Chương 702 : Quyết Chiến Vân Điên! (thượng)


- Hắn lại sắp ra tay rồi!
Đám người Hàn Kỳ bên phía Tần Hoàng đều cà kinh thất sắc kêu lên. Ai nấy đều chú ý tới động tác của Dương Phàm.
ờ trận doanh nhị hoàng, Thiên Thu Vô Ngân cùng Dương Phàm vẫn hết sức kiểm chế ra tay. nhưng mỗi lần hai người ra tay, đều là trong nháy mắt xoay chuyển đại cục.
- Giao cho ta!
Dương Phàm đột nhiên mớ mắt, chậm rãi đi tới phía trước từng bước, ánh mắt chiếu vào cường giả thân ớ trong Đại Trận Chu Thiên Nhật Nguyệt. phía bàn cờ đối diện.
Toàn bộ đại trận, hình thành một cái kết giớii tinh quang đồ án nhật nguyệt che kín, mặc dù cự Thạch mấy trăm vạn cân, đánh trúng kết giới đêu bị bật văng ra.
Ngay cả gặp phải vẫn Thạch hiếm thấy cả ngàn vạn cân. Tần Hoàng, Quy Vương Tông chủ, cùng Thiên Thu Vô Ngân liên thủ cũng có thê ứng phó.
- Ngài thực có biện pháp giết chết cường giả chủ tri trận tám?
Thiên Lâm Hầu mớ lớn miệng, có chút khó có thể tin.
Dù sao trận doanh hai bên cách xa mấy ngàn dặm, ớ giữa còn có vô số vẫn Thạch từ trên tròi giáng xuống, đổi phương lại có tiên trận thượng cô rất Đông cường giả chuân bị chu toàn, cho dù là Yêu Hoàng sử dụng Thiên Long Cung công kích cự ly xa nhất, cũng không phá được kết giới kiên cố kia.
Cho dù Thiên Long Cung có thẻ phá vỡ kết giới, còn có mấy người Thiên Thu Vô Ngân, Tẩn Hoàng, cũng có thể ung dung ứng phó.
Huống chi. dưới tinh huống mưa sao băng rơi xuống Bác Dịch Thai, công kích của Thiên Long Cung rất có thể trên đường bay sẽ bị vẫn Thạch dàv đặc ngăn cản. hoàn toàn không thể tới gần đối phương được.
- Ta không lo lắng giết không chết, chi sợ giết chết người này, lại sẽ đổi một người chủ trì trận tâm khác!
Dương Phàm nói. trong mắt hơi lóe sáng.
- Ngài không cần lo lắng! Bộ trận pháp này cực kỳ phúc tạp, không trải qua mấy tháng diễn luyện, căn bản sẽ không học được. Ngay cả ta hiện tại quan sát. cũng chi có thể hiểu thấu đáo một hai phần Huyền ào của trận pháp đó. Hon nữa lão phu cũng phát hiện, người của bọn họ chủ trì trận pháp cũng không đủ, đám nhân vật thủ lĩnh Tẩn Hoàng, khẳng định không có diễn luyện trận pháp này.
Thiên Lâm Hâu vội vàng giải thích.
Là một tông sư trận pháp, tự nhiên lời nói của Thiên Lâm Hầu đáng tin. Nên nhớ thời điểm tấn công Tiên Đạo Tòng lúc trước, ỡ dưới chi đạo của hắn, ngay cả Thiên Lan tiên trận đều bị công phá.
- Dương đạo hữu! Nếu ngài có thể làm được, hãy mau chóng ra tay đi, chúng ta kiên trì không được bao lâu nữa rồi!
Yêu Hoàng có chút lo lắng nói.
Giờ phút này Tứ Phương Thiên Hợp Trận. hào quang chợt ảm đạm xuống, dường như có thể bị tan vỡ bất cứ lúc nào.
- Chủ trì trận tâm chính là Thượng Quan Phi!
Thiên Lâm Hầu mắt sáng như đuốc, quan sát Chu Thiên Nhật Nguyệt Đại Trận ờ đối diện, giọng điệu cũng cấp bách nói:
- Vốn đại trận này, vì để bảo đảm vạn nhất, còn cẩn một phó trận tâm. có thể là do Nam Cung Dật đã chết đi không ai tiêp nhặn. Chi cần ngài giết chết Thượng Quan Phi, thì đã đủ rồi!
- Thượng Quan Phi?
Hai đông tử trong mắt Dương Phàm hóa thành hai vâng mặt tròi thiêu đốt. xuyên thẩu qua khoảng cách mấy ngàn dặm, chiếu trên mặt Thượng Quan Phi.
Thượng Quan Phi đứng ớ trên trận bàn. mỗi tay nắm một là cờ, bên cạnh còn có hai vị đại tu sĩ phụ trợ. có thê là thay thế vị trí của Nam Cung Dật.
về phần các cường giá khác, như Tần Hoàng. Thiên Thu Vô Ngân, Thu Yến Đông Quy Vương Tông chủ. bọn họ là cường già của lực lượng dự bị mang tính uy hiếp, đương nhiên trước đó không có diễn tập việc chủ trì trận pháp.
Mặc dù toàn bộ trận pháp có chín khối linh Thạch cực phẩm, cùng với một trăm lẻ tám khối linh Thạch thượng phẩm, nhưng mỗi một trận cơ. đều cẩn cường giả cấp bậc đại tu sĩ Hóa Thần chú tri
về phần trận tâm, càng cẩn phái có một đến hai cường giả Thần Hư chủ tri
Giờ phút này. Thượng Quan Phi chủ trì trận tâm. dường như có chút cố hết sức.
- Được! Giao cho ta đi!
Dương Phàm hít sâu một hơi. chậm rãi nâng lên bàn tay trái.
Thượng Quan Phi vốn ớ dưới Thái Hu Thẩn Mâu nhìn chăm chú, liền cảm thấy trong linh hồn nóng rực, giờ phút này cũng có một luồng hơi lạnh nhập thăng vào cốt tủy. thản thê hắn không khói cứng đờ.
Một mối nguy cơ từ vong, ập vào mặt mà đến.
- Thượng Quan Phi! Ngươi là bẳng hữu thậm chí là trượng phu của Tiểu Hân. ta cũng không muốn giết ngươi. Nhưng ai báo ngươi đứng ờ phía đối lập với ta. ngươi lại là nhân vật linh hồn chủ trì trận tâm!
Giọng nói bình thản của Dương Phàm vang bén tai Thượng Quan Phi.
Trên ngón tay trái hắn, lộ ra một chiếc nhẫn giản dị tự nhiên màu xám bạc.
"Trong tay hắn có hai cái nhẫn, trong đó một cái dường như là cám Pháp Chi Hoàn, cái
kia... hoàn toàn nhìn không thấu!"
Trong đôi mắt quỷ màu tím của Thu Yến Đông tông chủ Quy Vương Tông thoáng lóe lên vẻ ngạc nhiên.
Thấy Dương Phàm ra tay, Thiên Thu Vô Ngân cũng mớ mắt. chuẩn bị tùy thòi ra tay chặn lại.
Toàn bộ linh hồn Thượng Quan Phi hỗi hộp bắt an, bị bao phủ trong bóng ma từ vong.
Hắn cười chế giễu:
- Tuy rằng ta cũng không tin. dưới tinh huống như vậy ngươi có thê giết chết ta. Nhưng, nếu vạn nhất thành công, hy vọng sau khi mớ ra Tiên Tẩn bảo tàng, ngươi hãv hợp tác cùng bệ hạ, làm sổng lại Tiêu Hân, đối xử tử tế với nàng.
- Nếu có khả năng, Dương Phàm đương nhiên sẽ không từ chối!
Dương Phàm trả lời xong, hít sâu một hơi. bàn tay trái tử vong kia, trổng rỗng nắm chặt, mơ hỗ truyển đến một dao động mờ mịt.
Đúng lúc này. đột nhiên phát sinh dị biến.
"Keng!"
Ngọc tỷ màu trắng điêu khắc cửu long trong tay Tần Hoàng, bộc phát ra vầng hào quang chín màu xông lên tận trời, mơ hỗ có thể thấy được chín con Thẩn Long số mệnh màu sắc khác nhau, vây quanh thân hắn.
ờ thòi điểm ngàn cân treo sợi tóc. Tẳn Hoàng lấy Cửu Long Tỷ thi triển Đoạn Thẩn Quyết, trên ngọc tỷ trong sáng lóng lánh đó. nở rộ vầng hào quang màu trắng rực rỡ.
Đoạn Thẩn Quyết đại thẩn thòng vô thượng, bao phủ toàn thán Dương Phàm.
Ngay cà là tồn tại bước vào Hợp Thể Kỳ có được Chí Bảo Long Khí, cũng không thể ngăn cản được lực lượng này.
Đột nhiên. Dương Phàm phát hiện pháp bảo trên người mình, đểu mất đi liên hệ cùng thẩn thức.
Thế nhưng... chi có một loại pháp bảo là ngoại lệ.
"Vù!"
Tiên Hồng Giới màu xám bạc lóe ra một vầng sáng mê ly mờ ào. dường như ngăn cách lực lượng nào đó.
"Rắc" một tiếng, đẩu của Thượng Quan Phi rời khỏi thi thể rơi xuống đất, khí tuyệt bò mình.
Trước khi chết, trên cái đầu rơi xuống đất. còn lộ ra vẻ hoảng sợ mù mịt.
Không ai thấy rõ, Thượng Quan Phi là chết nhưthế nào.
Thực lực của Thượng Quan Phi, tuy rang hơn xa Vương hầu Phủ chủ bình thường, nhung so sánh với Dương Phàm, bất kể là pháp lực hay thần hồn. đều chênh lệch một khoảng cách không nhỏ.
Huống chi. hắn còn phải phán tám chủ trì đại trận, ớ trước mặt bí kỹ Tiên Hồng triệu tập. không có sức phản kháng.
Chi tiếc, bí kỹ này một Ngày Dương Phàm chi có thể sử dụng ba lẩn. vả lại về tâm thẩn tiêu hao rất lớn. băng không hắn hoàn toàn có thê giết sạch mọi người cảnh giới thấp hon so với mình.
- A...
Thượng Quan Phi bị Dương Phàm giết chết một cách thẩn kỳ, toàn trường đểu khiếp sợ, dùng ánh mắt không thuộc về minh nhìn phía Dương Phàm.
- Tại sao có thể như vậy?
Tần Hoàngsắc mặt sửng sờ. ngây ra nhưphồng.
Rõ ràng ớ thời khắc mấu chốt, hắn đã thi triển Đoạn Thẩn Quyết đổi phó với Dương Phàm, chặt đứt mọi liên hệ cũa thẩn thức cùng pháp bảo, cho dù là thi triển bí thuật cũng sẽ bị cắt ngang.
Nhưng, lúc ấy chiếc nhẫn bình thường phong cách cổ xưa trong tay Dương Phàm kia, hoàn toàn không bị ánh hường, thậm chí còn tản phát ra một khí tức khiến Cửu Long Tỳ cám thấy sợ hãi.
Thiên Thu Vô Ngân lộ vẻ mặt mơ màng, chợt rơi vào trầm tư suy nghĩ, nhớ lại tinh hình phát sinh vừa rồi.
Là một đại tòng sư không lúc nào là không tu luyện. Thiên Thu Vô Ngán luôn luôn thăm dò phạm vi lĩnh vực tiền nhân chưa từng bước chân tới, phản tích về bản chất của hết thảy sự vật trên thế gian.
Thiên Thu Vô Ngân đổi với hiểu biết về sự vật, xâm nhập đến bản chất. Gần như rất ít điều gì hắn không thể hiểu thấu đáo.
Thế nhung vừa rồi. Dương Phàm dùng thủ đoạn quy thần khó lường, trực tiếp giết chết Thượng Quan Phi. không ngờ Thiên Thu Vô Ngán lại không thấy được một chút manh mối gì-
Nếu như thu hút tinh thẩn đổi thủ vào cảnh trong mơ hoặc là lĩnh vực không gian riêng biệt, Thiên Thu Vô Ngân đểu có thể nhìn thấy được.
"Chẳng lẽ trên thế giới rộng lớn này, còn có tồn tại chúng ta không cách nào hiểu thấu và thăm dò được?" Thiên Thu Vô Ngân rơi vào trầm tư. thậm chí hắn hv vọng Dương Phàm thi triển thuật này với hắn, nhưng điểu này cũng không thực tế.
Dương Phàm nếu có năng lực này, trực tiếp giết chết Tần Hoàng, chẳng phải là càng đơn giản hơn sao?
Trong Tiên Hồng Không Gian.
Con chó nhỏ ngồi ở trước kho hàng, ngáp một cái:
- Rốt cục gặp được thần thông có thể kinh động đến ta, đáng tiếc đối thủ quá yếu. thực không có ý nghĩa...
Là khí linh của Tiên Hồng Giới, thẩn thông Đoạn Thẩn Quyá của Cửu Long Tỷ, đương nhiên cũng ánh hướng đến nó.
Nói xong, nó lại buồn bã iu xìu, nhắm mắt lại. lười biếng nói:
- Khi nào mới có cơ hội đê ta tự mình ra tay!
"Ầm!"
Trận tâm mất đi chủ tri, ớ dưới oanh kích của vẫn Thạch, toàn bộ Chu Thiên Nhật Nguyệt Đại Trận chấn động lắc lư dữ dội. đồng thòi cũng ảm đạm xuống.
- Không xong! Trận pháp lập tức sẽ hòng mất!
Hàn Kỳ cả kinh kêu lên một tiếng, vội vàng tiếp lấy trận kỳ trước thi thể Thượng Quan
Phi.
Nhưng công tác chủ trì trận tâm này, trước nay là do Thượng Quan Phi và Nam Cung Dật chủ tri
Mà nay. Nam Cung Dật chết dưới Thanh Long Kiếm, Thượng Quan Phi bị Dương Phàm giết, hắn chi có thê kiên trì hết sức tạm thời ôn định trận pháp.
Nhưng đúng lúc này. bàn tay trái tử vong của Dương Phàm nhắm trên người Hàn Kỳ.
-Ỏ!
Dương Phàm phát hiện thực lực của Hàn Kỳ tiép cận Tẩn Hoàng, khó trách có thể kiên trì thòi gian dài ớ trước mặt Hô Phi như vậy.
Phải biết Hỗ Phi chính là siêu cấp Thần thú. lại đạt tới cấp Phủ chủ, nếu hắn công kích bất chấp tất cả, cho dù là nhị hoàng cũng chua chắc là đối thủ của hắn.
Nếu nói giết chết Thượng Quan Phi. có bàv tám phẩn nắm chắc, như vậy đổi phó với Hàn Kỳ có thê chi có năm sáu thành nắm chắc.
Thản thể Hàn Kỳ cứng đờ, cũng cảm nhặn được một mối nguy cơ tử vong.
Giờ phút này. toàn bộ Chu Thiên Đại Trận lắc lư sắp tan vỡ.
Ánh mắt Dương Phàm chợt nghiêm trọng, bàn tay trái tử vong nắm chặt, trong thời gian ngắn thu hút Hàn Kỳ vào Tiên Hồng Không Gian.
Hàn Lưu Ly sớm có chuẩn bị, hàn khí đóng băng, Hắc Long Tiên cũng quấn quanh thân Hàn Kỳ.
Dương Phàm mừng rỡ, chi cần thu vào được, chính mình còn có chín phẩn nắm chắc.
Thế nhưng Ngay lúc đó. một bóng xanh vọt đến trước mặt Hàn Kỳ. tung một chướng vỗ vào lung Hàn Kỳ.
Đột nhiên, một lực lượng và hồn lực mênh mông như biển cà cuồn cuộn rót vào trong cơ thể Hân Kỳ. cùng dung hợp, đồng thòi trong nháy mắt tiến vào Tiên Hồng Không Gian.
"Ầm" một tiếng. Hàn Kỳ thân ớ Tiên Hồng Không Gian, hét lớn một tiếng, lực lượng cuồng bạo ngất trời đánh văng Hắc Long Tiên ra, Hàn Lưu Ly cũng bị đánh bay, giữa không trung hộc máu, hôn mê bất tinh.
Bàn tay Dương Phàm nắm cồ Hàn Kỳ cũng bị văng ra. sắc mặt đại biến, đành để ánh thán của Hàn Kỳ biến mất.
"Vù!"
Trên Bác Dịch Thai, sắc mặt Hàn Kỳ tái nhợt, lòng còn sợ hãi nói:
- Đa tạ lão sư ra tay tương trợ!
Thiên Thu Vô Ngân buông bàn tay còn vỗ ớ lung hắn, nhắm mắt rơi vào trầm tư suy nghĩ: "Thế gian còn có tồn tại kỳ diệu nhưthấ đáng tiếc ta cũng không kịp cảm ngộ."
Hắn dường như có điểu lĩnh ngộ. rồi như có chút suy nghĩ, đồng thời thì thào lẩm bẩm:
- Rốt cuộc ớ nơi nào. mới là thế giớii chân chinh?
Dường như hắn nảy sinh ra nghi vấn điều gì.
Sắc mặt Dương Phàm ngưng trọng, trong lòng thẳm than, không hổ là đại tông sư chưa từng có ai. cũng chính là nhân vật thứ nhất phá được Tiên Hông bí kỹ của mình.
ờ thòi điểm chi mành treo chuông, không ngờ Thiên Thu Vô Ngán dung hợp pháp lực tâm thẩn của bán thân cùng Hàn Kỳ, cho nén ánh thán của hắn cũng đi theo tiến vào Tiên Hồng Không Gian.
May mà Dương Phàm phán ứng nhanh, cắt đứt bí thuật.
- May nhờ có lão sư ra tay đúng lúc.
Tân Hoàng thớ nhẹ một hơi.
Thiên Thu Vô Ngân ra tay. cũng trong nháy mắt xoay chuyển nguy cơ.
- Có vài phẩn may mắn, nhưng trận pháp nàyđã kiên trì không được nữa rồi...
Thiên Thu Vô Ngân nhíu mày, nhìn nguy cơ tràn ngập ập lên Chu Thiên Đại Trận.
Trén mặt Hàn Kỳ khôi phục một phần huyết sắc, nghiển răng nghiến lợi nói:
- Không nghĩ tới bọn họ có thê vượt qua hai thức, một khi đã như vậy, chi có thê sử dụng thế cờ thức thứba... Quyết Chiến Vân Điên.
- Dương lão đại! Ý huynh là gì?
Đối mặt với sự nghi ngờ cùa Hỗ Phi, cũng không biết Dương Phàm suy nghĩ như thế nào, lạnh nhạt nói:
- Có lẽ ngươi giữ lại một chút thực lực thì tổt hơn.
- Giữ lại thực lực?
Hỗ Phi có chút khó hiểu.
- Đúng! Ngươi làm theo ý ta là được.
Dương Phàm lại nói tiếp:
- về phẩn trậnnày, không đến mức hoànmv không sai sót. để ta giúp ngươi một tay. Với lực lượng của ngươi, liên thủ với Tân Vong, hoàn toàn có thê phá vỡ.
Giờ phút này trên Bác Dịch Thai, Dương Phàm thật sự có thể hoàn toàn tin được, cũng chi có một mình Hô Phi thôi.
Những cường giả khác, hơn phán nửa là quan hệ liên minh hợp tác. một khi minh kể cận nguy hiểm, Dương Phàm có được hai kiện Chí Bảo Long Khí, khó bảo toàn không bị người ta thừa dịp lúc gặp khó khăn.
Dương Phàm có một loại trực giác và thôi thúc, hôm nay mặc dù minh cùng Thiên Thu Vô Ngân vẫn khắc chế. nhưng cuối cùng chi sợ không thể thiếu một trận đại chiến.
- Dương lão đại! Ta nghe lời huynh.
Hỗ Phi mặc dù không rõ dụng ý của Dương Phàm, nhưng vẫn đáp ứng.
Dương Phàm khoanh tay đứng lặng trên đinh tượng đá khổng lồ Bách Tộc Man Vương, cách Thiên Thu Vô Ngân tương đối xa. Lúc này, tâm thẩn hắn chú ý về phía Hỗ Phi, ngẩm truyên âm chi điêm thêm.
Hàn Kỳ dung hợp ba loại Đạo, Nho, Kiếm, tự nghĩ ra Thiên Thuy Àm Dương đại trận, uy lực đáng sợ kinh người, Ngay cả cường giả Hộp Thể Kỳ đồi mặt. cũng khó thể cứng rắn tranh phong.
Không thể không nói. thiên phú ngộ tính của hắn cũng không kém gi Tẩn Hoàng, thậm chí có thể càng cao hơn. Nhưng chi vi xuất thân thua xa Tẩn Tuấn, lại không có khí vận Chí Bảo Long Khí thêm vào người, tạm thời không thê đột phá đến Hợp Thê Kỳ.
"Ầm ẩm ẩm keng keng keng..."
Ngay lúc đó. thế công cùa Hỗ Phi và Tần Vong đột nhiên t hay đổi. hai người liên thủ phổi hợp, phát động lực công kích mãnh liệt, đánh cho tâng tâng kiếm trận cường đại do từng sợi kiếm màu lam dệt thành liên tiếp chấn động.
- Tại sao có thể như thế?
Hàn Kỳ cả kinh, hắn khai sáng bộ kiếm trận này. vô cùng rắc rối mờ mịt. dung hợp sớ trường cùa ba nhà Đạo, Nho, Kiếm, vô cùng áo nghĩa. Trước đây. Tần Hoàng gặp phải trận này. trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể tìm được sơ hờ.
Mà đột nhiên Hỗ Phi và Tẩn Vong liên thủ phối hợp. bộ vị và phương thức công kích, gần như quấv rối tiết tấu kiếm trận của hắn.
- Không nên gấp, để vi su giúp ngươi.
Thiên Thu Vô Ngân mở mắt ra, bắt đầu chi điểm cho Hàn Kỳ.
Hàn Kỳ vốn là người có tư chất ngộ tính tuyệt đinh, dưới sự chi điểm của nhất đại tông su Thiên Thu Vô Ngân, rất nhanh lại ôn định kiếm trận,
"Vèo vèo vèo!"
Tơ kiếm đầy trời, bỗng nhiên lại hoá thành gió bảo mưa rơi ác liệt, lại tiếp tục trong kiếm trận bắn ra, uy lực tăng lên trên diện rộng, bức bách Hổ Phi và Tần Vong luống cuống tay chân.
Mặc dù cùng là cảnh giới Hư Thần, Hỗ Phi và Tần Vong cũng là tân tú gần mấy chục năm.
Mà Hàn Kỳ lại là cường giả đánh đồng cùng thòi với Tần Hoàng, tinh thông tài nghệ ba nhà, bất kể là lực lượng linh hồn, hay là pháp lực, đểu vượt qua hai người.
- Phòng ngự của ngươi không lời nào để nói, gần như tới cảnh giớii hoàn mỹ. nhưng về phương diện huyên ảo công kích thì rất thiếu hụt...
Thiên Thu Vô Ngân tiếp tục chi điểm.
Đương nhiên Dương Phàm sẽ không để Hỗ Phi và Tần Vong rơi xuống hạ phong. Với cảm quan thông thiên triệt địa cùa hắn, lần lượt phần tích được sơ hờ và mắc xích vếu kém của trận này, cũng chi điêm cho Tân Vong và Hô Phi công kích.
Trong lúc vô tình, cường giả hai bên, đổi với vận dụng huyền ảo lực lượng, đều tiến bộ.
Tẩn Vong có lẽ có loại lo lắng như Dương Phàm, nên không dùng bí kỹ ẩn tàng.
Thậm chi tình cảnh của hắn càng xấu đi, đểu hợp tác đồng minh ngắn ngủi, nhưng một khi minh gặp nguy hiêm. khó bảo toàn người khác nhìn trộm Thanh Long Kiếm trong tay hắn.
Phải biết Thanh Long Kiếm trong chín Chí Bảo Long Khí xệp hạng gần kề với Cửu Long
Tỷ.
Trận chiến giữa hai bên Hỗ Phi và Hàn Kỳ, thật ra là đại biểu cho Dương Phàm cùng với Thiên Thu Vô Ngân âm thẩm phần cao thấp, vẫn luôn ớ trong trạng thái giẳng co.
Chiến đấu của Vương hầu Phủ chủ khác, cũng chẳng phần biệt thắng bại, đấu pháp khắp nơi trên tầng mâv, mỗi người đểu thi triển thẩn thông.
Cuối cùng, trên đinh biển mâv vô tận, chi còn nhị hoàng chua có động thủ.
Cách xa nhau mấy ngàn dặm, Yêu Hoàng và Tẩn Hoàng chậm rãi đứng dậy, bốn mắt nhin nhau, chung quanh không gió mà tay áo tự lay động. Một cổ thẩn uy mênh mông khổng lồ, từ bầu trời vô tận hội tụ lại.
Hai người chua động, khí thế kinh thiên phát ra, khiến cho biển mâv chung quanh nang chuyển bất an. Những cường giả giao chiến khác, tâm thẩn đểu phát lạnh.
Dưới sự gia tăng cùa Chí Bảo Long Khí, uy lực chân chính cùa Hợp Thể Kỳ, lộ ra trên thế gian không hê giữ lại.
So với cảnh giới Thần Hư. lực lượng thần hồn cùa Hợp Thể Kỳ cường đại hon gấp mấy
lần.
Hoá Thẩn Kỳ là cảnh giới linh hồn lột xác, mỗi một cảnh giới nhỏ. lực lượng linh hồn có thể kém gần mười lẩn.
Nhưng Hợp Thể Kỳ, cũng là giai đoạn biến chất pháp lực. cũng tiến thêm một bước dung hợp lực lượng cùa pháp tắc thiên địa.
"Vèo!"
Trong cảm quan của Dương Phàm, hai bóng người nhoáng lên một cái. lần lượt t hay đổi trên đinh biển vân.
Mà duới tẩm nhin và thẩn thức của những người khác, tàn ảnh của nhị hoàng ở tại chỗ lay động trùng trùng điệp điệp.
"Ẩm!"
Biển mâv chấn động, tầng tầng tan vỡ, mảnh nhỏ ánh sáng mâv và khí lãng khuếch tán, khiến cho cả những cường giả đang chiến đấu ớ Bác Dịch Thai bị vây trong một vùng hồn loạn.
Thời gian chi trong nháy mắt. nhị hoàng đã giao thủ như tia chóp, thân ảnh lay động như quy thẩn.
So với chiến đấu của nhị hoàng, ngay cả trận đại chiến kinh, thiên của tông chú Quy Vương Tông và môn chủ Thiên Ma Môn đều có vẻ mờ nhạt không ra gì.
"Ầm ẩm ẩm!"
Mỗi một lần giao kích, lúc bóng người lay động không thấy. tiếng nồ vang như tiếng sấm mới chậm rãi truyền tới.
Đẳng cấp đại tu sĩ Hóa Thần bình thường, căn bản khó có thể nắm giữ thân ảnh hai người.
Vương hầu Phủ chủ khác thầm kinh hãi, nếu đám người mình đổi mặt với cường giả trình độ này, có thể kiên trì được ba chiêu hay không? hay sẽ bị một chiêu mất mạng?
Chiến đấu của nhị hoàng đang tiến vào gav cấn, bên ngoài thân thể Yêu Long Hoàng xuất hiện một lóp màng mòng, trong hào quang màu vàng óng ánh màu tím, như lóp vảy rồng, lại giống như áo giáp.
"Bịch!"
Một chưởng cùa Tần Hoàng đánh lên bên ngoài thân cùa Yêu Hoàng, phát ra âm thanh trầm trọng, thẩn sắc trớ nên biến đổi.
"Ầm! Phốc!"
Trên lóp vảy rồng móng như bộ giáp trụ kia. đột nhiên mọc ra một câv gai nhọn hoắc màu bạc.
Cái gi?
Mũi nhọn này từ ngoài thân vươn ra, đẩv lui Tần Hoàng, trên tay đau đớn như kim châm, hiện ra một vệt máu. hiển nhiên bị thua thiệt.
Thế nhân đểu biết Yêu Long Hoàng là thẩn thú. cấpbậccó thếcòn cao hơn chân long.
Nhưng chỉ có một ít người biết. Yêu Long Hoàng là hậu đại kết hợp cùa hai loại thần thú, một loại trong đó là thượng cô Kim Long, giúp hắn có được thê chất đáng sợ, lực công kích càng mãnh liệt.
về mặt một loại thẩn thú khác, nghe nói là chủng loại huyền quy nào đó có lực phòng ngự rất mạnh.
Tần Hoàng lộ sắc mặt nghiêm trọng, Huyết mạch Tiên Tần trong cơ thể chợt lưu động, khí thế tăng vọt vài phần, đôi tay không ngờ hóa thành long trảo phủ kín vảy vàng.
Lấy thân thể nhân loại, tu luyện ra long tráo cứng như kim cương, thật sư khó tin.
"Keng keng keng keng!"
Hai người trên đinh biển mâv. chiến đấu cận chiến, cũng không dùng bất cứ pháp bảo gì, mỗi một lân giao kích vang lên tiếng kêu như tiếng sắt thép va vào nhau, âm thanh này khiến thẩn quy run sợ.
Nhưng mà, trong cuộc đấu cận chiến, Yêu Hoàng rất nhanh chiếm cứ thuợngphong.
Lực phòng ngự của hắn quá mạnh mẽ, bên ngoài thân còn mọc ra một loại mũi nhọn màu bạc. Tẩn Hoàng chăng những khỏ thê phá vỡ phòng ngự. còn có thê bị đâm bị thương.
Hơn nữa, là thẩn thú cấp bậc còn cao hơn chân long, lực lượng thể chất của Yêu Hoàng càng mạnh hơn.
Mặc đù Tần Hoàng có huyết mạch Tiên Tần, chiến đấu cận thân cũng khôngphải đổi thủ cùa Yêu Hoàng.
Thấy tình hình như vậy, đám cường giả bên trận doanh Yêu Hoàng mừng thầm. Không hổ là Yêu Hoàng tồn tại lâu nhất Đại Tẩn từ xưa đến nay.
Tần Hoàng cười lạnh, cồn Long B ào bộc phát ra kim quang vạn trượng, một đôi kim văn bao phủ nôi lên bạch khí kich liệt, lờ mờ khiến hư không run sợ.
"Grào!"
Tiếng long ngâm nang trời, sổ mệnh thêm thân, hai con Kim Long thôn thiên phệ địa, hai bên giáp công, cự trảo nhưngọn núi nhỏ, hung hăng chụp vào Yêu Hoàng...
Cùng lúc đó, ngàn vạn quang khi màu vàng sắc bén từ bốn phương tám hướng oanh kích đến.
Lấy thần thông pháp lực vô thượng, cộng thêm lực lượng số mệnh cùa hai kiện Chí Bảo Long Khí, Yêu Hoàng đột nhiên rơi vào trong uy lực thần thông vô cùng vô tận.
"Ầm..."
Khu vực nhị hoàng giao chiến, biển mâv vô tận bị xuyên thủng tầng tầng, xuất hiện một vùng chân không.
Luận chiến đấu cận thân, Tần Hoàng không bằng Yêu Hoàng nhưng nếu luận pháp bảo thân thông, Yêu Hoàng lại phải kém mấy phần.
TầnHoàngcó Cửu Long Tvtrongtay. sổ mệnh thêm thân cường đại, thực lực khôngbiết tăng vọt bao nhiêu lần, trong lúc động thủ, liền có thể thi triển đại thần thông dời sông lấp biển.
Khu vực đinh biển mâv kia đã trờ thành lĩnh vực chiến đấu của nhị hoàng, các cường giả khác chi vừa tiếp cận, đều bị dư ba cùa khí thế khủng bố đó chấn nhiếp, bị dọa cho lá gan cũng vỡ, càng đừng nói nhúng tay vào?
- Thực lực của nhị hoàng còn mạnh hon so với trong tướng tượng, đã đứng ờ trên đinh cao của Đại Tân. cho dù là cùng cấp Hợp Thê Kỳ đích thân tới, hơn phần nửa cũng không là đối thủ.
Dương Phàm quan sát trận chiến giữa nhị hoàng, trong lòng ảm đạm.
Giờ phút này, Thiên Thu Vô Ngân và Dương Phàm, cùng đứng sừng sững ỡ trên đinh hai pho thần tượng nhân vật thần thoại thượng cô. đổi diện nhau, trầm mặc không nói.
Hai người đểu rất quan tâm trận chiến giữa Yêu Hoàng và Tẩn Hoàng.
- Dương đạo hữu! Chúng ta quen biết rất lâu. vẫn chua từng chính thức luận bàn.
Thiên Thu Vô Ngân chậm rãi lên tiếng.
- Ngày hôm nay ta cũng chờ rất lâu rồi.
Dương Phàm hờ hửng cười.
Giờ khắc này, tất cả ồn ào náo động trong thiên địa biến mất trong tầm mắt. chi còn có hai nam nhân đối diện xa xa đang khoanh tay đứng ngạo nghễ.
Bọn họ đểu đứng sừng sững trên đinh thẩn tượng to lớn của Tiên Tẩn Thủv Hoàng và Bách Tộc Man Vương, dường nhưtrở thành diễn viên chính đánh bàn cờ này.
Tay áo hai người không gió mà tung bay, chiến đấu bên ngoài cho dù mãrih liệt hơn, cũng không có tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì với bọn họ.
Từ khi tiến vào Bác Dịch Thai, hai người luôn luôn khắc chế ra tay. trong lòng lại rất chờ mong.
Giờ phút này, bàn cờ đang đánh, đạt tới thời khắc quan trọng cuối cùng, tất cả mọi người đêu tìm được đối thủ. mà chi có hai người, trận chiến của bọn họ vẫn chua chính thức bắt đẩu.
Hai người bổn mắt nhìn nhau, tinh khi thẩn tập trung cao độ. hư không chung quanh dường như ngưng đọng lại, tất cả mọi thứ đêu có vẻ chậm rãi như vậy.
Trong cảm quan cùa bọn họ. chiến đấu của các Vương hầu Phủ chủ khác, chậm như ốc
sên.
Đám cường giả chiến đấu phía dưới, tâm thẩn bỗng nhiên rúng động, đồng thời ngẩng đầu nhìn về p hía hai pho thần tượng thượng cổ trên trời cao.
Hai bóng dáng cao ngất sâu không lường được của toàn bộ bàn cờ, cách tương đổi xa, bọn họ dường như trở thành tồn tại mãi mãi trong thiên địa, phát ra trận khí vô hình, lấy hai pho thần tượng thượng cổ làm trung tâm, lan rộng khắp Bác Dịch Thai.
"Ẩm!"
Bác Dịch Thai đột nhiên chấn động, hai pho thần tượng thượng cổ giống như sống lại, lưu Chuyên tinh quang óng ánh, ngưng tụ thành hai luông ý chí cường đại kinh động tận trời xanh.
Đinh biển mâv rơi vào cảnh hôn ám, chỉ có hai pho thần tượng sáng chói rạng rỡ, trờ thành cự thân trong thiên địa.
Trên hai pho cự thần, trận khí vô hình và ý chí cùa Thiên Thu Vô Ngân và Dương Phàm đã bắt đầu giao phong.
- Sao lại thếnày?
Ngoại trừ trận chiến đấu kinh thiên của nhị hoàng trên đinh biển mây. tất cả mọi người đểu ngưng chiến đấu. bị hình ảnh của hai người này thu hút.
- Điều này sao có thể... Bọn họ không ngờ chạm vào thức thứ tư che dấu của Bác Dịch Thai: số Mệnh Quyết Đấu.
Hàn Kỳ quá sợ hãi.
Từ giờ phút này, đánh cờ đinh cao của Bác Dịch Thai thượng cổ, sẽ do diễn viên mới chủ đạo.
Sổ Mệnh Quyết Đấu
Bác Dịch Thai thượng cồ không ngờ còn che dấu thức thứ tư.
Mà Ngay cả kỳ tài ngút tròi như Hàn Kỳ khới động Bác Dịch Thai, đểu roi vào thất sắc, kinh dị vạn phần.
Vốn thức thứ ba Quyết Chiến Vân Điên, chính là trận đại chiến cuối cùng, đánh bàn cờ, sẽ có một trận thư hùng, xuất ra người thẳng cuối cùng.
Dưới sự chấn động liên tục của Bác Dịch Thai, đinh biển mâv vô cùng vô tận, cũng rơi vào cảnh hôn ám.
Thiên Thu Vô Ngân và Dương Phàm phần biệt đứng sừng sững phía trên hai pho tượng nhân vật thân thoại thòi thượng cô Tiên Tân Thuy Hoàng và Bách Tộc Man Vương.
Hai pho tượng cao nghìn trượng, ở nơi biển mâv ảm đạm, tòa ánh sáng rực rỡ, trờ thành trung tâm chính của toàn bộ bàn cờ.
Giờ khắc này, hai pho thẩn tượng thượng cổ phảng phất như sống lại, ngưng tụ thành hai luồng ý chí tinh thẩn ngạo thị cổ kim.
Thời gian cách đây trăm vạn năm, ý chí tinh thẩn của nhân vật thẩn thoại thượng cồ, lưu lại cho tới bây giờ, mãi mãi bất diệt.
Khi hai luồng tinh thẩn ý chi ngang trời thức tinh, tất cả cường giả trong Bác Dịch Thai, đêu nang đông thật sâu. sinh ra một loại tâm tình như con kiến, ngưỡng mộ vô hạn.
Chiến đấu giữa Vương hầu Phủ chủ. không hẹn mà cùng dừng lại, ăn ý trước nay chưa từng có.
Mà Ngay cả nhị hoàng giao chiến kinh thiên trên đinh biển mâv, cũng có vẻ ảm đạm thất
sắc.
Mặc dù chiến đấu của bọn họ có thể nói kinh thế hãi tục, có thể hình dung dời sông lấp biển, dời núi bằng phẳng.
Mà vào lúc này, bọn họ đã không còn là diễn viên chính, suy giảm lớn từ trong tâm lý.
Vù
Một luồng gió vô hinh, sinh ra duới khí tràng của hai toà cự thẩn giẳng co.
Ầm
Hai toà tượng thẩn nhân vật thượng cổ thẩn thoại to lớn, lay động mãrih liệt hơn, lưu Chuyên ánh sáng bóng loáng.
Đến một khắc, toàn bộ bàn cờ mãrih liệt chấn động. Hai toà tượng đá to lớn cao nghin truợng, không ngờ treo lơ lưỡng giữa không trung.
Ầm
Hai toà cự thẩn thoát ly đại địa. tinh thẩn ý chí vô cùng, dưới tác dụng khí tràng của hai người, sinh ra phán ứng kỳ diệu, thúc dục tượng đá nặng tới hàng tỷ cân.
Đây đã không phải lực lượng cường giả hạ giới có thể có được.
Ngoại trừ nhị hoàng chiến đấu đến hỗi gâv cấn, tất cả mọi người đều nang động tới cực điểm, ngâv ra như phồng.
Lúc sinh thòi, chưa bao giời nhìn thấy cảnh tượng to đồ sộ nhưthế.
Đinh biển mây hôn ám không ánh sáng. Bác Dịch Thai thượng cổ, tượng thẩn to lớn hàng tỉ cân. bay lên không trung.
Tinh thẩn ý chi mênh mông khồnglồ duy trì sổ Mệnh Quyết Đấu thượng cồ còn chua kết thúc.
Rầm rầm
Tiếng gầm rú to lớn, chấn động hư không.
Chi thấy hai toà tượng đá nhân vật thượng cổ thần thoại, trong thế giới hôn ám, tòa ra hào quang sáng chói, trong quá trình di động lên không, chậm rãi tới gân.
Dưới tình huống nang động tráng quan như thế. hai người trong cuộc làm vai chính lại nhắm mắt lại, hai tay để sau lưng, sắc mặt bình tĩnh như thường, lại giống nhu chìm vào cảnh giớii kỳ diệu nào đó.
Tay áo hai nguời tung bay. thân hình vĩ ngạn cao lớn, lại vững như bàn Thạch, ngàn năm bất động.
Mà trong vô hình, hai luồng khí tức va chạm giao nhau sinh ra khí tràng cường đại.
Luồng khí tràng này, khiến tất cả cường giả tại Bác Dịch Thai, cảm giác áp lực hô hấp khó thớ.
- Vén vẹn chi là giao phong khí thế, liền đáng sợ như thế, thực lực của hai người này rốt cuộc đạt tới trình độ gì rồi?
Trên mặt mọi người đều kinh hãi.
- Đây là thực lục của lão sư sao? Nhung không ngờ Dương Phàm cũng mạnh nhu thế?
Thẩn tình Hàn Kỳ đầy vẻ khó tin.
Truớc đây khi ỡ Hoá Thẩn hậu kỳ, Thiên Thu Vô Ngân gần như có thể chiến thắng Tẩn Hoàng.
Mà nay, ông tấn chức cảnh giới Thẩn Hư. đạt tới trình độ người thường không thể lý giải.
Theo hai toà thần Thạch to lớn lơ lững tới gần, thế giới đinh biển mâv. càng thêm ảm đạm.
Trong thiên địa. dường như chi còn lại chiến đấu trong sổ mệnh.
Đám cường giả không khói chờ mong, quyết đấu giữa hai vị cường giả sâu không lường được nhất - Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân.
- Lão đại không ngờ mạnh như vậy?
Đám người Hỗ Phi. Thanh Vũ rung động vô cùng.
Tam Hiển Vương nhin chằm chằm người đàn ông trên tượng đá Bách Tộc Man Vương,
Vẻ mặt hỗi hộp. ánh mắt rất phức tạp.
Nhớ lại hỗi đó. Dương Phàm ờ trước mặt lão. vẫn là một tiểu nhân vật không quan trọng.
Mà nay, đổi phương đạt tới một độ cao khiến minh không thể hiểu nổi, lại chi có thể nhin
lên.
Ầm vang.
Hai thẩn tượng to lớn trên không, trống rỗng dâng lên một luồng cự lôi màu đò nhạt. Một vùng lôi quang diệt thế. từ trên không xẹt qua.
Cự lôi kia quét qua hư không, uy lực ẩn chứa, thậm chí có thể trong nháy mắt giết chết tất cả cường giả phía dưới.
Một khắc đó. tất cả cường giả trên Bác Dịch Thai, chi cảm thấy một luồng khí tức huy diệt tử vong, gần như khiến linh hồn hít thớ không thông.
Mà luồng cự lôi huy diệt kia, liền bùng nổ từ khi tràng giao kích trên không của hai người.
Ầm Ầm... Roẹt roẹt!!
Tia lôi điện ngoằn ngoèo che khắp bầu trời, xẹt qua khu vực Thiên Thu Vô Ngân và Dương Phàm đang giẳng co, chiếu rọi trên khuôn mặt binh tĩnh tuấn lãng của hai người, chợt tan rà không hư không.
Lôi quang huy diệt kia, chẳng sợ rơi xuống trên người hai người, chi sợ cũng chi có một kết cục là tan biến.
Sau khi lực lượng cự lôi kia biến mất, khí tràng giẳng co của hai người suy yếu vài phẩn, tinh thẩn ý chí trên người hai tòa thẩn tượng nhân vật thượng cổ thẩn thoại quanh quẩn, cũng dẩn dẩn thu lại.
Vù.
Mọi người ở nơi này mới thở đài một hơi. hỗi hợp khó chịu, lại hít mấy ngụm khí lạnh.
Vẻn vẹn chi là giẳng co khí thấ liền sinh ra phản ứng kinh thiên như thấ vừa rồi nảv sinh cự lôi. đủ để giết chết Hợp Thể Kỳ, càng không cẩn nói đám người Vương hẩn Phủ chủ phía duới.
- Luồng lục lượng vừa rồi, cũng không phải hoàn toàn phát ra từ bọn họ. còn có hai pho tượng được truyền lưu từ thượng cổ đến nay...
Đám cường giả Thiên Ma Môn chủ, nhin ra một chút manh mối.
- Vì sao bọn họ có thể kích phát thức thứ tư ẩn tàng?
Hàn Kỳ trầm tư không hiểu được.
Dù sao thực lực của nhị hoàng cũng rất cường đại, ít nhất cùng với Thiên Thu Vô Ngân, Dương Phàm là một cấp bậc. đơn đả độc đấu, thắng bại, ai cũng không tuyệt đối nắm chắc.
Nhưng giờ phút này. Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân cũng chua từng ra tay, đôi mắt nhắm nghiền, phảng phất như đắm chìm vào trong cảnh giớii huyển diệu nào đó.
Giao phong chân chính, chính là tinh khí thẩn hai người hình thành khí tràng cường đại.
ờ trong quá trình này. hai tòa tượng thẩn thượng cổ đinh thiên lập địa, chậm rãi trôi nổi, tới gần nhau.
Từ lúc mới bắt đẩu mấy ngàn dặm, sau đó một ngàn dặm... Tám trăm dặm... Năm trăm dặm...
Thể tích tương đổi khổng lồ, tổc độ di động cũng không nhanh, nhưng mỗi thời mỗi khắc, đểu có thể di động mấy mươi dặm.
Đinh biển mâv hôn ám, hai pho tượng cự thần, tới gần một chút, khiến hư không chấn động, đồ sộ tráng quan, vang đội cô kim.
Tình huống này. bóp nghẹt trái tim mọi người
Mặc dù cho đến giờ phút này. hai nhân vật cấp đại tông sư, chua từng chiến đấu chân chính, thậm chí Ngay cả mắt cũng chưa từng mờ.
Vẻn vẹn chi là khí thế giẳng co. liền cường đại như vậy.
Vậy chiến đấu chân chính, rốt cuốc sẽ kinh thiên động địa như thế nào, mọi người khó thể tướng tượng.
Trong quá trinh hai pho tượng cự thẩn mang theo Dương Phàm và Thiên Thu Vô Ngân chậm rãi đi tới, chiến đấu cùa nhị hoàng, cũng đạt tới thời khắc quan trọng cuối cùng.
Hống.
Rồng ngâm kinh hồn chấn vang vùng chân không ở biển mâv.
Chín con sổ mệnh Thẩn Long sắc thái khác nhau quanh thân Tần Hoàng, quang long hư vô màu vàng trên đinh đầu bắn lên trời, khí thế uy áp đạt tới đinh, thậm chí vượt qua trinh độ Hợp Thể sơKỳ.
Yêu Hoàng lại trực tiếp hóa thành một cổ long tràn ngập lân giáp kỳ quái dài đến mấy chục trượng.
Lân giáp trên thân cổ long này giống như long lân, lại giống như giáp xác árih bạc mang phong cách cổ xưa trầm trọng, đẩu có một sừng rồng màu vàng tím, giống như thành lũy sắt thép.
- Đỡ Thiên Hoàng Thập Bát Kích của ta...
Yêu Hoàng quát lên một tiếng lớn. trong thiên địa vang lên âm thanh lôi đình. Trên người hắn nôi bậc lên một đám xương gai màu bạc, tử khí xông lên trời, một đôi long trảo khổng lồ quái dị và long vĩ phủ đẩv gai nhọn, múa may trong hư không với phương thức huyên diệu khó lường.
Ầm Ầm leng keng.
Trong phút chốc, hai bóng người lần lượt đan vào cùng một chỗ. phát ra tiếng va chạm kinh hồn động phách. Một vùng không gian gợn sóng, tán đi bốn phía biển mâv.
- Không tổt!
Mọi người trên Bác Dịch Thai, quá sợ hãi, liên tục tránh né dư uy đo không gian sóng gợn lan đến.
- A a...
Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, mấy tên Hóa Thân đại tu sĩ. dưới không gian gợn sóng, bị nghiên về dạng hạt nguyên thùy.
Ba ba ầm ầm leng keng.
Thiên Hoàng Thập Bát Kích của Yêu Hoàng, tổng công mười tám lẩn công kích, dùng hết các bộ vị thân thể: Long giác, long chùy, long thủ. long trảo, long vĩ, thậm chí gai xương màu bạc nôi lên trên người.
Những công kích này. không có chỗ nào mà không kinh thiên động địa quy thẩn khiếp, mỗi một lần đánh đểu ẩn chứa thiên địa huyển diệu, bất kể góc độ công kích vẫn là độ mạnh yếu, đều có thể nói kinh diễm.
Có thể nói, Thiên Hoàng Thập Bát Kích mỗi một lẩn đánh, gần như có thể so sánh với Thiên Nhân Nhất Kích của Dương Phàm, hơn nữa lực đạo dùng bản tôn thẩn thú phát động những công kích này, càng thêm cường đại.
Càng đáng sợ hơn chính là tổ hộp những công kích này vào một chỗ. trinh độ uy lực gia tăng bao nhiêu, gần như có thê đập nát hư không.
Trong phút chốc. Tẩn Hoàng với thân thể nhân loại nhỏ bé. bị bao phủ trong đó.
Trong lúc này. cũng có thể nhìn thấy máu tươi thoáng hiện trong mảnh đất chân không này, dưới gợn sóng không gian khủngbố, hóa thành hư vô.
Ba!!
Một kích cuối cùng, thân thể rồng khổng lồ, va chạm đến trước người Tần Hoàng, long vĩ phủ kín gai nhọn, quét ngang hư không ba trăm sáu mươi độ. chôn vùi vạn vật. một sóng đẩv một sóng, đua công kích của mười bảv kích trước đến tới đinh, thậm chí chồng cùng chỗ.
Ầm phanh.
Long khí chín màu bùng nồ ờ vị trí giao kích cùa Tần Hoàng và Yêu Hoàng, hư không sinh ra một vùng không gian gợn sóng nếp uổn, cũng bùng nô thành một phiến gió lốc khủng bố. đánh bay nhị hoàng.
Phổc phổc.
Hai người cùng lúc hộc máu, sắc mặt trắng bệch.
Vèo vèo.
Nhị hoàng cách xa nhau trăm dặm, hô hấp dồn đập, sắc mặt trắng bệch, đổi diện ở xa xa, thân hình lung lay sắp đổ.
Hiển nhiên là cục diện lưỡng bại câu thương.
- Ha ha... Rốt cục đến phiên ta ra tay rồi.
Sau lưng Yêu Hoàng, hiện lên một bóng dáng tối đen như mực. phát ra thanh âm khàn khàn âm lãnh.
Bá
Bóng dáng đen như mực kia, hóa thành một luồng hỗ quang màu đen, sát về phía Tần Hoàngbị thương.
- Là hắn...
Lục Vân Hầu hô nhỏ một tiếng, nhận ra bóng dáng này, chính là Thiên Sát Các. sát thủ Thiên Ảnh bài danh thứ nhất.
Trước đây ờ Võ Hầu cổ Bảo. Thiên Ảnh sưvt nữa giết chết Vô Song.
- Chờ chút...
Yêu Hoàng kinh hô một tiếng.
- Hiện tại còn không phải thòi cơ tốt nhất ra tay.
Nhị hoàng mặc dù lưỡng bại câu thương, nhưng có thể phát huy bảv tám phần thực lực, không thể coi thường.
Vèo
Một luồng hỗ quang âm lãnh, từ trên trời giáng xuống, chém về phía Tẩn Hoàng.
- Muốn chết.
Tần Hoàng quát lạnh một tiếng, một tay vươn lên. đánh tan bí kỹ mạnh nhất Ám Dạ Thiên Hỗ của Thiên Ảnh.
- Tại sao có thể nhưvậy?
Thiên Ảrih hoảng hốt.
Ba
Tần Hoàng cách không một chưởng, quang khí màu vàng như Kinh Lôi. đánh bay Thiên Ảnh.
Vèo.
Trên người Thiên Ảnh tràn máu, trong mắt tràn đầy hoảng sợ, đây là cường giả có vũ lực mạnh nhất Đại Tẩn.
Mặc đù dưới tình huống đổi phương bị thương, bản thân mình đều giống như con kiến.
- Chi là một cường giả Thẩn Hư. cũng vọng tướng ám sát quả nhân.
Tần Hoàng với vẻ mặt trừo phúng.
Thiên Ảnh chua xót cười:
- Ta chi muốn thử xem... vẫn còn là do ngươi tới đi.
Dứt lời trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm gãy.
Đoạn kiếm này vừa xuất hiện, đám người Trấn Đông Hầu chấn động.
Vù vù
Trên thân đoạn kiếm gãv lóe ra điểm sáng trong suốt, ngưng tụ thành một người đàn ông áo trắng, cũng là một gương mặt bình thường vô kỳ.
Người đàn ông áo trắng nhin chằm chằm Tẩn Hoàng, hoi hơi mim cười:
- Tẩn Hoàng! Nhiệm vụ của ta là ám sát ngươi, ngàn vạn đừng đê ta thất vọng.

Tiên Hồng Lộ - Chương #702


Báo Lỗi Truyện
Chương 702/810