Chương 705 : Tông sư chi chiến (Trung)


Tinh không mãi mãi tối đen.
Hai pho tượng đá thượng cổ đầu đội trời chân đạp đất. nồi bật trên không gian tối đen, xa xa đổi diện nhau, khí thế bàng bạc mênh mông, uy thế chấn nhiềp kim cồ.
Giờ phút này, trên đirih hai pho tượng đá. mỗi tượng một nam nhân khoanh tay đứng ngạo nghễ, thân ảnh của họ cao ngất vĩ ngạn, taỵ áo không gió mà tự lay động, tiếp tục trận chiến số mệnh kéo dài trăm vạn năm nay chưa kết thúc.
ở thức thứ tư "Số Mệnh Quyết Đấu" trong bàn cờ, Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân đã kích phát lực lượng và ý thức của hai nhân vật thẩn thoại thượng cổ: Tiên Tẩn Thủv Hoàngvà Bách Tộc Man Vương lưu lại.
"Ầm!"
Lôi quang kinh thế hủy diệt, xẹt qua trên không trung và chung quanh hai người, tản phát ra khí tức hủy thiên diệt địa.
Toàn bộ bầu trời chỗ bàn cờ. truyền đến tiếng nổ "ầm ầm", hào quang óng ánh xoay quanh hai pho tượng đá, làm nổi bật như cự thần thời thượng cổ.
Các cường giả trên Bác Dịch Thai tức thì cảm nhận được một cổ áp lực, cả một đám như ngừng thớ.
Đồng thời, ớ dưới cảrih quan hoành tráng của hai đại tông sư tiếp tục trận chiến số mệnh, tận đáy lòng lại nảy sinh một loại chờ mong và nôn nóng khẩn trương.
ờ dưới hoàn cảnh hai người dung hợp ý chí tinh thần tượng đá, kinh động hoàn toàn bầu không khí vô hình của thiên địa tại trường, sinh ra tranh phong và va chạm kinh tâm động phách.
Từng đạo lôi quang hủy diệt đủ để diệt sát Vương hẩu Phủ chủ kia. chính là tạo thành ở dưới bầu không khí trận giao phong.
Ngay cả đẳng cấp như nhị hoàng, cũng không có nắm chắc ớ dưới lôi quang hủy diệt đáng sợ bực này, còn có thể may mắn tồn tại.
Mà hết thảy phát sinh này. chẳng qua là giao phong tinh thẩn giữa Thiên Thu Vô Ngân và Dương Phàm sau khi dung hợp cùng thần tượng thượng cổ mà ra.
Ngay sau đó. lôi quang lan tràn trên vũ trụ tinh không kia biến mất. xuất hiện phút an bình ngắn ngủi.
Mọi nguời lúc này mới thớ dốc một lát.
Nhưng an bình cũng không kéo dài bao lâu. hai người đứng sừng sững trên đinh tượng đá. tay áo bay phất phới.
"Vù vù!"
Một cơn gió lốc ào tới nuốt chửng thiên địa, trong lúc hai pho thần tượng nổ vang, thần tượng thượng cổ nặng hàng ti cân cũng theo đó lay động, hiện ra trạng thái không ổn định.
Dưới tình huống như vậy. Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân, gần như là cùng một lúc mớ to mắt, người trước ôn hòa thân thiết, người sau bình thản hờ hững, trong mắt đều lóe ra một tia sáng như tia chóp.
"Ầm!"
Dương Phàm giậm một chán xuống, tượng đá Man Vương kinh thiên khổng lồ dưới chân, trong nháy mắt ổn định lại.
Cám giác đó trông giống như Dương Phàm cùng tượng đá Man Vương đã trớ thành một chinh thể.
Thiên Thu Vô Ngân giơ lên một bàn tay. vạch nhẹ trong hư không một cái. giữa bàn tay nhung lại hiện lèn vầng hào quang âm dương đan xen vào nhau, khiến tượng đá Thủv Hoàng đang lay động, chợt ôn định.
Mọi người từ xa xa trên bàn cờ, trông thấy tình trạng này đều kinh hãi khiếp sợ.
Ai cũng không thể đánh giá được, sau khi dung hợp tượng đá thượng cổ hai người đã đạt tới đẳng cấp nào.
"Tinh khí thần của họ dung hợp cùng ý chí cường đại trong tượng đá lưu lại, trên trình độ nhất định nào đó, đã có thể nắm trong tay lực lượng ẩn chứa trong tượng đá nặng hàng ti cân này. Hiện tại cho dù là cường giả Hợp Thẻ Kỳ bình thường, ớ trước mặt bọn họ cũng không có sức phản kháng." Yêu Hoàng chăm chú nhin hai người trên không trung tối đen, sắc mặt ngưng trọng trước nay chưa có.
- Bọnhọnhưthế nào còn chưa đảnh vậy! Ta cũng quá nôn nóng rồi đây!
Hỗ Phi thẩn tình hung phấn, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong và nôn nóng.
Còn chua có bắt đầu đánh, mà đã có khí thế lớn như vậy, nếu thực sự đánh nhau, cảnh tượng sẽ kinh thiên động địa đến mức nào?
- Không! Xem như họ đã giao phong rồi!
Vô Song lắc đâu nói. trong đôi mắt cũng lóe ra vài phán hưng phấn.
Đã giao phong rồi?
Đám người Hỗ Phi ngẩn ra. nhìn không ra.
- Hai người họ cùng thẩn tượng thượng cổ dưới chân mỗi người, đã là một cái chinh thể. Lúc ban đầu sinh ra lôi quang, là trận giao phong của khí tràng tinh thẩn. Sau đó bùng nổ cơn gió lốc, cũng là trận đọ sức sau khi dung hợp huyền ào pháp lực. Vừa rồi hai pho thần tượng lay động, là dư ba sau giao phong. Nếu ai không khống chế được tượng đá dưới chân mình, sẽ mất đi lực lượng ý chí tinh thản chống đỡ trong đó. chăng khác nào bị thua.
Thiên Ma Môn chủ, chậm rãi lên tiếng, nói ra giải thích của bản thân.
Những người khác trên Bác Dịch Thai nghe vậy. không khói bừng tinh hiểu ra.
Mặc dù với lịch duyệt cùng độ cao của họ. cũng khó có thể tường tượng, trận giao phong
giữa hai người có thể đạt đến mức độ cao huyển bí như thế.
Đúng lúc này. trên vũ trụ tinh không tối đen truyền tới hai tiếng nổ vang.
"Ầm! Ẳm!"
Trong khoảnh khắc lúc đó. Dương Phàm tung ra một chướng một quyền công kích tới. hư không dưới chấn động sinh ra sóng gợn dao động không gian khủng bổ.
Trong bóng đêm. chi thấy một vùng lửa sáng màu đó phạm vi trăm trượng cùng một mảng lôi long màu tím kèm theo sấm sét nổ vang, đan xen vào cùng một chỗ, mành liệt công kích đến phia Thiên Thu Vô Ngân.
Thiên Thu Vô Ngân thẩn sắc chợt ngưng trọng, tay áo bào vung lên xoay tròn, xuất hiện một cái lốc xoáy màu xanh thần bí, bên trong lắp lóe một cái động khẩu tối đen như mực. truyển đến một lực hút mành liệt, đồng thòi trong nháy mắt mớ rộng gấp trăm gấp ngàn lẩn, thôn thiên phệ địa. cắn nuốt hết lực lượng cực nóng cuồngbạo kia.
Trong trường hợp đó, dưới dung hợp của hai loại lực lượng cuồng bạo của Dương Phàm, sinh ra uy lực sao có thể đơn giàn nhưthế?
"Ầm!"
Lốc xoáy màu xanh chấn động, lay động dữ đội. tượng đá dưới chân Thiên Thu Vô Ngân loạng choạng một cái,.
Thiên Thu Vô Ngân vung một tay lên. lại làm cho tượng đá ổn định, đồng thời hắn há mỗm phun ra một chuỗi trường hà màu xanh.
Trường hà màu xanh kia tràn ngập kiếm khí sắc bén cuồng bạo. sinh ra một mảng sóng gợn không gian đầy kiếm khí, với khí thế cường đại "vô kiên bất tồi", đánh tới trước mặt Dương Phàm.
"Không ngờ hắn còn tinh thông kiếm đạo?" Ánh mắt của Vô Song sáng lên. với độ cao của hắn, dĩ nhiên có thể nhìn ra trình độ kiếm đạo của Thiên Thu Vô Ngân, ít nhất đạt tới cấp đại sư.
Đổi mặt với công kích mành liệt như thế. Dương Phàm hơi biến sắc. Hồn Căn trong cơ thể chợt phát ra một vầng hào quang màu vàng lấp lánh, dung hợp cùng toàn bộ tượng đá Man Vương.
- Hắn không né tránh sao?
Mọi người đểu cả kinh kêu lên.
Mắt thấy kiếm khí cuồn cuộn tấn công mà đến. toàn bộ tượng đá thượng cổ nổi lên một vầng hào quang vàng ánh, phía bên ngoài ngưng kết thành một tầng tinh thể màu đất. vừa dày vừa kiên cố, thậm chí lóe sáng óng ánh như kim loại.
"Keng! Keng! Keng!..."
Kiểm khí cuồn cuộn mang theo sóng gợn không gian hung hăng công kích tới trước người Dương Phàm, bắn tung tóe ngàn vạn đốm lửa. đồng thòi truyền đến tiếng sắt thép va chạm nhau, khiến cho người ta đinh tai nhức óc.
Bên ngoài thán tượng đá Man Vương và Dương Phàm, dưới kiếm khí cuồn cuộn rít gào tấn công liên tục. dẩn dẩn xuất hiện một số vết rạn nứt.
Chờ thế công sắc bén này qua đi, tượng đá Man Vương nhoáng lên một cái. rất nhanh ổn định lại.
Ngay sau đó, tinh thể màu đất bên ngoài thân hai người, bùng nồ vỡ ra. hóa thành hàng ti tia sáng màu đất. cuôn cuộn mãnh liệt, khí thế dỡ núi lắp sòng cuốn tới bao phủ cả Thiên Thu Vô Ngân và tượng đá trong đó.
Thiên Thu Vô Ngân phất động hai tay áo. một luồng khí tối đen như mực xen lẫn vô số đao gió, ỡ bên ngoài hình thành một bức tường phòng thủ kiên cố.
"Ầm! Ẳm! Ầm! Ẳm!.
Hàng ti tia sáng màu đất công kích đến va chạm vào màn khí tối đen kết hợp cùng đao gió ngưng kết thành bức tường phòng hộ. vang lên tiếng nổ "ầm ầm".
Khoành khắc bùng nổ đó. một tràng tiếng nổ vang, sóng khí cường đại hình thành dòng nước lũ lan ra bốn phía Tinh Hà vô hạn.
Hai pho tượng đá nặng hàng ti cân lay động mãnh liệt, ỡ dưới khống chế của hai người, kiên trì cầm cự trong nước lũ, mới không trôi đi.
Kỳ quái chính là hai người trong khi giao chiến, vẫn không sử dụng pháp bào, thậm chí không có tính toán trước sau.
- Dương lão đại như thế nào không sử dụng Chí Bào Long Khí? Bẳng không có cơ hội chiếm giữ ưu thế!
Thanh Vũ khó hiểu, thấp giọng nhỏ nhẹ nói.
Đa số mọi người đểu khó hiểu như vậy.
Trước mắt chi thấy hai người đứng sừng sững trên tượng đá thượng cồ, tiếp tục trận chiến số mệnh, đánh cho long tròi lỡ đất. nhật nguyệt thất sắc.
Cùng so sánh, các trận chiến giữa các Vương hầu lúc trước hoàn toàn bé nhỏ không đáng
kể.
Ngay cả trận đại chiến giữa nhị hoàng đó, so sánh với giờ phút này lực lượng đại địa núi sông trong khoành khắc có thể mai một, cũng đúng là đệ tử so với sư phụ.
- Nếu Dương Phàm sử dụng Chí Bảo Long Khí. sẽ làm cho trận luận bàn lẩn này mất đi ý nghĩa. Bới vì bọn họ theo đuôi không phải là thắng bại.
Vô Song nhìn chẳm chẳm vào trận đại chiến giữa hai người xưa nay chưa từng có. trong mắt dường như lộ ra vài phán hướng tới.
"Theo đuổi không phải thắng bại?" Tâm thẩn Yêu Hoàng chấn động, chăm chú nhìn cà khu vực bị sóng gợn không gian kia dòn dập ặp tới, quả thực khó có thẻ hiêu nôi.
ờ dưới tình huống thêm vào lực lượng ý chí tinh thần của hai pho tượng đá thượng cổ,
trận chiến đấu giữa hai người, đã vượt xa cấp độ của bọn họ.
"Ầm!"
Ngay lúc đó, tinh không chấn động, chi thấy trong tay Dương Phàm hiện ra một đoàn mặt trời đỏ rời tay mà đi.
Trong phút chốc, mặt trời đó kia bùng nổ phát ra khí tức cấm kỵ, bạo phát, hình thành một vòng ngọn lửa lốm đốm vàng, rồi hình thành vầng mặt trời thái cổ!
Một luồng gió lốc hủv diệt màu đó thẫm, lấy vầng mặt trời thái cổ làm trung tâm, hóa thành màng lửa rít gào. tấn công tới hướng Thiên Thu Vô Ngân.
Giờ phút này. Dương Phàm khổng chế Hồng Nhật Phẩn Thiên, đã đạt tới cảnh giớii hoàn toàn mới. có thể khống chế được phương hướng bùng phát của nó.
Thiên Thu Vô Ngân sắc mặt chợt ngưng trọng, hiện lẻn một tia kinh dị và khẩn trương.
"Phù!"
Chi thấy trong tay Thiên Thu Vô Ngân xuất hiện một cái quang cẩu băng màu lam sáng lóng lánh. Dưới tốc độ nhanh xoay tròn, "
vù" một tiếng, hình thành một cái lốc xoáy băng giá thôi quét thiên địa.
Hai con lốc xoáy húy diệt va chạm cùng một chỗ. sinh ra luồng khí lưu hủv diệt màu đen đáng sợ quét ngang tinh không.
Luồng khí lưu hủv diệt màu đen đó. mang theo nguy cơ tử vong cũng nhẳm về phía cà hai người.
"
Không xong!"
Dương Phàm thẩm la lên. lực lượng ẩn chứa bên trong luồng khí lưu húy diệt màu đen kia, thật có thê làm cho hai người rơi vào tình huống vạn kiếp bất phục.
Cùng một lúc. tầng ngoài tượng đá dưới chán hai người xuất hiện hiện tượng bong tróc. Dưới luồng khí lưu hủv diệt khủng bố do lốc xoáy va chạm sinh ra, dập dòn ỡ xa xa, mắt thấy sẽ quét tới vũ trụ tinh không.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, cùng một lúc giậm mạnh tượng đá thượng cổ dưới chân.
"
Ầm" một tiếng, hai pho tượng đá to lớn chấn động một cái, rồi cùng một lúc xông tới va chạm vào đối phương.
- Sao lại thế này?
Mọi người phía dưới đều khiếp sợ vạn phần, mắt thấy hai pho tượng đá va chạm vào nhau, sinh ra một luông lốc xoáy uy lực hoàn toàn trái ngược cùng khí lưu húy diệt màu đen kia, khiển cho tinh không nổ vang chắn động.
Không bao lâu. chi nghe "
ẩm" một tiếng, hai pho tượng đá thượng cổ dường như có lực hấp dẫn lẫn nhau, dung hòa cùng một chỗ.
Mà phía trước luồng khí lưu màu đen huy diệt thiên địa kia. cũng theo đó biến mất. Hai người đồng thời vượt qua nguy cơ, sống sót bình yên từ trong tử vong tuyệt cảnh.
Tuy nhiên, ớ mặt đất chỗ hai pho tượng thượng cổ va chạm nhau, mơ hỗ hiện ra một khe nứt màu đen.
Đó dĩ nhiên là "
khe nứt không gian" có thể nuốt chửng, chôn vùi vạn vật.
Cái gọi là khe nứt không gian, chính là khi lực lượng cường đại đến mức xé rách không gian, sau đó sẽ sinh ra khe nứt khủng bố.
Cồ lực lượng này do hai lẩn va chạm sinh ra, không ngờ đạt tới mức độnhưthế.
Nghe nói. ngay cả cường giả Hợp Thể Kỳ, Độ Kiềp Kỳ, lực công kích của họ cũng không thể cường đại đến mức độ sinh ra khe nứt không gian.
Sách cổ ghi lại, chi có Bán tiên Đại Thừa Kỳ không tồn tại ớ giới này, hoặc là Tán tiên Ngoại Hải Vực trong truyền thuyết. mới có được thực lực này.
- Đây còn là chiến đấu sao?
Hàn Kỳ chấn động đến thất thẩn.
Tinh khí thẩn của hai đại tông sư dung hợp cùng tượng đá nhản vật thẩn thoại thượng cổ, đã nắm giữ lực lượng và huyền ào cao thâm đến mức trong giao đấu. tùy thời có thể làm cho chính họ rơi vào tình huông "
vạn kiếp bất phục".
Vừa rồi, Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân ớ dưới tình hình đó đã ăn V cực kỳ vi diệu, hóa giài được nguy cơ tử vong.
Khi nguy cơ qua đi, hai pho tượng đá giống như có lực hấp dẫn lẫn nhau, giao hòa cùng một chỗ. tuy hai mà một.
Mà giờ phút này, Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân nhìn nhau cười, trong mắt lẫn nhau đểu mang theo hiểu ý thật sâu.
- Lão sư! Nếu đánh tiếp, các ngài tùy thời có nguy hiểm tới tính mệnh, Không bẳng chúng ta giải hòa, cùng chungbàn bạc bảo tàng Tiên Tần.
Tân Hoàng rốt cục không kìm nôi xen vào nói.
- Không!
Thiên Thu Vô Ngân lắc đầu:
- Chúng ta luận bàn. không quan hệ với bảo tàng Tiên Tân. thậm chí ngay cả thắng hay bại đều không trọng yếu!
- Nói không sai! Vừa rồi mới chi là làm nóng thản thể và thích ứng mà thôi! Trận so đấu chân chính vừa mới khới đầu...
Dương Phàm cười thẩn bí.
Lời vừa nói ra, mọi người đều thẩm giật mình.
Không vì thắng bại, không vì bảo tàng, vậy bọn họ... vì truy đuổi cái gì?
Trận so đấu chân chính chi là vừa mới khới đẩu thôi sao?
Tinh không vô hạn, hai pho tượng đá nhân vật thẩn thoại thượng cổ thật lớn rốt cục sinh ra va chạm phát ra tiếng nô kinh thiên, như có lực hút dính vào một chỗ.
Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngán sừng sững trên đinh tượng đá, tay áo tung bay.
Bời vì hai pho tượng đá dính vào cùng một chỗ. giờ phút này hai người ớ trên một khối đất bẳng, nhiều nhất ớ vị trí tiép giáp hai pho tượng có một khe hớ rộng chừng hai trượng.
Dưới tinh không, mọi người trên Bác Dịch Thai đều ngừng hô hấp.
Giao phong chân chính mới chính thức bắt đầu sao?
Đám người Tẳn Hoàng, Hàn Kỳ lo lắng cho Thiên Thu Vô Ngân, giờ phút này đã hoàn toàn từ bò ý nghĩ ngông cuồng độc chiếm bào tàng Tiên Tần.
Mà đám người Hỗ Phi, Yêu Hoàng cũng lo lắng an nguy của DuơngPhàm.
Gió lốc hủy diệt vừa rồi do giao phong sinh ra đủ để hai người chìm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
- Bọn họ rốt cục theo đuổi cái gì, không cầu thắng bại, không vì bảo tàng.
Trong cặp mắt sáng trong suốt của Thanh Vũ lộ ra kính sợ cùng tò mò sâu sắc.
- Thứ càng khó được so với thắng bại và bào tàng.
Vô Song trong khi hung phấn, trong mắt lại lộ vè hướng tới cùng tiếc nuối.
Hắn càng thêm hy vọng một người đứng trên tượng đá thượng cổ là chinh mình.
- Trận chiến hôm nay là kỵ ngộ lớn lao của hai tạ vừa rồi chúng ta mượn quá nhiều lực lượng trong tượng đá thượng cô, không phái luận bàn chân chính thuộc về chúng ta. Kế tiếp, chúng ta buông tay đánh một trận, có thể thể ngộ bao nhiêu thì xem tạo hóa của bán thân.
Trén khuôn mặt đạm mạc của Thiên Thu Vô Ngân hiện lên vè tươi cười.
- Buông tay đánh một trận, Thiên Thu tông sư cũng không nên giữ lại bất kỳ thủ đoạn nào. Chi có như vậy, mới có thê càng thêm kích phát tinh, thân ý cảnh trong tượng đá thượng cổ.
Dương Phàm tươi cười ấm áp.
Trái qua một phen chiến đấu vừa rồi, hắn mơ hỗ chạm đến trình tự càng cao. Ngay cả cơ sờ còn chưa ổn định, về cảnh giới cũng dẩn dẩn tiến tới viên mãn.
Điều này đại biểu Dương Phàm cách đại viên mãn cùng vẫn Hoa Kỳ lại càng gần một bước.
Nghe được hai người đối thoại, mọi người phía dưới đua mặt nhìn nhau.
Ngay sau đó. trên người hai người phóng ra khí thế của riêng mỗi người, trên không hai tòa tượng đá tiếng sấm rền liên miên không ngớt, tinh thần ý chí kéo dài từ thượng cổ hội tụ trên đinh đầu hai người.
Thán hình Dương Phàm xanh bóng như mộng ào đứng sừng sững ớ tượng đá bên phải, quanh thẩn vờn quanh từng tia lỏi quang huyễn lệ. trên đẩu là một vùng dải sáng đỏ thẫm, dưới chân lại nhộn hạo một mảnh hào quang màu đất lóng lánh.
- Không hổ là tông sư có thể sánh ngang với lão sư, không ngờ đồng thời nắm giữ tinh túy bôn loại lực lượng Phong, Lôi. Hòa, Thó.
Quạt lông trong tay Hàn Kỳ mớ ra, nhìn chẳm chẳm vào nam nhân phát ra mị lực độc đáo. phàng phất như dung nhập thiên địa tự nhiên.
Tẩn Hoàng cũng than thớ:
- Lúc trước chúng ta đều xem nhẹ hắn, chi mỗi lão sư có thê chân chính đánh giá lực lượng của hắn.
- Lực lượng Dương Phàm này nắm giữ cùng với thiên địa tự nhiên thậm chí là Thái cổ tinh không cùng một nhịp thớ. hơn nữa cũng không chi bốn loại này.
Quy Vương Tông chủ Thu Yến Đông trầm mặc đã lâu chậm rãi mớ miệng.
- Không chi bồn loại này?
Tẩn Hoàng cùng Hàn Kỳ ngần ra.
Bọn họ hiển nhiên không phát hiện ra Sinh Mệnh Lục Chủng trong cơ thể Dương Phàm chính là cội nguôn của lực lượng thiên nhiên.
- Hơn nữa, những lực lượng này tuân theo sinh mệnh tự nhiên, không phải Kim Mộc Thủv Hóa Thổ cùng Phong Lôi binh thường. Tỷ như hòa diễm hắn nắm giữ chính là Viêm lực Thái cổ tinh thẩn. Lực lượng thổ hệ hắn nắm giữ nguyên khắp đại địa. lúc trước có thể ngưng kết ra giáp trụ giống như tinh thể chính là lực lượng tinh túy đại địa rộng lớn...
Thu Yến Đông dường như càng hiểu biết về Dương Phàm so với bọn họ.
Nhớ ngày đó, những năm tháng Dương Phàm ớ Dịch Quy Lâm tinh lọc khai thông tử địa. ý thức của Thu Yến Đông chua hoàn toàn thức tinh, thời khắc giám thị Dương Phàm.
Cho nên. hắn càng hiểu biết về lực lượng Dương Phàm nắm giữ.
Đột nhiên, hai người đang giẳng co bỗng động.
Bá... Xoẹt!
Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân đồng thời biến mất tại chỗ. bay lên phía trên cái khe nơi tiếp giáp hai pho tượng đá.
Giờ khắc này. thòi không nơi hai người dường như bị chậm lại, khiến tất cà mọi người có thê thấy rõ động tác của bọn họ.
Ba!!!
Lòng bàn tay của Dương Phàm bắn ra một vùng lôi văn màu tím, bên trong ẩn chứa màu đò tươi, cũng không lập tức bùng nổ.
Tay áo bào của Thiên Thu Vô Ngân khẽ cuốn, một cỗ ma quang tối đen như mực kinh sợ quỷ thán tại chỗ hình thành một bức màn vặn vẹo không ngừng.
Khi lực lượng của Dương Phàm đánh lên bức màn tối như mực vặn vẹo không ngừng này, đột nhiên như đá chìm đáv biển.
Phanh... Ầm~
Một vùng ánh lửa màu đỏ cùng với lôi quang cuồng bạo từ trong bức màn kia bùng nổ.
Thiên Thu Vô Ngân khẽ quát một tiếng, một bàn tay giản dị tự nhiên dùng phương thức quy thần khó lượng đột nhiên xuất hiện tại sau lưng Dương Phàm. Một cỗ khí tức trầm trọng như núi ép tới.
Dương Phàm chấn động, thân hình ờ tại chỗ xuất hiện quang ánh trùng điệp.
Ẳm~
Một chướng của Thiên Thu Vô Ngân đánh lên hư không gâv ra một vòng không gian sóng gợn rất nhỏ. tàn ảrih của Dương Phàm tan biến.
Một bàn tay không ngờ có thể bùng nổ uy lực như vậy. hơn nữa huyển ảo ẩn chứa trong công kích đem ánh hướng của khoáng cách không gian hạ tới thấp nhất.
ở trong mắt người thường, một chưởng kia dường như trổng rỗng xuất hiện ỡ sau lung Dương Phàm.
Một chưởng phá không, Dương Phàm biến mất khòi tẩm mắt mọi người.
Một nắm tay lửa đó trong suốt không ngờ xuất hiện dưới chân Thiên Thu Vô Ngân.
Mọi người chấn động, không nghĩ tới thế gian còn có Độn Thuật huyền diệu như thế.
Dương Phàm phàng phất như trống rồng dung nhập đại địa, một quyền kia lại không hể có dấu hiệu.
Nếu đổi là bất kỳ người nào ớ dưới, chi sợ đểu có khả năng trúng chiêu.
Nhưng mà Thiên Thu Vô Ngân trong khoảnh khắc chóp lóe làm ra phán ứng, duới chân đột nhiên ngưng tụ ra một tâng băng màu lam như nước, một cồ hàn khí hít thớ không thòng tản ra.
Crắc!
Một chướng của Dương Phàm đánh tan tầng băng kia, cùng một chân của Thiên Thu Vô Ngân đảnh vào một chỗ.
Thình thịch!
Thán hình Thiên Thu Vô Ngân như đạn pháo bắn ra vùng tirih không đến vài trăm dặm, hắn sử dụng tâng băng màu lam nước phòng thủ đê tranh thủ thòi gian cũng mượn lực rời đi hóa giải nguy cơ lẩn này.
Dương Phàm thùa thắng xông lên. một đạo tân quang xanh bóng bắn về phía tinh không tối đen.
Thiên Thu Vô Ngán đột nhiên khoanh chân trong tinh không, trên người nớ rộ kim quang Phật Môn ngàn trượng, toàn thán như kim cương, hiện đây vô sô kim văn.
Ẩm~
Một cỗ kim quang to lớn như biển hội tụ trong tinh không vô hạn, Dương Phàm đột nhiên cảm thấy ngọn núi ức vạn cân từ trên hạ xuống, tốc độ giảm thật lớn.
Đối mặt phật quang chính đại vô tận kia, Dương Phàm có một loại cảm giác con kiến nhỏ bé nhìn lên hào quang Phật tô.
Trong mắt hắn rung động, hét lớn một tiếng:
- Xuống dưới!
Lập tức hu không nơi Thiên Thu Vô Ngân chấn động thật mạnh, một cỗ trọng lực cực mạnh buông xuống khiến hắn trực tiếp rơi xuống.
Thiên Thu Vô Ngân dứt khoát mượn lực rơi xuống, thân hình đảo ngược, một cánh tay như kim cương mang theo kim quang đầy trời nhăm phía Dương Phàm.
Dương Phàm bién sắc song chướng mớ 1'a, toàn thán ngưng tụ ra tinh thể màu đất, song chưởng cùng đòn Thái Sơn áp đinh kia giao kích cùng một chỗ.
Ầm... Ẩm~
Hư không chấn động, thân hình Dương Phàm đột nhiên hạ xuống, hai chân đạp mạnh trên tượng đá thượng cô.
Lặp tức. tượng đá thượng cổ nặng ức vạn cân mơ hỗ hạ xuống, dẫn tới tinh không nổ vang chấn động.
Thiên Thu Vô Ngán treo ngược tại hư không, song chướng cùng Dương Phàm đứng sững trên đại địa ấn vào cùng một chỗ.
Dương Phàm chịu lực ép cường đại. thân thể tiệp tục chìm xuống.
Hắn hít sâu một hơi. Hồn Căn dung hợp đại địa, một cỗ lực lượng như nước lũ bùng nổ từ dưới chân vọt tới. đánh vãng Thiên Thu Vô Ngân.
Hai người ngươi tới ta đi. từng động tác nhin như vô cùng đơn giản nhưng lại ẩn chứa vô hạn huyền ảo.
Hon nữa ờ trong mắt mọi người, động tác của Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân nhìn thong thà cùng giản dị vô cùng.
Trên Bác Dịch Thai, đại bộ phận Hóa Thẩn đại tu sĩ không thể lĩnh ngộ huyển ảo trong
đó.
Trong đó một người nói thẳm:
- Thoạt nhìn đơn giàn như thấ lực lượng ẩn chứa cũng không mạnh hơn chúng ta bao nhiêu.
Một vị Vương hầu bên cạnh nghe vậy, cười lạnh nói:
- Không đạt tới cành giới Thần Hư, làm sao có thể lĩnh ngộ huyền ào trong đó?
Tần Vong gật đầu thớ dài:
- Mỗi một chướng một quyên đổi với chúng ta mà nói đêu là đoạt thiên địa tạo hóa. Nếu chúng ta đối mặt với bất kỳ một chiêu nào, đều có thể lâm vào cánh vạn kiếp bất phục.
- Bọn họ rốt cục chiếm được cơ duyên gì ớ trong tượng đá thượng cổ?
Ánh mắt Trấn Đông Hầu lóe lên không ngừng.
Tuy nhiên, cho dù cho hắn một vạn lá gan trong đẩu cũng không dám có bất Kỳ V niệm nhỏm ngó gì đối với hai vị Tông sư.
Ngay cả nhị hoàng quan sát trận chiến này sắc mặt đểu có chút tái nhợt, không biết có phải nguyên nhản vì bị thương hay không.
Nhân vật tu vi trình tự càng cao, càng cảm nhận được chỗ huyền diệu trong công kích của hai người.
- Nếu để ta đối mặt với một người trong đó, cho dù dùng hết tất cà Pháp báo. Cửu Long Tỷ cũng sẽ bị một đòi bàn tay trần của bọn họ dễ dàng áp chế mà rơi vào hạ phong.
Trong mắt Tẩn Hoàng lộ vẻ kinh hãi, đồng thời trong lòng cũng hâm mộ hai nguời này.
Vào thòi điểm Thiên Thu Vô Ngân tấn chức Thẩn Hư đại viên mãn, Tẩn Hoàng đã giao thủ cùng hắn. Dưới tình huống hai bên không vận dụng bất kỳ Pháp bào gì, còn có thê không phán thắng bại. Nếu như ba hóa thản của Thiên Thu Vô Ngân liên thủ, Tẩn Hoàng sẽ lập tức rơi vào hạ phong.
Nhưng mà giờ phút này. không biết Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân có Kỳ ngộ gì, bước vào một độ cao huyển ảo khó lượng.
- Xem ra dưới tình huống không phát động thức thứ tư, ta căn bản không phải đối thủ của bọn họ. Ngay cả thức thứba "
Phá Hư Đoạn Kiếm" cũng có khá năng bị bọn họ đón được.
Vô Song nhìn chẳm chẳm hai người chiến đấu, vô hình trung hắn cũng chìm vào một loại cảnh giới vi diệu, chậm rãi nhắm mắt lại.
Lúc bắt đầu, chiến đấu giữa hai vị Tông sư nhìn như thong thả vô cùng, ngay cả cường giả Hóa Thẩn binh thường đểu có thể nhin rõ động tác.
Mà sau đó. động tác hai người càng ngày càng nhanh, trong hư không đẩv hư ảnh.
Ằm Ẩm Ẩm Ằm —
Trên hai pho tượng đá thượng cổ thi thoáng truyền đến tiếng nổ động trời.
Thời không nơi hai người lại phảng phất nhu nhanh thêm gắp trăm, ngàn lần. ngay cả cường giả Thân Hư đêu không thấy rõ bóng dáng bọn họ.
Với cảnh giớii của nhị hoàng mới miễn cưỡng thấy mơ hỗ động tác của hai người.
BáBá Bá~
Đen một lúc. Thiên Thu VôNgân đột nhiên chia làmba.
Ba Thiên Thu Vô Ngân giống nhau như đúc vây quanh Dương Phàm ớ trong.
Ánh mắt Tẳn Hoàng sáng lên. Hắn hiểu được một khi ba hóa thán của lão sư đểu xuất hiện, lực lượng sirih ra sẽ tăng lên gấp bao nhiêu lân.
- Tam Linh Hóa Nhất?
Dương Phàm tức thì cảm thấy một cỗ áp lực chưa từng có, cười nhẹ nói:
- Thiên Thu Vô Ngân, ngươi muốn vận dụng một chiêu kia sao?
Mọi người tại tràng nghe được, không khói nhiệt huyết sôi trừo. Hai vị Tông sư rốt cục dùng bản lĩnh chân chính, sử dụng bí kỹ áp đáv hòm sao?
Cùng lúc đó, tại không gian rộng lớn khôngbiết xa xôi bao nhiêu, Tiên Linh khí đã tuyệt tích nhân giới lại tràn ngập mọi ngóc ngách nơi này.
Trên hai ngọn núi lớn cao đến ức vạn trượng, đểu có hai bóng người cao lớn sừng sững.
Một người trung niên nam tử đầu đội vương miện, thân mặc kim bào, áo choàng màu lục giống như hư ào đứng sừng sững trên ngọn núi bên trái.
Một ngừi khác là nam tử cường tráng như trâu, hai đẩu bổn mắt sáu tay. trên đẩu có hai sừng giống như cự thẩn sừng sững thiên địa.
- Vân Tiêu Tiên Đế, lần này chúng ta đại chiến ba vạn năm vẫn không phản được thắng bại. Ngược lại tinh thẩn ý chí của chúng ta từng lưu lại nhân giới bị xúc động, lại không biết là hai người may mắn nào?
Yẻu tộc hai đẩu bổn mắt sáu tay kia lạnh nhạt nói.
- Tinh thẩn ý chí của chúng ta lưu lại không gian cấp thấp đó. nhìn xem chẳng phải sẽ biết?
Trung niên mặc áo choàng lục vung một tay. trong hư không hiện ra một mặt kính.
Trên mặt kính, hai nam nhân của nhản giới đang triển khai một trận đại chiến có một không hai, nhung tướng mạo hình dáng hai người nhìn không rõ ràng.
Lúc mới bắt đẩu, trung niên kim bào cùng yêu tộc sáu tay kia khóe miệng còn mang vẻ hờ hững, nhung theo sau sắc mặt hai người dân trở nên ngưng trọng.
Tinh không bất diệt, trên đinh hai pho tượng đá cự thẩn thượng cổ. một cỗ áp lực chưa từng có chợt buông xuống.
BáBá Bá ~
Thiên Thu Vô Ngân chia ra làm ba.
Ba Thiên Thu Vô Ngân bộ dạng giống nhau như đúc thành hình tam giác vây Dương Phàm ớ trung tâm.
Toàn tràng vang lên tiểng hít khí lạnh, trên mặt mọi người lộ ra chấn kinh cùng sợ hãi thật sâu.
Công pháp bình thường, lực lượng của phản thán có thể bẳng sáu, bảy phần của bản tôn đã là tuyệt đinh rồi.
Mà ba hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân, thực lực khí tức đều cùng một cấp độ.
Hai phản thán của Dương Phàm đều dưỡng thương trong Tiên Hồng Không Gian, cho dù triệu tập ra cùng không tác dụng nhiều.
Bới vì hai phần thân của hắn, thực lực chẳng qua hơi vượt cường giá Thần Hư bình thường một bậc, không thê tham dự chiến đấu trình tự này.
Theo thôi diễn tiến thêm một bước, nếu thực lực phản thân muốn đuổi kịp bán tôn, hiển nhiên không có khá năng.
Thiên Thu Vô Ngân là một Tông sư toàn năng, không lúc nào hắn không tu luyện tìm hiêu, gân nhu tinh thông hâu hết công pháp các lưu phái thế gian, thậm chí hàng năm tìm hiểu bản chất thế gian vạn vật.
Ông—
Ba hóa thản của hắn phán biệt hiện ra hào quang tím. vàng. đen. cùng tu ba loại thản thể bất diệt.
Phần thân màu tím tu luyện là Tam Đẩu Lục Tí Tịch Diệt Thể của yêu tộc.
Phần thản màu đen tu luyện Ma Thẩn Bất Diệt Thể của Ma tông.
Phần thân màu vàng tu luyện Kim Cương Bất Diệt Thể của Phật môn.
- Người thường muốn tu luyện một loại thản thể bất diệt đểu không khác lên trời, mà hắn không ngờ cùng tu ba môn.
Tẩn Vong cả kinh thất sắc.
Dương Phàm đương nhiên sẽ không ngốc đến mức lấy phần thân cùa minh so sánh với hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân. Nếu không, thán thòng Tam Linh Hóa Nhất vang dội cô kim của Thiên Thu Vô Ngân đã không còn ý nghĩa.
Huyển ảo của Tam Linh Hóa Nhất, Dương Phàm có biết một phẩn.
Đặc điểm lớn nhất là ba hóa thán của Thiên Thu Vô Ngân chẳng phán biệt chủ và thứ.
Nói cách khác, ba hóa thản đểu là địa vị ngang nhau, không phần biệt bản tôncùng phản thân, có thê nói đêu là một bộ phận của bản tôn.
Chi vẻn vẹn điểm này. đă là trước chưa từng có ai, sau này cũng không có tại Tu Tiên giới.
về phán ba hóa thân là như thế nào ngang hàng bình yên ớ chung, kết hợp làm một chinh thể chính là chỗ khó nhất cùng huyển ảo nhất của công pháp này.
- Dương Phàm chi sợ không thể ngăn cản ba hóa thân của lão sư hợp kích, càng không nói đến Tam Linh Hóa Nhất cuối cùng.
Quạt lông trong tay Hàn Kỳ "
lạch cạch" xòe ra, khóe miệng hiện lên nụ cười.
Ba hóa thán tím, đen. vàng tràn đầy hào quang nhu hòa. giữa bọn họ dường như có một loại liên hệ thẩn bí nào đó. hỗ trợ lẫn nhau.
Dương Phàm ờ giữa ba hóa thán, đột nhiên có một loại áp lực khó thể thớ nổi.
Baba!
Hóa thán màu vàng cùng màu đen trong đó đồng thòi ra tay. cách không đánh ra một chướng một quyền.
Hô~
Trong toàn khu vực tam giác tràn ngập hai loại khí tức hoàn toàn tương phản. Một loại là chưởng kình Ma môn bá đạo hủy diệt, một loại khác là quyên kinh Phật mòn cuồn cuộn chính khí.
Dương Phàm lập tức lâm vào hiểm cảnh, chịu đựng hai thản thể bất diệt giáp công.
Tuy nói dưới tình huống một chia làm ba, phập lực hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân so với trước hơi kém vài phẩn.
Nhưng là huyền ảo của Tam Linh Hóa Nhất khiến giữa các phán thản có một loại liên hệ thẩn bí, uy lực hỗ trợ lẫn nhau.
Bới vì như thế. Dương Phàm gần như phải đối mặt với hai Thiên Thu Vô Ngân đồng thòi công kích.
Vào thòi khắc nguy cơ vạn phẩn, ớ dưới chán Dương Phàm dâng lên một màn hào quang màu đất đày chắc, khiến bén ngoài thán hắn ngưng tụ ra một tầng tinh, thể màu đất.
Bên ngoài thân hắn toàn bộ đều được tinh thể màu đất lóe ra màu kim loại sáng bóng bao phủ, giống nhưtấm thán Kim Cương Bất Diệt.
Bang Bang... Ầm~
Thản hình Dương Phàm nhoáng lên một cái, tinh thể màu đất ngưng kết bên ngoài thân hào quang sáng ngời, dưới công kích cường đại như thế lại bình yên vô sự.
Dưới tình huống toàn lực chi cẩu phòng ngự. cho dù là công kích của Thiên Thu Vô Ngân cũng khó có thể xúc phạm tới Dương Phàm.
- Không tệ, tiếp tục!
Trong mắt Thiên Thu Vô Ngân chợt lóe thẩn quang, hai phần thân Phật môn cùng Ma đạo lại ra tay.
Lần này, khí tức áp lực hoàn toàn bất đồng đánh tới. không khí trên đinh tượng đá dường nhưbị ngưng đọng.
Dương Phàm thậm chí sinh 1'amột loại ảo giác, hai hóa thản kia tuy 1"
ẳng từ góc độ khác nhau công kích, nhưng lực lượng cùng thần thông của chúng phảng phất như được chất chồng, trờ thành một chinh thể. uy lực to lớn hơn rất nhiều lần.
Hắn vừa có ý trốn vào dưới tầng đất lại phát hiện trẻnngười hóa thản thứ ba của Thiên Thu Vô Ngân rung lẻn ánh tím, một vùng vật chất giống như hoa văn mạng nhện ngưng kết ờ phía dưới, cắt đứt đường lui của hắn.
Ầm ầm~
Lúc này, còng kích của hai hóa thản Phật Ma đánh lên trên tầng bảo hộ tinh thể màu đất của Dương Phàm.
Chi nghe "Ẩm... Rắc!" một tiếng, lóp tinh thể màu đất bên ngoài thân Dương Phàm vỡ tan, còn hắn kêu một tiếng đau đớn, thản hình tại chỗ nhoáng lên một cái.
Trước ngực cùng sau lưng có một dấu quyển và chường, tràn đầy máu tươi.
Hiển nhiên, Dương Phàm đã bị thương.
- Đây là áo nghĩa của Tam Linh Hóa Nhất sao?
Dương Phàm laukhô vết máu nơi khóe miệng.
Vừa rồi công kích của hai hóa thân, lực lượng huyển ảo chồng chất cùng một chỗ. uy lực tăng lên một hai lân. bộc phát ra lực công kích đáng sợ.
Cho dù thể chất Dương Phàm biến thái nhưthế đểu bị thương.
Đây mói chi là lực lượng hai hóa thân liên thủ hợp kích, nếu là ba hóa thân, uy lực chẳng phải càng khủngbổ?
Tuy nhiên, chút thương tổn ấv với Dương Phàm mà nói cũng khôngtính là gì.
Thương thế trên người hắn trong khoảnh khắc phục hỗi như cũ, bình vên vô sự.
- Đây là thản thể bất diệt gì. lực khôi phục cường đại như thế. Cứ như vậy, nếu Thiên Thu Vô Ngân muốn chiến thắng hắn, khó khăn cũng rất lớn.
Trong mắt Ma Môn tông chủ xẹt qua một tia kirih dị.
- Tiếp theo, ba hóa thán của ta sẽ cùng lên.
Thiên Thu Vô Ngân cũng không thừa thắng truy kích.
Đột nhiên, hào quangba màu tím, vàng, đen lấy ba hóa thân làm trung tâm tạo thành một quầng sáng Kỳ lạ đặc biệt.
Ba cỗ lực lượng hội tụ hỗ trợ lẫn nhau, chất chồng cùng một chỗ.
Dương Phàm đột nhiên phát hiện, toàn bộ không gian tam giác lập thể đểu bị lực lượng Tam Linh Hóa Nhất của Thiên Thu Vô Ngân ngăn cách với ngoại giớii.
Dưới chân hắn cùng vói ba mặt thân thể đểu bị ngăn cách bới quầng sáng do ba hóa thản ngưng tụ thành.
Đây đã vượt khói phạm trù công pháp, tăng lẻn đến huyền ảo tương tự như trận pháp.
Dương Phàm hít sâu một hơi. trong lòng bàn tay bắn ra một đoàn ngọn lửa ánh vàng, dung hợp cùng một vùng lôi quang khủngbố "Ầm" một tiếng đánh lên quâng sáng đối diện.
Ông—
Trên quầng sáng lôi điện vang lên "Roẹt roẹt". Thái Hư Thiên Hóa thiêu đốt mãnh liệt.
Nhưng là Thiên Thu Vô Ngân đột nhiên vận lực. ba hóa thân đểu tự lan tràn ra ba loại ngọn lửa tím. vàng, đen.
Càng thêm khó tin chính là. ba loại viêm lực thuộc tính hoàn toàn khác nhau kết hợp cùng một chỗ chẳng những không bị xung đột mà ngược lại bộc phát ra uy lực càng cường đại, triệt tiêu công kích của Dương Phàm.
Thẩn sắc Dương Phàm đột nhiên t hay đổi, không nghĩ tới ba hóa thản liên thủ hợp kích lại có thê sinh ra lực lượng đáng sợ như vậy.
Khó trách trước kia tại Thiên cẩm Nội Hài. lúc Thiên Thu Vô Ngân còn tại Nguyẻn Anh Kỳ đã được xưng là có thể so sánh với Hóa Thần Kỳ.
Sau khi vây khốn Dương Phàm, trên mặt Thiên Thu Vô Ngân đạm mạc. không mừng không lo. ba hóa thân đông loạt ra tay. thân thông công kích một đợt lại một đợt.
Dương Phàm lập tức rơi vào hạ phong. Mặc dù hắn có thể triệt tiêu một bộ phận công kích, nhung uy lực công kích còn dư lại đểu sẽ tạo thành thương tổn nhất định.
Mà lực lượng ba hóa thân hợp kích càng Ngày càng mãnh liệt, mắt thấy sắp đẩy Dương Phàm vào tuyệt cảnh.
Trên Bác Dịch Thai, cả trái tim Hỗ Phi như nhảv lên cồ họng:
- Bệ hạ, lão đại sắp không ổn rồi, có muổn đi cứu hắn hay không?
Yêu Hoàng lắc đẩu cười khổ. Chiến đấu trình tự này. hắn có thể nhúng tay hay không là một phương diện, mà đám người Tẩn Hoàng cũng không cho phép hắn nhúng tay.
- Đây là lực lượng bổn nguyên của Tam Linh Hóa Nhất? Dương mỗ lĩnh giáo.
Đột nhiên, thán hình Dương Phàm ngừng một lát. đình chi chiến đấu.
Thiên Thu Vô Ngân cũng ngừng lại. lạnh nhạt cười:
- Nguyên lai là ngươi lấy thản thể hội. xuất bản lĩnh chán thật của ngươi đi!
- Như vậy. Dương mỗ cũng để ngươi thể ngộ Hoán Thiên Tam Thẩn của ta một chút.
Dương Phàm hít sâu một hơi, pháp lực trên người chợt bùng nồ, ba Hoán Thiên Nha trong đầu đồng loạt rung lên, hồn lực cường đại quanh quẩn trên người hắn.
Ông-
Đột nhiên, sau lưng Dương Phàm hiện lên ba hư ánh, phản biệt là hào quang xanh, đỏ.
tím.
Tập trung nhìn vào, hình thái của ba hư ảnh kia cũng tương tự Dương Phàm, chi là không thấy rõ hình dáng cụ thể.
Từ sau lẩn nhập ma trước, Dương Phàm phong ấn một bộ phận pháp lực thì không hiện ra loại dấu hiệu này.
Mà lần này, Dương Phàm hiển nhiên không phải nhập ma. ba hư ảnh phía sau lưng hắn tòa hào quangbốn phía, rõ ràng ngưng thật hơn xa lần trước.
Khi ba hư ánh này xuất hiện sau lưng Dương Phàm, một cồ tinh thẩn uy lực cường đại kinh thế bám vào toàn thán hắn.
Cẩn thận nhìn vào sẽ phát hiện ba hu ánh này phát ra dao động thẩn bí, cùng với thiên địa bất diệt này sinh ra một loại liên hệ thản bí.
- Không nghĩ tới ngươi có thể diễn biến ra thẩn thông như thế. Diễn Căn Kỳ là cơ sờ của ngươi, mà Hoán Nha Kỳ cho thẩn thông chiến đấu của ngươi tăng cường vô số lần.
Thiên Thu Vô Ngân nhìn chẳm chẳm ba hư ảnh sau lung Dương Phàm, ngạc nhiên thán phục không thôi.
Diễn Căn Kỳ? Hoán Nha Kỳ?
Mọi người tại Bác Dịch Thai chấn động, đây là cảnh giớii trước nay chua từng có.
Chi một số ít biết được nội tình trong đó.
- Không nghĩ tới. lão sư nói cũng không phải giả. Dương Phàm này quá thật thôi diễn ra cảnh giới tu luyện hoàn toàn mới.
Hàn Kỳ kinh hãi không thôi.
Chỗ lợi hại của Thiên Thu Vô Ngân là sáng tác ra công pháp chua từng có ai. nhung cũng không vượt ra hệ thống tu luyện thường quy Nguyên Anh Hóa Thẩn.
Mà công pháp của Dương Phàm thì tách rời hệ thống này, sáng tác ra hệ thống tu luyện cùng cảnh giới hoàn toàn mới.
So sánh ra. khó khăn của Dương Phàm càng lớn, nẳm ờ một độ cao không thể đánh giá, cho dù Tông sư đều không làm được.
Tuy nhiên, Tiên Hồng Quyết của Dương Phàm thôi diễn hoàn toàn mới. cành giới thứ nhất là từ đạo sĩ lôi thôi thẩn bí trong đầu hắn sáng chế. cho nên bước đầu của hắn đứng ớ một độ cao hoàn toàn mới.
về phẩn ai mạnh ai yếu. thực tại khó thể phán đoán. Có lẽ chi có thông qua luận bản mới có thể chân chính phản ra mạnh yếu.
- Hoán Thiên Tam Thản? Lão đại sáng tác ra loại thẩn thông này khi nào. ta lại chưa nghe nói qua. Lân trước đánh vói ta cũng không dùng.
Hỗ Phi bĩu môi.
Hắn cũng khôngbiết. Hoán Thiên Tam Thẩn là thẩn thông sau khi Dương Phàm tấn chức cảnh giớii hậu kỳ mới lĩnh ngộ ra.
Cái gọi là Hoán Thiên Tam Thẩn tức là thẩn thông từ ba Hoán Thiên Nha dựng dục ra.
- Vậy ta phải kiến thức một chút thẩn thòng hoàn toàn mói này của ngươi.
Tiếng nói Thiên Thu Vô Ngân vừa dứt. lực lượng ba hóa thân chất chồnghội tụ, toàn bộ tam giác lập thể hào quang tăng vọt.
Dương Phàm hít sâu một hơi. ba hóa thán xanh đò tím sau lung đồng loạt rung động, tổ hợp cùng một chỗ. Một cỗ lực lượng cấm kỵ sinh ra trong cơ thể.
- Phá cho ta!!!
Dương Phàm quát lạnh một tiếng, một quyển đánh lên đinh đẩu, đinh của tam giác lập
thể.
Trong phút chổc. cột sát ba màu xanh đó tím bắn thẳng lên trời.
Ầm ầm ẩm-
Hai pho tượng dưới chân hai người lay động dữ dội, một vùng không gian sóng gợn như bão lốc lan tràn trên đinh tượng đá.
Toàn bộ tinh không giống nhưđangnmg động, lực lượng do cột sáng xanh đó tím sinh ra kirih thiên địa. khiếp quy thân.
Rắc! một tiếng, quầng sángtam giác lập thể hóa thành mảnh nhỏ.
Đẳng Đẳng Đẳng!!!
Ba hóa thản của Thiên Thu Vô Ngân đồng loạt lui về sau mấy trượng, đểu kêu một tiếng đau đớn. chật vật không chịu nôi. trong mắt lộ vẻ kinh nghi.
Thế cục biến hóa cực nhanh khiến chúng cường già đang xem cuộc chiến tại Bác Dịch Thai trợn mắt há hốc mỗm.
Cột sáng ba màu xanh đó tím chói mắt xông thẳng tinh không, không gian sóng gợn giống như bão lốc lấy vị trí giao điểm của cột sáng cùng quầng sáng đinh tam giác lập thể lan tràn ra bổn phương tám hướng.
Hai tượng đá thật lớn dưới chân hai người sau một hỗi nổ vang chấn động thật lâu sau mới ổn định lại.
Cục diện ba hóa thản của Thiên Thu Vô Ngân liên thủ hợp kích đột nhiên bị phá vỡ.
Mắt thấy ba hóa thân "Đẳng đẳng đẳng" lui ra vài trượng, đồng loạt kêu rên. vé mặt kinh
dị.
- Không ngờ một chiêu phá thuật hợp kích của ba hóa thản của lão sư.
Hàn Kỳ đầy mặt kinh dị. hít sâu một hơi khí lạnh thật sự khó thể tin tính chân thật của việc này.
- Càng khó tường tượng là một kích của hắn tìm đúng nơi yếu hại, cũng là vị trí quan trọng của ba hóa thân liên thủ.
Tẩn Hoàng thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt dừng ớ nam tử giống như thiên thẩn, sau lung hiện lên ba hư ánh xanh đò tím kia.
Ba hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân bị bức lui, trên mặt rất nhanh khôi phục bình tĩnh, nhìn chẳm chẳm Dương Phàm ớ vị trí trung tâm. than thỡ:
- Không nghĩ tới Hoán Thiên Tam Thân đem cành giớii cảm quan của ngươi tăng lên tới nông nồi thông thiên như thế.
Hoán Thiên Tam Thần đương nhiên là đến từ ba cây Hoán Thiên Nha trong đầu Dương Phàm trải qua muôn vàn gian khổ ngưng kêt ra. Chúng nó có được thẩn lực thông hiểu thiên cơ. cảm ứng thiên hu.
Bí kỹ này cùng lúc tăng cường lực lượng thẩn hổn cùng năng lực cảm quan của Dương Phàm, đồng thòi mượn dùng một số huyển ảo Tam Linh Hóa Nhất của Thiên Thu Vô Ngân khiên vài loại lực lượng hoàn toàn khác nhau tăng cường lẫn nhau, cường hóa thực lực của mình thật lớn.
Nhưng là Thiên Thu Vô Ngân càng ngạc nhiên thán phục lại là cảm quan thông thiên triệt địa giờ phút này của Dương Phàm.
Nếu không, cho dù giờ phút này thực lực Dương Phàm tăng mạnh cũng không thể liếc mắt một cái tìm đúng nơi yếu hại ba hóa thản liên thủ hợp kích và một kích phá tan.
Dưới phụ trợ của Hoán Thiên Tam Thẩn, Dương Phàm thẩn dũng vô địch, khí thế chấn thiên, khí tức bễ nghễ trong mắt lại bị một cỗ lục ý trong suốt thay thế.
Lấy Sinh Mệnh Lục Chủng làm trung tâm, Hoán Thiên Tam Thẩn phụ thể, phia dưới Hôn Căn lấy đại địa làm cơ sớ, Dương Phàm càng thêm ôn trọng như núi lớn. không thê lay động.
Dương Phàm đã thành công nắm giữ lực lượng của ba Hoán Thiên Nhạ còn lại chính là cảnh giới viên mãn nhưv.
BáBá Bá ~
Ba hóa thân Thiên Thu Vô Ngân như ào ảnh một lẩn nữa vây tới Dương Phàm, công kích liên miên không ngừng, nhung sóng lớn mành liệt, một sóng đây một sóng.
Giờ phút này. Dương Phàm lại có thể thong dong ứng phó. thoái mái thích ý, phảng phất như có thể dự đoán trước từng động tác của đối thủ.
Lấy lực hợp kích ba hóa thân Thiên Thu Vô Ngán giờ phút này cho dù không mượn lực lượng tinh thần ý chí ân chứa trong tượng đá thượng cô cũng có thê lực áp cấp bậc như nhị hoàng.
Nhưng Dương Phàm mượn dùng Hoán Thiên Tam Thẩn, bất kể là công kích hay là cảm quan thân hôn đêu được tăng lẻn biên độ lớn. nhẹ nhàng bâng quơ hóa giài lực lượng chất chồng do ba hóa thản sinh ra.
Càng đáng sợ chính là. mỗi một động tác của hắn dường như có thể chiếm lấy tiên cơ. nhanh hơn Thiên Thu Vô Ngân một phẩn.
Thấy tình, hình này, Yêu Long Hoàng không khói kinh hãi than thờ:
- Khó trách Ngay cà Thiên Thu Vô Ngân đều ngạc nhiên thán phục cảm quan của hắn giờ phút này.
Hoán Thiên Tam Thẩn trực tiếp phụ thể sau lung Dương Phàm, cảm quan thông thiên triệt địa khiến Dương Phàm nắm giữ quyên chủ đạo.
Phòng thủ một lát, Dương Phàm khẽ quát một tiếng:
- Đen phiên ta!
Tiếng nói vừa dứt. Hoán Thiên Tam Thẩn sau lung rung động dữ rội, trong lòng bàn tay Dương Phàm bắn ra ba đoàn hào quang màu sắc khác nhau, cùng với lôi điện, xích viêm, cương phong mang theo một cồ khí tức có thê nói là cấm kỵ đột nhiên đánh trúng một hóa thân của Thiên Thu Vô Ngân.
Hóa thản kia chấn động mạnh, kêu một tiếng đau đớn, bị vết thương nhẹ. Nhưng đổi với bất diệt thê mà nói cũng không lo ngại.
Cùng lúc hóa thản này kêu rên, hai hóa thân khác toàn thản hào quang chợt rung động.
Dương Phàm hơi kinh hãi, đột nhiên nghĩ đến ba hóa thân Thiên Thu Vô Ngân chẳng phản biệt chủ thứ. vốn là một thể.
Trong đó một hóa thân bị bất kỳ thương tổn gì cũng có thể khiến hai hóa thân khác cùng gánh chịu.
Đây cũng là điểm đáng sợ nhất của thần thông Tam Linh Hóa Nhất này.
Mặc dù giờ phút này lực công kích của Dương Phàm tăng nhiều, cảm quan cảnh giới tăng lên tới một cảnh giớii hoàn toàn mới. nhưng là muốn thương tổn Thiên Thu Vô Ngân vẫn còn có chút khó khăn.
Mọi người trên Bác Dịch Thai đểu ngừng thờ, chi thấy Dương Phàm qua lại giữa ba hóa thân, đại chiến cùng tuyệt học thiên cổ do Tông sư Thiên Thu Vô Ngán sáng tạo ra.
Giờ phút này, Thiên Thu Vô Ngân không thể vây khốn được Dương Phàm, càng không thể thương tổn đến đối phương chút nào.
Mà Dương Phàm đồng dạng cũng không thể tạo thành bao nhiêu thương tổn thực chất đến Thiên Thu Vô Ngân có thê khiến ba hóa thân cùng chung gánh chịu thương tôn.
Hai bên đều là bất diệt thể, cứ vậy đánh tiếp ai cũng không làm gì được ai, có thể nói là ngang tài ngang sức.
Nhưng là hai người đểu không từ bó. tinh khí thẩn dung nhập tượng đá thượng cổ, tẩm nhập trong tinh thân ý chí huyên ào kia. Giơ tay nhâc chân đêu ân chứa huyên diệu vô cùng.
Thẳng đến một lúc. thản hình Dương Phàm nhoáng lẻn một cái. đứng vên tại chỗ.
Thiên Thu Vô Ngân như có ăn ý, ba hóa thân thành hình tam giác đứng quanh thân Dương Phàm.
- Tinh thẩn ý chí trong tượng đá thượng cổ mang đến cho chúng ta kỳ ngộ lớn lao. Nhưng nểu muốn chân chírih hiểu thông vài phần tinh túy của áo nghĩa trong đó còn cẩn phải một lẩn luận bàn cuối cùng. Mượn vào điểu này. Dương mỗ cũng muốn đích thản thể nghiệm lực lượng chân chính của Tam Linh Hóa Nhất của Thiên Thu tòng sư.
Dương Phàm lại cười nói. thân hình như gió nhẹ. tay áo theo đó tung bay.
- Được.
Thiên Thu Vô Ngân gật đầu:
- Trước kia cùng Dương đạo hữu tham thảo công phập của nhau, mà Tam Linh Hóa Nhất của ta chứa nhiêu huyền ảo ngươi cũng biết được. Nhưng lúc ban đâu ta sáng tạo nó lại bới vi thẩn thông vô thượng thời kỳ Hồng Mông trong truyển thuyết man hoang thượng cổ - Nhất Khí Hóa Tam Thanh.
- Nhất Khí Hóa Tam Thanh?
Tâm thẩn Dương Phàm chấn động, cái loại thẩn thông không xác thật trong truyền thuyết này tuy có miêu tả trong sách cổ nhưng không có bao nguời chân chính tin là thật.
Truyển thuyết, thiên địa lúc sớm nhất là một đoàn hồn độn. mọi sự vạn vật cũng không tồn tại, Ngay cả thòi gian cũng không có. Trái qua diễn biến vô sổ ức ức năm, đoàn hồn độn này đạt tới diễn biến cực hạn, lập tức bùng nổ hình thánh thế giớii chân chính.
Nhất Khí Hóa Tam Thanh đó là thẩn thòng lúc hồn độn sơ khai sinh ra thế giới.
Từ một trình độ nào đó mà nói. đây là thẩn thông ẩn chứa trong vũ trụ thiên địa. không phải một cá thể có thể nắm giữ.
Cái gọi là Tam Thanh, phán biệt là Thượng Thanh, Ngọc Thanh, Thái Thanh. Kỳ thật cùng không phải chi người hoặc vật mà là đại biêu ba giai đoạn "Quá khứ, hiện tại, tương lai".
Bời vì thời kỳ hồn độn, mọi sự vạn vật cũng không tồn tại thậm chí không tồn tại khái niệm thòi gian.
- Tam Linh Hóa Nhất ta khai sáng là muốn nghịch chuyển Nhất Khi Hóa Tam Thanh, thôi diễn ngược hồn độn cho nên mới có ba hóa thân vốn là một thể. Ba hóa thân của ta. một cái chuyên thê ngộ phán tích quá khứ. tông kết kinh nghiệm giáo huấn, c ái thứ hai chủ yếu tu luyện và tham ngộ hiện tại, đây cũng là "ta" mà các ngươi thường nhìn đến. Mà hóa thản thứ ba một lòng thăm dò tương lai, trái đường cho tu luyện, thậm chí thử thôi diễn tương lai chi là tác dụng quá nhỏ.
Trong thanh âm Thiên Thu Vô Ngân hơi rung động, trong mắt đẩy hung phấn, kể rõ bán chất Tam Linh Hóa Nhất của minh vói Dương Phàm.
Đám người Dương Phàm nghe xong trong lòng rung động, không nghĩ tới Thiên Thu Vô Ngân lại có mục tiêu và ý tường to lớn như vậy.
Giờ khắc này. hắn mới hiểu được khó khăn chân chính của Tam Linh Hóa Nhất, mức độ gian khổ thậm chí không thua Tiên Hồng Quyết của mình.
- Nói như vậy, Tam Linh Hóa Nhất của Thiên Thu tông sư kỳ thật chính là nghịch chuyển Nhất Khí Hóa Tam Thanh trong truyền thuyết. Mà bản thản ngươi cũng không hiểu rõ thẩn thông này. cho nên nhất định, phải thòi khắc thể ngộ bản chất thế gian, từ đó tụ mình thăm dò, nghịch Chuyên Nhất Khí Hóa Tam Thanh, thôi diễn ngược hồn độn.
Dương Phàm hít sâu một hơi. nhin chẳm chẳm Thiên Thu Vô Ngân.
Ý tướng này thật sự quá đáng sợ. có thể nói to gan lớn mật có thể nói nghịch thiên.
Đương nhiên, Dương Phàm suy tính, muốn tự thân thăm dò và thôi diễn ngược hồn độn. gian khô trong đó quyết định xác xuất thành công sẽ không cao hơn một phần ức vạn.
Nói cách khác, Thiên Thu Vô Ngân cơ bản bước trên một con đường không có khả năng
hoàn thành, nhung đây cũng là hắn theo đuổi.
- Kế tiếp, ta sẽ thi triển lực căn nguyên của Tam Linh Hóa Nhất.
Thiên Thu Vô Ngân đại biểu "Hiện tại" hít sâu một hơi.
Đột nhiên, ba hóa thán toàn thản lóe ra hào quang mông lung không rõ, lực lượng đột nhiên thu liễm.
ở trong cảm quan của Dương Phàm, Thiên Thu Vô Ngán phảng phất nhưbiếnkhói trước mắt. trở thành một bộ phận của thiên địa linh khí.
Ông-
Đột nhiên, ba hóa thản tạo thành hình tam giác, đem lực lượng kinh thiên địa rót vào "Trận tâm".
Một cảm giác mơ hỗ nói không rõ nảy sinh trong lòng Dương Phàm.
Bá Bá Bá ~~
Ngay sau đó, Dương Phàm phát hiện ba hóa thán Thiên Thu Vô Ngân dung hợp ờ trên đinh tam giác lập thê.
Ba loại lực lượng tuyệt đối khác nhau dung hợp liên kết cùng một chỗ.
Chọt một Thiên Thu Vô Ngân cao đến mười trượng, giống như người khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
Bên ngoài thân Thiên Thu Vô Ngân lóe ra hào quang ba màu, rồi lại quanh quần ánh sáng nhạt mờ ảo mông lung hoàn toàn không nhìn ra sâu cạn.
Càng đáng sợ chính là, thẩn thức của tất cả cường giả tại đây chi cần tiếp xúc thân thể của Thiên Thu Vô Ngân đêu sẽ bị hâp thu một cách không rõ. bị dọa sắc mặt tái nhọt.
ờ trong cám quan của Dương Phàm, Thiên Thu Vô Ngân càng phảng phất như hư vô, không thể đánh giá.
- Chinh là một chiêu này, Tam Linh Hóa Nhất chân chính, lực lượng thôi diễn ngược đại đạo.
Trong mắt Tần Hoàng cùng Hàn Kỳ đều có vài tia hưng phấn.
Lúc trước, khi Thiên Thu Vô Ngân ớ Hóa Thẩn hậu kỳ chính là bẳng một chiêu này, toàn thắng Tẩn Hoàng Hợp Thể Kỳ.
- Vậy Dương mỗ muốn đích thản thể nghiệm một chút.
Ánh mắt Dương Phàm chợt lóe.
Tiếng nói hắn vừa dứt. một quyển đánh tới Thiên Thu Vô Ngân như hư ảnh khổng lồ.
Ầm~
Thân thể Thiên Thu Vô Ngân nhoáng lên một cái, bình vên vô sự.
Dương Phàm cảm giác lực công kích của mình phảng phất như bị biển rộng khôn cùng hấp thu.
Cường giả khác tại tràng càng rung động, với lực lượng Dương Phàm giờ phút này đạt tới Thông Thiên tam giai, không ngờ không thương tôn được Thiên Thu Vô Ngân mảy may.
- ở dưới loại trạng thái này. ta có thể đem hon một nửa trờ lên công kích của đối thủ hoàn toàn hấp thu, cũng chuyển hóa thành lực lượng thuộc về mình.
Thiên Thu Vô Ngân lạnh nhạt mim cười.
Ẳm~
Một cỗ lực lượng quanh quần làn sáng nhạt mông lung do hào quang ba màu tím vàng đen tạo thành từ trên thán người không lò Thiên Thu Vô Ngán cao đến mười trượng phát ra.
"Thình thịch" một tiếng, Dương Phàm bị chấn ra mười mấy trượng, kêu lên một tiếng, khóe miệng tràn vết máu.
Lau khô máu nơi khóe miệng, trong lòng Dương Phàm khẽ run, ngược lại càng hung phấn:
- Tốt... Thật tốt quá.
Chi có thông qua chiến đấu trình độ này mới có thể chân chính kích phát và hấp thu tinh thần ý chí trong tượng đá thượng cổ.
- Đổi với Tam Linh Hóa Nhất của ngươi, ta cũng có thần thông cuối cùng.
Trong mắt Dương Phàm lóe tinh quang.
Bồng nhiên. Hoán Thiên Tam Thẩn sau lung Dương Phàm đồng thòi chấn động và lộ ra ba cây "quang nha" tòa ra vô hạn thân lực.
Mọi người trên Bác Dịch Thai tức thì cảm thấy cả hư không truyền đến tiếng rung động mơ hỗ.
Ngay sau đó. ức vạn tinh tú khắp vũ trụ tinh không tối đen đột nhiên tòa ra ánh hào quang rực 1"ỡ.
Thái cổ tinh không vô hạn, ức vạn tinh tú đột nhiên sáng ngời khiến cho vũ trụ tối đen thoáng hiện hào quang trong khoảnh khắc.
Dương Phàm sừng sững trên đinh tượng đá, đối mắt vói Thiên Thu Vô Ngân trong trạng thái Tam Linh Hóa Nhất chán chính gần như hư vô.
Hoán Thiên Tam Thẩn ờ sau lưng hắn rung động dồn dập, hư ảnh ba màu xanh đò tím lại lộ ra ba cây Hoán Thiên Nha tòa sáng vô hạn thản lực.
Đặc biệt là "quang nha" màu đó ớ chính giữa trong nháy mắt mớ rộng ngàn vạn lẩn, dung nhập hư không thiên địa, hấp thu ức vạn điểm sáng nguyên bản đến từ thái cổ tinh thẩn.
Trong phút chốc, ánh sáng viêm lực ức vạn tinh tú bị rút sạch, cả vùng tinh không trờ nên một mành tối đen tĩnh mịch.
Giờ khắc này. thái cổ tinh thẩn ảm đạm, đầy trời sao trăng mất ánh sáng.
Hư không thiên địa cà Bác Dịch Thai đểu tràn ngập một vùng ráng đỏ như hư ảnh, khí tức lửa nóng cuôngbạo khiên mọi người cảm thấy hít thớ khôngthông.
Trừ Thiên Thu Vô Ngân trong trạng thái Tam Linh Hóa Nhất trên mặt vẫn bảo trì vô tình công chính như trời cao.
Ẳm~
Hoán Thiên Nha màu đỏ dung nhập hu không thiên địa đột nhiên chấn động, ớ trong ngàn vạn luông hào quang biến ảo thành một "Thiên Thân" dung nạp mấy chục vạn dặm hư không.
Hai mắt Thiên Thẩn kia như vầng mặt trời, toàn thản lửa đò. khuôn mặt tương tự như Dương Phàm, chính là Hoán Thiên Nha cùng bộ phận nguyên thẩn của Dương Phàm biến thành, hấp thu viêm lực ức vạn thái cô tinh thân, hình thành hình thái thân hôn.
Thiên Thẩn hư vô này hấp thu viêm lực ức vạn tinh thẩn, chổng đỡ thiên địa, trờ thành một người khổng lồ lớn vô cùng trong thiên địa.
Giờ khắc này. tất cà mọi thứ trên thế gian đều có vẻ nhỏ bé.
Trong hư không tối tăm, chi còn lại một "
Huyễn Thần" đứng sừng sững trong thiên địa.
Hình thể người khổng lồ Thiên Thu Vô Ngân cao mười trượng cũng có vẻ nhỏ bé như con kiến.
Dương Phàm hít sâu một hơi. Thái Hư Huyễn Thản dung nạp thiên địa vô cùng to lớn kia bỗng nhiên thu nhỏ lại thành lớn ngàn trượng, bám ớ sau lưng hắn.
Tình huống như thế khiến cho Dương Phàm nhỏ bé như con kiến phảng phất trờ thành nguời phát ngôn của Thiên Thẩn.
- Chính là một chiêu này...
Lục Vân Hầu kinh hô thất sắc.
Lúc trước ớ Võ Hầu cổ bảo, Dương Phàm trả một cái giá lớn sử dụng bí thuật này. một lần ra tay bắt giữ hắn cùng Kỳ Uyên Hầu.
Cuối cùng, bới vì pháp lực cảnh giới của Dương Phàm chống đỡ không nổỊ Kỳ Uyẻn Hẩu bị bắt giết, còn hắn may mắn thoát được một mạng.
Đối mặt vói huyễn thần thật lớn chổng đỡ thiên địa này, ánh mắt Thiên Thu Vô Ngân cũng run rẩy khó có thể tin. Thẩn lực Hoán Thiên Nha không ngờ cường đại như vậy.
Hâv~~
Thái Hư Huyễn Thẩn lớn vô cùng kia hét lớn một tiếng như sám rền, cánh tay vung mạnh chộp tới Thiên Thu Vô Ngân.
Dương Phàm đứng ngạo nghễ hư không, hai tay chắp sau lưng. Thái Hư Huyễn Thẩn tại ý niệm bị hắn khống chế.
Thiên Thu Vô Ngân thất sắc. thán hình nhoáng lẻn một cái. biến mất tại chỗ rồi hiện thán ớ một nơi khác.
Nhưng mà thể tích Thái Hư Huyễn Thần khổng lồ kinh người, một bàn tay khác vung tới, trống rỗng tạo nên cơn lốc rít gào.
Hô...Ẳm~
Thản hình Thiên Thu Vô Ngân như con thuyền nhỏ lắc lư không ngừng trong biển lớn, dường nhưtùv thời đều có khả năng bị chôn vùi.
Hắn không dám chính diện đối kháng Thái Hư Huyễn Thẩn, bới vì cồ hồn lực kia ẩn chứa uy lực thật đáng sợ.
Vút~
Đột nhiên, trên người Thiên Thu Vô Ngân tòa ra dải sáng ba màu chói mắt. ánh sáng nhạt mờ ảo quanh quản ngoài thân, thân hìrih như tia chóp không lùi mà tiến, lén đến đinh đầu Thái Hư Huyễn Thần.
- Không tốt...
Sắc mặt Dương Phàm khẽ biến.
Thiên Thu Vô Ngân trong trạng thái Tam Linh Hóa Nhất, hình thể gần như hư vô. giơ tay nhấc chân bộc phát lực lượng căn nguyên, có thê hấp thu lực lượng từngoại giới.
Ầm Ẩm—
Hắn bay vút ờ trên người Thái Hư Huyễn Thần, hoặc quyền hoặc cước phát động công kích mãnh liệt.
Đển một lúc, Thái Hư Huyễn Thẩn một trảo mạnh mẽ rốt cục bắt lấy Thiên Thu Vô Ngân, bùng nổ ra một mánh lửa đó ánh vàng.
ở thòi khắc nguy cấp vạn phần như thế, ánh sáng nhạt mông lung bên ngoài thán Thiên Thu Vô Ngân chân động, "
Phổc" một tiếng, mạnh mẽ mớ ra một thông đạo, bay ra bên ngoài.
Dương Phàm không thể không ngạc nhiên thán phục thực lực của Thiên ThuyôNgân.
Ý niệm hắn khẽ động, Thái Hư Huyễn Thẩn cao ngàn trượng lại thu nhỏ gấp mười, bên ngoài thản có thê mơ hỗ thấy được quang diễm ánh vàng nhàn nhạt.
Bá... vút-
Lúc này. Dương Phàm lại tự thản ra tay. giơ tay nhấc chân bộc phát ra lực lượng của Thái Hư Huyễn Thản, một vùng gió lốc hủy diệt thôi quét tinh không.
Hai người ròi khòi tượng đá thượng cổ. ỡ trong tinh không tối đen này triển khai chiến đấu kinh tâm động phách.
Càng chiến đấu. Dương Phàm càng phát hiện sự đáng sợ của Thiên Thu Vô Ngân.
Dưới trạng thái Tam Linh Hóa Nhất, trên người Thiên Thu Vô Ngân có một loại lực lượng gần với căn nguyên, lực lượng của trinh tự này chi vẻn vẹn tạo thành một chút thương tổn với hắn.
Đại chiến hỗi lâu, hai người từ từ hạ xuống đinh tượng đá Tiên Tẳn Thủv Hoàng và Bách Tộc Man Vương, dung hợp cùng tinh thân ý chí kéo dài thiên cô kia.
Nhắm mắt lại, hai người trầm mặc hỗi lâu. không biết lĩnh ngộ cái gì.
Mọi người đang xem cuộc chiến trên Bác Dịch Thai liền cảm giác hai nguời trước mắt đắm chìm vào loại cảnh giới kỳ diệu nào đó.
Rốt cục vào một lúc, Dương Phàm đột nhiên mở mắt, trên bầu trời truyền đến hai tiếng nổ lớn.
ẦmẦm... Ầm~
Hư ảnh hai màu xanh tím sau lưng Dương Phàm cũng tỏa ra thản quang vô hạn, hình thành hai Huyễn Thản chống đỡ thiên địa.
Hai Thái Hư Huyễn Thẩn này, một là màu xanh gâv nên gió lốc rung chuyển tinh không.
Còn một là màu tím, lôi quang hũy diệt bay loạn khắp tinh không.
Như vậy, ba Thái Hu Huyễn Thần bám ớ sau lung Dương Phàm, bán thân hắn giống như Thiên Thán, hội tụ lực lượng sinh mệnh không lô vô tận trong thiên địa.
Thiên Thu Vô Ngân dưới áp lực chua từng có này, thân thể nguời khổng lồ Tam Linh Hóa Nhất lại bành trướng gấp mười, ánh sáng nhạt mông lung bên ngoài thân lại ngưng thật vài phẩn.
Dưới một cồ lực lượng vò hình khống chế. thẩn tượng thật lớn Tiên Tẳn Thủv Hoàng và B ách Tộc Man Vương dưới chân hai người ầm ầm tách ra.
Tirih không tối đen, hai pho tượng đá to lớn chậm rãi dời ra, giẳng co xa xa.
Tinh thẩn ý chí kéo dài từ thượng cổ mà đến trong giao phong cân sức cân tài của hai người đã bị thúc giục đến mức tận cùng.
Ầm ẩm ẩm~
Hai tượng đá thượng cổ chậm rãi hạ xuống dưới.
Mọi người trên Bác Dịch Thai hoảng sợ thất sắc. liên rục nhường vị trí cho hai tượng đá thật lớn nhưbóng ma hạ xuốngbàn cờ.
Dương Phàm hít sâu một hơi, sắc mặt tái nhợt, ba Thái Hư Huyễn Thẩn sau lung chuyển hóa thành ba hư ảnh, lại thu vào trong cơ thể.
Mà Thiên Thu Vô Ngân hình thái người khổng lồ cao trăm trượng bỗng nhiên thu nhỏ lại. rồi phản ra làm ba.
Ba Thiên Thu Vô Ngân hình thái nhản loại mặt không chút huyết sắc. lại dung hợp cùng một chỗ.
- Lão sư...
Hàn Kỳ hô nhỏ một tiếng, thẩn tình khẩn trương.
- Dương lão đại. ngươi không sao chứ...
Hỗ Phi kêu lẻn hai tiếng.
Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân đểu đứng thẳng trên tượng đá nhản vật thượng cổ thán thoại, đối diện nhau từ xa xa.
- Kỳ ngộ lần này khó được, ta sẽ bể quan vài trăm năm thậm chí càng lâu. Cùng không biết tại giới này còn có cơ hội gặp mặt hay không.
Thiên Thu Vô Ngân khẽ mim cười nhìn Dương Phàm.
- Đúng vậy.
Dương Phàm nhẹ thớ ra:
- Lẩn sau ngươi dung hợp sẽ trực tiếp tấn chức Hợp Thể hậu kỳ. Lĩnh ngộ lực lượng tinh thản ý chí thám thúv như thẻ, ngươi một mạch bẻ quan, trong ngàn năm trực tiêp Độ Kiêp phi thăng cũng không phải không có khả năng.
- Thái Hư Huyễn Thẩn của Dương đạo hữu ngươi quả thật huyền diệu đáng sợ. Hoàn hảo tinh khí thẩn của chúng ta duy trì kích phát tinh thẩn ý chí trong tượng đá thượng cổ giờ phút này đã gân như kiệt lực. không còn lực duy trì đại thán thông bậc này. Nếu không toàn lực liều mạng sẽ xuất hiện kết quá gì, ai cũng không thể đoán trước.
Thiên Thu Vô Ngân thớ ra một hơi dài.
- Ta cũng thầm chịu thần thông Tam Linh Hóa Nhất của Thiên Thu đạo hữu dẫn dắt. Kỳ ngộ lân này khiến Dương mỗ chạm đến trình tự càng cao. có lợi cho thôi diễn Ngày sau.
Dương Phàm hiểu ý cười.
Trong đẩu hắn có thêm một tia tinh thẩn ý chí không thể chạm đến. ẩn chứa huyền ảo vô cùng của thiên địa.
Lẩn kỳ ngộ này tuy 1"
ẳng không thể khiến thực lực Dương Phàm lập tức có được nhảv vọt về chất, nhưng đổi với con đường Ngày sau có trợ giúp thật lớn, đặc biệt là thôi diễn cảnh giớii sau Chứng Quả Kỳ.
Vào lúc hai người nói chuyện, đại bộ phận mọi người cảm thấy mẻ hoặc không hiểu.
Chi một số ít người có thể nghe hiểu bổn năm phẩn.
Cho dù là hạng người như nhị hoàng cũng chi có thể hiểu ra sáu bảv phẩn.
Bọn họ chi biết là Dương Phàm cùng Thiên Thu Vô Ngân dựa vào trận chiến này. từ trong hai tượng đá thượng cổ chiếm được chỗ tốt gì.
Nghe ý tứ hai người này. Ngày sau Độ Kiếp phi thăng cũng không phải việc khó gì.
Chi có Vô Song giờ phút này mớ mắt. trong mắt thoáng hiện vài tia hiểu ra, trong lòng vẫn đang tiếc nuối vì sao mình không phải là một người trong đó.
- Lão sư. Lần này các nguời chiến đấu. ai là người thắng chân chính?
Hàn Kỳ thật sự có chút hô hấp dồn dập. vì thế trực tiềp hỏi.
- Thắng bại cũng không trọng yếu. mà là trải qua trận chiến này. chúng ta chiếm được thứ gỉ.
Thanh âm đạm mạc của Thiên Thu Vô Ngân vang lên. chọt giọng biến đổi:
- Nếu như thật muốn phần thắng bại. có lẽ vi sư hơi thấp hơn Dương đạo hữu nửa bậc. Bỡi vì tu vi trình tự của hắn thấp hơn ta nửa bậc lại có thê duy trì cục diện cân tài cân sức.
Dương Phàm bật cười:
- Thiên Thu đạo hữu khen trật rồi. Cho dù ta tấn chức Hoán Nha đại viên mãn, chăng qua là cảnh giới cùng pháp lực càng thảm hậu. có chán chinh uy hiếp đến ngươi dưới trạng thái Tam Linh Hóa Nhất hay không cũng còn chưa biết.
Những người khác nghe vậy. cái hiểu cái không.
Tuy nhiên, kết quá trận chiến này mặt ngoài xem như cân sức cân tài, nhung quá trình giao phong lại để lại cho mọi người vô số ý tường.
Có lẽ trận chiến này ngày sau sẽ trớ thành giai thoại lưu vào sử sách.
Nhưng giờ phút này trọng yếu nhất lại là thu thập tàn cục.
Lẩn đại chiến này. đểu do hai người Tẩn Hoàng. Hàn Kỳ một lòng muốn độc chiểm Tiên Tẩn bảo tàng, mà thiá kế chuẩn bị một lưới bắt hết những cường già có được Chí Bảo Long Khí.
Bọn họ tràn đẩy tự tin. sau lung lại có cường già cấp tông sư Thiên Thu Vô Ngán thậm chí hơi thắng nhị hoàng nửa bậc.
Nhưng là hai ngươi tuyệt đối không nghĩ tới sau lưng Yêu Hoàng cùng có nhản vật sánh ngang Thiên Thu Vô Ngân thậm chí càng đáng sợ hơn.
Sau một hỗi đại chiến. Dương Phàm cùng Thiên Thu VôNgản đểu vô cùng suyyếu. ngồi ớ một bên điểu tức.
Mà hai bên trận doanh nhị hoàng thì bắt đầu đàm phán, cùng thương nghị việc Tiển Tẩn bảo tàng.
ở duới cục diện này. Tẩn Hoàng cũng không thể không lui một bước, đáp ứng liên minh trận doanh Yêu Long Hoàng, cùng mớ Tiên Tânbảo tàng.
- Tiên Tẩn bào tàng Ngay ớ duới hoàng cung, nhưng là trận chiến này. hai bên chúng ta đểu nguyẻn khí đại thương, không bẳng chờ hai mươi năm sau mới cùng nhau mớ ra bào tàng.
Tần Hoàng đề nghị.
- Như thế rất tốt.
Yêu Hoàng gật đẩu, đám người Trấn Đông Hầu cũng thớ ra một hơi.
Điểu này cũng ý nghĩa. "Cửu Long thịnh hội" lẩn này đến hỗi kết thúc.
- Kế tiếp, chúng ta cùng nhau thương nghị số lượng danh ngạch tiến vào mật địa Tiên Tân bảo tàng.
Tẩn Hoàng chậm rãi mờ miệng.
- Danh ngạch?
Tất cả mọi người có chút khản trương.
Ngay cả Dương Phàm đều tập trung tinh thẩn. Tiên Tẩn bảo tàng mớ ra là hy vọng lớn nhất hắn lấy được Thiên Nhất Hồn Thủv.
Tần Hoàng bá đạo ngang ngược rốt cục không thể không thóa hiệp, hợp tác cùng phẩn đông chủ nhân của Chí Bảo Long Khí cùng thương nghị về Tiên Tân bảo tàng.
Lúc Dương Phàm xếp bẳng điều tức có thể mơ hỗ cảm nhận được không cam lòng trong lòng Tẩn Tuắn.
Nghĩ đến hắn có được Cửu Long Tỷ, là Cửu Ngũ Chí Tòn cùa Đại Tần, mà nay lại phải đem bảo tàng truỵên thùa của hoàng tộc chia cắt cho mọi người.
Là hậu duệ của Tiên Tẩn, đế hoàng Đại Tẩn. làm sao hắn chán chinh cam tâm cho được?
Nhưng giờ phút này thế cục bàv ra trước mắt, hắn đã không thể một tay che trời.
Kế tiếp quan trọng nhất lại là vẩn để danh ngạch tiến vào Tiên Tẳnbào tàng.
Vấn đề rất đơn giản, càng nhiều người tiến vào bảo tàng. ích lợi chủ nhân của Chí Bảo Long Khí có thê đạt được càng ít.
Cho nên. phải tận khả năng hạn chế sổ lượng.
Vì thế, hai bên triển khai một hỗi cạnh tranh cùng đàm phán kịch liệt.
Bên phía Tần Hoàng do Hàn Kỳ ra mặt. bên phía Yẻu Hoàng thì là Thanh Vũ chủ tri
Hai người đều là người sở trường tranh biện, không ai nhường ai.
Quạt lông trong tay Hàn Kỳ khẽ phẩy, cười nói:
- Tiên Tần bảo tàng thuộc về hoàng tộc Đại Tần. bệ hạ mới là vương già của hậu duệ Tiên Tân. người kế thừa chân chính của bào tàng. Các ngươi có được Chí Bào Long Khí, đánh cắp bảo vật vốn thuộc về người khác, đã là không có đạo lý. Đẻ cho các ngươi ba phản ích lợi bảo tàng, đã là tận tình tận nghĩa.
- Chê cười. Đến lúc đó Tiên Tần bào tàng mớ ra. đều dựa vào bản lĩnh mỗi người. Chẳng lẽ Hàn tiên sinh chi cấp cho chúng ta danh ngạch ba phán?
Thanh Vũ đầy vẻ cười nhạo nói:
- Dưới điểu kiện thực lực hai bén không cân đối. Hân tiên sinh chi sợ sẽ tính kế chúng ta lẩn nữa. Bên ta đã mắc mưu một lẩn, tuyệt đối sẽ không có lần sau.
Hàn Kỳ ho nhẹ hai tiếng:
- Không bẳng như vậy. Hai phe chúng ta tổng cộng 50 danh ngạch, hoàng tộc Tiên Tẩn là chủ nhản chân chính của bảo tàng, có được 30 danh ngạch. Các ngươi cung cấp Chí Bảo Long Khí, nhường cho các ngươi 20 danh ngạch, đã là giới hạn lớn nhất.
- Hừ, danh ngạch chia đôi 5:5. nếu không chúng ta sẽ không mạo hiểm nguy hiểm sinh mạng, dưới tình huống ỡ thế vếu cùng các ngươi tiến vào mớ bảo tàng.
Thái độ Thanh Vũ kiên quyết vô cùng, không chút thỏa hiệp.
Hai người vừa mới bắt đầu còn đàm phán, sau đó trên cơ bản bắt đầu đấu khẩu.
Mà đại bộ phận cường giá hai bên đều đang điều tức dưỡng thương, nhị hoàng để cho bọn họ chậm rãi thương nghị.
ở lại Tiên Tẳn Cồ Điện nửa tháng, đại bộ phận thương thế đểu cơ bản khói hẳn.
Lúc này. đàm phán giữa Thanh Vũ cùng Hàn Kỳ còn chua chán chính thòa hiệp.
- Tiêu chuẩn phán phổi như vậy không hể có ý nghĩa.
Dương Phàm mớ mắt, chậm rãi mớ miệng.
Cho dù là tâm tính của hắn trầm ổn cũng chờ không được.
Dù sao mớ ra Tiên Tẩn bảo tàng là hy vọng lớn nhất hắn lấy được Thiên Nhất Hồn Thúy.
Còn nữa, hắn cũng không cuồng vọng đến mức có thể nắm chắc muời phẩn một lẩn hành động bắt giết Tán Hoàng. Huôngchi lão sư của Tán Hoàng chính là Thiên Thu Vô Ngân.
- Vậy xin hỏi Dương tông sư có phương pháp gì không?
Sắc mặt Hàn Kỳ trịnh trọng, vé mặt cung kính hỏi.
Tất cả mọi người nhìn phía Dương Phàm, không ai nghi ngờ quyển lên tiểng cùng phán lượng của hắn.
- Xin hói Hàn thừa tướng, mấu chốt chân chính mờ Tiên Tẳn bảo tàng là cái gì?
Dương Phàm giọng điệu bẳng phẳng, giờ phút này khí tức thu liễm cao độ. thoạt nhin giản dị tự nhiên, nhung lại khiến chúng cường giả đứng đầu Đại Tần ớ đây không dám có bất kỳ lòng khinh thị nào.
Hàn Kỳ ngẩn ra, đáp:
- Mấu chốt chân chính mớ Tiên Tẳn bảo tàng đương nhiên là Chi Bảo Long Khi.
- Một khi đã vậy sao không dùng Chí Bảo Long Khí để phán phối danh ngạch? Không có Chí Bảo Long Khí, cái gọi là hậu duệ Tiên Tẩn. đạo lý công bẳng đểu không hể ý nghĩa, về phản mỗi kiện Chí Bảo Long Khí có thê có bao nhiêu danh ngạch, có thê bàn bạc Kỳ hơn.
Dương Phàm lạnh nhạt lẻn tiếng, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.
- Dương tông sư nói có đạo lý.
Đại bộ phận mọi người liên tục gật đầu.
Sau đó. mọi người bắt đẩu nghị luận, cảm thấy được cách này rất tốt.
Hàn Kỳ đưa ánh mắt trung cẩu ý kiến về phía Tẩn Hoàng.
Tần Hoàng thấy vậy, gật gật đầu.
- Không bẳng như này. Chủ nhản mỗi kiện Chi Bảo Long Khí có được tư cách tiến vào Tiên Tẩn bảo tàng, ngoài ra mỗi nguời còn có tư cách lựa chọn thêm hai danh ngạch. Nhưng là Chí Bảo Long Khí ba thứ hạng đâu. số mệnh ân chứa càng mạnh, như vậy danh ngạch có được nên nhiều hơn một chút. Cửu Long Tỷ ẩn chứa cửu long số mệnh, ít nhất hẳn là được quyên có chín danh ngạch. Mà Thanh Long Kiếm cùng Hoàng Long Quan xếp thứ hai cùng thứba đểu có được ba danh ngạch. Chi Bào Long Khí bình thường khác thì có được hai danh ngạch. Các vị thấy thế nào?
Hàn Kỳ lại cười nói.
Mọi người tại tràng có một bộ phận đồng ý. còn có một bộ phận cho 1"ẳng Cửu Long Tỷ có chín danh ngạch là quá nhiêu.
Cuối cùng Hàn Kỳ bị buộc phải đem quyền chín danh ngạch của Cửu Long Tỷ giảm xuống còn bảv mọi người mới miễn cưỡng đáp ứng.
Tuy nhiên tính ra Chi Bào Long Khí binh thường có được hai danh ngạch cũng là không kém.
Thanh Long Kiếm cùng Hoàng Long Quan đều có được ba danh ngạch, hon nữa đều ở bên phía Yêu Long Hoàng.
Tổng thể tính gộp vào. số danh ngạch trận doanh nhị hoàng đại khái tương đương.
Đồng thời, như vậy cũng củng cố thật lớn quyền lực của chủ nhản của Chi Bảo Long Khí. có được quyền lựa chọn sử dụng danh ngạch.
Dương Phàm có được hai kiện Chí Bảo Long Khí, tính ra ngoài hắn có thể đi vào Tiên Tân bảo tàng, còn có được ba danh ngạch đi cùng.
về phẩn lựa chọn hợp tác cùng ai là quyền lực của chính hắn, cũng có thể không chọn ai. một mình đi vào.
Tổng cộng, chín kiện Chí Bảo Long Khí tồng cộng bảv vị chủ nhân, thêm vào 25 danh ngạch tông cộng là 32 danh ngạch.
Phần phối như vậỵ củng cổ ích lợi chủ nhân Chí Bào Long Khí. cũng ngăn chặn càng nhiều cường giá Đại Tần có ý đồ tư cách tiến vào.
Muốn đi vào cũng có thể. nhưng là số danh ngạch là cố định, do chủ nhản chín Chí Bảo Long Khi liên hợp quyết định.
Như vậy, địa vị chủ nhân của Chí B ảo Long Khí được tăng lên rất lớn.
Có thể tưởng tượng, sau lần "Cửu Long thịnh hội" này. sẽ có bao nhiêu cường giả sẽ tranh đoạt danh ngạch đến vỡ đầu.
Tiên Tẳn bảo tàng có thể nói là nơi hấp dẫn thật lớn trong một giới này.
Dù sao nơi đó cất chứa kết tinh trí tuệ của quốc gia cổ Tiên Tần, nền văn minh tu tiên rực rỡ của thời kỳ cuối thượng cồ.
Cho dù là cường giả Thông Thiên tam giai, Hợp Thể Độ Kiếp thậm chí là bán tiên Đại Thừa Kỳ. Tán tiên Ngoại hài vực đểu không thể ngăn cản loại hấp dẫn này.
Nguyên lai lúc Dương Phàm cùng Hà Lạc nói chuyện, nghe ông ta nói trong Tiên Tần bảo tàng thậm chí có thê có Tiên khí.
Một khi tu sĩ đạt tới cấp bậc cao nhất, đặc biệt là Độ Kiếp Kỳ, Đại Thùa Kỳ cho dù là Tiên khí cấp bậc thấp một chút đểu có thể khổng chế.
Nghĩ đến nơi này. Dương Phàm không khỏi sinh lòng lo lắng, Hoán Thiên Nha sinh ra cảm ứng không hiêu.
Hắn mơ hỗ phát hiện, dường nhu mình bó qua một nhân tố trọng yếu gi đó.
Kế tiếp, chủ nhản của chín Chí Bảo Long Khí đạt thành hiệp nghị chung, số lượng danh ngạch cũng được xác định.
Tràng "Cửu Long thịnh hội" này cũng rốt cục chấm dứt. cường giả khắp nơi đểu tản đi. đểu tụ đi tìm cường giả làm minh hữu.
Thiên Thu Vô Ngân đốc lòng tu luyện tìm hiểu, tính toán bế quan vài trăm năm, Ngay cả Tiên Tản bảo tàng đêu khônghóiđến.
ở trong lòng hắn, chi có đại đạo của chinh mình.
Ngoài ra, Tlấn Viễn Hầu cũng một mình rời đi, có lẽ tính toán tìm minh hữu của mình.
Không ai chân chính nguyện ý hợp tác cùng Tẩn Hoàng ngang ngược bá đạo.
Trong Tiên Tẳn cổ Điện rất nhanh chi còn lại hai người Tẳn Hoàng cùng Hàn Kỳ.
- Bệ hạ. dùng phương pháp như vậy phản phối danh ngạch, thế cục đối kháng của trận doanh hai bên sẽ lặp tức sụp đô. Đến lúc đó cục diện sẽ càng ngày càng hồn loạn.
Hàn Kỳ khẽ khẽ thớ dài.
Lấy Chí Bảo Long Khí làm đơn vị phản phối, đến lúc đó rất nhiều cường giả của Đại Tẩn sẽ đểu tự CÓ trận doanh riêng, thực hiện lợi ích lớn nhất mà không bị quản chế bới nguời khác.
Sau khi tiến vào Tiên Tần bảo tàng, đều tự dựa vào bản lĩnh, không có liên quan gì nhau. Có thể được đến bao nhiêu ích lợi toàn bộ dựa vào bản lĩnh cá nhản.
Càng đáng sợ chính là. đến lúc đó đối mặt với bảo tàng tồn chứa nhiều bảo vật; chúng cường giá lợi ích phần phối không đổng đều có thê sẽ có khá năng đò mắt mà chém giết lẫn nhau.
Sắc mặt Tần Hoàng cũng càng phúc tạp, thớ dài:
- Kỳ thật từ sau khi Tiên Tần chia năm xẻ bảy, người thừa kế mỗi một đời Hoàngtộc Đại Tẩn đều nhận được một tồ huấn. Đó chính là nếu không gặp được nguy cơ diệt tộc... Tuyệt đối không thê mớ ra Tiên Tản bảo tàng. Hơn nữa Cửu Long Tỷ nhất định phái thời khắc tọa tran hoàng cung Đại Tẩn. Đây cũng là nguyên nhản sau khi ta luyện hóa Cửu Long Tỷ. bản tôn đêu không rời khỏi phạm vi kinh đô.
Tuyệt đối khôngthể mớ ra Tiên Tẳn bảo tàng?
Hàn Kỳ hít sâu một ngụm khí lạnh.
Hắn cũng lần đầu tiên nghe đến tổ huấn này.
Hoàngtộc Tiên Tẩn vì sao có tổ huấn nhưvậy?
Chẳng lẽ bảo tàng thời đại thượng cổ rạng rỡ không muốn để lại cho đời sau của mình.
Có lẽ. trong này cất giấu bí tân gì sao?
- Vì đủ phản lượng Thiên Nhất Hồn Thủy cứu sổng ái phi cùng Hân nhi, quá nhản cũng không thê không làm trái.
Bi thống trong mắt Tẩn Hoàng chuyển thành ý chí chiến đấu rào rạt.
- Bệ hạ. đây cũng là nguyên nhản ta cùng Thượng Quan Phi một mực duy trì kế hoạch của người.
Trên mặt Hàn Kỳ lộ ra và tia ảm đạm.
Bỡi vi Thượng Quan Phi chết ớ trong tay Dương Phàm trên Bác Dịch Thai.
- Dương Phàm này không ngờ đã giết chết huynh đệ tốt nhất của chúng ta. A Tuấn, ngươi nhất định phái báo thù cho hắn.
Trên khuôn mặt nho nhã của Hàn Kỳ thoáng hiện một tia dữ tợn cùng cừu hận.
- Hàn Kỳ, có phải ngươi trách ta lúc ớ Tiên Tần cồ Điện không sử dụng lực lượng chân chính hay không? Mặc dù trình tự cực hạn của Đại Tẳn là Hợp Thể sơ kỳ. nhung là ớ Tiên Tân Cô Điện. Bác Dịch Thai thượng cồ, chín kiện Chí Bào Long Khí áp trận đã xa xa vượt qua hạn chế của Hợp Thể sơ kỳ.
Tần Tuấn thớ dài nói.
- Ta không có ý trách bệ hạ. lúc ấy ai cũng không cứu được Thượng Quan Phi. Ngay cà Thiên Thu lão sư cũng không làm được. Ngươi đem thực lực chân chính đê đến lúc Tiên Tân bảo tàng, đến lúc đó cướp lấy Thiên Nhất Hồn Thủy, thuận tiện cho Dương Phàm vĩnh viễn ớ lại bên trong. Huông chi Yêu Long Hoàng sổng rất dài lâu, tu vi cũng không đơn giàn chi là Hợp Thể sơ Kỳ.
Hàn Kỳ rổt cục khôi phục bình tĩnh, nhung thanh âm lạnh băng như cũ.
- Được, bổn hoàng nhất định sẽ làm vậy.
Tần Hoàng hít sâu một hơi. sau đó nói với Hàn Kỳ:
- Còn hai mươi năm sẽ mớ ra Tiên Tân bảo tàng. Ngươi đã bước nửa bước vào Hợp Thê Kỳ. để ta lấy cửu long số mệnh giúp ngươi một lẩn bước vào Hợp Thể Kỳ. Có số mệnh gia thân, ngươi không cần lo lắng trói buộc thiên địa, sau khi thảnh công làm giống như Thiên Ma Môn chú. phong ấn pháp lực.
- A Tuấn. Là hậu duệ Tiên Tẩn, ngươi có thể nói cho ta biết, trong Tiên Tẩn bảo tàng rốt cục ân tàng bí mật gì? Vì sao lại có tô huấn "Tuyệt đối không thê mớ Tiên Tân bảo tàng"?
Hàn Kỳ hít sâu một hơi, nhìn thẳng Tần Hoàng.
Toàn bộ Cổ Điện chìm trong một mảnh tĩnh mịch. Tẳn Hoảng trầm mặc hỗi lâu, mới hít một hơi dài:
- Vốn bí mật này tuyệt đối không thể bất kỳ người nào không phải người thừa kế hoàng tộc được biết...
Đại điện trống trải đột nhiên àm đạm không ánh sáng, bóng của hai người chìm trong bóng đêm, chi có theẻ nghĩ được thanh âm nhỏ bé nhưmuỗi vo ve.
Cùng lúc đó. đám người Dương Phàm rời hoàng cung Đại Tẩn. về tới Thiên Bác Cung.
- Dương Phàm.
Một thanh âm lộ vẻ kiêu ngạo cô độc từ sau lung truyền đến.
Dương Phàm nhìn lại. một nam nhản mặc áo trắng như hoàn toàn không ăn nhập với thế gian, chính là Vô Song.
- Ngươi có chuyện gì?
Dương Phàm ngạc nhiên nói.
Chẳng lẽ võ si Vô Song này tại Bác Dịch Thai khiêu chiến Thiên Thu Vô Ngân không thảnh lại muốn tìm minh luận bàn?
Vô Song?
Từ sau khi truy tung Thiên Cơ lần trước, chém giết Vu Tôn, Dương Phàm không còn tung tích của hắn, nghĩ rẳng hắn đang một lòng tiềm tu.
Mà nay xuất hiện ở Bác Dịch Thai, ba kiếm kinh diễm suyt nữa giết Tần Hoàng, bàv ra thực lực kinh người.
Cho dù là Dương Phàm hiện giờ, cũng không nắm chắc chiến thắng được Vô Song.
Lần này gặp mặt, Dương Phàm phát hiện khí tức trên người Vô Song đã sinh ra biến hóa vi diệu.
Trước kia, Vô Song trên con đường truy cầu kiếm đạo vô thượng, phảng phất như đang có trực giác xa xăm thúc giục, trong mắt ít nhiêu có phán mê man, còn có thân thế mê hoặc không giải được.
Mà nay, từ sau thượng cồ Bác Dịch Thai, ánh mắt thâm thúv của Vô Song càng thêm sáng ngời, trong mắt mơ hô hiện lên thanh đoạn kiếm hư vô, càng thêm rõ ràng hơn trước.
- Tràng đại chiến kia, ta không may mắn tham dự, Tuy là tiếc nuối, nhưng cũng đại ngộ. Ngoại Hải Vực là nơi đứng đầu nhân giới cuối cùng, ta đi trước một bước.
Vô Song chậm rãi mớ miệng, thân ảnh cao ngạo của hắn không hợp với thế gian này.
- Ngươi muốn đi?
Dương Phàm nhìn cái bóng trắng Ngày càng xa, tiếng nói cũng Ngày càng nhỏ:
- Lân này từ biệt, ta sẽ ròi khòi Đại Tân. Ngày sau có thê sẽ rất khó có cơ hội gặp mặt...
Dương Phàm kinh ngạc nhìn cái bóng áo trắng như tuyá kia, dẩn dẩn dung nhập vào chân trời, biến mất không thấy, có một loại cảm giác không nói rõ được.
"
Hắn không phải tới tìm ta luận bàn?"
Trong lòng Dương Phàm nghi hoặc, không quá rõ ràng ý nghĩa Vô Song cáo biệt lần này.
Hắn càng thêm không biết, lẩn sau gặp lại Vô Song, là một chuyện thật lâu thật lâu...
Vô Song ròi đi, làm cho Dương Phàm khó hiểu không thôi, hắn hít sâu một hơi. ba câv Hoán Thiên Nha cùng lúc rung động.
Trước đó từ cảm ứng có thể biết, Vô Song cùng sổ phận thiên cơ cùa hắn, có liên hệ rất lớn, gần như chí thân.
Chẳng qua lần này Dương Phàm toàn lực cảm ứng. phát hiện thiên cơ có quan hệ tới Vô Song bị một cỗ lực lượng không thể đảnh giá che đậy, dường nhưbiến mất trong hư không.
Trực giác lại nói cho hắn, trong thòi gian nhất định, Vô Song sẽ không cách nào sinh ra liên hệ với thiên cơ cùa hắn.
Vô Song cáo từ rời đi, làm Dương Phàm có một loại mất mát khó hiểu.
- Dương Phàm, bằng hữu ngươi quen biết không có một ai đơn giản. Một cái Thiên Thu Vô Ngân đă là khoáng cổ tuyệt kim, còn Vô Song thần bí này lại suyt nữa giết chết Tần Hoàng.
Yêu Long Hoàng mim cười, hạ xuống cạnh hắn còn có HỗPhi. Thanh Vũ.
- Còn có ta!
Hỗ Phi cười hắc hắc, đắc ý vênh vang nói.
Dương Phàm nghe vậy, không khỏi suy nghĩ, bỗng nhiên phát hiện đây không phải là ngẫu nhiên, mà là tất nhiên.
Hắn đã từng có rất nhiều bằng hữu, chi là hiện giờ khoảng cách Ngày càng xa xôi. dần mất đi liên hệ.
Nhu Lâm Chung ở Vụ Liễu trấn, Viên lão đại Thiên Hành Chu, Lý Nguyệt Sương, phụ từ Trình Lão Tiên kinh đô. Vũ Văn Nhu cùng chung vu sơn, Lệ Hồng Phi đã từng là một trong tam đại tân tú. Lâm Thành hòa hợp ờ cực Bắc mấy chục năm, Từ Lập trưởng lão Thiên Nhạc Viên ờ Nội Hải quan hệ không tệ. còn có Âu Dương Phong...
Trên tiên lộ dài đẳng đặc, gặp qua rất nhiều bằng hữu hòa hợp, thế nhưng khoảng cách chi có Ngày càng xa.
Có lẽ. những bẳng hữu đã từng quen biết quan hệ không tệ này. không thiếu người đã hóa thành nắm đất vàng.
Chi có người cùng một độ cao, có được tiềm lục cùng cấp, mặc kệ đi bao xa. cũng sẽ không mất đi.
Đây chính là lời đối thoại cùng Vô Song ờ Lăng Đinh Tiên Phong khi đó.
Lúc đó. Thiên Thu Vô Ngân ba đại hóa thân Bất Diệt Thể xuất hiện, lực chổng ba đại Vương hầu. chấn nhiếp toàn trường.
Dương Phàm cười khỗ một tiếng:
- Vì sao ta quen biết một số người, đều biến thái như thế?
- Đó là bới vì... ngươi có được tiềm lục cùng độ cao ngang với chúng ta, bẳng không chúng ta cũng không có được cơ hội liên thủ nhiều lần. Mà ta cũng cảm nhận được, người này cũng đặt ngươi ở địa vị ngang hàng.
Vô Song nhàn nhạt nói.
Cái gọi là vật hợp theo loài, bởi vì bản thân Dương Phàm chính là tồn tại vêu nghiệt, cho nên vẫn bảo trì quan hệ bằng hữu với hắn đều không có một người bình thường.
Mọi người đứng ờ Thiên Bác Cung một thòi gian, từ chổi liên hệ bước ra ngoài cửa.
Trong thời gian này. có không ít người tới bái kiến Dương Phàm, nhưng không nói nhiều.
Sau đó. chúng cường giả tham gia Cửu Long Thịnh Hội lẩn lượt rời đi.
Một ngày, Yêu Hoàng dẫn Hỗ Phi Thanh Vũ đi tới chỗ Dương Phàm.
- Yêu Hoàng tìm ta có chuyện gì?
Dương Phàm mớ mắt. đứng dậv nghênh tiếp.
Yêu Long Hoàng rất là khách khí nói:
- Hô Phi cùng ngươi ban đâu là băng hữu trưởng thành bên nhau. Hắn vẫn ờ Yêu Hoàng Cảnh, rất là khó chịu. Mà nay hắn đã thăng cấp cảnh giới Thẩn Hư, bồn hoàng cũng yên tâm cho hắn đi lại Đại Tân. Lân này cáo từ. đê cho hắn cùng ngươi quav về Lăng Đinh Tiên Phong đi.
Dương Phàm nghe vậy, sắc mặt thoáng vui vẻ, vội đồng ý:
- Yêu Hoàng vên tâm, hắn theo ta cùng về Tiên Đạo Tông, nhất định sẽ bình vênvô sự.
Hỗ Phi bĩu môi. có chút không phục nói:
- Đại Tần hôm nay. có ai uy hiếp tới ta được?
- Có lời này của ngươi, bổn hoàng vên tâm rồi.
Yêu Long Hoàng cười từbiệt Dương Phàm.
Lúc chia tay. Dương Phàm thấy được trong mắt Thanh Vũ lưu chuyển những tia không bò được.
Hỗ Phi vươn tay gãi gãi đầu, cười hắc hắc. phất tay từ biệt Thanh Vũ.
Chờ sau khi Yêu Long Hoàng ròi đi, Dương Phàm chế nhạo nói:
- Lúc nào rước Thanh Vũ cô nương vào cửa. để cho lão đại ta t hay ngươi làm chủ đi.
Hỗ Phi nghe vậy, nhất thòi thẹn quá thành giận, mặt cũng đò lên.
Dương Phàm âm thầm buồn cười, tính cách Hỗ Phi thô bạo. thế nhưng trên phương diện cảm tình lại trì độn nhu một đứa nhỏ.
Nếu như đổi thành cha con Dương Thiên, Dương Phàm, chi sợ đã sớm nắm vào trong tay
rồi.
- Chúng ta cũng xuất phát thôi.
Dương Phàm cố nén ý cười, cũng không tiếp tục lấy chuyện này chọc ghẹo hắn, bẳng không Hổ Phi sẽ tức quá phát điên, tìm hắn đại chiến mấy trăm hiệp.
Vù vù~
Hai người hóa thành đoàn ánh sáng, lướt ngang kinh đô. nhắm phương hướng Lăng Đinh Tiên Phong, Thiên Võ Cháu bay đi.
Dọc theo đường đi, Hỗ Phi muốn nói mà ngập ngừng.
- Muốn nói cái gì, nó thẳng ra đi.
Dương Phàm như cười như không nói.
Hỗ Phi ấp a ấp úng nói:
- Nếu như lão đạit hay ta làm chủ... ta nói là giả nhu, khôngbiết Thanh Vũ nàng có đông ý hay không?
- Vấn đề này, sao ngươi không trực tiếp hòi đi hòi bản thân nàng ta?
Dương Phàm mặt đây ý cười, thoáng hài hước nói.
- Hừ. không nói thì thôi.
Hô Phi sao nhìn không ra đùa cợt trong mắt Dương Phàm hắn nhất định biết đáp ánm mà không nói cho mình biết.
ờ trong lòng Dương Phàm, cũng thật hv vọng Thanh Vũ kết hợp cùng Hỗ Phi, dù sao đểu là yêu tộc, hơn nữa đểu là thẩn thú. tiềm lực tư chất cực cao.
Hắn càng có thể nhìn ra được, Thanh Vũ có ý với Hỗ Phi, nếu như người này cầu hôn. nàng quá nửa sẽ không chối từ.
Chi là Dương Phàm có phẩn đùa giỡn, muốn làm cho trong lòng Hỗ Phi thấp thòm nhiều một chút thôi.
Hai người đi thẳng một đường, ước chừng bay đi mấy ngày, tiến vào một mảnh hoang
dã.
Đúng lúc này, trên bầu trời phía truớc xuất hiện một hình bóng quen thuộc.
Giữa tầng mấy. một thiếu niên mặc trang phục xa xua, nhưng thoáng có vẻ chất phác.
Đó là Tần Vong.
- Dương Phàm, sao lại trùng hợp như thế. trên đường lại cùng gặp các người.
Tẩn Vong nhanh chóng phát hiện ra hai người Dương Phàm từ phía sau. vẻ mặt kinh, ngạc nói.
Hắn đã xuất phát trước Dương Phàm một bước, thế nhưng hai người đi sau tốc độ phi hàrih càng nhanh hơn, đuôi theo tới đây.
- Dù sao tiện đường, cùng đi chung thôi.
Dương Phàm mim cười nói.
Tẩn Vong tự nhiên sẽ không từ chối, trong lòng hắn còn có vô sổ nghi vần đợi Dương Phàm giải đáp.
Vì vậy, ba người cùng nhau đạp độn quang, nhắm Thiên Võ Châu bay đi.
Trong lúc này, Tần Vong hỏi Dương Phàm chuyện có liên quan đến Vô Song.
Ngày ấy, Thanh Long Kiếm lại chủ động thẩn phục người khác.
Càng thêm khó tin, Vô Song đưa Thanh Long Kiếm trờ lại cho Tẩn Vong, loại độ cao này quả thật không thể tường tượng nổi.
- Đối với thân thế hắn, ta vẫn đang suy đoán. Nhưng có một chút chuyện rất khẳng định, hắn quá nửa đến từ Thượng Giới.
Dương Phàm hàm hỗ trả lời, lại hòi:
- Ngươi sao lại đột nhiên hòi hắn?
- Dưới tinh huống được ta nhận chủ luyện hóa, Thanh Long Kiếm gặp được người này, lại chủ động thẩn phục, thậm chí ân cẩn lấy lòng. Thế gian sao có người như th4 lẽ nào hắn mới là chủ nhân chán chính của kiếm này?
Tần Vong hô hấp thoáng gấp gáp. hiển nhiên bị đả kích rất nặng.
Dương Phàm cười không nói, hắn lại cảm giác chuyện này rất binh thường, tràng cảnh vạn kiếm triều bái khi xưa, càng chấn động hơn thế này.
- Chi là ta còn rất cảm kích hắn, hy vọng Dương đạo hữu t hay ta biểu đạt ý cảm tạ.
Tân Vong sắc mặt trịnh trọng nói.
- Cảm tạ hắn?
Dương Phàm chợt sững sờ.
Tần Vong hít sâu một hơi. trong mắt chóp động tinh quang, giải thích:
- Thanh Long Kiếm của ta ỡ trong tay hắn một lát. dường như xảy ra chút biến hóa, trong kiếm này càng nhiều thêm ý cảnh kiếm đạo cực kỳ thâm ảo...
- Còn có chuyện này?
Dương Phàm thất kinh, hắn cũng không đoán ra ý nghĩa Vô Song làm như vậy.
Trong lúc nói chuyện, lại bay ra mấy trăm dặm.
Bỗng nhiên, tầng mâv trên đẩu đoàn người mâv đen quav cuồng mãrih liệt, một cỗ lực lượng kinh thiên đáng sợ tràn ra từ trong thiên địa.
- Không hay, là trận pháp, nơi này có mai phục.
Tẩn Vong kinh hô một tiếng.
Vừa dứt lời. trong thiên địa truyền đến một trận tiếng cười cuồng ngạo:
- Ha ha ha... Tân Vong, ngươi rốt cuộc sa lưới rồi. Ta muốn rút gân lột da. bâm thâv ngươi vạn đoạn!
Trong tiếng nói già nua kia, dường như có phẩn hận ý khắc sâu trong lòng.
Vừa dứt lời, trong phạm vi ngàn dặm quanh nơi này. một mảnh hào quang màu xanh lục cắt đứt cả khu vực.
Đoàn hào quang xanh lục này mảnh như tơ. đan xen như một cái lưới lớn, co lại từng chút.
Toàn bộ đại trận, lúc không chuyển động ẩn giấu trong thiên địa. một khi phát động lại kinh thiên địa.
- Đây là Mộc Cương Thiên Ti Phục Tiên Trận Nam Cung gia...
Tẩn Vong thấy tình cảnh này, kinh hoảng biến sắc:
- Chẳng lẽ là Nam Cung Ương vẫn lárih đòi không ra?
Dương Phàm không biết Nam Cung Ương là ai, thế nhưng người này ờ một ngàn năm trước, chính là thiên tài Đại Tân. gia chủ đời trước gia tộc Nam Cung.
Từ một ngàn năm trước, chính là cường giả cảnh giới Thần Hư.
Trong thiên địa. vô sổ sợi tơ xanh lục hiện hình từ trong trạng thái dung nhập hư không ân nấp. một mánh hào quang xanh lục co rút đến phạm vi trăm dặm, vây khốn ba người ờ bên trong.
- Tẩn Vong, ngươi biết rõ tên lão phu, ở Tiên Tẩn cồ Điện còn dám giết ái nữ ta. Hòm nay, Mộc Cương Thiên Ti Phục Tiên Trận này chính là nơi chôn thân của ngươi.
Một lão giả chột mắt áo lục, chân đạp một con trâu đò tòa ra khí tức bạo ngược hiện thân từ trong trận pháp.
- Lão đại. cảm quan thông thiên cùa ngươi sao không phát hiện mai phục chỗ này?
Hổ Phi bĩu môi. thoáng đùa cợt nói.
Vừa rồi lúc nói chuyện, Tần Vong đề cập tới công pháp cùa Dương Phàm.
Dương Phàm đáp lời:
- Công pháp của ta tuân theo tự nhiên thiên địa, nắm giữ hoàn cảnh... trong đó lấy sờ trường cảm quan...
Tẩn Vong ngẩn ra. cũng khó hiểu nhìn Dương Phàm.
- Đáng cười, trận này truyền thừa từ thượng cổ, sờ trường ẩn nấp vây khốn người. Coi như là cường giả Hợp Thể dưới lúc không để ý, cũng khó mà phát giác ra.
Nam Cung Ương cười nhạo, vẻ mặt trừo phúng nhìn mấy người.
- Ta đương nhiên phát hiện trận này.
Dương Phàm không chút do dự nói.
- Lão đại ngươi đừng khoác lác nữa, nếu như phát hiện ra, ngươi sao còn không nói sớm cho chúng ta biết mà đề phòng.
Hô Phi còn canh cánh trong lòng chuyện Dương Phàm trêu chọc minh, hiện giờ tới lượt hắn.
Tần Vong, Nam Cung Ương cũng mặt đầy vẻ nghi vấn.
Dương Phàm lại ra vẻ kỳ quái nói:
- Vì sao phái đê phòng? Trận này không có uy hiếp tới chúng ta.
Nam Cung Ương nghe vậy, khuôn mặt hung hăng co quắp, cực kỳ khó coi.
Đối mặt Hỗ Phi chọc phá, Tẩn Vong nghi vấn khó hiểu.
- Vì sao phải để phòng? Trận này không có uy hiếp tới chúng ta.
Dương Phàm vẻ mặt kỳ quái, nói như là đương nhiên.
Hỗ Phi nghe vậy. chợt cứng lại. càng nghẹn một hơi phiền muộn.
Tần Vong càng có vẻ cổ quái.
Tuy rẳng cách làm của Dương Phàm có hiểm nghi giả heo ăn cọp, thế nhưng hắn quả thật không cần phải đua ra cành cáo với những chuyện vật không có uy hiếp, cũng không cần sớm chuân bị gì.
Nếu nhưthật có uy hiếp, Hoán Thiên Nha của Dương Phàm sẽ lập tức sinh ra phản ứng.
Thế nhưng khi Dương Phàm phát giác trận này, ba cây Hoán Thiên Nha trầm tĩnh như nước phăng, thân thức hắn đào qua, toàn bộ trân pháp vừa nhìn là biết.
Trải qua quyết đấu sổ mệnh ờ Bác Dịch ThaL Dương Phàm đánh một trận đinh cao cùng Thiên Thu Vô Ngân, dung hợp ý chí tinh thẩn từ trong thẩn tượng thượng cổ, đạt đến độ cao càng khó giải thích.
Đối với trận này, hắn dứt khoát bò qua, không ngờ tới là mai phục nhắm vào Tẩn Vong.
Tần Vong nhanh chóng lĩnh hội được hàm nghĩa trong lời Dương Phàm, thờ phào một hơi. trong lòng thầm than: Không hổ là sánh vai cùng tông sư Thiên Thu Vô Ngân, khó khăn ỡ trong mắt người thường, đối với bọn họ căn bản bé nhỏ không đáng nói.
Thế nhưng, Nam Cung Ương thân là cao nhân lánh đời bổ trí trận này. nghe lời này sắc mặt liên khó coi cực điêm.
Nam tử trước mắt không nhìn ra sâu cạn này, lại trắng trợn khinh thường Mộc Cương Thiên Ti Phục Tiên Trận truyển thừa vô sổ đời Nam Cung gia tộc.
Trên thực tế. đã không phải là coi thường nữa, mà là không thèm nhin.
Biết rõ trận này tồn tại. nhưng lại đối đãi nó như không khí.
Từ trước đến nay, lão lẩn đẩu thấy được kẻ cuồng ngạo như thế.
Người này lại cứ không có bất cứ thần thái cuồng ngạo kiêu căng gì, mà là căn bản không xem lão tôn tại.
- Tiểu bổi vô danh, lại tự cao tụ đại như thế, dù là Tần Hoàng ở trước mặt lão phu. cũng phi nhường lễ ba phẩn.
Nam Cung Ương giận quá hóa cười.
Từ một ngàn năm trước, lúc lão uy chấn Đại Tần, những người Tần Vong, Tần Tuấn đều là tiêu tử tóc còn đê chỏm.
Nam Cung Ương còn là gia chù Nam Cung gia tộc đời trước, bổi phận còn cao hơn cả Tẩn Hoàng. Hàn Kỳ.
Hắn đưa chức gia chủ truyền cho nữ nhi Nam Cung Dật. liền bế quan quanh năm, Chuyên tâm tu luyện. ơ trong năm tháng dài dòng, dân dân bị người quên đi, gọi là cao nhân lánh đời không thể thích hợp hơn.
Mấy Ngày trước, đương đại gia chủ Nam Cung Dật tiến vào hoàng cung, không lâu sau đột nhiên ngã xuống.
Làm gia chủ một nhà, Nam Cung Dật đương nhiên phải có hồn bài bản mạng ờ gia tộc.
Hồn bài vỡ nát. cấm chế nang lên, kinh động toàn bộ Nam Cung gia, cũng đánh thức Thái thượng gia chủ Nam Cung Ương bế quan quanh năm.
Sau khi biết được tin dữ. Nam Cung Ương thiếu chút nữa trực tiếp giết vào hoàng cung.
Sau khi kết thúc Cửu Long Thịnh Hội, biết được hung phạm, Nam Cung Ương tinh táo lại, bàv ra kế hoạch chu toàn.
- Nam Cung tiền bổi. chi một mình ngài, cho dù có trận này trợ giúp, muốn giết Tẩn mỗ chi sợ không có khả năng được.
Tần Vong cười hắc hắc, ngược lại thân thể nhẹ nhõm.
Lúc này có Dương Phàm ớ một bên, trong lòng hắn không khỏi yên tâm. Trong đẩu không khòi hiện lên tràng diện ba pho Thái Hư Huyễn Thẩn, chấn nhiếp thượng cổ Bác Dịch Thai.
- Hừ! Lão phu sao khôngbiết trong tay ngươi có Thanh Long Kiếm.
Nam Cung Ương nắm chắc thắng lợi nói.
Cho dù lão đã nửa chân vào Hợp Thể Kỳ, thế nhưng trước mặt Tần Vong có được Thanh Long Kiếm, sợ răng không chiếm được tiện nghi nào, càng đừng nói chém giết đối phương.
Trong lòng Tần Vong cả kinh, lễ nào Nam Cung Ương còn có bài tẩy cực mạnh nào khác?
Đúng lúc này. Dương Phàm nhàn nhã thành thơi nói:
- Còn có các vị bằng hữu cũ, đều đi ra đây đi.
Lời vừa dứt. ỡ ngoài mấy dặm, tấm luới xanh lục nin lên. hiện ra ba người.
Tẩn Vong tập trung nhìn kỹ, kinh hô:
-Là các ngươi...
Ba người này, đích thật là người quen cũ: Trấn Đông Hầu, Lục Vân Hầu. Thiên Lâm Hầu.
Không ngờ tới Nam Cung ương chặn giết Tần Vong, có thể mòi tới ba vị Vương hầu, đông thòi trong đó một vị là Trấn Đông Hầu.
- Còn có một vị nữa.
Khóe miệng Dương Phàm mim cười, ánh mắt cố ý vô tình nhìn về một phía.
- Khụ khụ.
Một lão giả mặc cồ bào, hiện thân ở một vị tríbí mật trong trận pháp.
- Trấn Viễn Hầu.
Tẩn Vong thất kinh, trong lòng chợt lạnh lẽo.
Không ngờ tới Ngay cả Tần Quang Đức luôn luôn tiềm ẩn cực Bắc không hòi thế sự. cũng tới hỗ trợ Nam Cung Ương đổi phó mình.
Nam Cung Ương là lăo quái vật sổng mấy ngàn năm, kết giao rộng rãi, đồng thời mời tới nhiêu cao thủ như vậy mai phục mình.
Đương nhiên, sờ đĩ Trấn Đông Hầu cùng Trấn Viễn Hầu trợ giúp Nam Cung Ương, sợ rằng còn có ý nghĩ mơ ước Thanh Long Kiếm.
Thanh Long Kiếm chí bảo công kích xếp hàng thứ hai trong Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí, Ngay cả Tần Hoàng cũng phái vô cùng động tâm với nó, huống chi các Vương hầu khác.
Đồng thời, Thanh Long Kiếm ít nhất còn đại biểu ba danh ngạch tiến vào bảo tàng Tiên Tần, đó chính là lợi ích trần trụi nhất.
Trong ánh mắt Dương Phàm cười dài.
-Khụ khụ.
Tẩn Quang Đức họ khẽ hai tiếng, mặt già đỏ lên:
- Không ngờ tới ỡ đây cũng có thê gặp Dương đạo hữu, thật là có duyên mà.
Nhớ tới năm đó ờ cực Bắc. hắn cùng Dương Phàm đánh một trận, lại đồng ý khả năng ưu tiên hợp tác.
Thế nhưng không biết Tẩn Hoàng cho lợi ích gì, kết quả gia nhập một phía Tẩn Tuấn.
- ờ vùng đất hoang dã này, lại có thể gặp được Dương tông sư. thật quá trùng hợp.
Trấn Đông Hầu cười ha ha.
Thiên Lâm Hầu cùng Lục Vân Hầu cũng cười nói phụ họa. nhưng cười có chút miễn cưỡng.
Coi như là kẻ ngốc, cũng rõ ràng bọn họ mai phục ờ đây có dụng ý gì.
Nhưngbọn họ vạn lẩn không ngờ tới, Tẩn Vong sẽ đi chung với Dương Phàm.
Trước đó bọn họ rõ ràng có tin tức xác thực, Tần Vong đã rời đi một mình.
Trên thực tế, hai người Dương Phàm gặp gỡ Tẩn Vong, cũng là nửa đường gặp được.
Lúc này. dù cho bọn họ mấy cái lá gan, cũng không dám ra tay nữa, mỗi người làm ra vẻ trùng hợp gặp phải.
"
Tẩn Quang Đức, Tẩn Diệu Đức, các ngươi có ý gì? Kế hoạch trước đó, lễ nào các ngươi đã quên rồi?"
Nam Cung Ương âm thầm nghiến răng nghiến lợi, truyền âm thần niệm đổi với Trấn Viễn Hầu cùng Trấn Đông Hầu.
Lúc này, ngaỵ cả phía Tần Vong nhiều thêm hai người, bọn họ có trận pháp ở đó, lại thêm nhân sổ chiếm ưu thế tuyệt đối, hoàn toàn có cơ hội đắc thủ.
- Câm miệng!
Trấn Đông Hầu quát lạnh:
- Dương Phàm cũng ớ đây. ngươi còn dám động thủ. có phải là sống chán rồi không?
- Dương Phàm?
Ánh mắt Nam Cung Ương không khòi chuyển về phía Dương Phàm, trong lòng lại cực kỳ buôn bực: gân đây lão mới xuất quan, chăng qua mơ hô nghe được cái tên này. nhưng còn khôngtới mức khiến cho mấy người Trấn Đông Hầu sợ tới như vậy.
- Ha ha! Là trùng hợp sao, chẳng hay hai vị lão bằng hữu có muốn xuống đây luận bàn một chút.
Dương Phàm như cười như không nói.
- Không không không...
Trấn Đông Hầu cùng Trấn Viễn Hầu sắc mặt biến đổi. liên tục lắc đầu.
- Phóng mắt khắp Đại Tần hôm nay, ngoại trừ những cường giả trên ngón tay như Thiên Thu tông sư, ai có tu cách luận bàn cùng Dương tông sư.
Trấn Đông Hầu cười gượng nói.
Từ trận chiến bảo vệ Tiên Đạo Tông, Dương Phàm thần dũng một người một kiếm, một bước giết một người, đã thấm sâu lòng người.
Thậm chí ờ Ngay thời khắc mấu chốt, kiếm ý chí từ tập trung hắn, Trấn Đông Hầu ờ truớcmặt đại quán mấy trăm vạn tu sĩ bậc cao. thỏa hiệp lui binh.
Mà nay, Dương Phàm mạnh hơn trước không biết bao nhiêu, trờ thành tông sư Đại Tần danh xứng với thực, hắn nào có dũng khí động thủ.
- Dương tông su nói đùa. dù là hai người chúng ta cùng tiến lên. cũng không có tư cách luận bàn với ngài.
Trấn Viễn Hầu trong lòng chột dạ, cũng vội vỗ mông ngựa nịnh nọt.
- Bản vương có việc, hai mươi năm sau mờ ra bảo tàng Tiên Tần, sẽ lại nói chuyện cùng Dương tông sư.
Trấn Đông Hầu lập tức mim cười cáo từ. kéo Lục Vân Hầu cùng Thiên Lâm Hầu gấp rút chạy đi.
VÙvùvù~
Ba người chạy đúng là nhanh như thò, thoáng cái không thấy bóng dáng nữa.
Một hoi chạy ra mấy vạn dặm, thấy không có động tĩnh, mới thở phào một hơi.
Trấn Đông Hầu lòng còn sợ hăi, thầm nghĩ:
"
Nếu nhu Dương Phàm ra tay, chúng ta ít nhất phải ngã xuống hai người, lại còn là phóng đoán bảo thủ nhất."
Trấn Đông Hầu vừa mới trốn chạy.
- Ha ha! Tẩn mỗ cũng phải quav về cực Bắc, hai mươi năm sau Ngày mờ ra bảo tàng Tiên Tẩn, bản vương cũng muốn chuẩn bị cho tốt.
Tần Quang Đức treo nụ cười lấy lòng, cáo từ Dương Phàm, sau đó cấp tốc bò chạy.
- Ngươi... Các ngươi...
Nam Cung Ương thiếu chút nữa tức đến hộc máu.
Những cường giả tim tới đây. đến lúc mấu chốt, còn chưa động thủ đã bò chạy mất bóng.
Thấy tình hình này. Hỗ Phi cùng Tẩn Vong hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt cổ quái.
"
Người này rốt cuộc là cường giả mới quật khới ra sao, lại làm cho nhiều cường giả đứng đẩu Đại Tẩn nghe tiếng bỏ chạy như thế."
Nam Cung Ương cũng không phái kẻ ngốc, ánh mắt lóe lên, chợt dừng trên mặt Dương Phàm.
Không chiến mà lui!
Đây là khái niệm gì?
Dùng võ lực đẩv lùi địch nhân, đây chi là hạng kém, chứng minh thực lực của nguơi không đủ mạnh.
Nếu như chân chính đủ mạnh: căn bản không cần chiến đấu. chi cần đứng ra là có thể hù đọa đối thủ.
Mà lúc này. nghe tiếng bò chạy còn là những cường giả cao nhất Đại Tẩn.
Trong tư duy Nam Cung Ương, có được lực uy hiếp cỡ này. Đại Tần hôm nay ngoại trừ đương kim Nhị Hoàng, không nghĩ ra được kẻ thứba.
Bỗng nhiên, trong lòng Nam Cung Ương dâng lên sóng to gió lớn, miễn cưỡng cười, nhìn về phía Dương Phàm:
- Thi ra ngài là Dương tông sư đại danh lừng lẫv.
Lão cười thật rất miễn cưỡng, rất đổi trá.
Bới vì lão xuất quan không lâu, càng không tiến vào thượng cồ Bác Dịch Thai, còn không biết lực uy hiếp chân chính của Dương Phàm.
Chi có cường giả từng tham gia Cửu Long Thịnh Hội, mới có loại kinh sợ đổi với Dương Phàm, những Vương hâu Phủ chủ khác tuy có kính sợ. nhưng còn không tới mức bị dọa nghe tiếng bỏ chạy như thế.
- Chúng ta còn phải đi đường.
Dương Phàm nhàn nhạt liếc nhin lão. sau đó dẫn Hô Phi nhắm hướng Thiên Võ Châu bay đi.
Hắn dứt khoát mặc kệ Nam Cung Ương.
Thấy tình hình này. Nam Cung Ương ngược lại thờ ra một hơi.
Chuyện chém giết Tẩn Vong, chi cẩn Dương Phàm không có. lão có thể bổ trí lần nữa.
- Dương huynh, chờ đã.
Tần Vong bỗng gọi hắn lại.
Dương Phàm ngừng lại, có vẻ ngạc nhiên nhin về phía hắn:
- Lễ nào ngươi muốn ta giúp ngươi giết hắn?
Nam Cung Ương nghe vậy, trong lòng lộp bộp một tiếng, thẩm nghĩ không ổn.
Xem tình hình, Dương Phàm này quan hệ không tệ với Tẩn Vong, nếu như thật hỗ trợ hắn, vậy thì mình sợ rằng...
Có thể bằng lực một mình, dọa chạy toàn bộ tứ đại Vương hầu Trấn Đông Hầu, Dương Phàm ít nhất là tồn tại cấp bậc Nhị Hoàng.
- Đang có ý này.
Tần Vong cười xấu hổ, ngược lại rất thẳng thắn nói:
- Đã gọi là nhổ cò phải nhổ tận gốc, nếu như lần này ta không giết hắn, người này tất nhiên có thê mưu hại lân nữa. thậm chí ghi hận Dương huynh.
Tần Vong ờ thượng cồ Bác Dịch Thai chiến đấu. dùng Thanh Long Kiếm giết chết Nam Cung Dật. lẩn này nếu để cho Nam Cung Ương chạy đi. đúng là thả hổ về rừng.
- Tần Vong... Ngươi ngậm máu phun người!
Nam Cung Ương giận dữ, mắng ầm lên.
Tiếp đó, tràng diện rơi vào một mánh tĩnh mịch, árih mắt Tẩn Vong cùng Nam Cung Ương đều nhìn về phía Dương Phàm.
Quyển quyết định chân chính, vẫn thuộc về bản thân Dương Phàm.
Lúc này, trong lòng hai người đều hết sức khẩn trương.
Trong lòng Nam Cung Ương thấp thóm bất an, khẩn trương đến cực điểm trên trán toát mô hôi lạnh.
Lão vốn có ý liên hợp nhiều lộ Vương hầu, cùng nhau mai phục Tẩn Vong, chém giết tại chỗ. đoạt lấy Chí Bảo Long Khí Thanh Long Kiếm.
Vì chuyện này, lăo có thể nói đã bổ trí tỉ mi.
Nhưng lão tuyệt đối không ngờ tới, nam tử sâu không thể lường bên cạnh Tẩn Vong, căn bản không cần động thủ, đă làm bọn người Trấn Đông Hầu nghe tiếng mà chạy.
Lão mưu sâu tính kỹ, đương nhiên có thể đoán ra người này hùng mạrih, tuyệt đổi không phải mình có thể chống lại.
Mà giờ, lão còn đổi diện với chuyện càng đáng sợ hơn, Tẩn Vong vì nhổ cỏ tận gốc, lại thinh cẩu Dương Pháp giúp đỡ. diệt sát minh.
Trong lòng Nam Cung Ương phát lạnh, càng hận thấu xương Tần Vong.
Lúc này, bất luận là lão hay Tẩn Vong, đểu hết sức khẩn trương.
Nam Cung Ương lo sợ Dương Phàm đáp ứng, nếu như thế thì mình dữ nhiều lành ít.
Tẩn Vong lại lo lắng Dương Phàm không đáp ứng, như vậy thi tương lai sẽ mang tới hậu họa vô cùng.
Dương Phàm cười nhạt nhin hai người, khẽ gật đẩu nói:
- Tẩn huyrih quả thật đủ thẳng thắn, đây cũng là nguyên nhân ta hợp tác cùng huynh.
Vừa nói lời này. trong lòng Nam Cung Ương lộp bộp. thẩm hô không xong.
Đồng thời, một cỗ khí chấn nhiếp thẳng linh hồn, khóa chặt lão lại, giống như bị người ta bóp chặt vết hầu, hít thở khó khăn, mặt già nghẹn tới đò lên.
Dưới tinh huống này, lão căn bản không dám động đậy. giống như chi cần động đậv, sẽ rơi vào vạn kiếp bất phục.
Trong lòng Nam Cung Ương kinh hãi: đổi phương chi phát ra khí thế. là có thể làm cho minh khó chịu như vậy, thế thì thực lực chân chính hoàn toàn không thể đánh giá hết.
Tần Vong mừng rỡ:
- Nói như vậy. Dương huynh đồng ý ra tay, nếu thế thi Tần mỗ thiếu một cái nhân tình.
- Không.
Dương Phàm khẽ lắc đầu:
- Mọi chuyện đểu phải lưu cho người một đường sinh cơ. Ngươi giết Nam Cung Dật. là bởi khi đó hai người ờ lập trường đối lập, mà hắn mai phục ngươi, là vì báo thù cho nữ nhi. Là đúng hay sai, không có ý nghĩa.
- Đúng đúng đúng.
Nam Cung Ương vội vàng gật đầu liên tục, trong lòng mừng rỡ: không hô là nhân vật cấp tông sư, lòng dạ khí độ khác thường, ờ một độ cao mà người thường không cách nào với tới.
- Này...
Sắc mặt Tần Vong cứng đờ.
- Cho nên, Dương mỗ làm người công chứng, để hai người bằng vào bản lĩnh cùa mình, quyết từ chiến.
Dương Phàm cười nhạt.
- Được.
Tẩn Vong gật đẩu không chút do dự. tràn đầy tự tin.
Nam Cung Ương hơi chút chẩn chờ, cắn răng một cái, liền đáp ứng.
Ánh mắt Dương Phàm lạnh lùng quét Nam Cung Ương:
- Dương mỗ nói rõ trước, ngươi muốn báo thù. tự nhiên phải có quyết tâm báo thù. Nếu nhutrong lúc quyết chiến chạy trốn, vậy ta sẽ ra tay tru giết ngươi.
- Vâng vâng.
Nam Cung Ương lại liên tục gật đầu, vẻ mặt cảm kích nói:
- Đa tạ Dương tông sư cho ta cơ hội.
Tần Vong lại cười hiểu ý, mặc dù Dương Phàm cho Nam Cung Ương lưu một đường sinh cơ, nhưng chế định ra quy tắc lại nghiêng vể phía hắn.
Một khi Nam Cung Ương chạy trốn. Dương Phàm sẽ ra tay lập tức chém giết.
Còn Tẩn Vong cùng Dương Phàm là quan hệ minh hữu, cũng có chút giao tình, trong chế định quy tắc không nói rõ điều này.
Dương Phàm làm việc tuy có lý trí, nhưng là thuận theo tự nhiên, bời vì quan hệ tốt với Tần Vong, cho nên chế định ra quy tắcthoáng nghiêng vể phía hắn.
Đồng thời, trong lòng Tẩn Vong âm thẩm cảm thán, hôm nay Dương Phàm đã hoàn toàn đặt chân lên đinh kim tự tháp tu tiên gi ới Đại Tẩn, đạt tới trinh độ có thể tùy ý chế quy tắc.
Mà quy tắc hắn chế định, người dưới đinh kim tụ tháp sẽ không có cách nào chống cự.
Dù là Vương hầu bình thường, cũng không cách nào với tới độ cao này.
- Hắc hắc, có thể xem náo nhiệt rồi.
Hỗ Phi chà chà tay, vẻ mặt hưng phấn.
ờ vùng hoang vu này. Nam Cung Ương đổi diện xa xa Tẩn Vong, khí thế mạnh mẽ làm
cho phạm vi vạn dặm trống trải không tiếng động.
Còn chua thật sự động thủ, lực Thẩn Hư kinh thiên động địa đã tràn ngập phạm vi vạn dặm hư không.
Không nhiều lời, hai vị cường giả cấp Thẩn Hư triển khai một trận long tranh hổ đấu, làm cho mảnh thiên địa này rơi vào một trận mâv đen sấm sét.
Tu sĩ đi ngang nơi này, căn bản không dám tới gần, khí thể hùng hồn cùng sóng dư âm kia, không phải tu sĩ binh thường có thê thùa nhận.
Theo chiến đấu tiến hành, Nam Cung Ương kinh hãi phát hiện Tần Vong Tuy mói vào cường giả Thẩn Hư, nhưng căn cơ hết sức thâm hậu, càng có được lực Huyết mạch Tiên Tần.
Luận trinh độ huyết mạch, Tẩn Vong ngang hàng với Tẩn Tuấn, tư chất cũng không kém nhiều.
Hơn nữa Tẩn Vong cũng có đủ thiên phú, mặc dù so với cường giả Thẩn Hư tiền bổi, cũng không kém bao nhiêu.
Nam Cung Ương tuy mạnh, gần như chi nửa bước vào Hợp Thể Kỳ, nhưng cuối cùng không đạt tới mức như Bạch Vũ Lão Tiên.
Sau đó, Tần Vong càng đánh càng mạnh, khi hắn tế ra Thanh Long Kiếm, long văn màu xanh xông lên tận trời, kiếm khí không gì đỡ được xé rách mọi thứ.
Nam Cung Ương lập tức thua liên tục lùi bước, rơi xuống hạ phong tuyệt đổi, mắt thấy kiên trì không được bao lâu.
Bỗng nhiên, lão hiểu ra được Vương hầu có được Chí Bảo Long Khí chênh lệch với cường giả Thán Hư binh thường.
Phổc phổc phốc!
Một mảnh sóng văn Thanh Long Kiếm kiếm khí như hình thành một con Thanh Long nhe nanh múa vuốt, lực công kích áp đảo xé rách tâng phòng ngự của Nam Cung Ương.
Nam Cung Ương rơi vào tuyệt cảnh, vẻ mặt hoảng sợ, nào còn tâm tu báo thù.
"
Chạy-"
Lão theo tiềm thức bò chạy, thi triển bí thuật, một chia thành tám.
Tổng cộng tám cái bóng sáng xanh lục, khí tức khó phần biệt thật giả, chia ra tám hướng bò chạy.
Trước thế công đáng sợ cùa Thanh Long Kiếm, lão căn bản không có sức chổng trả. chi có thể lụa chọn trốn đi.
Thấy tình cảnh này. Tẩn Vong cười trừo phúng, thu hỗi Thanh Long Kiếm, đưa árih mắt về phía Dương Phàm.
Hắn biểu đạt ý tứ rất rõ ràng.
Bồng nhiên, khi ánh mắt hắn nhìn về phía Dương Phàm, phát giác thân hình đổi phương lóe lên, trong ánh mắt như có hai cái bóng Dương Phàm, xuất hiện hiện tượng chông lấn quy dị.
- A....
Một tiếng hét thảm truyền tới. một Nam Cung Ương trong đó bị một chướng đánh nát, hóa thành bụi bặm.
Ngay khoảng khắc truớc khi chết, lão chợt cảm thẩv một cỗ áp lực làm cho lão không thớ nổi, mạnh hơn Tẩn Vong không biết bao nhiêu lẩn.
Lão biết, người kia đã ra tay.
Làm cho lão kinh sợ, là Dương Phàm liếc mắt một cái liền nhìn ra chân thân của lão.
Trong cảm quan Nam Cung Ương, động tác Dương Phàm cũng không nhanh, lại như vươn ra từ khe rách không gian, chính mình cân bản không thê nào tránh được.
Khi chưởng lực mạnh mễ đánh nát thân thể lão, Nam Cung Ương mới chính thức hiểu ra: đây chính là thực lực của hắn?
Nói thì chậm hiện thực lại nhanh, khi Tần Vong nhìn về phía Dương Phàm, phát hiện hiện tượng chồng lấn, Ngay khoảng khắc đó Dương Phàm hoàn thành ra tay. trờ về chỗ cũ.
Đây cũng là nguyên nhân làm cho hắn thấy hai cái bóng Dương Phàm xuất hiện chồng lần một chỗ.
- Phiền Dương huynh rồi.
Tẩn Vong mừng rỡ vô cùng, vội cảm kích nói:
- Phần nhân tinh này, Tân mỗ nhớ mãi không quên.
Dương Phàm như giếng lặng không gợn sóng, nhàn nhạt nói:
- Người này có lòng báo thù. ta lưu lại một đường sinh cơ. hắn lại không có quyết tâm chân chính liều chết.
Bẳng độ cao của hắn, tụ nhiên có thể nhìn ra Nam Cung Ương đang ôm lòng liều chết quyá chiến.
Ngược lại Tần Vong, thực lực mạnh mẽ. ý chí kiên định, đầy đủ lòng tin, tâm thái không gấp không vội.
- Ta xem quá nửa quyết tâm của hắn, là dòm ngó Thanh Long Kiếm của ta.
Tần Vong thoáng trừo phúngnói.
Dù sao Thanh Long Kiếm đại biểu ba danh ngạch quyền vào Tiên Tần bảo tàng.
Sau đó. ba nguời chạy tới Thiên Võ Châu, trên đường cơ bản không có chuyện gi.
TronglòngTần Vong hiếu Kỳ. liền trực tiếp hòi:
- Bẳng thực lực Dương huynh hôm nay, cường giả Thần Hư bình thường trước mặt ngươi đã căn bản không qua được một chiêu. Nhưng không biết so sánh với cường giả Hợp Thể Kỳ. ai mạnh ai yếu?
Dương Phàm trá lời:
- Hợp Thê sơ kỳ, có vài phần thắng, nếu muốn đánh giết, lại quá khó khăn. Còn trên Hợp Thể trung kỳ, hiện giờ chua gặp qua. không thể phán đoán. Nhưng theo chênh lệch một bước nhỏ trong tầng cao nhất, phần thắng rất nhỏ bé...
Trong lòng Tẩn Vong vô cùng chấn động, dù là có Chí B ảo Long Khí, lục lượng cao nhất tu tiên giới Đại Tẩn chẳng qua là Hợp Thể sơ kỳ
Nếu không có Chí Bảo Long Khí tồn tại, tối đa cảnh giới linh hồn bước vào Hợp ThểKỳ.
Nói nhưthế. Dương Phàm ở đại lục này cơ bản đã vô địch.
Trừ khi... tiến vào Ngoại Hải Vực càngrộnglớn kia.
Nhưng dù là Ngoại Hải Vực, tu sĩ cao nhất cũng là lông phượng sừng lân. Còn như tu sĩ Độ Kiếp Kỳ cao cấp hơn, quá nửa chi giới hạn trong truyền thuyết, càng đừng nói trong giớii này có tôn tại Đại Thừa Kỳ bán tiên hay không.
Mấy tháng sau. hai người Dương Phàm chia tay Tẩn Vong ớ Thiên Võ Châu.
Thiên Võ Châu, cũng là đại bản doanh của bọn người Tẩn Vong.
Trước khi chia tay, Dương Phàm hòi Tần Vong một vẩn đề:
- Ngươi có muốn bước lên bảo tọa Tân Hoàng.
Tần Vong ngẩn ra, tiếp đó gật đầu nói:
- Nếu như có thể tru diệt Tẩn Tuấn, trên cơ sỡ báo thù cho phụ thân, ta là người thùa kế hợp pháp, đương nhiên sẽ không để ý.
- Ha ha, ngươi vẫn cứ thẳng thắng như thế.
Dương Phàm cười khẽ. từ biệt Tẩn Vong.
Trong lòng hắn lại đang suy nghĩ, nếu như minh có thể đỡ đẩu một đòi Đế vương tu tiên lên làm bá chù, châng phái chuyện kỳ diệu sao?
Dù sao bản thân Dương Phàm sẽ tuyệt đổi không làm Đế Vương này.
Ý nghĩ này thoáng qua đẩu hắn, tất cả thuận theo tự nhiên, sẽ không quá cổ ý đi làm.
Cùng với Hỗ Phi phi hàrih mấy Ngày, cuối cùng trớ lại Lăng Đinh Tiên Phong.
Hai người vừa tới Lăng Đinh Tiên Phong, lập tức gâv ra cảnh giác.
Thi ra do yêu khí trên người Hỗ Phi quá mạnh, một tên cuồng chiến đẩu như hắn, không làm tốt nhất là thu liễm khí tức.
- Có cường giả yêu tộc đánh tới đây...
Trên Lăng Đinh Tiên Phong, liền xuất hiện một mảnh hồn loạn nhỏ.
Dương Phàm lập tức lấy ra lệnh bài trưởng lão, dùng pháp lực thúc đẩv. phát ra khí uy nghiêm đáng sợ.
- B ái kiến trưởng lão.
Có đội tu sĩ chuãn bị lên tra hỏi. lập tức hành lễ cáo lui.
- Là Dương truởng lão.
Trên Lăng Đinh Tiên Phong, ngàn vạn tu sĩ đều chú V tới Dương Phàm.
- Có thấy không, đó chính là vị Dương trường lão truyển kỳ, hẳn là trớ về từ Cửu Long Thịnh Hội.
- ồ? Bên cạnh ngài ấv còn có một con yêu hầu?
Có người kinh ngạc nói.
- Còn cần phải hòi. khẳng định là thần hầu do Dương trường lão dùng vô thượng đạo pháp hàng phục, ngươi có thấy bộ dáng nghe lời của nó hay không?
Ngao
Hỗ Phi giận tím mặt, phát ra một tiếng rít gào nang tròi.
Nghĩ tới mình đường đườngthần thú siêu giai, lại bị người ta khi đễ nhưthế.
Nói lục chiến đấu, hắn gần như đánh ngang Yêu Long Hoàng, Dương Phàm muốn thắng hắn cũng không dễ dàng gì.
Hiện giờ lại bị đám kiến hôi vô tri này khi dễ?
Thật là nào có lv này.
Dương Phàm vẫn cứ nhịn ý cười, im lặng không nói.
Còn trên trọng thứ chín Lăng Đinh Tiên Phong, Bạch Vũ Lão Tiên đang bế quan, trong lòng chợt cả kinh: "
Yêu khí thật là hùng mạnh..."
Hiện thời, ngoại trừ Yêu Long Hoàng ra. hắn chưa từng thấy qua vêu khí khủng bổ như
thế.
Hơn nữa xem từ khí tức, người tới đây phẩm bậc có thể còn trên cả Yêu Long Hoàng...
Hai người Dương Phàm vừa đến Lăng Đinh Tiên Phong. Đại trưởng lão Bạch Vũ Lão Tiên liền đi ra đón.
Lúc đầu, Bạch Vũ Lão Tiên cho rẳng có yêu tộc hùng mạnh phương nào đột kích, khi lão nhin thấy người tới có Dương Phàm, thớ phào một hoi.
Không bao lâu, mấy người tiến vào trọng thứ chín Lăng Đinh Tiên Phong.
Dương Phàm giới thiệu Hỗ Phi cho Bạch Vũ Lão Tiên.
- Thì ra là hộ phập Vạn Yêu Điện, người thừa kế Yêu Hoàng đương đại! May được gặp
mặt!
Bạch Vũ Lão Tiên khẽ giật minh, dùng árih mắt kinh ngạc quan sát Hỗ Phi.
Hỗ Phi không chút khách khí, ngó đông sờ tây trong động phủ Bạch Vũ Lão Tiên, thấy thứ mới là còn vỗ hai cái. bộ dáng không thèm để ý tới lời Bạch Vũ Lão Tiên nói.
- Hỗ Phi luôn luôn như thế này. Đại trường lão đừng để ý.
Dương Phàm khẽ cười nói.
Bạch Vũ Lão Tiên lại quan sát Dương Phàm vài lần, trong mắt chợt lóe tinh quang, vuốt râu cười:
- Chuyến này Dương trưởng lão tham gia Cửu Long Thịnh Hội. sợrẳngcó đại ki"
ngộ.
- Quá nhiên không thể gạt được Đại trường lão.
Vì vậy Dương Phàm nói những gì trải qua ở Cửu Long Thịnh Hội.
Trong quá trinh này, Ngay cả B ạch Vũ Lão Tiên cũng cảm giác được nang động tâm thẩn, cuối cùng thở ra thật dài:
- Tiên Tân Thủv Hoàng cùng Bách Tộc Man Vương, đêu là nhân vật thân thoại đại danh lừng lẫy thòi kỳ thượng cổ. Có người nói bọn họ khi đó đánh nhau, phía sau đểu có đại nhân vật Thượng Giới ủng hộ. Bẳng không thời kỳ thượng cô tu tiên thịnh thế, Ngay cả phù xuống một hai vị Chân Tiên, Chân Ma, cũng bất lực xoay chuyểnđại cục.
- Ngược lại Dương trưởng lão cùng Thiên Thu tông sư, một trận chiến này kích phát ý chí tinh thân lưu lại trên tượng đá thượng cồ, cơ duyên như vậy, sợ răng còn quy giá hơn cả Chí Bào Long Khí, tiên đan thẩn dược.
Bạch Vũ Lão Tiên cũng hâm mộ kỳ ngộ của Dương Phàm.
Dương Phàm cũng rất cảm khái, trải qua trận chiến này. chạm tới trình tự càng cao hơn, hắn cách Hoán Nha Kỳ đại viên mãn cũng chi còn nửa bước xa.
- Lần này Dương đạo hữu trờ về, bần đạo cũng có một chuyện thương lượng.
Bạch Vũ Lão Tiên thần sắc nghiêm túc, lời vừa chuyển.
- Xin hói Đại trường lão có chuyện gì?
Dương Phàm chòi đợi câu sau.
- Nay thọ nguyên bẩn đạo sắp đạt tới thượng hạn, cần thiết phải nhanh đi tới Ngoại Hải Vực, hoàn toàn bước vào Hợp Thể Kỳ. về phần Tiên Đạo Tông này. hv vọng Dương trường lão có thể để ý một chút.
Trong mắt B ạch Vũ Lão Tiên hiện rõ ý chờ mong.
- Đại trưởng lão phải rời Đại Tẩn nhanh như vậy?
Dương Phàm thất kinh
- Chẳng qua Dương trưởng lão yên tâm, hôm nay tu vi Tuệ Tâm thâm hậu, cách cảnh giới Thần Hư cũng không xa. Trước khi đi, bần đạo sẽ dùng pháp lực quán chú, lại thêm Một trăm lẻ tám dạng hồn chủng của bản tông, trợ giúp Tuệ Tâm thăng cấp cảnh giới Thần Hư, đê nàng đảm nhiệm Đại trường lão bản tông.
Bạch Vũ Lão Tiên vội giải thích.
- Dùng pháp lực quán chú. có thể khiến căn cơ Tuệ Tâm bất ổn không?
Dương Phàm khẽ cau mày.
Hắn có một lần trải qua tẩu hỏa nhập ma mức độ thấp, đương nhiên rất coi trọng điểm này.
- Điểm đó Dương đạo hữu yên tâm, Tuệ Tám rất có tuệ căn, thể chất khác với người thường. Trọng vếu nhất, là bần đạo cùng nàng đổng tu Tiên Diễn Đại Đạo Pháp. Một trăm lẻ tám dạng hồn chủng này là bí dược độc môn bản tông, một ngàn năm mới luyện ra được một lọ. hiệu quả gần như Thẩn Hư Đan trong truyển thuyết. nhưng dược lực càng ôn hòa hơn. Bảo đảm sau khi Tuệ Tám thăng cấp cành giới Thán Hư còn mạnh hơn Phủ chủ Vương hâu bình thường, đồng thời tỷ lệ thăng cấp Hợp Thể Kỳ Ngày sau cũng lớn hơn.
Bạch Vũ Lão Tiên tràn ngập tự tin nói.
- Một trăm lẻ tám dạng hồn chủng, đó rốt cuộc là phối phưong gì, lại mạnh tới như vậy?
Dương Phàm khẽ giật minh.
- Đây là bí phương truyền thừa nhất mạch Tiên Đạo Tông, tụ tập rất nhiều tài liệu trân quý đã cân bốn năm trăm năm, lại còn phái dùng vô thượng thân thông luyện chế bốn năm trăm năm nữa.
Bạch Vũ Lão Tiên đơn giản để cập một chút, hàm hỗ cho qua.
Dương Phàm biết rõ bí phương quý giá như vậy. Bạch Vũ Lão Tiên cũng không thể tùv tiện nói cho hắn.
- Nghe nói Dương trường lão là dược sư V thuật siêu tuyệt, nếu như có thể ờ lại Tiên Đạo Tông, bí phương này sớm muộn cũng sẽ truyền cho Tuệ Tâm...
- Ha ha, Đại trưởng lão không cẩn bổ trí khổ cực như vậy. Tuệ Tâm là một thành viên Tiên Đạo Tông, nếu nàng tiếp nhận chức vị Đại trường lão, nếu trong tông sau này có chuyện phiền toái, ta sao có thể khoanh tay đứng nhìn.
Dương Phàm cười cười.
- Vậylà tốt rồi!
Bạch Vũ Lão Tiên sớm có dự liệu, trong mắt tràn đầy ý cười.
Sau đó hai người Dương Phàm cáo biệt Bạch Vũ Lão Tiên, trờ lại động phủ của minh.
Đặng Thi Dao đi ra từ động phủ nghênh tiếp, khom người hành lễ. gặp mặt Hỗ Phi.
- Ra mắt đại tẩu!
Hổ Phi cười hắc hắc, hắn cùng Đặng Thi Dao cũng đã quen biết.
Đặng Thi Dao mặt như đào hồng, árih mắt ẩn tình, đổi mặt Dương Phàm mấy lần, như có ngàn vạn lời muốn nói.
Dương Phàm nắm tay nàng, tiến vào động phủ.
Hỗ Phi bĩu môi. ngồi một hỗi. trong lòng phát chua, lại đi ra bên ngoài.
Dương Phàm cùng Đặng Thi Dao tôn trọng như khách, ngồi trong sánh đường thinh thoảng mới thấy cười nói.
Đặng Thi Dao lại rất giữ lễ tiết, mim cuời phải che mặt. rất ít chủ động xen lời, chi có khi Dương Phàm hỏi mới uyên Chuyên nói chuyện.
Nói một lúc lâu, Dương Phàm không thể áp lực được ái dục tronglòng, bước lên ôm giai nhân vào lòng, hôn hít một trận.
- Tướng công, ởđây không tốt.
Đặng Thi Dao ngậm cười xấu hổ. trong lòng dù vui mừng, nhưng không cách nào tiếp thu được ớ trong sảnh đường mà không tuân thủ "lễ tiết" cùng tướng công như thế này.
- Chỗ nào không giống nhau.
Dương Phàm không để ý, có ái dục liền phải như nước chảv thành sông, tự nhiên mà đến. huống hô đây còn là ớ trên địa bàn của mình.
Không cho nhưng mà gì, Dương Phàm hôn sâu lên đôi môi đò giai nhân, tách mở hàng răng ngọc, quấn lấy chiếc lưỡi thom tho.
Đặng Thi Dao chống cự không được, càng không thể khổng chế ái đục trong lòng.
Bỗng nhiên, nàng cảm giác thân thể băng thanh ngọc khiết của minh chợt lạnh, thì ra tay Dương Phàm đă dò xét vào trong áo nàng.
"Ưm" một tiếng, ngọc thể tuyầ trắng cảu Đặng Thi Dao nổi lên một mảnh phấn hồng, xấu hổ cực điểm.
- ỏ, Hỗ Phi ngươi sao lại đứng ngoài cừa?
Đúng lúc này. tiếng nói không linh như vũ cùa Dương Tuệ Tâm truyền tới từ ngoài động phù.
- Mau dừng tay, Tuệ Tâm muội muội tới rồi.
Trong mắt Đặng Thi Dao thoáng hiện một tia hận ý, dùng răng hung hăng cắn lên vai Dương Phàm, làm hắn "tê" một tiếng, lập tứ thu hôi ma trảo đang "trộm hương thiết ngọc".
- Thi Dao. nàng dùng quá sức đi chứ. chẳng lễ còn hận ta hay sao?
Dương Phàm tràn ngập kinh ngạc nói.
Đặng Thi Dao vội vàng chinh sửa lại váy, mặt cười còn một mảnh nóng hồng, xoay người không để ý tới Dương Phàm, nhưng thấp giọng nói:
- Tướng công không phải tự xưng cảm quan tuyệt đinh, vì sao Tuệ Tâm muội muội đến đày, còn không phát hiện ra.
Dương Phàm cười ngượng, hắn đương nhiên sẽ không thể nói lúc phóng rúng tình dục, cảm quan sẽ giảm tới mức thấp nhất, bị vây ớ trạng thái bị động, trừ khi là gặp phải nguy hiểm.
- Đại ca. huyrih trở về cũng không tới thông báo một tiếng.
Dương Tuệ Tâm bước vào, thoáng ai oán nói, đôi mắt thanh tú mang theo vui mừng nông đậm.
- ổ? Thi Dao tỷ tỷ, mặt của tỷ sao lại đỏ nhu thế.
Dương Tuệ Tâm phát hiện Đặng Thi Dao khác thường, quẩn áo thoáng không chinh tề, không khòi chợt hiểu:
- hay lắm, có phải đại ca lại khi dễ Thi Dao tỷ tỷ không?
- Muội muội phải phần xử công bẳng, là ai khi dễ ai?
Dương Phàm đua ra vai cùa mình, bên trên còn mơ hỗ thấy được dấu răng, bởi vì không vỡ ra vết thương, cũng không lập tức khỏi phục.
- Chàng...
Đặng Thi Dao Ngay cả mang tai cũng đò bừng, lập tức che mặt chạy đi.
- Đại ca, uổng cho bên ngoài còn gọi đại ca là tông sư, Ngay cả Thi Dao tỷ tỷ thê tử tổt như thế cũng còn khi dễ choi xấu.
Dương Tuệ Tám cuời hì hì chọc ghẹo.
Nàng thông tuệ ra sao, tự biết Đặng Thi Dao nào có khi không lại cắn Dương Phàm.
- Tông sư?
Dương Phàm không để ý, cười:
- Lẽ nào tông sư nhất định phải có nề nếp, gạt bò thiên tính của minh? Ta muốn làm gì, tất cả tụ nhiên thuận theo bản tâm. Huống hỗ. đại ca cũng chua từng tự phong là tông sư.
Dương Tuệ Tâm nghe vậy, dường như có ngộ ra.
Tông sư. không phải minh tự phong.
Còn Dương Phàm lại mọi chuyện theo bản tâm, tụ đo tự tại, không bị hư vinh bên ngoài ảnh hường, mà phải làm ra vẻ cho có.
Buổi tối, Dương Phàm, Hỗ Phi, Đặng Thi Dao Dương Tuệ Tâm, ờ trong động phủ cùng dùng bữa.
- Ha ha ha! Đã lâu không ăn gì rồi.
Hổ Phi mừng rỡ, không ngừng ngấu nghiến cắn nuốt.
Tới cảnh giớii nhưbọnhọ, dù là mấy năm không ăn uống, cũng không có gì trờngại.
Người tu tiên bình thường, đều sử dụng Tích Cốc đan.
Dương Phàm làm như vậy, là ôn lại cảm giác người thân đoàn tụ ấm áp.
Cho dù là tu tiên giới lạnh lùng tàn khốc, trong lòng cũng phải có ôn nhu của mình, tối thiêu có những người này là có thê hoàn toàn tín nhiệm.
Trong bữa ăn, Hỗ Phi cùng Dương Tuệ Tám vêu cầu mãnh liệt, Dương Phàm cùng Thi Dao uổng rượu giao bôi.
Nam Cung Hạm phụ trách hầu hạ. nhìn bọn họ náo nhiệt vô cùng, không khỏi kinh dị. trong lòng cô đơn, đồng thời không khòi sinh ra một loại hâm mộ.
Nàng hám mộ Dương Phàm tiêu sái, tất cả thuận theo bản tâm.
ở bên ngoài, hắn là nhân vật truyền kỳ danh chấn Đại Tần, là tông sư người người kính ngưỡng.
Đối với địch nhân, hắn hủv diệt vô tình.
Còn ờ trong lòng bẳng hữu chí thân, hắn vẫn là một người binh thường thân thiết.
Mặc kệ hắn đi bao xa, bản tính đều không đổi.
- Nam Cung Hạm, nàng cũng ngồi xuống đi.
Dương Phàm cũng đê nàng gia nhập bữa ăn, dù sao cô nàng này trên danh nghĩa cũng là thị thiếp của hắn.
Nam Cung Hạm đã thăng cấp Hóa Thẩn hậu kỳ, đặt ớ bất cứ nơi nào ỡ Đại Tẩn cũng không phải nhân vật nhỏ.
Nhưng mà. nàng chi là một thị thiếp của Dương Phàm.
Trước kia, lúc nàng còn là Nguyên Anh hậu kỳ. đã đưa ra lựa chọn như thế.
Lựa chọn này, cũng đã t hay đổi cả đòi nàng, thực lực dẩn bước lên trinh tự đứng đầu Đại Tần.
Mấy Ngày sau, đoàn người Dương Phàm tới Tiên Loan Cửu Phong du son ngoạn thủv.
Hỗ Phi là hoạt bát nhất, trong lúc này chọc một chút phiền toái nhỏ, đều giải quyết đễ dàng.
Kỳ quái là Dương Phàm cũng không vội trùng kích Hoán Nha đại viên mãn, dường như tất cả đêu đã tính toán kỹ càng.
Khi đi tới trước một môn phái, một cỗ uy năng tinh thẩn mạnh mẽ đè ép tới.
- Hả? Tiên Loan Cửu Phong này lúc nào sinh ra một cường giả Thần Hư?
Dương Phàm có vẻ kinh dị nói.
Tiên Loan Cửu Phong là Thánh địa tu tiên Thiên Võ Châu, nơi đây có tới mấy trăm môn phái lớn nhỏ.
Tiên Đạo Tông ờ Lăng Đinh Tiên Phong, địa vị siêu nhiên, đệ nhất tiên tông Đại Tần.
- Yêu nghiệt phương nào. dám tới xâm phạm Ngọc Thanh Tông ta?
Theo lực Thẩn Hư phủ xuống, một tiếng nói như sấm sét truyền ra.
ở ngoài xa vạn dặm, một lão đạo sĩ thân hồng bào đạp Hòa Long Độn đò rực áp bách tới bên này.
Hiển nhiên, người này bị yêu khí Hỗ Phi kinh động.
Dương Tuệ Tâm vội truyển âm:
"Đại ca. người này là Thái thượng trướng lão Thiên Hòa Tán Nhân ỡ Ngọc Thanh, chính là cường giả Thán Hu mới quật khới mấy năm gân đây. Có người nói hắn âm thâm ủng hộ một ngoại thân gia tộc Võ Hầu lên ngôi vị Võ Hầu."
"...Nghe nói hắn đang ngẩm ủng hộ một ngoại thân gia tộc Võ Hầu lên ngôi vị Võ Hầu."
Theo Tuệ Tâm giới thiệu, Dương Phàm nhàn nhã nhin Thiên Hòa Tán Nhân khí thế hung dữ lao tới.
Thấy lão đạo sĩ hồng bào kia diện mạo thường thường, tóc bạc đồng nhân, mặt đẩv màu hồng, đạp Hòa Long Độn đò rực như một vị thần tiên. Uy năng tinh thần ngập trời cùng làn sóng khí nóng bóng, làm cho vô số tu sĩ phạm vi vạn dặm run sợ.
- Quả thật là cường giả Thẩn Hư mới sinh ra.
Ánh mắt Dương Phàm mim cười, nhàn nhạt bâng quơ nói. ơ độ cao cùa hắn, đường nhiên nhìn ra được pháp lực đối phương nắm giữ.
ở tu tiên giới Đại Tẩn, đạt tới Hóa Thẩn đại tu sĩ đểu là nhân vật danh chấn một phương, cũng coi như cao thủ đứng đầu.
Mà đạt tới cường giả Thẩn Hư, càng là cường giả trên đinh cao.
Tiên Loan Cửu Phong to như thế, Thánh địa tu tiên, mấy trăm môn phái lớn nhỏ, trước khi Dương Phàm đến đây cũng chi có một minh Bạch Vũ Lão Tiên là đạt tới cảnh giới Thân Hư mà thôi.
Theo lv tHuyết. một cường giả Thần Hư mới quật khởi, Dương Phàm cũng không cảm thấy hứng thú.
Thế nhưng nghe Dương Tuệ Tâm nói, người này lại cổ ý âm thầm can thiệp chức vị Võ Hầu Thiên Võ Châu, hắn sẽ lưu ý một chút.
Còn không đợi hắn nói chuyện.
- Tên đạo sĩ mũi trâu kia, dám trêu chọc Hỗ gia, có phải thiếu đánh hay không?
Hỗ Phi rống giận một tiếng, yêu khí mãnh liệt xông thẳng tròi cao. làm cho hàng loạt môn phái gần đó kinh hoàng vỡ mật. Có chút sơn môn môn phái nhỏ. dưới một tiếng rống giận này liền sụp đổ.
Trong lòng Thiên Hóa Tán Nhân đại kinh:
"Yêu khí thật đáng sợ, ít nhất đạt tới cảnh giới Thần Hư."
Truớc đó Hỗ Phi tùy ý theo bọn người Dương Phàm du ngoạn giải trí cổ gắng thu liễm khí tức, nhưng vẫn bị Thiên Hóa Tán Nhân cảnh giới Thẩn Hư cảm ứng được.
Một tiếng rống giận này, làm cho tâm thần Thiên Hỏa Tán Nhân rung động.
Thế nhưng, nơi này cuối cùng là địa bàn cùa hắn, khí thế làm sao lại thua một cường giả vêu tộc bên ngoài tới được.
- Yêu hầu vô tri, nơi này là phạm vi thế lực Ngọc Thanh Tông ta, ngươi một vêu tu xông vào Thánh địa tu tiên Đại Tần Vương Triều, không lễ muốn chống lại tất cả tu sĩ Tiên Loan Cửu Phong này?
Thiên Hỏa Tán Nhân quát lạnh nói.
- Thiên Hỏa tiền bổi, người này là khách quy Tiên Đạo Tông ta, Hỗ Phi hộ pháp dưới trướng Yêu Long Hoàng.
Dương Tuệ Tâm vội giải thích.
- Tiên Đạo Tông? Yêu Long Hoàng?
Tâm thần Thiên Hòa Tán Nhân nin sợ, chợt cảm thấy mình không thể trêu chọc người này.
- Cạc cạc cạc... Lão mũi trâu. Hỗ gia ta du ngoạn chỗ này, là vinh hạnh Ngọc Thanh Tông ngươi đó.
Hỗ Phi nhe răng nhếch miệng, không thèm để ý nói.
Trong lòng hắn phiền muộn phát chán, có người tới đây tìm chuyện, vui mừng còn không
kịp.
- Nào có lv này.
Thiên Hòa Tán Nhân vốn là người nóng tính, nghe lời này lửa giận xông thẳng trời cao.
Một cường giả yêu tộc cùng cấp. dám ỡ trên địa bàn của minh kiêu ngạo như thế.
-Vậy thì sao, lão mũi trâu ngươi muốn đánh nhau hả, Hỗ gia theo ngươi.
Hô Phi mừng rỡ, thán người nhoáng lên, một đạo sấm sét bắn ra.
Thiên Hỏa Tán Nhân chợt cảm thấy một cỗ khí cuồng bạo dã man ép tới mức hắn cảm thấy khó thớ.
Trong tiếng sấm sét nổ vang, một cái quyền đầu bắn ra Lôi Hỏa đập tới như núi cao.
Ầm
Thiẻn Hóa Tán Nhân miễn cưỡng dùng phất trần quét qua, thân người như giấy bị đánh bay ra ngoài, toàn thân cháy đen, cực kỳ chật vật.
"Con vêu hầu này sao lại lọi hại nhưthế!"
Chi một kích, Thiên Hòa Tán Nhân liền bị thương không nhẹ. cố nhịn xuống một ngụm máu tụ.
Nếu như liên tục công kích trình độ này hai ba lần, sợ rằng hắn sẽ nguy tới tính mạng.
Cùng là cảnh giới Thẩn Hư, thực lực hơn kém lớn như thế. đổi phương hai ba chiêu là có thể giải quyết hắn, Thiên Hóa Tán Nhân thật khó mà tin.
"Con vêu hầu này. ta không thể chiến đầu gần người với nó."
Thiên Hòa Tán Nhân bừng tinh đại ngộ. lại tự an ủi thâm nghĩ.
Vù!
Thân hình hắn lui ra nhanh, kéo ra khoảng cách trăm dặm, Hóa Long Độn dưới chân bỗng run lên, liền hóa thành một con rồng lửa rất sống động, dẫn động lửa đỏ ngập trời, khí thế kinh thiên.
- Ha ha, lão mũi trâu ngươi tướng ta không có thẩn thông sao.
Hỗ Phi cười ngã ra sau. chuẩn bị vận chuyển thẩn thông.
- Dừng tay.
Dương Phàm khẽ quát một tiếng.
Đây là địa bàn tu sĩ nhân loại. Dương Tuệ Tâm Ngày sau nắm giữ đại quyền Tiên Đạo Tông, còn phái đặt chân ờ Thánh địa Tiên Loan Cửu Phượng, không thể để Hổ Phi gâv ra mâu thuẫn với những thế lực tông phái chỗ này.
Hỗ Phi nghe thế. bĩu môi lui trở lại.
Thế nhưng, thẩn thông của Thiên Hóa Tán Nhân đã vận chuyển tới cực hạn, chi có thể phát ra. Thấy vêu thú kia lui lại, còn tưởng là sợ, càng điên cuồng đua pháp lực vào.
Bỗng nhiên, oai lực ngọn lửa khóa chặt bầu trời, con rồng lửa sống động kia rít gào chấn động, khí thế kinh thiên địa.
Hỗ Phi vừa xuống đất, muốn tránh cũng không kịp, chi có thể đổi đầu.
Hắn cũng không để ý, nhưng ngọn lửa khủng bổ này có thể sẽ lan tới Đặng Thi Dao cùng Dương Tuệ Tâm.
-Hừ!
Một cái bóng mơ hỗ nhu ảo chợt lướt qua trước Hỗ Phi, sau lưng hiện lên ba hu ảnh.
Hư ảnh đò đậm ờ giữa, nhanh chóng rung động.
Liền thấy toàn thân Dương Phàm như một người lửa. đứng vững một chỗ, vươn một tay
ra.
Vù
Con rồng lửa kia dưới một cỗ lực lượng kỳ lạ dẫn dắt, trực tiếp hút vào trong tay Dương Phàm.
Cùng lúc, ngọn lửa ngập cả hư không, toàn bộ bị Dương Phàm hút vào trong bàn tay.
Biển lửa đầy trời, bị Dương Phàm bao bọc thành một quả cầu lửa sáng.
Cái gì?
Thiên Hóa Tán Nhân hoảng sợ. tâm thẩn run lên. nhìn chằm chằm nam tử cả người đỏ rực. một trận thất thẩn.
Ầm ẩm ẩm—~
Khoảnh khắc, ngọn lửa ngập trời hóa thành hư vô.
Hư không tràn ngập màu đò rực, trờ về binh tĩnh.
Ba hư ảnh sau lưng Dương Phàm biến mất, nhìn qua chi như một người bình thường.
Uy năng ngọn lửa hủv thiên diệt địa kia. lại bị người này nhẹ nhàng hấp thu.
- Các hạ là người phưong nào?
Thiên Hòa Tán Nhân trợn mắt há mỗm.
ở Tiên Loan Cửu Phong, ngoại trừBạch VũLão Tiên ra, lại còn có cường giả nhưvậy.
Bạch Vũ Lão Tiên, hắn cũng duyên gặp vài lần, thực lực người này sợ rẳng càng sâu không thể lường.
- Thiên Hòa tiền bổi, đây là đại ca cùa ta, Dương Phàm, trưởng lão Tiên Đạo Tông.
Dương Tuệ Tâm nhận ra Thiên Hòa Tán Nhân, mim cười giớii thiệu.
- Nguơi... Ngươi chính là Dương Phàm kia.
Thiên Hỏa Tán Nhân tràn ngập kinh ngạc, hiển nhiên cũng có nghe tới cái tên Dương Phàm.
Nghe nói cũng như mình, là cường gái mới quật khởi, chẳng qua uy danh lớn hon mình nhiều lắm.
Tuy cùng tồn tại ờ Tiên Loan Cửu Phong, nhưng Thiên Hỏa Tán Nhân vẫn chưa từng gặp nhân vật truyển thuyết này, trong lòng vốn cũng không phục.
Lúc này đối phương dùng thân thể, trực tiếp đón đỡ hấp thu Hòa Long Bí Kỹ của mình, làm cho tâm linh hắn chấn động cực điêm: đối phương dường như cũng là hòa tu, nắm giữ ngọn lừa đă đạt tới một mức mà hắn khó có thể tướng tượng.
- Đúng là tại hạ.
Dương Phàm nhàn nhạt liếc nhìn hắn, nói với hai nàng phía sau:
- Đi. về tông.
Dương Phàm, Hỗ Phi, cùng với hai nàng Đặng Thi Dao cũng không quav đầu, đi thẳng về Tiên Đạo Tông.
- Hoàng Phù đâu rồi?
Sau khi trở về trong tông, Dương Phàm vẻ mặt bình thản hòi.
- Hắn vốn đi gia tộc Võ Hầu, sau này lại trờ về.
Dương Tuệ Tám trả lời.
Không lâu sau. có lệnh truyền xuống,
Nam tử cẩm bào xanh, diện mạo bất phàm, bay tới trước chỗ Dương Phàm, khẽ hành lễ:
- Bái kiến Dương trường lăo.
Khó có thể tưởng tượng, nam tử oai hùng này chính là người gầy gòm má vàng khí xua.
- Tốt. ngươi đã thăng cấp Hóa Thẩn hậu. vì sao còn không dựa theo kế hoạch của ta cùng Đại trưởng lão trước đó, đi kế thừa chức vị Võ Hầu?
Dương Phàm không vui không buôn nói.
- Dương dược sư, từ hai năm trước, ta đã đi, cũng được gia tộc hoan nghênh. Thế nhưng trong gia tộc còn có một thân thích nơi xa. tên là Hoàng Nhan, hắn thân có huyết mạch Võ Hầu, hơn nữa trong tộc còn có nhiều trường bối ủng hộ. vốn ta có thư tín của Đại trường lão, nhưng Thái thượng trường lão Ngọc Thanh Tông vừa lúc là sư tổ Hoàng Nham, đứng ra hỗ trợ.
- Trường lão gia tộc trước đó trục xuất ta ra khói gia tộc, hiện giờ tuyệt đối không dám cho ta kế thừa chức Võ Hầu, cho nên nhất trí nghiêng sang Hoàng Nham kia...
Hoàng Phù nói đến đây, cũng tràn ngập căm phẫn.
Hắn rõ ràng có huyết mạch Võ Hầu cao hơn, tư chất vượt xa các đời Võ Hầu, nhưng lại bị xa lánh, nhu thế.
Bới vì lo lắng ỡ trong gia tộc sẽ bị hãm hại, hắn dứt khoát trờ lại Lăng Đinh Tiên Phong.
- Được rồi, ba Ngày sau ta theo ngươi đi xem Võ Hầu cổ Bảo.
Dương Phàm binh thản nói.
- Vâng, Dương trường lão.
Hoàng Phù mừng nhu điên, cuối cùng có người t hay hắn làm chú rồi.
Vốn Bạch Vũ Lão Tiên cũng muốn t hay hắn làm chủ, nhưng không lâu hắn sẽ rời khỏi Tiên Đạo Tông, liền giao chuyệnnày cho Dương Phàm.
Ngay hôm sau, Dương Tuệ Tâm theo Bạch Vũ Lão Tiên bế quan.
Bạch Vũ Lão Tiên quyá định dùng pháp lực quán đinh, cộng thêm bí dược một trăm lẻ tám dạng hồn chủng, trợ giúp Dương Tuệ Tâm thăng cấp cảnh giớii Thẩn Hư.
Sớ dĩ dùng pháp lực quán đinh, là bời Bạch Vũ Lão Tiên tu luyện nhiều năm, gần như bước vào Hợp ThêKỳ. còn có pháp lực hùng hôn phong ấn trong cơ thê. vừa lúc giúp Dương Tuệ Tám xung kích.
Hai Ngày sau, Dương Phàm cùng Hoàng Phù đi ra, trực tiếp tới Võ Hầu cổ Bảo. nhưng để Hỗ Phi ỡ lại Lăng Đinh Tiên Phong, miễn cho ra ngoài gâv sự.
Hỗ Phi đương nhiên không vui, Dương Phàm liền cho hắn cùng hai đại phần thân luyện
tập.
Có người để đánh, Hỗ Phi vô cùng hưng phấn.
Hắn đánh không thắng bản tôn Dương Phàm, nhưng chiến đấu với hai đại phần thân, lại có dịp chà đạp một phen, nhả ra một hơi ác khí.
Võ Hầu Cổ Bảo, tọa lạc trên một mảnh binh nguyên đất vàng rộng lớn.
Ngày nay, hai vị khác không mời đi tới mành đất phồn hòa thịnh vượng này.
Tòa thành màu cồ đồng, cao đến trâm trượng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi. Võ Hầu cồ Bảo càng thêm tráng lệ, càng hiện rõ vài phẩn tiêu điểu.
Dương Phàm không khòi hỗi ức trận chiến năm đó.
- Hoàng Phù, sao ngươi lại quav về?
Một thiếu nữ thanh lệ mộc mạc. mặt cười nhu tuyá. bay ra từ trong tòa thành.
- Hoàng Vũ Dương.
Hoàng Phù mừng rỡ gọi.
Dương Phàm cảm giác cô gái này có chút quen thuộc, lúc đó từng gặp qua ớ Võ Hầu cồ Bảo. nghĩ cho kỹ, đột nhiên nhớ tới.
Thì ra, Hoàng Vũ Dương này chính là nữ đệ tử thân truyền được Hoàng Võ Hầu đã qua đời thu nuôi từ bé.
Cho dù không có huyết mạch truyền thừa, nhưng thiên phú võ học. thậm chí tu chất tu tiên của cô gái này lại ngạo thị Đại Tẩn.
Thời gian sáu trăm năm, nàng thăng cấp Hóa Thần đại tu sĩ, để cho gia tộc Võ Hầu suy sút, vô sổ con cháu ảm đạm thất sắc.
Nếu không phải nàng không có Huyết mạch gia tộc Võ Hầu, lại xuất thân là nữ, có lễ sẽ là người kế thừa gia tộc Võ Hầu.
Thiếu nữ ánh mắt vừa chuyển, rơi trên mặt Dương Phàm, thân thể chấn động, sắc mặt trắng bạch:
- Là ngươi...
Đêm hôm đó, đại chiến trước Võ Hầu cổ Bảo. cả đời nàng khó quên.
Còn nam tử này cùng một nam tử áo trắng khác, ấn dấu thật sâu vào tâm linh tu sĩ có mặt ỡ Võ Hầu Cổ Bảo hôm đó. trớ thành một bóng ma cả đời vĩnh viễn khó phai mờ.
- Hoàng cô nương, thật là bất ngờ?
Dương Phàm lại mim cười nói:
- Lúc đó sau khi Dương mỗ thi triển Thái Hư Huyễn Thẩn, vô cùng hư nhược, là do cô có lòng tốt dẫn ta tới truyền tống trận.
Hiển nhiên Dươna Phàm, Vô Song đã lưu lại bóna ma khôna thể xóa nhỏa ừona lòna Hoàng Vũ Dươna. Chợt nhin ữiấy thanh niên nho nhã bên cạnh Hoàng Phù. sắc mặt nàna lập tức trở nên ữắna bệch.
Dươna Phàn cười dài trêu ahẹo. Lẩn này hắn tới Võ Hầu cổ bảo cũna khôna phải là để đárih nhau.
Trona lòna Hoàng Vũ Dươna sợ run, kiềm chế áp lực khôna thể hinh duna và sự khó xử của minh, vội vàna thấp naười thi lễ:
- Dám hỏiDươnaTông sư. lẩn này aiá lâm Võ Hầu cổ bảo là có 2Ì phán phó?
Hôm nay nàna ta đúna là cao tẩna của Võ Hầu cồ bảo, đối với việc Dươna Phàm tới đây thì vô cùna kinh hãi. Khi nhìn thấy Hoàng Phù đi cùna bên cạnh thì mơ hô đoán ra được vài phần.
Lấy thực lực nauời này hoàn toàn có thể tiêu diệt Võ Hầu cổ bảo.
Nsay cả khi Võ Hầu cổ bảo khôna lâm vào thời kỳ sa sút như lúc này củna khôna có cách nào có thể cHốngđỡ được nam nhân truyền kỳ này.
Dươna Phàn thu liễm vẻ tươi cười, khuôn mặt lãnh đạm nói:
- Lán này Dươna mỗ theo tên đệ tử ký danh này trở vê Võ Hâu 2ia tộc, làm chủ cho hắn.
- Đệ tử ký danh?
Hoàng Vũ Dươna kinh hãi, ánh mắt khônatự chủ được nhìn sana HoàngPhù.
Hoàng Phù naần ra. khôna khỏi ừợn mắt há mỗm, kiệt lực che dấu sự hoan hi và kinh hăi trona lòna.
Thấy biểu tinh võ cùna kinh hăi của hai naười, ừona lòna Dươna Phàm cũna âm thẩm đắc ý.
Đệ tử ký danh của hắn củna khôna ít: Trịnh Tiểu Mạn, Thươna Vân, Phó Tuyết, Phó Binh, La Tu... Thêm một nauời cũna khôna sao cả. Dù sao khôn® ai có thể chân chính truyền thừa y bát của hắn.
Quan ừọna là hắn vì Hoàng Phù làm chù, xem như cho có thân phận là su đổ vậy!
- Thật là tốt quá! Có Dươna Tông sư làm chủ cho Hoàng Phù. nhữna tên bảo thủ kia khônathể phản đối được nữa...
Hoàng Vũ Dươna cười cười, trona mắt vô cùna kinh hi, khuôn mặt tràn đẩy cảm kích.
Điểu này naược lại lại khiến Dươna Phàm kinh naạc. Tên Hoàng Vũ Dươnanày sao lại cao hứnacho HoàngPhù?
HoàngPhù vội vàna tiuyển âm nói:
- Dươna... Lão sư, Hoàng cô nươna chính là một ừona số ít nhân vật cao tầna ở Võ Hầu cồ bảo ủna hộ ta trớ thành Võ Hầu!
.vv
Hóa ra là như thê.
Dươna Phàm bừna tinh đại naộ. Khó ừách Hoàng Vũ Dươna lại cười tươi như vậy.
Hắn cười khẽ:
- Xem ra trona Võ Hầu cồ bảo khôna phải tất cả mọi nauời đểu khôna tìiức tìiời.
- Dươna Tông sư khôna cẩn phải nói như vậy! Với huyết mạch và thiên phú của minh, Hoàng Phù là naười thích hợp nhất đê kế thừa địa vị Võ Hâu trona aia tộc. vẫn có khôna ít naười âm thẩm ủna hộ hắn. Chi là Khưu trưởna lăo. cẩm đẩu trướna lăo đoàn, bọn hắn nhất trí ủna hộ Hoàng Nham.
Hoàng Vũ Dươna cười cười, có chút naượna naùna.
Nửa canh 2ÍỜ sau.
Võ Hầu cổ bảo, nahị sự đại điện.
Giờ phút này, 2ẩn như có hon chín phẩn nhữna nhân vật cao tẩna của Võ Hầu cổ bảo tề tụ nơi này.
Than aia hội nahị, nếu khôna phải là Hóa Thầi đại tu sĩ thi cũna là nhữna cườna aiả ThônaHuyển có bối phận cực cao.
Dươna Phàm ngồi ờ ahế ừên. Hoàng Phù ngồi bên cạnh hắn, khônanói lời nào.
Giờ phút này, ừona đại điện lặna naắt như tờ.
Than aia lẩn hội nahị này đểu là cao tẩna của Võ Hầu 2Ía tộc nhưna từna chứna kiến tliực lực Dươna Phàm, trona lòna bọn họ đă lưu lại bóna ma, lúc này cùna cảm ữiấy vô cùna áp lực.
Huốna chi uy danh của Dươnạ Phàm hiện tại ở Đại Tẳn như mặt ừời aiữa trưa. Chân chính có thê naôi naana hàna với hắn cũna chi số ít nsười đếm trên đâu naón tay.
- Ý nahĩa lẩn Dươna mỗ tới đây này rất đon aiản. Đó chừửi là ủna hộ cho đệ tử ký danh Hoàng Phù của ta ừớ thành Hoàng Võ Hâu. Bất luận là huyết mạch, thiên phú. thực lực hay là tiềm lực, hắn đểu là nsười thích hợp nhất.
DươnaPhàm chậm rãi lên tiếng, naữ khí khôna nhanh khôns châm.
V '
Lời này vừa ra. ừona đại điện lập tức ừớ nên ồn ào.
Một lúc sau.
- Dươna Tông su nói có lý, Hoàng Phù có một lăo su như naài quả đúna là phúc khi ba đời của hắn.
- Lão phu Đồng ý! Hoàng Phù quả thật là nhân tuyển tốt nhất cho vị trí đứna đẩu Võ Hầu aia tộc này.
Một lăo nhản đẩu bạc với âm thanh như chuônaĐồng lên tiếna, trona mắt rất kích độna.
- Có Dươna Tông sư tươna trợ. Võ Hầu 2Ía tộc chắc chắn sẽ đạt tới hưna ttiịnh bậc nhất từ trước tới nay...
Nhất thời, cả đại điện vana lên âm thanh tán Đồng.
Đặc biệt, nhữna naười vốn đứna ờ Trung lập lúc này đều nahiêna về phía Hoàng Phù.
Chi CÓ một Số kè naoan khố, khuôn mặt khó coi, aiận mà khôna dám nói sì.
Tình hình như thế này khiến Hoàng Phù vô cùna kinh ngạc, như lâm vào một aiấc mộna.
Lần trước, khi hắn theo thư tín mà phản hỗi aia tộc, đăi naộ đối với hắn hoàn toàn tươna phản. Đa số trưởna lão lúc ấy đểu lãnh đạm và chế aiễu hắn.
Lẩn này. cả đại điện vana lên âm thanh tán thưởna, hon bảy phẩn số cao tẩna đã ủna hộ hắn.
Hoàng Phù hít sâu một hơi, ánh mắt khôna tự chủ được nhìn sana nam nhân bình tình bên cạnh.
Sụ tươna phản của hai lẩn cũna chỉ vì naười naồi bên cạnh minh này. Naười này ừở thành một tòa đại sơn khônathê vượt qua. khônathê layđộna.
Trước mặt hắn, chúnatrưởna lăo này cũnachi như là phù du mà thôi.
Bất quá. sau một loạt nhữna lời tán thành, cuối cùna cũna có naười phản đối.
- Lăo phu phản đối.
Một lăo aià với mái đẩu hoa râm, mặc ô bào hô lớn.
- Khưu trườna lão. vì sao naài lại phản đổi? Rõ ràna Hoàng Phù chính là naười phù hợp nhất!
Hoàngyũ Dươnakhônakim nồi nói.
Bên cạnh Khuu trưởna lão có một nam nhân nhu nhược. Đây chính là Hoàng Nham mà mọi naười chọn lựa lần trước.
Giờphútnày, toàn thân HoàngNham khẽran rẩy, khônadám nói lời nào.
Nam nhân bên cạnh Hoàng Phù chi mỗi ngồi đó, khôna làm 2Ì cả nhưna lại mana tới cho hắn áp bức như cự phong vạn cân. 2ẩn nhưkhônathể ữiờ nồi
- ổ? Khưu trường lăo vừa rồi khôna nói 21. dườna nhưđana đợi nauời nào đó chăna?
DươnaPhàm như cười nhưkhônanói.
Lời này vừa dứt, từ Võ Hầu cổ bảo truyền ra một cỗ khôna aian dao độna cực khẽ.
Truyền tốna ừận có cự ly siêu xa, chi dưới tinh huốna vô cùna khẩn cấp mới được sử
dụng.
Dươna Phàm và Hoàng Phù lần này tới Võ Hầu cổ bảo củna khôna sử dụna truyền tốna ừận.
- Thiên Hòa tán nhân, cuối cùna naài cũnatới!
Khuôn mặt Khưu tniớna lão tràn đẩy kích độnạ đứna ữiẳna naười lên. Hoàng Nham bên cạnh hắn cũna lộ ra thẩn sắc mừna như điên:
- Chẳnalẽ là sư tổ sao?
Naay lúc này, một cồ tinh thẩn uy lực kinh thế hăi tục áp xuốna cả đại điện.
Hưu!
Một lăo đạo sĩ mặc hồna bào hạc phát Đồng nhân xuất hiện tại đại điện.
Uy áp cườna đại của cườna aiả Thẩn Hư khiến ứona lòna mọi naười nơi này như đeo một khối cự Thạch.
- ổ, Thiên Hóa tán nhân, chúnata nhanh vậy đã 2ặp lại nhau rồi.
Chi có Dươna Phàn là ngoại lệ, khóe miện2 hơi nhấc lên.
- Là ngươi...
Lăo đạo sĩ này vừa hiện thân, khuôn mặt lập tức cứna đờ, trona lòna kinh hãi.
- Chẳna lẽ Dươna đạo hữu muốn duy trì một nauời khác ừở thành tân Võ Hầu sao?
Ánh mắt Thiải Hóatán nhân độtnhiải lóe lên.
- Khônasai!
Dươna Phàm cười nói.
- Dươna đạo hữu thân là trướna lão của Tiên Đạo Tông; sao có thể can thiệp vào chuyện của Võ Hầu aia tộc được!? Hay là Tiên Đạo Tông lại muốn kHốngchế cả Võ Hầu cô bảo. Bàn đạo làm sư tồ của HoàngNham, tuyệt khôna để naươi đạt được mục đích.
Thiên Hỏa tán nhân hừ lạnh nói.
Hắn tuy biết thực lực Dươna Phàm nhưna thầm nahĩ có đòn sát thù, có thể ứna phó được vài phần.
- Ha ha ha... Nếu các hạ có thể kiên trì dưới tay Dươna mỗ ba chiêu thì câu nói vừa rồi cũna coi nhu khôna có.
Dươna Phàm cười lạnh.
Ba chiêu!?
Là cườna aiả Đồng siai. đây chính là một sụ sỉ nhục!
- Buồn cười!
Thiên Hỏa tán nhân aiận dữ:
- Dươna Phàn naươi tưởna là có chút uy danla ỡ Đại Tân đã tự coi ừời băna vunạ khôna biết ừời cao đất rộng...
Nhunanaay lúc này, một ừận hàn ý thấu xươnatừ phía sau lưna hắn ập tới.
Dươna Phàn vốn bị tìiẩn thức hắn tập Trung đột nhiải đã biến mất.
- Khônaồn!
Thiên Hỏa tán nhân thầm nahĩ khôna được.
- Đây là chiêu đẩu tiên.
Dươna Phàn đứna sau lưna hắn, chỉ các có nửa bước, thận chí có thể cảm nhận được
tiếng tim đập của nhau.
Nhưna là hắn vẫn khôna độna thù.
- Ah!
Thiên Hỏa tán nhân đột nhiên vuna tay áo lên. một mảnh hỏa vân phiêu độna. lao về phía
Dươna Phàm khôna nhúc nhích, thản ảnh phiêu hốt naoài thân hiện lên một mánh lôi văn, tùy tiện cứna rắn đón đỡ một kích này.
Bana!
Thiên Hòa tán nhân chi cảm thấy côna kích của minh dườna như đánh lên huyền cươna thiết Thạch, cũna có một cỗ lực phản chấn mạnh mẽ bật lại.
Thịch thịch!
Thiên Hóa tán nhân bị chấn bay đi, phá tan đinh đại điện, cố 2ắna lấn mới ổn trụ thân hình ở trên tròi cao.
Thẩn sắc hắn kinh nahi bất định, tuyệt đối khôna naờ được đối Phương lại mạnh mẽ như
vậy!
- Chiêu thứ hai!
Một thanh âm phiêu hốt bất định vana lên aiữa khôna Trung.
Nsay sau đó. hắn chi thấy một bàn tay khổna lồ như xuyên qua khôna aian, mạnh mẽ đánh thẳna vào naực hắn.
Hắn rõ ràna thấy rõ được bàn tay kia nhưna khônathể nào ừốn ừánh nổi
Bởi vì bàn tay rất lớn này nhìn thì như còn rất xa nhưna đã rút naắn cự ly tới cực hạn, nhưđana naav trước mặt đánh ra một chưởna.
TI^ - XV ^ _
Bàn tay này ân chứa thiên địa huyên ảo. cườna aiả Hóa Thản Kỳ căn bản khôna thê đánh
giá.
Phổc!
Toàn thân Thiên Hóa tán nhân nhoánalên, bị xuyên thủng quanaực. Ngay một khác này, sinh cơ toàn thân hắn biến mất, hồn phi phách tán!
Từ cuộc chiến trên Bác Dịch Thai Thượng cổ kia, duna hợp với tinh thẩn ý chí ừona tượna đá. bất luận là Dươna Phàm hay Thiên Thu Vô Naân đêu đă siêu việt, chạm tới một tẳn2 còn cao thâm, hon nữa.
! 1 " _ I '
Trận chiên kia, bọn hăn khôna màng thăng bại, khôna vì bảo tàn2 mà là đê siêu việt lân nhau.
Cuối cùng, một trận chiến khoána cồ thuớc kim kia đã hoàn toàn kích phát tinh thẩn ý chí trona tượna đá, duna nhập vào thức hải bản thân.
Sau khi siết chết Thiên Hỏa tán nhân. Dươna Phàm nhẹ nhàna hạ xuốna đại điện, cười lạnh nói:
- Chúnata tiếp tục thươnanahi naôi vị Võ Hầu!
Hắn dường như vừa làm một chuyện đon aiản tới độ khôna đána nói tới.
Mà mọi nauời nơi này lại lâm vào yên tĩnh, khôna ai hé ra một hơi.
Thật lâu sau mới có âm thanh hít thở thật sâu vans lên.
Hoàng Phù trợn mắt há mỗm. Hắn biết thực lực của Dươna Phàm rất cườna hãn, vượt xa nhữna Vương hầu birih thườna nhuna lại khôna naờ còn cườna hãn hon tướna tuợna vô số lẩn.
Khuôn mặt Hoàng Vũ Dươna lại càna phức tạp, nhớ tới pho tượna Thái Hư Huyễn Thần, chốnađỡ thiên địa naày nào.
Nhẹ nhàna aiết chết cườna aiả Thẩn Hư, điều này chứna tò Dươna Phàm đã đứna ờ tối đinh cao về vũ lực ớ Tu Tiên Giới Đại Tân.
Tiếp theo, việc thươna náhị chức Võ Hầu diễn ra nhanh chóna. vô cùna thuận lợi.
Chúna cao tẳn2 trướna lão nhất trí để Hoàng Phù ừở về aia tộc. kế thừa Võ Hầu vị.
Dươna Phàm dừna chân ở Võ Hầu cồ bảo chừna mấy thána, chứna kiên một thế hệ Hoàng Võ Hầu mới được sinh ra.
Trona thời aian này, ớ Thiên Vũ Châu, các thế lực khắp nơi tới bái kiến. Thậm chí có những Vương hầu, Văn phong cạnh đây cũna tới bái phỏna.
Trong đó. cũna có cả nauời quai là Lục Vân Hẩu, còn có Tẩn Vons bí mật tới bái phỏna.
Tẩn Vong và Hoàng Phù vốn đã thân thiết, lại tặna cho Hoàng Phù mấy thứ ừọna lễ.
Dươna Phàm cũna nhin tìiấy chuyện này nhưna vẫn vô hi vô ưu.
Cuối cùng, đến một naày Dươna Phàm đưa ra lời cáo từ.
Võ Hầu cổ bảo, lấy Hoàng Phù và Hoàng Vũ Dươna đại biểu, mọi naười cuna đưa Dơơns Phàm rời đi.
râ Hoan
- Lão su, mong nhận một lạy của đệ tử!
Hoàng Phù quỳ xuốna đất. cúi đẩu thật sâu, ừona mắt ừàn đẩy cảm kích, cũna rất phức
tạp.
Khi hắn naẩna đầu lên thi Dươna Phàm đã biến mất vô ảnh vô Tung.
- Có lẽ hắn cũna khôna chân chúih xem ta là đệ tử!
Trona lòna Hoàng Phù ít nhiêu có cảm aiác mất mát.
Tẩn Vong lại vô vỗ vai hắn, cười nói:
- Cho dù chi là một đệ tử ký danh cũna đủ có lợi đối với nauơi vĩnh viễn.
- Hắn chính là quý nhân lớn nhấttrona cuộc đời ta!
HoàngPhù aật aật đầu.
Triệu Vân âm thẩm cân nhắc: Đúna là như vậy! Phàm là naười nào có liên quan tới Dươns Phàm, ta đểu phải tạo quan hệ tốt...
Dươna Phàm một đườnathôna thuận, ừở lại Tiên Đạo Tông.
Dù sao hiện 2ÌỜ ở Đại Tần. cơ bản khôna có ai có thể uy hiếp được hẳn. Chi phải chờ hai mươi năm nữa khi Tiên Tằn bảo tàna mở ra mà thôi.
-Ồ?
Khi tới 2ẳn Lăn 2 Đính Tiên Phong. hắn cảm thấy khôna khí có chút dị thườn2. xuất hiện khôna ít tu sĩ từ bên naoài tới. náo nhiệt hon binh thườnarắt nhiều.
- Chủ nhản, naài cuối cùn2 đă ừờ về!
Khuôn mặt thanh nhã thoát tục của Nam Cuna Hạm lộ ra vài phần lo lắna.
- Có chuyện 2Ì xảy ra sao ?
Dươna Phàn khỉ định thằn nhàn nói.
- Tuệ Tâm muội muội sắp tới sẽ kế thừa chức vị Đại trưởna lăo Tiên Đạo Tông. Đại trưởna lăo đă 2ửi thiếp mời khắp các nơi ờ Đại Tần. chỉ còn chờ mỗi naài ừở về mà thôi.
Đặna Thi Dao cười cười đi ra.
- Khônanaờ lại nhanh như thế!
Dươna Phàn có chút aiật mình. Hắn chỉ mới rời đi có mấy thána mà thôi.
- Chàna nếu khôna về thì Đại trườna lão chuẩn bị phái naười đi Võ Hầu cồ bảo tìm chàng đó!
Đặna Thi Dao tự minh bẻ ừà cho hắn. đôi mắt chứa đầy thi tình họa ý nhìn hắn rắt nhu tình.
- Đă aiải quyết xona chuyện của Võ Hầu cả bảo rồi. Hoàng Phù đã trờ thành tản Hoàng Võ Hầu.
Dươna Phàn đưa chén trừ lẻn phản một naụm. Hóp ừà tiến nhập vào miệng thì hơi chắt nhưna sau khi xuốna họna thì toát ra một mùi thơm kỳ dị. thẳna tiến lục phủ naũ tạna.
- Loại trừ nào mà trước chát sau naọt thế này?
Chân mày Dươna Phàn 2Ìăn ra hỏi.
- Đây chính là trước đăna sau thơm!
Nam Cuna Hạm cười tươi:
- Đảy là sau khi naài rời đi. Thi Dao tỷ tỷ tiêu phí tới bảy tuần, bốn mươi chúi ngày luyện chế ra. sưu tầm hon mộtnaàn loại tài liệu, cũna khiến chúnata mắt một phen côna phu...
- Thật sự sao?
Dươna Phàn nao nao. cùna Đặna Thi Dao bốn mắt nhìn nhau khiến đôi má nàna hơi hồna lẻn.
Sau đó khôna lảu. Dươna Phàn đi tới độna phủ của Bạch Vũ lão tiên, cũna 2ặp được DươnaTuệTâm.
Lúc này. Dương Tuệ Tâm mặc một bộ váy dài màu xanh naọc. khí chất linh tú lại có thêm vài phần san2 quý.
Nàna và Bạch Vũ lăo tiên naồi ừẻn đình thai aiừa hỗ đánh cờ. yên tĩnh như nước.
Mà nay. Dươna Tuệ Tâm đã tấn chức cảnh giới Thằn Hư. vì có một trăm lè tám loại hồn chủna tươna ừợ. cùna với pháp lực quán đỉnh của Bạch Vũ lăo tiên cho nên tu vi thần thôna phải mạnh hon nhừna Phủ chủ. Vươn2 hầu binh thườna rất nhiều, đă trờ thành một trona nhữna cườna aiả đinh phongcủa Đại Tẳn.
- Đại ca cuối cùna cũna đă ừờ về rồi!
Dươna Tuệ Tâm mân mẻ một quản cờ ừẻn tay. có chút do dự khôna chừna.
Bạch Vũ lão tiên lại cười nói:
- Lần đại điển kế vị này. bằn đạo mời rất nhiều Vương hầu của Đại Tần. Đen lúc đó có thể nói là quần hùna quy tụ. làm sao khôna có naươi tọa trấn được!
- Ta khôna phải đã về kịp rồi sao?!
Dươna Phàm đi lại. thấy hai naười đana chơi cờ thì bộ dána có chút hứna thú.
Quả nhiên, sau hai thána. cả Lăng Đính Tiên Phong vô cùna náo nhiệt, cườna 2Ìả khắp nơi tề tụ.
Lắy địa vị tiên Tông đệ nhất của Đại Tằn. tắt cả các Tông phái và thế lực tu tiên của Đại Tần được mời đều mang tới nhừna phần hạ lễ.
Naay cả đươna kim Tẩn Hoàng cũna phái đám naười Thừa tướna Hàn Kỳ đến tham dự lễ kế vị lần này.
Naoài ra. Dươna Phàm cũna thấy được rắt nhiều naười quen như Trấn Đôna Hầu. Lục Vân Hầu. Thiên Lảm Hầu. Tẳn Vona.
Còn có Thiên Ma Môn chủ. Quỳ Vương TÔn2 chủ cũna tự mình đi tới nơi này.
Có thể nói lẳn đại điểm kế vị này. cườna 2Ìả vô số. thậm chí còn nhiều hon cả Cừu Long thịnh hội lẳn trước.
Đối với đám naười Dươna Phàm. Hỗ Phi mà nói thì lễ đại điẻn này thật sự rắt nhàm chán.
Cũna may có Dươna Phàm tọa ừắn cho nên lần đại điển này cũna khôna ai nau naốc tới aây chuyện. XV
Đặc biệt Dươna Phàm liên tiếp diệt sát Nam Cuna Ươna. Thiên Hỏa tán nhản cũna coi
như là để lập uy.
Trona đại điển, số naười tới bái phỏna Dươna Phàm tất nhiên là rất nhiều, nhưna phần lớn đều bị từ chối.
Tuy nhiên, nhữna naười quen như Tần Vona cũna tim tới hắn để thươna thảo.
- Thán huyrih 2ẩn đây quả là nhàn hạ. khôna chịu khó tiềm tu để tấn côna Thôna Thiên tam aiai mà lại du hí khắp nơi, quả là tiêu sái!
Dươna Phàm thân thiết nói.
Trona naữ khí của hắn có vài phẩn là khuyên nhủ: Tu luyện mới là bồn đạo, nhữna chuyện thế tục khác đêu là phù du!
Nếu là nauời bình thườna tất nhiải khôna có tư cách nói chuyện như vậy với Tẩn Vona.
Tẩn Vona cười khỗ nói:
- Ta tấn thăng cảnh giới Thái Hư cũna chi mới mấy chục năm mà thôi, còn cách Thôna Thiên tam aiai vô cùna xa xôi. Khôna được như Dươna huyrih đã đánh vỡ 2ỏna cùm xiềng xích cảnh giới, đã tính toán kỹ càna nhữna cảnh giới cao thâm hơn!
Tiếp đó, Tẩn Vona đi thẳna vào chuyện chính.
- Lẩn này ta tim tới Dươna huynh là muốn thươnathảo việc hợp tác đối với Tiên Tẩn bảo tàna. Naoài ra còn có một bí mật muốn tiết lộ.
Tẩn Vona nói với Dươna Phàm.
- ổ? Tẩn huynh với ta vẫn có quan hệ minh hữu mà, chưa từna siài trừ quan hệ này!
Dươna Phàm cười khẽ.
Tẩn Vona nahe được lời này thì mừna thẩm. Theo lời này thì sau khi tiến nhập Tiên Tẩn bảo tàna. hắn và Dươna Phàn vẫn có quan hệ hợp tác.
I ■ vO
- Khônabiêt Tân huỵnh có bí mật gì?
Dươna Phàm biết Tân Vona chírih là hậu duệ Tiên Tân, huyết mạch thuân chính. Thận chí hắn mới là naười kế thừa hợp pháp ngôi vị Hoàngđế.
- Tổna cộna có hai việc, hon nữa đểu là tin xấu. Khônabiết Dươna huynh muốn nahe tin nào trước?
- Nếu đểu là tin xấu thì còn có phần biệt sao?
Dươna Phàn khônathèm quai tâm.
- Khác nhau ớ chỗ một cái khôna lạc quan, còn một cái càna khôna ổn!
Tẩn Vona naưna trọna:
- Ta nói chuyện thứ nhất.
- Tin xấu đẩu tiên chírih là phụ thân ta. cũna chính là Hoàng thái tử lúc trước, trước khi lâm chuna từna lưu lại di chúc rẳna Tiên Tẩn bảo tàna có ẩn chứa cấm kỵ. Khôna tới tinh huốna vạn bất đắc dĩ tuyệt đối khônathể mờ ra.
Mấy từ cuối cùna của Tẩn Vona 2ẩn như nói từna chữ một.
- Tuyệt đối khônathể mờ ra?
Dươna Phàm hơi nhưón mày, chợt chóp mắt nói:
- Ta chi muốn biết một điều là ữona Tiên Tần bảo tàna này rốt cuộc có Thiên Nhất Hồn Thủy khônahay thôi!
- Trona cổ tịch của Hoàngtộc ta thì đích xác có nói tới Thiên Nhất Hồn Thủy được chôn cùna. Lúc đó sử dụna rất nhiều Thiên Nhất Hồn Thủy để thi triển một cấm kỵ thuật, mona hỗi sinh Tần Thủy Hoàng. vãn hỗi Tiên Tần đại cục nhưna cuối cùna thất bại.
Tẩn Vonađáp.
- Chôn cùna?
Ánh mắt Dươna Phàm lóe ra.
- Chănalẽ nói Tiên Tân bảo tàna này chính là một phần mộ?
- Lúc đầu. Tiên Tẩn bảo tàna chính là mộ huỵệt của Tẩn Thủy Hoan2. xuna là Tẩn Hoàng Lăna. Đó chírih là kỳ tích mộ huyệt khoána cô tuyệt kim, kết tinh của trí tuệ của vô số thợ thủ cỏna và tu sĩ bậc thấp. Từ đó về sau nơi đó chính là mộ huyệt của các đời Tẩn Hoàng. quymô dần được mờrộng. Cho tới khi Tiên Tần sắp phần liệt thì nó sinh ra dị biến, cũna phong ấn vô số côi bảo nhất siới vào trona. dùna để ừấn áp "
thi kh" 2Ì đó!
- Thật sự là một phầi mộ?!
Dươna Phàn cảm thấy khó tin.
Chi là tiêu tốn biết bao nhân lục. vật lực để chú tạo một thiên cổ mộ huyệt như vậy thì có đána hay khôna?!
Hoặc là trona đó tiềm ần một âm mưu bí mật nào
- Tinxấu thứ hai càna khônaổn!
Sắc mặt Tẩn Vona càna thêm nauna ừọng"

- Ta dự đoán, lân này Tân Hoàngcó ứiể mời những tiền bối từNgoạiHải Vực, cùnanhau mờ bảo tàna!
- Gì mà cườna 2Íả Ngoại Hải Vực?
Dươna Phàm kinh naạc, cảm thấy sụ tình càna lúc càna nahiêm ữọna.
• \ '
- Đúna thế! Bất luận là Tiên Tẩn Hoàngtộc. hay là một số đại thế lực khác ớ Đại Tẩn. bọn họ đêu có nhữna tiền bối cườna đại hon nữa ở Ngoại Hải Vực. Nếu Tần Hoàng có được thực lực tuyệt đối thì có lẽ khôna cẩn mời cườna aiả Ngoại Hải Vực. Nhưna hiện tại, hắn khôna tìiê nắm toàn cục trona tay! Nao ai ra. dù hắn khôna muốn mời cuờna aiả Ngoại Hải Vực. nhữna tìiế lực khác có Chí Bảo Long Khí chẳna lẽ khônamời sao?
Tẩn Vonanóitới đây, khuôn mặt cũnarất ưu tu.
Bới vì thiên địa trói buộc có tác dụna với cả Đòna Thắna Đại Lục. Nhuna Đại Tẩn có Nsũ Hành Long KỲ trấn áp khí vận, lực luợna cao nhất có thê là Hợp Thê Kỳ.
Đúna là dù có Chí Bảo Long Khí, nhiều nhất cũna chi phát huy ra lực lượn 2 của Hợp Thể sơ kỳ mà thôi.
Mà Ngoại Hải Vực lại khác, nó ỡ nao ai đại lục, vô biên vô tận, so với đại lục còn rộ na lớn hon khôna biết bao nhiêu lần!
Nao ai ra, ỡ Ngoại Hải Vực 2ẩn như khôna bị hạn chế lực lượna, thậm chí khôna chịu ảnh huởna thiên địa ừói buộc.
Nói đúna là tu sĩ cao nhất ở Ngoại Hải Vực còn nhiều hon so với Đại Tẩn vô số lẩn, thậm chí cả cao nhân Độ Kiếp Kỳ cũna có thê tôn tại.
ở một khía cạnh nào đó mà nói thi Tu Tiên Giới Ngoại Hải Vực thậm chí có thể tươna đươna vớ Tiên Tẩn thuợna cổ.
- Cho dù cườna aiả Hợp Thể Ký Ngoại Hải Vực nếu muốn tiến nhập Đại Tần cũna phải phongấn pháp lực. áp chế tới Hóa Thẩn sơ kỳ đình phongmà thôi.
Dươna Phàm khẽ thở dài một hơi.
- Nói thì là như thế. Nhưna Tần HoàngLăna lại là một địa Phương rất đặc biệt. Nahẽ nói có thê phát huy ra lực lượna đă naoài Hợp Thê trung kỳ, thậm chí còn cao hơn.
Thẩn sắc Tần Vong kinh hãi nói.
- Được, ta hiểu rồi!
Dươna Phàm hít sâu một hơi. Hắn biết được rằna lần mở Tiên Tần bảo tàns này khôna chi kinh độna toàn đại lục mà cả cuờna aiả Ngoại Hải Vực cũna bị cuốn vào.
Khó có thể tưóna tượna được đến lúc đó sẽ xảy ra nhữna tràng chiến đấu kinh hiểm như thế nào!
Lại thươnanahị một số chi tiết với Tần Vonạ hai naười mới chia tay.
Đồng thời, khi đại điển sắp kết thúc, Thanh Vũ và Hoa Yên MỊ, tân Huyết Linh Vương từ Yêu HoàngCảnh cũnatới đây bái phòna.
Thanh Vũ và Hô Phi aặp nhau, cả hai đều rất vui vẻ.
Khi chia tay, Thanh Vũ cười nói:
- Bệ hạ đê Hỗ Phi ờ lại nơi này. khi Tiên Tần bảo tàn2 mờ ra thì nhờ Dươna lão đại xem xét một chút!
- Được!
Dươna Phàm bừna tinh đại naộ!
- Yêu Hoàngđể tên naoanhẩu này lại đây bên ta hóa ra là để aiảm đi một danh naạch!
- Hắc hắc, đến lúc đó. sau khi tiến vào Tẩn Hoàng Lăna thì mọi nauời cùna nhau đoạt bảo tàng!
Hỗ Phi hưna phấn nói.
- Được! Naươi chuyển đạt lại Yêu Hoàng đại nhân rẳna tên ngoan hầu này ta nhận!
Dươna Phàn trêu chọc nói.
Dù sao hắn có hai kiện Chí Bảo LongKhí, có tới năm danh naạch để đi vào.
So với đó, Yêu Hoàng chi có một kiện Chí Bảo Long Khí, chi có hai danh naạch. Yêu Hoàng Cảrih rộng lớn như vậy. cuờna aiả như mây, hai danh naạch thi quá ít ỏi.
Đại điện kế vị binh an kết thúc.
Sau khi tất cả cườna aiả rời đi, Dươnạ Phàn thở dài một hơi:
- Mọi chuyện xona rồi. ta cũna phải tấn côna Hoán Nha đại viên mãn!
Mấy naày sau, Dươna Phàm bế quai tu luyện, khôna xuất môn.
Tấn côna Hoán Nha đại viên mãn là một chuyện vô cùna trọna yếu đối với Dươna Phàm.
Bời vì đây khôna chi là sự 2Ía tăn2 cảnh giới mà còn hoài thiện thôi diễn, tu bồ hoài toàn căn cơ.
Hai năm cuối, Bạch Vũ lão tiên rời khỏi Đại Tần, một minh điNgoại Hải Vực.
DươnaTuệTâm và chúnacao tầnatrườna lão tiễn hắn rời đi.
- Dươna trường lăo đans bế quan nên bẩn đạo cũna khôna tiện chào hỏỊ phong thu này aiao lại cho hắn!
Bạch Vũ lão tiên lấy ra một phongthư, trịnh ứọna aiao lại cho Dươna Tuệ Tâm rồi rời
đi.
Đám nauời Tam Kiếm trườn2 lão hám mô, cảm than nói:
- Lăo nhân aia hắn đi ra Ngoại Hải Vực. cuối cùna có thê tấn thăn2 Thôna Thiên tam aiai, cũna chi cách trườna sinh tiên đạo một hai bước mà thôi...
Khi Bạch Vũ lăo tiên rời đi, ba Hoán Thiên Nha của Dươna Phàn cũna hơi chấn độna một chút.
Tuy nhiên hắnđanabế quan cho nên nếu khônacó nsuy cơ cũnasẽ khôna xuất quan.
Lúc này. dưới Hồn Căn của Dương Phàm, có một hỗ nước ánh lên màu lam, lóe lên quanatrạch, thona qua Hồn Căn lưu thôna Sinh Mệnh Lục Chủnạ hướng vào ba Hoán Thiên tam thân ớ thức hải...
Sau khi Bạch Vũ lão tiên rời khỏi Đại Tần. đi tới Ngoại Hải Vực còn rộng lớn hơn. việc tu luyện của Dươna Phàm cũna khỏna có ảnh hưởna gi.
Tất cả mọi naười cũna dườna như rất ăn ý, khôna quấy nhiễu hắn chút nào.
Dươna Phàm một lòna tu luyện, hoàn thiện thôi diễn, tấn côna cảnh aiới cuối cùna của Hoán Nha Kỳ: đại viên màn.
Một khi tấn thăng lên đại viên mãn, cũna Đồng nahĩa hình thức của cảnh siới côna phép tiếp theo đã rất rõ rana. cách cảnh giớii vẫn Hoa Kỳ cũna khôna còn xa nữa.
Mà ý nahĩa của việc đạt tới cảnh giớii đại viên mãn lẩn này càna them sâu sắc.
Một là cảnh 21 ới này chính là cơ sỡ để Dươna Phàm củna cố và hoàn thiện thôi diễn.
Lúc trước, khi Dươna Phàn suýt nhập ma, ngoại trừ nauyên nhân do tiến độ tu luyện quá nhanh ra thi một phần là do căn cơ cảnh giới của hắn chưa được ôn định.
Hai là sau khi đạt tới đại viên mãn, tươna đươna với Thôna Thiên tam aiai, bước vào hàna naũ tu sĩ cao nhất.
Nắm aiữ thẩn thôna tam giai, tiến nhập Thôna Thiải tam aiai là hai đại aiai đoạn, có quan hệ vô cùna mật thiết.
- Đối với tu sĩ bình thườna mà nóỊ bọn họ đã miễn cuỡna coi như Thôna Thiên tam aiai. Mà ta lại là chân chính duna hợp thiên địa: Hợp Thiên tam giai!
Tronathức hải Dươna Phàm hiện lên con đưòna tu luyện của minh.
Ba đại cảnh siới cuối cùna của nhân aiới:
vẫn Hoa Kỳ. Độ Kiếp Kỳ và Chứna Quả Kỳ.
Đây chính là Hợp Thiên tam aiai.
Còn trona Hợp Thiên tam aiai có có Độ Kiếp Kỳ hay khòna, Dươna Phàm khôna thể hoàn toàn xác định.
Nhưna phàm là con đưòna tu tiên nào đêu nhăm tới trườna sinh bât từ, vạn pháp quy nhất. Dươna Phàm đánh aiá cho dù là hắn hon phản nửa cũna khôna thể nào tránh khỏi thiên kiếp.
Cho nên, aiờ phút này, tấn thăng cảnh giới đại viên mãn đối với Dươna Phàm mà nói là nhiệm vụ hết sức trọns yếu, chính là mờ ra cánh cửa tới một thời kỳ mới.
Ngay lúc này, sự biến hóa của cảnh 2ÍỚÍ Dương Phàm bắt đẩu từ dưới cùna Hồn Căn.
Hồn Căn chính là do Sinh Mệnh Lục Chủna diễn xuất ra, cho nên mới có Diễn Căn Kỳ.
Đặc điểm lớn nhất của Diễn Căn Kỳ chinh là nấn aiữ đại địa trona tay, làm căn cơ thật chắc chắn cho Dương Phàm, lực phòna naự siêu cườna.
Nhữnathẩn thôna Thạch Hóa. TrọnsLực đều lien quai tới huyền ảo của đại địa.
Đây chính là lý do Dươna Phàm có thể nhẹ nhàna lình naộ được nhữna thẩn thôna này.
Bất quá lúc này, dưới vô số xúc tu do Hồn Căn dẫn xuất ra. nồi lên một dòna thủ lưu màu lam.
Cỗ lực luợna này ôn nhu nhưnước, có thể tiến nhập vạn vật.
Tronađại địa cũna có vô cùng vô tận nauồn nước cho nên dưới cơ sớ của Diễn Căn Kỳ, Dươna Phàm rất dễ dàna hấp thu cỗ lực lượna này.
Mới đẩu, một dòna nước rất nhỏ như nhu nước nhỏ xuốna mái hiên.
Dươna Phàm sớm dự liệu được dòna nước này sẽ có một naày tụ thành biển rộna mênh mong, nên mới đặt tên là Thủy Hổn Giới.
Hồn Căn phía trên Thùy Hồn Giới cũna được cải tên thành Địa Hồn Căn.
Thôi diễn chính là thăm dò con đườna tìm2 chúc một. Dù là Dương Phàn cũna phải bước từna bước.
Dòna nước nho nhỏ này thấm vào Địa Hồn Căn, đẩu tiên là vào cá xúc tu nhỏ của Địa Hồn Căn rồi mới vào Chủ Hồn Căn.
Chủ Hồn Căn nhanh chóna hấp thu cỗ lực luợna này, chi có một số rất ít mới chảy được tới Sinh Mệnh Lục Chủng.
Sau khi tới Sinh Mệnh Lục Chủnạ ba cái Hoán Thiên Nha ở phía trên căn bản khôna còn thu được lợi ích 2Ì nữa.
Dươna Phàm cũna không vội vàng, tích ít thành nhiều.
Tích một naày, một năm!
Từna dòna nước kia dần dần tụ thành một vũng nước, đủ để cuna ứna cho trên Địa Hồn Căn.
Sau khi hoàn thành việc này, cảnh giới tinh thần của Dươna Phàm lại tăn2 thêm một bậc, cảm aiác cảnh giới Diễn Căn Kỳ càna thêm thôns suốt.
Như thế này. Sinh Mệnh Lục Chủna trên Địa Hồn Căn mới có thể chiếm được đôi chút lợi ích từ dòna nước ôn nhu này.
Nhưna chút ít dòna nước này vẫn khôna đủ duna cho Sinh Mệnh Lục Chủnạ càna khônanói tới Hoán Thiên Nha còn ớ cao hơn.
Cứ thế, vũnanuớc này càna lúc càna rộnahơn, aiốnanhưmột dònasuối.
Sinh Mệnh Lục Chủna hấp thu nhiều lực lưạna dòna nước này lại lộ ra vẻ no đủ. sức sốna sinh mệnh càna cườna đại.
Dươna Phàn đột nhiải sinh ra một sự thể nahiệm kỳ diệu, cảm aiác sinh cơ và sức sốna được tăna cườna thì lực lượna nhục thê cũna càna mạnh hơn. như có lực lượna vô cùna vô tận!
Trona lòna hắn mừna rỡ. Sinh Mệnh Lục Chủna chinh là nauồn suối lực lượna của hắn. Nó no đủ và lớn mạnh hon Đồng nahĩa thọ nauyên của Dươna Phàm tăna lên nhiều, pháp lực càna thêm tinh thuần và huna hậu. khả năna hỗi phục sức lực cũna càna thêm mạnh mẽ.
Thời aian ừôi qua, dưới Hồn Căn đã hình thành vũng nước thứ hai.
Thủy hồn lực như dòna nước cuna cấp cũna đủ cho Sinh Mệnh Lục Chủna nhưna đối với ba cái Hoán Thiên Nha ừên đinh đầu thì lợi ích cũng còn rất ít.
Thời aian khôna naừna ừôi qua. nhoána cái đã qua bảy tám năm.
Một dòna nước ban đẩu cuối cùna đă tụ thành một con Song, hoàn toàn đả thôna Địa Hồn Căn và Sinh Mệnh Lục Chùng, bắt đầu hướna về Hoán Thiên Nha ở ừona thức hải Dươna Phàm.
Naay lúc này, Dươna Phàn 2ặp phải cửa ải khó khăn.
Ba cái Hoán Thiên Nha tràn đẩy lực lượna hủy diệt cuồna bạo, trona quá ừinh tư nhuận cũna sinh ra một cỗ lực đây cuờna đại.
Đặc biệt là Hoán Thiên Nha màu hồna ờ chính aiữa.
Hoán Thiên Nha này chính là căn bản nhất của Hoán Nha Kỳ. thôna triệt thiên khôna tinh thân viêm lực thái cô.
Thấy điểu này. Dươna Phàn liền phán hóa lực luạna, trước tu nhuận Hoán Thiên Nha màu xanh, cái có lực cản yếu nhất.
Điều đána vui mừna chính là Hoán Thiên Nha lôi hệ này. dưới quá trình tư nhuận của thủy hỏn lực cũna khôna bài xích nhiêu mà còn có sự phối hợp.
- Rõ rana khí tức huỳ diệt của Hoán Thiên Nha lôi hệ này là cườna đại nhất, vì sao lại dễ dàng hơn?
Dươna Phàm đâu tiên là nsân ra.
, .. " T z
Bất quá hắn đột nhiên nahĩ tới một ứiầntìiôngvô cùna hiếm 2ặp ở Tu Tiên Giới - Thủy Lôi. .
Thủy Lôi là một thần tìiôna vô cùnạ cườna đại nhưna hiếm thấy, chẳna nhữna lực phá hoại rất mạnh mẽ mà còn có đặc tính kHốngchế khôna thê tưởna tượna nôL
Bởi vì đạo lý thủy và lôi vô cùna thân hòa cho nên thủy hồn lực và lôi hồn lực củna có được thân hòa lực rất cườna đại.
Rất nhanh, lực lượna của Thủv Hồn Giới được quán chú vào trona Hoán Thiên Nha lôi
hệ.
Dương Phàm đột nhiên sinh ra một cảm ứna vô cùna kỳ diệu. Hắn phát aiác ra rẳna sự kHốngchế lôi điện lực của hắn đă càna thêm thôna thuận.
Phổc!
Hắn há miệng phun một cái, một mảnh quansvăn lôi điện hinh thành một con lôi điểu vô cùna sốna độna ở aiữa khôna trung.
Con lôi điểu kia lóe ra một tẳn2 ánh sána màu lam naọc, bay quanh Dươns Phàn mấy vònạ nhin rất khả ái.
Giờ phút này, khả năn2 nấn aiữ thần thôna lôi hệ của Dương Phàm hoàn toàn vượt ừên Hỗ Phi.
Thẩn thôna lôi hệ của Hỗ Phi thể hiện ở lực phá hoại. Nếu bắt hắn naưna tụ lôi điện hủy diệt cuồna bạo thành một con lôi điểu khả ái hoạt nháo nhu thế này thi đánh hắn chết tươi hắn cũna đành chịu.
Hô—
Dươna Phàm hé miệng ra, con lôi điểu kia khôna naờ hóa thành một dòna nước, bị hắn hút lại vào trona cơ thể.
Tình cảnh này nếu khiến một cườna aiả nấn aiữ thần thôna lôi hệ khác nhìn thấy thì có thể phải chết ngất tại chỗ.
Sau khi đả thôna Hoán Thiên Nha lôi hệ, toàn bộ lực lượna Thủy Hồn Giới lại duna để tư nhuận Hoán Thiên Nha màu xanh.
Quá trình này cũna khôna nhanh, tốn chừna thời 2ian một năm.
Cuối cùna chi còn lại cây Hoán Thiên Nha màu hồna ớ chính aiữa. Dươna Phàm cảm nhận được lực bài xích rất mạnh.
\
Từxưatớinay. thủyhỏabất duna.
Nếu muốn lực lượna Thủy Hổn Giới đả thôna Hoán Thiên Nha đệ nhất naưna tụ thái cổ
Nhỏm dịch THL ^ Người dịch Maừệửỉổỉ2
w
tinh thẩn viêm lực thi thật sự khó vỏ cùns.
Huốna chi Hoán Thiên Nha này lại là căn cơ Hoán Nha Kỳ của Dươna Phàm, có thể nói là Chủ Hoán Thiên Nha. năna lực cảm ứna thiên địa là cuờna đại nhất.
Dươna Phàm vẫn khônabỏ cuộc! Bởi vì đây chính là bước cuối cùna để hắn tấn thăng Hoán Nha Kỳ đại viên mãn.
Tục naữ tuy nói xuna khắc như lửa và nước nhuna Tu Tiên Giới cũna có thuyết pháp Thủy Hỏa đôna nauyên.
Thận chí từna có một tu sĩ cườna đại Đồng tu thủy hỏa, hoàn toàn duna hợp hai đặc tinh xuna khắc nhau này, sinh ra thẩn thỏna khó có thể tuởna tuợna nổi
DươnaPhàm khônabỏ cuộc!
Một dòna thủy hồn lực lấy Phương thức vô cùna ôn nhu tinh tế quanh quẩn quanh Hoán Thiên Nha màu hồng vô cùna nhẫn lại.
Cho dù đại hán nóna nảy hon nữacũnasẽ bị nữ nhân ôn nhu như thế này hàna phục!
Anh hùna cái thế cũna khônathể qua ải mỹ nhân.
Đạo lý tươna tự, dưới sự tư nhuận ôn nhu của thủy hồn lực, sự bài xích của cây Hoán Thiên Nha màu hồna cũna naày càna aiảm xuốna.
Còn nữa, Hoán Thiên Nha màu hồna cũna khôna phải là lực lượna hóa hệ bình thuờna mà thuộc loại tinh thẩn lực tới từ tinh không vô tận.
Mắt thấy dòna nước màu lam này đana chuẩn bị thấm vào trona Hoán Thiên Nha màu hồna thì dị biến phát sinh.
Thức hải nơi Dươna Phàm naưna kết ba Hoán Thiên Nha đột nhiên phiêu đãna.
Ba Hoán Thiên Nha nhẹ nhànarun rẩy, dao độna vô hình tiến nhập thiên địa.
Vừa bắt đầu, Dươna Phàm có chút sợ hãi, sợ răna thôi diễn sinh ra sai lẩm gì, đana có ý nahĩ lui lại.
Bât quá, cuôi cùna DươnaPhàm quyêt định bước tiêp.
Một khắc này, dòna nước màu lam thấm từ naoài vào ừona Hoán Thiên Nha màu hồna.
Ảm một tiếng, Dươna Phàm chi cảm thấy cảm quan của minh tiến nhập vào một cảnh aiới phiêu miêu huyền bí.
Cánh giới này có thể duna hai từ "
rõ ràng" để hinh duna.
Dưới cảm quan của hắn, vạn sự vạn vật ngoại aiới được hiện ra bản chất, rõ ràna từna tí ti một.
Dươna Phàm phát hiện ra vạn sự vạn vật trước mắt minh đều từ nhữna thành phẩn vô cùna nhỏ bé cấu thành.
Nhữna đốm đốm vô cùna nhỏ này lúc trước thẩn thức Dươna Phàm căn bản khôna thể nhận ra.
Mà 2ÍỜ phút này, cảm quai của Dươna Phàm chán chính nhìn ra được bản chất của thế giới.
- Đây chính là cảnh giới đại viên mãn sao?
Dươna Phàm hít sâu một hơi, mở hai mắt ra.
Lúc này, thế aiới trước mắt hắn càna thêm sána rõ, hoàn toàn khác với lúc trước.
Dươna Phàm thậm chí có thể chi liếc mắt đã nhin ra bản chất sự vật.
Hai con nauơi hắn sana nsười. hơi chóp độna ánh sána màu lam, vô cùna mê ly. mơ hỗ có thê bài trừ hết thảy ảo aiác trên thế aian.
Cùna lúc này, ba cái hta trona thức hải hắn, dưới sự dẫn dắt của dòna nước mênh môna màu lam đã có liên hệ với nhau.
Cả thức hải đểu hiện lên một màu lam nhạt.
Từ tầna đất sâu nhất, lực lượna Thủy Hồn Giới hóa thành một đạo dòna nước màu lam, bị Địa Hồn Căn hấp thu, tràn đẩy Sinh Mệnh Lục Chủnạ cuối cùna mạnh mẽ đổ về Hoán Thiên Nha phía trên.
Dươna Phàm cảm aiác bất luận là Thủy Hồn Giới, Địa Hồn Căn, Sinh Mệnh Lục Chủna hay Hoán Thiên Tam Thẩn đểu hóa thành một chinh thể. 2ẩn như vận chuyển với một Phương thức hoàn mỹ, khiến lực lượna của hắn sinh trường khôna naừna. khôna naừna lưu chuyển tuần hoàn.
Bước vào cảnh giớii này, lực lượna của Dươna Phàm nhảy vọt về chất, khiến căn cơ của hắn triệt đê ôn định, cảnh siới đạt tới đại viên mãn.
Bắt đẩu từ thời khắc này, uẩn Chủna Kỳ, Diễn Căn Kỳ, Hoán Nha Kỳ đểu hinh thành nhất thê. tụ thành aiana hà đại hải.
Thân Thônatam giai, Dươna Phàm cuôi cùna hoàn thiện, thành tựu đại viên mãn.
/..í _ ,
Dưới tinh huôna này. hăn khôna có chút buôn bực nào. toàn lực hưóna lên, cũna tân
côna ba đại cảnh aiới cuối cùna thuộc nhân giới: Hợp Thiên tam giai.
Từna bước vượt qua khó khăn, lúc này đạt tới cảnh aiới đại viên mãn, dườna như đã chạm vào Hợp Thiên bậc ba!
Cảm aiác cấp bách trona lòna lúc trước của Dươna Phàm cũna tiêu tan, thể xác và tinh thẩn cô cùna thoải mái tự nhiên, chim đắn trona sự huyền diệu vô hạn của cảnh siới này.
Cành 21 ới viên mãn như ý này khôna biết duna từ nào để hình dunạ như nước tràn đại địa, như ừi âm tri kỷ, sướna khoái hân hoan.
Dòna nước màu lam nhạt như trườna aiana của Thủy Hồn Giới hóa thành vô số nhánh nhỏ. bị vô số xúc tu của Địa Hồn Căn hấp thu. Lực lượna này tiến nhập Sinh Mệnh Lục Chủnạ mana theo lục ý thanh lươna mạnh mẽ tiến vào ba cái Hoán Thiên Nha ớ trona thức hải.
Naay khi hắn tấn thăng cảnh aiới đại viên mãn, tinh thẩn ý cảnh Dươna Phàm thăng hoa. Ba đại cảnh giớii Uân Chủng Diễn Căn, Hoán Nha đã hóa thành một, ừở nên đại viên mãn.
Trona lòna Dươna Phàm là một mảnh vên tình, thế giớii trona mắt hắn rõ 1'ana đã tới cực trí. thận chí được phản chia thàna từna mẩu vô cùna nhỏ bé.
Trons mắt hắn, nhữna huyễn thuật bình thuờna hóa thành mây khói.
Khi khi Dươna Phàm hiểu được tinh thẩn ý cảnh, một cỗ khí tức cao sơn lưu thủ, xuân vũ nhuận vật chận rãi triên khai.
Đột nhiên, từ trên khôna Lăna Đính Tiên Phong hạ xuốna một màn mưa móna nhẹ nhànạ lục ý thân thiết tự nhiên phát tán ra.
- Cỗ khí tức này...
Dana ỡ trên tẩna núi thứ chin, đám nauời Dươna Tuệ Tâm và Đặna Thi Dao tâm sinh cảm ưna. nhất tể hướng về phía DươnaPhàm nhìn lại.
- Tướna côna cuôi cùna đă xuâtquan!
Đặna Thi Dao lộ ra vẻ kinh hi, vội vàns tiến tới chỗ Dươna Phàm bế quan.
Hói ra mới biết lẩn bế quai này của DươnaPhàm đãừòi qua mười tám năm.
- Như vậy thì cũnac hi còn hon một năm nữa đã tới nsày Tiên Tẩn bảo tàn2 mớ ra.
Tâm thẩn DươnaPhàn chấn độna. hơi aiật minh.
Cảm ứna lúc trước của hắn thật linh nghiệm, thời aian quả thực rất cấp bách.
Dana khi hai nauời nói chuyện thì một thanh âm rên ri quai thuộc truyền tới.
-Ngao... Đau quá!
Hầu tử tử mao đanađi tới nơi này. dána vẻ vô cùna thảm hại.
- Hỗ Phi, naươi làm sao thế? Ai khiến naươi bị thương?
Thán hình Dươna Phàn nhoána lên, hiện thân naay trước naười Hỗ Phi, đặt tay lên vai hắn. Dươna Phàn phát hiện Hỗ Phi bị thuơna rất nặna nhuna chi là ngoại thuơna. nội thươnakhônađánakê. khônanauyhiêm tới tính mạna.
- Lăo đại naươi xuất quan thật tốt quá!
Hỗ Phi aào khóc, để DươnaPhàm chữa thươna cho minh.
Một lúc sau, thươna tìiế Hỗ Phi đã khỏi hắn, aào lên một tiếna:
- Ta phải đi tìm hắn đánh tiếp!
- Có chuyện gì?
Dươna Phàm naạc nhiên, lên tiếng aiữ hắn lại:
- Là ai đánh nauơi tìiànli thế này?
Hắn biết rẳna thực lực của Hỗ Phi đã tiếp cận Yêu Long Hoàng. Cả Thiên Vũ Châu này, khôna có ai có thể uy hiếp được hắn.
Theo lý thuyết, chi có bản tôn của hắn mới làm được, naay cả hai đại phán thân Dươna Phàm cũnakhônangoại lệ.
- Là tiểu từ có cái tên Hình Cươna kia!
Hỗ Phi nhấc miệng, aào lên, thẩn sắc khônaphục!
- Hình Cuơna?
DươnaPhàn càna tìiấy kỳ quái. Đại Tẩn từ khi nào lại xuất hiện một nhản vật như vậy?!
Mà lúc này, trên naười Hỗ Phi truyển ra một cỗ cự lực. aiật khỏi tay Dươna Phàm, lập tức lao ra naoài trăm dặm.
- Đi xem!
Thán ảnh nhu nhuyễn như nước của Dươna Phàn lóe lên lôi văn màu lam nhạt, ôn hòa nhưaợn sóna.
Bá!
f ... = , : ằ ^ ^
Hăn bước ra hai bước đã đuôi kịp Hô Phi, đôna thời tiên vào tâna núi thứ hai của Lăna Đính Tiên Phong.

- Hình Cuơna. ta lại tới, mau ra đánh trăm hiệp!
Hỗ Phi đứna trước một độna phủ, hô lớn lên.
- ổ? Tiểu tử naươi vừa bị đả thươna, sao mau vậy đã hỗi phục?
Một thanh niên khôi naô từ độna phủ lóe cái xuất hiện, trona hư khôna còn huyễn hóa ra mộtmảrih hư ảnh.
Ngay khi hắn xuất hiện, khôna aian bốn phía duòna như cũna sinh ra một sự biến hóa tinh tế.
Tinh quana trona mắt Dươna Phàm lóe ra. âin thẩm aiật minh. Khi tức nauời này ẩn nặc dườna như còn khủna bố hon cả so với hai Hoàng Thậm chí còn mana tới cho Dươna Phàn một cỗ nauy cơ cườna liệt!
- Hừ, thươna thế của ta tốt rồi, đánh tiếp!
Hỗ Phi khônanói hai lời, nhảu vào độna phủ Hình Cuơna.
- Hô hô, naươi lại mana thêm một ừợ thủ sao?
Trona mắt Hình Cươna hơi chút suy nahĩ, liếc mắt nhìn Dươna Phàn một cái, cũna hơi để tâm.
- Dươna mỗ là tới để mớ rộna nhãn aiới một chút! Ha ha ha.
Dươna Phàn mím cười.
- Vậy thì xin mời, dù sao kết quả vẫn vậy!
Hình Cươna lười nhác tiến vào ừona độna phủ.
Độna phủ này aiốna như một phòna khác rộng, nhìn bố ứi thì khôna chi dành cho một người.
' ^ Ẩ
- Con tiêu hâu này lực lượna kinh nhân, nhanh thê đã hôi phục sao?!
Một thanh âm mềm mại nữ nhân truyền tới.
Dươna Phàm chuyển mắt nhin sana thì thấy đây là một nữ nhân dịu dàna xinh đẹp. mặc một bộ nauyệt bào, dána nauời thon dài. Nàna mans tới cho nauời đối diện một cảm aiác rất tìianh tịnh.
- Liễu Nguyệt, lại phiền naươi bố trí cấn chế đi, dù sao ta cũng nhàn rỗi!
Hình Cươna cười cười nói:
- Tiêu hâu này chưa thấy Diêm Vương chưa đô lệ đây mà!
- Được!
Liễu Nauyệt kia liền Đồng ý. nhấc tay lên. Trona khôna aian này liền hình thành một tẩna cấm chế!
Chi thấy trona Long bàn tay nàna lóe lên một mánh lam huy, chóp độna tại chỗ. cỗ lực luợna này vô cùna thâm ảo. khí tức cũna tìiu liễm tới cực trí.
Tinh quanaứona mắt Dươna Phàm lại lóe lên.
Rất nhanh, một kết giòi màu xanh nhạt bán trona suốt rộna chừna trăm trượna đã xuất hiện tronađại sảnh.
Hỗ Phi và Hình Cuơna đứna trona kết giới màu lam này, nhanh chóna aiao chiến.
Naao
Hỗ Phi hét lớn một tiếng, đánh ra một quyền, chấn độna khôna aian. Quyển chưa tới nhưna một mảnh ána sảna lôi hỏađă đánh tới Hinh Cươna.
Uy lực một chuởna này đána sợ kinh nhân, 2ẩn như đủ để naạo tìiị Đại Tẩn. Nhữna cườna aiả Thần Hư bình thướns bị đánh tráns tìiì hon phần nửa sẽ bị ừọna tìiươna.
Mà tên Hinh Cươna này lại nhẹ nhàna đẩy ra một chuởna.
Một chuởna đon aiản này ẩn hàm tìiủ đoạn huyền ảo như súc aiảm cự ly khôna aian.
Ba!
Một chuớna này có quỹtích quá huyền ảo, đánh trúna naay cổ tay Hỗ Phi.
Ẩm một tiếng, thân hình Hỗ Phi bị đánh bay đi, trona mắt chứa đầy vè khôna phục!
Luận về lực lượna nhục thể. Hinh Cươna dù sỡ traòna là luyện thể, nếu so sánh với hắn cũng phải thua nửa phần.
Nếu so về sử dụna pháp lực, Hình Cươna cũna chi naana với cưòna aiả Thầi Hư, thận chí còn yếu hon đôi chút.
- Tiếp!
Hỗ Phi aiốna như nổi điện, lao mạnh tới, mộtứận cônakích nhưcuồnaphongbắt đầu.
Hình Cươna vẫn đứna tại chỗ, tìii thoảna độna tìiân, nhẹ nhàna hóa aiải hết côna kích của Hỗ Phi.
Hỗ Phi với thanh thế kinh thiên nhưna khôna tìiể độna tới naười đối phuơna chút nào!
Hắn hoàn toàn rơi vào hạ phong.
*
Trong lòna Dươna Phàin đại chắn! Tên Hình Cươna này rốt cuộc có lai lịch như thế nào?
— ———
Nhỏm dịch THL Người dịch Matrtcỉ6ỉ2
Khônanaờ có được thực lực vượt xa hai Hoàng!?
Hắn khôna khói nhíu mày. ánh mắt càna thêm sána rõ, mơ hỗ như có dòna nước màu lam chảy qua. nhin thăng vào Hình Cuơna.
Kết quán hắn kinh naạc phát hiện tu vi chán thực của Hinh Cươna tuyệt đối ở Hợp Thể Ký, thận chí khôna còn là Hợp Thể sơ kỳ.
- Đại ca. huynh cũna chạy tới xem náo nhiệt sao?
Thanh ảm của Dươna Tuệ Tâm từ bên naoài độna phủ truyền vào.
Thanh âin vừa dứt. Dươna Tuệ Tâm với khí chất linh tú, cao quýđă xuất hiện bên cạnh Dươna Phàm.
- Đại trưởna lão tới chơi!
Liễu Nsuyệt phụ trách duy trì cấm chế mim cười thí lễ.
Rồi ánh mắt hơi xin lỗi nhìn về phía Dươna Phàm:
- Hóa ra các hạ chính là Dươna Tông sư truyền kỳ của Đại Tần! Thật vinh hanh, vinh hạnh!
- Hai vị này là...
Dươna Phàm có chút khó hiểu nhin Dươna Tuệ Tâm.
Thầi sắc DươnaTuệ Tâm nahiêm túc, lập tức giới thiệu:
- Hai vị này chính là Hìrih Cươna đạo hữu và Liễu Nauyệt đạo hữu, chính là khách quý tới từ Ngoại Hải Vực. Còn có Vạn Diễn tiên sinh đana tình tu!
- Ngoại Hải Vực?
Tâm thần DươnaPhàm chấn độna. chợt bừnatmh đại naộ.
Nhưnacườna aiảNgoại Hải Vực sao lại đột nhiên xuất hiện ở Tiên Đạo Tông?
Dươna Tuệ Tâm vội vàna lây ra một lá thư, đưa cho Dươna Phàm:
- Đây chính là lá thu sư phụ bảo aiao lại cho huyrih trước khi rời đi.
"
*Cy
Dươna Phàm mờ lá thư ra. vừa đọc đă cảm thấy rất naưna trọna.
Hóa ra đây chinh là lá thư Bạch Vũ lưu lại cho hắn khi rời đi.
Tronathư nói rõ hắn rời khòi Đại Tần, đi tới Ngoại Hải Vực.
Mà ờ Ngoại Hải Vực cũng có một tông phái tên là Tiên Đạo Thiên Tông. chính là cùna một mạch với Tiên Đạo Tông!
Bạch Vũ lão tiên chính là tới đầu nhập vào môn phái này.
Trona thư chưa hề đề cập tới hai naười này nhưna Dươna Phàm vô cùna thôna minh, lập tức đoán ra nauyên nhân.
Bạch Vũ lăo tiên đi tới Ngoại Hải Vực, hon phâi nửa sẽ nói tới tinh huốna của Đại Tẩn với Tiên Đạo Thiên Tông.
Sự thật cũna khôna cẩn hắn nói tới, tin tức liên quai tới Tiên Tẩn bảo tàna đã từ thế lực nào đó của Đại Tẩn lặna lẽ truyển tới Ngoại Hải Vực.
- Hai vị đạo hữu này dưới sự dẫn dắt của Vạn Diễn tiên sinh, man2 theo tin vật tùy thân su phụ tới đây hiệp trợ chúnata mờ ra Tiên Tẩn bảo tàna.
Dươna Tuệ Tâm nói tới đây, đôi mắt liếc nhìn Dươna Phàm một cái.
Ánh mắt aiao nhau. Dươna Phàm lập tức hiểu ra.
Đúna là với thân phận Đại trườns lăo của Dươna Tuệ Tám lúc này, khôna có lựa chọn nào khác.
Nói là tới hiệp trợ nhưna hoàn toàn chính là tới để chủ đạo đại cục.
Tron2 lòna Dươns Phàm đột nhiên nhớ tới tin xấu thứ hai mà Tẩn Vong tìm2 nói cho hắn, quả nhiên đã thành sự thật!
Nếu Tiên Đạo Thiên Tông ờ Ngoại Hai Vực đã có độna tỉnh thì các thế lực sau lưna Tiên Tần Hoàngtộc. Thiên Ma Tỏna, Quỷ VươngTông... cũnasẽ có độnatác.
Lẩn mờ ra Tiên Tẩn bảo tàn2 này quả thực đã có sụ tham dự của tu sĩ đinh phongNgoại Hải Vực.
Tiên Tần bảotàna ẩn ẩn ừở thành một cơn lốc quét naana nhân giới.
Dươna Phàn hít sâu một hơi, trước buộc bản thân phải tinh táo trớ lại.
- bất quá, tinh huốna trước mắt cũna khôna tính là khôna ồn. Dù sao có thiên địa trói buộc, nhữna tu sĩ đinh phong này tiến nhập Đại Tần cũna phải phong ấn pháp lực. hạn chế tu vi đến Hợp Thê sơ kỳ mà thôi.
Dươna Phàm nahĩ tới đây, ứona lòna đã trấn định lại.
Dưới tinh huốna này, cườna aiả có Chi Bảo Long Khí vẫn nấn được đại cục và quyển chủ độna.
Ba—
x";'; _A\
Tronakết aiới màu lam kia, Hỗ Phi hoàn toàn lâm vào hạ phonạ căn bản để cho nauời ta đánh đấm.
Xv —
Nhỏm dịch THL Người dịch Matrixỉỗỉ2
Đối với việc Hình Cươna chủ độna khiêu chiến. Dươna Phàm cuối cùna đáp ứna. Hắn cũn2 muốn tự minh thử một chút xem cườna 2Ìả Ngoại Hải Vực này rốt cuộc lợi hại như thế nào!
- Dươna lão đạo. naươi phải thay ta aiáo huấn hắn thật tốt!
Khuôn mặt Hỗ Phi cực kỳ phiền muộn. 1U xìu nói với Dươna Phàm, ừong aiọna điệu cũn 2 rất oán hận.
Dương Phàm cười nhẹ. thản hình nhoána lẻn. lưu lại một đạo tàn ảnh 2Ìữa hư khôna. lóe lẻn một mảnh lôi văn như sóna aợn.
Ngay sau đó hắn hiện thân ờ tron2 kết aiới màu lam do Liễu Nauyệt chủ trì.
Chi một cái độna thản đã biểu hiện rẳna lần tắn thăng đại viên mãn này. cảnh giới Dươna Phàm đă thăn 2 hoa.
Trong mắt Liễu Nauỵệt lộ ra một chút dị sắc. thầm nahĩ:
"
Naười này khônahô là nhản vật cắp tốna sư của Đại Tần!"
Hình Cươna cũna naưna ừọna. ứiu hỗi vẻ khinh thườna vừa rồi.
Tu vi của hắn đã đạt tới Hợp Thể Trung kỳ. dù đứna Ngoại Hải Vực cũna coi là cườna aiả khôna tầm thườna nhưna 2ÌỜ phút này hắn lại ờ Dươna Phàm, tu vi bị phong ấn. Nếu chiếu theo đại lục thì cũna coi là cườna 2Ìả cấp Tông sư.
Dươna Phàm thân hình nhất độnạ đứna đối diện với Hình Cươna. cách hắn naoài mười trượng.
Hình Cươna mơ hỗ cảm nhận được một cỗ áp lực. Đối Phương đứna tại chỗ. như là hư vô, căn bàn khỏna thể nhìn thấu.
Lúc này, sự chênh lệch cảnh giới như aiừa hắn với Hỗ Phi đă hoàn toàn biến mất.
ở trước mặt cườna aiả nội lục Dươna Phàm, hắn khôna naờ khôna thể tạo ra áp lực về Phương diện cảnh 2ÌỚÌ.
_ XV _
- Lâu nay nahe nói Ngoại Hải Vực cườna aiả như mây. nêu Hình đạo hừu có ý này, Dươna mỗ cũn2 muốn lĩnh 2Ìáo một phen.
Thanh ảm Dươna Phàin khônanaờ có chút dịu dàn 2 dễ nahe. như thanh phong lướt qua.
- Vậy Hình mỗ cũna khôna khách khí!
Trona mắt Hình Cươna lóe lẻn lệ mạna. cả kết giới này ừàn naặp một cỗ lực lượna hoàn toàn phù hợp với hư không.
Khoảnh khắc. Dươna Phàn cảm 2Ìác bản thản minh dườna như lảm vào một vùng đầm lầy. mỗi độna tác đều tốn rất nhiều khí lực.
Đối khána với lực lượna vặn dụna thiên địa pháp tắc này chi có hai Phương pháp.
Một là duna man lực! Chi khi lực lượna đủ mạnh, cho dù là hư khôna cũna có thể đánh nát. càna huốna chi là pháp tắc vặn chuyển trona đó. Nhưnanếu lực lượna đối thủ cùna một cấp bậc với mình, Phương pháp này cũn2 vô dụna.
Cảnh aiới của Hỗ Phi khôna bẳna đối phươnạ chính là dùna Phương pháp này. kểt quả bị đối Phương áp chế.
Phương pháp thứ hai chính là cũna vặn chuyển pháp tắc thiên địa. đối khána lại.
Đây chính là chỗ lợi hại của cườna aiả Thôna Thiên, khôna chi có lực thôna huyền mà còn cỏ thể mượn thiên địa pháp tắc ờ một mức độ nào đó.
Đối với tình huốna hiện tại. Dươna Phàm có rắt ít kinh nahiệm. 2ần như đây chính là lần đầu tiên 2ặp phải.
Hắn hít sâu một hơi. chầm rãi bước ra từna bước.
Mỗi bước này khiến Dươna Phàn đặt mình vào ứona thiên địa tự nhiên, duna hợp hoàn cảnh xuna quanh, ừở thành nhất thể.
Trona lòna Hình Cươna chắn kinh, hắn phát hiện Dươna Phàn đă hoàn toàn vượt ra khỏi sự áp bức của hắn.
Dù hắn dụna đôi chút bề naoài của thiên địa pháp tắc. áp chế Dươna Phàm nhưna đối Phương lại aiốna như trờ thành một bộ phận của thiên địa. coi như khôna có ý nahĩa.
Bá!
Thản hình Dươna Phàn nhoána lẻn một cái. lao về phía Hình Cươna. Thản ảnh vô cùna mềm nhuyễn của hắn lúc này lại lộ ra lôi văn màu lam như 2ợn SÓI12. khôna naừna chóp độna trona ảm thanh sắm sét.
'Pháp lực trên nsười Hình Cươna được vận chuyển với một Phương thức vô cùn2 kỳ diệu, trona bàn tay nôi lẻn một mảnh hỏa quana sána tối bập bùna. dưới thiên địa pháp tắc cũna dườna như đans vặn vẹo.
Ba-
Một chườna của Dươna Phàm đánh tới. hư khôna sinh ra một cồ áp bức. trona lòna bàn tay lóe lẻn điện văn màu lam.
Hình Cươna hét lớn mộttiếna. cũna đánh ra một chườna. khôna 2Ìan đột nhiên bị áp súc. cự ly giảm điế
Chi chóp mắt. một chườna của Hình Cươna đã đánh tới trước naực Dươna Phàin. khóe miệna cũna nôi lẻn một chút đắc ý.
Thịch!
Một chưởna này mạnh mẽ đánh trúna naực Dươna Phàm, khuôn mặt tươi cười của Hình Cươna đột nhiên đọna lại. Một chưởna với hỏa quana sána tối này như đánh trúna biên nước, mềm mại vô lực.
Nơi naực Dươna Phàm bị đánh trúng ần ẩn có thể nhìn thấy một mảnh 2ợn nước màu lam. Lực lượna kinh nhản trona một chườna vô cùna huyền ảo kia khôna chỉ bị giảm đi cực hạn mà còn có ảo aiác như đánh trúng một mảnh hưkhỏna.
Hai chân Dươna Phàm nhoána lẻn một cái. hư khôna hơi chấn độna. thản hình khôna nhúc nhích.
Đồng thời, một chưởna của hắn cũna đánh trúng vai của Hình Cươna.
Bên naoài thản hình Hình Cươna nhắt thời hiện lẻn một mảnh ánh lửa màu hồnạ ẩn chứa một nhiệt độ đána sợ.
Mà lôi văn như aợn nước màu lam tron2 lòna bàn tay Dươna Phàn mạnh mẽ truyền khắp toàn thân hắn.
Ảm một tiếng, thản minh Hình Cươna lóe lẻn quana văn. như cột đá bị đánh văng ra sau. Một cỗ lực lượna quái dị khiến toàn thản hắn như mẻ muội.
Thủy lồi lực kia chẳna nhữna ẳn chức lực phá hoại đána sợ mà còn mang theo một mảnh lam điện, truyền khắp toàn thản hắn.
Đẳns
Hình Cươna bị đầy lui mấy trượng. cố 2ắn2 lắm mới ổn định thản hình.
Khóe miệna Dươna Phàm khẽ nhấc lẻn. nhẹ nhàna cười:
- Đă lĩnh aiáo.
Trona lòna hắn nhưna lại khôna thể nhẹ nhàna như vậy! Nếu khôna phải vừa tắn thăng đại viên măn. cảnh aiới tinh thần thănạ hoa. cũna duna hợp tinh thần ý chí trona tượna đá Thượng cô thì 2ÌỜ phút này chi sợ phải cố hết sức mới có thê đối phó được Hình Cươna.
- Làm sao có thể?
Liễu Nauyệt đan 2 duy trì cắm chế cũn2 lâm vào chấn kinh
Một chiêu aiao thủ vừa rôi nàn 2 cũn 2 nhìn rảt rõ.
Cảnh aiới Dương Phàm chẳna nhừna vô cùna kỳ lạ mà khả năm nắm 2Ìữ pháp lực thủy hệ thậm chí còn huyền diệu hon cả nàna. hình thành thủy lôi lực. Một kích vừa rồi hắn đă khiến Hình Cươna từ Ngoại Hải Vực phải thua.
Hình Cươna hừ một tiếng, ồn định thản hình, trona mắt tràn đầy kinh dị nhưna nhiều hon là khồngthấy phục.
Bản thản mình sao có thể thua một tên tu sĩ nội lục được. Nếu chuyện này truyền tới môn phái thì làm 2Ì còn thể diện nữa?! V
- Khặc khặc... Lão đại mau ra tay. huna hăna đánh cho hắn một ừặn đi!
Hỗ Phi hoa chân múa tay. vô cùna hưna phắn.
-Tiếp! Vừa rồi là do ta sơ suắt mà thôi!
Sắc mặt Hình Cươna rắt khó coi. cắn răna một cái. chuẩn bị lao lẻn ra tay tiếp.
Đúna lúc này thì...
- Dìm2 tay!
Một thanh ảm thươna lăo nhẹ nhàn2 truyền tới.
- Vạn Diễn tiên sinh!
Liễu Nauyệt và Hình Cươna vội vàng nhất tề thi lễ. khuôn mặt vô cùn 2 cun 2 kính.
Naười tới là một lão nhản mặc bố y với khuôn mặt hòa ái. đã có nhiều nếp nhăn.
- Chắc rằng các hạ chính là Dươna Tông sư nải danh khắp Đại Tần! Thật vinh hanh, vinh hạnh!
Trong tay Vạn Diễm tiên sinh có một chiếc quải trượna bẳn 2 cây khô. khuôn mặt rất nhản từ hòa ái. cười móm mém đánh 2Ìá Dươna Phàm.
Dươna Phàn cảm aiác naười này thảm bắt khả ừắc. hoàn toàn không nhìn thấu, vội vàng hành lễ:
- Ra mắt Vạn Diễm tiên sinh! Ba vị đều là khách quý từ xa tới. Dươna mỗ luôn bế quan cho nên khôna kịp đón tiếp!
- Dươna Tông sư nói quá rồi, chúnata cũna chi mới tới được hai một năm mà thôi.
Naữ khí của Vạn Diễm tiên sinh vô cùna hiền hòa.
Chợt hắn nhìn lại Hình Cươna. khuôn mặt hơi aiặn nói:
- Còn khônahướna DươnaTông sư xin lỗi?!
- Vâng!
Hình Cươna với tu vi ít nhất là Hợp Thẻ Trung kỳ liền hướna Dươna Phàm cúi đẩu thi lễ.
- Chỉ là luận bàn với khách quý một chút, cằn 2Ì phải nhưthế?!
Dươna Phàm hoàn lễ. Đối Phương là cườna aiả còn cao hon mình một tầna, chỉ là sau khi vào Đại Tẩn thì phải phong ấn pháp lực mà thôi.
\ AẢ ;
Rảt nhanh. Vạn Diễm tiên sinh liền tiẻp đón mây naười Dươna Phàm, an tọa trong độna phủ.
- Dươna đạo hữu tới thật đúna lúc. lăo hủ cũna đana muốn tim naươi để thươna nahị chuyện Tiên Tẳn bảo tàna.
Hàn huyên một lúc. Vạn Diễm tiên sinh liền đi thẳna vào vắn đề.
Dươna Phàm quan sát hắn hỗi lảu. cũna khôna nhìn ra nửa điểm hư thật của đối Phương.
Từ thái độ của hai đại cườna aiả Hợp Thể Trung kỳ là Hình Cươna và Liễu Nauyệt thì Vạn Diễm tiên sinh khẳna định có địa vị khôna thấp ờ Ngoại Hải Vực.
Hắn rốt CUỘC là cườna 2Ìả cấp nào?!
Hợp Thể hậu kỳ? Hợp Thể đại viên mãn hay là thế ngoại cao nhản Độ Kiếp Kỳ ừona truyền thuyết...
Tóm lại. Dương Phàm khôna nhìn ra được sâu cạn của Vạn Diễm tiên sinh, trona lòna cũna sinh ra kiẻna kị khôna hiểu.
Còn may là ở Đại Tần chứ khôna phải Ngoại Hải Vực. Nếu khôna ờ trước mặt ba naười này. Dươna Phàm chi sợ khôna có quyền lẻn tiếng, chứ đừna nói thươna nahị chuyện Tiên Tần bảo tàna.
- Mời Vạn Diễm tiên sinh nói!
Dươna Phàn khônađồi sắc mặt nói.
Trona lòna hắn cũn 2 đã hiểu được rằng việc các thế lực Ngoại Hải Vực tham 2Ìa vào việc này cũna khôna thẻ tránh khỏi nữa.
- Hiện 2ÌỜ ờ Ngoại Hải Vực có một bộ phận thế lực đã biết chuyện Tiên Tần bảo tàna sẽ được mờ ra. Khôna ít cườna 2Ìả cũna tiến nhập vào Đại Tẳn. ý định can thiệp vào việc nàỵ. Mà Tiên Đạo Tông ta vốn là một nhánh lớn của Tiên Đạo Thiên Tỏna. lại cỏ danh naạch tiến nhập Tiên Tẳn bảo tàna. Cho nên. chúnata cố ý từ Ngoại Hải Vực đi vào đế ừợ trận, ừánh khỏi tình huốnabị các thế lực Ngoại Hải Vực khác áp bức!
Vạn Diễm tiên sinh tươi cười nóỊ naữ khí vô cùna ôn hòa.
Hắn đă nói vô cùn 2 uyển chuyển. Bời vì các thế lực khác sau lưna cũn 2 có các cườna 2Ìả Ngoại Hải Vực duy ừì. Tiên Đạo Tông và Tiên Đạo Thiên Tông là naười một nhà. bọn họ khônathẻ tụ thủ ban 2 quan, đặc biệt tới ừợ ừặn.
Nói là ừợ trận nhưna cũna chính là tới để ăn chia chút lợi ích.
- Dám hòi Vạn Diễm tiên sinh, nhữna cườna aiả nào từ Ngoại Hải Vực đi vào?
Dươna Phàin naạc nhiên hòi Đồng ứiời cũna nhản cơ hội này nahe naóna chút phong thanh.
- Ví dụ như nói Thái Thượng Hoàngđời trước của Đại Tần Hoàng tộc Tần Lôi. còn có lăo thái aia của đươna knn Tẳn Hoàng Tẳn Minh. Hai naười này chính là Hợp Thể hậu kỳ danh chắn nhất Phương ờ Ngoại Hải Vực. thực lực trona thiên. Ngoài ra. tỷ như Tông chủ mấy naàn năm trước của Thiên Ma Tônạ được xưna là Đại Thiên Ma. là khoána thế kỳ ma ờ Ngoại Hải Vực...
Vạn Diễm tiên sinh nói tới mấy nhân vật đána sợ kia cho Dươna Phàm biết.
Sau khi Dương Phàm nahe xona. hít sâu một hơi lănh khí.
- Còn may có ba vị khách quý Vạn Diễm tiên sinh tới ừợ ừặn. Dươna mỗ vô cùna cảm kích. Vấn đề danh naạch thì Dươngmỗ còn có bốn chỗ ừốna nữa!
Dươna Phàm cười cười, xem nhưĐồng ý để ba naười này đi theo mình tiến vào Tiên Tẳn bảo tàna.
Mà nay. đa số sau lưna các ứiế lực đều có cườna 2Ìả Ngoại Hải Vực ừợ trận. Nếu Dươna Phàm khôna có. hon phản nửa sẽ lảm vào kém thế vô cùna.
Nói chuyện thêm một lúc. ba naười Dươna Phàm rời khỏi độna phủ này. quay lại tần2 núi thứ chúi Lăna Đính Tiên Phong.
Chờ ba naười rời khòi.
- Thái Thượng Tông chủ. naài vì sao khách khí với hắn như vậy? Trực tiếp tiếp quản quyền lợi Tiên Đạo Tônạ hoặc là mạnh mẽ cướp đoạt Chí Bảo Long Khí. đoạt lấy quyền chủ đạo. có phải là càna thuận lợi khôna?
Khuôn mặt Hình Cươna thấy khó hiểu.
- Đây chính là thiên hạ Đại Tần. khôna phải Ngoại Hải Vực, đừna kỳ vọng vào tu vi thực tế của chúnata!
Vạn Diễm tiên sinh chậm rãi nói.
- Ta cảm thấy tên Dương Phàm này quả thật khôna đon giản! ở Đại Tần. ta và Hình Cươna chi sợ cũna khônaphải là đối thủ của hắn.
Liễu Nguyệt trầm tư nói.
- Hừm. nếu ờ Ngoại Hải Vực. với tu vi Hợp Thể Trung kỳ của ta. siết hẳn dễ dàn2!
Hình Cươna lộ ra vẻ mặt khônaphục nói.
Vạn Diễm tiên sinh lạnh luna nhìn hắn nói:
- Dưới chênh lệch rất lớn về cảnh giới, naươi còn bại dưới tay hắn. vẫn chưa hiêu được vắn đề sao?!
Một khắc này. khôna khí trona độna phủ như bị đọna lại. Hình Cươna hoàn toàn khôna thể hít thờ.
Trên trán đồ mỗ hôi lạnh, vội vàng nói:
- Xin Thái Thượng Tông chủ chi aiáo!
- Với tu vi của naươi. ờ Ngoại Hải Vực cũna hoàn toàn khôna được tính là đứna đầu.
- Đúna thế!
Hình Cươns 2ật đầu.
- Điều kiện linh khí ờ Ngoại Hải Vực ít nhắt 2ắp mười lẳn Đại Tần. Nếu naươi ờ Đại Tằn tu luyện, thành tựu cao nhắt cũna chi là Nauyẻn Anh. Hóa Thần mà thôi. Mà naười này có thể ờ ừona hàna triệu vạn tu sĩ Đại Tẳn. vượt lẻn đứna ờ đinh phong. ừở thành Tông sư naười naười kính sợ. Trinh độ Tông sư. cho dù đặt ở Ngoại Hải Vực cũna tuyệt đối là đứna đâu...
- Nếu naười này ờ Ngoại Hải Vực. nsxrơi ờ đói diện hắn. căn bản khôna cằn phải nahĩ...
Vạn Diễm tiên sinh cười lạnh:
- Đạo lý này. naươi còn khôna rõ sao?
Ngoại hải vực thế mạnh sáp nhập không phải vấn đề của mình Dương Phàm, mà là một trâng xung đột chia cắt ích lợi bảo tàng của Đại Tần cùng cường già Ngoại hải vực.
Cũng chính là nói số lượng danh ngạch nguyên bản rất ít òi còn phải chia ra một bột phận cho cường giả Ngoại hải vực.
Bất quá đối với ba người Vạn Diễn tiên sinh "
trợ trận", Dương Phàm không cách nào cự tuyệt, với lại sổ lượng danh ngạch của hắn vốn dư bẳng ấy.
Trừ Hỗ Phi cùng Vô Song. Dương Phàm không tính toán đưa ai cùng đi vào. Muội muội cùng Thi Dao. hắn căn bản không muốn đua các nàng đi.
Mà Vô Song có thể đã rời khói Đại Tần, Dương Phàm có thể đưa đi cùng chi có một mình Hô Phi.
Danh ngạch còn thùa cấp cho minh hữu Ngoại hải vực. Dương Phàm cũng không cảm thấy gì không ổn.
Dù sao đến lúc mớ Tiên Tẩn bảo tàng, chủ nhản của Chí Bảo Long Khi khác đểu có viện trợ mạnh mẽ Ngoại hải vực, chi mỗi mình không có vậy không phải chịu thiệt lớn.
Tóm lại một câu nói, đến lúc tiến vào Tiên Tẩn bào tàng, có thể đoạt được bao nhiêu ích lợi toàn bộ bẳng bản lĩnh cá nhản.
Cách ngày mớ ra Tiên Tẩn bảo tàng còn có hơn một năm, trước đó Dương Phàm phải chuẩn bi kỹ càng một chút.
Vấn để này đại bộ phận có thể giao cho hai phản thân trong Tiên Hồng Không Gian đi làm.
Việc cấp bách Dương Phàm phái tìm phương hpáp tăng thực lực Hỗ Phi.
Biện pháp tốt nhất tăng thực lực Hỗ Phi chính là đánh cùng hắn, nghiền ép tiềm lực của hắn.
Thực lực của Hỗ Phi cơ bán là trong chiến đấu sinh tử hiểm cành mà ra.
- Ngươi lĩnh ngộ cảnh giới còn không đủ tinh thuần, chi biết dùng sức mạnh. Ngày ấv nếu đổi là đám người Hàn Kỳ. Tẩn Vong, cũng không đến nỗi thua thảm như thế.
Dương Phàm vẻ mặt nghiêm lệ. xa xa đổi diện với Hỗ Phi.
- Hừ. Đó là ta không muốn thi triển bí thuật và đại thẩn thông, nếu không cà Lăng Đinh Tiên Phong cũng không chịu đựng được.
Hỗ Phi còn có chút không phục.
Dù sao hắn cùng Hình Cương chi là luận bàn quyền cước, không có đánh bẳng tất cả bán lĩnh.
Hắn mạnh mẽ như vậy mà lại bị thua đối phương trong cận chiến, mới tạo thành bi kịch như vậy.
- Từ hòm nay bắt đẩu. để ta bồi luyện cùng ngươi.
Khóe miệng Dương Phàm nớ một tia tươi cười tà ác.
- A!
Hỗ Phi đánh nàng mình một cái. có chút sợ hãi.
Hắn sợ hăi nhất là bồi luyện Dương Phàm, bất kể thương nặng bao nhiêu đều sẽ được chữa khỏi trong khoảnh khắc rồi lại bắt đẩu bị ăn đòn.
- Ngươi có muốn trớ nên mạnh, có muốn thắng Hình Cương kia? Nếu như không nghĩ, vậy coi như ta không nói.
Dương Phàm nhún vai
- Được.
Hỗ Phi cắn ra răng một cái, lại ấp a ấp úng nói:
- Vậy ngươi xuống tay... Nhẹ một chút.
- Ta là Dược sư, biết nặng nhẹ, điều này không cần ngươi nói.
Dương Phàm dứt lời. thán hình nhoáng lên một cái. xông tới trước mặt Hỗ Phi.
Hai người rất nhanh đánh vào một đoàn, Dương Phàm dưới cảm quan thông thiên và tinh thản ý chí dung hợp cũng có thê mượn dùng lực lượng pháp tắc.
Chẳng qua hắn mượn dùng lực lượng pháp tắc khống chế tại trình độ rất thấp, vận dụng lực lượng cũng lớn nhất.
Dưới tinh huống này. Hỗ Phi miễn cưỡng có thể chống cự.
Lẩn lượt nẳm sấp lại lần lượt đứng lên. thiên phú bản năng chiến đấu của Hỗ Phi cuối cùng phát huy ra, có thể ứng phó được huyển ảo thiên địa pháp tắc trinh độ này.
- ừm. thực lực của ngươi còn có thể nghiền ép thêm một bước.
Dương Phàm gật đầu. từng chút gia tăng huyên ảo thiên địa pháp tắc.
Nếu chi nói lực lượng thân thể và lực bộc phát, Hỗ Phi có thể nói là số một số hai Đại Tần.
Nếu có thể đem tinh thẩn cảnh giới cùng lĩnh ngộ thiên địa tăng lên một tầng, thực lực tuyệt đối có thể tăng mạnh.
Thời gian từng chút trôi đi. Dương Phàm một lẩn lại một lẩn đánh Hỗ Phi nẳm sấp, dùng y thuật giúp hắn khôi phục thương thế cùng thể lực.
Hỗ Phi quả nhiên không làm Dương Phàm thất vọng. Cho dù hắn không cách nào chủ động thể ngộ huyền ảo thiên địa pháp tắc. nhưng lại có thể đưa chúng nó dung nhập vào trong bản năng chiến đấu.
Thông qua chiến đấu lĩnh ngộ những thiên địa pháp tắc cao thám này và dung nhập vào thành bản năng, nếu là yêu tu khác căn bản không có khả năng làm được.
Nhưng là Hỗ Phi lại là Thần thú siêu giai, có được thiên phú này.
Ầm ẩm... Ầm ẩm~
Thòng qua chiến đấu không ngừng, pháp lực cùng cảnh giới của Hỗ Phi tăng lên không nói. bán năng chiến đấu càng tăng lên mấy tâng.
Nháy mắt hơn nửa năm trôi qua, dưới tinh huống pháp lực ngang nhau. Dương Phàm đánh với Hỗ Phi nếu muốn thắng cùng không dễ dàng.
Hỗ Phi tại chiến đấu cường độ cao cùng vói Dương Phàm chi điểm, tu vi tăng tiến một tâng, mơ hỗ tới gần Thông Thiên tam giai.
Dưới tình huống này, nếu để hắn đánh lại với Hình Cương, ai thắng ai bại vẫn là năm ăn năm thua.
Một ngày này.
- ừm. không tệ, không tệ.
Dương Phàm vừa ứng phó công kích của Hỗ Phi vừa cười nói.
Sau nửa canh giờ. Dương Phàm đánh ngã Hỗ Phi, mệt quy rạp trên đất.
- Còn một đoạn thời gian, ta dùng phối phương đặc thù. giúp ngươi tăng cường thân thể cũng trừ mọi bệnh ngẩm.
Dương Phàm gật gậtd dầu, biết được chiến đấu cường độ cao như này đà vượt qua cực hạn của Hô Phi, nén điêm đến là dừng, buông lòng một chút.
Hai tháng sau. Tẩn Vong tới trước hội hợp.
Dương Phàm giới thiệu Tẩn Vong với ba người Vạn Diễn tiên sinh.
- Ngươi chính là Tần Vong có công kích chí bảo Thanh Long Kiếm? Hạnh hội hạnh hội.
Ánh mắt Hình Cương sáng lên. nhìn chẳm chẳm Tẩn Vong một hỗi. giấu kín một tia tham lam trong mắt.
Dù sao ớ tại nhân giới Chi Bào Long Khí cũng là Pháp bào gần với Tiên khí nhất, chi là điều kiện luyện hóa hà khắc, người có duyên mới có được.
Tần Vongbiểu từứibìnhtĩnh, không ngờ không có một điểm kỳ quái.
Mục đích của hắn là đồng minh vứoi Dương Phàm, những thứ khác hắn không quan tâm.
- Thời gian không nhiểu, chúng ta cũng nên tới hoàng cung Đại Tẩn.
Vạn Diễn tiên sinh thớ nhẹ nói.
Dương Phàm cùng Tẩn Vong cũng đểu gật đẩu. Hiện tại cách Ngày mớ ra Tiên Tẩn bào tàng đã càng Ngày càng gần.
Mấy tháng sau. ờ trước một khu mộ khí vận tường long quanh quẩn trong hoàng cung Đại Tần.
- Chín kiện Chí Bào Long Khí chi mói tới năm kiện.
Tẩn Tuan ngạo nghễ chắp tay sau lung, dõi mắt nhìn một phương hướng.
Đám người Hàn Kỳ, Tam Hiển Vương. Long Ảnh đứng ờ phía dưới.
Ngoài ra, trong đám người còn có một trung niên mập mạp tai to mặt lớn, mặc hoàng bào. thán thái lão luyện mà tự phụ. trong tay câm một cái giò heo mỡ màng, mặt đây vết mỡ. bộ dạng như chỗ không người.
Tất cả mọi người bao gồm cả Tẩn Hoàng đều rất cung kính đổi với người này.
Ai cũng khó có thể tướng tượnậ mập mạp bộ dạng ăn uống khó coi này chính là Tẩn Hoàng hai đời trước- Tản Lôi. có thênói là tô gia gia của Tản Tuân.
Chẳng qua mọi người tại đây, ai cũng không dám nghi vấn thực lực của Thái thái thượng hoàng Tẩn Lôi.
Nén biết rẳng vài ngàn năm trước, thực lực Tẩn Lôi ngạo thị Đại Tẩn, đi Ngoại hài vực.
Hiện giờ đạt tới loại cảnh giớii nào hoàn toàn không cách nào đánh giá.
Trừ bỏ hai kiện Chi Bảo Long Khí bên Tẳn Hoàng. Trấn Đông Hầu. Trấn Viễn Hầu cũng đểu tới.
Phía sau Trấn Đông Hầu có hai người, một là trận pháp tông sư Thiên Lâm Hầu, một nguời khác là một người mặc hắc bào. thán hình cao lớn khôi ngô. trên trán có một cái váy đen. khí tức cực kỳ khủng bố.
Người hắc bào trên trán có vảy đen này sắc mặt lạnh lùng, thi thoảng nhin phía Tẩn Lôi bộ dạng ăn uống khó coi kia, dường như có ý cười nhạo.
Người này cùng là nhân vật thế hệ tổ gia gia của Tẳn Tuấn, là huynh đệ của Tần Hoàng Tân Lôi hai đời trước - Tân Minh.
Xem tình hình, giữa Tẳn Minh. Tẳn Lôi này có chút khúc mắc. Tần Minh vẫn đểu cười lạnhnhin Tẩn Lời.
Năm ấv Tẳn Lỏi là người thùa kế hợp pháp ngôi vị hoàng đế, Tẳn Minh có lòng soán vị. Hai huynh đệ lừa gạt lẫn nhau, cuối cùng Tản Minh thất bại. trốn chết Ngoại hải vực.
Hàn Kỳ tay cầm quạt lông, thi thoáng đánh giá Tần Lôi bộ dạng lão luyện tự phụ tay cầm giò heo đẩv mỡ. khó có thể tường tướng tên mập mạp nhìn như heo này năm xua làm như thế nào đánh bại đối thủ cường đại Tán Minh này.
Bên cạnh Tẩn Quang Đức có hai nguời: Thiên Ma Môn chủ. còn có một nam tử mặt lạnh, toàn thản ma khí còn bá đạo đáng sợ hơn Thiên Ma Môn chủ.
Không nghĩ đến Trấn Viễn Hầu không ngờ lại hợp tác cùng Thiên Ma Môn chủ.
Nam tử mặt lạnh mặc giáp đen bên cạnh hắn, khuôn mặt đầy vẻ kiêu ngạo, ngạo nghễ đảo qua toàn trường. Chi có hai người Tẳn Lôi, Tần Minh miễn cưỡng lọt vào mắt.
Thiên Ma Tông tới rồi, Quy Vương Tông cũng không ngoại lệ.
Chi thấy bên cạnh Quy Vương Tông chủ có một lão già mặc bào xám khô gầy như củi, tử khi nặng nề. không thấy rõ nông sâu.
Bên phía Quy Vương Tông lại đầu nhập Tần Hoàng.
Trước mắt xem ra, thực lực phe Tần Hoàng là cường đại nhất. Chẳng những danh ngạch nhiều nhất, có tiền bổi hoàng tộc Ngoại hải vực Tẳn Lôi gia nhập, còn có cường giả Ngoại hái vực của Quy Vương Tông trợ trận.
Tẩn Hoàng, Trấn Đông Hầu, Trán Viễn Hầu. Tam Hiền Vương tổng cộng là năm kiện Chí Bảo Long Khí.
Chúng cường giá đều đang chờ đợi bốn kiện Chí Bảo Long Khí cuối cùng.
Vút Vút Vút —
Một Ngày này, sáu đạo độn quang vút tới phía trên hoàng cung, ba cỗ khí vận lực của Chí Bảo Long Khí ép tới.
Một lẩn tới ba kiện Chí Bảo Long Khí.
Mọi người rung động, đưa mắt nhin qua.
Nguời tới chírih là liên minh Dương Phàm cùng Tẳn Vong.
Chẳng qua, cùng đi với hai người còn có ba người khác.
- Hắn cũng tới?
Nam nhân mặt lạnh giáp đen bên cạnh Thiên Ma Môn chũ chấn động.
- Vạn Diễn... Không ngờ là hắn.
Thần sắc Tẩn Minh khẽ biến.
Tần Lời đang gặm giò heo.bàntay đầy mờ cũng hơi dừng một chút.
- Ngay cả Đại Thiên Ma cũng tới. bộ xương già của ta cũng còn dùng được.
Vạn Diễn tiên sinh tay cẩm quái truợng gỗ khô, vô lực than thỡ. ánh mắt rơi xuống nam nhản mặt lạnh giáp đen bên cạnh Thiên Ma Môn chủ.
Hai người giống như có khúc mắc, ánh mắt ớ không trung va chạm tóe ra đốm lửa vô hình.
- Đại Thiên Ma?
Dương Phàm nhin vào người này, tức thì cảm thấy khí tức rất quen thuộc, đột nhiên tinh ngộ: Cừu u Ma Công.
Đại Thiên Ma, nghe lúc trước Vạn Diễn tiên sinh nói đến ớ Ngoại hải vực được xưng là "
Khoáng Thế Kỳ Ma".
Hiện tại gặp mặt. không nghĩ tới không ngờ là người tu luyện Cửu u Ma Công.
Sau khi đám người Dương Phàm tới, chín kiện Chí Bảo Long Khí đà có tám, còn thiếu một kiện cuối cùng: Thiên Long Cung.
Sau khi hạ xuống đất, Dương Phàm qua sát thật lâu. cuối cùng không nhìn thấy Thiên Thu Vô Ngân, trong lòng vừa là vui mừng lại vừa thất vọng.
Trận chiến ngày ấy. Thiên Thu Vô Ngán từng nói:
- Kỳ ngộ lần này khó được, ta sẽ bế quan vài trăm năm thậm chí càng lâu. Cũng không biết tại giớii này còn có cơ hội gặp mặt hay không.
Xem tình hinh, Thiên Thu Vô Ngân một lòng theo đuổi con đường thôi diễn ngược hồn độn của mình, ngay cả Tiên Tẩn bảo tàng đểu có thể bò qua.
Đồng dạng còn có một người, chính là Vô Song. Chi sợ hắn đã bước lên hành trình đi Ngoại hải vực.
Mọi người lại chờ nửa tháng.
Vút Vút Vút ~
Ba đạo long khí cường đại từ phương bắc vút tới.
Người cầm đẩu chính là Yêu Long Hoàng, phía sau có một nam một nữ: Một nam tử sừng bạc. một nữ từ sừng xanh.
- Dĩ nhiên là cường giả Long tộc của Ngoại hải vực.
Trong mắt Hinh Cương cùng Liễu Nguyệt đẩy vẻ kinh hãi.
Mặc dù Yêu Long Hoàng chi mang theo hai người nhưng đều là Long tộc, hậu duệ Chân Long hàng thực giá thực.
Khuôn mặt nam tử sừngbạc cùng nữ nhân sừng xanh kia đểu là vẻ lạnh lùng, đứng ớ bên cạnh Yêu Long Hoàng, nhin không ra sâu cạn.
Thấy tình hình này. Vạn Diễn tiên sinh đẩu mày khẽ nhíu, thẩn sắc ngưng trọng dị thường.
- Tuấn nhi. Chủ nhân chín kiện Chí Bảo Long Khí đều tới rồi. có thể mờ Tiên Tần bào tàng. Thái gia gia ta sắp chờ không được rồi.
Tẩn Lôi tai to mặt lớn cẩm trong tay một nửa đoạn giò heo đầy mỡ cuối cùng, một phát nhét vào trong miệng, hét lớn nói.
Đám người Dương Phàm thấy cảnh này không khói ngây người. Hỗ Phi trực tiếp cười nghiêng cười ngả.
Buồn cười thì buồn cười, trong lòng mọi người lại chờ mong càng nhiều.
Dương Phàm thậm chí có chút khẩn trương. Cửu Ngũ Chí Bào Long Khí tề tụ, mớ Tiên Tẩn bảo tàng.
Khoảnh khắc này đã thật lâu trước kia chi từng xuất hiện qua trong mộng.
- Con khi ớ đâu tới dám cười nhạo bản Thái thượng hoàng!
Tẩn Lôi lau mỡ nơi khóe miệng, mặt đẩy vết mỡ. hung hăng tràng mắt nhìn Hỗ Phi ớ bên cạnh Dương Phàm.
Bị hắn nhìn như vậy, thân hình Hỗ Phi đánh rùng mình một cái. một cỗ khí lạnh khiến toàn thân hắn tê cứng, không dám cười nữa.
Ngay cả Dương Phàm đứng ở bén cạnh đểu cảm thấy lạnh lẽo, không khói âm thẩm líu lưỡi: Thực lực Thái thái thượng hoàng này sẽ đạt tới trình độ khủng bổ cỡ nào?
Hôm nay, cường giả Ngoại hài vực nhưmâv cơ hỗ chủ đạo mớ Tiên Tẳn bảo tàng.
Nếu thật sự luận thực lực chân chính, cho dù chúng cường giá Đại Tẩn có Chí Báo Long Khí cũng không nắm chắc chiên thắng đám cường giả Ngoại hải vực. Càng huông chi. cường giả tới từ Ngoại hải vực cùng chủ nhân Chí Bảo Long Khí đa phẩn đểu có quan hệ sâu xa.
Tần Hoàng gật gật đầu:
- Mọi người theo ta tới.
Lấy trận doanh Tẩn Hoàng dẫn đầu, mọi người theo sát phía sau, đi về phía sâu trong khu
mộ.
Trong khu mộ có rất nhiều lăng mộ. từng cái xa hoa khí phách, to lớn hoành tráng.
Có thể tướng tượng, trong năm tháng lâu dài như vậy, ờ trong đây từng mai táng bao nhiêu thành viên hoàng tộc kiệt xuất, lại càng không thiêu nhản vật cấp Đê hoàng.
- Nơi này hẳn là Tẩn Hoàng lăng hả?
Thiên Lâm Hầu tặc lưỡi kỳ quái, lấy thản phận trận pháp tỏng sư của hắn có thể nhìn ra trận pháp cấu tạo trong khu mộ này.
Hai danh ngạch của Trán Đông Hầu phản biệt là Thiên Lâm Hầu cùng Tẩn Minh.
Đem thực lực Thiên Lâm Hầu tương đối mà nói cũng không mạnh này tiến vào Tiên Tẩn bảo tàng, xem ra Trấn Đông Hầu cũng có dụng ý.
- Nơi đây chi là tầng ngoài Tần Hoàng lăng.
Tẩn Minh lạnh nhạt nói.
Hắn là thái gia gia của Tần Tuấn, đă từng ờ nơi này.
Dương Phàm cảm giác phía trên không cả Tẩn Hoàng lăng có một cỗ khí vận tường long cường đại, mang đến cho hắn một loại cảm giác nhin không rõ nói không ra.
- Dường nhưta ngửi đến mùi vị của bào vật...
Đại Thiên Ma liếm liếm môi. đầy mặt cười tà. Cửu u ma khí trên thán cường thịnh kinh người.
Dương Phàm đang suy đoán Đại Thiên Ma được xung "
Khoáng Thế Kỳ Ma'" này. không biết u Minh Ma Diễm của hắn tu luyện đến cảnh giới mấy u?
Lúc này Hoán Thiên Nha của hắn đột nhiên nang động, không khòi thẩm kinh: "
Trong Tân Hoàng lăng này rốt cục ân giấu bao nhiêu bảo tàng, thậm chí khiễn người thản có dị thuật có thẻ ngừi đến sự tôn tại của "Bảo khí"".
Phàm là thiên địa linh bảo của nhân giới đểu có một cỗ Bảo khí độc đặc.
Thấy vậy. không ít cường già tại trảng đểu đồng loạt thi triển thẩn thòng cám ứng.
Chi có đám thành viên hoàng thất Tẩn Tuấn, Tẩn Lôi là sắc mặt rất bình tĩnh.
- Các ngươi không cẩn phi tâm. Bào khí chính là từ Tiên Tẩn bảo tàng lộ ra. ở thòi kỳ cuối Tiên Tẩn, Thủv Hoàng thống nhất đại lục, đạt tới cường thịnh nhất ngàn đời. nhung là không kéo dài bao lâu liền bị phán liệt. Lúc Thủy Hoàng hạ táng, chôn cất vô số bảo vật. trấn áp âm khí dưới đất. Chi cần tiến vào Tẳn Hoàng lăng, người có cảm quan cường đại là có thê cám ứng được Bảo khí này.
Tần Minh hời hợt bâng quơ nói.
- Thủy Hoàng vì sao xưng là Thủy Hoàng?
Dương Phàm không hiểu chút nào. Trước Thủv Hoàng, quốc gia cồ Tiên Tẩn hẳn là tồn tại thời gian lâu dài. vô số quổc quân.
Tẩn Vong vội vàng thắp giọng giải thích:
- Bới vi chi có người có thể quét ngang hon trăm vương triều tu tiên trên đại lục lúc bấv giờ. Quốc quân khi đó đều chi xưng "
Vương". Thủy Hoàng quét ngang các quốc, thống nhất đại lục. có thể nói là hoàng đế đẩu tiên của quốc gia cổ Tiên Tẩn. cho nên mới xưng là Tiên Tân Thủy Hoàng. Sau khi người chết, Tiên Tân phản liệt, hậu nhân của Tản Hoàng đêu tôn người là Thủy Hoàng.
- Nguyên lai là thế.
Dương Phàm đối với với lịch sử thời kỳ thượng cổ cũng không rõ ràng, dù sao năm tháng đã thật sự rất xa xôi.
- Đúng rồi. Mấy năm gần đây ta tra duyệt sách cổ Tiên Tần, nghe nói thi thể Thủy Hoàng được bảo tôn trong Cửu Àm Thiên Cương Băng Quan thời ấy, vĩnh hăng không mục nát, cho dù hiện tại cũng là hoàn chinh không khuỵá thiếu. Lẩn này chúng ta mớ bảo tàng, rất có khả năng sẽ nhin thấy chân thân Thủv Hoàng.
Tẳn Vong nói đến đây. không khói có chút hưng phấn.
- Thi thể người chết có gì đẹp?
Hô Phi bĩu môi.
Mọi người đi khoáng nửa canh giờ.
- Đến nơi rồi.
Thản hình Tẩn Hoàng dừng lại.
Mọi người đua mắt nhìn, hiện ra trước mắt là một lăng mộ thật lớn. chi riêng bia mộ trước lăng một đã cao trăm trượng, đám thẳng lên trời.
Tấm bia đá đó màu vàng đen, trầm trọng thâm trầm, trong năm tháng mài mòn lại không chút vết tích, phảng phất còn lưu Chuyên từng tia kim loại sángbóng.
Bất kỳ người nào tại tràng, cường đại như đám Đại Thiên Ma. Tần Minh, Vạn Diễn tiên sinh đêu cảm thấy một cỗ áp lực lớn lao, hô hấp gian nan, một bước khó đi.
Người tu vi thấp chịu áp lực ngược lại nhỏ hon một chút.
Trén một bia to lớn kia khắc văn tự thượng cổ màu vàng.
Tất cả mọi người tu vi đạt tới độ cao này, lịch duyệt không nhỏ. có thể nói học thức uyên bác. trên cơ bản đều nhận ra văn tự thượng cổ.
- Thiên thu vạn tái vô thượng quốc chủ Tiên Tẳn Thủy Hoàng Tẳn Ngạo Thiên chi mộ...
Trừ những chữ to tỏa kim quang, trên một bia to lớn đó cũng không có ghi chép gì về có liên quan đến công tích cuộc đòi.
Thậm chí không có bia công đức.
Dương Phàm ngần ra. Lúc trước đi qua những lăng mộ trong Tần Hoàng lăng này. phía trước đa phần đêu có bia công đức thuật lại công tích vĩ đại.
Nhưng duy nhất Tiên Tẳn Thủy Hoàng, trừ bò mộ bia khổng lồ này không có tự thuật gì về phương diện này.
- Cả đời Thủv Hoàng chinh chiến vô số, công tích to lớn, đếm không hết, vượt xa tất cả các đời quán vương thượng cô. Không có bất kỳ bia công đức nào có thẻ ghi chép được sự nghiệp vĩ đại cuộc đời người.
Tẩn Tuấn sắc mặt lạnh nhạt nói.
- Tuấn nhi, quyết đoán của ngươi cũng vượt xa bất kỳ thế hệ quân vương nào sau đời Thủv Hoàng. Hắc hắc...
Trong giọng nói Tẩn Lôi có vài phần hè mọn:
- Các đời Tẩn Hoàng, vào lúc tế bái ờ nơi này đều có thê cảm giác sâu sắc Bào khí kinh thiên trong đó, lại không người dám đi ngược lại tổ huấn cấm kỵ kia.
- Tồ huấn cấm ky?
Có một bộ phận người cám thấy khó hiêu.
- Nếu không gặp phải nguy cơ diệt tộc... Tuyệt đối không thể mớ Tiên Tần bảo tàng. Nếu không, sẽ dẫn phát tai nạn hủy diệt, trớ thành tội nhân thiên cổ. Đây là tổ huấn Thủv Hoàng lưu lại, cũng thi triên lời nguyền cấm kỵ. bất kỳ một hoàng đế nào dám tự tiện mờ Tiên Tần bảo tàng, sẽ chết dưới lời nguyền khủng bố. Lực lượng nguyền rùa này. lấy huyết mạch, Cửu Long Tỷ làm căn cơ sinh ra...
Tẩn Minh lạnh lùng cười.
Các thế hệ Tẳn Hoàng đểu không có phần quyết đoán này.
Một là khó có thể tụ tập đủ Cửu Ngũ Chí Bảo Long Khí, hai là lcri nguyền cấm kỵ Thủy Hoàng lưu lại, không người dám đi ngược, trừ khi thật sự gặp phải nguy cơ diệt tộc.
- A Tuấn, thật sự có lời nguyền này?
Thản hình Hàn Kỳ nhoáng lên một cái, sắc mặt trắng bệch, khó tin nhìn phía Tẩn Hoàng.
Tần Hoàng vẫn một vẻ kiên quyết. khuôn mặt hơi vặn vẹo, ngửa mặt cười dài:
- Ha ha ha... Sau Thủv Hoàng, duy nhất có quả nhân dám xúc phạm lời nguyển cấm kỵ này. Cho dù bới vậy mà mất tính mạng, cũng không hối tiếc. Tân Tuấn ta thật muôn nhìn, Thủy Hoàng Tần Ngạo Thiên rốt cục có phải ba đầu sáu tay hay không.
- A Tuấn...
Hai mắt Hàn Kỳ úng đỏ: Vì một người đã chết, đáng giá hay không?
Dương Phàm đầy vẻ ngạc nhiên, ớ trong mắt hắn Tẩn Hoàng chính là một bạo quán vô tình ngang ngược bá đạo.
Hiện tại bới vì mớ Tiên Tẩn bảo tàng không ngờ dám đi tiếp xúc lời nguyển cấm kỵ này.
Rốt cục là lực lượng như thế nào duy trì hắn làm được một bước này? Hiệu lệnh thiên hạ, Cửu Long thịnh hội, mớ Tiên Tân bảo tàng?
Tẩn Minh cùng Tần Lôi nhìn nhau một cái, trên mặt đểu hiện vẻ bội phục và tán thướng.
- Ngươi có thể nói là hoàng đế thiên phú tư chất ưu tú nhất sau Thủv Hoàng.
Khuôn mặt Tán Lôi nghiêm trang:
- ở trong hoàn cảnh Đại Tần này, ngươi mới năm sáu trăm tuổi liền tu luyện đến Hợp Thẻ trung kỳ, có thê nói là khoáng cô kỳ tài. Nếu đặt ớ Ngoại hải vực, hiện tại không chừng đã trờ thành cường giả cấp Chí Tôn.
- Hợp Thể trung kỳ?
Dương Phàm kinh ngạc, không khói nhin Tẩn Hoàng, nhưng lại bị một cồ khí vận cửu
long ngăn trở.
Nếu là trước kia hắn nhất định, không nhìn ra hư thật, hiện tại nhin lại cũng không đến nỗi kinh khủng thất sắc.
Trong cơ thể Tẩn Hoàng này dường như còn phong ấn một cỗ lực lượng không biết.
Dù sao ớ Đại Tẩn, cho dù có được Chi Bảo Long Khí, tu vi cao nhất cũng chi là Hợp Thể
sơ kỳ.
Tần Hoàng có thể làm được một bước này đích thật kinh thế hãi tục, làm người ta rung động.
Bất quá. hắn lập tức sẽ đi lên tuyệt cảnh, xúc phạm lời nguyển cấm kỵ Thủy Hoàng lưu
lại.
Đám người Dương Phàm tuy cùng tham dự mớ Tiên Tẳn bảo tàng, nhưng là bọn họ không thuộc điểu kiện bị lời nguyển.
- Hôm nay. quả nhân muốn các ngươi chứng kiến kỳ tích thiên cồ.
Tần Hoàng triển khai hai tay. tay áo vung lên.
"
" một tiếng, cây cối hoa có bốn phía lăng một Thủv Hoàng đểu hóa thảnh tro tân bay về nơi xa.
Rất nhanh, một lăng mộ khổng lồ hùng vĩ chân trí hiển hiện trên thế gian.
Lăng một to lớn như vậy. dài rộng đểu đến vài trăm dặm, sâu xuống nền đất không biết bao nhiêu trượng.
Cả lăng mộ Thủv Hoàng mơ hỗ thành hình rồng nẳm ngẩng đẩu. phía trên điêu khắc chín rồng, tượng trưng Cửu Ngũ Chí Tôn.
- Hiện tại mời các vị chủ nhản Chi Bảo Long Khí theo quả nhản cùng xúc động cấm chế. mớ lối vào huyệt mộ.
Tẩn Tuấn vừa dứt lời. trên bàn tay hiện lên ngọc tỷ màu trắng điêu khắc cửu long, sáng bóng trong suốt, chính là trân bảo tuyệt thể.
Ngô... ông~
Cừu long khí vận lực dâng lên trong thiên địa. tiếng rồng ngâm vang vọng trời cao.
Hoàng lăng khổng lồ tức thì sinh ra cám ứng. hấp thu hào quangbàv màu.
Theo đó. Thanh Long Kiếm. Hoàng Long Quan, Xích Long Cháu đểu ròi tay.
Hào quang thanh long trên Thanh Long Kiếm rót vào trong hoàng lăng, cấm chế cà hoàng lăng nang lên.
Hào quang thổ long do Hoàng Long Quan trên đinh đầu Dương Phàm biến thành cũng quán chú trong đó. khiến cho lăng mộ Thủv Hoàng to lớn như vậy nhuộm đẫm hào quang xông lên tận tròi.
Ánh lửa xích long của Xích Long Cháu tiến vào Tẳn Hoàng lăng, khiển cả không trung trên lăng mộ được tăng thêm vẻ huyễn lệ.
Cường giả còn lại đểu tự tế ra Chí Bảo Long Khi của bản thân.
Cấm chế chung quanh Tẩn Hoàng lăng không ngừng rung động, dâng lên hào quang muôn màu. xông thăng trời cao.
Khi chín kiện Chi Bảo Long Khí đểu được tế ra. chín đạo quang long quán chú vào trong
đó.
Cả lăng mộ Thủv Hoàng đột nhiên chấn động.
Ngay sau đó. tất cả hào quang đều bị Tần Hoàng lăng hấp thu.
Thiên địa tức thì tối đen một mảnh.
- Tử tôn hậu đại của ta. Ngươi dám vi phạm tổ huấn, mở ra mộ của quá nhân, trờ thành tội nhản thiên cổ...
Một thanh âm lạnh băng đáng sợ, tràn ngập khí phách uy năng vô cùng từ trong Tẩn Hoàng lăng phát ra.
Phốc~
Tẩn Tuấn kêu rên một tiếng, phun ra một búng máu. sắc mặt trắng bệch.
Đồng thòỊ trên người hắn nhuộm một tầng long văn màu máu quy dị. từng chút lan tràn toàn thân.
Hiển nhiên, Tần Tuắn đã trúng lời nguyền.
Nhưng mà khuôn mặt hắn đẩv hờ hững, cứng rắn nhịn cơn đau như xé nát tim gan.
ẦmẰm Ằm!!!
Theo đó. phía chính diện hoàng lăng này xuất hiện một lối đi xuống rộng lớn.
Trong lối vào một mảnh tối đen. bậc thang màu xanh thẫm đi thông không gian thẩn bí không biết dưới nền đất.
Mọi người thấy tim đập nhanh, trong kinh sợ còn cảm nhận được một cỗ Bảo khi che phủ trời đất.
- Tử tôn hậu đại của ta. Ngươi dám vi phạm tổ huấn, mờ ra mộ của quả nhản, trớ thành tội nhản thiên cồ...
Khi thanh âm lạnh băng đáng sợ kia vang lên. trong mắt trận pháp tông sư Thiên Lâm Hầu lộ tinh quang, kinh hô:
- Trận pháp của Tân Hoàng lăng này quá thật huyêndiệu. cách xa trăm vạn năm còn đem thanh âm thượng cồ đại năng Tiên Tần Thủy Hoàng giữ lại cho tới bâv giờ. hon nữa còn chứa lực uy hiêp cường đại như thế.
Hắn chú ý tới trận pháp, mà ánh mắt cường già khác toàn bộ tập trung ở bậc thang lối vào Tẩn Hoàng lãng.
Bậc thang bẳng ngọc màu xanh thẫm đi thông mộ Thủy Hoàng thẩn bí nguy hiểm, cùng chírih là Tiên Tân bào tàng trong truyền thuyết.
- A Tuấn, nguyền nia trên người ngươi...
Khuôn mặt Hàn Kỳ không đành lòng, trong mắt có bi thống hổ thẹn.
Giờ phút này, lực chú ý của đại đa số người đều dừng ớ lối vào Tiên Tẩn bảo tàng, có ai đi chú ý nguyên rùa trên người Tân Hoàng.
- Không sao. còn có thể chịu đựng.
Tẩn Tuắn cắn răng, long văn màu máu trên thân hắn dẩn lan tràn toàn thân.
Giờ phút này, khuôn mặt nguyên bản tuấn nhã vô song của Tẩn Tuấn giống như ác ma.
- Ha ha ha... Tiên Tẩn bảo tàng cuối cùng mớ ra.
Tần Lời tai to mặt lớn cất tiếng cười to.
Lúc hắn từng là Tẩn Hoàng, đối với Tiên Tần bào tàng cũng có lòng tham.
Dù sao với tu vi cảnh giới Thẩn Hư đứng ỡ trước hoàng lăng đều có thể cảm nhận được bảo khí truyền tới từ nền đất.
Sự thật, mỗi một thế hệ Tần Hoàng đểu có lòng tham với Tiên Tẳn bảo tàng.
Nhưng là tổ huấn cấm kỵ đáng sợ kia khiến mỗi thế hệ Tẩn Hoàng nhìn mà tránh xa.
ờ vương triều tu tiên, làm hoàng đế cũng là vì thu thập khí vận, tăng thêm cơ hội phi thăng, tự nhiên không dám lấy tính mạng ra nói giỡn.
Chi có Tần Tuấn, quốc quán Đại Tần thiên phú cao nhất chi sau Thủv Hoàng, hắn có quyết đoán như vậy, đi khiêu chiến quyển uy này.
Vút!
Tần Lôi dẫn đầu, hóa thành một mảnh ánh sáng kim lôi, độn vào trong lối đi xuống bậc thang ngọc xanh thẫm.
- Nắm chặt thời gian, ngàn vạn lẩn không nên để hắn cướp trước.
Đám người Yêu Long Hoàng, Trấn Đông Hầu toàn bộ phi tới lối đibẳngbậc thang ngọc.
Vút Vút vút~~
Các dải sáng màu sắc khác nhau như tia chóp bắn vào tronglốivào TiênTẩnbảo tàng.
- Dương lão đại. chúng ta cũng nhanh vào thôi.
Hỗ Phi hô nhỏ một tiếng.
Vạn Diễn tiên sinh thấp giọng cười:
- Với trí tuệ của Thủy Hoàng, làm sao không đoán được có một ngày sẽ có người có thê tiến vào lăng mộ hắn. Chúng ta không cẩn phải gấp.
- Lời này có lý.
Dương Phàm gật gật đâu.
Năm người Dương Phàm không nhanh không chậm cũng phi vào lối đi bậc thang ngọc
kia.
Sau khi tiến vào thông đạo, trong cảm giác của Dương Phàm là một mánh tối đen. cho dù với cảm quan thông thiên của hắn cũng chi nhìn rõ trong vòng mười trượng.
Cũng khôngbiết phi hành bao lâu. mọi người tiến vào một tòa đại điện.
Nóc đại điện mặc dù có khảm Dạ minh châu bẳng miệng bát nhung vẫn lộ vẻ àm đạm.
- Có ba con đường.
Tẩn Lôi đi đẳng trước tiên, ánh mắt rung động, nhìn phía ba con đường thẩn sắc âm trầm bất định.
Mọi người đứng trong đại điện này. cảm nhận được bảo khí cường đại phản biệt từ cuối ba con đường tòa ra.
- Ba con đường này. hẳn là đi thông cùng một nơi.
Ánh mắt Dương Phàm lóe lẻnnói.
Đại Thiên Ma lạnh lùng liếc hắn, thấp giọng nói:
- Từ trên người ngươi ta cảm nhận được khí tức đồng loại, rất nhạt rất nhạt.
Dương Phàm nghe vậy. trong lòng máv động: Chẳng lẽ ý hắn là chi Cửu u Ma Công?
Bới vì Dương Phàm cùng Thạch Thiên Hàn là cùng một linh hồn. đối phương lại là cường giả đến từNgoại hài vực, thân tu Cửu u Ma Công, được xưng Khoáng Thế Kỳ Ma.
- Các hạ nói đùa rồi.
Dương Phàm sắc mặt bình tình như thường nói.
Ầm Ầm Ầm... Đương!
Chính vào lúc này. lối đi xuống lòng đất cách tuyệt cùng bên ngoài.
Sắc mặt mọi người biến đổi, Thiên Lâm Hầu thì kinh ngạc kỳ dị nói:
- Cơ quan thiết kế thật tinh diệu. Cả lăng mộ Thủy Hoàng này. dưới trận pháp độc đặc vận chuyên gân như tự thành lực lượng pháp tắc và không gian.
Lời nói vừa ra. lão già mặc áo bào xám khô gẩv tử khí nặng nể phía sau Quy Vương Tỏng chủ lên tiếng:
- Trong này chống cự trói buộc thiên địa dường như cực kỳ cường đại. lại tự thành một không gian riêng...
Lời vừa dứt, trên người hắn phóng ra một cỗ khí tức vượt qua Hợp Thể Kỳ.
Không có động tĩnh.
Thấy vậy, lão già áo bào xám khô gầy này trực teiép vượt qua Hợp Thể sơ kỳ. tu vi một đường thẳng tiến, trực tiếp đạt tới Hợp Thể trung kỳ.
vẫn không động tĩnh.
Hắn còn tính toán tăng tu vi lên cao hơn, nhung lại cảm nhận được một cỗ nguy cơ không hiêu. vội vàng ngừng lại.
- Ha ha... Thật tốt quá. Mới chi tầng ngoài mộ huyệt đà có thể phát huy tu vi Hợp Thể trung kỳ.
Tần Lôi mừng rỡ. khí tức trên người điên cuồng gia tăng.
Sau đó không lâu, cường giả Ngoại hải vực áp chế tu vi đồng loạt gia tăng khí tức. trực tiếp đạt tới tu vi Hợp Thê trung Kỳ.
Bên phia Dương Phàm, ba người Vạn Diễn tiên sinh cũng đểu tăng lên tới Hợp Thể trung
kỳ.
- Cuối cùng không cần bó tay bó chân nữa.
Hình Cương đẩy mặt vui mừng, đồng thòi ánh mắt lạnh lùng đảo qua Dương Phàm, mang theo một tia hàn quang.
Vạn Diễn tiên sinh tràng mắt liếc hắn một cái mới khién hắn vên tĩnh.
Hỗ Phi há hốc miệng, bộ dạng chết lặng.
Thẩn sắc Dương Phàm hơi biến, rất nhanh khôi phục bình tĩnh, trong lòng lại sinh ra một cảm giác khân trương áp lực.
Hắn lường trước được cường giả Ngoại hải vực cùng thế lực Đại Tần có quan hệ rất mật thiết, dưới tình huống không xung đột ích lợi sẽ không tản sát lẫn nhau.
Chẳng qua duy nhất phải để phóng chính là Tẳn Lôi. Tẳn Minh. Bói vì hai người này có huyết mạch Tiên Tẩn. không giống những người khác không cách nào luyện hóa Chí Bảo Long Khí.
- Đi, tùy tiện chọn một đường. Dù sao ba con đường này không có bất kỳ lựa chọn nào.
vẫn là Tẩn Lôi dẫn đẩu. trận doanh Tẩn Hoàng đi vào thông đạo chinh giữa.
- Chúng ta đi bên phải.
Vạn Diễn tiên sinh hơi mím cười, lẩn này nắm quyển chủ động, đi vào thông đạo bên phái.
Chẳng qua trận doanh Trấn Viễn Hầu Tẩn Quang Đức cũng đi cùng một đường.
Đại Thiên Ma cẩm đẩu. Tẳn Quang Đức cùng Thiên Ma Môn chủ đi sau.
-Hừ.
Đại Thiên Ma thân mặc giáp đen. sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt liếc nhìn về phía Vạn Diễn tiên sinh một cái.
Tần Quang Đức cùng Dương Phàm nhìn nhau, khẽ cười khổ.
Đúng vào lúc này, Dương Phàm cảm nhặn được một cỗ nguy cơ không hiểu, từ trên người Thiên Ma Môn chủ truyền tới.
Thiên Ma Môn chủ cùng Ngày trước có điểm khác biệt, lẩn này mặc hắc bào rộng rãi, bên trong trống rỗng, khí tức cũng cực quỷ dị.
Khi ánh mắt Dương Phàm cùng hắn gặp nhau, tâm thẩn chấn động, có một loại ảo giác giống như đã từng quen biết.
Vút Vút Vút —
Đại Thiên Ma giống như thị uy. dẫn đẩu vượt qua Vạn Diễn tiên sinh, ba bóng người biến mất khòi tẩm mắt Dương Phàm.
- Thiên Ma Môn chủ... Đôi mắt ấy...
Dương Phàm thấp giọng lẩm bẩm, hắn đột nhiên nhớ tới Tình, hình ngày trước tiuy tung thiên cơ. Công chúa Tân Hân bị giết chết.
Khi ấy, hắn chi có thể nhìn thấy một bóng dáng mơ hỗ. giống như đã từng quen biết.
- Vạn Diễn tiên sinh, chúng ta làm sao phái cúi đẩu trước mặt hắn.
Hình Cương có chút không phục nói.
Vạn Diễn tiên sinh than thớ:
- Điểm lợi hại của người này không thể đo lường, tốt nhất không nén chính diện chổng
lại.
Đối với Đại Thiên Ma có danh xưng Khoáng Thế Kỳ Ma kia. Vạn Diễn tiên sinh có sự kiêng Kỳ không hiểu.
ở trong thông đạo đi được vài dặm.
Kẹt... Kẹt...
Một tràng tiếng cơ quan chuyển động truyền tới.
Đinh... Đinh... Đinh...
Mưa tên đầy trời từ các nơi thông đạo bắn ra. tàn ra điện quang u lam như mua bụi. khiển linh hồn lạnh lẽo run rẩy.
Vạn Diễn tiên sinh kinh hô:
- Chú ý trong mưa tên có kịch độc thôn phệ linh hồn.
- Không tốt, không gian trọng lực.
Liễu Nguyệt hét lẻn một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
Ẩm!!!
Cả không gian tràn ngập trọng lực kỳ quái, bất kể trước sau trái phái đểu sẽ gặp phải lực cán vô cùng lớn, khiến mọi người muốn di động một bước đều phái tốn sức rất lớn.
Hơn nữa, lực xuyên thủng của mua tên này cực đáng sợ. tốc độ nhanh nhưtia chóp. Mỗi một mũi tên chi tính lực xuyên thủng đểu có thể dễ dàng tiêu diệt cường giả Thẩn Hư. càng không nói đên kịch độc có thê uy hiếp đến cường già Hợp Thẻ Kỳ kia.
Quanh thản Dương Phàm dâng lẻn một màn nước màu lam bao phủ hắn cùng Hỗ Phi ớ trong, đem lực lượng của mưa tên giảm xuống rất nhiều.
Còn về kịch độc đáng sợ trong mưa tên, Dương Phàm đểu có biện pháp ứng phó.
Nhưng mưa tên đẩv trời đột nhiên tập kích khién Hình Cương và Liễu Nguyệt hơi hoảng loạn một chút, bị độc lực nhập thể. ăn một chút thiệt thòi nhỏ. sắc mặt thực khó coi, thân hình lung lay muốn đổ.
- Đi mau.
Vạn Diễn tiên sinh hét to một tiếng, tay áo bào vung lên, đẩy hai người về phía trước một đonạ.
Hắn vừa định trợ giúp Dương Phàm cùng Hỗ Phi một tay. phát hiện hai người miễn cưỡng có lực tụ bảo vệ.
Lực xuyên thủng khủng bố của mua tên kia bị màn nước màu lam quanh thân Dương Phàm giảm đi thật lớn, chi còn lại uy lực hai ba phần. Với nhục thẻ mạnh mẽ của hắn cùng Hỗ Phi, trong thời gian ngắn miễn cưỡng có thể chống đỡ.
Nhưng dù vậy, hai người dường như bị bắn thành nhím. Chẳng qua như vậy cũng hình thành một tâng phòng hộ, khiên lực sát thương của mua tên mới bắn tới bị giảm mạnh.
Hoàn hảo. kịch độc linh hồn khủng bố nhất hoàn toàn bị thẩn V Dương Phàm này khắc
chế.
Cho nên. hai người Dương Phàm hợp lực miễn cưỡng có thể tự bào vệ.
Trong không gian trọng lực kia, miễn cưỡng chạy ra trăm trượng, năm người cuối cùng thoát khói hiểm cảnh.
Dương Phàm cùng Hỗ Phi vận chuyển pháp lực, bức mũi tên ra khỏi thân thể.
Còn về vết thương chi chít khắp thản thể. đổi với Dương Phàm mà nói chi hò hấp là khôi phục.
Thương thế của Hỗ Phi cũng rất nhanh được Dương Phàm giúp hắn trị liệu.
Vạn Diễn tiên sinh không chút tổn thương, chi là quẩn áo bị rách nát một chút.
Ngược lại Liễu Nguyệt cùng Hình Cương ngồi dưới đất chữa thương, chủ yếu là kịch độc có thê thôn phệ linh hôn.
- Không nghĩ tới Dương tông sư còn là Dược sư y thuật siêu tuyệt, có thể dễ dàng khắc chế độc này.
Trên khuôn mặt già nua của Vạn Diễn tiên sinh đẩv vẻ hiển lành, cười nói:
- Ngươi sẽ không khoanh tay đứng nhìn đổi với thương thế đồng mòn đệ tử chứ?
Tiên Đạo Tông cùng Tiên Đạo Thiên Tỏng vốn là đồng môn. Dương Phàm là trưởng lão Tiên Đạo Tông, muội muội lại là Đại trường lão, đích xác có thể xưng đổng môn đệ tử.
- Đang có ý này.
Dương Phàm đi tới phía sau Hình Cương cùng Liễu Nguyệt. "
ba ba" hai chưởng đánh vào sau lưng hai người.
Sau đó không lâu, độc thương của hai nguời nhẹ nhàng hóa giải, Ngay cà ngoại thương thản thể đều không lưu lại một dấu vết.
- Cảm ơn.
Trên mặt ngọc u nhã của Liễu Nguyệt lộ ra một tia cảm kích:
- Dương đạo hữu có y thuật cao minh như thế. Ngày sau tiểu nữ tử rảnh rỗi xin thinh giáo ngươi một chút.
Hình Cương đối với Dương Phàm cũng thay đổi cách nhìn vài phẩn, chi là hoi gật đầu.
Lại đi về phía trước, phát hiện Thiên Ma Môn chủ đang ngồi dưới đất chữa thương, quanh thản dâng lẻn một làn khói đen như hư vô.
Đại Thiên Ma đang hộ pháp cho hắn.
Ngoài ra, trên mặt đất còn có một cỗ thi thể máu thịt mơ hỗ.
Mí mắt Dương Phàm khẽ nháy, kinh hô:
- Đó là Tẩn Quang Đức.
Từ lúc tiến vào trong thông đạo. Dương Phàm liền cảm ứng được ý đau khổ trong mắt Tần Quang Đức.
Giờ phút này. Đại Thiên Ma đang thưởng thức một viên quang châu màu đó trong tay. chính là Chí Bảo Long Khí Xích Long Châu.
Dương Phàm cảm thấy một cỗ hàn khí lan tràn toàn thân.
Đột nhiên, hắn dường như nghĩ đến cái gì, kinh hô:
- Không xong, Tẩn Vong không thấy đâu?
Tẩn Vong cùng mấy người tiến vào Tẩn Hoàng lăng, chi là sau khi tiến vào thòng đạo thì biến mất.
Nhìn đến thi thể Tẩn Quang Đức máu thịt mơ hỗ. trong lòng Dương Phàm phát lạnh, lại nghĩ đến minh hữu Tẩn Vong biến mất. sống chết không rõ. càng sinh ra báo động.
Lăng mộ Thủv Hoàng này có thể nói là từng bước kinh hồn, nguy cơ thật mạnh.
Mới tiến vào thông đạo không lâu. chủ nhản Chi Bào Long Khí Xích Long Châu - Tẩn Quang Đức liền chết dưới loạn tiễn.
Dương Phàm nghĩ đến. nếu Tần Vong ớ lại tòa đại điện lúc trước thì cùng thôi, nhung nếu tiến vào thông đạo. cho dù hắn có Thanh Long Kiếm trong tay cũng chi có ba bốn phẩn cơ hội sống sót.
Đại Thiên Ma phía trước đang thưởng thức Xích Long Cháu trong tay. muốn thu nó vào trong nhẫn không gian, thân sắc đột nhiên biến đôi. lại phát hiện căn bán không thê làm được.
- Pháp tắc vận chuyển trong Tẳn Hoàng lăng không ngờ cùng Chí Bảo Long Khí tự thành một thể...
Đại Thiên Ma kinh ngạc. Pháp bảo khác đều có thể dễ dàng thu nhập vào túi trừ vật, chi có Chi Bào Long Khí là khôngthê.
Hắn chi đành cất kỹ Xích Long Châu.
Lúc này. Thiên Ma Môn chủ đã khu trừ độc lực đáng sợ kia. so với Hình Cương cùng Liễu Nguyệt thoái mái hơn nhiều.
- Làm sao ngươi lại bị độc lực nho nhỏ này thương đến.
Đại Thiên Ma nhẹ nhàng cười.
- Đều là vì khối thản thể này. tu vi mới miễn cưỡng bước vào Hợp Thể sơ kỳ...
Trong hắc bào rộng rãi trổng rỗng truyền tới một thanh âm khàn khàn quy dị, lại chi mình Đại Thiên Ma có thê nghe thấy.
- Ngươi đã khu trừ độc lực. vậy mau lên đường thôi.
Đại Thiên Ma thúc giục, lại phát hiện Thiên Ma Môn chủ ngồi dưới đất bất đọng, ánh mắt xoay chuyển:
- Ngươi còn có yêu cầu gì?
- Giết chết tiểu tử Dương Phàm kia. Mỗi một lần bản Ma Chủ bày kế. đểu bới vì hắn mà bị phá.
Thanh âm Thiên Ma Môn chủ càng lộ vẻ âm lãnh.
- Lòng dạ ngươi cũng quá nhỏ bé. không chi là một con kiến Ngay cả Hợp Thể Kỳ đều không đạt tới, có thể sinh ra ánh hường gì đối vói kế hoạch của chúng ta?
Đại Thiên Ma không cho là đúng nói.
- Tiểu tử này không giống tẩm thường, không thể đơn giàn lấy tu vi cân nhắc. Tốt nhất tiêu diệt hắn, coi như giúp ta giải quyết một ân oán cá nhân.
Thiên Ma Môn chủ vẫn không chịu bỏ cuộc.
- Chi sợ phải tốn một phen công sức. Bên kia hắn có năm người, ba cường giả cấp bậc Hợp Thê trung kỳ, chi một Vạn Diễn tiên sinh đã không dễ đối phó. Nếu như ờ Ngoại hài vực, lấy thần thông Bát u Ma Diễm của ta, cho dù cường giá Độ Kiếp tiếp cận bán tiên cũng phải tránh lui ba phần.
Đại Thiên Ma trầm ngâm nói:
- Không bẳng lại chờ cơ hội tốt. Người này V thuật cao siêu, ớ trong Tẩn Hoàng lăng có tác dụng lớn. Vạn Diễn khăng định sẽ kiệt lực bảo vệ hắn.
- Bó đi.
Thiên Ma Môn chủ theo Đại Thiên Ma đi với vẻ không cam lòng.
Hai người vừa đi không lâu, năm người Dương Phàm cũng đuổi theo tới chỗ này. không chút dừng lại.
Chi là trước khi rời đi. Dương Phàm liếc mắt nhìn thi thể Tẩn Quang Đức một cái, khẽ than một tiếng.
- Dương đạo hữu. ngươi đứng ở giữa.
Vạn Diễn tiên sinh rất nhanh xếp đội hình.
Hắn cùng Hỗ Phi ỡ phia sau áp trận, Hinh Cương cùng Liễu Nguyệt ỡ phía trước mớ đường, Dương Phàm đi ờ giữa.
Đây xem như là biến tướngbào hộ vị Dược sư Dương Phàm V thuật siêu phàm này.
Với V thuật của Dương Phàm, cho dù còn có nửa hơi thớ cùng có thể cứu vãn lại được một mạng.
Chi cần hắn ỡ trong đội ngũ, có thể tránh được thương vong rất lớn. có thể nói là trọng yếu nhất.
Lại đi về trước một đoạn, trong thòng đạo lại truyền tới tiếng cơ quan chuyển động.
Két... Két...
Đột nhiên, một cỗ hàn khí từ dưới chân mọi người truyền đến.
Bới vì tại không gian trọng lực, mọi người đều là đi bộ.
BA... Đinh... Đinh... Đinh...
Dưới chán đột nhiên chui ra vô số gai sắt, lực lượng mạnh mẽ đủ có thể tiêu diệt cường giả Thán Hư dễ dàng, Đông dạng có độc lực đáng sợ.
Lần này mọi người có chuẩn bị trước, sớm vận chuyển pháp lực hộ thể.
Nhưng dù vậy, độc lực đáng sợ trên gai sắt kia sau khi tiếp cận trực tiếp thương đến linh hồn.
Dương Phàm vội vàng thi triển thẩn thông hóa giải độc lực cho mấy người.
Sau khi trải qua một quan ải này, trên vách tường thông đạo phía trước đột nhiên mọc ra một cái đầu rồng.
Hô hô... Phốc!
Từng đạo quang diễm màu đó phun tới mọi người.
Bới vì sự tồn tại của không gian trọng lực. khiến mấy người không cách nào rất nharứibỏ chạy.
Một quan này cũng kinh hiểm vạn phẩn, còn may có Vạn Diễn tiên sinh ra tay ngăn cản hơn phần nửa uy lực.
Chẳng qua Liễu Nguyệt cùng Hình Cương đi trước mở đường gặp đau khổ cực lớn. bị uy lực xích viêm kia thiêu đốt vài chỗ. đau đớn lan đến linh hôn.
Trên gò má trắng như trứng gà bóc của Liễu Nguyệt bị đốt một vết bóng thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ, khiến hình tượng thanh nhã xinh đẹp của nàng hoàn toàn bị phá hủy.
- Hu hu... Đây không phải chán viêm bình thường, trong đó có chứa long tức cùng độc long lực. Mặt của ta...
Trong mắt Liễu Nguyệt ngấn lệ, trong tay ngưng tụ ra một mặt kinh màu lam, nhìn đến mặt ngọc của mình bị bóng, cực kỳ đau lòng.
Bán thân nàng cũng là dược sư. trên mặt lưu quang màu lam lóe lên. thương thế khép lại nhưng vết bòng do đốt cháy này hoàn toàn không trị được.
Dương Phàm sau khi chữa khói vết bóng cho Hỗ Phi, phát hiện ít nhiều sẽ lưu lại một ít dấu vết. sẽ khiến trên da hình thành dấu vết ung thũng nhu đồi núi.
Muốn chữa trị những dấu vết này chi sợ phải tốn một ít công phu.
- Dương Dược sư, ngươi là thẩn y, có thể giúp ta trị lành hay ko...
Liễu Nguyệt hướng ánh mắt chờ mong nhìn phía Dương Phàm.
- Phải cẩn thời gian nửa chén trừ nhỏ.
Dương Phàm khẽ than, nhin hướng Vạn Diễn tiên sinh.
Vạn Diễn tiên sinh nhìn bộ dạng đau lòng muốn chết của Liễu Nguyệt. gật gật đầu:
- Được rồi.
Dương Phàm đi tới trước mặt Liễu Nguyệt. một bân tay dán sát trên gương mặt. trong tay dàng lên lưu quang xanh biếc, chậm rãi chui vào làn da.
Lúc này. bộ vị bàn tay Dương Phàm dán trên mặt Liễu Nguyệt bốc lẻn một làn khói màu xám.
Sau đó không lâu, vết bóng trên mặt Liễu Nguyệt biến mất, khôi phục trắng nõn úng hồng, diễm lệ như lúc ban đẩu.
Lúc này, Dương Phàm mới thu tay.
- Đa tạ Dương Dược sư.
Liễu Nguyệt cám kích không thôi, nhưng nghĩ tới bị một nam nhân quen biết không lâu dùng tay dán lên mặt thời gian dài như vậy. hai má nàng hơi ứng hồng.
Với tu vi Hợp Thể trung Kỳ của nàng, cho dù ớ Tiên Đạo Thiên Tông tại Ngoại hải vực coi như là cấp bậc trường lão cao tầng.
Hình Cương cùng với nàng, một công một thủ phối hợp với Vạn Diễn tiên sinh vốn là tuyệt xứng, càng huống chi Liễu Nguyệt cũng có bản lĩnh V đạo không tệ.
Chi là sau khi tiến vào Tẩn Hoàng lăng, với V thuật của nàng đối với thương hại do cơ quan thượng cổ gây ra lại xa xa không đủ.
Thông đạo dài dẳng dặc. trong không gian trọng lực, năm người từng bước gian nan, sau đó lại còn gặp các loại cơ quan mai phục.
Hình Cương cùng Liễu Nguyệt, hai vị cường giả Hợp Thể Kỳ ớ phía trước mờ đường, ăn đủ các loại khổ đau.
Cũng may Vạn Diễn tiên sinh thẩn thông kinh thiên, Dương Phàm ỵ thuật siêu nhiên, phối hợp lẫn nhau đều cố gắng trải qua được.
Trong đó gặp được một số nguy hiểm thậm chí chém đứt cánh tay Hinh Cương, đám xuyên qua ngực Liễu Nguyệt...
Bất quá, chung quy có Dương Phàm kịp thời ra tay. cho dù là đầu rơi nhưng linh hồn chưa tan cũng có thể kịp thời cứu lại được.
Tổng cộng trải qua mười loại cơ quan mai phục, có thể mơ hỗ thấy ánh sáng phía trước.
- Sắp đến lối ra rồi.
Dương Phàm nhìn rất xa, ánh mắt hơi sáng lẻn.
Lúc này. cơ quan trên đường dừng lại. cũng không xuất hiện nữa.
Liễu Nguyệt cùng Hình Cương thớ phào một hơi.
Dọc theo đường đi, mọi người ít nhiều đểu bị thương, nhất là hai người ớ trước mớ đường.
Vạn Diễn tiên sinh cùng Hỗ Phi chịu thương khá nhiều. Vạn Diễn thực lực mạnh nhất, phụ trách áp trận.
Hỗ Phi cùng hắn ờ một chỗ. lại thêm là Thẩn thú siêu giai, cường độ và lực lượng nhục thê mạnh nhát trong đám, cùng thoải mái hơn một chút.
Dương Phàm bị vây ờ vị trí trung tâm, được bảo hộ trọng điểm, cũng chịu thương rất nhẹ, thương thế bình thường đối với hắn mà nói không hề có ý nghĩa.
- Thật không nghĩ tới. Dương đạo hữu ngoài V thuật siêu phàm, còn có tấm thân bất diệt kinh nhản như vậy.
Vạn Diễn tiên sinh cùng chú ý tới lực khôi phục khủng bố cùa Dương Phàm, kinh ngạc than thớ vô cùng.
Nếu không CÓ Dương Phàm, muốn trái qua thông đạo dài dẳng dặc kia. vậy phải trá giá lớn bao nhiêu?
- Dưới đất này làm sao có bụi đá?
Liễu Nguyệt nhìn mặt đất thông đạo rơi rụng từng đống đá vụn. bụi đá.
Khanh... Khanh... Khanh... Khanh...
Chinh vào lúc này. một tràng tiếng bước chân trầm thấp truyền đến.
Vù~
Tàn ảnh nhoáng một cái, hai "
Bóng người" thật lớn bắn tới. cự kiếm bẳng đá trong tay hung hăng vung tới.
Trong lúc nhất thời, cương phong cường đại lướt qua một vùng hư không, một tràng tiếng trầm đục vang lớn.
Ầm ẩm!
Liễu Nguyệt cùng Hình Cương đồng thòi ra tay. cùng hai bóng người to lớn kia chiến cùng một chỗ.
- Đó hình như là con rối...
Dương Phàm hoi chấn động, phát hiện bóng người to lớn kia lại là pho tượng binh sĩ được tạo thành từ đá, mặc khôi giáp bẳng đá. vũ khí trong tay cũngbẳng đá.
Hai pho tượng binh sĩ này toàn thản da dé cứng rắng như kim cương, có thể so với Thòng linh Pháp bảo bình thường.
Ằm ầm... Crắc!
Sau một lát công phu. Liễu Nguyệt cùng Hình Cương đánh hai pho tượng binh sĩ này thành mánh vụn.
Dù sao hai binh sĩ con rối này chi có thực lực Hóa Thần đại tu sĩ. cho dù lực phòng ngự mạnh nhưng là trước mặt cường già Hợp Thể trung kỳ cũng như là kiến hôi.
Chẳng qua, vừa mới giải quyết xong hai binh sĩ con rối này. phia cuối thông đạo lại ào tới vài chục binh sĩ con rối tương tự.
Đám con rối binh sĩ này thực lực đểu có thể so với Hóa Thản đại tu sĩ. trong đó vài tên cấp bậc đội trướng, dáng người hơi cao hon một phần, khí tức càng mãnh liệt, thực lực có thê so với cường giả Thẩn Hư.
Vài chục con rối binh sĩ kia ùa tới, ỡ trong thông đạo cũng không rộng rãi hồn chiến với hai người Hình Cương cùng một chỗ.
Bất quá ờ trước mặt cường giả Hợp Thể trung kỳ, số lượng cho dù nhiều cũng không đủ.
Một lát sau. tại chỗ để lại một đống bụi đá.
Vù Vù Vù Vù!!!
Nhưng Ngay tại lúc này, càng nhiều con rối binh sĩ ào tới. số lượng hơn trăm, xen lẫn trong đó có hơn chục tên cấp bậc đội trướng.
ở chinh giữa còn có một con rối binh sĩ cấp bậc tướng lãnh cao đến hơn trượng, nhìn trang phục hẳn là thân phận phó tướng. Khí tức toàn thân rất mạnh, chi huy hơn trăm con rối binh sĩ đánh tới.
Hai người Hình Cương tức thì cám thấy da đẩu run lên.
Đám con rối binh sĩ này lực phòng ngự rất cường đại, cấp bậc đội trướng cho dù là bọn họ muốn tiêu diệt cùng phải mất chút công phu.
Mà giờ phút này đối mặt cấp bậc phó tướng, Hình Cương một quyền đánh tới trước ngực hắn chi nứt ra một mảnh đá vụn nhỏ. ngược lại bị trường kích nặng đến vạn cân của con rối phó tướng kia đẩy lui.
- Tốc chiền tốc quyết. trước tiên chạy ra thông đạo.
Sắc mặt Vạn Diễn tiên sinh cũng biến đổi.
Nếu cứ tiếp tục xu thế này. con rối binh sĩ cuồn cuộn không ngừng tiến tới. cũng có thể khiển mọi người mệt chết.
Khi mấy người Vạn Diễn tiên sinh gia nhập chiến đấu. rất nhanh dọn sạch đám con rối binh sĩ này.
Vút vút!!!
Mấy người nhanh chóng chạy ra thòng đạo.
Lúc này, tia sáng ngoài thông đạo hơi sáng lên vài phần.
ở trong ánh sáng hôn ám. mấy người có thể thấy được một quảng trường đá to lớn. cùng với rậm rạp vô biên vô tận pho tượng binh sĩ bằng đá, nặng đến vạn cân.
Đám người Vạn Diễn tiên sinh, Dương Phàm tâm thần chấn động mạnh.
Lọt vào trong tẩm mắt. quàng trường rộng lớn phía dưới, trăm vạn con rối binh sĩ, sát khí đẳng đẳng, cẩm trong tay trường kích sừng sững trên mặt đất, kéo dài đển tận cuối tẩm mắt.
- Không nghĩ đến truyền thuyết dĩ nhiên là thật sự. Đây chính là "
Trăm vạn Binh Mã Dũng" chôn cùng Tiên Tần Thủv Hoàng, được xưng đại quân vô địch có thê quét ngang đại lục.
Một tiếng than thớ từ một thông đạo khác dẫn tới quảng trường truyển tới, lên tiếng chính là Tán Minh.
- Trăm vạn Binh Mã Dũng?
Dương Phàm chấn động trong lòng. Đám con rối binh sĩ bẳng đá này. cấp thấp nhất đểu là Hóa Thán đại tu sĩ, giờ phút này có hơn trăm vạn, quét ngang đại lục cũng không phải nói chơi.
Trên quảng trường rộng lớn lạnh băng, trăm vạn Binh Mã Dũng san sát. từng người tay cẩm vũ khí sắc bén. ngẩng đẩu ưỡn ngực, sát khí đẳng đẳng.
Trong tẩm mắt. một mảnh rập rạp. đểm không xuể. đây là kiệt tác của Tiên Tần thượng
cổ.
Sau khi Tiên Tẩn Thủy Hoàng chết đi, trăm vạn Binh Mã Dũng chôn cùng.
Dương Phàm chi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy khắp toàn thân, da đẩu phát nin.
Hắn hiểu được đây cũng không phái Binh Mã Dũng bình thường, mà là thuộc loại giống như con rốỊ toàn thản đêu do tài liệu đá cứng rắn đặc thù chế tạo. đao thươngbất nhập.
Đám Binh Mã Dũng này. binh sĩ tu vi thấp nhất đểu có thể sánh ngang Hóa Thẩn đại tu sĩ. cấp đội trướng có thê so với cường giả Thán Hư. cấp phó tướng ít nhất là cường giả Hợp Thể Kỳ.
Vù Vù Vù!!!
Chính vào lúc này. phía dưới quảng trường bay vọt tới vài chục con rối binh sĩ, đánh về phia đám người Dương Phàm.
Bới vì là dưới sâu mộ huyệt đều là không gian trọng lực. đám con rối binh sĩ phia dưới đểu thật vất vả bò lên.
Hỗ Phi đứng ớ phía trên, hai tay chống nạnh, một cước đá tới, chi nghe "Thình thịch" một tiếng, mười mấy con rối binh sĩ bị đạp xuống.
Hồn Căn cùng Liễu Nguyệt thì phụ trách đối phó đám con rối binh sĩ đánh lên tới mặt trên.
Dương Phàm đứng trên đài cao. ý niệm khẽ động, một cồ trọng lực kinh khủng buông xuống, chấn rơi đám con rối binh sĩ đang cố gắng leo lên, truyền tới một tràng tiểng động rẩm rầm.
Nhưng là đám con rối cấp bậc khá cao cấp tướng lĩnh chi nhảv một cái là có thể bay lẻn tới đài cao nơi thông đạo.
Bá!
Một phó tướng cao hơn trượng cẩm trong tay một thanh kiếm lớn hung hăng bổ về phia Hò Phi cùng Dương Phàm.
Hỗ Phi hét lớn một tiếng, nắm tay ngưng tụ lóp da đá như kim cương, một quyển đánh trúng kiếm lớn bẳng đá.
Đẳng Đẳng Đẳng!!!
Lực lượng thật lớn đánh tới, Hỗ Phi bị đẩy lui vài bước, khi huyết nhộn nhạo, mà Binh Mã Dũng phó tướng kia cũng từ đài cao rơi xuống, ầm ầm nện ỡ trên người con rối binh sĩ khác, phía duới một mành hồn loạn.
Trong mắt Vạn Diễn tiên sinh lộ vẻ kinh ngạc, tu vi Hỗ Phi này không đến Thòng Thiên tam giai lại có được thẩn lực như vậy. cứng đối cứng cùng Binh Mã Dũng phó tướng.
Ánh mắt Dương Phàm đào qua bốn phía, phát hiện còn có hai thông đạo khác đi thông tới quảng trường Binh Mã Dũng này.
Quảng trường phía dưới, số lượng Binh Mã Dũng binh sĩ cùng tướng lĩnh đếm không xuê, trước mắt "Thức tinh" chi là số lượng không đến một phán ngàn.
Dù vậy. binh sĩ Binh Mã Dũng ộp rạp cảm nhận được khí tức cùa mọi người, từng tên liều chết không bó xông lên.
Lối ra ba thông đạo đểu có cường giả tiến vào Tiên Tẩn bảo tàng.
Thông đạo ớ giữa là trận doanh Tẩn Hoàng, bao gồm thế lực Quy Vương Tông, thực lực cường đại nhất. Bất quá lúc bọn họ ra đến đây, chi còn lại ít ỏi vài người, thậm chí không thấy bóng dáng Tam Hiền Vương.
Thòng đạo phía bên phải trừ bó năm người Dương Phàm, Tiên Đạo Thiên Tỏng còn có Đại Thiên Ma cùng Thiên Ma Môn chủ.
Bên trái thì là trận doanh Yêu Hoàng, nam nhân sừng bạc cùng nữ nhân sừng xanh sau lung hắn, trên người không có một chút vết thương.
Càng Kỳ lạ chính là, thông đạo bên trái còn có một bóng người quen thuộc, chính là Tẩn Vong.
Dương Phàm kinh ngạc, Tẳn Vong này làm như thế nào. trên người hắn còn conbài chưa lật nào?
Ngoài ra, Dương Phàm cũng không nhin thấy Trấn Đông Hầu cùng Thiên Lâm Hầu. chi nhin thấy một minh Tẩn Minh, trong tay đeo chiếcn Bàn Long Giới nguyẻn bản thuộc Trấn Đông Hầu.
Đinh đinh... Ằm ầm ầm...
Ba cái thông đạo. chúng cường giá đều đang cố găng gnăn cản binh sĩ Binh Mã Dũng phía dưới đang liên miên không ngừng ùa lên.
Đám binh sĩ Binh Mã Dũng này có lực phòng ngự kinh người, sau khi bị công kích đa phản là rơi xuống rồi sau đó lại tiếp tục xông lẻn.
Đinh...
Đột nhiên, một tiếng kêu như kim loại truyền đến. một tướng quân uy vũ thán mặc giáp trụ từ trong đám Binh Mã Dũng phi ra. trong tay câm loan nguyệt đại đao phá không mà tới.
Trong khoảnh khắc, thông đạo ớ giữa truỵền ra một cỗ áp lực khó thờ. người tu vi thấp muốn động đậy một chút đêu khó khăn vạn phần.
- A...
Một tiếng kêu thảm truyền đến. trận doanh Tản Hoàng lập tức có một cường giả Thẩn Hư bị một đao chém thành hai mảnh, thẩn hồn tan biến.
Khanh...
Trong tay Tẩn Lôi ngưng tụ ra một lưỡi đao kim lôi giao kích cùng loan nguyệt đại đao kia. đốm lửa bắn bổn phía, miễn cưỡng chắn được nhưng lại thối lui mấy bước, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Binh Mã Dũng cấp bậc tướng quân này thực lực lại mạnh mẽ như vậy, Ngay cả Thái thái thượng hoàng Tán Lôi cũng chi có thê miễn cưỡng ngăn càn công kích.
- Mau động thủ...
Đám người bên cạnh Tần Lôi đại loạn, bị Birih Mã Dũng cấp tướng quân đánh vào, con rối binh sĩ phía sau nhất tề ùa lẻn.
Trong khoảnh khắc nguy cơ vạn phẩn, lão già mặc bào xám khô gẩv của Quy Vương Tông Ngoại hải vực vỗ một túi da đen nơi thắt lưng, trong khói đen cuồn cuộn một con cương thi màu kim đồng đi 1'a, tản ra khí thế kinh thiên.
Đang... Phanh!
Cương thi kim đồng này lực lượng kinh người, dùng một đòi cánh tay sắt ngăn cản tướng quản Binh Mã Dũng kia.
Theo đó. Tẩn Tuấn cùng Tẩn Lôi đồng loạt ra tay mới một chướng đárih bay tướng quân Binh Mã Dũng kia. trên ngực nứt ra một vết rách.
- Tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, sẽ chi kinh động càng nhiều Binh Mã Dũng.
Đầu màv Hàn Kỳ nhíu chặt nói. vài năm trước hắn được khí vận cửu long của Tần Tuấn gia thán bước vào Hợp Thể Kỳ, hắn sờ trường phòng ngự cho nên ờ nơi này cũng chi có thể gian nan tự bảo vệ mình.
- Vậy chúng ta làm sao giờ? Chẳng lẽ đánh vào trong trăm vạn Binh Mã Dũng này?
Tẩn Tuấn có chút nôn nóng nói, da thịt toàn thản hắn đểu nhiễm một tầng long văn màu máu cực kỳ đáng sợ. Ngay cả hai mắt đều bắn ra huyết quang.
Hàn Kỳ nhìn xa xa phía trước, đám Binh Mã Dũng không thấy điểm cuối, than thờ:
- Xem ra chi có mạnh mẽ xông qua, nếu không ở trong không gian trọng lực này căn bản không có cách nào khác tiến vào càng sâu trong mộ huyệt.
- Thật sự muốn xông qua?
Mọi người trợn mắt há hốc mỗm. có chút không thể tin.
Dương Phàm cũng nghe được bọn họ thương nghị, ánh mắt đào qua đám Binh Mã Dũng ngút tẩm mắt. cùng cảm thấy da đẩu phát run.
Đối mặt với Binh Mã Dũng số lượng hàng vạn này. cấp đội trướng, phó tướng, tướng lĩnh, thậm chí còn chủ soái chưa từng lộ mặt...
Muốn xông qua trận doanh như vậy. chi nghĩ không thôi đã cảm thấy sợ hãi.
Vạn Diễn tiên sinh thớ dài nói:
- Xem 1'a muốn nhìn thấy Tiên Tẳn bảo tàng chân chính chi có mạnh mẽ xông qua. Lúc trước Tiên Tản Thủv Hoàng lưu lại mộ huyệt này, có thê nào khiến ngoại nhản dễ dàng thực hiện ý đồ?
- Chi có một biện pháp!
Thòng đạo bên trái, trên người Yêu Long Hoàng bộc phát ra một luồng hào quang màu tím vàng huyễn lệ. toàn thản bị lân giáp kỳ dị bao phủ, mang theo hai thành viên Long tộc sừng bạc, sừng xanh nhảv vào trong đại quản Binh Mã Dũng.
-Giết!!!
Ba người đểu là thành viên Long tộc. vũ lực kinh người, bay đến quảng trường Binh Mã Dũng nhìn không thấy cuối.
Đại bộ phận Binh Mã Dũng trên quảng trường đều trong trạng thái ngủ say. một khi tới trong phạm vi cổ định sẽ thức tinh xông tới.
Cho nên khi ba người này xông vào kinh động đến hàng ngàn hơn vạn Binh Mã Dũng, càng đem vô số Binh Mã Dũng ớ trạng thái kích hoạt ớ cửa thông đạo hấp dẫn tới.
- Cùng xông qua.
Tần Tuấn đẩv nôn nóng nói, mang theo mọi người xông qua.
-Đi.
Sắc mặt Vạn Diễn tiên sinh phúc tạp nhìn đám người Dương Phàm một cái. dẫn bổn người xông vào.
Sau khi nhảy xuống quảng trường phia dưới. Dương Phàm cùng Hỗ Phi nhất thòi đối mặt nguy cơ chua từng có, bốn phương tám hướng đều là con rối.
Mặc dù thực lực Vạn Diễn tiên sinh cường đại nhưng là chi có thể ngoài tự bảo vệ ra còn chiếu cổ đến Liễu Nguyệt cùng Hình Cương một chút.
Còn về Dương Phàm và Hỗ Phi, hắn cănbản không chiếu cố nổi.
- Ngao ngao...
Hỗ Phi kêu gào điên cuồng, hai mắt đỏ như máu, đối mặt với Binh Mã Dũng bốn phương tám hướng vây quanh lập tức tiến vào trạng thái nửa cuông hóa.
Mỗi một quyển của hắn đểu có thể đánh vỡ mấy Binh Mã Dũng bình thường.
Quanh thản Dương Phàm nhộn nhạo sóng gợn màu lam, mang theo lôi văn chóp động. Phàm là Binh Mã Dũng tới gân, lực công kích sẽ bị giám thật lớn.
Bàn tay hắn đò lửa lưu ly, đập một Binh Mã Dũng thành bụi phấn.
Nhưng sau khi phó tướng Binh Mã Dũng gần người, hai người nhận thấy áp lực chưa từng có.
Mặc dù với thực lực hai người chém giết cấp phó tướng tương đương Hợp Thể sơ kỳ cũng không phải vấn để lớn.
Nhưng hai người tuyệt đổi không thể luyến chiến, nhất định phải vừa đánh vừa đi.
Mà ớ trong không gian trọng lực này. từng bước gian khổ.
Cho dù là Dương Phàm lĩnh ngộ huyền ảo trọng lực nhưng là đối diện không gian trọng lực ẩn chứa thiên địa pháp tắc thì cùng không thể hoàn toàn miễn dịch.
- Trực tiềp đi. khôngnên luyến chiến...
Dương Phàm kéo Hỗ Phi, ờ trong ngàn vạn Binh Mã Dũng chạy về phía sâu không thấy cuối.
Một dòng nước lam lóng lánh bao phủ hai người, lôi văn chấn động giảm thật lớn lực công kích bốn phương tám hướng ập tới.
Hai người căn bản mặc kệ công kích hai bén cùng phía sau. trực tiếp xông về phia trước, ớ giữa khe hớ Binh Mã Dùng, đểu thuận lợi lách qua.
Như thế, hai người không tránh được phải chịu một ít thương tổn.
Mà Dương Phàm thì vận chuyển thẩn thòng trị liệu.
Hỗ Phi phụ trách đả thông đường phía trước.
Hai người phổi hợp ăn ý. một hơi chạy ra vài trăm trượng, nhưng lại binh yên vô sự.
Nhưng là theo hai người đi vào sâu, Binh Mã Dũng cấp cao trên quảng trường càng lúc càng nhiều.
Dương Phàm mượn cảm quan thông thiên, tránh thoát đám Binh Mã Dũng cấp tướng lĩnh.
Thực lực của Binh Mã Dũng cấp tướng lình ít nhất đểu là Hợp Thể trung kỳ trớ lên. cho dù hai người liên thủ cũng rất khó chiến thắng.
Từ một trinh độ nào đó mà nói, hai nguời chinh là chiến đấu trong thiên quân vạn mã.
Nhưng là hai người không có vũ lục ngạo thị vô địch, có thể đám thẳng xuyên thủng, nhất định, phải tránh né Binh Mã Dũng cấp tướng lĩnh.
- Chờ một chút, để ta thửbiện pháp này.
Dương Phàm đột nhiên dừng lại.
- Chuyện gì thế?
Hô Phi khó hiêu. dừng lại theo, cố gắng ngăn cản công kích của đám Binh Mã Dũng bốn phía.
Mà lúc này, Thủv Hồn Giới. Địa Hồn Căn. Sinh Mệnh Lục Chủng, Hoán Thiên Tam Thản trong cơ thẻ Dương Phàm tản ra một dao động kỳ dị.
Trong khoảnh khắc, khí tức trên người hai người đột nhiên biến hóa, cùng với hoàn cành xung quanh cơ hỗ không có khác biệt.
Càng đặc biệt chính là. đám Binh Mã Dũng đang phát động công kích mành liệt đối với hai nguời Dương Phàm nhất thời dừng lại, rõ ràng nhìn thấy bọn họ nhưng cũng không công kích.
- Còn không nhanh công kích đám người bên ngoài kia...
Một Binh Mã Dũng cấp phó tướng truyền mệnh lệnh cho hai người Dương Phàm.
Dương Phàm ngần ra, đám Binh Mã Dũng này dĩ nhiên là có ý thức.
Bời vì hắn sớ trường câu thòng thiên địa vạn vật, có thể hiểu được mệnh lệnh tin tức của phó tướng Binh Mã Dũng này.
Hỗ Phi thì không hiểu gì cả.
- Chạy...
Dương Phàm dẫn Hỗ Phi chạy tới khu vực sâu trong đám Binh Mã Dũng.
- Dương lăo đại, đây là thẩn thông gì, quả thật quá thẩn kỳ.
Hỗ Phi tặc lưỡi lấy làm kỳ.
Hai người không nhanh không chậm chạy trong đám Birih Mã Dũng, lại không bị công kích.
- Đứng lại. hai người các ngươi...
Thanh âm của phó tướng Binh Mã Dũng vang lên trong đẩu Dương Phàm.
Dương Phàm rất nhanh liền rõ ràngphương thức câu thông, liền đáp lại:
- Bẩm đại nhân, chúng ta đuổi theo người xâm lấn bên kia.
- Nhanh một chút, giết sạch đám xâm lấn này. Di thể của Thủv Hoàng đại nhân cùng bảo vật không thê đê đám người bên ngoài tới chiếm được.
Một dòng tin tức to lớn truyền đi trong đám Binh Mã Dũng trên quảng trường.
Lần này truyền lệnh lại là một Binh Mã Dũng cấp tướng lĩnh.
Trong lòng Dương Phàm khẽ động: "
Ta có thể bắt chước khí tức của Binh Mã Dũng cấp tướng lĩnh này, truyên đạt mệnh lệnh hay không?"
Dươna Phàm sử dụna áo nahĩa huyền bí của Tiên Hồna Quyết, khiến khí tức hai naười aiốna y đúc khí tức của nhữna binh mã dũna xuna quanh.
Nhữnabinh mă dũnsxuna quanh dù thấy bọn hắn nhuna cũna khônatự độna côna kích.
Hai nauời có thể coi là vô cùna thôna thuận tự nhiên khi đi trona đại quán trăm vạn binh mã dũnạ như đã trớ thành một thành viên trona bọn hắn.
Đồng thời, Dươna Phàm cũna phát hiện, nhữna binh mã dũna có đẳna cấp cao hon như cấp phó tuớna, cấp tướna có thể thôna qua một cách truyền tin nào đó để truyển lệnh cho nhữna binh mã dũnacấp dưới.
Bản thản Dươna Phàm có năna lực câu thôna vạn vật tự nhiên, đây chính là thiên phú do hắn tu luyện Tiên Hồna Quyết mà có.
Dươna Phàm có thể hiểu được nhữna tin tức này.
- Tránh đườna!
Dươna Phàm bắt chước khí tức của khôi lỗi cấp phó tưóna, ra lệnh cho mấy tên binh mã dũnaphía trước minh.
- Vâng!
Mấy tên binh mã dũna kia lập tức khúm núm nhườna ra một con đườna.
Tinh hình này khiến Hỗ Phi trọn mắt há hốc mỗm.
Trona lo 112 Dươna Phàn thầm vui mừna,
Hắn cũna không vội vã rời đi, ừona lòna thầm nahĩ nhữna binh mã dũna này cũna khôna phải là khôi lỗi binh thuờna. Bọn chúna có sự tôn tại một dạna aiốna như linh hồn, cũna có được những suy nghĩ đon siản.
Hắn nghiên cứu nhữna binh mã dũna này.
Vì sao bọn chúna naủ say nhiều năm như vậy, khi có địch nhân xâm phạm lại có thể tinh aiấc, đối phó với nhữna kẻ xâm lấn từ bên naoài.
- Lăo đại, đi mau!
Hỗ Phi hoa chán múa tay. cứ loay hoay quanh một tên binh mã dũna, đối Phương củna khôna cỏnakích hắn.
- Khônacẩn rời xa ta, nếu khônakhítức củanauơi sẽ bị bại lộ!
Dươna Phàn nahiêm túc nói.
Hỗ Phi bĩu môi. naoan naoãn đứna cạnh Dươna Phàm. Hắn cũna khôna dám Đồng ứiời đối măt với côna kích của nhiêu binh mã dũna nhưữiế này!
- Chúna ta hơi kéo dài tìiời aian một chút, khôna cân nhanh đi kịp tôp nauời kia. aặp chúnalàm 2Ì cả!
Dươna Phàm lạnh lùna nói.
- Hóa ra là vậy!
Hỗ Phi aiật mình, cảm giác vô cùna Đồng ý nói:
- Đê bọn chúnachịu tội đi, ai bảo dám mặc kệ chúnata!
Vạn Diễm tiên sinh và Liễu Nauyệt, Hinh Cuơna sau khi tiến vào đại quân binh mã dũna thì cũna khôna quản hai naười DươnaPhàm, đon giản để bọn hắn tự sinh tự diệt.
Đúna lúc này, thế cục của đại quán binh mã dũna đại biến.
- Tên tu sĩ nhân loại vô si, khônanaờ dám xôna vào lăna mộ Thủy Hoan2. Để bản soái... diệt sát các nauơi!
Một thanh âm ừàn đầy uy nahiêm vana lên từ một vị trí trona binh mã dũna.
Khi thanh âm kia vana lên thì một cồ tinh thẩn uy lực kinh thiên độna địa tản mát khắp quảnatrườna. khiến hainauời Dươna Phàn và Hỗ Phi kinh tâm đảm chiến.
Cỗ lực luợna cườna đại này là mạnh mẽ nhất trona cuộc đời Dươna Phàn từna biết tới.
-Ahhhh...
Một tiếna kêu thảm vana lên.
Một cây trưòna tìiươna màu vàna mạnh mẽ đâm về phía phe Tần Hoàng, xuyên thẳna quanaực Tần Lôi.
Thái thái thuợna Hoàng Tẩn Lôi tu vi đã đạt tới Hợp Thể hậu kỳ. khôna naờ bị một thươna tử vons đươna traờna.
Sau khi tiến nhập quảna trưòna búih mã dũna này. thực lực của cuờna aiả Ngoại Hải Vực có thê tăna tìiêm một tâna. đạt tới Hợp Thé hậu kỳ.
Mà Tẳn Lôi chính là một trons số ít nauời đạt tới Hợp Thể hậu kỳ ờ nơi này.
Dươna Phàm từ xa nhin lại, thấy được một binh mã dũna mặc kim aiáp. naồi ừên lưna một con Kỳ Lân, ừên tay cẩm một câv trườna tliươna màu vàna.
'
Đây là búih mã dũna câp nsuyên soái.
Cách xa như vậy nhưna Dươna Phàn vẫn có thể cảm nhận được sự đána sợ của binh mã dũna này.
Sau khi siết chết Tần Lôi, binh mã dũna nauyên soái này 2ẩm lên một tiếng, cưỡi Kỳ Lân, lao về phía Tần Minh. Khôna naờ hắn bỏ qua Tần Hoàng và Hàn Kỳ ờ bên cạnh nó.
- Hắn là nauyên soái, chuyên môn diệt sát cườna aiả tu vi cao nhất!
Dươna Phàn bừna tinh đại naộ.
Ai bại lộ tu vi tối cuờna, nauyên soái mặc kim aiáp này sẽ diệt trước.
- Tình huốnakhônaổn. chúnata khônaữiể lưu lại lâu được.
Dươna Phàm sợ run lên. liền dẫn Hỗ Phi nhanh chóna lao về phía trước.
Trona lúc này. hắn tất nhiên tận lực bảo trì khoảna cách càna xa nauyên soái kim aiáp kia càna tốt.
Naay cả cuờna aiả Hợp Thểhậu kỳcũnabị mộtthuơnatiêu diệt, càna huốnachi là hắn.
- Ahhhh...
Lại một tiếng kêu thảm vang lên, cây kim thươna kia đâm xuyên qua đẩu Tẩn Minh, thi thể hắn rơi xuốnađất.
Lúc này. cườna aiả Ngoại Hai Vực lâm vào một mánh hoảnaloạn.
Giá aiá aiá
Tên nauyên soái kia tiếp tục hưónatới mục tiêu là Đại Thiên Ma.
Tu vi của Đại Thiên Ma ờ nơi này cũna thuộc vào số một số hai.
- Khônaản!
Đại Thiên Ma kinh hăi hô lên một tiếng, ma quana trên naười chớp độnạ đột nhiên phónaxuất ma khí chấn thước cổ kim. tu vi tăna lên tới tinh độ cực kỳ khủna bố.
Đồng thời, trona lòna bàn tay hắn cũna nổi lên một đoàn ma diễm bập bùna.
Một khắc khi ma diễm kia xuất hiện, khôna aian phía trước phảna phất như tùy thời đểu vặn vẹo theo.
Càna quỳ dị chính là ờ Trung tâm đóa ma diễm kia có tám đốm u quanạ khônanaừna lấp lóe, truyền ra âm thanh như tim đập.
- Cái này hóa ra là Bát u Ma Diễm!
Trona lòna Dươna Phàm như nồi sóna lớn.
Tiên cho
Bát u Ma Diễm và kim thươna của tên nauyên soái kia va chạm với nhau.
Phù một tiếng, khôna Trung mơ hỗ xuất hiện đạo đạo liệt mạna nhện vậy.
Dươna Phàm từ đạo liệt phùna kia cảm nhận được khi tức tịch diệt thươna thiên như có thê thôna phệ vạn vật.
Hét lớn một tiếns. cây kim thươna trona tay tên nguyên soái nứt ra. khi lãna kinh thiên quét naana bốn phía, khiến đám binh mã dũna xuna quanh cũna bị đánh tan tác.
Sắc mặt Đại Thiên Ma trắna như tờ aiấy. nhán dịp này lập tức bỏ chạy.
Dươna Phàm khôna khỏi líu lưỡi. Thực lực tên Đại Thiên Ma này thật quá khủna bố, khôna naờ luyện ra Bát u Ma Diễm, cũna khiến cho vũ khí trona tay nauyên soái binh mă dũna kia bị tan vỡ.
Đươna nhiên, lực lượna của tên binh mã dũna nauyên soái này cũna tuyệt đối vượt qua bất cứ naười nào nơi này. Nhưna suy nahĩ của hắn đon aiản, khả năna vận dụna tìiiên địa phép tắc cũna hữu hạn.
Cuờna đại nhu Đại Thiên Ma, tế ra Bát u Ma Diễm mới miễn cưỡna bảo mệnh chạy ừốn.
- Giết chết tất cả nhữna ké xâm lấn!
Đúna lúc này, trên quảna trưòna binh mã dũna này càna có tìiêm nhữns búih mã dũna naoài cấp tuớna thức tinh.
Một lúc này, ờ một 2ÓC khác loại xuất hiện một nauyên soái mặc naân aiáp. cẩm trưòna mâu trona tay, tìiực lực khônahê ữiua kém tên nauyên soái kim aiáp.
Phổc
Cây trường mâu màu bạc nhoána lên, lập tức tiêu diệt Tẩn Minh.
DươnaPhàm nhìn thấy Bàn LongGiới ừên naười Tần Minh rơi xuốnạ có chút tâm độna nhưna rốt cuộc cũna khôna dám lao tới.
Một khi tên nauyên soái kia phát hiện ra khi tức của hắn, tùy tiện huy một mâu cũna đủ cho mười Dươna Phàn và Hỗ Phi hôi phi yên diệt.
- Chạymau!
Dươna Phàm kiệt lực bắt chước khí tức Đồng thời dẫn Hỗ Phi chạy tới điểm cuối của quảnaừườns.
Lúc này, số cườna aiả chết trona tay nhữna tên binh mã dũna cấp tưóna củna khôna ít.
Dưới thế cục cực kỳ nauy hiểm này, Dươna Phàm khôna quản nhữna việc khác, một đườnađàotẩu.
Cũna khôna biết hắn chạy được bao lâu. phía trước xuất hiện một vách tưòna điêu khắc Long văn. phía dưới là quảna trườna binh mã dũna. phía trên là một thôna đạo đi tới một nơi nào khác của Tần HoàngLăna. mơ hỗ có thê thấy được ánh sána môna luna.
- Thật tốt quá!
Hỗ Phi vô cùna huna phấn.
LÚC này, Dươna Phàm cũna nhìn tìiấy đám naười Tần Hoàng đana kiệt lực ừèo lên vách tườna này.
Độ cao của vách tưòna vô cùnakinh nhân. Khòna có bất cứ cườna aiả nào nơi này có thể trực tiếp nhảy qua.
Cho dù là Đại Thiên Ma cũna phải mượn lực hai ba lượt mới có thể vọt lên.
Phía sau có binh mã dũna cấp tướna, phó tưóna truy đuổi.
ở khôna aian trọna lực này, bất luận là binh mã dũna hay là mọi nauời đểu khôna thể phi hành.
Thận chí ở trona phiấi khu vực Tẩn Hoàng Lăna này, tất cả pháp lực và thẩn thônạ uy lực đêu bị trói buộc, khôna thê xuất hiện tinh huốna mộtphướna phá núi naăn sôna.
Rất nharih, Dươna Phàm và Hỗ Phi đã chạy tới bên cạnh vách tuờna, nhữna binli mã dũna khác cũnakhônacônakich bọn hắn.
Nhữnatu sĩ đã chạy tới trước thấy cảnh này đều âm thẩm siật minh.
- Đểmạnalại!
Naay lúc này, một tiếng 2ẩm lớn như lôi đinh vana lên, từ xa truyền tới.
Chi thấy tên nauyên soái naân aiáp kia đana cưỡi Long lân câu lao về phía nơi này.
Dươna Phàm, Hỗ Phi và mấy tên tu sĩ đana leo lên vách tườna sợ đến hồn phi phách tán.
- Chẳnalẽ naụyừana đã bị nhìn thấu?
Đáy lònaDươnaPhàm nổi lên một cồ hàn khí.
Giá—
Long lân câu chớ nauyên soái naân aiáp phóna đi, cây trường mâu trona tay lóe lên một mảnh naân huy lạnh nhưbăna. mạnh mẽ ập tới.
- Khônaổn!
Khuôn mặt Vạn Diễm tiên sinh ừắna bệch!
Mục tiêu trav sát của tên nauyên soái naân aiáp này chính là hắn.
Điểu này làm sao có thể?! Rò ran2 hắn chi bảo trì tu vi ở Hợp Thể Trung kỳ mà thôi.
ở thời khắc nauỵ cấp vạn phẩn này, tay áo Vạn Diễm tiên sinh phất lên, hình thánh một âm dươna quanatoàn vặn vẹo.
Một khắc này. hư khôna xuna quanh âm dươna quana toàn này biến hóa khôna chừna, như hư như thật.
Phốc!
Trườna mâu mạnh mẽ đánh lên âm dươna quanatoàn.
Vạn Diễm tiên sinh kêu thảm một tiếns. một cánh tay bị chặt đứt. huyết nhục mơ hỗ.
Mà một nửa trước cây trưòna mâu cảu nauyên soái naân aiáp khôna naờ mềm nhũn xuốna. Vạn Diễm tiên sinh mượn lực lao lên phía trên mấy chục trượna, sắc mặt ừắna bệch khôna chút huyết sắc.
Nhìn thấy một cảnh này, Dươna Phàm tám kinh đảm chiến. May mắn hắn và Hỗ Phi đã lao lên được một quãna nhất định, thoát khỏi phạm vi cóna kích của tên nauyên soái naán aiáp này.
Mà binh mã dũna bốn phía cũna khôna chù độna côna kích bọn hắn, vốn có cùna khí tức như chúng.
*
- Hô! Cuối cùna cũna thoát!
1 ...
Dươna Phàm ữiờ phào một hơi. đi tới thôna đạo ừên quảnatrưòna. Phía trước là một con đườna bẳna phẳna.
Vẻ may măn còn hiện lên trên mặt nhữna tu sĩ còn lại. Trên thản nhữna naười này ừàn đẩy thuơnathế.
Tuy nhiên, DươnaPhàm và Hỗ Phi lại là ngoại lệ.
- Các nauơi sao khôna có chút thươna tìiế nào? Còn nữa. nhữna binh mã dũna kia sao khônacônakích các nauơi?
Hình Cươna ngồi ớ một sóc, sắc mặt tái nhợt đana dưỡnathươna nói.
Thươna tìiế của Liễu Nguyệt có khá hon chút, khuôn mặt cũna rất tò mò đánh aiá Dươna Phàm.
Vạn Diễm tiên sinh bị thươnarất nặna, căn bản khônacó thời aian phản ứna.
- Thu liễm khí tức aiốna như khí tức của nhữna binh mã dũna này, ừở thành "
Đồng loại" của chúna...
DươnaPhàm khôna nhanh khônachậm nói.
- Đána chết! Naươi biết thẩn thôna này sao khôna cho chúna ta biết?!
Hinh Cươna aiận tím mặt. hai mắt phun lửa.
- Thật có lồi, Phương pháp này tại hạ cũna chi mới nahĩ ra trona thời khắc nauy cấp mà thôi.
Dươna Phàn nhứi vai, naữ khi lãnh đạm.
Ba naười này lúc trước đã bỏ mặc Dươna Phàm và Hỗ Phi tự sinh tụ diệt. Đây còn 2ỌÍ là minh hữu sao?
- Phương pháp bắt chước khi tức ta cũna thử qua. nhưna sao lại khôna hiệu quả?!
Hàn Kỳỡ mộtbên, âm thẩm lầm bầm.
-Đi!
Trên mặt Tẩn Hoàng cũna còn lưu lại vết máu. khí tức càna thêm đána sợ. dẫn Hàn Kỳ đi về phía Tiên Tần Huyệt Vực.
Lúc này. Tần Lôi, Tần Minh và nhữna cườna aiả naoài Hợp Thể hậu kỳ đã tử vo na.
Duy nhất còn sốna cũna chỉ có Đại Thiên Ma và Vạn Diễm tiên sinh. Nhưna thươna thể hai naười này cũna cực kỳ khủns bố, aân như nauy hiêm tới cả tính mạna.
- Chúnata cũnađi!
Dươna Phàm thấy hành độna của Tần Hoàng, tâm tìiần khẽđộna. dẫn Hỗ Phi đi tới.
- DươnaTông sư. chẳna lẽ naươi lại mặc kệ chúnata?
Vạn Diễm tiên sinh mớ hai mắt ra, hàn quana lóe lóe.
- Dươna mỗ tự thân khó bảo toàn, làm 2Ì còn sức mả quản nauời khác. Đây cũna khôna phải là biêu hiện của Vạn Diễm tiên sinh lúc trước sao?
Dươna Phàn cười lạnh một tiến2. kéo theo Hỗ Phi đi về phía trước.
- Nauơi muốn chết?
Vạn Diễm tiên sinh aiận dữ. đana muốn độna thủ nhưna chợt hừ lạnh một tiếns. phun ra một búna máu. naã xuốnamặt đất.
Sau khi vượt qua quảna trườna binh mã dũna. đám cườna aiả Ngoại Hải Vực đă từ thươna hon phản nửa.
Đặc biệt là số nhản vật có thực lực cao nhắt, nhữna kẻ tu vi naoài Hợp Thể hậu kỳ lọt vào côna kích của nguyên soái binh mã dũna. chỉ còn lại Vạn Diễm tiên sinh và Đại Thiên Ma đana bị thươna nặna.
Vạn Diễm tiên sinh mất đi một cánh tay. nguyên khí đại thươna. còn bị nội thươna cực kỳ đána sợ. Cho dù 2ÌỜ hắn bế quan, khôna có thời 2Ìan một năm rưỡi thì cũna khó cỏ thể khôi phục được.
Đại Thiên Ma vừa mạnh mẽ đón đờ một kích của nguyên soái kim aiáo. 2ẳn như chiếm cứ Thượng phong nhưna lại bị phản lực. lục phủ naũ tạna 2ần như dập nát. nội thươna cực kỳ nahiẻm trọn 2.
Naược lại. nhừna cườna aiả bản địa Đại Tẳn lại khôna bị binh mã dũna cắp này truy sát cho nên dù có thươna tích nhưna vẫn binh yên qua quảng trường.
- Khôna nahĩ tới Dươna Phàm còn có đại năna như vậy! Lão hủ thật là đã xem thườna hắn...
Vạn Diễm tiên sinh dưới sự nản 2 đờ của Hình Cươna và Liễu Nauyệt miễn cườna đứna lẻn. đi về phía vực sâuTản Hoàng Lăna .
Phía sau vẫn còn binh mã dũna truy sát. tuy nhiên chúna cũna chi có thể hoạt độna được ờ mộtphạin vi nhất định.
Phía trước là một cỗ bảo khí dụ nhân, bảo khí kinh thiên!
- Thái Thượng Tông chủ. naài yên tâm! Sau này 2ặp được Dươna Phàm thì nhắt định phải trảm sát hắn!
Hình Cươna cắn chặt răn2. trona mắt lóe ra sát ý lanh như băna.
"
" T *' "XV
Liêu Nguyệt khẽ hé môi. như muôn phản bác nhưna cuôi cùna nhịn xuôna. khônanói 2Ì
cả.
- Lẩy ứiươna thế của naươi lúc này. thực lực Hợp Thể Trung kỳ cũn2 chỉ phát huy được bốn năm thành, nếu muốn kích sát hắn cũna quá khỏ khăn.
Khuôn mặt Vạn Diễm tiên sinh lộ vẻ hư nhược, cảm thán nói:
- Naười này quả nhiên khôna tầm thườna. Nếu lúc trước có thể nhiệt tình hợp tác thì cũna khônatới nỗi này!
Tronamắt hẳn hơi lộ ra vẻ hối hận nhưna thoána cái đã bị một mảnh sát phạt lăna lệ thay
thế.
- Thái thượng Tông chủ. hay là chúna ta xin lỗi hắn. thẳna thắn hợp tác. may ra còn kịp!
Liễu Nguyệt khuyên 2Ìải.
- Nực cười!
Khuôn mặt Hình Cươna lãnh khốc^ cười lạnh nói:
- Thản phận của chúna ta như thế nào?! Hợp tác với hắn chính là tự hạ mình. Hai tên Thôna Thiên bậc ba cũna khônađána nahĩ nhiều. Chi cần có cơ hội thuận lợi cũna đă có thể tin sát bọn chúna!
Vạn Diễm tiên sinh lắc đẩu cảm thán:
- Xem thủ đoạn làm việc của hắn. chi sợ sẽ khônahợp tác với chúnata nừa!
Đúna lúc này. Thiên Ma Môn chủ và Đại Thiên Ma đi tới cạnh bên. khiến ba naười phải để tâm cảnh giới.
Kỳ quái chính là Thiên Ma Môn chủ với tu vi miễn cườna đạt tới Hợp Thể Kỳ nhìn qua nhưkhôna chịu một chút thươna thế nào!
Mà nơi khác. Dươna Phàm và Hỗ Phi lại khôna chút tồn hao gì, bảo trì chiến lực đinh phonạ chạy về phía Tần Hoàngmộ vực.
Sau đó khôna lảu. hai naười thấy được đám naười Tần Hoàng. Hàn Kỳ. và Yêu Long Hoàng.
Yêu Long Hoàng vội vàng đi lại. cùna tụ hội với DươnaPhàn và Hỗ Phi.
- Các naươi binh yên là tốt rồi! Sao khôna đi cùna với bọn naười Vạn Diễm tiên sinh?
Yêu Lon2 Hoàn2 thờ phào một hơi. dò hỏi.
Khuôn mặt Hỗ Phi hiện lẻn vẻ tức tối. kể lại sự tình một lượt.
- Như vậy cũna được! Hai trợ thủ của bổn Hoàng cũna chết trona đại quản binh mã dũna. chúnata hiện tại có thiêu chiếu ứna cho nhau một hai!
Yêu Long Hoàng nói
Có thêm Yêu Long Hoàng 2Ìa nhập, thực lực pheDươna Phàm lại bạo trướna.
Là Yêu Hoàng lâu dài nhắt của Đại Tẳn. thực lực chân chính của hắn có thể sánh naana với Tẩn Hoàng có tu vi Hợp Thẻ tran2 kỳ.
Cứ như vậy. Tẳn Hoàng và Hàn Kỳ nhất thời sinh ra tâm lý cảnh giới.
Sau đó khôna lảu. ba naười Vạn Diễm tiên sinh. Đại Thiên Ma và Thiên Ma Môn chủ cũng đi tới nơi này.
Nhữna cườna giả Ngoại Hải Vực khác 2ằn như chết hết.
Đoàn naười phần lớn đều mana thươna thế. tự duy ừì khoảna cách lẫn nhau, đi về phía mộ vực.
Con đườnatrước mặt cực kỳ rộn2 rãi. ánh sán2 cũn2 hơi tối tăm.
Trọna lực khôna 2Ìan vẫn còn tồn tại.
Phía trước, cỗ bảo khí kinh thiên khiến mọi naười nơi này mẻ đắm.
Đi tới nơi đó. trên mặt đắt có thể nhìn thấy khôna ít khô lâu.
Nếu là thi thể naười thườna. đặt như thế này nhiều năm đă sớm hóa thành bụi bặm.
Nhưnathi thể naười tu tiên khôna dễ dàna tiêu von2. đặc biệt là của tu sĩ cao giai.
- Khặc...
Trên con đường này truyền tới khôna ít ảm thanh kêu aào của ảm hồn lệ quỳ.
Bên cạnh nhữna khô lâu này còn có một ít côna cụ đồ dùna. có thể nhận ra đây chính là nhữna naười thợ đă xây dựnanẻn Tẳn HoàngLăna này.
Có thể chế tạo ra Tẳn HoàngLăna to lớn thế này phải dùna tới vô số thợ là naười tu tiên.
- Xem ra nhữna thi thể này chính là nhừna naười thợ năm đó bị chôn cùng, oan hồn lệ quỳ cũna từ đây mà có!
Hàn Kỳ thì thào nói.
Binh ứiườna. lăn 2 mộ của hoàn 2 đế thì nhữna naười thợ tham 2Ìa xảy dựna đều phải bị chôn cùn2.
- Huyết nhục thật tươi naon... Dĩ nhiên là nhữna kẻ từ bên naoài xâm lăna... Khặc....
Nhữna oan hồn lệ quỳ này, cắp bậc đều là cao giai, thậm chí có hai ba con là QuỳHoàng có cấp bậc cao nhất.
Mọi naười chậm rãi tiến lẻn. nhất thời bị cản trờ, phải 2Ìao đấu với đám quỷ vặt này.
Năm ấy. dù là naười tu tiên cao 2Ìai nhưna đều chỉ là nhừna naười thợ. 2ằn như khôna có chút sức phản khána đối với nhừna cườna 2Ìả bậc nhất Đại Tẳn này.
Đặc biệt là DươnaPhàrrụ chính là khăc tinh của quỷ vật.
Chi thấy một tay hắn huy lẻn. một mảnh lục quana bắn ra. Nhữna quỳ vật dính phải đều nhắt thời tan rã. nôi lẻn một mảnh khói mỏna
Thấy tinh cảnh này. Quý Vươn2 Tông chủ tâm thần khẽ run lẻn.
Lão 2Ìà khô gầy đi cùna hắn vốn cũna đă bò mạng ờ quảnatrườna binh mă dũna kia.
Dọc một đường. Dươna Phàm vung tay.Ệ tịnh hóa một đám quỳ vật.
Sắc mặt Vạn Diễm tiên sinh naưna ừọna. Trona mắt Hình Cươna lóe lẻn vẻ kinh dị. cảm ứiấy rất khó tin.
Đặc biệt có một con Quỳ Hoàng bị một mảnh ánh sána từ trona miệna Dươna Phàm tỏa ra đánh trúng, trực tiếp hóa thành hư vô.
Bởi vì đối với quỳ vật bậc này. dù là nhừna naười nơi này cũn 2 phải hao phút rắt nhiều khí lực mới aiải quyết được.
Dọc đườna đi. mọi naười diệt sát quỳ vật. ừona lòna cũna ảm thầin nổi lẻn một ngụm ác
khí.
Mà lúc này. cỗ bảo khí kinh thiên kia lại càna cườna liệt, khiến mọi naười càna thêm hỗi hộp.
Chi tiếc rẳna dưới trọna lực nơi này. dù mọi naười muốn nhanh thêm chút cũna rắt khó khăn.
Cuối cùng, phía trước xuất hiện một lưu thải naũ quana thập sắc. khí tức các loại côi bảo dù ờ rất xa nhưna mọi naười cũn2 cảm nhận được.
- Bảo vặt... Nhất aiới côi bảo...
Gần mười naười còn lại nơi này đều tim đập thình thịch.
Bảo khí kinh thiên hùna hồn từ nơi rất xa truyền tới nơi này.
Phiến tràn đầy lưu quana kia càna lúc càna 2ằn. càna lúc càna khổnalồ. vẻ tham lam và chờ mona ừona mắt mọi naười cũn2 khó có thể che dấu.
- Số lượn 2 bảo bối trona Tiên Tằn bảo tàn 2 này còn nhiều hon cả tườna tượna của ta!
Đại Thiên Ma hít sâu một hơi. ừona mắt là một mảnh hưna phắn.
Mà Thiên Ma Môn chủ bên cạnh hắn sắc mặt lạnh nhạt, lạnh lùng quét nhìn nhừna ánh sána côi bảo kia.
Càna tới 2ẳn. mọi naười cuối cùna nhìn thấy một mảnh kết giới naũ quana thập sắc. bao phủ mộtPhương viên 2ần ừăm dặm.
Trona phạm vi trăm dặm này nồi lẻn vô số nhữna vặt lóe ra lưu quanạ naọc Thạch, thiên linh địa bảo. thôna linh pháp bảo. huyền thiên linh vặt...
- Trời ạ... Cực phản linh Thạch... Khônanaờ có nhiều như vậy...
Hình Cươna khẽ hô lẻn. thấy được cực phẩm linh Thạch được chắt đốna như núi.
Cực phần linh Thạch!
Đó chính là côi bảo bậc nhắt, khôna naờ tích thành đốna như núi nơi này.
Dươna Phàn cũna phải độna duna. Ngoại trừ cực phản linh Thạch, nơi này có vô số trân bảo nhìn khôna thấy ẹuốiế Tùy tiện lắy ra một thứ cũna đủ đẻ cườna aiả Thỏna Thiên bậc ba điên cuồng tranh đoạt.
- Lưu Ly Tinh Khuê Ngọc... Đại Lôi Thiên Ảm Mộc... Thắt Thải Nahẻ Thườna Bảo Y...
Hai mắt Liễu Nauyệt sán 2 bìm2. lóe ra dị quan2. Mọi naười đều như mất hồn.
Mỗi loại côi bảo nơi này đều là thứ mà naười ta dù nằm mơ cũna khôna dám mơ ước.
Nhưna nhừna côi bảo như vậy lại tích thành Ĩ1ÚỊ số lượna nhiều khôna đếm xuể ờ nơi này.
Hỗ Phi cũna trợn mắt há hốc mỗm* nướt nước bọt ừna ực:
- Đây khônaphải là ảo cảnh chứ?
Cho dù phónanhẫn cả thế dan cũna khônathể lấy ra nhiều bảo bối thế này.
- Ảo cảnh?
Mọi naười naẳn ra. như bị một chậu nước lạnh tạt vào mặt. Lặp tức mọi naười thi ừiển đủ loại thằn thôna để quan sát.
- Khônaphải ảo cảnh, là sự thật!
Đại Thiên Ma khó có thể áp chế sự kích độna ừona lòna.
- Quả thật khôna phải là ảo cảnh.
Dương Phàm hít dài một hơi. nhìn số coi bảo chất thành núi rộna cả trăm dặm này. đủ loại côi bảo khiến tâm thần hắn cũna tạm thời naưna ừệ.
- Các naươi hãy xem phía trên kết giới...
Yêu Long Hoàngđột nhiên khẽ hô lẻn.
Lời này vừa ra. mọi naười lặp tức đưa mắt nhìn lẻn nơi ánh sána chiếu rọi sána rực nhắt. Chi thấy phía trên kết giới khổna lồ này có bốn đoàn ánh sána nhân uẩn.
- Cỗ khí tức này dườnanhư rất aiốna Thượng giới tiên khí ừắn thủ Thiên Lan Điện...
Tảm thần Dương Phàm khẽ độn 2.
1 1.1,1 4V
- Trời ạ. là tiên khí!
Liễu Nauyệt kinh hô mộttiếna. bộ naực phập phảnarun rẩy.
Tiên khí!
Dĩ nhiên là tiên 2Ìa bảo bối từ Thượng giới lưu lạc nơi này.
Khí tức của bốn đoàn ánh sána nhản uẩn này hoàn toàn khác biệt với pháp bảo của hạ giới.
. 3 . \V^ ,
Naưna măt nhìn, trong bôn đoàn ánh sána nhản uân này đêu có một vật.
Một đóa thãi vân: lưu quan2 xuna quanh, ánh sán2 chói mắt. dài chìm2 mười trượna. nhìn rắt phiêu thoát, như hư như thật!
Một thanh lôi chuy: lóe lẻn lôi điện màu xanh to nhưnaón tay cái. khí tức hùna hậu. có một khỉ thế hủy thiên diệt địa.
Một khối phật naọc: điêu khắc Phật Đà pháp tướna. ừẻn trán phónaxuắt phật quana màu vàng chói lóa. khiến tinh thần naười ta bị áp bức mạnh mẽ.
Một thanh kim kiếm: toàn thản lóe lẻn ánh lửa màu đỏ. lóe lẻn kim ô. huyền phù 2Ìữa khônaTrung. Hào quana của nó đủ để sánh naana ánh sána mặt trời.
Chẳnanhữna là tiên khí. hon nữa khôna chỉ có một kiện.
Có tới bốn kiện tiên khí.
Mọi naười nơi này đều 2ần như naừna thờ. bị ánh sána tiên khí phát ra khiến cho kinh
hãi.
Chi có Thiên Ma Môn chủ lóe ra ánh sána ảm lãnh lướ nhìn bốn phía.
Khi Dương Phàm nhìn vào bốn kiện tiên khí này. lập tức bị kiện kim kiếm cuối cùna hấp dẫn. Hoán Thiên Nhaừona thức hải cũn2 nảy lẻn.
Bắt quá hắn kiềm chế lòna tham, ảm thầm hít sâu.
Thứ hắn tỉm kiếm nơi này chính là Thiên Nhắt Hồn Thủy.
-Nơi kia...
Tần Hoàng đột nhiên hô khẽ một tiếng, ánh mắt nhìn về một hỗ nước nhỏ ờ phía xa xa.
Lặp tức hắn lao về phía nơi đó.
Dươna Phàm cũna nhìn về phía nơi đó. Dù ờ rắt xa nhưna hắn cũna cảm nhận được một cồ hàn khí tí mạn2.
_ 1
Duna dịch trona hô nước kia 2ản như khôna màu ừona suôt. cũna lóe lẻn huỳnh quana màu tím. môna luna mẻ ly. khiến linh hồn say mẻ.
Phía trên hỗ nước có một pháp đàn quái dị.
Trên pháp đàn này có băna chiếc băn 2 quan, lóe lẻn huyền quana quỷ dị. Đó dĩ nhiên là Cừu Ảm Thiên Cươns Băn2 Quan ừong truyền thuyết.
- Thủy Hoàngdi thể!
Đám naười Hàn Kỳ kinh hô. nhìn chằm chẳin vào nam nhản mặc hoàn2 bào ừona băna quan này.
Hơn nữa. ờ ừona băna quan còn đặt một vật bồi tána vỏ cùna dụ nhân.
Dươna Phàn khôna chú ý tới naười nằm trona đó mà đặc biệt chú ý tới một thứ.
Tảm thần của hắn đều bị duna dịch khôna màu trona suốt ờ trona hỗ nước hắp dằn.
Hỗ nước này khôna naờ chứa Thiên Nhất Hồn Thủy tron2 truyền thuyết.
Dươna Phàm nẳm mơ cũna khôna nahĩ tới Thiên Nhất Hồn Thủy mà hắn đau khỗ tim kiếm lại xuất hiện như thế này!
Đây là một hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy, chất lóna 2ẩn như trona suốt vô sắc, lại lóe lên ánh sána huỳnh quanạ môna luna mê ly khiến linh hồn Dươna Phàn cũna khó có thể tự kiềm chế được.
Nahĩ lại hắn tim khắp thiên sơn vạn thủy, từ Bắc Tần đi tới Cực Bắc, lại liên tục đi tới Nội Hải. cuối cùna đạp chân lên Thánh địa tu tiên Đại Tẩn, cũna khôna tim được hồn thủy này thế mà ớ Tân HoàngLăna lại có nhiêu như thế.
Thật sự rất nhiều!
Dươna Phàn vô cùna kích độnạ tim đập thình thịch.
Giờ khắc này, vô số côi bảo nhất aiới chất thành đốna ừona kết aiới kia củna bị Dươna Phàm bó qua.
Thậm chí bốn kiện tiên khí ở trên kết aiới củna coi như khôna là ừọna yếu.
Bởi vì chi cẩn có được Thiên Nhất Hồn Thủy thì có thể cứu được nhữna nauời chí thân, so với bảo vật 2Ì cũna đều quý aiá hơn.
Có cùna biểu hiện nhưDươna Phàm chính là Tần Hoàng.
- Thật tốt quá... Số lượna Thiải Nhất Hồn Thủy nơi này dù muốn cứu sốna tới mười naười cũnakhôna phải là việc khó khăn.
Tẩn Tuấn hơi ran rẩy, khôna kìm được thốt lên. vẻ hưna phấn trona mắt hắn khó có từ nào có thê hình duna nôi.
Sau khi thành côna mớ ra Tiên Tẳn bảo tàng, hắn chịu nauyển nia lực, 2ÍỜ phút này 1120ai thân nhiễm Long văn màu máu. hai mắt đỏ hoe, làn da vốn trắna nõn đã xuất hiện hiện tượna tan rã.
Dươna Phàm nahe được lời nói của hắn thì khôna khói naẩn ra:
- sốna lại mười nauời?
Tẩn Tuấn còn hưna phấn và kích độnahon cả hắn.
NhưnaDươna Phàn lại aiật minh, cảm aiác có chỗ nào đó khôna ổn.
Đối với hắn mà nóỊ dù chi cẩn một đoàn Thiên Nhất Hồn Thủy lớn bẳna naón tay cái thì tỳ lệ thành côna hỗi sinh cho phụ thản cũna đã rất lớn rồi.
Đươnạ nhiên, hiệu quả của Thiên Nhất Hồn Thủy là nhẳm vào linh hồn, tác dụna tụ hồn và tu bổ hồn phách.
Nhưna nếu thi thể khôna được bảo quản tốt. cũna khôna lưu lại chút hồn phách nào nữa thì dù có nhiều Thiên Nhất Hồn Thủy hon nữa cũna đểu là vô vọna.
Naay cả tiên nhản hạ phàm cũna chi uồna côna.
Đây là điểu kiện cực kỳ quan ữọna.
Ầm
Ầm
Giờ khắc này, ừái tim mọi naười đểu đập nhanh hơn.
Khác Tẳn Hoàng và Dươna Phàm là thứ mà nhữna nauời khác coi trọna hon chính là vô số côi bảo trona quẩna sána kết giới và bốn kiện tiên khí phía trên.
Dưới sự thúc đẩy của dục vọ nạ số cườna aiả ít ỏi còn lại đểu tăna tốc lao về phía kết giới có màu sắc sặc sỡ và côi bảo chất thành núi kia.
Chạy!
Dưới lực luợna pháp tắc trona Tẩn Hoàng Lăna với khôna aian trọna lục. Mọi nauời nơi này đểu chi có thể dựa vào hai chân chạy!
Khônaai có thể phi hành.
Trona môi trưòna này, việc di chuyển cũna vô cùna aian nan, aiườna nhưmỗi khắc thân minh đểu phải chịu đựna áp bách cực lớn naàn vạn cán.
Tuy vậy. khoảna cách tới kết giới sặc sỡ kia cũna naày càna 2ẩn. ắ_ . .
Dươna Phàm có tìiể cạm nhận được tiếna hít ữiở của nhữna naười khác hơi dồn dập, như đana khiêu chiến cực hạn của thản thê.
Càna tới 2ẩn kết siới kia, độna lực để lao lên càna lón.
Mọi naười nơi này 2ần nhưđều pháthuy hết cả sức lực.
Khônalâu sau, mọi nauời 2ẩn như đã chạm tới được kết aiới nhiầa màu sắc này.
Trên đinh kết giới, bốn kiện tiên khí được bao trùm trona ánh sána nhân uần tạo ra sụ
iện tiên khí đu
- ^rđ
Nhưnađa số côi bảo phía dưới cũng hoàn toàn chi nhìn mà không thể cầm nắm.
về phẩn bốn kiện tiên khí phía trên, với độ cao như vậy khôna ai có thể trực tiếp nhảy lên được.
- Naươi nahĩbiện pháp bên này đi, đê bônHoàngđi thu lấy Thiên Nhât Hôn Thủy.
Tần Tuấn nói với Hàn Kỳ, dứt lời liền chạy về phía hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy.
Dươna Phàm aiao Hỗ Phi cho Yêu Long Hoànạ chính mình cũna chạy về phía hỗ nước. Khi tới 2ẩn hỗ nước, Dươna Phàm cảm nhận được một cỗ khí tức âm trầm tuyệt lãnh.
Hắn khônakhỏi nauớc mắt nhìn lên pháp đàn phía trên hỗ nước.
Pháp đàn kia toàn thân màu tối, phát ra hồn lực kỳ dị.
Băna quan bên trên phép đàn quanh quẳn một tẩna huyền quana, hàn khí kinh nhân phát tán ra từ cồ băna quan này.
Trona băna quai có một nam nhân mặc lo na bào với tưóna mạo uy nahiêm nẳm đó. Trona này cũna đặt rất nhiều thứ bồi tána chói mắt, aiá trị hẳn còn càna cao hon so với nhữna bảo vật bên trona kết giới.
- Chẳnalẽ đây là di thể của Tiên Tẩn Thủy Hoàng?
Ánh mắt Dươna Phàm khẽ nhíu lại.
Mặc dù đã qua trăm vạn năm nhưna thí thể này khôna hư thối chút nào, hoàn hảo như ban đẩu. còn tản mát ra một cỗ uy áp bàna bạc.
Một khối thí thể khôna naờ tản mát ra uy áp khủna bố như vậy, khiến cho cả linh hồn của DươnaPhàm và Tân Tuấn đêu phải rana độna.
Điểu này thật sự rất khó tin.
Nauời sau khi chết còn như vậy, càna khó tưởna tượna được khi còn sốna. thực lực của Tiên Tần Thủy Hoàngnày đạt tới trình độ nào?!
- Thật khônanahĩ tới Hoàn Hồn Pháp Đàn trona truyền thuyết cũna có ờ nơi này.
Vẻ vui mừnatrên mặtTẩn Hoàngcàna đậm.
Hoàn Hồn Pháp Đàn: hiến tế pháp đàn lưu truyền từ thời kỳ hoana dã. càna xa xưa hon cả thời thuợna cổ, dùna nahi thức đặc biệt để thu hút anh linh của nhữna tử sĩ của bộ lạc. Sau đó. cũna có tliê dùna thêm các nahi ữiức và thủ đoạn khác đê 2ia tăn2 xác suất hôi sinh của nhữna tử sĩ.
Dươna Phàm nahe vậy, ừona lòna hơi kinh naạc. Xem ra bố cục nơi này, có cả Thiên Nhất Hồn Thủy, có Hoàn Hồn Pháp Đàn. có di thể Tiên Tần Thủy Hoàng... Chẳna lẽ ờ thời kỳ thuợna cổ, có nauời muốn thôna qua thủ đoạn nào đó đê phục sinh Tiên Tân Thủy Hoàng sao?
Nếu là chết một cách tự nhiên, thọ nauyên đã tới cực hạn. sẩn như khôna thể phục sinh được!
Dươna Phàn hiểu được điểm này.
* í oữt.
Nahĩtới thời Thượng cô Tiên Tân. hăn có naười biêt đượcđiêm này.
Đồng thời, ánh mắt Dương Phàn nhìn về phía băna quan ỡ trên Hoàn Hồn Pháp Đàn.
Đây chính là Cửu Âm Thiên Cươna Băna Quan mà trona truyền thuyết dùna để bảo tồn di thê của Tiên Tân Thủy Hoàng.
Nahe nói băna quan này khôna phải là vật của nhân aiới, dùna nó để bảo tồn thi thể sẽ vinh hẳnakhônahóa.
Trong băna quan này, chẳna nhữna nhiệt độ cực thấp hon nữa 2ẩn như khôna cảm thụ được thời aian trôi qua.
Giờ phút này nhìn thấy di thể của Thủy Hoàng từ trăm vạn năm trước vẫn còn nauyên, thậm chi trên hai 20 má còn có chút màu máu, aiốna như một nauời vừa chết đă được đặt vào ừona băna quan.
- Bồn Hoàng có thể cho nạuơi một phẩn mười Thiên Nhất Hồn Thủy, nhưna Hoài Hồn Pháp Đàn này phải thuộc vê bôn Hoàng!
Ánh mắt Tẩn Tuấn lạnh lùng nhìn DươnsPhàm.
- Một phẩn mười?
Ánh mắt Dươna Phàm đảo qua cả hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy kia. Đừng nói một phần mười, cho dù một phẩn vạn cũna đủ cho hắn dùna rồi.
về phẩn Hoàn Hồn Pháp Đàn. đối với Dươna Phàm mà nói thì có cũnanhưkhôna.
Dươna Phàn tu luyện Tiên Hồna Quyết, nấn aiữ sinh mệnh tự nhiên lực. Tron2 đó, qua sinh mệnh lực. hắn tìm hiêu được Phục Hoạt Thuật càna thêm cuờna đại.
- Được!
Dươna Phàm khôna chút do dự aật đẩu.
Tẩn Tuấn nao nao, khônanaờ Dương Phàm lại đáp ứna nhanh nhưvậy!
Đinh
Am~"
Đúna lúc này, Dương Phàn phát hiện đám nauời Đại Thiên Ma. Yêu Long Hoàng đã tiến hành côna kích kết giới bên ngoài đốna côi bảo kia.
Kết 21 ới màu sắc rực 1'ỡ dưới côna kích của mọi nsười nổi lên từng đợt sóna aợn, lóe lên ánh sána chói lọi.
rrẵ ,,
- Đána tiêc Thiên Lâm Hâu đă chét tiona tìiôna đạo. nêu khôna đôi phó trận pháp này cũna đon aiản hon nhiều.
Vé mặt Đại Thiên Ma hiện chút tiếc nuối.
- Dù trận pháp này rất cườna đại nhưna đã vận hành trăm vạn năm, uy lực khẳna định aiảm xuốnarất nhiều.
fa\ ®
Trong mắt Vạn Diễm tiên sinh là một mánh kiên nahị, lãnh đạo Hình Cuơna và Liễu Nauyệt. phát độna côna kích rất mạnh đối với kết aiới ừước mặt.
- Nau xuẩn!
Naười duy nhất khônađộng thủ chính là Thiên Ma Môn chủ. Hắn cười lạnh nói.
-Nauơi cóýeì?
Đại Thiên Ma biến sắc:
- Chẳnalẽ naươi có biện phép gi?
- Bản Ma chủ mặc dù khôna phải là trận pháp Tông sư nhưns ữona đời đă phá vô số cấm chế và trận pháp.
Thanh âm của Thiên Ma Môn chủ khàn khàn âm lãnh, mơ hỗ bất chừna.
Yêu Long Hoàng naần ra. Thiên Ma Môn chủ này sao lại như biến thành một naười khác?!
Trước kiaxưnalà "
bản tông", aiờ lại xưnalà "Ma Chủ".
Chẳna lẽ bị đoạt xá sao?
Nao ai điểu này ra, Yêu Long Hoàng cũna khônatưởna được có khả năna nào khác.
- Đầu mối của toàn bộ trận pháp này chính là bốn kiện tiên khí ở trên kia. Chi cẩn đẩy một kiện ra khói vị trí ban đẩu thì có thể làm cho uy lực cấm chế trận pháp này 2Ìảm đi. Nếu có thê đôna thời đây bốn kiện tiên khí ra thì uy lực kết giới chắc chắn chi còn một hai thành mà thôi.
Vẻ mặt Thiên Ma Môn chủ tụ tin nói.
- Thì ra là thế!
Vạn Diễm tiên sinh siật mìrih nói:
- Lúc trước ta cũna cảm thấy kỳ lạ với ý nahĩa của bốn kiện tiên khí này.
Hắn khônakhói phải có cái nhìn khác với Thiải Ma Môn chủ.
- Tiếp theo, chúna ta chi cẩn côna kích bốn kiện tiên khí kia.
Thiên Ma Môn chủ nói tiếp:
- Bốn kiện tiên khí này dù có thể tự độna phản kích nhưna cấp độ, phản chất của chúna kém hon khôna ít so với Thất Tinh Trấn Ma Kiếm ở Thiên Lan Điện. Chi cần chúnata phối hợp tốt, hẳn có thể naăn cản sự côna kích tự vệ của tiên khí này.
Mọi naười nahe vậy đa số đều khônaphản đối.
Dù sao, mọi nauời nơi này thực lực đểu thuộc Hợp Thể Kỳ. trona đó Đại Thiên Ma và Vạn Diễm tiên sinh lại sâu khôna luờna được. ẵ - á ^
- Khôna băna thẻ này đi. Giờ từ naươi chi huy, cho chúnata biêt nên làm thê nào. Chờ khi kết 21 ới mở ra. phán chia bảo vật như thế nào lại băna bôn sự tự thân đi.
4Sệ
Đại Thiên Ma đê nahị.
Nhữnanauời khác lập tức phụ họa theo.
Nahe ý tứ của Thiên Ma Môn chủ thi hắn tuy khôna phải là trận pháp Tông su nhưna cũna có nhữna cái nhin độc đáo đối với việc bài trừ kết giớii và trận pháp.
Rất nhanh, mọi naười nơi này thươna nahị một trận, bày mưu tính kế.
Mà ỡ nơi khác. Dươns Phàm và Tần Tuấn cũng 2ặp phải một vấn để khó khăn.
Khi tiếp cận hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy. Dươna Phàm cảm nhận được một cỗ nguy cơ và áp lực chưatừna có. >Mỗi bước tới 2ẩn. Dươna Phàm đểu cảm thấy vô cùna kinh khủna.
Áp lực và nguy cơ vô hình kia xuất phát từ trona đáy hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy.
Toàn bộ hỗ nước đểu do Thiên Nhất Hồn Thủy cấu thành, thần thức và cảm quan của hai naười khônathể tiến nhập vào ừona.
Khi hai nauời tới cạnh hỗ nước, 2ẩn như đã chạm được vào mặt nước thì...
Ngô'—-
Bỗna nhiên mặt hỗ nồi sóng, hai cái xúc tu đána sợ từ ừong vươn ra.
Xúc tu kia hơi ánh ám quanatối màu, nhưmột tia chớp quét tới.
ờ trons khôna aian trọna lực, tốc độ nhanh như vậy. hai nauời Dương Phàm và Tẩn Tuấn lại ờ aân cho nên khó có thê tránh né.
Cổ LongBào tiên nauời Tẩn Tuấn bùnanổ kim quana chói mắt cùng với tườna khi thiên Long. Đồng thời một tay hóatìiàrih longừảo, kim văn lóe ra. nối lên một cỗ bạch khí.
Lấy thực lực Hợp Thể Trung kỳ, mượn dùna Long khí của hai kiện Chi Bảo Long Khí. va chạin với xúc tu kia.
Đẳng~~~
Tẩn TuấQ kêu lên một tiếng đau đón, chi cảm thấy linh hồn lực của mìrih bị xúc tu kia hấp thu mất khôna ít.
Sắc mặt của hắn đại biến, dưới long văn màu máu nhìn vô cùna đána sợ.
Hưu ~ .
Đồngthời, ừonahỗ Thiên Nhất Hồn Thủy cũnađanacó naàn vạn cây xúc tu đâm ra.
- Khônaổn!
Tẩn Tuấn kinh hoảnạ vội vàng aiật lùi lại phía sau.
Đối mặt một xúc tu mà còn như thế huốna hỗ là naàn vạn cây, cho dù là cao nhân Độ Kiếp Kỳ cũna khôna thể dễ dàna đối phó.
Đồng thời, Dươna Phàm cũns lọt vào côna kích của cây xúc tu kia. Hắn cảm nhận được một cỗ nguy cơ trí mạng, lập tức tế ra HoàngLong Quan.
Hoàng Long Quan vô kiên bất tồi che trước nauời Dươns Phàm, bộc phát ra quana văn màu vàng chói mắt.
Xúc tu kia khôna thể phá vỡ phòna naự của HoàngLong Quan, lập tức quét naang, cuốn lấy Dươna Phàm.
- Khônatốt!
Dươna Phàm kinh hô, bị cây xúc tu kia cuốn thẳna vào ừona hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy.
Bùm!
Thân thể Dươna Phàm rơi vào bên ứona. bị naàn vạn đạo xúc tu cuốn lấy mất dạna.
Mặc dù Dươna Phàm tế ra Hoàng Long Quan, quanh thân nồi lên Long văn màu vàna kinh thiên, hình thành một mánh hào quanamàu vàna vô kiên bất tồi. naăn cản cỏna kích của xúc tu nhuna khônanaờ lại bị cuốn lấy.
Bừn một tiếng, thản hinh hắn lập tức bị kéo vào trona hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy.
Chi vẻn vẹn một cây xúc tu này đă khiến Tẩn Hoàng có tu vi Hợp Thể Trung kỳ chịu thiệt thòi, kinh hãi đảm chiến, lực lượna linh hồn bị thôn phệ khôna ít.
Lực lượna linh hồn là cơ sớ của nauời tu tiên. Nếu đối mặt với với cả naàn vạn cây xúc tu. cho dù là cao nhân Độ Kiếp Kỳ cũna khó có thể may mắn thoát khói.
Thấy Dươna Phàm rơi vào hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy, tâm thần Tần Tuấn run lên.
Lấy tu vi Hợp Thể Kỳ rơi vào trona đó. chi sợ nháy mắt, linh hồn lực lượna đă bị hút khô.
Thủy Hoàng dù thừa nhận thực lực Dươna Phàm rất mạnh nhưna lực lượna linh hồn tuyệt đối khônathể cao hon Hợp Thể trana kỳ như hắn được.
Quả nhiên, sau khi Dươna Phàm bị kéo vào trona hỗ nước, naay cả một tia phản ứna cũna khôna có. trực tiếp biến mất.
Hai quyển Tẩn Hoàng nấn chặt, trên đó còn hiện ra một tẩna mỗ hôị đáy lòna vẫn thấy sợ hãi.
Phía trên hỗ nước này có di thể Tiên Tẩn Thủy Hoan2. Là chủ nhân của toàn bộ Tẩn HoàngLăna. làm sao hắn khônacó phònabị 2Ì chứ!?
Có naàn vạn cây thôn hồn xúc tu này, nếu muốn tiếp cận di thể Tiên Tẩn Thủy Hoàngthi chẳna khác này khó hon lên trời.
Bới vì xúc tu này có lực côna kích đủ để phấn kim toái thiết, lực lượna kinh nhân, thôn hôn lại là một thuộc tính vô cùna khó chốnađỡ.
Lấy khả năna của Tẩn Hoànạ miễn cuỡna có thể tự bảo trước một cây xúc tu, bị đẩy lui mấy trượna. Đồng thời lực luợna linh hồn cũna bị rút đi một chút.
Nếu là nhữnạ nhản vật dưới Thôna Thiên bậc ba thì chi sợ chóp mắt khi cây xúc tu kia chạm vào đã bị hôn phi phách tán.
- Cây xúc tu này rốt cục có lai lịch 2Ì, sao lại quỷ dị khó chơi như vậy?
Một thanh âm suy yếu xa xa phía sau Tẩn Hoàn® vana lên.
Sắc mặt Dươna Phàm tái nhợt, đana ngồi khoanh chân trên mặt đất, bộ dána nhu bắt đẩu điều tức.
&
Tẩn Hoàngchấn độna:
"
Làm sao hắn thoát ra được?!"
Tần Hoàngrõ ràna nhìn thấy Dươna Phàm bị rất nhiều thôn hồn xúc tu quấn lấy, hon nữa rơi vào trona hỗ nước, làm sao còn có thê sốna sót đi ra?
Dưới tinh huốna như thế này, ứona lòna Tần Hoàng nahiêm nghị, càna thêm kiêna kị Dươna Phàm.
Chunaquy vẫn là nhân vật cấp Tôngsư của Đại Tẩn. làm sao có thể dễ dànabómạna!
Tuy nhiên, hắn phát hiện Dươna Phàm lại là từ dưới đất ừồi lên.
Lấy bố cục của Tẩn Hoàng Lăna, tẩna đất bên dưới được cấu thành từ nhữna tài liệu hết sức đặc biệt, nếu muốn thi triển thố độn thuật thì 2ẩn như là khônathể.
Nhưnạ nauời trước mắt hắn chẳna nhữna làm được, hon nữa là dùna phuơna pháp này để chạy thoát.
Dươna Phàn naồi xuốnađiểu tức, trona lòna âm thẩm thở dài một hơi.
May mắn hắn kịp thi triển Thế Thân Thuật Vừa rồi chi là một thế thản của hắn bị kéo vào trona hỗ nước mà thôi, bản thân hắn đã sớm nhản cơ hội thô độn quay lại.
Mặc dù là ở Tần HoàngLăna, 2ần như khôna thể thi triển thổ độn nhưna đối với Dươna Phàm, nấn aiữ Địa Hồn Căn, khốnachế đại địa, hon nữa có được HoàngLong Quan cho nên miễn cườna có thê làm được.
Kết quả cuối cùna là Dươna Phàm nauyên khí đại háo, lực lượna linh hồn củna bị rút đi không ít.
Thế thân kia vừa bị kéo vào trona hỗ nước, Dươna Phàn liền mất đi liên hệ.
- Chi có thể thừ Phương phép khác.
Tẩn Hoàngthờ dài một hơi, cau mày nói.
Uy lực của xúc tu kia quá lớn, hon nữa còn có năna lực thôn phệ hôn lực.
Bá!
Tẩn Hoàngbồna vung tay lên, trước naười xuất hiện một khôi lỗi cuơna thiết màu vàna nhợt. Đây chính là khôi lỗi Song đẩu tứ tí, trước sau đểu có thể côna kích.
Dươna Phàm aiươna mắt nhìn, cảm thấy kinh hãi. Từ khí tức của con khôi lỗi này có thể nhậi ra nó có cấp Hợp Thê Kỳ.
Nhữna khôi lỗi mà Dươna Phàm nấn siữ, cao nhất cũna chi là cao aiai mà thôi. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy khôi lỗi cấp Hợp Thể Kỳ.
Càna đặc biệt là con khôi lỗi này có thiết kế hai đầu bốn tay. Hai đẩu phần biệt huóna về
trước sau. có thể quan sát được cả bốn phuơna tám huớnạ. Hơn nữa, với bốn cánh tay, thực lực của nó chi sợ còn mạnh hon nhữna cườna aiả Hợp Thê sơ kỳ binh thườna.
Ngay cả Dươna Phàm đối mặt với con khôi lỗi này, chi sợ phải tốn một phen côna sức.
-Đi!
Ý niệm Tẩn Hoàngkhônachế con khôi lỗi, nó liền nhảy ra, lao vào ừonahỗ nước.
Tronađó, trên một cánh tay của nó còn cẩm một túi đựna nước, chi sợ là pháp bảo khôna aian. có thể chứa được rất nhiều chất lỏna.
Dươna Phàn từ xa xa nhìn lại, có chút chờ mona.
Con khôi lỗi vừa tiếp cận.
Hưu—
Bốn năm cái xúc tu màu đen từ ừona hỗ phóna ra, đánh thẳna vào con khôi lỗi cươna thiết này.
Tài liệu chế tạo khôi lồi này cứna rắn tới đána sợ, lóe ra ánh sána kim loại. Khi bị xúc tu kia đánh trúna. naoài thản nó chi xuất hiện một ít vết cắt rất mờ.
Đây là khôi lỗi bẳna cươna thiết, nếu đồi lại là tu sĩ Hợp Thể KỲ bình thuờna thì sợ rẳna sóm đă bị đánh thành một đoàn huyết nhục mơ hô.
Thấy tinh hình này, Tẩn Hoàng mừna rỡ, kHốngchế khôi lỗi đi vào thu lấy Thiên Nhất Hồn Thuy.
Nhưnađột nhiên sắc mặt hắn đại biến:
- Khônaồn!
Bời vì dưới cônakích của xúc tu, thẩn thức lạc ấn trên thân khôi lỗi này đã bị thôn phệ.
Dù sao thần thức cũna chi là một loại kéo dài của lực lượna linh hồn, bản chất cũna như nhau.
Mặc dù thần thức lạc ấn trên khôi lỗi của Tẩn Tuấn rất chắc chắn. 2ẩn nhưcó thể so được với phép bảo bản mạng.
KỌỌ'
Nhunachi qua một hai cái hô hấp, thần thức lạc ấn đã bị thôn phệ mất một nửa.
Hăn vội vàns khôna chê khôi lôi lui lại.
Nếu phuơna pháp này khôna khả thi hắn cũna khôna muốn khôna đâu lại tồn thất một khôi lôi cấp cao như vậy!
Hưu—
Naay lúc đó, càna có nhiều xúc tu đánh tới, cuốn lấy khôi lỗi này kéo vào trona hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy.
Bùm!
Con khôi lỗi này rơi vào trona, biến mất khônathấy, hon nữa cũna mất đi liên hệ với Tẩn Hoàng.
- Đáng hận!
Sắc mặt Tẩn Hoàng xarih mét, chẳna những khôna thu được Thiên Nhất Hồn Thủy mà còn khôna côna tồn thất một khối khôi lỗi bậc cao vô giá.
Dươna Phàm nhin rõ hết thảy, ánh mắt cũna khẽ chóp độna.
Điểu này làm hắn nhớ tới tinh hình khi hắn lấy Thất Linh Quyrih Tươna ỡ Thiên Lan Điện lúc trước.
Tuy nhiên, so với hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy lúc này, Thất Linh Hỗ ớ Thiên Lan Điện quả thực coinhukhônađánanóitới.
Nhất thời, Dươna Phàm cũna khôna nahĩ ra biện phép nào khả thi. vừa điểu tức khôi phục vừa lâm vào suy tu.
Rốt cuộc phải làm như thế nào mới thu được Thiên Nhất Hồn Thủy!?
Theo một mặt nào đó mà nói thì đám xúc tu kia có thể coi là hoài mỹ vô địch, chẳna nhữna lực lượna và lực côna kích kinh naười mà còn có năna lực thôn phệ linh hồn. Naay cả khôi lỗi bị đánh trúng cũna chi có đi khôna về.
Đương nhiên, khủnabố nhất chính là số lượng xúc tu này.
Nếu chi có một vài cây thi Dươna Phàm và Tẩn Tuấn có thể ứna phó được. Nhưnađối mặt với naàn vạn xúc tu. naay cả tu sĩ Thôna Thiên bậc ba cao nhất cũna có vè vô cùna bé nhỏ.
Đồng thời, đám naười Đại Thiên Ma, Thiên Ma Môn chủ, Yêu Long Hoànạ Hỗ Phi cũna đana nahĩ cách xê dịch bốn kiện tiên khí ớ trên kết giới chói mắt kia.
Trona bốn đoàn ánh sána nhản uân. có bốn kiện tiên khí là một đóa thải vân, một thanh lôi chùy, một khối phật naọc và một thanh kim kiếm. Chúna nó cấu thành Trung tâm toàn bộ trận pháp.
Từ xa nhìn lại, bốn kiện tiên khí này phảna phất như trấn áp và ừôna coi vô số côi bảo chất thành núi phía dưới.
Đươna nhiên, hấp dẫn nhất cũna chính là bốn kiện tiên khí này.
Dù sao đạt tới trình độ Thôna Thiên bậc ba cao nhất, khoảna cách rời khói nhân giới càng gần. miễn cưỡng có thể khống chế được tiên khí rồi.
_
Đặc biệt là Đại Thiên Ma và Vạn Diễn tiên sinh tới từ Ngoại Hải Vực, sụ hấp dẫn của tiên khí đâu chi biểu lộ ờ naoài mặt nữa.
Tu vi của bọn họ thấp nhất là nao ai Hợp Thể hậu kỳ, thận chí có thể đã tiến nhập Độ Kiếp Kỳ.
Nếu bọn họ có được tiên khí, trở lại Ngoại Hải Vực có thể hoành hành khônacố kỵ. thực lực của tỏna phái mình cũna aia tăna rất lớn.
Đươna nhiên, loại tiên khí hủy thiên diệt địa như Thất Tinh Trấn Ma Kiếm ờ Thiên cầm Nội Hải tự nhiên khôna cân bàn.
Nếu muốn tới 2ẩn đinh chóp của kết giớii này thì đúna là nói dễ hon làm. Nó lại là đẩu mối của toàn bộ trận pháp.
Đám nauời Đại Thiải Ma. Vạn Diễn tiên sinh thử qua vài loại biện pháp nhưna cũna khônathê làm được.
Dưới trọna lực phép tắc, khôna quản naươi là hưóna lên trên hưoi bất cứ hưóna nào cũna đêu bị lực cản rất lớn.
Đặc biệt là trọna lực huónaxuốna đúna là khônathể vượt qua nổi
Hơn nữa, đây chính là pháp tắc độc đáo của nơi này. Dù có nauời am hiểu thẩn thôna trọna lực cũna vô cùna khó khána cự.
- Ta có mộtbiện pháp!
Đột nhiên, một thanh ảm tùy tiện vang lên.
Nauời lên tiến2 là Hỗ Phi.
Nhữnanaười khác đểu dùna ánh mắt hoàinahi nhin hắn.
Dù sao binh thưòna biểu hiện của Hỗ Phi đểu rất thô lồ, rõ ràn2 là một man tử mà thôi.
-Nauơi nóixem!
Yêu LongHoàngnóL thực tế cũng không ôm nhiều hy vọna.
Vân đê mà đôna đảo cưòna aiả nơi này khôna thê siài quyêt được chăna lẽ Hô Phi lại nghĩra cách gì?!
• / , XV,
- Thân thôna và pháp thuật đêu khôna thê dùna được, vậy chúna ta hãy dùna Phương pháp nauyên thủy nhất!
Hô Phi chân chừ nói:
- ở thế tục. ta từna xem qua một loại khinh côna mượn lực.
- Thế tục?
Đám naười Van Diễn tiên sinh láp tức lô ra vẻ khinh thườna.
. , s AxV. .. ,, ,
ơ Ngoại Hải Vực, aân như toàn bộ đêu là naười tu tiên, khôna có tìiê tục aiới chân chính.
- Loại khinh côna này có chút aiốna như bắc ttiana. Naười đẩu tiên nhảy lên một độ cao nhất định, naười thứ hai nhảy lên vai hắn, mượn lực lao lên, naười thứ ba, thứ tư cũng làm theo cách đó. ơ nhân giới, nauời lợi hại nhất có thê qua mấy lân mượn lực, nhảy tới một độ cao còn cao hon cực hạn của chính minh tới mấy lần!
Hỗ Phi vừa nhớ lại vừa nói.
- ổ. quả nhiên là mộtbiện pháp!
Thiên Ma Môn chủ khẽ cười nói:
- Phàm nhân giới cũna có chỗ để tham khảo, bản Ma Chủ theo ý nauơi.
Thiên Ma Môn chù vẻ mặt lạnh lùna nói.
Giờ phút này, hắn nahiễm nhiên ứở thành naười lãnh đạo của mọi nauời.
Tất cả mọi naười đểu đoán hắn aiờ khôna phải là Thiên Ma Môn chủ, có thể là một đại năna aiả đoạt xá hoặc phụ thân hắn.
Hỗ Phi có cảm aiác nhưtừna quai biết naười này nhưns nhất thời cũna khônanhớ ra.
Rất nhanh, mọi naười Đồng ý với Phương pháp Hỗ Phi.
Lấy thẩn thôna của nhữna cuờna aiả cao nhất nơi này, loại khinh côna mượn lực của nhân giới này cũna khôna có mấy huyên ảo.
Khi năm naười dùna lực tá lực đã có thể viễn trình côna kích được tiên khí.
Ôn 2—--
Tiên khi rana độnạ lực luợna cườna đại lập tức lóe ra khiến mọi nauời ran rẩy, Đồng thời cũna âm thâm chờ mona.
Mà một khắc này...
DươnaPhàm đanakhoanli chânnaồiđó đột nhiên mớ hai mắt, tinh quanalóe lên:
- Ta có biện pháp rồi.
Đối sách của hắn lúc này dù khôna thể tiếp cận Thủv Hoàng di thể nhưna ít nhất cũna có thể đạt được một ít Thiên Nhất Hồn Thủy.
ế T * , ,71T A- Ta cũna có biện pháp, đê ta tới trước!
Tần Hoàngquátlạnh mộttiếng, chậm rãi đi về phía hỗ nước.
■ rẤ>\
"
Hắn cũna có biện pháp?!"
Dươna Phàn naẩn ra. Chi thấy Tẩn Hoàng dứt khoát tế ra Cửu Long Tỳ. Tần Hoànghắn có ý tứ 2Ì?
Hắn muốn làm ai?
Dươna Phàm khôna nahĩ rẳna khi minh tim ra đối sách thì Tẩn Hoàng cũna nahĩ ra biện pháp, lại còn muốn lên trước.
Phương phép của hắn thật có nấn chắc thu được Thiên Nhất Hồn Thủy, khôna biết Tẩn Hoànglại dùnabiện pháp gi.
- Khôna bẳna cứ nhườna hắn tới thử trước, khôna được thì tới lượt ta cũna chưa muộn!
Dươna Phàm đứna lên, từ xa quan sát, cũna khônanaăn cản.
Dù sao số lượna Thiải Nhất Hồn Thủy nơi này cũna rất nhiều.
Dưới sụ chú mục của hắn, Tẩn Hoàng hít sâu một hơi, đi tới bên cạnh hỗ nước, vừa vặn đứna naoài phạn vi côna kích của xúc tu kia.
Lúc này, Dươna Phàm có thể cảm nhận được Thủy Hoànghơi nan tay.
Cửu Long Tỷ rana lên một tiếns. dườna như cảm nhận được tâm tinh của chủ nhân lúc
này.
- Hắn muốn dùna Cửu Long Tỷ sao?
Dươna Phàm hơi siật minh.
Nahĩ tới sụ cườna đại và thứ tự của Cửu Long Tỳ ừona Chí Bảo Long Khí, DươnaPhàm ữiâin nahĩ có lẽ Tân Hoàngthật sự có biện pháp thu được Thiên Nhất Hôn Thủy.
Biện pháp của Dươna Phàm và Tần Hoàng cũna hoàn toàn khác nhau.
Biện pháp của Tẩn Hoàng chính là dùna thẩn thôna vô thuợna của Cửu Long Tỳ.
Mà Dươnạ Phàm lại sử dụna Tiên Hồnạ khôna aian của minh, luyện chế thế thân, số lượna thật nhiêu, rỏi dùna ánh xạ của Tiên Hôna khôna aian, mượn dùna phần thân lực. cũna nắm chắc vài phẩn có thể đạt được Thiên Nhất Hồn Thủy. Mặc dù làm như thế phán thân có thê ăặp phải nauy hiêm vô cùna lớn.
Ôn 2—-
1 , „ - ... _ _ *cv _^ _
Cửu Long Tỷ ừona lòna bàn tay Tân Tuân khẽ runa độna. ánh sána màu ừăna bừna lên. cửu Long khí hùna hậu bao phủ cả một khu vực.
Từna ừận rồ na ngâm thậm chí khiến nhữna xúc tu kia hiện lên trên mặt nước, liên tục khuấy độna như rất bất an.
-Đi!
Tần Tuấn hét lớn một tiếng, naọc tỳ màu ừắna có khắc chín con rồna lập tức bành trướnạ vô số lân, như một naọn núi nhỏ. lấy khí thế Thạch phá kinh thiên đánh mạnh vào trona hô nước.
Kỳ*
Hưu—
Hàn2 vạn hàna naàn xúc tu trona hỗ nước lập tức lao về phía Cửu Long Tỳ.
Nếu thôna linh phép bảo binh thườna chịu đựna côna kích như thế này chi sợ nháy mắt đã hóa thành bột mịn.
Nsay cả Chí Bảo Long Khí với chất liệu cực tốt củna khôna thể may mắn ừánh thoát năns lực thôn hôn ừona xúc tu. nháy mắt mất đi liên hệ với chủ nhân, đánh mất hôn lực và thần thôna.
Nhưna lẩn này lao xuốna lại chính là Cửu Long Tỳ, bài danh thứ nhất trona Cửu Naũ Chí Bao Long Khi
Naọc tỷ thật lớn này ứona tiếng ôna ôna dồn dập. lưu quana bắn ra bốn phía, một cỗ Long khí thẩn bí khôna thể đoán định, đại biểu cho quyển uy và tôn nahiêm của cửu naũ chí tôn tản mát ra.
Một cồ dao độna thẩn bí tràn ra, mơ hỗ có thể thấy được ánh sána màu bạc duna nhập vào hư khôna.
Tron2 phút chốc, vô số xúc tu từ trona hỗ Thiên Nhất Hồn Thủy vươn ra cũna cứna nhắc, sợ nan rẩy.
Khi tức đại biểu cửu 112Ũ chi tôn bao phủ toàn trưòna.
Phàm là trona phạm vi của nó, thẩn hồn lực đoạn tuyệt.
Tẩn Hoàng bay vọt lên trên Cửu Long Tỳ, khi ánh sána màu bạc chụp xuốna thì sắc mặt ữắna bệch.
Có thể nhận thấy một kích vừa rồi khiến nguyên khí hắn đại thươna.
Nháy mắt Đồngthời sử dụnathẩn thôns mạnh nhấttronaba đại thần thônacủa Cửu Long Tỷ, trona đó còn bao hàm Đoạn Thẩn Quyết!
Dưới sự tăn2 phúc của cửu Long khí vận, Cửu Long Tỷ và Tẩn Tuấn khôna naờ có thể phá vỡ lực lượna ừọna lực khôna aian ừona thòd aian ngắn.
Ầm—
Cửu Long Tỷ đánh vào hỗ nước. Nhữnanơi nó đi qua, bất cứ thứ 2Ì đều bị đẩy lui.
Thừa dịp này, Tẩn Hoàng lập tức lấy ra một cái túi, điên cuồna hấp thu Thiên Nhất Hồn Thủy trong hỗ.
Hỗ nước này lập tức như xuất hiện một con thủy xa. nhanh chóna bị rút ra tiến vào trona túi kia.
Dươna Phàm thoánanaẳn ra nhưna lập tức tinh naộ. ừona lònamừna rỡ.
Hưu—
Thán mình Dươns Phàn nhoáng lên, thậm chí tế ra hai đại phán thân, liên tục thu Thiên Nhất Hồn Thủy bị bắn ra xuna quanh.
Dưới uy lực cuờna đại của Cửu Long Tý, có nhiều Thiên Nhất Hồn Thủy bị đánh văn2 ra
ngoai.
Điểu này thật thuận lợi cho Dươna Phàm, khôna cẩn mạo hiểm cũna có thể thoải mái lấy được Thiên Nhất Hồn Thủy.
Chi qua một lẩn hô hấp, Dươna Phàm đã thu được khôna ít Thiên Nhất Hồn Thủy, đă du dả để để hỗi sinh mấy naười phụ thản.
Mà Tẩn Tuấn đứna sừna sữna tiên Cửu Long Tỷ ớ trên hỗ nước lại đana 2ặp phải nauy hiểm vô cùna lớn.

Chính aiữa hỗ nước đột nhiên xuất hiện một cái miệna rộna như có thể thôna phệ thiên địa. đột naột hút một cái. Đồng thời hút cả Tần Tuấn và Cửu Long Tỷ vào ừona miệng.
Tẩn Hoàng quát lớn một tiếng nhưna căn bản khôna kịp phản ứna, đã bị quái vật thẩn bí kia nuốt vào trona miệng.
Dươna Phàm nhìn thấy mà sờn cả tóc 2áy. Điểu này quả thật quá đána sợ.
Hóa ra, trona hỗ nước này, ngoại trừ xúc tu khó dây kia còn có một cái miệna cực kỳ đána sợ.
Nó thậm chí nuốt cả Tẩn Tuấn đana thi triển ba đại thẩn thôna của Cửu Long Tỳ, hon nữa khôna có lực hoàn thủ nào cả.
Dươna Phàm khôna thể cảm aiác được tinh hình ở trona hỗ. đáy lòna càna thêm sợ hãi, hít sâu thêm một hơi khí lạnh.
Trona chút thời aian naắn naủi kia hắn đă kịp thu được mấy bình Thiải Nhất Hồn Thủy, trona lòna thẩm cảm thấy may mắn, nhu đana nẳin mộna.
Kế sách của Dươna Phàm mặc dù khả thí nhưna nếu cái miệng lớn thẩn bí kia xuất thủ thì hắn thật có thể phải tồn thất mất phần thân của minh.
- Khôna naờ rằng lại thu được Thiâi Nhất Hồn Thủy ừona tinh huốna nhưthế này!
Tám tinh Dươna Phàm phức tạp, vừa thanh tĩnh được vài phẩn lại lập tức cảm aiác có điểm khônatốt.
Hắn mặc dù chiếm được Thiên Nhất Hồn Thủy nhưna Tẩn Tuấn lại lâm vào nơi vạn kiếp bất phục, sinh cơ rất mỏna manh.
-ồ;
Đồng thời với đó, ỡ một nơi khác, Đại Thiên Ma nhìn lên phía ứên, thân ảnh dừna ừên naười Thạch Thiên Hàn, tinh quana lóe lên ừona mắt.
Vừa rồi Dươna Phàn thu thập Thiên Nhất Hồn Thủy đã đưa hết các phần thân ra.
Đại Thiên Ma ờ Ngoại Hải Vực có một danh xuna là Khoána Thế Kỳ Ma, một thân Cửu u Ma cỏna sâu khôna lườna được, lúc trước còn lộ ra Bát u Ma Diễm.
Trona lòna Dươna Phàm lập tức nauna ừọna. vội vàna thu hai đại phần thân vào ừona Tiên Hồna khôna aian.
Vì an toàn. Dươna Phàn tùy thời đều đội HoàngLong Quai lên đẩu.
Hắn hiểu rất rõ 1'ẳna bản thân hắn khôna tìiể ứna phó được Vạn Diễn tiên sinh và Đại Thiên Ma. Dù bọn họ đã bị ừọna thươna. nguyên khí hao tôn cực lớn. ờ Đại Tần, bọn họ cũnabịhạn chế.
- A Tuấn!
Hàn Kỳ kinh hô một tiếng, sắc mặt ừắna bệch, vội vàna chạy tới bên này.
Tẩn Tuấn vừa rồi gây ra độnatĩnh quá lớn, khôna thể khôna khiến bên này chú ý.
Hai mắt Hàn Kỳ đỏ bừna, trona mắt hiện lên vài aiọt lệ. Hắn đưa tay quệt đi nước mắt, nhin chẳm chẳm vào hỗ nước lúc này đă yên lặn2. naẳn nauời ra.
- Lấy tu vi của naươi nếu tiến vào trona hỗ nước này thì khôna có bất cứ cơ hội sổna sót nào. nhưna Tân Tuấn lại khôna nhất định là vậy!
Dươna Phàn bình thản nói.
- Chiếu như nauơi nói thì A Tuấn có thể khôna chết, phải khôna?
Trongmắt Hàn Kỳ có vài phẩn điên cuồnạ chạy tới lay lay Dươna Phàm.
Sắc mặt Dươna Phàm lạnh lùna. trên nauời lóe lên lôi văn, chấn văna Hàn Kỳ ra.
Hàn KỲ rốt cục khôi phục bình tĩnh, hít sâu một hơi:
- Dươna đạo hữu, nahe lão sư nói về mặt cảm quan thì naươi có đại năna thần thôna. Vừa rồi naươi tìiấy thì có cảm aiác được một chút nào rẳna A Tuấn có thể còn có khả năna sống sót hay không?
Dươna Phàm 2ật 2ật đẩu, sau lưna hiện lên Hư Ảnh ba màu. tâm thẩn chim đắm vào trona thiên địa.
- Khônathể cảm aiác được!
Dươna Phàn lắc đẩu.
- Hơn nữa ta sẽ khôna trả aiá là hao tôn thọ nsuyên đê dự tinh cho naươi đâu!
, 4 "
"
- Nauơi là nói... khônaữié cảm aiác được!?
Tâm thẩn Hàn Kỳ khẽ độnạ chợt hiện lên thẩn sắc vui mừns nói:
- Nói như vậy. hắn vẫn có khảnăna còn sốna!
- Trên lý thuyết là như thế!
Sắc mặt Dươna Phàn làm ra vè khôna quai tâm!
Đúna lúc này.
Ầm
Toan bộ Tẩn HoàngLãna khẽ ran rẩy.
Dươna Phàn và Hàn KỲ 2ẩn như Đồng thời đưa mắt nhìn về kết aiới rộna lớn kia.
Giờ phút này, ừên hào quana kết aiới nổi lên nhữna aợn sóna kỳ dị. hào quana ảm đạm đi nhiều.
Dươna Phàm vừa thấy, phát hiện ra trên đinh kết aiới kia, một kiện tiên khí đã bị đánh văng đi dưới nồ lực của mọi người.
Bởi VÌ bốn kiện tiên khí này đểu là chỗ then chốt của ừận pháp, trấn áp kết giớii bên dưới, khiến chúnayận hành hoàn mỹ.
Mà ạiờ phút này, đóa thãi vân đã bị chấn rời khỏi vị trí ban đẩu, khiến kết giới lực bị aiảm xuốna.
Nháy mắt này. Hư Ảnh ba màu sau lưna Dươna Phàm chợt rana độnạ trona cảm quai nảy lên một cảm aiác khỏna ổn.
- Rốt cuộc là đã xảy ra vấn để gì?!
TronalònaDươnaPhàm cảm aiác bất an.
- Lựa chọn kiện tiên khí tiếp theo, chi cẩn đánh một kiện nữa rời khói vị trí, kết giớii này đã khôna có 21 khó khăn nữa.
Thanh âm Thiên Ma Môn chủ lộ ra một loại hưna phấn và chờ mona là lạ.
Lọai hưna phấn này hoàn toàn khác với ao ước của nhữna nauời khác đối với tiên khi và bảo vật nơi này.
Bởi vì từ đẩu tới cuối, khôna thể nhìn ra chút tham lam trona mắt hắn.
Rất nhanh, mấy naười lại sử dụna Phương phép khinh côna mượn lực của phàm nhân, nhắn tới một mục tiêu khác.
- Chờmột chút, khôna nên đối phó với tiên khí có thuộc tinh côna kích.
Thiên Ma Môn chủ khẽ hô lên một chút.
Mà naười mượn lực cuối cùna là Hình Cươna lại nhắm vào hướna thanh kim kiếm lóe lên xích quana như kim ô kia.
Ầm
Hinh Cươna cách khònađánh ra một quyên, liên đánh trúng kim kiêm màu đỏ thâm.
Ông~~~
Kim kiếm kia chợt run run, một cỗ sóna nhiệt đána sợ lập tức quét tới Hình Cươna.
Hìrih Cuơna chi cảin thấy một cỗ áp lực khó có thể khána cự, một mánh xích quana đã đánh trúns naười hắn.
- Ahh—~
- „ '
Hinh Cuơna kêu thảm một tièna. cả naười bôc lên một mảnh lửa đỏ. khoảnh khăc đã bị đốt thành tro tàn.
Vạn Diễn tiên sinh và Liễu Nguyệt phía dưới kinh hăi hô lên, naay cả cơ hội ra tay cứu hắn cũnakhônacó.
Kiện tiên khí côna kích kia tự độna phải kích, lập tức aiây sát Hình Cươna.
Mọi naười nơi này đột nhiên cảm giác lạnh cả sốna lưns.
Cho dù Hình Cươna sơ sẩy như thế nào đi nữa cũna chính là một cườna aiả Hợp Thể ừunskỳ, khônanaờ bị một chiêu tự vệ của tiên khí kia đánh thành tro tàn.
Tiên khí rốt cuộc vẫn là tiên khi, khôna phải là bảo vật mà nhân aian có thể có.
Cho dù là Chí Bảo Long Khí, chi luận về uy lực cũna khônathể sánh bẳna tiên khí.
- Khòna nahĩ tới kiếm này lại là Xích Dươna Kim ô Kiếm trona Thượng aiới tiên khí. Tuy rằng cấp độ và phẳm chất khôna tính là cao nhất nhưna lai lịch cũna khôns tẩm ứiườna...
Thiên Ma Môn chủ nhìn chằm chẳin vào thanh kim kiếm phát ra uy thế lẫm lẫm kia.
Chóp mắt khi thanh kim kiếm tự độna phản kích, Hư ảnh màu đỏ ỡ chính aiữa ừona Hoán Thiên Tam Thán sau luna Dươna Phàm truyền tới một cỗ cảm aiác rất thân thiết.
Mà cây Xích Dươna Kim ỏ Kiếm như lời của Thiên Ma Môn chủ kia cũna sinh ra âm thanh cộna minh rất khẽ.
Dươna Phàm cảm thấy bị một tồn tại cườna đại vô cùna. cực kỳ nóna bức đến đána sợ tập Trung mình.
Cũna may hư ảnh màu đỏ sau lưna hắn cũna sinh ra một cồ viêm lực, quanh quẳn naoài thân hắn.
Xích Dươns Kim ỏ Kiếm kêu lên vài tiếna khôna cam lo 112 rồi cuối cùna dừna tìiân tại chỗ, khỏna hể độna đậy nữa.
Tiếp theo, mục tiêumọi naười lại nhắm tới là khối phật 1Í 2ỌC
về phần kiện lôi chùy kia, hiển nhiên là tiên khí côna kích, cũna khôna ai dám đối phó với nó.
Lẩn này mọi nauời phối hợp vô cùna thuần thục, chi qua mười mấy lẩn hô hấp đã đánh văns khối phật naọc ra khỏi vi trí.
•<0
Am— \V^
Toàn bộ Tẩn HoàngLăna lại run lên, hào quanacủa kết giớii đã ảm đạm hon phần nửa.
Trons lòna Dươna Phàm càna tìiêm cảm thấy bất an.
Gẩn như độna tìiời, một cỗ ma khí hủy diệt từ trona khu vực tràn đẩy bảo vật kia tràn ra. Bảo khi kinh thiên hùnahậu cũnakhônathể áp chế được cỗ ma khi này.
- Tội nhân... Các nauơi là nhữna tội nhân!
Một thanh âm lạnh như bãna ẩn chứa uy áp vô thượng từ trona Cừu Ảm Thiên Cuơna Băna Quan ở Hoàn Hồn Pháp Đàn truyền ra.
Thanh ảm này...
Mọi naười kinh hãi, chẳna lẽ là Tiên Tần Thủy Hoàng sốna lại?!

Tiên Hồng Lộ - Chương #705


Báo Lỗi Truyện
Chương 705/810