Chương 685 : Chém giết Vu Tôn!


Trên nửa thanh đoạn kiếm, sáng lên một màn quang điểm đầy màu sắc ỡ trước mặt Dương Phàm, rôi hình thành một nam nhân áo trắng, tướng mạo bình thường, lại có vẻ cô độc cao ngạo không hòa hợp cùng thế nhân.
Cách nguy cơ lần trước trên Tiên Đạo Tông đã qua bổn mươi năm, rốt cục Vô Song lại hiện thế.
Một thản áo trắng như tuyết, không gió mà lay động, hắn chậm rãi mớ mắt. trong đôi con ngươi tối đen thảm thúy, có thể thấy được bóng một thanh kiếm mờ ảo. nhìn kỹ, đúng là một thanh đoạn kiếm hư vô.
Vô Song phất tay một cái, đoạn kiếm xuất hiện trên tay hắn, rang động vù vù. như một bộ phận của thán thể hắn.
Rồi trong khoảnh khắc, chi thấy đoạn kiếm kia từng chút một trờ thành mờ nhạt, không ngờ dung nhập vào cánh tay hắn.
Nam Cung Hạm nhìn thấy tình hình như thế ỡ trong mắt, kinh hãi tới cực điểm.
Hơn nữa khi Vô Song xuất hiện, nàng hô hấp khó khăn, gương mặt xinh đẹp tái nhợt thất sắc, Ngay cả một chút sức nhúc nhích cũng không có. cả người bị vây trong một loại áp bức khó có thể hình dung.
Toàn bộ quá trình khi Vô Song xuất hiện, thu đoạn kiếm vào tay, nàng đểu nhìn thấy rõ ràng trong mắt.
"Thanh đoạn kiếm này... Không phải chính là kiện bảo vật lai lịch không rõ mà năm đó khi Tiên Đạo Tông gặp đại kiếp nạn, Dương trưởng lão dùng nó để uy hiếp quần hùng kia sao?"
Nam Cung Hạm tim đập nhanh hơn.
Nàng không thể hiểu được, vì sao Vô Song có thể ngưng kết thành thân thể từ trong thanh đoạn kiếm, rồi lại thu đoạn kiếm vào trong cơ thể.
"Cảm giác thật kỳ quái..."
Vô Song lại nhắm mắt lại, lẩmbẩm:
- Ngày ấy sau khi giết chết Phượng Thanh Hầu cùng cổ long hóa thán, trình độ linh hồn của ta lại được tăng lên, giống như năm đó sau khi chém chết Tam u lão Ma.
- Lại có chuyện như vậy ư?
Dương Phàm cảm thấy khó tin.
Trên người Vô Song có được ý cảnh kiếm đạo vô cùng thâm ào. cái loại độ cao này. đủ để cho các cao thủ kiếm đạo khác trong nhất giới này ảm đạm thất sắc.
Nhưng những áo nghĩa kiếm đạo đáng sợ này. cũng là từng chút một "thức tinh", tăng lên theo cành giớii của hắn.
Thật lâu sau, Vô Song mớ to mắt. ánh mắt đảo qua Dương Phàm vàNam Cung Hạm.
Dương Phàm không có phản ứng rõ ràng, nhưng Nam Cung Hạm bên cạnh, chi cảm thấy tâm thẩn dường như bị xuyẻn thấu, linh hồn sợ run.
Bỗng nhiên Dương Phàm nắm tay nàng truyển vào một khí tức tự nhiên vô hình, làm cho áp lực trên người nàng Ngay lập tức biến thành hư không, nàng cảm giác sâu sắc một làn hơi ấm áp sưởi ấm tâm thẩn.
Nam Cung Hạm sinh lòng cám kích, lập tức có một loại cảm giác an toàn, chi hv vọng vĩnh viễn không rời khòi bàn tay này. Gương mặt xinh đẹp của nàng khôi phục khí sắc, rồi lập rức nhiễm một lóp ứng đó.
- Nàng là thị thiếp mới của ngươi?
Vô Song chi thản nhiên nói một câu, chợt nhìn về phía Dương Phàm:
- Ngươi là được trời cao chiểu cố sủng ái. vĩnh viễn không phải chịu đựng cuộc sổng cô độc buôn tẻ, lại có thê có được độ cao và tiêm lực sánh cùng ta. tại sao nhưvậy?
Dương Phàm đương nhiên hiểu được ý tứ của hắn.
Thí dụ như Thiên Thu Vô Ngân tông sư độ cao bực này. bất cứ lúc nào. bất cứ nơi đâu cũng đểu tìm hiểu tu luyện. không có một người thản nhân bẳng hữu, thậm chí giống như bỏ qua tất cả cảm tình trên thế gian, lãnh đạm như thần linh.
Cho dù là người tu tiên, cũng rất khó đạt tới bực này. phái chịu đựng cô độc và buồn tẻ đến mức nào? Dù sao chi cần là sinh linh, sau khi mờ ra linh trí. đều phải có tình cảm. cho dù cái gọi là "máu lạnh vô tình", cũng đúng là một loại tình cảm.
Mà so sánh ra. Dương Phàm có thân nhân, có bằng hữu. có song tu đạo lữ. có thị thiếp đủ
hết.
Dương Phàm giữ vẻ trầm mặc, cũng không có giài thích điểu gì, nhưng thật ra Nam Cung Hạm ở bên cạnh, sắc mặt đó bừng, thiếu chút nữa vùi đẩu vào trong lồng ngực hắn.
- Nàng có khóe không?
Vô Song đột nhiên hỏi.
Dương Phàm không ngờ có thể lập tức biết, hắn đang hỏi ai.
Mặc dù Vô Song cao ngạo siêu quần, cũng đã từng si mê một nữ nhân, từ lúc hắn đau lòng dứt bỏ. liên dôn hết tâm trí vào kiếm đạo.
- Nàng tổt lắm! Chính là "Tinh Tôn" trong giới này, vị trí độ cao có lễ đã vượt xa ngươi và ta!
Dương Phàm đáp.
- Tinh Tôn?
Nam Cung Hạm tim đập nhanh hơn, bản thán nàng biết nhiều học 1'ộng, từng đọc qua trong sách cổ truyền thuyết có liên quan tới "Tinh Tôn".
Nghe nói ớ thời đại thượng cổ. Tinh Tôn có thể nhìn trộm vận mệnh thời không, có được độ cao mọi người không thê đuôi kịp, có thê dễ dàng đảo điên một vương triêu tu tiên, cũng có thể mưu đồ một đế quốc mới.
Đó là tồn tại thẩn bí vượt ra ngoài tất cả hệ thống lực lượng, đứng ờ ngoài chúng sinh, đứng ớ ngoài thế cục.
Nói về địa vị. ít nhất Tinh Tôn có thể cùng ngồi cùng ăn với đương kim Tần Hoàng.
- Ta sẽ lập tức ròi nơi này. trước khi đi, còn có một chuyện chua có giải quyết.
Vô Song không có hòi tiếp chuyện Vũ Văn Hâm.
- Đúng! Còn có một hậu họa, nhất định phải diệt trừ.
Trong mắt Dương Phàm chợt lóe lên tia sáng ác nghiệt:
- Hiện giờ ta đã ngưng kết ra Hoán Thiên Nha thứ hai, lực cảm ứng tăng nhiêu đã có cơ hội giết chết "Vu Tôn".
- Khi nào động thủ?
- Để ta chuẩn bị nửa năm.
Dương Phàm hít sâu một hơi.
Dù sao kế tiếp muốn chém giết, là tồn tại có năng lực đổng cấp bậc với Tinh Tôn.
Nam Cung Hạm hoảng sợ trong lòng, hai người này bàn chuyện với nhau, đều là chuyện kinh thế hãi tục. có chút còn nghe không hiểu lắm.
Tuy nhiên, nàng cùng biết có liên quan tới Vu Tôn trong truyền thuyết.
Vu Tôn có thể nói là một trong nhân vật xa xưa nhất, thẩn bí nhất của Đông Thắng Đại Lục.
Không ai nhìn thấy được mặt thật của hắn.
- Cho ngươi thời gian nửa năm.
Vô Song gật gật đâu. liền chuản bị ròi đi.
- Ngươi tốt nhất không nên rời khòi Tiên Đạo Tông.
Dương Phàm ngăn hắn lại:
- Bởi vì tiên phong này không tâm thường, có thê che chắn thiên cơ thật tốt, mà Bạch Vũ lăo tiên ờ trong đó, lại có thê gia tăng lực bói toán. Đến lúc đó nếu có thê liên thủ với lão...
- Tốt lắm!
Vô Song liền nhắm mắt lại. theo sát phía sau DuơngPhàm.
- Ta đi kêu Hoàng Phù!
Nam Cung Hạm rụt tay khói bàn tay Dương Phàm, hạ xuống trước một cái động phủ phía dưới.
Không bao lâu. một thanh niên oai hùng bất phàm, màv kiếm mắt hổ. mũi thẳng, dáng người khôi ngô, từ trong động phủ đi ra tiếp đón.
Dương Phàm gần như có chút không tin, đây là Hoàng Phù từng bị đồng môn chê cười là khi ổm đây sao?
- Ra mắt Dương dược sư!
Hoàng Phù hiểu cá tính của Dương Phàm, nên chi hơi khom người cung kinh thi lễ.
Dương Phàm gật gật đẩu, đánh giá hắn một lát, phát hiện huyết mạch kế thừa cùng dị linh cái trong cơ thê hắn, đã kết hợp hoàn mv hai trong một.
Thời gian cách bồn mươi năm, tu vi của Hoàng Phù đạt tới Hóa Thẩn sơ kỳ. cách Hóa Thần trung kỳ chi có nửa bước xa. Lúc này cẩn phải hiểu được pháp tắc Thòng Huyền, muốn đột phá một cửa này, chi dựa vào cổ gắng không được, cân phái lĩnh ngộ áo nghĩa thiên địa. Có thể Ngay sau đó ngộ đạo. tấn chức, nhưng cũng có thể cá đời khó vượt qua cửa ải này.
Dương Phàm phát hiện phản thần lực của Hoàng Phù cùng thiên địa quanh mình, có một loại tương liên thân bí, xem ra bước vào Hóa Thân trung kỳ cũng chi trong vài năm tới, hoặc giả còn ngắn hơn.
Trong lòng hắn thẩm tán thướng, không hổ là tồn tại tư chất thiên phú hiếm thấy, có hi vọng đuổi kịp Thiên Thu Vô Ngân và Vô Song.
Hoàng Phù nói:
- Mấy chục năm trước, trong gia tộc có người muốn triệu hỗi ta. còn có thư của mẫu thân... Tuy nhiên ta ghi nhớ lời nói của Đại trường lão cùng Dương dược sư, không tấn chức Hóa Thản hậu kỳ, tuyệt đổi không quav về.
Dương Phàm tán thường nói:
- Ngươi rất có tính nhẵn nại. cũng có dã tâm và khí phách đủ để thành đại sự.
Dương Phàm lại đưa tặng Hoàng Phù một ít linh đan cùng một hai kiện thòng linh pháp bảo. rôi rời động phủ.
Vô Song từđâu đến cuối nhắm mắt đi theo, khôngnói lời nào.
Nam Cung Hạm rất hâm mộ Hoàng Phù. có thể có một quy nhân như Dương Phàm này, chăng những mở ra tiêm lực trong cơ thê của hắn, lại đưa tặng vừa linh đan vừa pháp bảo.
Có thể tường tượng trong tương lai một trăm năm sau, Hoàng Phù rất có hi vọng trờ thành tân Hoàng Võ Hầu của Thiên Vũ Châu, trờ thành nhân vật làm mưa làm gió khắp Đại Tần.
Mà tư chất, dung mạo của mình đều là nhất đẳng hơn người, nhưng lại không có được cơ duyên như vậy.
Dương Phàm nhìn ra tâm tư của nàng, sau khi đua Nam Cung Hạm về lại động phủ, Dương Phàm cũng tặng nàng một ít thánh đan rất quy giá.
Nam Cung Hạm có chút kinh hoảng. Dương Phàm tùv ý cấp mấy thứ linh đan, đểu là bảo vật có thê khiến cường già Hóa Thân bình thường phát điên phát cuông.
Những linh đan này nếu sử dụng tốt, tuyệt đối có cơ hội giúp nàng bước vào địa vị cấp Thông Huyển cao cao tại thượng.
- Dương trường lão chờ một chút! Không công không chịu lộc, ta như thế nào có thể vô duyên vô cớ nhận của ngài nhiều linh đan quý báu như vậy?
Nam Cung Hạm hơi chẩn chừ một chút rồi nói.
- Gặp nhau là có duyẻn phận, cần gì đề cập đển!
Dương Phàm cười cười, những linh đan này đều là lấy được trong Thiên Lan Điện, hắn còn có rất nhiều.
Mỗi hai mươi năm Thiên Lan Điện mở ra một lẩn, Dương Phàm có thể từ bén trong lấy được rất nhiều bảo vật, bao gồm thòng linh pháp bảo. linh đan, thiên linh địa bảo. cực phẩm linh Thạch các thứ...
Nam Cung Hạm mím môi. trong lòng suy nghĩ bay vút, rồi đột nhiên cắn răng một cái, quy gối trước mặt Dương Phàm:
- Dương trướng lão vào ớ trên Lăng Đính Tiên Phong, động phủ không người chăm sóc. tiểu nữ nguyện ý trớ thành một thị nữ danh nghĩa của trướng lão.
- Ngươi nguyện ý làm thị nữ của ta?
Dương Phàm có hơi bất ngờ. hắn vốn có ý niệm này, nhưng thấy đổi phương tính tình cao ngạo, hơn phán nửa sẽ không đồng ý, nên không đề cập tới.
- Tanguyện v!
Nam Cung Hạm lộ vẻ mặt kiên quyết, rốt cục đua ra một quyết định có thể t hay đổi hoàn toàn số phận cuộc đời mình.
Trên thực tế, Dương Phàm đã đánh giá sai địa vị và năng lượng của chinh mình hiện nay.
Giờ phút này hắn thân là trưởng lão môn phái, ở đệ cửu trọng phong, ờ Tiên Đạo Tông là nhản vật đứng sau Đại trướng lào.
Mà ớ Tu Tiên giớii Đại Tần. tên của Dương Phàm, đã trờ thành một cái tên truyền kỳ: chém giết Vương hầu. bức bách Trán Đông Hầu lui binh, lấy sức của bản thản xoay chuyển càn khôn.
Hiện giờ uy danh của hắn, ít nhất có thể sánh ngang cùng Vương hầu.
Thử nghĩ, nhân vật trong truyển thuyết như vậy, dù chi có thể trờ thành thị nữ, chuyện này cũng đúng rất khó được.
- Tốt! Bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là thị nữ của ta.
Dương Phàm hơi thâm ý liếc mắt nhin Nam Cung Hạm một cái.
Nam Cung Hạm nhẹ thờ một hơi. nàng đã hạ quyết tâm: nếu đã không có cơ duyẻn như Hoàng Phù. chính mình sẽ nỗ lực tranh thủ.
Một khi có thể trớ thành thị nữ của Dương Phàm, cũng nhất định có thể t hay đổi vận mệnh ngày sau của nàng. Càng đừng nóỊ nhân vật truyền Kỳ như Dương Phàm như vậy. đã là nam nhản có thê nói là hoàn mỹ trên thế gian này. bất kê tu vi thực lực. hay là dung mạo khí độ. đều không thể chê vào đâu được! Đương nhiên, nếu nàng biết Dương Phàm đă có vài vị thị thiêp, hãn sẽ không có ý tưởng như vậy.
Ngày hôm đó. Dương Phàm đưa Nam Cung Hạm lên đệ cửu trọng phong, cấp cho nàng lệnh bài ra vào nơi đây.
Sau đó, hắn bắt đầu chú tâm chuầnbị...
Nửa năm sau.
Trên đệ cửu trọng Lăng Đính Tiên Phong.
- Bần đạo chi có thể dùng hết toàn lực trợ giúp các vị một tay, có thành công hay không, do số mạng cũng khôngbiết trước được.
Bạch Vũ lão tiên vung phất trần trong tay bay lên giữa không trung, liên tục vẽ trên hư không, hình thành một cái đồ hình bát quái huyền diệu, gần như bao phủ toàn bộ trên không trung đệ cửu trọng.
Dương Phàm nói:
- Đại trưởng lão chi cần tăng phúc hiệu quả cảm ứng thiên cơ nơi đây là được, từ ta cùng Vô Song phụ trách ra tay, chém chết hắn...
Vô Song nhắm mắt lại, trên người xuất hiện một thanh đoạn kiếm, sau đó chính minh hóa thành một màn quang điêm màu sắc sáng rực. dung nhập vào đoạn kiếm.
Dương Phàm cẩm thanh đoạn kiếm, hít sâu một hoi. nhắm mắt lại. cũng trong nháy mắt phát hưv lực cảm ứng của hai cái Hoán Thiên Nha đến cực hạn.
Thông qua tăng phúc huyển ảo của Bạch Vũ lão tiên. Dương Phàm phát giác lực cảm ứng của mình lại tăng mạnh, rất nhanh dung nhập vào thiên địa. thậm chí dung nhập vào trong thời không hồn loạn, cùng trong u Minh kia liên lụy tới thiên cơ của vô số sinh linh nhản quả, sinh ra liên hệ.
Nam Cung Hạm đứng cách đó không xa, thật sự khó có thể tưởng tượng, mấy người này định thòng qua loại phương pháp nào. đê chém giết Vu Tòn tồn tại xa xưa nhất trong truyền thuyết kia!

Tiên Hồng Lộ - Chương #685


Báo Lỗi Truyện
Chương 685/810