Chương 718 : Luân Hỗi Môn


- Lão đại, kiếm này quả thực đáng sợ, chúng ta làm sao có thể đổi phó nó?!
Hỗ Phi khoanh chán ngồi xuống, bắt đẩu chữa thương.
Dương Phàm đánh lên lưng hắn một chưởng, nhanh chóng trị thương cho hắn.
Sau một lúc, Dương Phàm mới trầm ngâm nói:
- Uy lực của kiếm này chúng ta đã thử nghiệm rồi. Ngay cả chân tiên hạ phàm cũng không thể nắm chắc mười thành có thể tran áp được nó.
Rồi sau đó, hắn nhắm hai mắt hai, tâm thần dung nhập vào sâu trong Luân Hỗi Quả. Ánh sáng nhiêu màu lập tức nhu luân bàn, bỗng nhiên vận Chuyên.
Tám thẩn dung nhập vào trong thời không hồn loạn, đại luân hỗi. Dương Phàm lại suy tính, tìm ra lai lịch thanh kiếm này và hậu quả xấu sau này của nó.
Thật lâu sau. Dương Phàm khẽ hô lên một tiếng:
- Không ổn! Cănnguyênlại chính là ờ Đại Tần, Tần Hoàng Lăng!
Dương Phàm nhớ rất rõ ràng khi thanh kiếm này phát ra tà ma tính, mặt ngoài hiện lên một ma long màu đen, đông thòi có Tà Lệ Long Khí sinh ra - hoàn toàn tương phái với Chí Bào Long Khí.
Cỗ long khí tà lệ này so với bất cứ một kiện Chí Bảo Long Khí nào cũng mạnh hơn nhiều, hơn nữa còn không ngừng gia tăng.
Càng thêm đáng sợ chính là cấp bậc của kiện tiên khí này. đây không phải là một kiện tiên khí binh thường.
- Chúng ta giết về Đại Tần!
Hỗ Phi hưng phấn nói.
- Giờ không phải là thời cơ tốt nhất!
Dương Phàm lắc đẩu nói:
- Kiếm này dù tà hơn nữa cũng chỉ là một thanh kiếm. Hơn nữa không phải là hoàng giả trong kiếm, khôngbằng được Vô Song, không thể hiệu lệnh người khác.
Dương Phàm biết kiếm này tuy ở nhân giới là vô kiên bất tồi, có được lực lượng hủv thiên diệt địa, gân nhu không ai khắc chế được.
Nhưng hắn lại biết Vô Song là khắc tinh duy nhất của kiếm này.
Nghĩ tới đây, Dương Phàm lập tức liên hệ với Mộc Phong ờ Cực Bắc.
Phần thân Mộc Phong lập tức tìm tới Tinh Tôn.
- Hv vọng Tinh Tôn và Dương mỗ liên thủ. có thể tìm ra tung tích của Vô Song.
Dương Phàm nói về ý đồ của minh.
- Vô Song vẫn ở Ngoại Hải Vực nhưng cụ thể hắn đang ờ chỗ nào thì dù là Tinh Tôn đòi trước, Vũ Văn Hám đích thân tới cũng bất lực!
Nguyệt Tinh Tôn cười nói.
Bản tôn Dương Phàm không tin, liền ngồi xếp bẳng, liên thủ với Tin Tôn ờ Cực Bắc xa
xôi.
Kết quả, nơi Vô Song đang dừng chân chính là ỡ Tâv Hải Vực nhưng cụ thể nơi nào lại không thể xác định được.
Biển cả vô tận!
Chi riêng Tâv Hải Vực đã rộng tới hàng triệu triệu dặm, nếu muốn tìm vị trí cụ thể một người thì vô cùng khó khăn.
- Tim kiếm tung tích của Vu Tôn, Dươngmỗ nhất định phải diệt sát người này!
Dương Phàm lần nữa liên thủ với Tinh Tôn.
Hòm nay, Dương Phàm đã bước vào Chứng Quả Kỳ, Ngay cả thực lực một người cũng nhiều khả năng tìm được Vu Tôn, huống chi còn liên thủ với Tinh Tôn.
Không lâu sau, trong đẩu Dương Phàm hiện lên một hinh ảnh, chính là một cung điện hoa lệ. và một mộ hu vệt ho ang phế.
Kinh đô, Tẩn Hoàng Lăng!
Tinh quang chợt lóe lên trong mắt Dương Phàm, lập tức nói với Tinh Tôn:
- Tinh Tôn hỗ trợ Dương mỗ kiềm chế hắn một phần, để ta diệt sát hắn, trừ hậu hoạn.
- Được!
Khóe miệng Tinh Tôn hiện lên vẻ tươi cười.
Không biết vì sao Dương Phàm cũng không lo lắng Thất Tinh Trấn Ma Kiếm bị tà tính khống chế kia. mà lo lắng u Ảnh Ma Chủ và Vu Tòn hơn.
Đông Thắng Đại Lục. Đại Tẩn Hoàng cung.
Một cung điện héo lánh.
Vô u Ma Hoàng ngồi xếp bẳng trên một đài sen, khuôn mặt anh tuấn tà dị đang rất bình tĩnh, đang tĩnh tu.
*
Đài sen hắn ngồi có nhiều điểm hắc quang từ diễm.
Mà bên cạnh Ma Hoàng, Vu Tôn có vẻ lo lắng, bất an. về phần u Ảnh Ma Chủ lại không biết đang ở nơi nào.
- Vu Tôn các hạ, ngươi lo lắng cho annguy của u Ảnh sao?!
VÔ u Ma Hoàng khôngmớ mắt ra, giọng điệu đạm mạc.
- Chúng ta không để ý tới Dương Phàm. Kế hoạch đi từng bước một. thuận lợi hoàn thành. Chi là, gần đây ta Ngày càng cảm ứng được người này cường đại, hoàn toàn vượt qua khả năng bói toán của ta. vượt xa trinh độ bản Vu Tôn có thê tướng tượng.
Trong mắt Vu Tôn lộ ra vẻ lo lắng, thân thể khô gầv giờ phút này hơi lộ vẻ già nua. vô
lực.
- Dương Phàm cũng chi là một con kiến mà thôi! Ngay cả thiên tư hắn siêu việt, chi qua mấy trăm năm mà thôi, chẳng lễ hắn có thể đạt tới trình tự có thể uy hiếp được chúng ta sao?! Chúng ta không trêu chọc hắn thì thôi, chẳng lễ lo sợ hắn chủ động đối phó chúng ta?!
Vô u Ma Hoàng lạnh lùng nói.
- Bản vu đổi với dự cảm nguy cơ đổi với bản thân chua từng sai! Từ khí chào đòi tới nay, đây là lẩn thứ ba. Lẩn đẩu tiên là ỡ thòi kỳ thượng cổ, bị Thiên Lan Tán tiên đuổi giết, lẩn thứ hai là bị Vân Tiên Đảo Tư Đồ trưởng lão phát hiện. Mà đây là lần thứba... Loại nguy cơ nà đủ để uy hiếp tới tírih mạng ta!
Giọng điệu Vu Tôn kinh hoảng, vang vọng bất định ở trong đại điện.
Một khắc này, một cỗ tinh quang dịu dàng từ trên trời đêm rơi xuống, không ngờ quy dị hạ xuống trong đại điện.
Việc này quả thực kỳ quái.
Chẳng những như vậy, trong tinh quang còn ngưng tụ ra một đạo hư ảnh luân bàn có màu sắc rực rỡ!
- Không ổn! Tinh Tôn liên thủ với tiểu tử kia.
Sắc mặt Vu Tôn đò bừng lên, phốc một tiếng, phun ra một búng máu.
Vô u Ma Hoàng chấn động, quát lạnh, một tiếng, há mỗm phun ra một viên cầu màu tím trong suốt, hình thành cương phong dập nát hư không.
Nhưng mà công kích này đánh trúng tinh quang và luân bàn rực rỡ kia thì như gặp phải thứ vô hình, trực tiếp xuyên qua.
Chi có một không gian cái khe hiện ra làm cho tinh quang và hư ảnh luân bàn kia lay động một chút.
:r 4^
Thán thể Vu Tôn bị dập nát, lưu lại một vét máu.
Vô u Ma Hoàng không khòi hoảng sợ. Loại trình độ thương tổn này quả không thể đánh giá. đến từ thời không hồn loạn và luân hỗi.
Nếu đổi là hắn, một người am hiểu hệ thống lực lượng thì chút thương tổn đó coi như không,
Nhưng Vu Tôn lại không như vậy! Nhục thân vếu ớt. chính diện giao thủ với những tu sĩ bậc cao thi không thể nào chống lại được.
Nhưng rồi sau đó, thân thể dập nát cùa Vu Tôn hóa thành một đổng gỗ vụn.
- Dương Phàm thật muốn trí bản vu vào chỗ chết...
Vu Tôn từ trên mặt đất lại đứng lên lẩn nữa. Vừa rồi chi là một thế thân của hắn mà thôi.
Vô u Ma Hoàng lộ ra dị sắc. Vu Tôn này quả nhiên có lực tụ bảo vệ mình.
Nhưng Ngay sau đó, Tinh, quang và hư ảnh luân bàn rực rỡ kia lại lần nữa tiến hành công kích.
Răng rắc!
Lại là một thế thân vỡ vụn, Vu Tôn lại từ chỗ cũ đứng lên, khóe miệng cười lạnh:
- Dương Phàm, bản vu nói cho ngươi, thế thân như vậy bản vu có mười vạn tám ngàn cái, mỗi cái đêu có thê t hay thế một mệnh!
Vô u Ma Hoàng nghe vậy cũng không khòi hít sâu một hơi khí lạnh.
Từ đó có thểthấy được muốn giết Vu Tôn là chuyệnkhó khănnhưthế nào!
Bá!!!
Đúng lúc này. một đạo ma ảnh u ám từ hư không hiện thân, thấp giọng nói:
- Chi kém một bước cuối cùng nữa là kế hoạch của chúng ta thân công, có thê lần nữa thả Ma Đế đại nhân ra!
-Ổ? A
Hắn phát hiện trên đinh đẩu Vu Tôn có một đạo hư ảnh luân bàn rực rỡ và tinh quang thì giât minh.
Giờ phút này, hư ảnh luân bàn và tinh quang đang tàm đinh chi giữa hư không, không hề động đậy.
Mà Ngay sau đó, tinh quang bỗng nhiên nan lên, đánh ra một đạo tinh quang đồ văn, bao bọc lấy Vu Tôn vào trong.
BỊ đô văn này bao phủ, Vu Tôn cảm giác linh hôn cùa mình đã hoàn toàn bị tập trung.
- Khặc khặc... Tưởng rẳng tập trung linh hồn bản vu là có thể giết chết được bản thể của ta sao?! Tất cả thế thân của bản vu đều được khắc chế ti mi, lấy máu huyết hun đúc, không hề khác gì bản thể, linh hồn tương liên, có thể khiến bất cứ một khối thế thân nào chết t hay ta một lẩn!
Khuôn mặt Vu Tôn lộ ra vài tia dữ tợn và đắc ý.
Thấy vậy, Vô u Ma Hoàng và u Ảnh Ma Chủ đểu hiện lên vẻ mìm cười, yên tâm không
Vu Tôn Sống sót từ thòi thượng cổ đến nay, thủ đoạn tử bạo vệ minh quả không đơn giản. Bất cứ ai cũng khó có thê giết được hắn.
Huống chi. loại sử dụng vận mệnh thiên cơ, vượt qua không gian để công kích thì tâm thẩn và nguyên khí tiêu hao cực kỳ đáng sợ.
Đồng thòỊ ỡ Tinh Thẩn Tháp nơi Cực Bắc.
Vẻ mặt Tinh Tôn hơi trạng bệch, nói với Mộc Phongbên cạnh:
- Không được, nhiều nhất chi có thê duy trì được thời gian mười tức mà thôi.
Nàng phụ trách kiểm chế, tập trung Vu Tôn, tổn hao rất lớn.
Loại thủ đoạn công kích siêu việt không gian, hệ thống lực lượng này chẳng những tiêu hao nguyên khí. tâm thân mà còn tôn hại cả thọ nguyên.
Lúc này, ờ Kiếm Hoàng Đào, mỗi thời khắc Dương Phàm đều tổn hại hơn ngàn năm thọ nguyên, nhung hắn chẳng hể bận tâm.
Nhưng Vu Tôn lại có vô sổ thế thân, có lẽ mười vạn tám ngàn là phóngd dại nhưng cho dù chi có mấy trăm cái đă khiến hai người lănh đủ rỗi.
Một khi đã nhưvậy. Dương mỗ sẽ đoạt đi tu vi của ngươi, cho ngươi chết tự nhiên...
Lệ mang trong mắt Dương Phàm lóe lên.
Thế thân của Vu Tôn dù ẩn chứa Vu đạo huyển diệu, theo đuổi bản chất, tuy nhiên, cái này không thể gánh vác được thương tổn cho bản tôn.
Ông!
Luân bàn rực rỡ trên đinh đầu Vu Tôn ẩn ẩn hiện lên một lốc xoáy vô hình, khoách đại ra. bao lấy hắn vào bên trong.
- Không ôn!
Vu Tôn kêu lên một tiếng đau đón, chi cảm thấy mình như bước vào một cánh cùa. rồi sau đó không ngừng t hay đôi không gian liên tục, bốn phía khi thi u ám. khi thì sáng bừng.
Bồng nhiên, hắn cảm giác mình Ngày càng già nua, một thân vu lực, bao gồm cả linh hồn lực đang giảm đi một cách không thể tưởng tượng nổi.
Tuy rẳng thông qua thời không hồn loạn và thiên cơ, thẩn thông công kích của Dương Phàm bị suy yếu, không bẳng một phẩn mười, nhung Vu Tôn vẫn cảm thẩv được tinh khí thẩn đang giảm xuống, thể chất đang biến đổi.
Một khắc này, hắn vô cùng già nua, trực tiếp hôn mê, đi qua một vòng luân hỗi, có thể tân sinh.
- Ngươi là?
u Ảnh Ma Chủ và Vô u Ma Hoàng phát hiện trước mắt mình xuất hiện một đứa trẻ.
Đứa trẻ này chính Vu Tôn, sau một vòng luân hỗi tân sinh. Giờ phút này hắn mất đi đại đa số vu lực, lực lượng linh hồn cũng chi tương đương một tên tu sĩ bậc thấp mà thôi.
Đây là thẩn thông gì?!
Hai đại ma đầu hoảng sợ thất sắc, khó có thể tường tượng được trên thế gian này còn có thẩn thông như vậy!
Phốc!
Đứa trẻ kia bị một cỗ lục lượng vô hình đánh nát, linh hồn cũng theo đó biến mất.
- Ahhh...
Một tiếng kêu thảm thiết truyền khắp kinh đô, khiến linh hồn sợ hãi.
Một khắc trước khi chết, linh hồn lực lượng của Vu Tôn chân chính theo đó bạo liệt, chấn nhiếp thế gian.
Trong đại điện trông trơn này chi còn lại hai người Vô u Ma Hoàng và u Ảnh Ma Chủ. Bọn họ hai mắt nhìn nhau, trong lòng còn âm thầm sợ hăi.
Cực Bắc Tinh Thẩn Tháp.
- Không hổ là nhân vật còn kế thừa Huyết mạch cùa Vu tộc thượng cồ.
Tinh Tôn âm thẩm thớ đài. Lúc này sắc mặt nàng tái nhợt, ngồi xuống mặt đất, nguyên khí đại thương.
- Cuối cùng cũng giết được Vu Tôn... May mắn, may mắn!
Mộc Phong thớ phào một hơi.
Hắn cũng cảm ứng được bản tôn ớ Ngoại Hải Vực đang rất suy yếu.
- Một chiêu cuối cùng kia là gì?! Không ngờ khiến người ta sinh lão bệnh tử, lại còn tân sinh thành một đứa trẻ, khiến Vu Tôn suy vếu tới cực điểm, không thể sử dụng vu thuật thế thân!
Tinh Tôn kinh ngạc và thán phục.
Mộc Phong tự nhiên không trả lời được. Lúc này, thông qua Tiên Hồng ánh xạ, một đạo tâm thẩn chiếm cứ thân thể hắn, chậm rãi trả lời:
- Đây là Luân Hỗi Môn. theo lv thuyết là thẩn thông mà chi cảnh giới sau Chứng Quá Kỳ mới có thể thi triển, thông qua thời không hồn loạn và luân hỗi để tiến hành.
- Mặc dù ta chi mới sờ soạng bên ngoài nhưng cũng chứng minh sự tồn tại của sinh tử luân hỗi, nhưvậy, cảnh giới sau Chứng Quá Kỳ chính là...
- Sự tồn tại của Luân Hỗi Môn khiến Dương Phàm càng kiên định quyết tâm đi tiếp những cảnh giớii tiếp theo cùa Tiên Hổng Quyết. mà không chi thòa mãn với Tiêu Luân Hổi.
Nhưng thẩn thông này chi khi liên thủ Tinh Tôn, phối hợp thòi không hồn loạn và luân hỗi mới vô tình đánh ra được.
"May mắn" gặp Luân Hỗi Môn, Vu Tôn dường như trải qua một lần luân hỗi, không ngờ chi qua mấy lần hô hấp. sinh mệnh đã tới cuối, rôi lại tân sinh, làm một đứa trẻ.
Thời kỳ tré nhỏ chính là lúc vếu ớt vô lục nhất, tự nhiên không thể vận dụng được bất cứ vu thuật nào, trực tiếp bị Dương Phàm diệt sát.
Sau khi Vu Tôn chết. Vô u Ma Hoàng và u Ảnh Ma Chủ đểu vô cùng kinh hãi. Thẩn thông như thế quả thực chưa từng được nghe nói tới.
- Cũng may chúng ta dù không tinh thông pháp thuật này nhưng lại chặt chẽ nắm giữ lực lượng của chính minh. Dương Phàm và tên Tinh Tôn kia mơ tướng dùng phương pháp này giâv sát chúng ta.
Vô u Ma Hoàng khẽ thớ dài một hơi, sau đó lệ mang lại lóe ra, thái độ như ngạo mạn nhìn vạn vật!
Vu Tôn giòi về mưu kế, nắm giữ vu thuật thẩn bí nhưng thân thể lại yếu ớt, lực lượng nhỏ yếu.
Mà Vô u Ma Hoàng và u Ảnh Ma Chủ lại khác. Bản thân mình đứng trên đinh cao cùa hệ thống lực lượng, cho dù bị tính kế như thế nào cũng có lực phản kháng.
- Chi có thể chân chính nắm giữ lực lượng của mình mới có thể đứng trên cao nhìn xuống thế gi ới này.
Giọng điệu của u Ảnh Ma Chủ lãnh đạm, cũng có chút tiếc nuối:
- Đáng tiếc Vu Tôn đă chết, về mặt bố cục lại thiếu hắn, khiến chúng ta mất đi vài phần thắng!
Dương Phàm giết chết Vu Tôn, mặc dù là kẻ có thực lực kém còi nhất nhưng cũng làm bọn chúng mất đi một nhân vật quán sư, mưu trí
Mặt khác, ỡ Kiếm Hoàng Đảo tại Ngoại Hải Vực. Dương Phàm đang vô cùng suy yếu, chọn một khu yên tình đê tình dưỡng.
Lẩn chém giết Vu Tôn này vượt qua không gian, cũng vượt cấp thi triển Luân Hỗi Môn khiến Dương Phàm nguyên khí đại thương, càng làm cho hắn mất đi trên vạn năm thọ nguyên, vô cùng suy yếu.
Cũng may có Hỗ Phi bên cạnh, Dương Phàm cũng không lo lắng vẩn để an nguy bản thân.
Có một bẳng hữu đáng tin này, hắn ờ Ngoại Hải Vực cũng không phải chiến đấu một minh.
Thọ nguyên đối vói một người nắm giữ bí quyá sinh tử như Dương Phàm mà nói thì không có ý nghĩa thực tế.
Nguyên khí đại thương, tâm thần đại háo, Dương Phàm tĩnh dưỡng nửa năm chẳng những đă khôi phục cảnh giới đinh mà còn có thể ngộ mới.
Trong thời gian nửa năm, Kiếm Hoàng Đảo đã khôi phục lại sự vên bình.
NhưngNgoại Hải Vực vẫn nổi sống không ngừng.
Những cường giả Vực chủ cùa Kiếm Hoàng Đảo đo Hắc Tinh Vực chù cầm đầu liên danh tới cầu kiến Dương Phàm.
Nghe bọn họ ý tứ, không ngờ có ý thinh cầu Dương Phàm trớ thảnh đại minh chủ của liên minh nhân loạiNgoại Hải Vực.
- Nếu mất đi chúa tể, Nam Hải Vực sẽ lâm vào hồn loạn hoàn toàn, mong Dương tông sư cân nhắc!
Đám người Hắc Tinh Vực chù liên tiếp thình cầu.
Dương Phàm trầm ngâm một lúc, cuối cùng đáp ứng!
Trờ thảnh đại minh chủ liên minh nhân loại, thực tế cũng chi là một cái danh xung mà thôi!
Phiến hải vực rộng lớn này cũng không cần Dương Phàm quản lý, vẻn vẹn chi cần uy danh của một nhân vật đủ đê kinh sợ bát phương.
Mà Dương Phàm lại hoàn toàn có đủ điều kiện này.
Không tới nửa tháng, tin tức Dương Phàm trờ thảnh đại minh chủ của liên minh nhân loại ờ Ngoại Hải Vực, truyền khắp Ngoại Hải Vực.
Việc này khiến thế lực yêu tộc ỡ Nam Hải Vực vô cùng kinh hoảng, vội vàng cử người di Đông Hải Vực. tìm Cửu Thiên Long Hoàng xin trợ giúp.
Cửu Thiên Long Hoàng phái một gã Đại hộ phập tới đây. ý đồ tiếp quản liên minh vêu tộc của Ngoại Hải Vực.
Tu vi cùa vị Đại hộ pháp này dĩ nhiên đă đạt tới Độ Kiếp hậu kỳ nhưng so với Vô Tuyệt Kiếm Hoàng và Thiên MỊ Xà Hậu thì còn chênh lệch không ít.
- Dương lão đại, không bẳng để ta đi chiếm lấy cái chức minh chủ của liên minh yêu tộc!
———-—Jvx° ——
Nhỏm dịch THL r' Người dịch Matrixỉổỉ2
HỒ Phi nói.
Dương Phàm cười cười, cảm thấy được đây là một ý kiến không tồi.
Rất nhanh, mấy Ngày sau, Hỗ Phi đã đại chiến với vị Đại hộ pháp của liên minh yêu tộc.
Vị Đại hộ phập kia vừa thấy Hỗ Phi là Thần thú siêu cấp thì lập tức thanh thế đã vếu đi vài phần, chiến đấu được trăm hiệp đã thất bại, liền quav về Đông Hải Vực.
Rất nhanh, Hỗ Phi thuận lợi trờ thành đại minh chủ của liên minh yêu tộc Nam Hải Vực, hiệu lênh tứ phương, bát phương thần phục, uy phong vô cùng.
Trong thế lục yêu tộc, luôn luôn là cường giả vi tôn! Chi cẩn ngươi đủ mạnh sẽ khiến mọi người kính phục!
Dương Phàm và Hỗ Phi cộng đồng quản lv Nam Hải Vực, hai người lại là hảo huyrih đệ, mọi người đểu biết thế.
Cho nên, quan hệ giữa nhân loại và vêu tộc lại hòa hợp chưa từng có.
Hai đại minh chủ ra nghiêm lệnh sụ tranh đấu giữa nhân loại và yêu tộc chi được diễn ra trong phạm vi thế lực nhỏ. cũng lập ra nơi đê hai tộc giao dịch với nhau.
Cửu Thiên Long Hoàng ớ Đông Hải Vực phái ra Đại hộ pháp lại bị đánh trờ về, tự nhiên không được đẹp mặt!
Nhưng bới vì nắm giữ liên minh vêu tộc Nam Hải Vực là thành viên vêu tộc. lại là Thẩn thú siêu cấp chua từng có, Cửu Thiên Long Hoàng cũng không dám dễ dạng phạm vào.
Càng quan trọng là hai đại minh chủ của Nam Hải Vực lại là huyrih đệ từng vào sinh ra tử với nhau, đắc tội một phương coi như đắc tội cả hai. Cho nên, bất kê là Tây Hải Vực hay Đông Hải Vực. đối với cả liên minh nhân loại và yêu tộc đểu không dám có tà tâm gì.
Vô trình, Dương Phàm và Hỗ Phi đã trỡ thành nhân vật phong vân thẩn thoại của Ngoại Hải Vực.
Dương Phàm khai sáng Tiên Hồng Quyá cũng nổi tiếng khắp Ngoại Hải Vực, được xung là Tiên Hồng Đạo Tổ!
Thực lực của Hỗ Phi có một không hai trong thiên hạ. tiếu ngạo Ngoại Hải Vực. được vêu tộc xưng là Tam Nhãn Yêu Hoàng!
Tiên Hồng Đạo Tổ và Tam Nhãn Yêu Hoàng tuy không cùng chủng tộc nhưng cũng là liên minh keo sơn, không ai dám trêu chọc.
Hai người liên thủ, ngao du thiên hạ!
Dương Phàm và Hỗ Phi ở lại Nam Hải Vực chừng mấy chục năm, khắp hải vực Ngày càng phồn vinh, hòa thận, sự giao dịch giữa yêu tộc và nhân loại Ngày càng thường xuyên.
Ngày càng có nhiều cường giả nhân loại và yêu tộc từ Tâv Hải Vực và Đông Hải Vực đi tới Nam Hải Vực.
Đương nhiên, Nam Hải Vực đã trớ thành đẩu mối giao dịch giữa yêu tộc và nhân loại.
Dương Phàm và Hỗ Phi làm chướng khống giả của một phiến hải vực. tụ nhiên được hưởng thụ vô cùng nhiều ưu đãi, các loại thiên linh địa bảo, tài liệu, pháp bảo nhiều vô cùng.
Mà trong thời gian này. Dương Phàm cũng sử dụng thế lực của mình, tìm kiếm tung tích của Vô Song.
Tuy nhiên, kỳ lạ chính là Vô Song chi ớ lại Tâv Hải Vực mấy chục năm rồi liền biệt vô âm tích.
Dương Phàm đánh giá hắn đã tẩn chức vào một trinh tự mới.
Muốn khiêu chiến hắn và Thiên Thu Vô Ngân thì chi sợ phải tham ngộ được một kiếm đạo còn cao hơn.
Tuy nhiên, không tìm được Vô Song, Dương Phàm lại tìm được tung tích của Thiên Thu Vô Ngân.
Nghe nói. Thiên Thu Vô Ngân đã gặp Đạo Hư Thiên Tổ ở Đạo Thiên Môn, rồi ớ lại nơi này mấy năm sau đó rời đi. Hắn tiếp tục đi tìm kiếm những cao nhân lánh đời khác cùa Ngoại Hải Vực.
Từ trận chiến ớ Bác Dịch Thai thượng cồ, Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân đã thu được không ít lợi ích.
Thiên Thu Vô Ngán còn nói rõ, chậm thi năm trăm năm đã có thể phi thăng.
Mà Dương Phàm đánh giá, hắn ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Độ Kiếp hậu kỳ.
Cả nhân giới này, cũng chi có ít ỏi mấy người khiến hắn phải đặc biệt chú ý.
u Ảnh Ma Chủ và Vô u Ma Hoàng đều đi Đại Tần, Dương Phàm coi việc tu luyện là quan trọng nhất, nếu đổi phương không trêu chọc mình thì tạm thòi cũng không tính toán tim chúng gâv phiền toái.
Nhưng trong lòng hắn có một cảm giác rằng u Ảnh Ma Chủ khẳng định sẽ gâv ra một chuyện gì đó kinh thiên động địa.
Trong lúc này, những tin tức có liên quan tới Thần Huyết và Huyết Nhật Điện đã truyền khắp nội lực và Ngoại Hải Vực. Cao tầng khắp nơi đều đã bị cuốn vào.
Thậm chí Ngay cả những cao nhân lánh đời cũng biết việc này do đó xuất quan.
Dương Phàm tự biết là u Ảnh Ma Chủ đang có âm mưu gi đó.
Vì thế hắn để thế thân đi Đại Tần, liên hệ với đương kim Tẩn Hoàng Tẩn Vong.
Cuối cùng, hắn biết được không ít thành viên hoàng tộc lánh đời đã từ Ngoại Hải Vực chạy về nội lục.
Trong đó, người có uy danh nhất chính là Tần Hoàng Tổ. tọa trấn Đại Tần, chấn nhiếp tất cả những ké có ám tâm.
Nhắc tới vị Tiên Tần Hoàng tộc này, tương truyền là đại nhân vật cùng thời với Cửu Thiên Long Hoàng cùa Ngoại Hải Vực, thần thông chấn nhiếp bát phương, bình sinh chưa từng thất bại.
Nghe nói. năm đó có một cường giả dưới trướng Vô u Ma Hoàng, giết chết một thành viên của Tiên Tần Hoàng tộc. hắn bị Tần Hoàng Tô đuôi giết tới tận Vô u Cung, trực tiếp diệt sát.
Đối mặt với Tẩn Hoàng Tồ. dù là hạng người như Vô UMa Hoàng cũng phải nhượng bộ lui binh.
Duy nhất có thể sánh cùng hắn cũng là Cửu Thiên Long Hoàng.
Nghe đồn vị Tẩn Hoàng Tổ này có tu vi đã đạt tới Lục kiếp Tán tiên, sánh ngang chân tiên vô địch, dường như tồn tại từ thòi thượng cổ tới nay, có quan hệ như thế nào đó vói Tiên Tân Thủv Hoàng.
Cho nên, giờ phút này Đại Tẩn kỳ thật bị Tẩn Hoàng Tổ nắm trong tay, đám người Hợp Thể Kỳ Tẩn Vong cãn bản quá bé nhỏ, không đáng nói tới.
Tuy nhiên, theo Tẩn Vong, Dương Phàm biết được Tẩn Hoàng Tổ này có liên hệ với Vô u Ma Hoàng, nhiều lần tiến vào Tẩn Hoàng Lăng.
- Tần Hoàng Lăng...
Ánh mắt Dương Phàm lóe lên, lẩm bẩm:
- Với lực lượng nhân giới, Ngay cả là Lục kiếp Tán tiên cũng không thể lay động được Cửu Ác Long Phong Ẳn.
Cửu Ác Long Phong Ấn chính là dùng chín kiện Chí Bảo Long Khí, tập hợp toàn bộ khí vận nội lục, dung thành một thể, thậm chí còn ẩn chứa toàn bộ lực lượng của Tiên Tẩn Thủv Hoàng.
Ngay cả chân tiên hạ phàm, nếu muốn lay động phong ấn này đểu vô cùng khó khăn.
Dương Phàm và Hoàng Long Quan vẫn có được liên hệ, biết được Cửu Ác Long Phong Ẩn vẫn hoàn hảo. không có vấn để gì.
- u Ảnh Ma Chù... Trước khi phi thăng lên Thiên giới tìm kiếm Vũ Tịch thì nhất định, phải loại bó hắn khỏi nhân giới!
Lệ mạng lóe lên trong mắt Dương Phàm, sát khí ẩn hiện.
Ngoài ra, Dương Phàm đã quan vọng Huyết Nhật Điện, xem u Ảnh Ma Chủ rốt cục muốn làm cái gì.
TừNgoại Hải Vực, phong vân đã địch chuyển vào trong nội lục.
Dương Phàm Chuyên tâm tu luyện, tiến thêm một bước, hấp thu lực lượng tiên quả, tám thân khi thì tiến nhập Tiên Hông không gian, gặp lại phụ thân, huyrih muội, và thê tử.
Tuy nhiên, một năm này. Dương Phàm bắt đẩubế quan tu luyện.
Trải qua nhiều năm như vậy, củng cố tham ngộ. cảnh giới của Dương Phàm dẩn đạt tới tiểu thành cùa Chứng Quả. cách thời cơ mờ phong ấn tầng thứ tám cũng không xa nữa.
Năm tháng vội vàng trôi qua, Dương Phàm ờ Nam Hải Vực giữ chức đại minh chủ của liên minh nhân loại. Nhoáng cái đã qua một trăm năm.
Cái tên Tiên Hồng Đạo Tổ cũng nổi danh Ngoại Hải Vực, trớ thành cường giả cấp chí
tôn.
Trong khi bế quan, Dương Phàm bồng nhiên sinh ra cảm ứng, tâm thần tiến nhập Luân Hôi Quả.
Giờ phút này, một tia tinh hoa của Thủv Hồn Giới và Địa Hồn Căn đã bị hút vào trong Luân Hôi Quả.
Trong Luân Hỗi Quả, quang toàn nhiều màu như luân bàn ờ trong phiến tiểu thế giới này đang vận chuyển với quy tích huyển diệu, phía trên có mây tím ba màu, phia dưới có một phiến đại địa do Địa Hôn Căn ngưng tụ, bốn phía có biên rộng vô tận do Thủv Hôn Giới biến thành.
, __ _ _ ỉâ . , .
Trong đâu Dương Phàm cũng hiện lên một hình ảnh mơ hô: ân ân có thê thâv được hai nam nhân, đứng trên một mảnh hoang hải, đang đứng giăng co xa xa nhau.
Đểu có chút quen mắt.
Trong đó có một nam nhân áo trắng, lưng đeo một thanh đoạn kiếm, nhìn rất mơ hỗ.
Đối diện với hắn là một nam nhân với bóng dáng khôi ngô, hai tay chắp sau lưng.
- Thiên Thu Vô Ngân, một trận chiến này, ta đã chờ rất lâu...
Vô Song chậm rãi lên tiếng, trong thanh âm lạnh nhạt lộ ra vài tia hưng phấn.
- Hai đối thủ cuối cùng ờ nhân giớii này, tin tưởng các ngươi sẽ không làm ta thất vọng.
Tây Hải Vực!
Trên mặt Dương Phàm lộ ra vẻ ngưng trọng và khẩn trương.
Khi biết được Vô Song và Thiên Thu Vô Ngân giẳng co. sắp đại chiến, hắn lập tức báo cho Hô Phi, nhanh chóng dùng Truyền Tống Trận, đi tới Tâv Hải Vực.
Từ Nam Hải Vực truyền tống đi Tây Hải Vực phải tiêu hao bốn mươi chín khối linh Thạch thượng phẩm.
Hỗ Phi biết việc này cũng không chút đo dự, lập tức đi tới Tây Hải Vực.
Hai người, một là Tiên Hồng Đạo Tổ của liên minh nhân loại, một là Tam Nhãn Yêu Hoàng của liên minh vêu tộc, mấy chục khối linh Thạch này đương nhiên cũng châng thèm đê
ý-
Thuấn di tới gần Truyền Tổng Trận, tâm thần Dương Phàm dung nhập thiên cơ thời không, lại run lẻn.
Một hình ảnh hiện lên trong óc. hoang hải...
Không gian đọng lại, trên mặt biển đột nhiên hiện lên hàng vạn hàng ngàn đạo hư vô kiếm ảnh. Thông qua linh hồn. hắn có thể thấy được chúng có đủ màu sắc árih sáng.
Mà theo ánh mắt hắn nhìn thấy, trong hư không sinh ra vô sổ cái khe màu đen như mạng nhện.
Công kích nhưvậy cũng tương tự với Vạn Kiếm Giai Không của Vô Song chiến với Liệt Không Kiếm Thuật của Kiếm Hoàng.
Hinh bóng cao lớn cua rThiên Thu Vô Ngân vẫn chắp hai tay sau lưng, quanh thân trống rỗng nôi lên một mảnh quang thải, khiến hắn nhin giống nhu một tiên đạo thân nhân.
Hai người giao kích, ánh sáng bốn phía nổi lên hàng vạn hàng ngàn vết lổm đốm, vô cùng tráng lệ.
Bốn phía xung quanh nơi hai người giao kích, không gian sóng gợn và những cái khe màu đen không ngừng xuất hiện, hình thành một hôi tử vong phong bạo, chấn động khắp phạm vi hoang hải mấy chục vạn dặm.
Trong hoang hải vắng lặng, hàng vạn đạo sóng lớn khiến mặt biển không còn vên ả.
Hoang hải vô danh này chứng kiến một trận chiến chưa từng có.
Rắc!
Tể - 1 _ A ^ A
Hình ảnh trong đâu Dương Phàm biên mât, hăn khởi động Truyên Tông Trận, sau đó đi tới Tâv Hải Vực.
Hỗ Phi và Dương Phàm gần như đồng thời xuất hiện ỡ Đạo Thiên Môn.
Đặc biệt là Hỗ Phi. một thân vêu khí kinh thiên hùng hồn khiến cả Bồng Lai Sơn lam vào lo lắng, bất an.
Ngay cả Đạo Hư Thiên Tổ cũng bị kinh động.
Tuy nhiên, Dương Phàm phát hiện bộ dáng Đạo Hư Thiên Tồ dường như có chút suy yếu.
Đồng thời với đó. ớ ngoài Vân Tiên Đảo triệu triệu dặm.
- Thiên Thu Vô Ngân, Tam Linh Hóa Nhất chi còn kém một bước cuối cùng là có thể đạt tới đinh. Mà đối thủ của hắn, trong linh hồn mang theo kiếm ý chí cường bất diệt, càng thâm bất khả trắc. Một trận chiến này cũng khiến người ta thật sự chờ mong.
Tư Đồ trường lão lại cười nói.
Một nữ nhân áo vàng với một thán tiên linh khí, phiêu nhiên đứng cạnh hắn, không hề dùng chút pháp lực nào cũng có thể lơ lửng giữa hư không.
Từ xa nhìn lại, tiên khi phiêu linh tuyệt trần này cũng không phải là thứ mà nữ nhân ở nhân gian có thê có được.
- Vô Song này đích xác đáng sợ! Kiếm Hoàng lúc trước, Ngay cả ta trực diện đổi kháng cũng roi vào hạ phong mà một trăm năm trước hắn không ngờ lấy yếu thắng mạnh, giết chết Kiếm Hoàng.
Một mùi rượu thom truyền tới. Người nói chuyện chính là Tửu Kiếm Tiên.
Bàng trướng lão cũng đi ra nhưng không nói gì cả.
Ngọc thủ cùa Hoàng trường lão nhẹ nhàng điểm ra, trên đinh đầu xuất hiện một quần sáng, phía trên hiện ra hai nam nhân đang đạp trên sóng biên.
Khi quầng sáng kia ngưng kết, chi thấy đoi mắt lãnh liệt cùa nam nhân áo trắng kia ngẩng đẩu nhìn tới.
Con ngươi kia băng lãnh như trời đêm, thâm thúv vô ngần, hiện lên một thanh Đoạn Kiếm hư vô.
Bị hắn đảo qua. bổn vị đại trưởng lăo của Vân Tiên Đảo cũng sắc mặt khẽ biến.
Bàng trướng lão và Lý trưởng lão sắc mặt trắng bệch, tim đập nhanh hơn, cảm thủ một cỗ hàn ý thấm đẫm linh hồn. • \ '
Bàng trưởng lão và Hoàng truớng lão liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hư không trên hoang hải chấn động, thiên uy ý chí vô tận và kiếm ý chí cường dung hợp. lôi điện đầy trời nôi khắp nơi, hình thành một cơn lốc xoáy không lồ.
Trong lốc xoáy này tràn ngập kiếm đạo ý chí mẻrih mông, vô kiên bất tồi, sinh sôi không thôi. Kiếm V bên trong cùng với những cái khe không gian đồng thời lóe lên.
Phốc!
Một thanh cự kiếm dài tời vạn trượng ngưng tụ thiên uy vô tận và kiếm ý chí cường không thôi, nổ ầm trên tròi cao.
Một khắc này, một cái khe không gian hình vòng cung xuất hiện, gần như chia cắt thiên địa thành hai nửa.
- Đây là Huyễn Thẩn Hư Thiên Kiếm mà Vô Song từng sử dụng để ám sát Tẩn Hoàng ớ Bác Dịch Thai.
Dương Phàm rời khói Bồng Sơn Đảo, trong đẩu hiện lên một mảnh hinh ảnh nhưng lại đột nhiên tan vỡ.
Trong lòng hắn khẩn trương, cấp tốcbay về phiến hoang hải kia.
- Hv vọng ta có thể tới kịp!
Dương Phàm và Hỗ Phi đểu bay về phưong hướng kia, Đạo Hư Thiên Tổ thấy vậy, cảm giác bất an cũng đi theo.
Nhưng trực giác nói cho Dương Phàm biết cuộc chiến giữa Vô Song và Thiên Thu Vô Ngân sẽ không kéo dài lâu.
Bởi vì từ sau khi tới Đại Tần. chức nghiệp của Vô Song chính là làm sát thủ. phong cách tác chiến chính là theo hướng một kiếm phán thắng bại.
-... Kiếm thứ ba như vậy, hẳn là Phá Hư Đoạn Kiếm, một kiếm không thể ngăn cản.
Dương Phàm hít sâu một hơi.
Mà ờ quầng sáng trên đinh đẩu bốn đại trướng lão Vân Tiên Đảo.
- Phá Hư Đoạn Kiếm!
Tiếng nói vừa dứt, Đoạn Kiếm trong tay Vô Song không nhin khoảng cách không gian, phốc một tiếng xuyẻn qua ngực Thiên Thu Vô Ngân.
Một khắc này, thời gian như đọng lại.
Khắp hoang hải, nước biển vên lặng không sóng, ánh sáng hôn ám.
Trên miệng Thiên Thu Vô Ngân tràn ra một vêt máu, nhin thanh Đoạn Kiêm đã xuyên qua lông ngực, chua xót cười:
- Biết rõ kiếm nhưng không cách nào có thể trốn tránh. Kiếm đạo ý chí ngươi lĩnh ngộ vuợt xa ta nghĩ tới.
Hai người đứng trên mặt biển, đối điện nhau, có thể cảm nhận được tiếng tim đập cùa đổi phương.
- Thật sự quá đáng sợ...
Trong mắt Tửu Kiếm Tiên và Bàng trường lão lộ ra vẻ sợ hãi.
- Với tu vi và trinh độ của Thiên Thu Vô Ngân lúc này, cho dù ta ra tay cũng không nắm chắc mười thành chiến thắng!
Trong mắt Hoàngtrưởng lăo không ngừng lóe ra dị quang.
- Hắn nếu khinh địch nhưvậyđã thất bại thi không phải là Thiên Thu Vô Ngân.
Tư Đồ trường lăo lại cười nói.
Bá!
Thân thể Thiên Thu Vô Ngân đột nhiên chia làm ba.
Ba thân hình này, trên ngực đều có một lỗ thủng.
Mặc dù là bất diệt thể nhưng không thể ngăn cản được việc máu tuơi đang không ngừng chảv ra.
Tuy nhiên, ba đại phần thân này có liên hệ độc đáo. không chi đồng thời gánh vác một kiếm này mà còn tăng khả năng phòng ngự cho nhau, tự dung hợp một mảnh thiên địa. hình thành nhất thể.
Ngay một kiếm vô kiên bất tồi. tịch diệt vạn vạt. Thiên Thu Vô Ngân cũng có thể gánh vác, cũng hóa giải được.
Rẩm™-
Rồi sau đó, hư không sau lưng và duới chân ba đại hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân chấn động, uy lực đáng sợ đạo nhập khắp thiên địa.
- Điểu này rất giống với ý cảnh Thiên Nhân Hợp Nhất của Tiên Hồng Quyết ta...
Hình ảnh trong đầu Dương Phàm lại thoát phá.
Hắn chi có thể dùng tổc độ nhanh nhất lao về phiến hoang hải kia.
Phi hành nửa nén hương, hắn còn cách phiến hoang hải này chừng mấy chục triệu dặm, tương đương với bể rộng vài Nội Hải.
- Chi sợ còn không kịp rồi...
Trong lòng Dương Phàm cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Mà đồng thòi, trong đầu hắn lại hiện lên một hình ảnh: Ba đại hóa thân cùa Thiên Thu Vô Ngân đã vây chặt Vô Song vào giữa, hai người triển khai một hỗi chiến đấu kinh tâm động phách.
Quá trình giao chiến cụ thể như thế nào thì Dương Phàm lại khôngbiết được.
Bời vì hắn có thể biết được chính là những hình ảrih hoặc một vài nét trong thiên cơ mà thôi.
Mà ở Vân Tiên Đào, với thực lực ngang với chân tiên, quầng sáng trên đầu Hoàng trường lão hiện lên cụ thể chi tiết cuộc chiến của hai người.
Ba đại hóa thân cùa Thiên Thu Vô Ngân cùng xuất thủ khiến thiên địa biến sắc, nhật nguyệt lu mờ, khắp thiên địa, hải vực cũng theo đó chấn động.
Vô Song bị kiềm chế gắt gao. chịu đựng sự oanh kích như bão táp, kinh thiên động địa.
Sắc mặt hắn lãnh đạm, trong mắt lộ ra một tia thống khổ và hưng phấn, thi thoảng kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng tràn đầy máu tươi.
- Không ngờ ba đại hóa thân cùa Thiên Thu Vô Ngân cùng ra tay đã có thể quán thông thiên địa. dung hợp nhiêu loại pháp tắc.
Tư ĐỒ trưởng lão ngạc nhiên thán phục!
Đám người Bàng trướng lão còn lại hoảng sợ. không thể tin nổi.
Dù sao những tu sĩ binh thường sau khi đạt tới trinh độ cao nhất, dẩn dẩn tiến vào đinh phong, con đường tham ngộ cũng Ngày càng tinh tế.
Cuối cùng có thể lĩnh ngộ được da lông pháp tắc của riêng mình, dung hợp linh hồn cảnh giới, khế hợp thiên địa sẽ đạt tới trình tự Độ Kiếp Kỳ.
Mà Thiên Thu Vô Ngân có ba đại hóa thân, mỗi cái đều tương đương bản tôn, đều tụ tìm hiểu nhung con đường khác nhau.
Khi hợp kích, dung hợp mấy loại pháp tắc, quán trong thiên địa, ngạo thị cổ kim!
Cho tới một khắc, thân hình Dương Phàm dừng lại khiến bầu trời chấn động kịch liệt, một đạo ngân hà chói mắt xẹt ngang thiên địa.
Đã xong...
Hắn thớ dài một hoi. trên mặt lộ ra vẻ vô cùng tiếc nuối và thất vọng.
Tuy nhiên, trong đẩu hắn lập tức hiện lên hai hình ảnh.
Một cái chính là: Vô Song cứng rắn đón đỡ một vòng oanh kích, trong miệng hậu máu, thân thể gần nhưbị đánh tan tành thành mấy mấy miếng.
Phốc!
Đoạn Kiếm trong tay văng về phía trước.
Thoáng chốc, ba Thiên Thu Vô Ngân đồng thòi bị Đoạn Kiếm xuyên qua.
Nếu hình ảnh có thể phán thành ba chiểu thì có thể nhìn thấy trong ngực ba Thiên Thu Vô Ngân đều có Đoạn Kiếm xuyên qua.
Chi một điểm khác nhau là một người bị Đoạn Kiếm đâm lút cán, một người bị đâm vào một nửa, một người còn lại chi bị đâm vào khá nông.
T r 7 7 ,, .2 'I., 1.7 ìsSÍỀ
Nêu đặt ba thân hình này xèp liên tiẻp và sát vào nhau, tương đương bị thanh Đoạn Kiêm xuyên thành môt xâu.
Nhưng sự thật không gian lại không như vậy! Ba Thiên Thu Vô Ngán vây ba phía Vô Song, hình thành thế tam giác.
Thân ỡ trên Vân Tiên Đảo, thân hinh Tư Đồ trướng lão chấn động, lẩn đẩu tiên lộ ra vẻ kinh hãi:
- Hắn vừa đột phá cực hạn kiếm đạo, đã hoàn toàn vượt qua pháp tắc không gian nhân giới rồi!
Vù
Cương phong nổi lên. Thiên Thu Vô Ngân vị Đoạn Kiếm xuyên qua, thân hình hơi lắc lư, lộ ra vẻ thống khổ. như đang hấp hổi.
Chẳng lễ một đại tông sư sẽ vẫn lạc nhưthế này?!
Nhìn tới hình ảnh đẩu tiên là Dương Phàm, tâm thẩn chấn động, có vài phẩn tiếc nuối, cũng có chút hv vọng đối với Thiên Thu Vô Ngân.
Bốn đại trưởng lão của Vân Tiên Đảo đểu lâm vào trầm mặc.
- Dương lão đại, sao thế?
Chi chốc lát, Hỗ Phi đã đuổi tới.
- Đã xong...
Dương Phàm thờ dài một hơi.
Giờ phút này, cuộc chiến đã chấm dứt. về phần thắng thua, không ai có thể khẳng định.
Hình ảnh thứ hai trong đẩu Dương Phàm khiến ánh mắt Dương Phàm lại sáng ngòi!
Tam Thanh Nghịch Diễn!
Ba đại hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân quát lớn như tiếng sấm. Ba cỗ lực lượng hoàn toàn bất đồng hình thành một hình tam giác với ba đinh là đinh đầu ba hóa thân.
Bỗng nhiên, ba đại hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân dung hợp nhất thể, hóa thành một cự nhân với ánh sáng ba màu.
Cự nhân này không chi tản mát ra ánh sáng ba màu mà còn quanh quẩn một tầng ánh sáng nhàn nhạt, mông lung. Một cồ khí tức nguyẻn thùy phát tán ra, khiến linh khí của khắp hải vưc nan rẩy.
_ Ẩ .... ,
Linh khí vô tận từ bôn phương vọt tới. thân hình mười trượng của cụ nhân nháy măt đã tăng vọt gấp mười, giơ tay nhấc chân cũng đủ khiến sơn băng địa liệt.
Nơi người cự nhân này đứng, không gian bốn phía dường như bất ổn, liên tiếp hiện lên những cái khe không gian.
- Chẳng lẽ lực lượng của hắn đã đạt tới trình độ cao nhất mà nhân giới có thể tiếp nhận?! Không đúng!
Tư Đồ trưởng lão lâm vào trầm tư.
Ầm một tiếng. Vô Song bị uy lực nguyẻn thủv vũ trụ kinh, thiên vĩ đại đánh bay mấy chục dặm, phun ra một búng máu. nửa quy trên mặt biên, bộ dáng như hấp hối.
Đồng thời với đó. hình ảnh trong đầu Dương Phàm vỡ vụn.
Trên thục tế, khi ngân hà chói mắt xẹt qua, cuộc chiến đã chấm dứt.
Hình hành trong đầu Dương Phàm chi là những hình ảnh phát sinh thêm.
Như vậy, kết quả cuối cùng của trận chiến có một không hai này là nhu thế nào?!
Dương Phàm không nghĩ tới trận chiến này tiến hành nhanh như vậy, thậm chí hắn còn không kịp chạy tới chiến đấu đã chấm dứt.
- Đã xong? Vậy lão đại có biết, ai là người thắng không?
Hỗ Phi hưng phấn mà vội vàng nói.
Dương Phàm bảo trì trầm mặc. tạm dừng một lát, không nói hai lời. lại phi về hướng vùng biển hoang vu nơi hai vị khoáng thế kỳ tài quyá chiến.
Vút!
Rất nhanh, Đạo Hư Thiên Tổ từ phía sau đuổi tới. sắc mật có chút suy yếu. trong lòng kinh hãi: "Thực lực hai người Dương Phàm này không ngờ đã siêu việt mình!"
Lại phi hành một đoạn thòi gian, phía trước là một vùng biển hoang vu.
Ánh mắt Dương Phàm thoáng ngưng. Vùng biển hoang vu kia trong tẩm nhìn đậy nên từng con sóng, ớ vị trí trung tám phảng phất như một lốc xoáy.
Mặc dù chiến đấu đã chấm dứt. mấy người vẫn cám ứng được một cỗ kiếm ý vô tận tràn ngập thiên địa.
Bá!
Thân hình Dương Phàm nhoáng lên một cái, biến mất tại chỗ.
Hỗ Phi cùng Đạo Hư Thiên Tổ cùng đểu thi triển thẩn thông Thuấn di.
Sau một lát. ớ một vùng hải vực bị đánh nát thành chán không, một nam nhản suy yếu vô lực ngồi xếp bẳng trên dải san hô.
Vị trí của hắn hẳn vốn là đáv biển sâu. nhưng hải vực xung quanh đã bị kiếm ý quét ngang thiên địa vạch ra. ớ trung tâm tồn tại một khí tràng không tiêu tan, khiên cho khu vực quanh thản tạo thành một vùng chán không không có nước.
- Thiên Thu Vô Ngân!
Ba người Dương Phàm đồng loạt nhìn chẳm chẳm vào nam nhân đang ngồi xép bẳng kia.
Giờ phút này. sinh cơ trên người Thiên Thu Vô Ngân gần như tiêu vong khô kiệt, chi dựa vào một tia ý chí cuối cùng duy trì thản hôn không tiêu tan, nhục thê bất diệt.
Từ một trinh độ nào đó mà nói, hắn đã đạp trên lẳn ranh sinh tử.
Nếu đổi lại là người khác, chịu đựng thương thế đáng sợ như vậy sớm đã mệnh tới suối vàng rồi.
Tuy nhiên Thiên Thu Vô Ngân chung quy là một đại tông sư tuyệt thế, đem sinh mệnh kéo dài giây lát.
- Vô Song đi nơi nào rồi, trận chiến này rốt cục ai thắng ai thua?
Hỗ Phi không kìm nổi hói.
- Trước cứu người đã rồi nói.
Dương Phàm cũng bất chấp ai thắng ai thua, một chướng vỗ vào sau lưng Thiên Thu Vô Ngân. Một cỗ sinh mệnh khí tức thuần túy cuồn cuộn rót vào trong cơ thể hắn.
Sau một lát. sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng. Thán thể cùng linh hồn của Thiên Thu Vô Ngân chịu đựng lực phá hoại quả thật là thiết tường không chịu nôi.
Trong mỗi một tấc da, mỗi một miếng thịt thậm chí mỗi một sợi lòng đểu tràn ngập một loại kiếm khí tuyệt cường ngạo thị thiên địa. Thậm chí đến tận giờ này Dương Phàm dường như có thê cảm ứng được kiêm V kinh thiên địa khiêp quy thân.
Vô Song, chẳng biết đã đi đâu.
Chẳng lẽ Thiên Thu Vô Ngân thắng, hắn bại?
Đoạn hình ảnh cuối cùng quyết định thắng bại, Dương Phàm cũng không nhin đến.
- Hoàn hảo. ngươi tới sớm, nếu không mệrih ta nguy rồi.
Thiên Thu Vô Ngân mớ mắt. hai mắt trong sáng như nước.
- Thiên Thu. rốt cục ai thắng?
Hỗ Phi rốt cục không nhịn nổi.
Đạo Hu Thiên Tổ cũng nhận thức Thiên Thu Vô Ngân, trong mắt cũng mang theo vài phẩn dò hòi.
Chi có Dương Phàm trầm mặc khôngnói. dường nhưđã đoán được đáp án.
- Thắng có vui gì. bại cũng có buồn gì!
Trên mặt Thiên Thu Vô Ngân giữ nguyên một loại cười nhạt muôn đời không đôi:
-Trận chiến này khiến ta được siêu việt, tìm hiểu trình tự càng cao. Tuy ta bại, nhưng lại phải cảm tạ Vô Song.
Vô Song thắng?
Hỗ Phi cùng Đạo Hư Thiên Tổ đểu lộ vẻ kinh hãi.
Dương Phàm chim vào trầm tư, nhái mày. trong mắt đột nhiên hiện lên một viên luân vô hình, nhin chẳm chẳm Thiên Thu Vô Ngân.
Thản hình Thiên Thu Vô Ngán chấn động:
- Ngươi...
Ngay sau đó, trong đẩu Dương Phàm hiện lên một hình ảnh:
- Tam Linh Hóa Nhất... Thật sự rất mạnh!
Sắc mặt Vô Song tái nhợt, thân hìrih gần như bị đánh tan nát, không thành hìrih dạng.
Ầm... Ẩm ầm!
Thái cổ cự nhân cao tới trăm trượng đứng ngạo nghễ trên không hài vực. nơi dừng chân Ngay cả không gian đêu hiện ra trạng thái không ôn định.
Đứng trước thán thể như Thiên Thẩn viễn cồ này. Vô Song nhỏ bé giống như con kiến.
Vô Song nửa quy trên mặt biển, đã không thể động đậy. thậm chí gần tới tử vong.
Trong mắt thái cổ cự nhân do Tam Thanh Nghịch Diễn tạo thành đẩy vẻ đạm mạc, nhìn xuống vùng thiên địa này, bao gồm cả Vô Song như con kiến.
Chi dựa vào một tiếng thét dài kia. một cỗ uy năng vũ trụ nguyên thủv bùng nổ trong khoảnh khắc khiến cho Vô Song hoàn toàn mất chiến lực.
Thua?
Trong mắt Vô Song không có sợ hãi, không có thất vọng, càng không có mất mát. Có chi là... Hưng phấn!
Giờ phút này Vô Song đã mất đi tất cả chiến lực, toàn thân tất cả lồ chân lông, da thịt, máu... đểu đang hung phấn, run rẩy.
Giờ khắc này, toàn thân hắn bao gồm cà máu thịt, nguyên khí sinh mệnh thậm chí là lực lượng tinh thẩn đểu như đang thiêu đổt.
Thiên Thu Vô Ngân với thản thể Thái cổ cự nhản hờ hững nhin hắn, không có lợi dụng lúc người nguy hại, cũng không có bất kỳ cười nhạo, chi có thê nhìn thấy một vẻ chờ mong cùng tôn trọng.
- Ngươi cũng rất mạnh, rất mạnh. Bất kể thắng bại. ngươi đáng giá Thiên Thu tôn trọng... Thắng lại vui gì. bại cũng có buôn gì. Chi mong sau trận chiến này, có cơ hội cùng Vô Song đạo hữu tham thảo luận bàn.
Không gian nơi Thiên Thu Vô Ngân đứng hiện ra vặn vẹo không ổn định, sụp đổ. không gian sóng gọn liên tục.
Không sử dụng bất kỳ lực lượng gì liền đạt tới mức độ khiến không gian khó thể chịu đựng, khó có thể tường tượng lực lượng hắn nắm trong tay.
- Tam Thanh Nghịch Diễn, hắn thật sự tham ngộ đến cảnh giớii đó. Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh, đại biểu quá khứ, hiện tại, tương lai. Nếu hắn thật sự có thể nghịch diễn Tam Thanh, chẳng phái là có thể nghịch diễn hồn độn!
Trong mắt Tu Đồ trướng lão lóe tinh quang.
- Còn chua đạt tới Đại Thừa Kỳ. lực lượng giờ phút này hắn có được dường như siêu việt Bán Tiên, Chân Tiên...
Nữ nhản áo vàng nói với vẻ khó tin.
Giờ phút này hoàn toàn không thể đánh giá trinh tự lực lượng của Thiên Thu Vô Ngân.
- Được... Thiên Thu Vô Ngân, nếu ngươi đã tôn kính đối thủ như ta. nhưvậy Vô Song tự nhiên phát ra một kích cuối cùng không hể giữ lại, nhất quyết thắng bại.
Thản thể đã tan nát của Vô Song vô cùng cố sức đứng lên.
Bỗng nhiên, tay hắn cẩm nửa đoạn kiếm gãy. toàn thán bốc cháy lên một đoàn hóa diễm ngân quang.
Kỳ tích sinh ra, trong nháy mắt nhục thân, tinh huyết, linh hồn, đoạn kiếm của Vô Song đểu thiêu đốt thành một đoàn quang cẩu. "Ngô... ông" một tiếng, hóa thành một đoạn kiếm gãy màu bạc kinh thiên triệt địa.
Xuy...
Khắp vòm tròi chấn động kịch liệt, chi thấy một dải sáng bạc chói mắt lướt ngang thiên địa. chợt lóe rồi mất.
Khoảnh khắc đó, toàn bộ Ngoại Hải vực phàm là nhân vật tu vi đạt tới Độ Kiếp trờ lên đểu nhìn đến một bóng kiếm màu bạc giống như trong suốt xẹt qua thiên hư.
Phốc!
Thái cổ cự nhân do Thiên Thu Vô Ngân biến thành bị dải sáng bạc kia xẹt qua, ngực bị đâm một lỗ thủng lớn, huyết quang cùng kiếm quang màu bạc phun ra. rồi sau đó đứng thăng bất động trên hư không một chóp mắt rồi ẩm ẩm đổ xuống.
Ằm ẩm!
Thái cổ cự nhân có thể so với Chán Tiên ầm ầm roi vào đáv biển vô tận. kiểm khí cường đại bốn phía cùng lực tràng trực tiếp gạt bó nước biển trong phạm vi vạn dặm thành chân không.
Thẳng đến khi Dương Phàm tới. hải vực phạm vi vạn dặm này vẫn là một vùng chân không, nước biển bổn phía cuồn cuộn cũng không thể tràn tới.
Xa xa nhìn lại giống như trong hài vực vô tận có một lốc xoáy thật lớn, một hố sâu không đáy.
Dương Phàm chậm rãi nhắm mắt. đua tay nhẹ nhàng sờ sờ, dường như có thể cảm nhận được kiếm khí vĩnh viễn bất diệt kia cùng với uy lực nguyên thủv tới từ vũ trụ thái cồ.
Đột nhiên, hắn ngồi xếp bẳng trên một khối đá san hô, nhắm mắt lại. vên lặng thể ngộ.
Trong đẩu TưĐồ trướng lão cùng Đạo Hư Thiên Tổ cũng hiện ra một số hình ảnh.
Mặc dù bọn họ không thể giống nhu Dương Phàm, mặc dù không tận mắt nhin thấy
nhung lại có thể ngộ như đích thản lạc vào cảnh giới kỳ lạ.
Nhưng là giờ phút này linh hồn bọn họ rung động, trong lòng thật lâu không thể binh phục.
Ánh mắt Đạo Hư Thiên Tổ ảm đạm, lão hiểu được rất rõ, lúc trước Thiên Thu Vô Ngân cùng mình tham thảo đại đạo đã đạt tới một độ cao mà chính mình không thể thăm dò.
Hỗ Phi cắn chặt răng, hai tay run rẩv.
Mặc dù thân là Thẩn thú siêu cấp. thiên phú lại kinh người, nhưng ớ trước mặt kỳ tài cùng với đại tông sư tuyệt thế, hắn vẫn hơi kém hơn một bậc.
Vô Song là luân hỗi mà đến. thản thể không phải tầm thường.
Nhưng là Thiên Thu Vô Ngân, theo như nói chuyện với đệ từ Hàn Kỳ của hắn, có thể phóng đoán được, thật lâu trước kia hắn cũng là một người thật bình thường.
Hỗ Phi đột nhiên nhớ tới một đoạn lời nói của Thiên Thu Vô Ngân trên Thượng cổ Bác Dịch Thai:
- ở thật lâu trước kia, vi sư mới vừa bước vào tiên đạo không lâu. Vào một lần đấu pháp với người trước mặt nhiêu người, bới vì tu vi khôngbăng đối phương mà bị thua, bị người đó làm nhục. Lúc ấy vi sư cúi người với hắn thật sâu. kính trọng thực lực của hắn, thua tâm phục khẩu phục.
- Nhưng là người đó làm nhục lão sư...
Đám người Hân Kỳ, Tẩn Hoàng khó có thể tin.
- Nhân phẩm, thân phận địa vị của đối thủ, quan hệ là bạn là địch, cùng ta có quan hệ gì đâu?
Thiên Thu Vô Ngân lạnh nhạt cười:
- Kỹ không bẳng người, ta liền kính trọng thực lực của hắn, chi vậy mà thôi. Không lâu sau. người kia bị ta chiến thắng, cũng bỏ lại thật xa. đến sau này ấn tượng nguời kia ớ trong đẩu ta dẩn dẩn mơ hỗ, mà nay ta thậm chí quên hắn tên gọi là gì. ở trong cuộc đời của ta. có rất nhiêu rất nhiêu người như vậy. Bọn họ bị ta vượt qua, mà ta cũng từng thật sâu kính trọng tài nghệ bọn họ.
Tấm lòng của Thiên Thu Vô Ngân đối với tài nghệ thành kính, đối với theo đuổi đại đạo. không người có thê so bì.
Dương Phàm ớ nơi đây tĩnh tu tìm hiểu, mà hố sâu chân không vùng biển hoang vu này duy trì không thay đổi. hình thành kỳ quan thiên cổ.
Ba năm sau. thương thế Thiên Thu Vô Ngân khòi hẳn, nhìn hài vực chân không chung quanh, binh thản nói:
- Nơi này. có lẽ sẽ vĩnh viễn duy trì trạng thái này.
Đạo Hư Thiên Tổ cùng Hỗ Phi cũng ớ lại nơi này tìm hiểu.
Kiểm ý muôn đời bất diệt cùng với lực lượng nguyẻn thủy của vũ trụ thái cổ vĩnh viễn quanh quần ớ một chỗ như thế.
- Thiên Thu tông sư. tiếp theo muốn đi đâu?
Dương Phàm mớ mắt. trong mắt thám thúy vô ngần.
- Trongmười năm, phi thăng thượng giớii.
Khóe miệng Thiên Thu Vô Ngán khẽ cười, ngẩng đẩu nhìn vòm tròi vô hạn, phảng phất nhưthấy được thế giới càng rộng lớn.
Phi thăng?
Đạo Hư Thiên Tổ cùng Hỗ Phi rung động.
Phi thăng, ớ trong miệng Thiên Thu Vô Ngân lại hòi hợt bâng quơ như vậy.
- Dương đạo hữu. Ngày sau, gặp lại ớ thượng giới.
Ánh mắt Thiên Thu Vô Ngân nhin phía Dương Phàm.
- Nhất định.
Dương Phàm hít sâu một hơi. giờ khắc này hắn cũng tự tin. phi thăng cách chính minh cũng không xa xôi.
- Đối tượng tiếp theo Vô Song khiêu chiến chính là Dương đạo hữu. Hy vọng hai vị có thê một lần nữa siêu việt.
Thán hình Thiên Thu Vô Ngân dẩn nhạt đi. biển mất không thấy.
- Dương lăo đại. Tiếp theo Vô Song sẽ khiêu chiến ngươi?
Hỗ Phi khản trương vạn phẩn nói.
- Sớm tại lúc Kiếm Hoàng chết, ta đã biết rồi...
Ánh mắt Dương Phàm binh tĩnh như nước, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
Ngay tại năm thứ ba Thiên Thu Vô Ngán ròi đi.
Dương Phàm đột nhiên mớ mắt. nhin thấy cảnh tượng ba thân hình cao lớn. đứng ngạo nghễ dưới kiêp vân, chịu đựng thiên lôi cuôn cuộn tẩy rửa.
Năm thứ tám, Dương Phàm hoàn toàn mất đi bất kỳ tin tức thiên cơ nào của Thiên Thu Vô Ngân.
- Hắn đi rồi...
Dương Phàm thớ dài thật dài.
Phốc... Ầm!
Cùng lúc đó, tầng phong ấn thứ tám tran áp trong cơ thể hắn, phá vỡ trong tiếng nổi lôi đình...
Vùng biển hoang vu vô danh ờ Nam Hải Vực.
Trong mấy chục năm gần đây, nơi này xuất hiện một hài vực chân không như hố sâu tròn không đáy, nước biên bòn phía cuồn cuộn mênh mông, chi có nơi này không một giọt nước.
Quan sát cự ly gần. giống như vực sâu không đáv, đầm rộng cạn khô.
Nhìn từ xạ lại như một lốc xoáy to lớn trong hải vực vô tận.
Trong hố chân không cực lớn này tràn ngập kiếm ý muôn đời bất diệt cùng lực lượng nguyên thủv của vũ trụ thái cổ.
Dưới hai cỗ lực lượng đan xen, phạm vi hổ chân không lớn này nghiễm nhiên trờ thành một vùng cấm địa. Cánh giới không tới Độ Kiêp Kỳ tiến vào trong sẽ bị mẻ lạc, lực lượng trong cơ thê tiêu tan khò cạn.
Cho dù cường già cấp Vực Chủ vượt qua một lẩn thiên kiếp, sau khi tiến vào trong đó đểu bị dọa sắc mặt trắng bệch, lập tức rời đi.
Nhưng là ớ nơi sâu trong hố chán không cực lớn này, một nam nhản áo xanh xếp bẳng trên đá san hô. nhắm mắt tĩnh ru, không đê ý chuyện bên ngoài.
Rốt cục vào một ngày, nam nhản phun ra một ngụm trọc khí, ước chừng giẳng co thời gian nửa nén hương.
Rồi sau đó, thân hình hắn trôi giạt không sức nặng, giống như lông vũ bay lên phía trên hố sâu, thì thào lẩm bẩm:
- Thiên Thu Vô Ngân đã phi thăng mà đi, nạv ta cũng mớ phong ấn tầng tám, cảm ứng được sự tôn tại của thiên kiếp, cũng dân dân tới gân. Xem ra thòi gian ta có thê ớ lại giới này cùng không còn nhiều.
Tâm thẩn Dương Phàm dung nhập Tiên Hồng Không Gian. Sau khi tấn chức cành giới Chứng Quá tiểu thành, lãnh địa vùng đất sống trong không gian lại được mở rộng đến phạm vi năm mươi vạn dặm.
So với lúc trước, trong địa bàn của Dương Phàm càng thêm sinh cơ. dân cư lại gia tăng rất nhiều.
Đám người hầu, linh thú Dương Phàm để lại trong này đã sinh sôi nảy nỡ vài đòi.
Ngoài ra. trong Thiên Lan tiên phủ cũng tăng thêm sức sống.
Trừ bó những người thân trọng yếu của Dương Phàm còn ớ lại trong tiên phù, ngoài ra bẳng hữu đệ tử ớ một sổ địa phương trong vùng đất sổng mớ động phũ, trớ thành động chủ một phương hoặc là chưởng quản một vùng lãnh địa.
Đương nhiên, Thiên Lan tiên phủ là người thống trị cao nhất thống lĩnh vùng đất sống.
về phẩn Tiên Hồng Cư của Dương Phàm, thì trờ thành một khối đất lành siêu nhiên nhất, một nơi chi giành cho hắn tĩnh tu.
Sau khi gặp mặt thản hữu. Dương Phàm hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nói:
- Trước khi phi thăng, vẫn còn một việc cuối cùng phải làm...
Trừ bó trận chiến với Vô Song không thể tránh khỏi. Dương Phàm còn muổn tiêu diệt hoặc là phong ấn u Ảnh Ma Chủ.
Ma Chủ này từ sau khi bị Dương Phàm vô tình thả ra khòi phong ắn Thiên Lan Điện, trong một giới này dậy nên khôngbiết bao nhiêu tai họa và rắc rối.
Cho nên căn cứ vào tầng nhản quả này Dương Phàm cũng không thể buông tha u Ảnh Ma Chú.
Ngoài ra, Dương Phàm còn cảm thấy hứng thú với một sự kiện cuối cùng tại nhân giới, đó là Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết.
Mặc đù rời Cửu u Bí Cánh đã nhiều năm như vậy, nhưng là từng có một thanh âm chua bao giờ biến mất khói nơi sâu trong linh hổn Dương Phàm:
- Trong thiên địa thất giới này. phàm là bất kỳ sinh linh nào có được Luân Huyết Châu, đều có hy vọng có được Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết mà ta luyện chế. Người có được nó. hắn sẽ trớ thành sinh linh hoànmv nhất thế gian, có được vô hạn khá năng thành tựu chí tôn thất giới...
Ngoài ra, trong phạm vi nhân giới này, đã không còn chuyện gì có thể khiến Dương Phàm sinh ra hứng thú.
Rời khói hố chán không cực lớn đã tĩnh tu mấy chục năm, Dương Phàm đi tới Đạo Thiên Môn, biết được Đạo Hư Thiên Tô đã tiến vào bế quan chiều sâu.
Vài vị hộ pháp Đạo Thiên Môn tự nhiên không dám ngăn cản Dương Phàm sử dụng Truyền tống trận.
Ngoại Hải vực hiện nay. cái tên Tiên Hồng Đạo Tổ kinh sợ bát hoang tứ hải, ngay cà cường giả đất liền đều có nghe thấy.
Trừ bó Cửu Thiên Long Hoàng thống trị tỉ ti yêu tộc Đông Hài Vực, dường như không còn người nào có thê nói hon hắn một bậc.
Dương Phàm thông qua Truyền tống trận trớ về Nam Hải Vực, phát hiện Hỗ Phi cũng rất dụng tâm tu luyện.
Từ sau khi biết được Cửu u Ma Đế là cừu nhản giết cha, Hỗ Phi tu luyện càng khắc khổ hơn lúc trước, tu vi tự nhiên là một Ngày ngàn dặm.
Dương Phàm cũng thòng qua Tiên Hồng chiếu rọi, ngẫu nhiên hiểu biết tinh huống của Thạch Thiên Hàn, cùng đua ra một ít trợ giúp.
Thạch Thiên Hàn những năm này ớ trong không gian ma vực kia không ngừng chém giết, cắn nuốt vô số ma hạch do thi thể ma vật lưu lại, không ngừng biến hóa. trờ nên mạnh
mẽ. Giờ phút này hắn cũng đạt tới tu vi Độ Kiếp hậu kỳ, nhưng thực lực gần như chi có thể miễn cưỡng chổng lại Hỗ Phi cùng cấp bậc.
Đối với tình huống của Thạch Thiên Hàn, Dương Phàm chi ngẫu nhiên lưu V một chút.
Hắn thật muốn xem thòng qua chém giết trong ma vực không gian này, có thể khiến Thạch Thiên Hàn tiến hóa biển mạnh mẽ đến trinh độ nào.
Hiện nay, toàn thân Thạch Thiên Hàn che kín hắc tinh lân giáp như long lân, độ cứng có thê so với Chân Long cùng cấp, hai tay như hô lang trảo, lưng mọc một đôi cánh, sau khi sải ra dài chừng hai trượng. Mỗi cách một đoạn thòi gian. Thạch Thiên Hàn đểu bị huyết quang trong không gian này buông xuống hút đi, tiến vào trong "Thành trì" phụ cận.
Theo tu vi gia tăng, hiện nay Thạch Thiên Hàn phải cần mấy trăm năm mới có thể "Trờ về thành" một lần.
Theo hắn nói, thành trì dạng này ớ trong không gian ma vực có rất rất nhiều.
Theo không ngừng đi sâu. tiến vào bán đổ cùng thành trì mới. cấp bậc ma vật phụ cận càng ngày càng cao. sau khi chém giết, ma hạch lưu lại đối với thân thể biến dị càng Ngày càng cường đại.
Dương Phàm đối với ý nghĩa tồn tại của không gian ma vực vẫn luôn phòng đoán.
Nếu Thạch Thiên Hàn tiến vào Đại Thừa Kỳ. sẽ tiếp tục ờ lại chỗ này hay là phi thăng?
Nếu là tiếp tục kéo dài phương thức chém giết này, cuối cùng có thể tiến hóa đến loại trinh độ nào. tu vi giớii hạn cao nhất nơi này là bao nhiêu?
... Vấn để này chi có thể chờ đợi Thạch Thiên Hàn từng chút thăm dò, ngày sau vạch trần bí ẩn.
Thông qua Tiên Hồng Không Gian, Dương Phàm có thể cung cấp cho Thạch Thiên Hàn một ít trợ giúp, tương đương với gian lận nho nhỏ.
Một ngày, ờ Thiên cẩm Nội Hải hơi chút bình lặng.
Trung tâm Thiên Lan Điện đổ nát thê lương, tám góc thủv tinh trì ờ quàng trường đểu có một pho thẩn tượng, cũng bao gồm thẩn tượng Bích Dao Vân Tiên năm đó đăvỡnát.
Nơi này, liên tục vài trăm năm đểu giữ vẻ yên lặng.
Nhưng đột nhiên chi nghe "ông" một tiếng, trong đó hai pho tượng đá bồng nhiên sáng lên, lóe ra hào quang tiên vân vạn trượng.
Nước biển bốn phía Thiên Lan Điện bói vậy mà trớ nên lay động mành liệt, thậm chí vì vậy mà chấn động Nội Hài này.
ở trong hào quang chói mắt. trong hai pho tượng đá hai "quang nhân" thân thể do dài màu xanh và đó tạo thành đi ra.
Hai quang nhân giốngnhư không có thật thể chân chính, thản thể từ dải sáng nửa trong suốt dân dân ngưng tụ thành thán thẻ máu thịt, hiện ra một lão đạo hông bào. một nho sinh áo xanh.
Lúc hai người này hiện thân, toàn thản tiên quang lưu chuyển.
- Hoàn hào. tế đàn Ngày xưa lưu lại vẫn còn. Nếu không vài vị Tiên Đế đại nhân muốn đưa chúng ta xuống dưới cũng tuyệt đối khó thành công.
Hai người thu liễm tiên quang tiên khí trên người, khóe miệng mim cười, quan sát tình huống không gian nhất giới này.
Trong lúc nói cười, lại lộ ra thân phận kinh thiên của bọn họ. không ngờ là "Tiên nhân" đến từ không gian thượng giới.
-Tề Thiên Phệ Huyết Đại Trận vẫn tồn tại như trước, tuy nhiên Cửu u Ma Đe kia bị phong ấn, không người có thê chống lại chúng ta. Phá trận này. chi là thời gian.
Hai gã tiên nhân nhìn nhau, thân thể mờ nhạt rất nhanh biến mất không thấy.
Cùng lúc Thiên Lan Điện xuất hiện trạng thái dị thường, Dương Phàm ớ Ngoại Hải vực đột nhiên sinh ra cảm ứng, hiện ra một tràng cảnh không trọn vẹn.
Hắn thấy được thủy tinh trì quen thuộc cùng với tám pho tượng, trong đó hai pho tượng bỗng nhiên lóe sáng một chút.
Hắn có thể "nhìn" đến. chi vẻn vẹn nhưvậy.
Trong thòi gian này, tin tức có liên quan đến Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết đã sớm truyền khắp nhân giới vài trăm năm.
Dương Phàm mơ hỗ đoán ra, nhân giới này sẽ sinh ra sự cố gì.
Một ngày này, Dương Phàm làm ra quyết định cùng Hỗ Phi đi đất liền.
Hắn ớ lại Ngoại Hải vực vốn tính toán chờ Vô Song khiêu chiến, nhung giờ phút này lòng có cám ứng liền quyết định đi đất liền, chém giết u Ảnh Ma Chú.
Khoảng cách đất liền với Ngoại Hải vực, vô cùng xa xôi.
Mặc dù đạt tới cảnh giớii của Dương Phàm cùng Hỗ Phi, muốn từ Nam Hải Vực bay về đất liền cũng phải cần thời gian một tháng.
Một tháng sau, hai người tiến vào một nơi hoang vu tại đất liền.
Dương Phàm phóng đoán muốn tới kinh đô hoặc Tiên Đạo Tông phải mất một hai ngày.
- Tiện đường đi Tiên Đạo Tông xem xem.
Tuy nhiên khi hai người chua tới Thiên Vũ Châu, trong thiên địa đã sinh ra dị tượng.
Ầm ẩm ẩm!
Trên chín tầng trời dải sáng xanh vả đó rung động cùng huyết vụ đẩv trời đan vào một chỗ. sinh ra lực lượng đáng sợ rung động một giới.
Rất nhanh, trong khu vực huyết vụ vô tận kia ngưng tụ ra hai vầng Huyết Nhật.
Ầm ẩm... Rắc rắc!
Dải sáng xanh và đò liên thù hợp kích, bộc phát ra lực lượng đáng sợ đánh nát thiên hư. mạnh mẽ xé mớ hai vầng Huyết Nhật ra một vết rách.
Rất nhanh hai vầng Huyết Nhật vết thương đầy mình, lại biến mất trong huyết vụ.
- Đây là chuyện gì xảy ra?
Hỗ Phi chấn động.
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng vô cùng. Vừa rồi hắn cảm ứng được có hai cỗ lực lượng tuyệt cường siêu việt nhân giớii, rõ ràng từ trong thiên địa bức ra hai vâng Huyết Nhật, rồi dùng thẩn thông cường đại đánh trọng thương.
Ầm... ỏng!
Mơ hổ, Dương Phàm phát giác lực trói buộc trong thiên địa đột nhiên rút đi.
- Ha ha ha... Thật tốt quá, không cần ước thúc lực lượng!
Hỗ Phi cười ha ha.
Dương Phàm chìm trong trầm tu ngắn ngủi, hít sâu một hơi:
- Xem ra hấp dẫn của Nghịch Thẩn Thuế Thiên Huyết này. Ngay cả Tiên nhản thượng giới cùng không chống cự được.
Hắn không cho rằng hai cỗ lực lượng có thể điên đảo càn khôn vừa rồi là cường giá nhân giới có thể có được. Lực trói buộc của Tể Thiên Phệ Huyết Đại Trận biến mất. khiến cường giả đại lục người vui mừng, kẻ lo lắng.
Nửa Ngày sau. hai người Dương Phàm tới trên không Tiên Đạo Tông.
Hắn vừa mới chuẩn bị liên hệ Tam Kiếm trướng lão. lại phát hiện khí tức Tiên Đạo Tòng này hoàn toàn khác ngày trước.
- Dương lão đại. Đám gia hòa của Tiên Đạo Thiên Tông Ngoại Hải vực không ngờ chiếm cứ nơi này.
Hỗ Phi ồn ào nói.
Thẩn thức Dương Phàm khẽ đảo qua, quả thực phát hiện đám người tông chủ Tiên Đạo Thiên Tông lúc trước đối chiến với mình đêu ớ đệ cửu trọng phong Tiên Đạo Tông.
- Thòi kệ.
Dương Phàm than thớ. không ớ lại. ròi khói Thiên Vũ Châu.
Tiên Đạo Tông cùng Tiên Đạo Thiên Tông vốn là một dòng, hắn sớm tuyên bổ rời khói tông này, hiện tại cũng không muốn nhúng tay vào việc của hai tông.
Tuy nhiên, nửa canh giờ sau khi Dương Phàm ròi đi.
Vài vị cao tầng Độ Kiếp Kỳ trớ lên của Tiên Đạo Thiên Tông đồng loạt đi vào một nơi cấm địa đệ cửu trọng phong.
Đệ cửu trọng phong này có nhiều cấm địa, đây chi là một trong số đó.
Tổng cộng sáu người quy lạy trước một pho tượng kim loại.
Bỗng nhiên trên pho tượng kim loại kia phát ra tử quang vạn trượng, thanh thế to lớn trực tiếp đánh bay hộc máu mấy người.
- Cung nghênh thượng tiên.
Đám người tông chủ Tiên Đạo Thiên Tông quy lạy dưới đất, nhìn lên một gã "quang nhân" tinh quang màu tím hiện lẻn phía trên pho tượng, cũng dân ngưng tụ thành nhản hình.
Tirih quang màu tím kia ngưng tụ thành một thiéu niên oai phong mặc giáp tím, giống như Thiên Thẩn.
Hắn lạnh nhạt đảo qua người quỳ lạy bồn phía, một tay vung lên. vài khối ngọc Thạch phát ra tiên linh khí rơi vãi xuống đất:
- Các ngươi có công rất lớn. đây là tiên Thạch thượng giới, ban cho các ngươi.
- Đa tạ thượng tiên. Cung nghênh Thiên Lan tiên nhân.
- Sai. bổn tọa không phải Thiên Lan tiên nhản.
Khóe miệng thiếu niên giáp tím nàỵ hiện lẻn một tia cười nhạo:
- Tuy nhiên, đông đạo Thiên giớii đêu gọi ta là Tử Lân Ngọc Thiếu.
Tử Lân Ngọc Thiếu?
Mọi người nghe vậy. đều ngẩn ra. rồi sau đó liên tục bái lạy.
- Bản thiếu buông xuống, trừ việc tranh đoạt Thẩn Huyết. còn có một mục đích... Chính là giết một người!
Ý cười khóe miệng Tử Lân Ngọc Thiếu biên mất. trong mắt lãnh quang tràn ra. sát khí bức người.

Tiên Hồng Lộ - Chương #718


Báo Lỗi Truyện
Chương 718/810