Chương 715 : Long trời lờ đất .


ở sâu trong Thủv Hồn Giới, lực lượng phong ấn tầng thứ tư phát ra như lũ cuốn!
Cỗ lực lượng này mạnh mễ tới độ đủ để khiến thân thể Dương Phàm tan nát.
Lực lượng phong ấn tầng thứ tư này nếu nháy mắt bùng nổ đủ khiến mấy vạn tu sĩ toàn Dược Thánh Tông đều hóa thành tro bụi.
Tuy nhiên, ỡ trên tầng phong ấn thứ tư này có một bảo tháp hình trôn ốc màu đen, nặng như núi. khiến cỗ lực lượng nàybị đè ép. hơn nữa ngăn cản lực lượng phong ấn bùng nổ.
Trấn Thiên Tháp là sản phẩm do Dương Phàm và Đặng Thi Dao cùng nhau luyện chế. tài liệu sử dụng hoặc là tới từ thượng giới hoặc là tài liệu cao nhất ỡ nhân giới, cứng rắn tới đáng sợ.
Khi lực phong ấn theo Thủv Hồn Giớii thẩm thấu ra, nó giống như một con sông gào rít, hóa thành ngàn vạn dòng nước, dũng mãnh tiến nhập toàn thân Dương Phàm.
Cỗ lực lượng này hoàn toàn được Dương Phàm khổng chế. hơn nữa sau khi tiến vào cơ thê thì bị ý cảnh vẫn Hoa biến thành ánh sáng ngũ sắc.
Đột nhiên, Dương Phàm có được lực lượng vô cùng vô tận chống lưng.
Dưới công kích của gần vạn tu sĩ, Dương Phàm vốn đã không thể chống đỡ nhưng árih sáng ngũ sắc quanh thân hắn đột nhiên bàng trướng, tăng lên gấp đôi.
Ánh sáng huyễn lệ đầy trời sau khi tiếp cận vẫn Hoa lĩnh vực thì nhanh chóng héo úa. tiêu tan.
Dương Phàm tuy rẳng nhìn qua vẫn già nua nhưng lại không vô lực như lúc trước.
Càng tinh tế là lực lượng phong ấn bùng nổ nhưng hoàn toàn bị Dương Phàm khống chế.
Việc hắn phải làm chi là tiêu xài lực phong ấn này.
Dù sao, mỗi tầng phong ấn giải khai thi lực lượng hắn có thể hấp thu được cũng rất nhỏ.
Ông™
vẫn Hoa lĩnh vực của Dương Phàm được lực lượng mênh mông chổng đỡ lại khuếch trương thêm một bước.
Một trượng, hai trượng, ba trượng, năm trượng...
Khoảnh khắc, lĩnh vực nẳm trong phạm vi bao phủ của ánh sáng ngũ sắc đã khuếch trương tới mười trượng.
7 11 -
Trong lĩnh vực mười trượng này. vạn vật đêu như hoa tàn, héo úa.
Đây không phải đơn thuần là một loại lực lượng, mà càng giống như quy lật tất yếu của vạn vật.
' ...
- Chi mới không tới một trăm năm mà không ngờ hăn lại cường đại như vậy!?
Khuôn mặt Bồng Sơn tán nhân lộ ra vài tia khiếp sợ và nghi hoặc.
Giờ phút này, Dược Thánh Tông đã có tới mấy vạn người tụ tập, số người tới xem náo nhiệt cũng là mấy chục vạn!
Có tới gần một vạn tu sĩ đang phát động công kích Dương Phàm.
Những tu sĩ này tu vi thấp nhất đểu là Hóa Thẩn Kỳ, trong đó có tới khoảng trăm tu sĩ là Hợp Thể Kỳ.
Cồ lực lượng này đủ để phá hủy bất cứ thế lục nào ớ nội lục.
Nhưng, đội hình khủng bổ với chiến thuật biển người thế nàt cũng không thể động tới thân Dương Phàm.
- Hắn chẳng những nắm giữ lực lượng pháp tắc độc đáo mà còn biến nó thành lĩnh vực! Điêu này dù là hạng tu sĩ Độ Kiếp Kỳ cũng rất khó làm được!
Bồng Sơn tán nhân và Vũ Nghiên âm thẩm trao đổi.
Mấy vạn tu sĩ tới xem náo nhiệt lúc này cũng há hốc mỗm mắt.
- Tuy nhiên, đã giết Vũ Dương con ta thì nhất định nợ máu phải trả bẳng máu!
Hàn quang lóe lên trong mắt Bồng Sơn tán nhân, sát khí lẫm liệt.
Mặc dù Vũ Dương là con hoang của hắn và Vũ Nghiên, ngoại nhân không biết nhưng dù sao Vũ Dương cũng là cốt nhục thân sinh của hắn.
Hơn nữa, sức hấp dẫn của Tụ Lôi Đinh cũng không thể kháng cự.
Bá!
Tiếng nói vừa dứt. Bồng Sơn tán nhân biến mất.
Đúng là thi triển thẩn thông thuấn di.
z . - Không được!
Săc mặt Vũ Nghiên đại biên, vội vàng ngăn cản.
Mặc dù thòi gian Bồng Sơn tán nhân tấn chức Độ Kiếp Kỳ còn lâu hơn nàng, thực lực cũng mạnh hơn nhiêu lắm nhưng nếu cận chiến với Dương Phàm thì hơn phán nửa sẽ phải chịu thiệt.
Nhưng đã quá muộn!
Thuấn di là sao?!
Nháy mắt đã có thể tới được mục đích!
Dương Phàm ngồi xếp bẳng tại chỗ, bỗng nhiên cảm nhận được một cỗ áp lực. từ không gian bốn phía đang áp tới. vẫn Hoa lĩnh vực cũng bị uy lực mạnh mẽ này khiến vặn vẹo.
Ngoại trừ cao nhân Độ Kiếp Kỳ. không ai có thể vận dụng lực lượng như thế này. trực tiếp đè ép không gian.
- Chịu chết đi!
Toàn thân Bồng Sơn tán nhân nổi lên thanh quang, cùng ánh sáng ngũ sắc của Dương Phàm giao nhau.
Nếu là người binh thường, nếu hãm vào nơi này chi sợ lập tức suy nhược mà chết.
Nhưng Bồng Sơn tán nhân vẫn ở mức độ nhất định triệt tiêu được vẫn Hoa lực.
Dù sao hắn cũng là cường giả Độ Kiếp Kỳ, đồng thòi cũng lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc, thậm chí còn mạnh hơn người vừa bước vào Độ Kiếp Kỳ như Vũ Nghiên nhiều lắm.
- Ổ?!
Nhưng như thế Bồng Sơn tán nhân cũng cảm thấy kinh hãi. Một chưởng cùa hắn khi đánh về phía Dương Phàm liên cảm thấy uy lực đã suy yếu tới độ không thê tướng nôi.
Mặc đù không lập tức tiêu tan nhưng thần thông công kích cùa hắn đã suy vếu rất nhiều, kể cả tốc độ lẫn lực lượng.
Đồng thời, một cỗ lực lượng khiến người ta lạnh, cả sống lưng thẳm thấu vào cơ thể hắn.
- Không ổn!
Bồng Sơn tán nhân cảm nhận được tinh khí thẩn của minh đểu suy yếu đi nhiều.
Mặc dù loại suy vếu này đối với hắn cũng không lớn nhưng lại khiến toàn thân hắn phát lạnh.
Theo xu thế này, nếu ờ trong vẫn Hoa lĩnh vực chừng mười tức thì sinh mệnh lực, pháp lực, và linh hôn lực của hắn sẽ phải suy yếu một phần mười.
Một phần mười ít nhất tương đương với hắn khổ tu một ngàn năm.
Nói cách khác, mỗi một tức thòi gian trôi qua, hắn sẽ tổn hại trăm năm thọ nguyên.
Điều này quả vô cùng đáng sợ!
- Còn không nhanh quav ra!
Thanh âm lo lắng của Vũ Nghiên rơi vào trong tai hắn.
Phốc!
Dương Phàm và Bồng Sơn tán nhân giao nhau một chưởng, lần này có lực phong ấn chống đỡ cho nên thán hình Dương Phàm chi nhoáng lên một cái. không bị đây lui.
Bồng Sơn tán nhân căn bản không chiếm được chút tiện nghi nào, ngược lại còn bị cỗ lực lượng vẫn Hoa tiến nhập cơ thể.
Chi là một tia dư ba nhưng nháy mắt khiến hắn cảm giác được sinh mệnh lực và tu vi nhanh chóng giảm xuống.
Chi nhât sát kia, pháp lực và thọ nguyên của hắn đểu bị giảm mất năm trăm năm.
Điều này gần như tương đương với toàn bộ thọ nguyên cùa một gã tu sĩ Kim Đan Kỳ.
Bồng Sơn tán nhân hoảng sợ, sắc mặt tái nhợt.
Hắn lúc này mới hiểu được vì sao với lực lượng cùa toàn bộ Dược Thánh Tông mà cũng không dám tới gân Dương Phàm, chi có thê dùng pháp thuật công kích từ xa. Ngay cả pháp bảo cũng không dám sử dụng.
Có thể nói, cận chiến gần người Dương Phàm là điều cực kỳ ngu xuẩn.
Hắn vừa mới chuẩn bị thuấn di rời đi thì phiến hư không này đột nhiên sinh ra một cỗ trọng lực huyển diệu.
Ầm!
Lực lượng này mạnh mẽ hút hắn xuống dưới, kế hoạch thuấn di lập tức thất bại.
Sau khi tẩn chức vẫn Hoa hậu kỳ, cảnh giới của Dương Phàm vô cùng cao, thẩn thông trọng lực vốn pha thêm một chút pháp tắc đă có thê gọi là trọng lực không gian.
- Không ổn!
Bồng Sơn tán nhân ở trong lĩnh vực đối phương lại gặp phải trọng lực không gian, không thểthuấn di ròi đi.
Trong lòng hắn hoảng sợ. Nếu không thể bò chạy nhanh, tu vi của hắn sẽ bị tổn hao rất lớn, thậm chí có nguy cơ cảnh giới bị rơi xuống.
- Ha ha ha... còn muốn chạy sao?!
Dương Phàm biến mất tại chỗ. sau đó đôi tay vươn xuống bên dưới, nắm được hai chân của Bông Sơn tán nhân.
vẫn Hoa lực liền xâm nhập vào trong cơ thể Bồng Sơn tán nhân.
Bồng Sơn tán nhân hoảng hốt. thanh quang trên người liền hiện lên một mành chân hòa màu trắng, hóa thành sóng lửa ập tới Dương Phàm.
Dương Phàm há mỗm phun một cái. một đạo quang diễm ngũ sắc gần như trong suốt liền xuất hiện.
Khai Quang Tịnh Thế Diễm!
Sau khi tấn chức vẫn Hoa hậu kỳ. Ngay cả Khai Quang Tịnh Thế Diễm cũng sinh ra biến hóa.
Ông một tiếng, Khai Quang Tinh Thế Diễm hóa thành một mảnh ám lưu màu trắng, ẩn ân hiện lên ánh sáng ngũ sắc, lập tức giao phong với chân hỏa Độ Kiếp của Bông Sơn tán nhân.
Sóng lửa hai màu trắng đò kia vừa mới tiếp xúc với Khai Quang Tịnh Thế Diễm liền nhanh chóng suy yếu, căn bản không cùng một đăng cấp.
Bồng Sơn tán nhân tâm thẩn tương liên, chi cảm thấy lực lượng linh hồn đang suy giảm nhanh chóng.
Nhưng Dương Phàm như đã sớm đoán trước, hai tay thuận thế ôm chặt lấy hắn.
Sau đó một mảnh lớn ánh sáng ngũ sắc lập tức bao phủ toàn thân Bồng Sơn tán nhân.
Tu sĩ đang công kích hắn ở xung quanh lập tức sợ tới ngâv người.
Đám người Vũ Nghiên muốn ra tay cứu giúp nhưng căn bản không có khả năng.
Bới vì Dương Phàm đã ôm chặt lấy người Bồng Sơn tán nhân, sợ ném chuột lại vỡ binh.
Càng quan trọng hon là vẫn Hoa lĩnh vực quanh thân Dương Phàm chẳng những không suy vếu mà lại đang khuếch trương ra phạm vị hai mươi trượng.
Giờ phút này. lực lượng phong ấn trong tầng thứ tu ờ Thủv Hồn Giới đang mạnh mễ phun trừo.
Dương Phàm thông qua việc khổng chế Trấn Thiên Tháp có thể điều tiết tốc độ phóng thích lực phong ấn.
Cho nên dù pháp lực của Bồng Sơn tán nhân mạnh hơn hắn rất nhiều cũng không thể giãv ra được.
Lúc đầu, Bồng Sơn tán nhân hét lớn một tiếng, thanh quang trên người bành trướng, hai chân dẫm xuống, sơn băng địa liệt.
Một trận dư ba đã giết chết mấy ngàn tu sĩ xung quanh, toàn bộ Dược Thánh Phong lắc lu muốn đô. Nếu không phải có đại trận thủ hộ thì chi sợ đã bị san thành đất băng.
Nhưng lực lượng kinh, thế hãi tục này nhanh chóng bị suy nhược, nhanh chóng tiêu tan.
Dương Phàm không làm gì cả, cứ thế quấn lấy hắn.
Mười tức sau, sự giãy dụacùa Vô Song đã có vẻ vô lực.
Hai mươi tức sau, cả người Bòng Sơn tán nhân tiêu tụy, tóc bạc trăng, căn bản không có sức mà phản kháng.
Bamuơi tức sau, Bồng Sơn tán nhân đã từ Độ Kiếp Kỳ rơi xuốngHợp ThểKỳ.
Năm mươi tức qua đi, Bồng Sơn tán nhân đã chì còn là da bọc xương, cả người khô quắt như cương thi.
Lúc này. Dương Phàm buông Bồng Sơn tán nhân với tu vi đã rơi xuống Nguyên Anh Kỳ, đang hấp hối.
Hắn không để ý, gỡ trừ vật giới chi của Bồng Sơn tán nhân ra.
Làm Đại đảo chủ, Bồng Sơn tán nhân thật sự có tubảnrất dàv.
Thịch!
Một cước đá bay Bồng Sơn tán nhân đi mấy trăm dặm, Dương Phàm cười lạnh nói:
- Dương mỗ sẽ không giết ngươi, cho ngươi nếm trừi một chút sự thống khô khi từ đinh phong rơi xuống vực sâu!
Lúc nay, tu vi của Bồng Sơn tán nhân đã rơi xuống kdk, sinh mệnh lực đã suy vếu tới tận cùng, thọ nguyên cũng không tới mấy trăm năm nữa.
Điều này khiến hắn còn thống khổ hơn cả chết.
Tinh hình nhưvậy khiến mấy vạn tu sĩ nơi này hít sâu một hơi khí lạnh, câm như hến.
Dương Phàm vẫn ngồi xuống đất như cũ, vẫn Hoa lĩnh vực lại tăng thêm một bước, bao phủ phạm vi trăm trượng.
Trong lúc này, Dương Phàm cũng nhanh cóng hấp thu pháp lực, chuyển hóa thành vẫn Hoa lực.
Rồi sau đó, Bồng Sơn Đảo lâm vào một mảnh đại loạn.
Vũ Nghiên để nhị đảo chù tiếp quản đại quyền triệu tập toàn bộ lực lượng chấp pháp, tiến hành chiến thuật biên người công kích Dương Phàm.
Trong lòng Dương Phàm mừng thầm, khống chế Trấn Thiên Tháp để lực lượng phong ấn tâng thứ tư lại phóng thích thêm một bước.
Ông một tiếng, vẫn Hoa lĩnh vực cùa Dương Phàm đã khuếch trương tới phạm vi ngàn trượng.
Cỗ lực lượng này được khống chế hiệu quả cho nên gần như dùng mãi không hết.
Dương Phàm không cổ kỵ, hoành hành Dược Thánh Tông.
Giờ khắc này, toàn bộ Bồng Sơn Đảo đại loạn tới độ nghiêng tròi lệch đất.
Gần mười vạn tu sĩ đang ỡ xa xa công kích Dương Phàm, toàn bộ đảo đểu bị non lắc.
Cứ nhu thế cho tới nửa tháng, lực lượng phong ấn tầng thứ tư mới tiêu xài được một nửa.
Dương Phàm cũng không chủ động giết nguời. chi yếu là do thiếu đi năng lực này. Hắn xông vào mật khố Dược Thánh Tông, cướp đoạt hết thảy bảo vật.
Chúng tu sĩ cao tầng Dược Thánh Tông lại đau lòng tới độ rơi lệ.
Vũ Nghiên hận không thể ăn tuơi nuốt sống Dương Phàm nhưng không dám vuợt qua giới hạn.
Sau khi cướp đoạt Dược Thánh Tông, Dương Phàm lại cướp đoạt phủ đệ của đảo chủ.
Gần mười vạn tu sĩ đuổi theo truy kích hắn mãnh liệt khiến toàn bộ Bồng Sơn Đảo đều náo loạn long tròi lỡ đất.
Đương nhiên cũng không thiếu những tu sĩ từ bên ngoài tới xem náo nhiệt.
Có tới mấy trăm vạn tu sĩ tới xem náo nhiệt, tất cả đểu vô cùng kinh hãi.
Loại tình huống cướp đoạt giữa thanh thiên bạch nhật, dưới công kích cùa vô số cường giả mà vẫn thoải mái đi lại dù là ở Ngoại Hải Vực cũng chua từng nghe thấy!
Dưới tác dụng của Trấn Thiên Tháp, lực lượng của tầng phong ấn thứ tư phát ra có điểu
tiết.
Lực lượng Dương Phàm dùng mãi không kiệt, triển khai vẫn Hoa lĩnh vực, lấy thân thể già cả vô lực hoành hành khắp Bồng Sơn Đảo.
Công kích từ xa của gần mười vạn tu sĩ không thể tiếp cận tới phạm vi ngàn trượng quanh thân hắn.
Còn mấy trăm vạn tu sĩ đang xem náo nhiệt thì há hốc mỗm mắt, kinh ngạc không thôi.
Cũng không biết chiếm đoạt được bao nhiêu tài liệu, linh bảo và bảo vật, Dương Phàm gật gật đẩu. Hắn cảm giác chuyến đi này đã thành công vượt mức.
Hắn vốn chi định tới nơi này nhiễu loạn một chút, coi nhưgiáo huấn Vũ Nghiên và Bồng Sơn tán nhân một cái mà thôi.
Sờ dĩ hắn chọn quét khắp Bồng Sơn Đảo là vì lực lượng phong ấn tầng thứ tu thật quá mênh mông, tiêu xài vừa p hải như thế này gân như là dùng mãi không kiệt.
Khi đã kéo dài tới thời gian một tháng, lực lượng trong tầng phong ấn thứ tư mới tiêu hao
hết.
Lúc này, VũNghiên đã liên hệ được với một Đại đảo chủ ỡ hải vực bên cạnh.
Nhưng vị Đại đảo chù này cũng cảm giác rất bất lực, không dám trực điện đổi kháng Dương Phàm.
Lúc này, Bồng Sơn tán nhân với tu vi giảm xuống còn Kim Đan Kỳ đã khô gầv như que củi, hấp hối năm ớ một góc. không ai đê ý tới.
Từng là lão tình nhân, Vũ Nghiên chi lãnh đạm liếc nhìn hắn một cái, sai người mang hắn đi. còn xừ lý như thế nào thì không ai biết đươc.
ắ
Một lúc này, một nữ tỳ xinh đẹp bay tới trước người Vũ Nghiên, tu vi Hợp Thê trung kỳ.
- Đã liên lạc được chua?
Ánh mắt Vũ Nghiên sáng ngời, truyền thẩn niệm hòi.
Nữtv này đáp:
- Đã liên hệ được với Mộ Dung thiếu chủ, hắn lập tức sử dụng Truyền Tống Trận tới nơi này cứu viện.
- Vậy là tốt rồi!
Vũ Nghiên khẽ thả lóng một hơi. đôi mắt lại nhìn Dương Phàm, thẩm nhủ:
"Đê xem ngươi còn đắc ý được tới khi nào?!"
- Ai, thân già rồi! xương cốt không linh hoạt được nữa.
Dương Phàm dựa vào quái trượng, bộ dáng hơi tập tễnh, vẫn Hoa lĩnh vực chậm rãi thu liễm, thân mình cũng bước dẩn ra khói Bồng Sơn Đảo.
Hắn muốn chạy?!
Chúng tu sĩtrênBồng Sơn Đảo không khòi thở phào một hơi.
- Dừng lại cả đi!
Bổng Sơn nhị đảo chủ lập tức hạ lệnh dừng công kích.
Hắn không dám đắc tội một nhân vật đáng sợ nhu thế này! Nếu đổi phương đã muốn đi, tất nhiên là muốn còn chưa được nữa là!
Đòi mi Vũ Nghiên khẽ nhíu lại, đôi mắt đột nhiên khẽ chuyển, âm thanh rơi xuống người Vũ Phức:
- Phức nhi, ngươi tiễn Dương đạo hữu một đoạn đường đi, tốt nhất khuyên giải hắn, bò qua một đoạn ân oán này đi!
- Vâng, nghĩa mẫu!
Vẻ mặt Vũ Phức hơi mừng rỡ, lập tức hóa thành một đạo lưu quang, đuổi theo Dương Phàm.
- Vũ cô nương?!
Dương Phàm có chút không ngờ, hoàn toàn thu hỗi vẫn Hoa lĩnh vực vào trong cơ thể.
- Dương Dược sư. để ta tiễn ngươi.
Vũ Phức thấy bộ dáng tập tễnh của Dương Phàm thì vội vàng đi lên đỡ.
Mấy chục vạn tu sĩ nơi này không khỏi kinh ngạc.
Thật sự khó có thể tướng tượng nổi người khiến cả Bồng Sơn Đảo đại loạn lại là một lão nhân tuôi đã xế chiêu, đến đi còn không vững.
- Nữ nhân này là ai?! Không ngờ tới gần Dương Phàm mà không bị ảnh hướng.
Tu sĩ bốn phía đều nhỏ to nghị luận!
Dương Phàm thong thả hành tẩu, cuối cùng hấp thu được không tới một thành lực lượng phong ấn.
Giờ khắc này. hắn đã hoàn toàn bước vào vẫn Hoa hậu kỳ.
- Dương Dược sư, ngài còn có thể biến lại bộ dáng trẻ tuổi Ngày trước không?!
Vũ Phức nhin lão già với đầy nếp nhăn bên cạnh, lo lắng nói.
Có thể trẻ lại hay không?!
Dương Phàm nghe vậy thì cuời nói:
- Điều này đổi với ta mà nói cũng không nhiều ý nghĩa. Dương mỗ đương nhiên phải khôi phục lại tuổi trẻ chứ. không làm sao có thể gặp lại thê tử của ta?!
Hắn không khói thẩm nghĩ nếu để đám người Đặng Thi Dao nhìn thấy bộ dạng già nua của minh lúc này thì khôngbiết sẽ có biêu tình như thế nào?!
Thê tử?!
Vũ Phức đang đỡ tay Dương Phàm, đôi mắt chợt tối sầm lại một cái, thậm chí Ngay cả mục đích lẩn đua tiễn này cũng quên mất.
Hai người dắt nhau đi, thẳng tới khi rời khòi Bồng Sơn Đảo. Không ít tu sĩ cũng âm thẩm đuổi theo.
Dương Phàm lại đang suy nghĩ xem Vũ Phức đưa tiễn mình là có mục đích gì?!
Vũ Phức trầm mặc hỗi lâu, rốt cục mớ miệng nói:
- Phức nhi biết giữa nghĩa mẫu và Dương Dược sư có chút hiểu lầm. ân oán. Nhung lẩn này Dương Dược sư đă cướp đoạt sạch sẽ Dược Thánh Tông, khiến Bổng Sơn Đảo náo loạn vô cùng. Phức nhi hv vọng Dương Dược sư có thể bò qua, tiêu trừ ân oán này.
- Hiểu lầm?!
Khóe miệng Dương Phàm nổi lên một tia trừo phúng, tinh quang chợt lóe lên:
- Giữa ta và nàng ta không có chút hiểu lầm nào cả, chi có địch cừu trực tiếp mà thôi!
Vũ Phức cứng lại, không biết bác bỏ như thế nào!
Bời vì sự thật là như vậy! Vũ Nghiên thèm muốn bảo vật trong tay Dương Phàm, xuất thủ chiếm đoạt, thậm chí cònuy hiếp người thân của hắn!
- Nếu là trước khi nàng ta uy hiếp thân hữu cùa Dương mỗ thì còn có một đường để hòa giải. Nhưng nếu nàng ta đã làm ra bước này. nhất định không còn đường sống nào nữa!
Dương Phàm cười lạnh một tiếng.
Trong lòng Vũ Phức lo lắng, lại không biết nên khuyên bảo như thế nào?!
- Được rồi! Vũ cô nương có thể trở về được rồi.
Dương Phàm tránh khỏi nàng ta, nắm lấy quái trượng, một minh ròi đi!
- Dương Dược sư, chờ một chút...
Khuôn mặt Vũ Phức trắng bệch, chi có thể nhin bóng dáng Dương Phàm rời đi mà không biết phải làm sao?!
Đúng lúc này. từ phía chân trời đột nhiên nổi lên một cột sóng lớn.
Một cỗ khí tức lăng lệ thấu xương bao phủ toàn bộ hư không.
Thân thể mềm mại của Vũ Phức cứng đờ, hoàn toàn không thể hít thờ. Nàng không biết rốt cuộc là cường giả bậc nào đích thân tới đây.
Thân ảnh Dương Phàm đang chậm rãi cất bước đột nhiên ngừng lại, toàn thân lạnh lẽo như bị vạn tiễn xuyên tâm!
- Ha ha ha... Dương Phàm, ngươi chạy sao nổi?!
Một thanh âm lãnh, liệt từ trong hư không vang lên. khuấv động toàn bộ mặt biển.
Phổc!
Dưới chân Dương Phàm nổi lên một đạo kiếm lãng rất lớn, xông thẳng lên cao ngàn truợng. khiến cả hải vực nổi sóng cuồn cuồn.
Hắn chi đạp một chân lên kiếm lãng kia. khí thế mạnh mẽ của nó lập tức suy yếu. hóa thành bọt nước văng khắp nơi.
Ngay sau đó.
Bá!
Một thân ảnh lưng đeo trường kiếm xuất hiện sau lưng hắn.
Chua ra tay, một cỗ kiếm ý đâm thẳng linh hồn khiến thân hình Dương Phàm dừng lại.
Trong vô hinh, huyển diệu lực bao phủ khắp không gian, hóa thành một thanh cự kiếm như găm thẳng vào thân ảnh hắn ớ giữa hư không.
Người tới hóa ra là một kiếm tu!
Trong lòng Dương Phàm chợt chùng xuống. Kiếm ý của đổi phương ẩn chắ huyển diệu và lăng lệ. Ngoại trừ Vô Song, còn chưa có ai có thê sánh được.
Nguời tới là một kiếm tu mặc thanh bào với kim văn, ánh mắt như kiếm, mũi cao. vô cùng anh khí.
Vò kiếm sau lưng hắn cũng vô cùng bất phàm, lưu quang lóe ra bốn phía.
Khi hắn buông xuống hải vực này. sóng biển lập tức như đọng lại.
- Các hạ là người nào?
Dương Phàm không xoay người nói.
Giờ phút này, dù chỉ một tia dị động, Dương Phàm thật có thể bị một kiếm xuyên tim.
Hắn cảm giác được người tới vô cùng đáng sợ. không phái là người mà Bồng Sơn tán nhân và Vũ Nghiên có thê sánh băng.
- Mộ Dung Phong!
Thanh âm lãnh liệt vô tình ẩn chứa sát khi nhu thực chất hóa.
Mộ Dung Phong?
Dương Phàm cũng khôngbiết lai lịch của người này.
- Mộ Dung Phong, chẳng lẽ là công tử của Vô Tuyệt Kiếm Hoàng, thủ lĩnh nhân loại Nam Hài Vực, Mộ Dung Phong thiếu chủ?!
Vũ Phức ờ cạnh đó sắc mặt lập tức đại biến, vô cùng lo lắng cho Dương Phàm.
Nam Hải Vực là một khu vực hồn loạn nhất cùa Ngoại Hải Vực, tồn tại cả vêu tộc và nhân loại.
Nhưng phe nhân loại và vêu tộc hình thành hai đại liên minh, cũng có cường giả cấp chí tôn cùa Ngoại Hài Vực tọa trấn.
Trong đóm, chí tôn vô địch của liên minh nhân loại chính là Vô Tuyệt Kiếm Hoàng, được xưng là đệ nhất kiếm tu Ngoại Hài Vực, xưng là Kiếm Hoàng.
- Con của Kiếm Hoàng?
Sắc mặt Dương Phàm biến đổi.
Hắn không biết Mộ Dung Phong nhưng Vô Tuyệt Kiếm Hoàng cha hắn là một cái tên
nhưsét đánh bên tai!
Dương Phàm hoài nghi vị Kiếm Hoàng hắn từng gặp ớ Thiên Lan Điện quả thật có thể là Vô Tuyệt Kiếm Hoàng, thủ lĩnh liên minh nhân loại ỡ Nam Hải Vực.
Nếu quả thật như vậy thi người này không thể trêu chọc được.
Phải biết Kiếm Hoàng chính là một gã kiếm tu, lại là một Tán tiên trong kiếm tu, có được Thất Tinh Trấn Ma Kiếm với thần thông hủy thiên diệt địa.
- Xin hỏi Mộ Dung đạo hữu tới chặn Dương Phàm lại là để báo thù cho Vũ Nghiên sao?!
Dương Phàm hữu khí vô lực nói.
- Đúng thể!
Thanh âm của Mộ Dung Phong rất hữu lực:
- Vũ đạo hữu và bản thiếu chũ là bạn cũ. Ngươi cướp đoạt sạch sẽ son môn của nàng ta thì ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Hơn nữa nghe nói trong tay ngươi có Tụ Lôi Đinh, là nhất giới côi bảo. Đợi sau khi chém giết ngươi, bản thiếu chủ có thê nắm chắc vượt qua hai lẩn thiên kiếp tiếp theo.
- Khặc khặc, Mộ Dung đạo hữu thật thẳng thắng!
Dương Phàm dường nhu rất tán thướng, sau đó đột nhiên nói:
- Xem ra... ngươi cũng là lão tình nhân cùa nữ nhân độc ác Vũ Nghiên kia...
- Cái gì?
Đòi mi Mộ Dung Phong nhưón lên, trong mắt hiện lên một tia tức giận:
- Ngươi dám làm nhục Nghiên nhi?!
Nghiên nhi?
Dương Phàm cười lạnh:
- Quá nhiên!
Vũ Nghiên này có thể chất kỳ diệu, tu luyện mị thuật vô thượng. Trên đời này, rất ít nam nhân có thể chổng cự được mị lực của nàng ta. đặc biệt là những nam nhân từng thân mật với ả!
. .. .J&Ẹ Ề, .. .
- Hãy bớt sàm ngôn đi! Hòm nay, bản thiêu chủ phải trong ba chiêu lâv thủ câp của ngươi!
Lời này vừa đứt, một đạo kiếm quang lạnh lẽo xẹt qua bầu trời.
Trong chốc lát, phạm vi trăm vạn dặm khắp hư không đều có thể thấy được một đạo kiếm quang hàn lãnh, nhu phá nát thiên không.
Thân thể Dương Phàm cứng đờ. thần tình hoảng sợ.
Hắn đã bị một kiếm xuyên qua người, máu tươi văng tung tóe.
Đều là tu sĩ Độ Kiếp Kỳ nhưng lực công kích của Mộ Dung Phong phải mạnh hơn Vũ Nghiên gấp mười lần.
- Ah
Vũ Phức bị dọa cho hoa dung thất sắc, thẩn tình hoảng sợ.
- Trinh độ kiếm đạo của ngươi thật sự không tồi, gần bẳng một người mà ta từng gặp...
Dương Phàm cười cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ thanh bảo kiếm đã đâm xuyên qua người mình.
Nếu không có vẫn Hoa lực, khiến lực đạo và kiếm uy giảm tới độ không bẳng một phẩn mười thì một kiếm này có lẽ đủ giết chết Dương Phàm.
Cái gì?!
Mộ Dung Phong hoảng sợ. Khi một kiếm của mình đâm thủng người đổi phương thì như lâm vào bùn lầy, lực đạo hoàn toàn tiêu tan.
Ngay sau đó hắn có một cảm giác khôngthoải mái.
Không tốt!
Hắn nhanh chóng rút thanh kiếm ra, phát hiện linh tính trên thân kiếm đã tiêu tan vài phẩn, giống nhu lâu quá thành lão.
Dương Phàm kêu lên một tiếng đau đớn, nhân cơ hội chữa trị thương thế trên người.
Lực công kích kiếm đạo cùa Mộ Dung Phong đã đạt tới trình độ đủ để thương tổn Dương Phàm.
- Xem ra. nguơi so với người kia thật kém quá xa. XV
Thương thế Dương Phàm nháy mắt đã khôi phục, giờ phút này lại nhớ tới Vô Song.
Bất diệt thể?
Sắc mặt Mộ Dung Phong ngưng trọng. Xem ra hôm nay muốn chém giết người này nhất định phải sử dụng bí thật áp đáy của minh!
Nghe lời nói của Dương Phàm, trong lòng Mộ Dung Phong không phục, cười lạnh nói:
- Phóng nhăn toàn Ngoại Hải Vực, có thể khiến bản thiếu chủ thẩn phục trên mặt kiếm đạo thì chi có phụ thân ta - Kiếm Hoàng.
- Đã như vậy! Hắn sớm muộn gì cũng sẽ tim tới phụ thân ngươi!
Dương Phàm cười quỷ dị rồi thở phào nói:
- Thật có lỗi, Mộ Dung công từ! Dương mỗ hiện tại không muốn giao đấu với ngươi. Ngươi nếu lại ra tay, trong ba mươi kiếm sẽ khiến linh tính pháp bảo ngươi tôn hao thêm mà thoi.
- Ha ha ha... Buồn cười! Ngươi nếu có thể tiếp được Liệt Thiên Kiếm của ta rồi nói lời này cũng không muộn!
Mộ Dung Phong cười lạnh, trên bàn tay ngưng tụ một Kiếm ảnh màu bạc thuần túy được cấu thành từ không gian sóng gợn.
Dương Phàm chấn động, toàn bộ kiếm ảnh này không ngờ đều được cấu thành từ không gian sóng gợn, vô cùng khủngbố.
Không gian sóng gợn vốn là một tồn tại đủ để tiêu tan vạn vật, giờ phút này ngưng tụ thành kiếm khi lực công kích căn bản không thê tường tượng nổi.

Tiên Hồng Lộ - Chương #715


Báo Lỗi Truyện
Chương 715/810