Chương 792: Trâm luân


- Ngươi... ngươi lại dám xuống tav với ta!
Hoàng Không tức giận oán hận nhìn chằm chằm Liễu Cừu Thiên.
Hắn là cường giả luvện thể tới đăng phong tạo cực, lại có Thần khí phòng ngự hộ thể cho nên thần kiếm của Liễu Cừu Thiên cũng chỉ đâm sâu vào ngực hắn được nữa tấc!
- Ta nếu không động thủ trước thì ngươi cùng sẽ giết ta!
Khuôn mặt Liễu Cửu Thiên lộ ra vẻ sợ hãi. tham lam. độc ác...
- Đi chết đi!
Hoàng Không gào lên giận dừ, ngoài thân nỡ rộ quang hoa màu kim tinh, phát ra lực lượiig khủng bố tuvệt luân, đánh thănơ một chường vào ngực Liễu Cừu Thiên.
- Rắc!
Thân thể Liễu Cửu Thiên bị đánh bav đi. phun ra một búng máu. lại bám riết không tha đánh tới Hoàng Khỏng.
Ầm ầm ầm---
Hai người dưới ảnh hường của tâm ma vô tận, cuối cũng mất đi lv trí. siao thủ với nhau, đánh cho kinh tâm động phách.
Trong mắt Dương Phàm thoáng hiện lên một tia thương hại, bước chân vẫn kiên định trầm ổn. tiếp tục đi về phía trước.
Trong vòng ba ngàv. hắn phải vượt qua Thần Ma Luvện Tâm Lộ. nếu không sẽ vĩnh viễn ờ lại nơi nàv.
Từ diễm bốn phía càng lúc càng đậm, càng lúc càng mạnh mẽ.
Hô!
Từ diễm đầv trời cuồn cuộn mành liệt ập tới, gần như hoàn toàn nuốt chừng lấv Dương Phàm.
Thần tình hắn hoàng sợ. chỉ thấv một con Tử Diễm Ma Long có thể thôn thiên phệ địa hóa thành bộ dáng Long Hoàng Tổ. tav cầm Cừu Long Thứ với khí thế đánh đâu thắng đó xuvên qua thân thế mình.
- Ahhh...
Dương Phàm kêu thảm một tiếng, không ngờ bị Long Hoàng Tổ tiêu diệt.
Nhưng hắn nhanh chóng Luân Hồi tái sinh.
- Ha ha ha... ngươi cho ràng như vậv là có thể bảo mệnh sao?!
Long Hoàng Tổ cười dừ tợn điên cuồng, hóa thành Kim Long chín màu cao mười vạn trượng. Cừu Long Thứ lại xuvên qua hư không, đánh thăng về phía thế g1 ới Mệnh Hạch, phá hủv Diễn Sinh đại thụ.
Dương Phàm ở trong tuvệt vọng chỉ còn lại một lù ý thức cuối cùng, trơ mắt nhìn Long Hoàng Tố phá hủv tất cả thân hừu trong Luân Hồi Tinh Bảo.
Không lâu sau. Đặng Thi Dao bị bắt tới Cửu Long Cung làm tiểu thiếp, tự sát mà chết. Vân Vù Tịch trờ thành vợ của Ngao Thanh, lệ tràn đầv mặt...
- Ahhhh! Không được....
Trên trắn hắn đổ đầv mồ hôi lạnh, phát ra một tiếng kêu thảm thiết!
Ờ thời khắc mấu chốt, linh hồn hắn như sắp hòng mất đột nhiên thanh tĩnh, cảm nhận được một mành thanh lương như mưa phùn do Sinh Mệnh Lục Lưu truvền tới từ phiến Lục thổ địa trong Tiên HỒng Khỏnơ Gian.
- Huvễn tượngthật đánơ sợ...
Dương Phàm nhớ mang máng tình cảnh tuvệt vọng tới cực điểm lúc trước.
Tuv nhiên lúc nàv. hắn đã vượt qua sợ hãi. khuôn mặt càng thêm kiên định, cười lạnh nói:
- Chính là Long Hoàng Tổ, tuv nhiên là ý vào Thần khí khiển ta không làm được gì! Chờ sau khi ta thí luvện trờ về thất giới, nhất định giết cho Cừu Long Cung của hắn không còn CỌng cỏ!
Hắn tiếp tục đi tới. mảnh hỏa diễm màu tím phía trước siờ lại biển thành màu xám.
Không ngừng đi sâu vào. khuôn mặt Dương Phàm trào ra hai hàng nước mắt.
- Hô Phi. ngươi không thê chêt được!
Trên mặt Dương Phàm không ngừng tràn nước mắt. cả người bi thống cực điểm, trong đầu hiện lên tình cành Hồ Phi bị siết chết.
Bất kể hắn cố gắng thế nào cùng không thể quên được sự thật kia!
Dưới sự bi thổng vô tận, bước chân của Dương Phàm càng lúc càng chậm, cuối cũng ngồi lại tại chỗ. vùi đầu khóc lớn!
- Dương lão đại, ngươi quá khiển ta thất vọng rồi! Ngươi nói cam đoan sẽ khiển ta xông quan nhưng ta giờ lại đã chết! Ta đế ngươi làm đầu lình, ngươi đà làm gì được cho ta?! Ngươi có tư cách gi đế ta gỌÍ là lão đại?!
Hồ Phi vô cùng thất vọng nhìn hắn.
- Rất xin lỗi Hồ Phi, đều là do ta sai rồi! Nhưng ngươi vên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ cách cứu sống ngươi!
Thần tình Dương Phàm bi thống giừ chặt tav Hồ Phi.
Trong bi thống vô tận, Dương Phàm chưa gượng dậv được, gần như quên mất đi tới.
Mà Thần Ma Luvện Tâm Lộ chỉ có kỳ hạn ba ngàv, hiện tại đã vượt qua một ngàv.
Sinh Mệnh Lục Lưu từ Tiên Hồng Không Gian lại chảv ra. Thần khí phòng Ngự linh hồn trước ngực hắn lại nỡ rộ lam quang.
Nhưng hòa diễm màu xám vô tấn quấn lấv người hắn, xâm nhập cả vào trong não. thậm chí đột phá kiện Thần khí phòng ngự.
Dương Phàm chỉ cảm nhận được một tia thanh lương của Sinh Mệnh Lục Lưu từ phiến mảnh đất xanh truvền tới.
Nhưng lúc nàv, ngav cả một tia thanh lương cuối cùng kia cùng dần dần bỏ rơi hắn.
- Gâu gâu! Gâu gâu!
Đúng lúc nàv. Dương Phàm nghe được thanh âm của một C0n chó nhò.
Thanh âm nàv rất quen thuộc!
Dương Phàm phút chốc tỉnh ngộ. Thanh âm nàv dường như là của C0n chó nhò trong Tiên Hồng Không Gian.
Cả người hắn ướt đẫm. ngưng mắt nhìn lên thì thấv Thần Ma Luvện Tâm Lộ đã bị hôi diễm vô tận bao phủ.
- Ta không thể trầm luân như vậv. Nếu không làm sao có cơ hội cứu sống Hồ Phi!?
Thần sắc Dương Phàm càng ngàv càng kiên định, kiên trì bước từng bước về phía trước.
Hai ngàv tiếp theo, hắn lại đổi mặt với đủ loại tâm ma và ảo cảnh nhưng với ý chí kiên định như sắt đá. hắn đà khắc chế được hết.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Dương Phàm đã đi qua ngàv thứ hai trên Thần Ma Luvện Tâm Lộ. chỉ còn lại một ngàv cuối cùng.
về phần Hoàng Không và Liễu Cửu Thiên, hắn đã sớm mất đi tung tích hai người.
ĐÚng lúc này. hỏa diễm trong thế siới trầm luân nàv lại lưu chuvển ánh sáng lưu lv đủ màu sắc!
Đẹp! Rất đẹp!
Dương Phàm bị sự xinh đẹp tới tận bản chất nàv hấp dẫn.
Theo bản năng, hắn khắc chế cỗ hấp dẫn nàv, không thưởng thức thể giới xinh đẹp nàv.
Nhưng bất kể hắn nhắm hai mắt lại. cảnh tươngk tuvệt mv kia vẫn hiện rố trong óc hắn.
Một khắc nàv, một tiên tử váv xanh vô cùng tao nhã tự nhiên hiện ra, dĩ nhiên là Vân Vù Tịch.
- Dương đại ca!
Hai gò má Vân Vù Tịch xấu hổ, nhẹ nhàng thả bộ váv trên người xuống, lộ ra thân thể bãng thanh ngọc khiết hoàn mv không tv vết!
-Vù Tịch!9
Vê mặt Dương Phàm hoảng hốt. không ngỜ Vân Vù Tịch luôn rụt rè lại có lúc thể nàv!
Mối quan hệ giừa hắn và Vân Vù Tịch vẫn là tình vêu về mặt tinh thần, chưa từng chân chính có quan hệ xác thịt.
Giờ khắc nàv. trong lòng Dương Phàm mơ hồ bị kích động. vốn dang có chút do dự đã thấv Vân Vù Tịch đưa đẩv. thờ ra hương thơm như lan. nhẹ nhàng nói:
- Chúng ta vêu nhau nhiều năm như vậv nhưng chưa từng có một ngàv thật sự là vợ chồng. Chẩng lè chàng không vêu thương Vù Tịch sao?!
- Không!
Dương Phàm vô cùng cảm động, cảm nhận thân thể không tv vết của Vù Tịch đang áp lại gần mình.
ĐÚng lúc nàv. từ trong Sinh tức chi địa truvền ra tiếng gầm gÙ khe khẽ của con chó nhò.
- Không được, ta còn phải cứu sống Hồ Phi!
Dương Phàm đột nhiên như nghĩ tới điều sì!
- Phu quân, chờ hoan ái xong rồi chàng lại đi không được sao?!
Vân Vù Tịch nước mắt ràn rụa, hai mắt mông lung.
Cánh tav Dương Phàm bị nàng kéo lên đôi g0 bồng đảo khiến dục VỌng sâu trong nội tâm hoàn toàn bị phóng thích.
Lúc nàv, dù bên tai vẫn còn âm thanh gầm gừ của con chó nhò nhưng lại càng lúc cang xa vời.
Sau khi triền miên, Dương Phàm đột nhiên nhớ tới chính mình còn có rất nhiều việc phải làm!
- Hì hì. Dương đại ca chăng lè quên chàng đã từ trong Đại Thiên thần tháp đi ra. giết chết Long Hoàng Tổ. chúnơ ta đà sớm thành thân. Chàng giỜ đà là phu quân của Vù Tịch!
Vù Tịch nhẹ nhàng ôm lấv hắn!
- Thật sao?
- Không tin chàng hòi Thi Dao đi!
Dương Phàm rất nhanh thấv được Thi Dao. ngav cả Hồ Phi cũng ờ nơi nàv.
- Dương lão đại!
Hồ Phi hướng hấn làm trò.
- Dương Phàm, đa tạ ngươi cởi bỏ phong ấn khiển ta đạt được tự do!
Vô Song với bạch ý trắng như tuvểt hiện lên vẻ tươi cười.
Phụ thân Dương Thiên đi tới, vẻ mặt nghiêm khắc nói:
- Phàm nhi. ngươi giỜ đà đạt được hết thảv mục tiêu, không có địch thủ trong thất ai ới, có thể an ổn Sống qua ngàv được rồi...
- Vâng, phụ thân!
Dương Phàm cảm nhận được lời nàv có lv. chính mình và Vù Tịch đường đường đã thành thân, cứu Sống Hồ Phi. siải cứu Vô Song, thất siới vô địch thủ. gian khổ nhiều năm như vậv cùng đà tới lúc cần nghi ngơi rồi!
Từ đó về sau. Phong Duvên trải qua cuộc S0ng vô ưu vô lo!
Vân Vù Tịch không lâu sau sinh cho hắn một đứa con gái xinh đẹp. toàn gia đoàn tụ.
Cuộc S0ng vô ưu vô lo. khoái hoạt hạnh phúc, như thể siới mộnơ ảo chốn thiên đường.
Nhưng trong đầu hắn vẫn không ngừng vang lên nhừng tiếng gầm gừ của con chó nhò khiến Dương Phàm mơ hồ bất an. nhưng cảm giác khoái hoạt hạnh phúc lúc nàv khiến hắn không thể cự tuvệt.
Nhân loại có thể khắc chế các loại dục V0ng như sự sợ hãi. bi thương. phẫn nộ, tham lam...
Nhưng ai có thể khắc chế hạnh phúc khoái hoạt?!
Ai lại không muốn được hạnh phúc khoái hoạt?!
Mắt thấv âm thanh con chó nhò kia càng lúc càng nhò, càng lúc càng xa...
Dương Phàm đứi!g vên trên Thần Ma Luvện Tâm Lộ. bốn phía là hắc diễm ngÙ
quang thập sãc. đang cười si ngôc.
Thời aian trôi qua từng chút một. ngàv cuối cùng chí còn lại vài canh giỜ.
Tiến vào thế giới ngũ quang thập sắc nàv khiến hắn mê muội, quên mất tất cả. khiến hấn trầm luân!
Có lẽ hắn sẽ vĩnh việt trầm luân trong thể ai ới nàv. không có ưu thương. không có bi thống. không có sợ hài. chi có hạnh phúc, khoái hoạt, ấm áp. Cùng đúng là một việc không tồi!
Nhưng khi Dương Phàm sắp hoàn toàn trầm luân, bị lạc thì...
Một thanh âm từ một nơi vô cũng xa xôi truvền vào trong óc hắn.
- Đại đạo uẩn nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn...
Thanh âm nàv khiển Dương Phàm chấn động. thanh tinh hơn một chút.
- Ngô hừu nhất nhân, bá hạ nhất chủng, tá nhừ chi thủ, kết xuất nhất quả...
Thanh âm già nua mờ mịt như từ thời tuvên cổ truvền tới.
Dương Phàm hoàn toàn tinh táo lại. hết thảv mộnơ ảo xinh đẹp trước mắt đều tiên tan vô ảnh.
- Tiên Hồng Quvểt, là mục tiêu suốt đời của ta! Cho dù hoàn thành cứu sống Hồ Phi. hoàn thành ý nguvện của Vô Song, ta vẫn tiếp tục theo đuổi aiấc mộng của chính mình!
Dương Phàm hít một hơi thật sâu, trong mắt là một mảnh thanh minh.
Vượt qua kiếp nạn lần nàv. hắn cảm giác tâm tình của mình đà siêu nhiên lột xác. tu vi cùng nháv mắt tiến vào Diễn Sinh sơ kỳ.
Tiếp theo, hắn lại nhanh chóng bước trên Thần Ma Luvện Tâm Lộ.
Đủ loại ảo cảnh và tâm ma bốn phía đã không còn ảnh hường gỈ tới hắn nừa.
Bước chân hắn càng lúc càng nhanh. Phía trước mặt hắn rốt cục xuất hiện một quảng trường.
Khi Dương Phàm tiến vào quảng trường nàv. hắn cũng không nhìn thấv Trương Tiểu Vù lúc trước.
- Chúc mừng ngươi đã thành công vượt qua cửa thứ Bảy Thần Ma Luvện Tâm Lộ. Ngươi là người duv nhất vượt qua cừa nàv!
Một thanh niên thần sắc ôn hòa đanơ đứng trên quảng trường nàv.
Người nàv quanh thân lóe ra một tầng hôi mang mông lung, lần da mờ mờ ảo ảo của hấn ẩn ẩn thấv được một màu ánh sáng lưu lv ngũ sắc.
Dương Phàm nhìn người nàv. lập tức nghĩ tới Thiên cổ. sinh linh Tiên Thiên hỗn độn ờ trong Tiên Hồng Không Gian.
Không hề nghi ngờ, thanh niên trước mắt nàv cùng có được thân thể Ma Thần, lại phát ra khí tức hỗn độn. hiển nhiên đà đạt tới cấp bậc như Thiên cổ.
Thông Thiên linh nhãn của Dương Phàm nhìn trên người thanh niên nàv, hiện ra tin tức: Dần đạo giả Quách Phong.
Xông qua cửa thứ Bảy. Dương Phàm chiếm được một trăm ức điểm công tích, mười khối Tổn thần thạch, ba kiện Thần khí.
Dương Phàm đưa tav ra chạm vào Tổ thần thạch nàv. cảm tháv chất lượng phấp chất, cấp độ của nÓ vượt gấp mười lần so với Tiên thạch cực phẩm, thậm chí còn sinh ra áp lực nhàn nhạt đối với hắn.
- Tiếp theo, ngươi lựa chọn tiếp tục xông quan hav từ bỏ?
Quách Phong thản nhiên nói.
- Tiếp tục xông quan!
Dương Phàm không chút do dự nói.
- Cửa thứ tám là Thần Ma Luân Hồi Lộ. Cửa nàv không hạn chế thời sian. Yêu cầu XÔng quan là tiến vào một cừa cuối cùng.
- Phần thưởng của cửa thứ tám là một ngàn ức điểm công tích, ba khối Hỗn độn nguvên thạch, một kiện Hỗn độn thiên khí!
- Nếu xông quan thất bại sẽ vĩnh viễn lạc trong Luân Hồi vô tận!

Tiên Hồng Lộ - Chương #792


Báo Lỗi Truyện
Chương 792/810