Chương 731 : Vượt ngục (Thượng)


- Ha ha. ờ lại địa phương này, có gi không tốt? Phiền mỗ thật đúng là thích nơi này.
Tiếng cười của Dương Phàm có vẻ hờ hững.
ở tại tầng Luyện Ngục ngăn cách thế gian này. hắn ngược lại không bị quấy rầy, càng tĩnh tâm tu luyện và thôi diễn công pháp khâu quyết Luân Quá Kỳ.
Tể Lâm nghe vậy. không khói nghẹn lời.
Hắn bị giam ớ địa phương quy quái này đã vài trăm năm, hận không thể sớm rời đi một chút.
Mà người này lại tình nguyện ớ trong này.
Dựa theo pháp quy tiên điểu của Thiên Thẩn Tinh, hắn còn phải ớ lại đây hon chín vạn chín ngàn năm mới có thể tự do rời đi.
- Đương nhiên, Phiền mỗ cũng chi là một Chân Tiên bình thường thực lực tẩm thường. Nếu không cũng không cảm thấy vừa lòng làm ngục tốt ớ đây.
Dương Phàm thu vẻ tuơi cười, vẻ mặt trịnh, trọng nói.
Sau khi tới Thiên giới, hắn đã xác lập địa vị cùa mình. Một Chân Tiên bình thường, một tiên nhân tầng chót của Thiên giới.
Thiên Thẩn Tinh to lớn nhu vậy chẳng qua chi là một chấm nhỏ của Tinh Hà thế giới, huống chi là con kiến trên tinh cẩu như hắn.
Cho nên. Dương Phàm mói có thể tâm không vội khí không nóng ớ lại trong này chậm rãi tu luyện thôi diễn.
- Chân Tiên bình thường?
Tề Lâm trừo phúng cười. Lãnh Kiếm Phong tù phạm khác trong nhà giam số chín, trong mắt cũng đầy vẻ nghi ngờ.
Theo Lãnh Kiếm Phong biết, hai mươi năm này. vì tăng thực lực của Trương Băng, Tể Lâm rót vào không ít tài sản, bao gòm công pháp ngọc giản, tiên đan thản dược, thản thòng pháp quyết...
Trong hai mươi năm ngắn ngủi, khiến một tu sĩ vừa mới phi tahimg hoàn toàn chuyển hóa thản thê tiên linh cùng với có thực lực gân tới Chân Tiên nhị trọng.
Nhưng cuối cùng, kết quá không có gì biến hóa.
Một chiêu.
Chi một chiêu, thắng bại đã phần.
Tuy nhiên nhìn qua là lưỡng bại câu thương, Dương Phàm thắng hiểm một bậc.
Đám ngục tốt tiên vệ khác không nhìn ra. nhưng Tẻ Lâm cùng Lãnh Kiếm Phong là hai vị Chân Tiên cửu trọng, làm sao không nhìn ra kỳ quái.
- Phiền mỗ phái đi về chữa thương...
Hai người nhìn chăm chú Dương Phàm ròi đi.
- Nếu thương thế trên thảnnguời này cũng là làm bộ. vậy hắn cũng quá có thể ẩn nhẫn...
Lãnh Kiếm Phong lẩm bẩm.
Tề Lâm gật đầu:
- Khả năng này không lớn.
- Kế tiếp, kế hoạch của ngươi nén thực thi như thế nào?
Khóe miệng Lãnh Kiếm Phong xẹt qua một tia cười khẽ.
- Sớm biết như thế, lúc trước hai ta đại chiến nên đổi một nơi hoang vu tĩnh mịch, nếu không cũng sẽ không thương đến mấy vạn sirih linh, ngộ thương mấy chục tiên nhân...
Tể Lâm nhẹ thớ dài.
Lúc trước hai người một lời không hợp. đại chiến trên địa bàn của Phương tộc một trong bổn gia tộc của Thiên Thẩn Tinh, thương đến mấy vạn sinh linh vô tội, trong chiến đấu còn giết chết mấy chục tên tu sĩ chấp phập của Phương gia.
Nếu không với thản phận củabọn họ cũng sẽ khôngbị đưa tới Thiên La Ngục.
Đổi là tiên nhân bình thường, hành vi phạm tội này nên bị róc ngàn vạn đao.
- Như thế xem ra, ngươi còn có lòng sám hối, cam tâm tình nguyện ớ lại nơi này mười vạn năm hay sao?
Lãnh Kiếm Phong trêu đùa nói.
- Chờxem đi.
Trong mắt Tể Lâm chợt lóe lệ quang.
Lẩn khiêu chiến thứ hai, Trương Băng lại một chiêu bị thua, trong lòng chẳng những không nghĩ lại, ngược lại càng thêm không cam lòng cùng không phục.
Đối với điều này. Tề Lâm lại dốc sức tài bồi. bò vốn lớn.
Chẳng những tài bồi Trương Băng, Ngay cả Lý Kinh cũng không ngoại lệ.
- Các ngươi cẩn trong vòng một trăm năm, đột phá đến cảnh giới Chân Tiên nhị trọng.
Tề Lâm vẻ mặt nghiêm khắc nói.
- Cảnh giới Chân Tiên nhị trọng...
Trương Băng cùng Lý Kình lộ vẻ hướng tới. đồng thòi trong lòng cũng cực kỳ hưng phấn.
Người phi thăng bình thường, sau khi đến thượng giới không có chỗ dựa, muốn từ Chân Tiên nhất trọng tăng lên nhị trọng, không biết phải chờ đến năm nào tháng nào.
Chân Tiên cửu trọng, trọng sau mạnh hơn trọng trước. Thực lực gia tăng, càng về sau càng lớn.
Tỷ như nhất trọng đến tam trọng, pháp lực mỗi trọng chi chênh lệch một lẩn.
Nhưng là tứ trọng đến lục trọng, chênh lệch biến hóa đến hai ba lần.
Sau khi đến thất trọng trờ lên, chênh lệch thực lực càng thêm to lớn.
Cho dù ngàn vạn Chân Tiên hạ vị. đối mặt với một vị Chân Tiên cửu trọng cũng căn bán không phái đối thủ.
Sau trận chiến này, Trương Băng cùng Lý Kinh tu luyện càng khắc khổ.
Dương Phàm sau khi đến Thiên La Ngục, nếu không chấp hành nhiệm vụ thì là thôi diễn tu luyện, gân như không quan hệ với người khác bao nhiêu.
Mà Trương Băng cùng Lý Kìnhnày quan hệ rất tốt, ớ cùng một nơi. bài xích hắn.
Nhoáng một cái. lại trôi qua trăm năm.
Thời gian trăm năm, cơ bản gió êm sóng lặng.
Sỡ dĩ nói là "Cơ bản", bới vi trong thòi gian này Thiên La Ngục xuất hiện một lẩn sự kiện vượt ngục nhỏ. thất bại chấm dứt.
Dương Phàm nhớ rất kỹ ngày đó. mấy ngàn tiên vệ Thiên La Ngục phong tòa tất cả lối vào thông đạo. cuối cùng tù phạm Chân Tiên thất trọng kia bị vài tên Đại đội trướng tiên vệ của Thiên La Ngục liên thủ bắt lại.
Với tu vi Chân Tiên thất trọng lại bị bắt sống, khó có thể tướng tượng sự phòng bị sâm nghiêm của Thiên La Ngục này.
Dương Phàm đánh giá, với thực lực của mình, bắt sống cường giả Chán Tiên thất trọng, hết sức miễn cưỡng.
Như vậy, hắn muốn chạy trốn, cũng cực kỳ khó khăn.
Nghe nói, Thiên La Ngụcnày còn có một vị Trưởng ngục, tu vi càng thêm sâu không thể lường. Truyền thuyết mấy vạn năm trước từng có ghi lại bắt sống một vị Chân Tiên cửu trọng thậm chí là Đại La Kim Tiên.
Cũng may Dương Phàm không có tám tư chạy trốn.
Trong trăm năm này, thôi diễn Luân Quá Kỳ đã hoàn thành tám chín phẩn mười, chi kém một bước là có thê đạt tới đại viên mãn.
Lúc này. Dương Phàm lại lo lắng: Nếu một Ngày nào đó hoàn thành thôi diễn khẩu quyết. phải bế quan đánh vào Luân Quá Kỳ, thì làm thế nào?
Thôi diễn công pháp hoặc là tu luyện bình thường có thể hoàn thành ớ Thiên La Ngục.
Nhưng là bế quan xông tầng, đối với cường giả khai sáng cảnh giới mới như Dương Phàm mà nói, ít nhất cần mấy chục năm, thậm chí hon trăm năm.
- Nếu có cơ hội. có thể thoát khỏi Thiên La Ngục, hẳn là cũng không tồi.
Ý tưởng của Dương Phàm đã xảy ra chuyển biến.
Ngay tại một Ngày này.
Trương B ăng chinh thức phát ra khiêu chiến lần thứ ba với Dương Phàm.
Đối với chuyện này, rất nhiều ngục tốt cùng tiên vệ vốn khinh thường không thèm để V.
- Nghe nói Trương Băng kia, ba năm trước tấn chức Chân Tiên nhị trọng.
Tin rức ngẩm truyền ra.
- Chân Tiên nhị trọng? Vậy khẳng định có trò hay để xem.
Không ít người âm thẳm chờ mong.
Lần khiêu chiến thứ ba này cũng ờ quảng trường nhà giam số chín, người quan sát nhiều hơn so với lẩn trước.
Dương Phàm cùng Trương Băng cách xa mười trượng, xa xa giẳng co.
- Trương B ăng, không nghĩ tới ngươi thực sự tấn chức cành giới Chân Tiên nhị trọng.
Dương Phàm vẻ mặt ngưng trọng, trên người chậm rãi tán mát ra một cỗ khí tức không ngờ vượt qua cảnh giớii Chân Tiên nhất trọng.
Cái gi?!!!
Trong lòng Trương Băng chấn động, vẻ mặt khiếp sợ: Điều này sao có thể?
- Nguyên lai tu vi chán thực của Phiền đạo hữu là Chân Tiên nhị trọng?
Lv Kinh thất thanh nói.
Dương Phàm cười ngạo nghễ:
- Từ trước khi phi thăng, Phiên mỗ đã bước vào Chân Tiên nhị trọng, chi là lúc trước vẫn giấu kín tu vi chân thật.
Lời nói vừa dứt. mọi người giật mình.
Nhưng là bước vào Chân Tiên nhị trọng trước khi phi thăng, dõi khắp vô số người phi thăng cũng không hể ít, cũng không tính kinh thế hãi tục.
Tỷ như lúc tấn chức Đại Thừa Kỳ. dưới tình huống có cơ duyên cùng bào vật. ờ lại hạ giới vài vạn năm hoặc lâu hơn đích xác có cơ hội tấn chức Chân Tiên nhị trọng.
Sau khi biết được tu vi chân thật của DươngPhàtrụ trong lòng Trương Băng không yên.
Mà Tể Lâm trong phòng giam ngược lại khẽ buông lóng một hơi.
Chiến đấu rất nhanh bắt đẩu.
Bồng~
Hai bóng nguời gần như cùng nhoáng lên, giao kích giữa không trung.
Đẳng Đẳng Đẳng —
Dương Phàm liên tục thối lui vài trượng, phun ra một búng máu. lào đào một lát mới miễn cưỡng dừng thản hinh.
Còn Trương Băng kia kêu thám một tiếng, bị đánh bay ra ngoài nhu hai lẩn trước.
Thịch~
Trương Băng té trên mặt đất. nội phủ chấn thương, chi còn một hoi. mất chiến lực bất tinh nhản sự.
Kết quả chiến đấu... vẫn là Phiền Dương hơi thắng nửa bậc.
Woaaa...
Toàn trường ồ lên, chúng ngục tốt tặc lưỡi kỳ quái.
Một lẩn như vậy thì cũng thôi, liên rục ba lẩn đểu là như thế, Phiền Dương này đích thật có hiẻm nghi giả heo ăn cọp.
Tuy nhiên bán thân Phiền Dương cũng đã thừa nhận, trước khi phi thăng hắn đã đạt tới Chân Tiên nhị trọng.
Sau khi Trương Băng kia tinh dậv, vẻ ghen ghét cùng không cam lòng. Nhưng là hắn rốt cục cũng hiêu rõ, người phi thăng Phiên Dương này tuyệt đối không đơn giàn.
Có lẽ, tu vi chán thật của hắn cùng không chi Chán Tiên nhị trọng.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn càng phát lạnh.
Sau khi lần ba khiêu chiến bị thua, Trương Băng rốt cục bó ý niệm này trong đầu.
Từ đó về sau. Dương Phàm ngược lại yên tĩnh.
Lại qua mấy chục năm.
Một ngày, nhà giam số chín rốt cục đón một lẩn "Thăm tù" đẩu tiên.
- Phiền Ngục trướng, đây là lễ vật biếu ngài.
Một tiên tử áo tím hơi khom người với Dương Phàm, cũng đua cho hắn một cái nhẫn không gian.
Thản niệm Dương Phàm đua vào xem, trong nhẫn không gian này có không nhiều không ít một ngàn khối tiên Thạch.
Ngoài ra còn có mười bình tiên đan, ba viên ngọc giản, hai kiện Tiên khí.
Ra tay thật hào phóng.
Dương Phàm thu lấy đồ vật.
So với hắn, Lý Kình cùng Trương Băng mỗi người chi được mấy khối tiên Thạch, mấy quá tiên quá mà thôi, trong lòng tự nhiên không thoải mái.
Tiên tử áo tím này đến từ Ngọc Lâm Tông, sư muội đồng mòn của Tể Lâm.
Dương Phàm đánh giá ít nhất cũng là cành giới Chân Tiên thất trọng.
Ngoài ra, tiên tử áo tím này còn dẫn theo hai nữ nhản ăn mặc kiểu nha hoàn.
Dương Phàm tập trung nhin vào, đây nào phái nha hoàn gì, tu vi đểu đạt tới Chân Tiên tứ, ngũ trọng.
Thăm tù, cần mang nhiều cường giả nhu vậy?
Dương Phàm thẩm sinh lòng nghi ngờ. nhung nếu thu hối lộ, cũng khó mà nói gì.
Bên ngoài lúc nào cũng có tiên sĩ tuần tra, toàn bộ Thiên La Ngục có đóng hon vạn tiên binh, Dương Phàm cũng không quá lo lắng.
- Được, dựa theo quy định, tối đa là một canh giờ.
Dương Phàm lấy chìa khóa ra. mớ cửa cho tiên tử áo tím đi vào.
Còn hai nha hoàn giữ ớ cửa. thiết lập cấm chế không cho ba người Dương Phàm đi vào.
Dương Phàm cũng không biết sau khi tiên tử áo tím đi vào, nói gì vói hai người bên trong.
Nhưng là trong lòng hắn lại mơ hỗ không yên.
Rất nhanh, một canh giờ trôi qua.
Dương Phàm lãnh đạm nói:
- Thời gian đã hết.
- Đội trường, có thể chiếu cố thêm một chút?
Tiên tử áo tím lúm đồng tiền như hoa. lại cho Dương Phàm một khối tiên Thạch trung phẩm.
Trương Băng cùng Lý Kình ờ bên cạrih tự nhiên đó mắt vô cùng.
Rất nhanh lại qua hai canh giờ. kỳ quái chính là tiên sĩ chấp pháp đi lại ớ bên ngoài cùng chăng quan tâm. hiên nhiên là cũng bị mua chuộc.
Đột nhiên!
Đinh-
Một tiếng gãy giòn tan truyển đến.
Khôngtốt! Có người vượt ngục!
Dương Phàm thẳm thấy không ổn, theo bản năng lấy lệnh bài cấm chế ra.
Lệnh bài cấm chế có thể khống chế trận pháp cấm chế nhà giam.
Vù vù!
Lúc này Trương Băng cùng Lý Kình bén cạnh đồng loạt đánh về phía hắn, ra tay như chóp.
Dương Phàm nhận thấy dấu hiệu trước một bước, trong lòng suy nghĩ thoáng qua.
PHốc phốc!
Lồng ngục hắn đã bị hai tharứi tiên kiếm đâm thủng, máu bắn khắp nơi. lực lượng cường đại trong nháy mắt đánh nát thản thể linh hồn hắn.
- Ngươi... Các ngươi...
Hai mắt Dương Phàm đó như máu, khó tin nhìn chẳm chẳm hai người, rồi sau đó "PHịch" một tiếng, vô lực té trên mặt đất.
Khí tuyệt bó mình!
Thấy Dương Phàm ngã xuống bó minh, Trương Băng hừ lạnh một tiếng:
- Hừ. chết cũng đáng!
Ba lẩn khiêu chiến, tiên tiếp nhất chiêu thất bại, sự chán ghét của hắn đối với Dương Phàm đã đạt tới độ khắc cốt ghi tâm.
- ổ? Sao trên người hắn không thấy không gian giớii chỉ?
Lý Kinh ngồi xổm xuống, lật thi thể Dương Phàm lên. không nhin thấy không gian giới
chỉ.
Trương Băng cũng thấy kỳ quái, đi lại xem xét.
- Chi là một không gian giới chi, không cần quan tâm. Nhanh lấy lệnh bài cấm chế lại đây.
Tiên tử áo tìm hừ lạnh một tiếng nói.
- Vâng, tiên tử!
Lý Kình vội vàng lấy lệnh bài cấm chế cùa Dương Phàm cho tiên từ áo tím.
- Ha ha ha... Rốt cục có thể phá vỡ cấm pháp thiết liên rồi, may nhờ có sư muội ngươi!
Tề Lâm ngửa mặt lên trời cười lớn một tiếng!
Tiên tử áp tím đưa lệnh bài cấm chế cho hắn, sắc mặt của nàng có chút tái nhợt, ngồi Ngay tại chỗ điểu tức.
Lúc trước, nàng vận chuyển Thiên Uyên chân hòa, đốt cháy cấm pháp thiết liên, qua tới hai canh giờ cuối cùng mới có thể dùng kiếm tiên chặt đứt được nó.
Giờ phút này, Chân Tiên thượng vị cửu trọng Tể Lâm này khi lấy lại được pháp lực, vận Chuyên cấm chế. Toàn bộ các hạn hế ỡ lâu cách màu vàng này đêu bị giài trừ.
- Su huyrih mau theo ta giết ra ngoài. Tuy rẳng tiểu đội Chấp pháp đã bị mua chuộc như thời gian có hạn.
Tiên tử áo tím có chút lo lắng nói.
- Chờ một chút.
Ánh mắt Tề Lâm chuyển sang nhìn Lãnh Kiếm Phong:
- Thả hắn luôn đi!
E>inh-~~-~
Trong tay hắn ngưng tụ ra một đạo quang nhận thanh diễm, lập tức chặt đứt cấm pháp thiết liên.
Thực lực cùa Chân Tiên thượng vị cửu trọng thật đáng sợ!
- Đa tạ Tể huynh!
Lãnh Kiếm Phong mim cười nói.
- Các hạ không cẩn nghĩ nhiều. Thả ngươi ra cũng là để cục điện càng thêm hồn loạn, để cơ hội vượt ngục của ta gia tăng xác suất thành công!
Tể Lâm cười lạnh một tiếng.
-Đi!
Mấy người giết ra phòng giam số chín.
Ánh mắt Lãnh Kiếm Phong đảo qua thi thể Dương Phàm trước đại môn, lộ ra một tia dị
sắc.
Không ngờ ngục tốt không đơn giản kia lại chết ỡ nơi này.
- Giá trị lợi dụng hai quân cờ các vị... tới đây chấm dứt!
Tề Lâm cười nhạo nhìn chẳm chẳm Lý Kình và Trương Băng.
Một cồ áp lục khiến huyết mạch, linh hồn đông cứng khiến hai người như lâm vào hẩm băng.
- Ah...
Sắc mặt hai người tái nhợt.
Phổc Phổc!
Ngón tay Tể Lâm bắn ra. hai đạo quang kinh màu xanh bắn đi, xuyên qua cổ họng hai
người.
- Ah....
Lý Kình và Trương B ăng kêu thảm một tiếng, thi thể ngã bùm xuống đất.
Trước khi chết, trong mắt hai người là một mảnh tuyệt vọng và hổi hận.
Đồng thời bọn họ cũng hiểu được nội dung giáo huấn kinh nghiệm đổi với ngục tốt lúc trước: Thường thì những vụ vượt ngục thành công, đa phán là do ngục tốt bị lợi ích hấp dẫn!
- Có người vượt ngục!
Rất nhanh, toàn bộ Thiên La Ngục lâm vào đại loạn!
Tề Lâm, Lãnh Kiếm Phong, tiên từ áo tím đều là Chân Tiên thượng vị. dẫn theo hai nha hoàn cũng là Chán Tiên trung vị.
Đặc biệt có hai vị Chân Tiên cửu trọng, quả thực là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, không có một Chấp pháp tiên sĩ nào có thể ngăn cản.
Bá!
Đúng lúc này. Dương Phàm vừa mới chết đi đột nhiên cải tử hoàn sinh, thân thể như âm hồn, bay đi.
Càng ly kì chính là hắn từ một lão già đã biến thành một thanh niên nho nhã. cũng nhanh chóng t hay đổi một bộ trang phục cùa Chấp pháp tiên sĩ.
Từ lâu trước, Dương Phàm đã nhiều lần tính toán với thân phận như thế nào để chạy đi thì thích hợp nhất.
Trải qua cân nhắc, thán phận phù hợp nhất chính là Chấp pháp tiên sĩ.
Nếu là ngục tốt. không thể ròi khòi khu vực nhà tù. Nhưng tiên sĩ lại khác, đặc biệt là trong tinh cảnh hồn loạn này.
Cho nên, lúc trước hắn đã để Thi Dao ờ Thiên Lan Tiên Phủ chế tạo cho hắn một bộ trang phục hoàn toàn giống với cùa tiên sĩ.
- Hai người các ngươi... Mới là chết cũng đáng!
Bàn tay Dương Phàm bắn ra một mánh quang diễm kim ban, bao phủ lấy thi thể của Lý Kình và Truơng B ăng, đốt cháy thành tro bụi.
Vì sao phải đốt cháy thi thể hai người này?
Không sai!
Dương Phàm cũng nhân cơ hội này, vượt ngục!
Nếu vượt ngục thành công thì nhà lao số chín này chi có mình hắn biến mất. tất nhiên sẽ khiến có kẻ nghi ngờ, cuối cùng mờ cuộc điều tra.
Đốt cháy thi thể hai người cũng có hiệu quả che dấu nhất định, cũng khiến cuộc điểu tra thêm khó khăn.
Bá!
Dương Phàm mặc quẩn áo của Chấp pháp tiên sĩ vào, nhanh chóng chạy vào hành lang đang vô cùng hồn loạn.
- Bắt lấy tù trốn trại
Lúc này, toàn bộ nhà ngục đểu lâm vào đại loạn, nơi nơi là Chấp pháp tiên sĩ.
về phần ngục tốt thì cẩn thận canh giữ trước nhà tù cùa mình, vẻ mặt đề phòng cảnh giác.
Mấy người Tể Lâm vừa mói giết tới Tầng Tu La, tầng thứ hai thì bị mấy tên Đại đổi truởng tiên vệ ngăn cản.
Tu vi của những Đại đội trường đểu là Chân Tiên thất, bát trọng, hình thành trờ ngại nhất định đối với đám người Tề Lâm.
- Toàn bộ đi chết đi!!!!
Trong tay Lãnh Kiếm Phong xuất hiện một thanh kiếm tiên, một đạo kiếm khí trong suốt màu trắng bạc lạnh lẽo kéo dài phạm vi mấy trượng.
sStr
- Ahhhh
Hai gã Đại đội trưởng bị một kiếm xuyên táo qua ngực, những tiên binh xung quanh đều ngã xuống mà chết.
Dương Phàm thấy kiếm đạo cùa người này, không khòi bội phục. Uy lực một kiếm vừa rồi gân băng được một kiếm trong trân chiến giữa hắn Vô Song, không ngờ đông thòi một kiếm chém chết hai gã Chán Tiên thượng vị.
- Ha ha ha... khôngbằng ta hỗ trợ tạo thêm chút hồn loạn!
Dương Phàm nhoáng lên một cái, như quy mị chui vào nhà giam sổ tám. Mặc dù tổc độ của không phải cực nhanh nhung lại dung hợp với môi trường xung quanh cho nên rất khó bị phát hiện.
Khi tiến vào phòng giam sổ tám, Dương Phàm đã đeo vào một mặt nạ thàng hề.
- Là ai?
Ba gã ngục tốt hô khẽ, gồm cả một gã Tiểu đội trường.
Bababa!
Dương Phàm liên tiếp đánh ba chưởng, ba đoàn hồng quang hư vô xuyên qua ba tên ngục
tốt.
Ngay cả tiếng kêu đau đón cũng không có. thân thể ba gã Chán Tiên nhất trọng nhanh chóng hóa thành thâv khô rồi biến mất trong gió.
Dương Phàm vội vàng nhặt chìa khóa và lệnh bài cấm chế lên, mờ đại môn phòng giam số tám. thả một gã trọng phạm ra.
- Ha ha ha... Lỗ Lão Ma ta rốt cục lại tái xuất...
Một tiếng cuồng tiếu vang lên!
Trong thanh âm kia ẩn chứa một cỗ khí phách trùng thiên, khiến Dương Phàm cũng cảm nhận một chút áp lực.
Không nghi ngờ đây cũng là một gã Chân Tiên thượng vị, ít nhất đạt tới cảnh giới bát trọng, hơn nữa sát khí còn mạnh hơn đám người Tê Lâm vài phần.
"!
Dương Phàm nhanh chóng lao đi!
- Đa tạ tương trợ!
Lỗ Lão Ma này cũng cảm ơn một tiếng, hướng vể phía Dương Phàm ôm quyền cảm tạ, rồi lao về phia trước.
_ "
" * . ,
Dương Phàm lại dùng thân phận tiên binh tiên nhập vào Châp pháp tiên sĩ. chạy vê phía
trước.
Nhưng vào lúc này, hắn cảm thấy được bên tai có gió lạnh sượt qua. một gã tiên binh bên cạnh lập tức ngã xuống.
Da thịt hắn cảm giác có chút đau xót. đã bị một cỗ hàn nhận đâm thùng cuống họng.
Chờ hắn kịp phản ứng, chi thấy một đạo bóng xám trong suốt nhàn nhạt đang từ trong hồn loạn lao về phía trước.
Da thịt Dương Phàm phát lạnh, lúc này mới nhớ tới trong phòng giam thường giam giữ hai người.
Nói cách khác, ngoại trừ Lồ Lão Ma ờ trong phòng giam số tám còn có một nhân vật cực kỳ đáng sợ.
Nhưng người kia thuộc hạng thích khách, giết người vô hình, hành tung như gió. khó có thể bắt giữ.
Đương nhiên, đó chi là thoải mái ám sát Chán Tiên hạ vị mà thôi, chua đủ để giết chết Dương Phàm.
Sử dụng một lần Luân Hỗi. Dương Phàm đã đua thương tổn giảm tới mức thấp nhất. Keng
Chờ Dương Phàm tới được Tầng Cực Hung, tầng thứ nhất thì đã phát hiện mấy trọng phạm vượt ngục đang cố gắng tấn công nhập khẩu phía trên.
Bởi vì toàn bộ Thiên La Ngục đều được xây dựng ở sâu trong lòng đất, nhập khẩu cũng chi có một mà thôi.
Giờ phút này, ờ lối vào kia có tới tám gã Chân Tiên thượng vị đẫn đầu trăm tiên binh trấn
thủ.
Tể Lâm và Lãnh Kiếm Phong không thể phá vỡ tầng phòng ngự cường đại này trong thòi gian ngắn.
Một khi kéo dài, hàng trăm hàng ngàn tiên binh khác sẽ kéo tới. cơ hội vượt ngục của mọi người càng thêm nhỏ.
Phốc!
Đúng lúc này, một đạo hư ảnh như quy mị xuyên qua. đoạt đi tính mạnh của hai gã Chân Tiên thượng vị.
- Không ổn... Đoạt Mệnh Phong và Lỗ Lão Ma cùa nhà giam số tám cũng bị thả ra.
Một gã Đại đội trưởng tiên binh kinh hô thất sắc.
- Ha ha ha... Để mạng lại!
Lỗ Lão Ma mang theo một cỗ ma quang màu tím xông tới phía này.
Lập tức, tuyến phòng ngự vốn kiên cổ cũng bị xé mờ một đường máu.
- Lãnh Kiếm Phong, công kích của ngươi cường đại. phá xuyên nhập khẩu cấm chế đi.
Tể Lâm vui mừng nói.
Nhập khẩu cấm chế của Thiên La Ngục vô cùng cường đại. công kích bình thường đều bị hấp thu mất.
Lãnh Kiếm Phong ngưng thẩn, liên tiếp đánh ba kiếm, cấm chế kia không ngừng chấn động, ảm đạm vài phần.
Thấy xu thế này, qua chừng hai mươi tức là có thể phá vỡ cấm chế.
- Quá chậm!
Cây đoàn nhận trong tay Đoạt Mệnh Phong vung lên, chóp mắt đâm ra trăm ngàn lần, quang ảnh huyễn động.
Như vậy khiến tốc độ ảm đạm của cấm chế tăng gấp đôi.
* f\í
- Bàv trận!
Một gã Chân Tiên thượng vị mặc giáp trụ ra lệnh một tiếng, hơn trăm tiên binh lập tức bàv ra một đại trân ớ nhập khâu.
■ẵ -ể ^ , w
Ngô ông—
V
Một mảnh hào quang màu sắt từ trên trời đánh xuống, bao phủ lấy mấy người ờ nhập khẩu.
Thoáng cái, một cỗ trọng lục hùng hậu buông xuống, động tác của những người ờ trong màn hào quang màu sắt này lập tức vô cùng khó khăn!
- Ta phải trợ giúp bọn họ một tay!
Dương Phàm bóp nát một độc bảo đặc chế trong tay.
Phốc
Một cỗ độc lực trí mạng vô hình tản ra đọc theo màn hào quang màu sắt.
Nhanh chóng...
Bùm bùm
Những tiên binh tạo thành đại trận lập tức có mấy chục người ngã xuống.
Đại trận này liền bị sơ hở rất lớn, Lỗ Lão Ma tung một quyền phá nát.
- Thật tốt rồi...
Tiên tử áo tím kinh hỷ vô cùng.
Ẩm~—
Rốt cục nhập khẩu cấm chế cũng bị đánh thủng, mấy trọng phạm đều bay vọt ra.
- Phạm nhân chạy thoát... Mau đuổi theo!
Dương Phàm theo chúng binh lao ra, đuổi giết.
Nhưng mấy trọng phạm vượt ngục này đểu là cao thủ, muốn đuổi giết bọn họ quả nói đễ hon làm.
Một Ngày này, toàn bộ cao thấp của Thiên La Ngục kinh hãi.
Không ngờ trong một Ngày mà có tới bốn gã trọng phạm ờ p hòng giam đặc biệt bò trốn! Đây là điểu xảy ra lẩn đẩu tiên trong trăm vạn năm qua ớ Thiên Thẩn Tinh.
BaNgày sau, trongmộtcái hổ sâu trong một phiến hoang mạc.
Tể Lâm, Lãnh Kiếm Phong, tiên tử áo tím, hai gã nha hoàn đểu hoàn hảo vô khuyết.

- Lần vượt ngục này so với trong tưởng tượng còn thuận lợi hơn nhiều, không có thương vong nào cả!
Tiên tử áo tím thở dài nói.
- Dường như có nguời âm thâm tương trợ. Lô Lão Ma và Đoạt Mệnh Phong cũng là hung phạm lừng lẫy đại danh ỡ Thiên Thẩn Tinh, truyền thùa Y bát của Đại La Kim Tiên... Rốt cục là ai phóng xuất bọn họ?!
Tể Lâm cũng cảm thấy khó hiểu.
- Không ngoại trừ khả năng có Đại La Kim Tiên đang âm thầm tương trợ!
Lãnh Kiếm Phong trầm ngâm nói.
Đại La Kim Tiên?
Bốn chữ này khiến tám thẩn mấy người chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ kính sợ.
Mà ờ một góc trong hoang mạc.
Một tiên binh "
thất lạc" với đại đội nhân mã từ trong lòng đất chui lên.
- Rốt cục trốn khói được cái nơi khốn nạn đó...
Dương Phàm thở phào một hơi.
Toàn bộ kế hoạch vượt ngục duới sự trợ giúp âm thẩm của Dương Phàm đã vô cùng thuận lợi.
Tại nhà giam số chín và số tám, tổng cộng có sáu gã ngục tốt biến mất. bất cứ ai cũng không đoán được sau màn độc thủ chính là một gã phi thăng giả vừa mới tới Thiên giới.
ở trung tâm trọng địa Thiên La Ngục, một tòa cung điện ngẩm toàn bộ bị phongbế.
Một gã nam nhân mặc huyền giáp ngồi xếp bằng ờ ngai vàng cao nhất trong điện phủ, nhin một lão già thấp bé ớ phía dưới:
- Tên Tể Lâm của Ngọc Lâm Tông đã vượt ngục thành công sao?
- Đúng thế, Trưởng cai ngục đại nhân, đã vượt ngục thành công... Tuy nhiên, chạy thoát với hắn còn có...
Thần sắc cùa lão già thấp bé hoang mang, thốt ra từng chữ một nói.
- Còn gồm cả Lãnh Kiếm Phong của Cửu Kiếm Môn ở phòng giam sổ chín?
Nam nhân mặc huyền giáp này có thái độ siêu nhiên, nhìn kỹ lăo già thấp bé bên dưới, mim cười nói:
- Tên Tể Lâm kia cũng thật thông minh. Chi dựa vào một minh hắn nếu muốn thành công vượt ngục thì cơ hội không nhiều.
Lão già thấp bé nghe vậy, thẩn sắc kinh hoảng, trên trán đổ mỗ hôi lạnh, thấp thòm lo âu:
-Bẩm đại nhân, còn có Lỗ Lão Ma và Đoạt Mệrih Phong ờ nhà giam số tám...
- Cái gì?! Hai phạm nhân này không ngờ vượt ngục trước thời hạn sao?!
Nam nhân mặc huyển giáp đẳng một tiếng đứng bật dậy.
Đột nhiên toàn bộ đại điện như bị một ngọn núi trăm vạn cân đè lên. âm ảnh vô hình khiến không gian ẩn ẩn chấn động.
Với thực lực Chân Tiên cửu trọng, lão gia thấp bé cảm giác không thể hoạt động nừa bước, khí huyết bốc lên. cổ nhịn một búng máu đang trừo lên tận cuống họng.
- Hai lão bất tủ Thiên Càn Lão Ma và Thiên Thốn Sát từ mấy trăm năm trước âm thẩm can thiệp với bổn tọa nhưng không có kết quả, chẳng lễ bọn chúng âm thầm động tay chân?
Trong mắt nam nhân mặc huyển giáp lộ ra một tia âm lãnh.
- Hiện trường đích xác có một gã cường giả thần bí ra tay. nhưng lại sử dụng độc thuật, nghi là người ớ trong Thiên La Ngục...
Lão già thấp bé cẩn thận nói.
- Dùng độc?
Nam nhân mặc huyền giáp lâm vào trầm tu.
Lão già thấp bé này hiểu được lẩn này sớ dĩ Tể Lâm có thể thoát được là do có sự can thiệp của cao tầng Ngọc Lâm Tông và Thiên La Ngục.
Mặc dù vị Trưởng cai ngục này thân là Đại La Kim Tiên, phóng nhãn khắp Thiên Thẩn Tinh cũng là cường giả đứng đâu nhưng đối mặt với hai thế lực nhưNgọc Lâm Tông và Cửu Kiếm Môn cũng không thể không có chút cổ kỵ.
Cho nên. vị Trường cai ngục này mới mắt mở mắt nhắm, không để ý tới vụ vượt ngục Ngày ấy.
Trong lịch sử. mỗi lần vượt ngục thành công ở Thiên La Ngục, có tới hơn chín thành là được Trường cai ngục âm thầm đồng ý.
Đương nhiên, mỗi lần âm thầm đồng ý này sẽ thu được béo bở rất lớn!
Mấy trăm năm trước, trưởng bổi sau lưng Đoạt Mệnh Phong và Lỗ Lão MA đã can thiệp với Trường cai ngục nhưng thất bại là do trá giá quá thấp!
Trướng cai ngục muốn bắt chẹt bọn chúng một bút tài phú nhưng cuối cùng chấm dứt thất bại.
Bời vậy, việc Lỗ Lão Ma và Đoạt Mệnh Phong ờ phòng giam số tám vượt ngục. Trường cai ngục rất không cam lòng.
- Điểu tra cho ta... Xem rổt cục là ai làm?!
Âm thanh cùa Trường cai ngục trở nên gầm gừ. như tiếng sấm vang khắp toàn bộ Thiên La Ngục.
Một cỗ tinh thẩn uy lực lấy Thiên La Ngục làm trung tâm tràn khắp phạm vi mấy trăm dặm.
Giờ khắc này, ỡ sâu trong hoang mạc, mặc kệ là đám trọng phạm Tề Lâm, Lãnh Kiếm Phong hay kè âm thẩm ra tay Dương Phàm thì đểu cảm nhận được một cỗ khí tức khiến người ta kinh hãi đảm chiến.
Một loại nguy cơ vô hình từ Thiên La Ngục truyển ra.
Tâm thần Dương Phàm chấn động, cảm giác nguy hiểm càng thêm mãnh liệt, hô hấp cũng cảm thấy khó khăn vội vàng ân nặc khí tức. vận chuyển Luân Hôi Thuật, bản thán lâm vào ý cảnh như khô mộc.
Không lâu sau...
Hưu~~~
Một đạo ngân quang từ hư không xẹt qua, một thân ảnh như thiên thẩn đứng sừng sững ớ trên không hoang mạc.
Một cỗ khí thế từ trên cao nhìn xuống chúng sinh thiên địa, khiến hàng triệu sinh linh trên hoang mạc run rẩy.
Hoang mặc hoang vu yên lặng như lâm vào tử vong.
Ngay cả âm thanh bão cát cũng nhưbị đọng lại.
Ngay cả không khí lưu động cũng không cảm thụ được, ánh nắng mặt trời cũng như vặn vẹo, có vẻ hôn ám vô cùng.
Cả người Dương Phàm biến ảo thành một hạt cát. Nắm giữ sinh mệnh tự nhiên trong tay cho nên hắn khiến khí tức minh hòa làm một thê với hoang mạc bốn phía.
Bá—
Lúc này. một cỗ thẩn thức tuyệt cường quét ngang qua hoang mạc vô biên này.
Đám người Tể Lâm, Lãnh Kiếm Phong, tiên từ áo tím thân hình lạnh lẽo. tránh ở trong hổ sâu. không chút nhúc nhích.
- Không phải chứ?! Sao hắn lại ra tay?!
Tiên tử áo tím thấp giọng nói. không dám tướng tượng.
Nếu có cường giả trình độ này ra tay, cho dù bọn họ đông hơn mười người cũng khó có thể thoát khòi Thiên La Ngục nừa bước, thậm chí không ra nổi nhà giam số chín.
Rất nhanh, bóng dáng như thiên thẩn kia đã tìm được mục tiêu.
Bá!
Hắn trực tiếp thi triển thẩn thông thuấn di, di chuyển mấy vạn dặm, hiện thân trên một khối ốc đảo.
- Tha mang... Đại nhân tha mạng!
Lỗ Lão Ma quy phục xuống đất. căn bản không có sức lực mà nhúc nhích.
Ầm—
Uy áp mãnh liệt cuồn cuộn từ trong thiên địa vọt lên chấn hắn hộc máu. linh hồn gần như tiêu tan.
- Qưv tắc cùa Thiên La Ngục, kẻ nào vượt ngục, đánh gãv một chân.
Thanh âm lạnh như băng từ giữa hư không truyển tới.
Rắc!
Một chân của Lô Lão Ma bị một lực lượng vô hinh sinh ra từ hư không trực tiêp vặn gãy. máu tươi tràn ra.
- Ahh...
Lỗ Lão Ma kêu thảm một tiếng, âm thanh chấn động linh hồn này rõ ràng rơi vào tai cùa những kè vượt ngục ở cạnh đó.
Dương Phàm chi cảm thâv linh hôn lạnh lẽo.
Hắn không thể đánh giá thực lực người ra tay nhưng Chân Tiên thượng vị ỡ trước mặt hắn cũng chi như con kiến, bóp tay cái phải chết!
Rồi sau đó. cỗ thần thức kia lại truyền khắp hoang mạc, tìm kiếm một lúc đã tìm ra Đoạt Mệnh Phong.
- Ẩn nấp thật khá bí mật!
Thanh âm lạnh nhưbăng kia lộ ra vài phẩn trêu chọc!
Bá!
Bóng dárih như âm hồn bất nhảv ra khỏi sa mạc nhưng không chạy trốn.
Rắc!
Bóng dáng màu xám này trực tiếp đánh gãv chân minh, vẻ mặt trầm tĩnh nói:
- Trường cai ngục đại nhân đã vừa lòng chưa?
Tự biết ỡ trước mặt Đại La Kim Tiên không thể còn lực hoàn thủ, hắn cũng tự minh động thủ, tránh bị lực lượng đánh vào linh hồn gâv đau đớn.
- Ngươi rất thông minh, cũng rất thức thời.
Bóng dáng nhu thiên thẩn kia vừa lòng gật đầu.
Hưu
Sau một lúc, Chấp pháp tiên vệ đã chạy tới đây, bắt lấy hai gã trọng phạm, đội cấm pháp thiết liên lên.
Mà Trường cai ngục cao cao tại thượng kia vẫn như cũ, quanh quần trên phiến hoang mạc này.
Dương Phàm cảm nhận được một cỗ thẩn thức tim tòi cẩn thận, quét khắp phiến hoang mạc này.
Giờ khắc này. hắn cảm giác được tử vong đã rất gần mình.
Đám người Tể Lâm, Lãnh Kiếm Phong và tiên tử áo tím đểu cuộn minh trong hổ sâu, không dám nhúc nhích.
- Áp tải đi, thẳm vấn!
Trường cai ngục hừ lạnh một tiếng, hóa thành một đạo lưu tinh, quav về Thiên La Ngục.
Chờ hắn ròi đi rồi, đám người Tể Lâm mói trút được gánh nặng!
- Hoàn hảo... Hắn tuân thù lời hứa!
Tiên tử áo tím lau khô mỗ hôi lạnh.
Bọn họ không tin rẳng đám người mình có thể tránh, thoát Đại La Kim Tiên điều tra được.
Ngaỵ cả Đoạt Mệnh Phong có sở trường ẩn nặc ám sát cũng không có may mắn đó, huống hỗ là bọn hắn.
- Chúng ta mỗi nguời tản ra một ngả đi!
Một thân áo trắng của Lãnh Kiếm Phong tung bay, khống chế một thanh kiếm tiên, phá khôngbay đi.
Tề Lâm, tiên từ áo tím và mấy đệ từNgọc Lâm Tông lại bay về một phía khác.
Dương Phàm ẩn nặc trong sa mạc. không dám nhúc nhích.
Hắn cảm ứng được nguy hiểm vẫn chưa qua đi.
Nửa tháng sau, một đạo thẩn thức không thể tra được từ Thiên La Ngục tản ra, lặng yên quét khắp Thiên La Ngục.
Thời gian dần trôi qua.
Nửa năm sau...
Dương Phàm ở sâu mấy trượng dưới hoang mạc, không nhúc nhích chút nào.
Một năm... Hai năm... Ba năm... Tám năm...
Mười năm sau, rốt cục một đạo bóng hình nhẹ nhàng rời đi, vô thanh vô tức. không dùng chút pháp lực nào. bay đi trong hoang mạc.
Một tháng sau, bay xa tới mười vạn dặm, người này mới lặng lẽ vận chuyển pháp lực, hóa thành một con chim nhạn, bay về một hướng ngoài hoang mạc.
Qua chừng hai tháng, Dương Phàm mới thoát khòi phiến hoang mạc này.
Lúc này, hắn vẫn đang phi hành với thân hình chim nhạn, dọc đường đi gặp được không ít tiên nhân Thượng giới.
Vô hình trong, hắn tiến vào thế giới nhân loại trong Thiên Thẩn Tinh.
Dương Phàm phát hiện dù là ớ Thượng giới, không phải tất cả mọi người đểu là tiên nhân.
Nơi này cũng có rất nhiều phàm nhân, chiếm một bộ phận dân sổ rất lớn.
Nhưng phàm nhân của Thiên Thẩn Tinh, tu vi thấp nhất cũng đã ngoài Nguyên Anh Kỳ.
Tuy nhiên, rất nhiều phàm nhân đểu tu luyện một loại Luyện Thể Thuật nào đó.
Loại Luyện Thể Thuật này có thể tu luyện đơn giản cũng đạt tơi cấp Nguyên Anh Kỳ.
Tu luyện tới mức tận cùng, thậm chí thân thể có thể kháng cự thiên lôi, vượt qua đại thiên kiếp.
Dương Phàm tâm sinh tò mò, cuối cùng hóa thành một thanh niên nho nhã, tiến vào thế giớii Thiên Thán Tinh rộng lớn.
Tùy tiện đi vào một võ quán thế tục, dùng một khói tiên Thạch, đổi được một loại luyện
Tùy tiện đi vào một võ quán thê thể thuật trong tay một võ sư.
Tên võ sư kia sau khi thu được tiên Thạch thì vô cùng vui vẻ, nói cho Dương Phàm biết răng luyện thế thuật này truyền lưu khắp thế gian nhưng ít ai tu luyện được tới tận cùng, trừ khi có rất nhiều thiên linh địa bảo phụ trợ.
- Nghe nói trong tay tiên nhân nắm giữ luyện tiên thuật, có thể khiến người thường tu luyện tới Đại Thừa Kỳ chi trong thòi gian vạn năm.
Tên võ su kia lại nói cho Dương Phàm một tin tức.
Dương Phàm truớc nghiên cứu một chút Luyện Thể Thuật này. Trinh độ của hắn cao, tự nhiên có thê nhanh chóng hiêu rõ, rất nhanh phát hiện ra thuật này rất đơn giản.
Tiêu phí một đoạn thòi gian, hắn tối ưu hóa bộ Luyện Thể Thuật này, truyển cho thân hữu trong Thiên Lan Tiên Phủ.
Trên thực tế, Luyện Thể Thuật này chi thích hợp với địa phương tràn ngập tiên linh khí như Thượng giớii, rơi vào hạ giới cũng khó có thê tu luyện.
Nhưng Sinh, tức chi địa trong Tiên Hồng không gian lại ánh xạ nơi cư trú của Dương Phàm ngoài không gian vật chất cho nên linh khí tương đương ngoại giới, cũng có Sinh tức khi khí tinh thuãn nhưng còn cực kỳ thưa thớt. Có thê nói. môi trường tu luyện trong này còn tốt hơn bên ngoài rất nhiều.
về phần Luyện Tiên Thuật trong miệng võ sư kia, Dương Phàm đoán chính là pháp quyết tu luyện trong tiên nhân, hiệu quả tu luyện tốt hơn Luyện Thê Thuật nhiều.
- Kết hợp Luyện Thể Thuật và Tu Tiên Thuật, xác xuất thành công độ kiếp chắc chắn sẽ lớn hơn.
Dương Phàm vêu cầu Dương Thần con mình ờ trong Thiên Lan Tiên Phủ nhất thiết phải tu luyện bộ Luyện Thể Thuật này.
Đi lại trong Thiên Thẩn Tinh một đoạn thời gian, Dương Phàm đã có hiểu biết nhất định về hiện trạng trong tinh cầu này.
Nửa năm trước, hẳn tiến vào một tòa thành giao dịch trong thế giới tiên nhân.
Cả tòa thành này lơ lửng trong tầng mâv thứ chín, dành cho tiên nhân giao địch.
Trong tay Dương Phàm có rất nhiều tiên Thạch nhưng không dám không cổ kỵ tiêu xài, chi cân thận mua một ít tài liệu và đạo cụ. tiên khí rồi vội vàng ròi đi.
Một Ngày kia, hắn bay tới bên cạnh một hỗ nước có điểu kiện linh khí rất tốt:
- Linh khí nơi này không tồi, môi trường lại thanh nhã u tĩnh, rất thích hợp cho ta tu luyện, tham ngộ.
Hắn tìm một mật địa. bàv ra ảo trận, dùng những tài liệu vừa có ngưng luyện thêm Luân Hỗi Bàn một lẩn nữa.
Trong vô hình. Luân Hỗi Bàn đã trớ thành kiện pháp bảo bản mạng duy nhất lúc này của hắn, hv vọng có thê ngưng luyện tới mức tận cùng.
Một năm sau.
Phẩm chất của Luân Hỗi Bàn lại tăng lên một tầng mói.
Dương Phàm rổt cục bắt đầu toàn lực thôi diễn.
Thôi diễn Luân Quả Kỳ đã hoàn thành tới tám chín phẩn, chi kém một bước là có thể hoàn toàn bước vào cảnh áới mới.
Luân Quả Kỳ là một giai đoạn cực kỳ đặc biệt. Thôi diễn cảnh giớii này. Dương Phàm càng thêm cẩn thận, mỗi chi tiết diễn biến đều cân nhắc trăm ngàn lần.
Từ Phàm giới tới Thiên giới, cảnh giới này đã khiến hắn tham ngộ mấy trăm năm.
Mà nay, công phập khẩu quyết rốt cục hoàn thành được tám chín phần.
Tuy nhiên, bước đột phá cuối cùng so với tướng tượng của Dương Phàm còn khó khăn gấp trăm lẩn.
- Lấy từ vong làm giá phải trả khiến ta đạt được Tiểu Luân Hỗi, dung nhập vào Đại Luân Hỗi vô tận... Bước cuổi cùng trong thông đạo Luân Hỗi thực sự có thê khiến ý thức trí nhớ tiêu tan...
Dương Phàm cảm thấy vô cùng khó giải quyầ. Sự nguy hiểm của cảnh giới này khó chua từng có.
Với tân sinh Đại Luân Hỗi. nếu mất đi trí nhớ. đánh mất mình thì tân sinh đổi với hắn cũng còn ý nghĩa gì nữa?!
Ý nghĩa cùa Luân Quá Kỳ là ờ chỗ khiến Tiểu Luân Hỗi với hạn chế uẩn Chủng - Chứng Quá đạt được một trình độ hoàn toàn mới. vượt bậc.
Dù sao Uẩn Chủng - Chứng Quả cũng đã suy diễn xong một đường sinh mệnh từ lúc sinh ra tới khi tử vong.
Nếu tiếp tục dừng lại tại giai đoạn này thi không thể có đột phá mới.
Nhoáng cái, thời gian năm mươi năm đã trôi qua.
Dương Phàm bị binh cảnh này ngăn cản chứng năm mươi năm.
Nhưng trong lòng hắn cũng không lo lắng, ngược lại tâm tĩnh như nước.
Bới vì loại binh cảnh này, trước đây hắn cũng không phải là chưa từng gặp.
Hắn có tự tin có thể vượt qua cửa ải rất khó này. hoàn thành giấc mộng chung thân.
Năm mươi năm sau. một Ngày này Dương Phàm rốt cục tính toán bắt đẩu tu luyện Luân Quá Kỳ khi mà chua thôi diễn xong.
Dù sao khẩu quyết công pháp Luân Quả Kỳ chi thiếu chỗ khó khăn nhất ờ phía sau, không ảnh hưởng tới việc tu luyện phía trước.
- Có lẽ sau khi tu luyện tới một mức độ nào đó, binh cảnh kia cũng sẽ biến mất...
Dương Phàm không vội không hoảng, không quan tâm tới hơn thua.
Độ khó thôi diễn càng lớn thì cảnh giới sau khi hoàn thàrih càng có thành tựu.
Cứ như vậy, Dương Phàm bắt đầu chinh thức tu luyện Luân Quá Kỳ.
Mười năm sau.
Khí sắc cùa Dương Phàm không hồng nhuận như trước.
Hồng quang của Luân Hỗi Quả trong cơ thể co nát lại một chút, sinh mệnh lực cả đời đang chảv xuôi vào Luân Hôi Quá đang lộ vé héo rũ kia dưới một cỗ lực lượng huyên bí.
Dương Phàm cảm giác sinh mệnh và thọ nguyên của minh đang nhanh chóng trôi đi.
Một khi bắt đẩu tu luyện Luân Quả Kỳ, không thể nghịch chuyển.
Mỗi thòi khắc, sinh mệnh của Dương Phàm đểu đang trôi đi.
Lại qua hai mươi năm, Luân Hỗi Quá với hồng quang bao quanh đã hiện ra vài phần khô vàng.
Toàn bộ trái quả màu hồng nhuận đã biến thành một quả trái quả màu khô vàng, thể tích cũng đang co nít lại.
Từ ngoài nhìn vào, dường như tu vi và pháp lực Dương Phàm đang giảm đi.
Nhưng tiểu thiên địa bên trong Luân Hỗi Quả lại khuếch trương ra. sinh ra biến hóa nghiêng tròi lệch đất.
Một mảnh áng sáng ngũ sắc nhàn nhạt chiếu rọi tiểu thiên địa ỡ trong Luân Hỗi Quả.
Dương Phàm vốn tưởng rẳng bên trong Luân Hỗi Quả là một dạng tồn tại như Không gian lĩnh vực.
tức sinh mệnh.
Ngoại trừ pháp bảo bản mạng, những thứ khác đều không thể thu vào trong không gian
này.
Dương Phàm còn xa mới đạt tới trình độ có thể sáng tạo cho nên chỉ có thể chờ đợi không gian trong Luân Hỗi Quá nảy sinh một chút sinh cơ.
ở chính giữa Luân Hỗi Quả có một lổc xoáy màu đò, không ngừng xoay tròn, rút lấy một thân sinh cơ mênh mông hùng hôn của Dương Phàm.
Được hay mất. một ăn một thua đểu nẳm ở nơi này.
Khi tâm thần Dương Phàm tiến nhập vào trong lốc xoáy màu đò này có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Đại Luân Hỗi.
Tiểu Luân Hỗi đang dần lớn mạnh, cũng đã sinh ra một cầu nối với Đại Luân Hỗi.
Một khi CÓ thể câu thông với Đại Luân Hỗi, lĩnh ngộ áo nghĩa Đại Luân Hỗi có thể thông hiểu sinh tử. vượt qua sinh từ. nắm giữ sinh tử!
Từ khi tu luyện Luân Quá Kỳ. cảm ứng của Dương Phàm với Đại Luân Hỗi vô hình kia Ngày càng mãnh liệt.
Hắn thậm chí một một loại ảo giác chi cần hắn nguyện ý, hoàn toàn có thể thoát khòi khối thân thể này, trốn vào trong sinh tử luân hỗi!
Loại lực lượng huyển diệu này hoàn toàn khác hẳn với việc tử vong rồi tiến vào sinh tử luân hỗi. Một bên là chủ động, một bên chính là do tác dụng cùa thiên địa pháp tắc sau khi từ vong.
Theo một trinh độ nào mà nói, Dương Phàm đã lĩnh ngộ ra một loại pháp tắc mới.
Thẩn thông như vậy tuyệt đổi cường giả cảnh giới Chân Tiên khôngthể làm được!
Rốt cục một Ngày kia, cả Luân Hỗi Quả là một mành khô vàng, pháp lực trong cơ thể Dương Phàm cũng chuyển hóa thành những tế lưu màu vàng.
Dương Phàm thớ ra một hơi. Hắnbâv giờ đã chính thức bước vào Luân Quả Kỳ.
Nói chính xác hẳn là Luân Quả sơ Kỳ!
Sau khi tiến vào cảnh giới hoàn toàn mói. sắc mặt của hắn lại có vẻ tái nhợt, một thân khí tức nho nhã với bộ áo xanh càng giống với một thư sinh ốm yếu.
Dương Phàm cũng không thấy kỳ quái bời vì Luân Quả Kỳ là giai đoạn tiến vào tử vong.
Giờ phút này, hắn không cần phải làm gì cả, chi cần chờ đợi sinh mệnh chậm rãi mất đi.
- Chi cần một ngàn năm, sinh mệnh của ta sẽ đi tới điểm cuối...
Dương Phàm chậm rãi đứng lên. từ từ thở ra.
Hăn không ngờ đã có thê xác định được thời gian mà minh phải tử vong.
Tới giờ phút này. Dương Phàm đã không cần tu luyện. Luân Hỗi Quả trong cơ thể tự hàrih vận Chuyên.
Mỗi thời khắc qua đi, Luân Hỗi Quá đều nít đi sinh mệnh Dương Phàm, gồm cả sinh cơ thiên địa.
Nếu trong một ngàn năm, Dương Phàm không thể đột phá bình cảnh cuối cùng, hắn rất có thể sẽ chân chính tử vong, vạn kiếp bất phục!
Lúc này hắn càng giống với một Chân Tiên sắp hết thọ nguyên.
- Ta sẽ chết sao... Không, ta nhất định sẽ chết!
Khóe miệng Dương Phàm nổi lên một ý cười không thể lý giải.
Đối mặt với cùa ái khó khăn nhất này, Dương Phàm không tiếp tục bế quan, quyết định ra ngoài. Dù sao sau khi đạt tới Luân Quả Kỳ, thân thê hắn đã tự hành tu luyện, không cần hắn khống chế. cũng không thể đảo ngược được.
Bá!
Vừa mới nhấc chân, Dương Phàm phát hiện mình đã vượt xa khoảng cách trăm dặm, cảm thấy nao nao.
Dưới áp chế cường đại trong không gian Thượng giới, hắn không ngờ có thể tự nhiên thi triển Súc Địa Thành Thốn.
Thực lực của hắn giờ phút này ít nhất có thểbẳng được Chán Tiên cửu trọng.
Đây chi vẻn vẹn là Luân Quả sơ kỳ mà thôi.
Dương Phàm hoi chút kinh hi. Trên thực tế. Luân Quả Kỳ là một giai đoạn quá độ, hắn cũng không hv vọng có thể khiến bản thân mình mạnh hơn bao nhiêu.
Tâm thẩn dung nhập thiên địa, hiểu được vận mệnh cự luân không thể ngăn cản, cùng với thòi gian, không gian, luân hỗi nhân quả...
Luân Quả Kỳ đã đưa hắn tới một độ cao mới.
Hơn nữa. đây vẻn vẹn chi mới là bắt đẩu.
Dương Phàm không khói tâm sinh chờ mong. Khi bản thân mình tiến vào Luân Quá hậu kỳ. đối mặt với tử vong, bản thán mình sẽ như thế nào?!
- Nếu không thể đột phá bình cảnh, không bằng như trước đây, thôi diễn cảnh giới tiếp theo của Luân Quá Kỳ.
Dương Phàm lững thững, đạp chân xuống hỗ nước, bước đi trên sóng, chậm rãi đi về phía trước.
Cảnh giới tiếp theo của Luân Quả Kỳ?!
Nếu điều này khiến người khác biết được chắc chắn sẽ nghĩ Dương Phàm quá mức xa
vòi.
Trên thực tế. chi có Dương Phàm mới hiểu được, việc thôi diễn Luân Quá Kỳ cũng chi kém một ải cuối cùng nhung khòng ánh hưởng tới việc thôi diễn cành giới tiếp theo.
- Sau khi tử vong, chính là tân sinh. Như vậy, gọi là uẩn Sinh Kỳ, đến lúc đó ta đã đứng trên một độ cao mới, tiêm lực còn lớn hơn nữa.
Ánh mắt Dương Phàm nhìn xa xăm, phảng phất như thấy được tương lai xa rộng hơn!
Uẩn Chủng - Chứng Quá thuộc giai đoạn Tiểu Luân Hỗi, đã tới tận cùng.
Luân Quả Kỳ là giai đoạn quá độ.
Uẩn Sinh Kỳ sẽ trở bắt đầu một trình tự hoàn toàn mới.
Dương Phàm bước trên sóng nước, nhắm mắt chậm rãi thôi diễn uẩn Sinh Kỳ.
Cũng không biết qua bao lâu. Dương Phàm đã đi ra khòi hỗ nước này. thân hình mờ mịt phiêu hốt, đi trên bình nguyên, núi đôi. vách đá...
Hết thảy ngoại giới đều không có ảnh hưởng gì tới việc tu luyện cùa Dương Phàm.
Cho tới một ngày, khi đi tới một vùng núi hoang vu, Dương Phàm đột nhiên nghe được một tiếng kêu thảm thiết.
- Ahh....
Một thiếu niên bị hai hắc y nhân mang mặt nạ áp xuống mặt đất.
Trong đó, bàn tay của một hắc V nhân vận chuyển một cỗ lực lượng bá đạo hung hăng đánh vào mấy bộ vị trên người thiếu niên.
Baba ba
Chi mấy chưởng đơn giản đã khiến pháp lực thiếu niên này lập tức tiêu tan.
Hai mắt thiêu niên này đò bừng, thần tình tuyệt vọng, chi có thể trơ mắt nhìn pháp lực nhanh chóng ròi đi.
Nhìn thấy cảnh tượng này. tâm thần Dương Phàm chấn động.
Bỗng nhiên hắn nhớ lại tinh cảnh thống khỗ khi một thân pháp lực của minh bị tán đi, rồi phải chịu đựng đủ loại nhục nhã và lạnh nhạt.
Hừ. còn là đệ nhất thiên tài của Phương gia Lạc Thành nữa không?! Ta nhổ!
Một gã hắc V nhân trong đó hừ lạnh:
- Hôm nay ta phế đi một thân tu vi của ngươi, xem ngươi vinh quang, tòa sáng như thế nào?!
A''
Bùm!
Hai gã hăc V nhân này chi qua vài lân hô hâp đã phê bỏ hoàn toàn pháp lục thiêu niên, lại cổ tình không giết chết hắn.
Nào ngờ, phế bò tu vi một người còn đáng sợ hơn tử vong.
- - IÁ*"

Thiêu niên này chi có tu vi Chân Tiên nhát trọng, mà hai gã hắc V nhân đêu có thực lực Chân Tiên tam trọng, thực lực gấp nhiều lần.
Khi Dương Phàm dẩn dẩn đi tới. một thán pháp lực của thiếu niên kia gần như đã mất sạch, thân tình thống khô và tuyệt vọng, đôi mắt dường như cũng mất đi dũng khí và ý nghĩa tồn tại.
- Một thân pháp lực của ta đã tiêu tán, trớ thành một phế nhân, còn mặt mũi nào mà trớ về nữa!? Gia tộc có dung ta hay không?! Tên Phương Cường tiêu nhân vô sỉ kia khâng định sẽ nhạo báng ta... Không chừng hắn chính là kẻ chủ mưu sau một màn này?!
Thiếu niên tuyệt vọng này rùng minh một cái.
Mất đi pháp lực, trớ thành phế nhân, trong gia tộc hắn làm sao có thể tranh đấu với Phương Cường?!
Tên Phương Cường kia lại là con cháu trực hệ của tộc trướng, sau khi trờ về đã có thể ngẫm ra được vận mệnh của minh rồi.
- Ta sổng trờ về thì còn ý nghĩa gì nữa?!
Thiếu niên này nin rẩy, lâm vào tuyệt vọng vô tận và bất đắc dĩ.
- Chỉ ngắn ngủi mấy trăm năm đã bước vào Chân Tiên nhất trọng, thiên phú cùa ngươi quả thật không tồi!
Một thanh âm hơi khàn khàn từ một gã thư sinh ốm vếu trước người hắn vang lên.
Thiếu niên hoảng sợ! BỊ người ta tới gần nhưng bản thân mình lại không cảm giác được chút nào. Có lẽ là do phập lực đă tiêu tan.
Hắn không biết khi Dương Phàm tới gần hắn, Ngay cả hai gã hắc V nhân kia cũng không nhận ra được.
- Thì đã sao?!
Thiếu niên cười lạnh nói:
- Giờ pháp lực đã mất hết. làm một phế nhân thì sống trên đời này còn có ý nghĩa gi nữa?!
Dương Phàm có thể hiểu được tâm tình của thiếu niên này.
Từ thiên tài đệ nhất trong gia tộc biến thành một phế nhân, điểu này chính Dương Phàm cũng từng trải qua!
- Ngươi... có phải là người Phương Cường phái tới?! Cứ thỏa thích cười nhạo, thỏa thích châm chọc đi!
Hai mắt thiếu niên này đỏ ngầu, ánh mắt tuyệt vọng lạnh như băng, nhin chằm chằm Dươns Phàm.
Dương Phàm mim cười:
- Rất lâu trước đây, ta cũng từ là thiên tài của gia tộc biến thành phế nhân nhưng không lâu sau, ta đã dẫm nát bọn chúng dưới chân minh.
■vA 1X. ...
- Mà nay... Ta biêt một ngàn năm nữa, thọ nguyên cùa mình sẽ hêt. săp đôi mặt từ vong.
Nhưng ngươi, ý nghĩa sinh mệnh vận còn.
Thanh âm này dù có chút khàn khàn nhưng lại vô cùng thân thiết, không quan tâm tới hơn thua.

Tiên Hồng Lộ - Chương #731


Báo Lỗi Truyện
Chương 731/810