Chương 80: Muốn lấy Uẩn Thần Đan.


Thân ảnh lãnh ngạo trong bóng đêm kia hơi ngừng lại một chút, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Dương Phàm. Hắn khẽ hít sâu một hơi, thân hình như quỷ mị chui vào trong phòng. Giờ phút nàv dưới ánh sáng ngọn đèn trong phòng tỏa xuống, khuôn mặt nam tử thần bí rốt cuộc cũng hiện rõ ra.
Khuôn mặt nàv có chút rất giống với Dương Phàm. lại có thêm mấy phần ngạo mạn và lạnh lùng. trên người toát ra một cỗ sát khí lăng lệ mờ ảo. đôi mắt sắc bén khác hẳn. giống như có thể nhìn thấu linh hồn người khác vậy.
Hắn dĩ nhiên chính là Dương Lỗi. Dương Lỗi lúc này đã thoát khỏi sự trẻ con bồng bột. trở nên thành thục hơn. ngay cả thân cao cũng không thấp hơn Dương Phàm bao nhiêu nữa. Giờ phút này. nếu hắn đứng cùng một chỗ với Dương Phàm. người ngoài có thể nhìn ra quan hệ huynh đệ giữa hai người bọn họ. nhưng vị tất có thể nhận ra ai là ca ca. ai là đệ đệ.
- Đệ đệ! Hai tháng không gặp, ngươi thay đổi quả thật rất nhiều đó. Phụ thân rốt cuộc để lại cho chúng ta những vật gì. không ngờ khiến cho ngươi trải qua lột xác như thế.
Dương Phàm vừa thấy đệ đệ mình. thần sắc cũng hơi kinh hãi.
Dương Lỗi không chỉ khí chất toàn thân thay đổi lớn, ngay cả một thân tu vi cũng từ Luvện Khí hậu kỳ tấn thăng đến Luyện Khí đỉnh phong. Luyện Khí đỉnh phong! Bậc Tu vi và thực lực này ở trong Dương gia bảo tuyệt đối không bị xem nhẹ. đủ để ngạo thị và kinh sợ những kẻ tán tu khu phục lân cận.
- Ca ca! Ngươi cũng khiến ta phải nhìn với ánh mắt khác xưa đó. Trong thời gian hai tháng, ngươi từ một phế nhân lại trở lại tu tiên giới. ta còn nghe nói ngươi mở y quán tế thế cứu nhân. phổ vêu thiên hạ? Đây cũng không phải tính cách của ngươi.
Dương Lỗi không chút nào yếu thế, trong mắt tinhh quang lấp lóe, nhìn thẳng đại ca mình. trong mơ hồ có một cỗ xu thế muốn áp đảo. Trong giọng nói của hắn cũng mang theo vài tia trào phúng và nghi ngờ.
Hắn là thân đệ đệ của Dương Phàm, hai người từ nhỏ đến lớn cùng nhau lớn lên. làm sao không hiểu tính cách của nhau được. Tế thế cứu nhân. phổ yêu thiên hạ! Đây căn bản không phải một trong nhưng đức tính mà Dương Phàm có. Dương Phàm thành thục rất sớm. từ rất lâu trước đó đã nhìn thấu bản chất tu tiên giới: Cá lớn nuốt cá bé. sát phạt quyết đoán. ích lợi rõ ràng, không làm việc gì không có ích lợi với mình. cũng không làm chuyện gì không có ý nghĩa.
- Ha ha! Đệ đệ à, cũng chỉ có ngươi là người hiểu ta nhất đó.
Dương Phàm nhẹ nhàng cười. không ngờ không có phủ nhận nghi ngờ của Dương Lỗi. chợt thay đổi câu chuvện nói:
- Những gì phụ thân lưu lại ngươi đã chiếm được. Hiện tại quay lại Vụ Liễu trấn còn có mục đích gì?
Dương Lỗi trầm mặc một lát. kéo ghế ra ngồi xuống, sau đó lại nhìn Dương Phàm giọng điệu nhẹ nhàng nói:
- Đại ca! trước kia thiên phú của ngươi siêu phàm. tu vi vẫn luôn đạp ta dưới chân. thậm chí còn là đệ nhất nhân trong gia tộc Khi đó. ở trong nhà ngươi nói cái gì thì là cái đó. ta không thể vi phạm. muội muội và mẫu thân cũng đều nghe lời ngươi.
Tuy nhiên, hiện tại đã khác trước, trong nhà này người có tư cách lên tiếng không còn là ngươi nữa. tuổi tác cũng không phải là lý do mà ta phải phục tùng ngươi.
- Ồ?
Dương Phàm lạnh nhạt cười:
- Chung quy ta vẫn là ca ca của ngươi, trước khi phụ thân rời đi cũng từng nói qua rằng ngươi phải nghe lời ta nói chẳng lẽ ngươi quên rồi?
- Câm miệng! Khi đó ta còn chưa đến sáu tuổi hiện tại đã trường thành rồi, đủ để gánh vác cả gia đình này, che chở mỗi một người thân. Thử hỏi đại ca ngươi xem, hiện tại ngươi có năng lực này không?
Dương Lỗi cười lạnh nói.
- Được rồi, nói quanh co lòng vòng nhiều như vậy làm gì, Ngươi rốt cuộc muốn đạt được mục đích gì?
Dương Phàm trong lòng không khỏi phát sinh một chút tức giận.
- Đại ca! Tiểu đệ biết trong túi trữ vật của ngươi có không ít đồ. đều là thời điểm lúc ngươi còn là đệ nhất thiên tài được sư tôn và gia tộc tặng cho. Nhưng ta chỉ cần một viên Uẩn Thần đan trung phẩm trong tay ngươi thôi.
Dương Lỗi vẻ mặt kích động nói:
- Hiện tại trong ba đại đệ tử của Nam Lĩnh Dương gia. chỉ có ta và Dương Quang đạt tới cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong, chúng ta đều là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của gia tộc. Nghe phong phanh từ lời nói của gia chủ có thể biết được một trong hai người giữa Ta và Dương Quang sẽ là người được đề cử trở thành gia chủ đời tiếp theo. Bởi vì tuổi thọ của lão tổ cũng không còn lâu. gia chủ lại chỉ có một người con gái là Dương Mạn. Cho nên. chỉ cần người nào có thực lực vượt qua đối phương một bậc. đồng thời ở trên Vân Thiên Đại Hội hai năm sau biểu hiện xuất sắc. gia chủ liền gả con gái cho người đó.
Dương Phàm vừa nghe nhưng lời nói này, cuối cùng cũng hiểu rõ. khẽ thở dài:
- Ngươi là muốn dùng Uẩn thần đan trong tay ta để trùng kích vào Ngưng thần kỳ?
Vốn là trước khi Dương Phàm tán công từng có một viên uẩn Thần đan trung phẩm. là do sư tôn Liễu Vô Ngân tặng cho hắn để trùng kích vào cảnh giới Ngưng Thần KỲ. Nhưng ngày đó với tâm cảnh v Thiên phú của hắn. cùng lòng tin vô hạn. không cần dùng đến uẩn Thần Đan hắn cũng may mắn tấn thăng thành công.
Bí mật này trước đó cũng chỉ có Dương Lỗi biết. Nhưng có điều hắn lại không biết đó chính là Dương Phàm thực ra có hai khỏa uẩn Thần Đan trung phẩm mà tu sĩ Luyện Khí Kỳ tha thiết mơ ước. Một khỏa khác là do lần trước khi đấu pháp ở trong nơi hoang dã. làm ngư ông đắc lợi đoạt được từ trên người hai thầy trò Kim Hồng Môn kia.
- Đúng vậy! Ta và Dương Quang đều chỉ còn kém một bước nữa là có thể đột phá đến Ngưng Thần Kỳ.
Dương Lỗi vẻ mặt gấp gáp nói:
- Đại ca! Hy vọng ngươi có thể đưa cho ta khỏa uẩn Thần Đan kia. chỉ cần ta có thể bước vào Ngưng Thần Kỳ. trở Thành người nối nghiệp tiếp theo của Dương gia bảo. xem ai còn dám khi dễ chúng ta nữa!
- Hừ! Ngươi độc chiếm những đồ phụ thân lưu lại. đến giờ còn chưa cho ta một công đạo. Hiện tại lại đòi uẩn Thần Đan của ta nữa. Huống chi. ngươi vừa mới tiến vào Luyện Khí đỉnh phong chưa lâu, nếu trong thời gian ngắn liền tiến vào Ngưng Thần Kỳ. chẳng lẽ ngươi không sợ Dương gia Kinh Đô diệt trừ sao?
Dương Phàm đột nhiên giội một gáo nước lên đầu Dương Lỗi.
Kinh Đô Dương gia!
Dương Lỗi nao nao. thuận miệng nói:
- Theo ta được biết, Kinh Đô Dương gia trước mắt dường như đang bắt tay vào làm một chuyện gì đó. nhưng lại phái ra một lượng lớn nhân thủ và tu sĩ cường đại sợ rằng không có thời gian quan tâm tới chuyện tình nơi Dương gia bảo xa xôi này. Mà cừu hận với Kinh Đô Dương gia cũng chỉ giới hạn trong mấy người thế hệ trước, cũng không phải chuvện gì quá ghê gớm. Nếu không như vậy làm sao phụ thân lại đưa chúng ta tới Vụ Liễu Trấn. cho người đi vào Dương gia bảo tu tiên?
- Chẳng lẽ từ trong di thư phụ thân lưu lại ngươi đã biết được chuyện tình năm đó?
Dương Phàm biến sắc. vội vàng hỏi.
- Đúng vậy. ta biết một chút.
Dương Lỗi cười ngạo nghễ:
- Chuvện năm đó liên quan đến mấy người gồm phụ thân. sư tôn ngươi Liễu Vô Ngân. cộng với trưởng lão của Kinh Đô Dương gia Từ tiên sinh. Nhưng chuyện đó đều là ân oán cá nhân. cũng không tính là thâm cừu đại hận gì. Trên cơ bản một thế hệ đã qua vẫn không giải quyết được gì. Hơn nữa. theo như lời phụ thân nhắn lại. mấy người này còn không tính là kẻ thù chân chính của Dương gia chúng ta.
- Vậy cừu gia chân chính là ai? Hiện tại phụ thân ở nơi nào?
Dương Phàm khẩn trương hỏi.
- Không biết! Trong lời Phụ thân nhắn lại cũng không nói đến. Nhưng cha cảnh cáo chúng ta nếu không có tu vi Trúc Cơ Kỳ. tuyệt đối không thể điều tra việc này. Nếu muốn báo thù. ít nhất cần phải đạt tới tu vi Kim Đan Kỳ.
Dương Lỗi đạm mạc nói:
- Cho nên. ngươi nhất định phải giao cho ta khỏa uẩn Thần Đan kia. để ta nhanh chóng tiến vào Ngưng Thần Kỳ. Dựa vào tư chất và khả năng của ta. cùng với vốn liếng phụ thân lưu lại, ngày sau tiến vào Trúc Cơ KỲ cũng không phải không có khả năng.
- Phụ thân rốt cuộc để lại cho chúng ta những gì? Lời người nhắn lại đâu?
Dương Phàm lại chất vấn.
- Đại ca! Thật xin lỗi. việc này hiện tại ta không thể nói cho ngươi. Lời phụ thân nhắn lại ta cũng đốt rồi, sợ lưu lại hỏng việc, bị kẻ hữu tâm phát hiện.
Dương Lỗi ngạo nghễ nói.
Dương Phàm trầm ngâm một lát rồi nói:
- Được rồi, uẩn Thần Đan ta cho ngươi cũng không sao. dù sao vật này với ta mà nói cũng không có tác dụng quá lớn.
Cảnh giới linh hồn của hắn hiện tại ít nhất đã ngoài Ngưng Thần hậu kỳ, một viên uẩn Thần Đan trung phẩm đối với hắn mà nói quả thật không có hiệu quả gì. Đến lúc đó nếu cần tiến giai Ngưng Thần Kỳ. chỉ cần pháp lực đạt tới là có thể hoàn toàn thông qua. Hơn nữa. trong tay hắn có tới hai khỏa uẩn Thần Đan trung phẩm.
Dương Lỗi mừng rỡ:
- Đại ca! Ngươi thật sự đồng ý cho ta đan dược đó? Đương nhiên, ta cũng có thể trao đổi ít đồ bồi thường cho ngươi một chút, tuyệt đối sẽ không để cho ngươi chịu thiệt.
- Quên đi. hơn phân nửa là ngươi dùng một trong những đồ phụ thân lưu lại trao đổi với ta. vậy thì có ý nghĩa gì nữa. Khỏa uẩn Thần Đan này coi như ta chiếu cố đến tình cảm huynh đệ mà cấp nó cho ngươi đ
Dương Phàm lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc bình ngọc. ném cho Dương Lỗi.
- Đa tạ đại ca!
Dương Lỗi vẻ mặt vui mừng. tiếp lấy bình ngọc. thậm chí ngay cả nhìn xem cũng không, trực tiếp để bình ngọc vào trong túi trữ vật Bộ dáng dường như vô cùng tin tưởng đại ca mình.
- Đương nhiên, ta vẫn muốn khuyên ngươi một lời. Trong thời gian ngắn tới tốt nhất không nên trùng kích vào Ngưng Thần Kỳ, tu vi tăng lên quá nhanh, cảnh giới không ổn định không nói mà mang tới cho mình họa sát thân mới là mất nhiều hơn được.
Dương Phàm lên tiếng khuyên can.
- Đại ca yên tâm. ta cũng không phải kẻ ngốc.
Dương Lỗi cười nhìn hắn. thân hình nhẹ nhàng đứng lên nói:
- Tiểu đệ đi trước một bước. đêm nay còn có mấy việc cần đi xử lý.
Dương Phàm nhìn bóng dáng hắn rời đi, trong mắt xuất hiện thần tình phức tạp. thì thào nói nhỏ:
- Tên nàv quả thật càng ngày càng ngạo mạn. ngay cả ta cũng có chút nhìn không thấu. Chẳng lẽ bề ngoài hắn biểu hiện kiêu căng và cuồng ngạo là muốn che giấu một ý tưởng gì?

Tiên Hồng Lộ - Chương #80


Báo Lỗi Truyện
Chương 80/810