Trò cũ vì sao không thể sử dụng lại?
Dương Phàm nhẹ nhàng cười, trước người trổng rỗng xuất hiện ra hai Dương Phàm giống nhau như đúc, pháp lực thần thông đều vượt qua Đại Để bình, thường.
Thiên Diệp cổ Phật nhướng mày, đã chuẩn bị thật tốt.
Vù vù vù~
Ba Dương Phàm đồng thời bay về phía Vô Song Thần Kiểm.
Bá bá!!!
Hai cây phật thủ khổng lồ đồng đen mau chóng vung lên, ý đồ ngăn cả.
Râm râm-
Trong khoảnh khắc tiếp cận Vô Song Thần Kiểm, hai Dương Phàm trong sổ đó đồng thời ôm lấy một cây phật thủ đồng đen và nổ tung cùng một lúc.
Chi một thoáng, hai cây phật thủ khổng lồ đồng đen tan thành mây khói trong tiếng nổ thật lớn kia.
Lần tự bạo này tuy rằng uy lực xa không bằng lần trước nhưng lại lay động phật văn cấm chế trấn áp Vô Song Thần Kiểm.
Trong đó một Dương Phàm cường đại nhất bùng nổ trên thân kiểm của Vô Song Thần Kiểm.
Trong khoảnh khắc đó, một cỗ ý chí kiểm đạo hoàn toàn thiêu đốt nương theo lỗ hổng dung nhập vào trong Vô Song Thần Kiểm.
Trong phút chốc kiểm quang xung thiên trực tiếp xông thẳng lên chín tầng mây.
Trong thiên địa, ức vạn kiểm khí (khí cụ) bay lên không rậm rạp một mảnh, đồng loạt rung lên cúng bái.
Trong kiểm khí ẩn chứa một cỗ uy năng vượt qua Đại Để bình thường, cường đại hơn trước đó gấp mười lần.
Băng... Rắc—
Tiếng vỡ liên tiếp vang lên, đột phá tầng tầng trói buộc.
- Rốt cục đã trở lại...
Thanh âm của Vô Song từ trong đầu truyền ra.
Sau đó thần kiểm khổng lồ siêu việt thiên cổ nở rộ dải kiểm ức vạn trượng, hung hăng chém tới vực sâu cổ Phật. Phật văn cấm chế bổn phía bị chấn thành mảnh nhỏ.
Đang-
Tay của Dương Phàm theo bản năng cầm cuôi kiểm, đó là khí tức xa lạ mà lại quen thuộc đă lâu.
- Chúng ta lại gặp mặt lần nữa, lão bằng hữu!
Ý chí của Vô Song dung hợp cùng Dương Phàm.
Cái loại cảm giác đã lâu này lan tràn trong đáy lòng Dương Phàm.
Hắn nghĩ tới thật lâu trước kia, đổi mặt với Tam u lão ma không thể ngăn cản, cũng nghĩ tới một kiểm chí tử kinh sợ Đại Tần ở trước Tiên Đạo Tông.
Lại cũng từng nhớ lại lần đầu tiên quyết chiến và trận chiến cuối cùng tại nhân giới.
Rốt cục là đổi thủ hay là chiến hữu kề vai chiến đấu, đồng sinh cộng tử?
Dương Phàm hít sâu một hơi, hai cỗ ý chí dung hợp cùng một chỗ, trí nhớ ngày xưa quanh quẩn trong lòng.
Không hiểu sao, Dương Phàm thấy sổng mũi cay cay.
Giờ khắc này hắn chờ đã quá lâu.
- Vô Song. Hôm nay sẽ là lúc ta hoàn thành hứa hẹn lúc trước. Ngươi muốn kết quả như thể nào?
Dương Phàm nắm chặt Vô Song Thần Kiểm, trên người tuôn ra tín niệm cường đại.
Kiếm ý chí cường trong Vô Song Thần Kiểm cùng ý chí cường giả nghịch thiên siêu cấp của hắn dung hợp.
Khi hai người dung hợp, khi lực công kích mạnh nhất bù lại thiểu sót của Tiên Hồng Thánh Quyết, Dương Phàm sinh ra ý niệm y hệt như trong dĩ vãng.
Trong thiên địa này không ai có thể ngăn cản tổ hợp mạnh nhất này.
Dùng bổn từ phổ thông nhất để nói, đó chính là "Thiên hạ vô địch".
Thiên hạ vô địch!
Đơn giản như thể. Nhưng đây chỉ vẻn vẹn là một loại ảo giác, một loại tín niệm.
Dù sao trong thất giới này còn có sinh linh Tiên Thiên dựng dục trong hỗn độn: Thiên, Minh nhị để.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Thiên Diệp cổ Phật không khỏi biển sắc, hai phân thân hợp làm một, nhoáng một cái chạy ra ngoài vực sâu!
Giờ khắc này, ngay cả lão cường đại như thể cũng biết tổ hợp Tạo Hóa Thần Kiếm cùng Dương Phàm liên thủ cho dù là lão cũng gặp phải nguy hiểm đến tính mạng.
Mà Dương Phàm đắm chìm trong lâu ngày gặp lại với Vô Song, cũng không ngăn cản.
Sau khi Thiên Diệp cổ Phật bay lên trên Vạn Phật Sơn, trong mắt lóe ra ánh sáng lănh liệt:
- Nhanh kết trận ngăn cản người này. Chỉ cần thực lực của hắn còn không thể đạt tới trình độ Phá giới thì có nắm chắc bảy phần phong ấn hắn vĩnh viễn ở trong vực sâu Cổ Phật.
Thích Thiên Phật Tổ mừng rỡ. Có Thiên Diệp cổ Phật trợ giúp, uy lực của Hoàn Vũ Đại Trận sẽ được tăng lên rất nhiều.
Ngay lập tức Hoàn Vũ Đại Trận lại mở ra với Vạn Phật Sơn, Thiên Diệp cổ Phật làm tâm trận, uy lực gấp mấy lần phía trước.
Trong vực sâu một mảnh trổng vắng.
Chỉ còn lại một mình Dương Phàm, hắn cầm Vô Song Thần Kiểm, Luân Hồi Bàn quanh quẩn ở quanh thân.
Sau khi trầm mặc thật lâu, trong đầu mới truyền đến thanh âm của Vô Song.
- Nếu muốn hoàn thành nguyện vọng của ta cũng không cần gì nhiều. Thành cũng một kiểm, bại cũng một kiểm!
Trong thanh âm của Vô Song lộ ra một cỗ kiên định bất chấp sinh tử.
Thành cũng một kiểm, bại cũng một kiểm.
Nếu thành công có thể hoàn thành nguyện vọng của Vô Song.
Nếu thất bại, như vậy hắn... chỉ sợ sẽ lâm vào cục diệt vạn kiếp bất phục.
- Một kiểm, chỉ xuất một kiểm... Ta hiểu rồi!
Dương Phàm tay cầm Vô Song Thần Kiểm, thì thào lẩm bẩm, trong mắt thoáng hiện một tia hiểu ra.
Mà thanh âm hắn cho dù rất nhỏ nhưng không thể giấu diểm, bị chúng cường giả thất giới nghe được.
- Một kiểm? Dương Phàm trở về thượng giới, cùng Vô Song Thần Kiểm liên thủ. Chẳnglẽ chỉ muốn bằng vào một kiểm xóa bỏ mọi ân oán?
Chúng cường giả thất giới khó thể tưởng tượng.
- Chỉ xuất một kiểm?
Trong mắt Thiên Diệp cổ Phật lóe hào quang, sắc mặt lại trở nên ngưng trọng dị thường.
Có lẽ chỉ lão hiểu được ý nghĩa của một kiểm này là gì!
Ngay khi vô sổ người cười nhạo hoặc khó tin...
Dương Phàm động-
Một tay nắm Vô Song Thần Kiểm, chậm rãi nâng lên.
Động tác của hắn thong thả như thể, mỗi một chi tiết đều dùng hết tất cả khí lực và ý chí.
Khoảnh khắc đó, thiên địa một mảnh tĩnh mịch.
Một cỗ kiểm ý chí cường vô hình từ trong Luân hồi phóng đại vô hạn, xuyên thủng tâm linh mọi người.
Chúng cường giả thất giới ngừng hô hấp.
Một kiểm.
Chỉ xuất một kiểm!
Một kiểm này sẽ mạnh cỡ nào?
Trong thiên địa một mảnh tĩnh mịch. Chúng cường giả thất giới nín thở ngưng thần, cặp mắt trừng lớn.
Trong vô hình, một cỗ kiểm ý thiên cổ chí tử chí cường dung hợp cùng Đại Luân Hồi vô hạn liên tiếp tăng lên.
Dương Phàm từ từ nâng kiểm, nhìn trông rất thong thả.
Vô Song Thần Kiểm trong tay phảng phất nặng tựa Thái Sơn, mỗi lần nâng lên một chút đều phải dùng hết khí lực toàn thân.
Thần kiễm mỗi lần nâng cao một phần, cỗ kiểm ý vô thượng thấm nhuần tất cả tâm linh thiên địa lại tăng cường một phần, áp lực đè ép trong lòng chúng cường giả lại càng ngày càng ngưng trọng không yên.
Một kiểm.
Chỉ xuất một kiểm.
Chỉ vẻn vẹn là thức mở đầu đã khiển cho thiên địa yên lặng.
Xu thể chậm rãi dựng lên của thần kiểm mặc dù vô cùng dài lâu nhưng lại tràn ngập sức sổng linh động khác thường, sinh sôi không thôi liên miên không dứt, được giao phó áo nghĩa của sinh mệnh và Luân hồi.
Một kiểm siêu việt thiên cổ đó đã nghiễm nhiên được giao phó áo nghĩa của Tiên Hồng Thánh Quyết.
Một kiểm như thể trên cơ sở sinh mệnh sinh sôi không ngừng lại thêm Đại Luân Hồi vô hạn, uy lực được nâng lên vô hạn.
Trong quãng đường sinh mệnh của Dương Phàm chưa bao giờ chuyên chú đắm chím trong một kiểm như thể.
Khoảnh khắc này hắn trở thành trung tâm của thiên địa, tâm linh của hắn ngoài một kiểm này ra thì không còn gì khác.
Lại một lần nữa cầm thanh kiểm này, cảm thụ cùng lúc trước ở Ngư Dương quốc Phàm giới dường như cũng không có khác nhau nhiều.
Dương Phàm phảng phất vẫn là Dương Phàm lúc trước, chỉ là tu vi thực lực đã vượt xa không chỉ ức vạn lần.
Vô Song vẫn là Vô Song lúc trước nhưng giờ phút này bày ra chính là diện mạo chân chính của hắn thời kỳ cường thịnh nhất.
Một người là Tiên Hồng Đạo Tổ kỳ tích quật khởi như sao chổi của thất giới hiện nay, nghiễm nhiên đứng trên tất cả Đại Để, xưng là đệ nhất cũng không quá đáng.
Mà một người khác là Vô Song Thần Kiểm đứng đầu bảng thần binh Chí tôn của thất giới.
Dưới tổ hợp cường đại như thể, chúng cường giả thất giới cũng ảm đạm thất sắc.
- Lui. Lùi ra khoảng cách ức vạn dặm.
Thanh âm hơi dồn dập của Hồ Phi vang khắp Luân Hồi Tinh Bảo.
- Một kiểm này... tuyệt đổi không phải bất kỳ cường giả nào của thất giới có thể một mình gánh chịu.
Trên gương mặt tuyệt thể của Vân Vũ Tịch nở rộ một tia ngạc nhiên vui mừng cùng càng nhiều chờ mong.
- Thi Dao muội. Mau để Luân Hồi Tinh Bảo lùi ra một đoạn.
Nàng vội vàng thúc giục Đặng Thi Dao.
Cùng lúc đó chúng cường giả thất giới đều cảm nhận được cỗ áp bách lăng lệ xuyên thủng tâm linh, mỗi người đều khó thể thở nổi.
- Một kiểm này sẽ mạnh bao nhiêu? Chỉ sợ trong thất giới không ai có thể đón đỡ chính diện.
Trong thần sắc Man Hoàng lộ ra một vẻ hưng phấn và không thể chờ đợi được.
- Không ai có thể đỡ. Chúng ta không thể, Long Hoàng Tổ cũng đừng mơ. Cho dù là cường giả nghịch thiên siêu cấp thông suốt hai đạo Phật, Ma như Thiên Diệp Cổ Phật chỉ sợ cũng không nắm chắc.
Vân Tiêu Đại Để thần sắc ngưng trọng mà phức tạp, trong lòng giống như có
một ngọn núi vạn cân đè nặng.
Ở phụ cận Vạn Phật Sơn, khi đổi mặt với một kiểm có thể nói là mạnh nhất từ trước tới nay trong thất giới, mỗi người kinh hãi run sợ như miếng băng mỏng.
Thiên Diệp cổ Phật, Long Hoàng Tổ, Thích Thiên Phật Tổ, Cửu Âm Đại Để, Ma tôn Hình Thiên, Niêm Ngọc Quan Ảm... Một đám cường giả nghịch thiên kinh sợ cổ kim, giờ phút này thần sắc trịnh trọng chưa từng có.
Chúng Tiên Để khác ngay cả linh, hồn đều bị áp lực run rẩy không thôi.
Nếu không có nhiều cường giả như vậy tọa trận, nếu không có Hoàn Vũ Đại Trận cùng ưu thể về địa lý của Vạn Phật Sơn cùng với cường giả nghịch thiên siêu cấp Thiên Diệp cổ Phật chủ trì thì e là bọn họ đã sớm bầy chim về rừng rồi.
- Các vị yên tâm. Bần tăng đã dùng Vạn Phật Sơn dung nhập Hoàn Vũ Đại Trận trấn áp vực sâu. Huống chi còn có Thiên Diệp sư tổ cùng là cường giả nghịch thiên siêu cấp tọa trấn, cho dù Dương Phàm kia có bản lĩnh lớn tới đâu cũng không thể chỉ bằng một kiểm mà làm gì được chúng ta!
Thanh âm sang sảng trấn định của Thích Thiên Phật Tổ khiển chúng cường giả yên tâm không ít.
- Dương Phàm tiểu nhi, kiêu ngạo như vậy. Cho rằng có được Vô Song Thần Kiếm có thể coi thường chúng ta?
Long Hoàng Tổ hừ lạnh nói.
Mọi người hoàn toàn tập trung tinh thần, mấy chục cỗ tinh thần ý chí cường đại bễ nghễ dung nhập vào trong Hoàn Vũ Đại Trận.
Thiên Diệp cổ Phật một mình tọa trấn Vạn Phật Sơn, nắm giữ ức ức vạn vạn nguyện lực tới từ thất giới, dẫn động phật lực mênh mông vô cùng của Phật giới cùng uy năng của giới diện.
Uy lực của Hoàn Vũ Chư Thiên Luân Hồi Đại Trận đạt tới một độ cao chưa từng có, cho dù vài cường giả nghịch thiên siêu cấp tới cũng đừng mơ công phá trong thời gian ngắn.
Mà khi bọn họ chuẩn bị vẹn toàn, Vô Song Thần Kiểm trong tay Dương Phàm cũng chậm rãi giơ lên tới đỉnh điểm.
Trong khoảnh khắc, Luân lồi lực vận chuyển ngàn vạn lần, một kiểm vô thượng bễ nghễ thiên cổ bị đẩy lên tới đỉnh.
Khoảnh khắc đó Vô Song Thần Kiểm kinh sợ cổ kim vặn vẹo thời không, có thể mơ hồ thấy được một lốc xoáy luân hình.
Kiếm ý vô cùng vô tận xuyên thủng Vạn Phật Sơn, xuyên thủng Hoàn Vũ Đại Trận, xuyên qua tâm linh, chúng cường giả, tràn ngập cả Phật giới.
Càng thậm chí cỗ kiểm ý cuồn cuộn mãnh liệt đó như Thần Vương nhìn xuống chư thiên, xuyên qua hoàn vũ thất giới.
Thất giới là một phạm vi cực lớn, chẳng những bao gồm Thiên, Tiên, Phật, Minh, Ma, Yêu, Phàm mà còn có không gian hỗn loạn giữa bảy giới cùng với vô sổ giới diện hoang vu, tiểu thể giới, thể giới thất lạc.
Mà giờ khắc này kiểm ý mơ hồ xuyên qua thất giới, tràn ngập hoàn vũ khôn cùng.
Giờ này khắc này, vô sổ cường giả trong thất giới, bất kể là ở ngóc ngách xa xôi cỡ nào, cho dù là bị trục xuất ra không gian hỗn loạn đều cảm ứng được sự tồn tại của một kiểm chí cường này.
- Khi nào thì thất giới xuất hiện cường giả như vậy?
Ở trong một góc thể giới thất lạc hoang vu, một vị cường giả nghịch thiên siêu cấp lánh đời thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt nhìn về phía Phật giới.
Trên Vân Tiên Đảo, Ngoại Hải Vực Phàm giới.
- Dương Phàm. Ngươi đã nắm giữ lực lượng chém giết Đại Để sao?
Ánh mắt Tư Đồ trưởng lão khẽ run lên.
Cỗ kiểm ý kia lại xuyên qua vách ngăn hai giới, phàm là nhân vật đạt tới trình tự Tiên Để đều có thể dễ dàng cảm nhận được.
Một kiểm như thể có thể xưng là ngàn đời vạn kiếp, đoạt thiên địa tạo hóa.
Nó xoay chuyển âm dương, phá vỡ ngăn cách thời không, vượt qua sự trói buộc của giới diện. Giống như chim muông học bay, bay khỏi rừng rậm.
Tất cả quy tắc, tầng tầng cản trở của thất giới đều bị một kiểm này đảo ngược vặn vẹo.
- Như vậy đã đủ chưa?
Tâm thần Dương Phàm dung hợp cùng ý chí của Vô Song, khẽ lẩm bẩm.
Hiện nay hắn đă thông qua Đại Luân Hồi, ý chí của cường giả nghịch thiên siêu cấp đem sinh mệnh lực vô cùng vô tận cùng Luân hồi lực dồn lên trên Vô Song Thần Kiếm.
Một kiếm như thế cho dù là cường giả nghịch thiên siêu cấp cũng có thể một kích tất sát.
- Không đủ. Còn chưa đủ vượt qua tầng thiết tắc tối cao kia.
Thanh âm lạnh băng mà quả quyết truyền đến.
- Chẳng lẽ ngươi muốn...
Thanh âm Dương Phàm khẽ run lên.
- Thành thì sổng, bại thì chết!
Một cỗ khí tức chí tử quyết liệt từ trên Vô Song Thần Kiếm tràn ra.
Đinh Rắc!!!
Một tiếng gãy giòn tan chói tai từ trên Vô Song Thần Kiếm truyền tới.
Một phần ba về phía mũi kiếm gãy ra rơi xuống.
Tiếng gãy của thần kiếm khiến tất cả kiếm khí trong thất giới cảm thấy bi thương vô cớ, ngân lên khóc than.
Tất cả kiếm khí trong thất giới cúi đầu triều bái.
Bất kể là Phàm giới hay là thượng giới cao cao tại thượng hoặc là không gian hoàn vũ khác, vô sổ kiếm khí trôi nổi, vạn kiếm triều bái.
Đồng thời, vô cùng vô tận kiếm ý từ các nơi thất giới vọt tới.
Thành thì sổng, bại thì chết!
Vì tín niệm phá vỡ thiết tắc tối cao mà nguyện ý trả giá bằng cái chết.
Nếu không cuối cùng cũng chỉ là một thanh kiếm, là một công cụ, sổng trên thế gian này có ý nghĩa gì?
Dương Phàm cũng bị cỗ tín niệm đó lây lan.
Hắn lại nghĩ đến cục diện không sổng thì chết năm xưa đổi mặt Tam u lão ma.
Tất cả vinh nhục hưng suy, tất cả giấc mộng cùng ý chí đều gửi gắm vào một kiếm này.
Thương... Xuy—
Đoạn kiếm Vô Song cắt qua hư không, một cầu vồng trắng kinh thiên vắt ngang thiên địa.
Chỉ trong chớp mắt, một kiếm đó hóa thành vĩnh hằng.
Một kiếm này khiến quy tắc thời không, vô sổ quy tắc mất ý nghĩa.
Có thể là một chớp mắt nhưng ở trong mắt mọi người khoảnh khắc này như vĩnh hằng!
Trong khoảnh khắc vĩnh hằng đó trong mắt Dương Phàm bùng lên ngọn lửa màu sắc mê ly, trong nháy mắt lan tràn khắp toàn thân.
Trong khoảnh khắc vĩnh hằng đó, hắn thiêu đốt tất cả sinh cơ, thiêu đốt tinh thần ý chí của cường giả siêu cấp, thậm chí đem cỗ lực lượng đó thiêu đốt toàn bộ đại thụ Diễn Sinh.
Bất kể là kiếm ý của Vô Song hay là bản thân thần kiếm, mọi lực lượng từ sổng chuyển sang chết sau một lần thiêu đốt nghịch chuyển qua sinh tử Luân hồi sinh ra một kiếm rung động thiên thu vạn kiếp.
Kiếm ý vĩnh hằng cắt đứt hết mọi sinh cơ.
Bất kể là Vô Song hay là Dương Phàm, bọn họ đều cắt đứt sinh cơ và đường lui để tìm kiếm tín niệm một đòn tất thắng.
Thể giới Mệnh Hạch, Nguyên giới của đại thụ Diễn Sinh cũng từ sổng chuyển sang chết, thiêu đốt lực lượng vô hạn kinh thiên vĩ địa.
Dưới áo nghĩa vô cùng, chí cường chí tử của Vô Song Thần Kiếm, Dương
Phàm phát ra một kiếm mạnh nhất từ khi ra đời tới nay.
Một kiếm khoảnh khắc vĩnh hằng từ trong vực sâu cổ Phật phóng lên trời cao.
Trói buộc trùng trùng giống như hư vô bị xé xa với khí thế tồi khô lạp hủ.
Vạn Phật Sơn dưới sự chủ trì tọa trấn của Thiên Diệp cổ Phật, chúng Đại Để Tiên Để các nơi vào khoảnh khắc vĩnh hằng đó "Băng... Rầm" một tiếng rồi chia năm xẻ bảy.
Lúc này có thể nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi trắng bệch trên mặt chúng cường giả.
Thánh sơn của Phật môn có thể sánh ngang Thần khí từ thời thái cổ bị một kiếm chém tan rã, sóng dư ba cường đại quét ngang Phật giới.
Phổc Phổc Phổc —
Bảy vị Đại Để, bổn mươi chín Tiên Để đều hộc máu, trong khoảnh khắc chết một đổng.
Trong lúc nhất thời, máu của Đại Để Tiên Để nhuộm đỏ trời cao.
Một kiếm.
Chỉ cần một kiếm.
Tất cả cản trở ngăn cách đều như thùng rỗng kêu to.
Một đạo ánh sáng huyết kiếm nhuộm đẫm trời xanh.
Bổn mươi chín Tiên Để chết sạch!
- Sao... Sao có thể như thế?
Biểu tình của Phù Lâm Tiên Để trước khi chết mang theo không cam lòng và tuyệt vọng khắc cốt minh tâm.
Phổc-
Thiên Diệp cổ Phật đứng chắn ở đầu bị một kiếm chém thành hai nửa. Ma thân ma niệm trong khoảnh khắc tan thành mây khói chỉ còn lại một khối phật thân sắc mặt tái nhợt, trong mắt lộ ra sợ hãi vô tận.
Máu của cường giả nghịch thiên siêu cấp cũng khiến cho trời cao tăng thêm một phần màu máu.
Đại Để còn lại đều bị một kiếm xuyên tim, tử thương quá nửa.
- Với ý nguyện của ta giết về thượng giới... Máu nhuộm trời cao phá vỡ thiết tắc!
Trong Luân hồi vô hình vang lên một thanh âm như vậy truyền khắp thất giới, kéo dài không thôi.
Tất cả cường giả thất giới đều im lặng không một lời, linh hồn mơ hồ run rẩy.
Mà một kiếm vĩnh hằng chí cường chí tử sau khi máu nhuộm trời cao mà uy lực vẫn không giảm ngược lại càng tăng lên một bước.
Một hình kiếm màu máu sau khi nhuộm đẫm trời cao, kiếm quang màu trắng chói mắt chuyển thành màu đen mơ hồ nở rộ ánh sáng ngũ sắc hỗn độn.
Cảnh tượng tiếp theo khiến vô sổ cường giả rung động, trái tim suýt rớt ra ngoài.
Phổc... Roẹt!
Toàn bộ không gian giới diện đột nhiên lay động một cái giống như giấy bị cắt thành hai nửa.
Mơ hồ nhìn thấy một đạo kiếm quang không thể dùng màu sắc gì để hình dung, mọi nơi nó đi qua đều bị chém thành hai nửa.
Toàn bộ Phật giới chấn động, bị mạnh mẽ cắt ra.
Chẳng những như thế, cỗ lực lượng ngạo thị hoàn vũ này còn tiến một bước thẩm thấu, cắt vỡ Phật giới, Thiên giới cuối cùng cả hoàn vũ thất giới đều bị cắt ra.
- Phá... Phá giới!
Phật thân còn sót lại của Thiên Diệp cổ Phật thốt lên một cách vô cùng tối nghĩa trong rung động kinh hãi vô tận.

Tiên Hồng Lộ - Chương #802


Báo Lỗi Truyện
Chương 802/810