Chương 658: Đại chiến Huyền Minh Băng Thiềm (1)


Bắc Tần, Triệu Quốc cổ chiến trường.
Ẩn dưới đình thai trong hồ nước có chín cột trụ được điêu khắc với phong cách cổ xưa, có hoàng long uốn lượn, nhìn rất sống động. Chúng há mồm nhắm vào Truyền Tống Trận xa xưa ở đình thai trung tâm.
Một khác này, chín con hoàng long đồng thời run lên, trận pháp chính giữa đột nhiên lóe lên bạch quang huyễn lệ, cùng với một trận dao động mờ mịt.
Ba thân ảnh nhàn nhạt gần như trong suốt dần ngưng thật ở trong trận pháp này.
Trong đó, một nam nhân mặc cẩm bào màu xanh ngọc nhắm chặt mắt, đứng lặng bất động, thân hình có chút tiêu điều.
So với một trăm năm trước, khi Dương Phàm từ Nội Hải quay về Nội Hải, tâm tình hoàn toàn trái ngược.
Hồ Phi với một thân hầu mao, vẫn là hiếu động, lấy tay sờ sờ hoàng long trên đài, cho cả tay vào trong miệng chúng, cười hắc hắc.
- Nơi này chính là lục địa sao? Chính là Bắc Tần trong truyền thuyết sao?
Cát Phong triển mở thần thức, tò mò đánh giá nơi xa lạ này.
Đồng thời hắn cũng không quên nghiên cứu Truyền Tống Trận dưới chân, chậc chậc nói:
- Không hổ là tay nghề của thời kỳ thượng cổ đỉnh phong.

Dương Phàm thở ra một hơi, rốt cục mở mắt ra, đi đầu bay ra khỏi hồ nước, thoải mái phá vỡ cấm chế nơi này.
Bay tới mặt đất thì Cát Phong nhắm mắt lại cảm thụ một lát, hơi kích động nói:
- Đây là khí tức của lục địa sao? Tuy rằng linh khí không bằng Thiên Cầm Nội Hải nhưng có thể tưởng tượng được rất lâu trước đây, Tu Tiên văn minh nơì này quả thực phồn vinh cường thịnh.
Dương Phàm cũng không lập tức trở lại Ngư Dương Quốc mà dẫn hai người đi tới Lăng Tiêu Tiên Kiếm Môn một chuyến.
Nghe nói có Dương Phàm tới thăm, Lăng Tiêu Kiếm tiên Phong Vô Tuyệt tự mình ra nghênh đón, nhiệt tình khoản đãi.
Chỉ là khác với trước đây, Dương Phàm trở nên cô ngôn quả ngữ, rất nhanh đã đi thẳng vào vấn đề, nói:
- Ta muốn nói chuyện riêng với Phượng Hi Trường lão một chút!
Phong Vô Tuyệt cùng cảm thấy Dương Phàm hơi khác thường, không quấy rầy thêm mà bảo Phượng Hi đang bế quan ra gặp khách.
Biết Dương Phàm trở về, Phượng Hi liền kinh hỉ, nhanh chóng chạy tới.
- Dương Duợc sư, ngươi lần này đi Nội Hải có tìm thấy Thi Dao không?
Ánh mắt Dương Phàm nhìn qua ba người, cũng không nhìn thấy Đặng Thi Dao cho nên có chút thất vọng.
- Không, ta đưa nàng trở lại.
Dương Phàm vung tay lên, một mảnh hàn khí bức tới, trước người hắn xuất hiện một bức băng điêu của một mỹ nữ.
Nữ nhân bị băng điêu này nhìn rất sống động, thần vận như tranh, một thân váy dài màu trắng không nhiễm bụi trân rất thanh nhã. Khuôn mặt nàng mang theo vài tia bình thản, điềm nhiên đi vào giấc ngủ, Nàng là một mỹ nữ có vẻ đẹp cổ điển như trong một bức tranh
Thấy mỹ nữ bị băng điêu này, cả người Phượng Hi run run.
Nếu là người ngoài có thể vừa nhìn đã nghĩ đây thực sự là một kiệt tác bằng băng của một đại sư.
Nhưng thân là sư phụ của Đặng Thi Dao, nàng sao lại không nhận ra đệ tử của mình?
- Thi Dao nàng rốt cuộc làm sao thế?
Phượng Hi lo lắng đau lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bức băng điêu đang nổi lên lam tinh quang.
Dương Phàm cũng không giấu diếm, nói qua sự tình một lần.
Trong quá trình giảng thuật; sắc mặt Phượng Hi liên tục biến hóa, thi thoảng lộ ra vẻ hoảng sợ vô cùng.
Khi nàng biết được Đặng Thi Dao ở đại kỳ ngộ, tấn chức Hóa Thần kỳ thì kinh hãi vô cùng, hơn nữa cũng rất lo lắng.
Mà Dương Phàm cùng một gã tông sư Nội Hải khác liên thủ chế trụ Đặng Thi Dao, cũng khiến cho nàng có cảm giác không chân thực.
Vô tình, Dương Phàm đã đạt tới một trình độ đủ để khiêu chiến cường giả Hóa Thần kỳ.
Dương Phàm cũng không nói cho nàng biết về Đại hải nạn trăm năm trên biển, cùng với nguy cơ chưa từng có của Thiên Lan điện. Tình cảnh lúc đó thậm chí còn rung động hơn gấp trăm lần nữa, người bình thường căn bản chưa từng nghe thấy.
Dương Phàm cũng không biết mặc dù hắn lập tức rời đi sau khi Đại hải nạn nhưng truyền thuyết về sự tích của hắn đã từ miệng của những chí cường giả kia truyền khắp Nội Hải, được ghi vào sử sách của Thiên Cầm Nội Hải. Ngày sau, hắn chắc chắn sẽ trở thành một thần thoại truyền kì, tương đương với đại thần thông giả như Thiên Lan Tán tiên tử thời thượng cổ.
- Phượng trưởng lão, ngươi là người của Nho môn, không biết có biện pháp để giải cứu Thi Dao hay không?
Đôi mắt Dương Phàm đột nhiên lóe lên ánh sáng rực rỡ.
- Vong Tình quyết tấn chức Hóa Thần kỳ thì đã không thể nghịch chuyền được, tối thiểu trong Nho môn cũng không có phương pháp giải cứu.
Thần sắc của Phượng trưởng lão ảm đạm.
- Nói như thế, chỉ là trong Nho môn bí điển không có ghi lại chứ không có nghĩa là không thể phải không?
Trong lòng Dương Phàm vẫn rất trấn tĩnh/
- Có thể nói như thế!
Phượng Hi nao nao, lại trầm tư rồi nói:
- Nếu cảnh giới linh hồn đạt tới một trình độ nhất định, ít nhất là vượt qua người tu luyện công pháp này thì có lẽ còn một đường hy vọng/
Dương Phàm nghe thế thì niềm tin lại tăng lên. Hắn tự nghĩ rằng chỉ cần cảnh giới linh hồn đạt tới một giới hạn nhất định thì có thể có hy vọng giải cứu Đặng Thi Dao.
Dừng lại Lăng Tiêu Tiên Kiếm Môn nửa ngày, Dương Phàm liền cáo từ, cùng nói với Phượng Hi rằng:
- Thi Dao để ta chiếu cố đi, Phượng Hi trưởng lão cứ yên tâm, ta nhất định có biện pháp giài cứu nàng!
Trong mắt Phượng Hi mơ hồ có thể thấy được nước mắt, cố gắng khôi phục lại tâm tình, tiễn Dương Phàm rời đi.
Sau khi trở lại Ngư Dương Quốc, Dương Phàm cũng đi một chuyến tới Dược Tiên Cốc, hướng về Dược Vương nói về chuyện của Vũ Tịch biến mất.
- Lão hủ đã sớm biết thân phận của Vũ Tịch không tầm thường. Khi gặp nàng thì ta còn đoán được như thế! Chỉ là không ngờ nàng lại rời đi
Dược Vương thở dài một tiếng.
Thọ nguyên của hắn còn lại cũng chỉ hơn trăm năm rồi sẽ hóa thành một nắm đất mà thôi!
Từ đó về sau, Dương Phàm trở lại Ngư Dương Tiên Thành, chào hỏi thân nhân và bằng hữu một lượt rồi lập tức bắt đầu bế quan.
Hồ Phi nhận ra cảm tình của Dương Phàm lãnh đạm đi rât nhiều, cả người trở nên cô linh tiêu điều.
Nhưng là điều này lại càng kích thích hắn cố gắng tu luyện.
Thấy thế, Hồ Phi nắm chặt hai tay, vẻ mặt kiên quyết, đi tới Thanh Giang hà, cùng lão yêu tu tu luyện.
Hắn đã hạ quyết tâm phải tu luyện tới Nguyên Anh hậu kỳ, nếu không sẽ không xuất quan.
Trận pháp tông sư Cát Phong dưới sự an bài của Dương Phàm đã gia nhập Tiên Thành kế hoạch, rất nhanh đã dung nhập vào phiến thổ địa Bắc Tần xa lạ này.
Về phần Lệnh Hồ Tiểu Tịch và Huyễn Linh tiên tử, là thị thiếp của Dương Phàm, bình thường vẫn dừng chân ở Ngư Dương Quốc, cũng không can thiệp vào việc này.
Theo tình cảm của chủ nhân lạnh nhạt xuống, hai thị thiếp này cùng dần dần xa rời nam nhân thần thoại này!
Dương Phàm bế quan một đoạn thời gian, thôi diễn cảnh giới công pháp lại gặp bình cảnh.
Cảnh giới và diễn biến áo nghĩa tiếp theo của Tiên Hồng quyết hắn đã bước đầu lĩnh hội được nhưng nếu muốn chân chính hiểu ra thì cũng không thể đơn giản được, kỳ thật, chạm tới áo nghĩa đại đạo nhưng thôi diễn thành khâu quyết công pháp cụ thể thì lại vô cùng khó khăn, đối với ngộ tính yêu cầu cực cao.
Dương Phàm cũng không ủ rũ, trong lòng ngược lại lại rất trấn tĩnh, đơn giản từ bỏ việc thôi diễn, bắt đầu củng cố cảnh giới Diễn Căn hậu kỳ.
Án theo việc tu luyện bình thưcrag thì để tu luyện tới Diễn Càn hậu kỳ, chỉ sợ mất cả trăm năm cùng chưa chắc đạt tới.
Nhưng Dương Phàm từ Cực Bắc đạt được Mộc Canh Tinh đã khiến tốc độ tu luyện của hắn gia tăng rất nhiều.
Đồng thời với việc tu luyện, Dương Phàm cũng không quên một việc khác.
Một ngày kia, hắn đột nhiên mờ hai mắt ra, trong mắt chói sáng.
Gần như cùng lúc đó, ở phương Bắc xa xôi.
Ở ngoại vực Cực Bắc, ở một mảnh Tuyết Sơn liên miên cao ngất, một thanh niên lạnh lùng mặc hắc bào trống rỗng xuất hiện, một thân ma khí áp lực kinh tâm.
Phiến tuyết sơn này thuộc một thế tục tông môn, chính là Tuyết Sơn phái.
Năm đó, khi Dương Phàm tiến vào Cực Bắc thì từng dừng ở nơi này làm khách.
Lúc này, Thạch Thiên Hàn lấy phương thức quỷ thần khó lường hiện thân ở trên một thâm uyên trên tuyết sơn.
Thần sắc Thạch Thiên Hàn lạnh lùng, vẫn không dừng lại, trực tiếp bay vào thâm uyên này.
Rất nhanh, một tầng băng động âm trầm xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Trong băng động kia ngưng kết một tầng băng nham màu xanh kỳ dị, tản mát ra ánh sáng mông lung.
Hưu
Thạch Thiên Hàn không thu liễm khí tức chút nào, hóa thành một ma ảnh với áp bách kinh hãi, trực tiếp vọt vào sâu trong băng động.
Hống
Còn chưa vào sâu trong băng động thì từ sâu bên trong, một tiếng rít gào trầm thấp kinh tâm động phách đã truyền tới.
- Cường giả ma đạo phương nào dám xông vào địa bàn của Huyền Minh Băng Thiềm ta?
Theo thanh âm kia vang lên, toàn bộ băng động trên tuyết sơn này lâm vào một cỗ áp lực đáng sợ. Nhiệt độ nơi này đột nhiên giảm mạnh.
Khí tức âm lãnh thấu xương kia đủ để khiến tu sĩ bậc thấp đông lạnh thành băng.
Thạch Thiên Hàn cười lạnh vẫn nhắm thắng về phía trước lao tới.
Rất nhanh, từ sâu trong băng động, một khối Băng Ngọc Nham trong suốt, như một loại đá quỷ xuất hiện sừng sững.
Trên khối Băng Ngọc Nham này có một linh chu do tuyết trắng ngưng kết thành, phát ra khí tức kỳ dị mê người.
Chỉ là trên Băng Ngọc Nham này cũng có một con cáp mô (con cóc) ngồi chổm hổm, cao chừng nửa thước, hai mắt lóe lên băng quang âm u màu lam.
Nếu là kẻ vớ vần nhìn thấy con cáp mô này thì chỉ cười lạnh một tiếng mà thôi. Một con Băng Thiêm Thừ bậc thấp chẳng phải là đồ bỏ hay sao?
Nhưng Thạch Thiên Hàn cũng không cho là như thế, Khi hắn tiến vào băng động này thì tinh thần tập trung cao độ, sắc mặt ngưng trọng, thậm chí đã đặt mình vào trạng thái sẵn sàng tử chiến.
Thạch Thiên Hàn tự nhiên biết được sự đáng sợ của Huyền Minh Băng Thiềm - là Thượng vị thần thú.
Lúc trước Dương Phàm với tu vi Diễn Căn trung kỳ đã đích thân tới đây nhưng quyết đoán từ bỏ, cũng là một sự phán đoán nhờ trực giác mẫn duệ mà thôi.
- Mục đích của Thạch mỗ chuyến này rất đơn giản, giao dịch Băng Ngọc Nham thượng phẩm dưới chân ngươi!
Thạch Thiên Hàn ngạo nghễ khoanh tay, giằng co với con cáp mô cao nửa thước kia.
Giờ khắc này, hai cỗ khí tức cường đại trong băng động này bắt đầu va chạm, giống như tử vong tuyệt địa, áp lực của không khí lên tới cực điểm.
- Ha ha hachỉ là một tu sĩ nhân loại hậu kỳ mà thôi, cũng dám mơ tưởng tranh đoạt bảo bối của ta sao?
Huyền Minh Băng Thiềm cười châm biếm, nhìn Thạch Thiên Hàn như vẻ hắn đang không biết tự lượng sức mình.
Thần thú đều là sinh vật cường đại trong thiên địa, thậm chí có thể vượt cấp khiêu chiến.
Mà Huyền Minh Băng Thiềm này lại là Thượng vị thần thú hiếm thấy trong thiên địa, thực lực so với yêu thú cùng giai phải cường đại hơn vài lần.
- Ngươi nếu đạt tới Hóa Thần kỳ thì có lẽ còn có thể. Nếu chỉ là một gã Nguyên Anh đại tu sĩ thì ta sẽ cho ngươi có tới mà không có về.
Trong mắt Huyền Minh Băng Thiềm lóe lên một tia sát khí lạnh như băng.
Đang nói, thân hình nó đã hóa thành một đạo quang ảnh màu xanh nhạt, biến mất trên Băng Ngọc Nham.
Theo đó, một cỗ nguy cơ trí mạng ập tới Thạch Thiên Hàn.
Thân hình hắn nhoáng lên một cái, hiểm hiểm tránh né đoàn băng thiềm dịch màu xanh đạm nhanh như tia chớp bắn tới. Nơi nó vừa đứng phát ra một tiếng phốc, băng nham kiên cố bị lây dính băng thiềm dịch đã lập tức bị ăn mòn tan chảy.
Mặc dù Thạch Thiên Hàn nhanh vô cùng nhưng vẫn bị lan tới, một chân hư thối một mảnh, nhưng nhanh chóng bị ma diễm màu đen trong cơ thể cắn nuốt, ngăn cản.
Tường Vân Ngoa dưới chân hắn run lên, lại liên tiếp tránh né một công kích thần thông khác của Huyền Minh Băng Thiềm.
Huyền Minh Băng Thiềm này phun ra băng thiềm dịch từ miệng, có khả năng ăn mòn và đông lạnh vạn vật. Bắn ra thanh quang trong suốt quỷ dị từ hai mắt, một khi bị bắn trung thì ngay cả linh hồn cũng có thể bị thương tổn.
Ngoài ra, là Thượng vị thần thú, thân thể và các loại thần thông pháp thuật của Huyền Minh Băng Thiềm đều rất cường đại.
Thạch Thiên Hàn âm thầm kinh hãi. Đây chỉ vẻn vẹn là mấy chiêu thăm dò ban đầu mà thôi. Thực lực đối phương vừa triển hiện ra hoàn toàn có thể chém giết Nguyên Anh đại tu sĩ.
Nhưng Băng Ngọc Nham thượng phẩm lại là thứ mà Thạch Thiên Hàn lần này nhất định phải đoạt được.
Nếu có thứ này tương trợ, thần thức của Dương Phàm có thể nhanh chóng tăng lên tới trình độ Hóa Thần kỳ. Đến lúc đó chẳng những có hi vọng giải cứu Thi Dao mà còn tăng tiến độ thôi diễn Tiên Hồng quyết.
Trong bí động Tuyết Sơn chấn động không ngừng, khí tức áp lực khùng bố khiến sinh linh trong phạm vi tĩăm dặm gần đó hoảng sợ kinh hãi.
Hống... Ông~
Đệ từ Tuy á Sơn phái cách bí động mấy chục dặm lại rõ ràng nghe được tiếng rít gào đáng sợ như ác mộng kia.
Lần này khác hẳn với dĩ vãng, tiếng rít gào đến từ "Dị thú" thần bí kia liên tiệp truyền ra, tràn ngập phẫn nộ sát ý.
Theo ghi lại cùa Tuyết Sơn phái, mỗi khi có người đi lầm vào bí động kia, sau khi tiếng gầm trầm thấp kia vang lên sẽ trở về yên lặng.
Bất kể là võ giả thực lực thông thiên hay là người tu tiên cao cao tại thượng, phàm là người vào động này đa phần là có đi không có về.
Đột nhiên, tiếng gầm gừ kia ngưng bặt.
Trong bí động, không khí áp lực không yên.
Thạch Thiên Hàn thân hình chật vật. đứng giữa không trung, hô hấp đồn dập. trong mắt thần quang kinh người.
Con cóc cao nửa tấc kia cũng nhảy về trên Băng Ngọc Nham thượng phẩm thở dốc. Đôi mắt lóe ra băng quang xanh thẳm gắt gao nhìn chẳm chẳm đại tu sĩ nhân loại trước mắt.
- Nhân loại. Ngươi đĩ nhiên tu luyện Cừu u Ma Công.
Huyền Mirih Băng Thiểm mắt sáng như đuốc, một mảnh lạrih lẽo. đùng giọng chất vấn
nói:
- Vì sao vô cớ tranh đoạt Băng Ngọc Nham, thuộc về ta?
Trái qua bước đầu giao phong vừa rồi. nó cũng hiểu được sự đáng sợ cùa nam nhân trước mắt.
Nếu là cường giả Nguyên Anh hậu kỳ bình thường trải qua một phen chiến đấu như thả cho đù không bị nó giết chết cũng sớm nên chạy trối chết rồi.
Nhưng nam từ lãrih. khốc trước mắt này chính là tu luyện Cừu u Ma Công tuyệt thế.
Vào thòi kv thượng cổ. Cửu u Ma quân danh chấn Đông Thắng Đại Lục. chírih là dựa vào ma công kinh sợ thiên cổ này.
- Phàm là hết thảv thiên tài địa bảo. thiên linh kỳ vật thế gian đều được đựng đục trong thiên địa tự nhiên. Băng Ngọc Nham này do ngươi phát hiện trước, cũng không có nghĩa nó thuộc về ngươi. Huống chi vật này tồn tại vô số năm cũng không thấy ngươi khai thác.
Thạch Thiên Hàn khí thế sắc bénbá đạo. phản kích theo đạo lý.
- Nhân loại. Dường như ngươi rất rõ ràng tìtih hình bí động này, nhưng là trước kia ta chưa từng gặp ngươi.
Trong mắt Huy ền Mirih Băng Thiềm lộ ra nghi hoặc suy tư, không ngừng đánh giá Thạch Thiên Hàn, cảm giác việc này thật kỳ quái.
Bỗng dưng xuất hiện một cường giả ma đạo xông thẳng đến bí động cùa mình, han nữa liếc mắt một cái liền chú ý vào Băng Ngọc Nham thượng phẩm.
ở trong năm tháng đài lâu của nó. có thể đi vào băng động này cùng phát hiện bí mật cùa Băng Ngọc Nham, rồi lại còn sống đi ra ngoài thì ít ỏi không có mấy người.
Tối thiểu trong gần ngàn năm gẩn nhất, chi có một người.
Huyền Minh Băng Thiềm nghĩ đến đây, trong lòng bỗng nhiên nhảy dựng, bằng vào một tia bản mạng thiên phú. cho ra kết luận, thất thanh nói:
- Dĩ nhiên là ngươi...
Cùng lúc đó. trong lòng nó sirih ra nguy cơ báo động.
Trong mắt Thạch Thiên Hàn lộ dị sắc. thần thông Huyền Minh Băng Thiềmnày vượt qua sự tường tượng của bản thân, mà lại còn đoán ra thân phận của bản thân.
- Đúng vậy. ngươi đoán đúng rồi.
Thạch Thiên Hàn lộ ra một tia cười quỷ dị:
- Bản tôn của ta cũng không tính toán lại đây, Thạch mỗ tự tin có thể đối phó ngươi.
- Phân thân?
Huyền Mirih B ăng Thiểm kirih hô rít gào:
- Phân thân nho nhò nhà ngươi cũng mơ tưởng chiến thắng ta?
Đột nhiên, một tiếng gầm như sét đánh bùng nổ trong động, toàn thân Huyền Minh Băng Thiểm nở rộ một luồng hào quang màu tím, thân thể bỗng nhiên biến lớn gấp mấv chục lần, hóa thành một con cóc màu xanh thầm thân thể như một ngọn núi nhò.
Một luồng khí thế kinh thế hãi tục tràn ngập phạm vi trăm dặm, Băng Phong Bạo màu xanh đen hóa thành vòi rồng, lập tức cuốn Thạch Thiên Hàn bay ra bí động.
Thạch Thiên Hàn kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lui ra ngoài bí động nhìn chằm chẳm vào con cóc màu xanh thẫm khổng lồ như ngọn núi nhò này.
Đây là bản tôn của Huyền Minh Băng Thiềm, thân thể Thần thú chân chính, vượt qua Kim Giao Vương, thậm chí cấp bậc còn cao hơn Đẳng Linh Vương.
Cỗ khí tức uy áp kia khiến vô số sinh, linh trong phạm vi trăm dặm run sợ không thôi,
muốn quỳ xuốngbái lạy.
Đây là uy hiệp ẩn chứa trong bản thể cùa Thần thú bậc cao. sirih linh cấp thấp sẽ bị suy yếu tirih thần đấu chí. hiệu quả có chút tương tự Chí Bảo Long Khí.
Thạch Thiên Hàn ồn định thân hình, hàn ý trong mắt tăng cao. lãnh đạm nói:
- Ngươi thật sự không muốn giao địch? Cũng không hòi ta lấy gi ra trao đổi?
- Hừ. Băng Ngọc Nham thượng đẳng nơi này trải qua ta đùng bản mạng băng thiểm địch rèn luyện vô số năm, mà Huyền Băng Quả lại càng đo ta chăm sóc vạn năm. gửi gắm vô số tâm huyết, sao lại dễ dàng trao đổi? Nếu ngươi lấy đi Băng Ngọc Nham. Huyền Băng Quả ký sinh bên trên cũng sẽ trờ thành công dã tràng. Nếu muốn trao đồi hai vật này. trừ khi là Chí Bảo Long Khí, bất kỳ bảo vật gì khác đểu miễn bàn.
Huyền Minh Băng Thiềm vẻ mặt phẫn nộ kích động, rít gào quát lớn.
Giá trị cùa Băng Ngọc Nham, không cần nói, cực phẩm tính hàn trong số thiên tài địa bảo. tác dụng ngưng luyện thần thức lại càng mê người.
Mà Huyền Băng Quả kia lại càng là thiên linh kỳ vật trong thế gian, vương giả tính hàn trong thiên tài địa bảo. Trăm vạn năm thành thục một lần, chứa đựng tinh hoa huyền băng thiên địa. Sau khi Băng tu sĩ dùng có được hiệu quả thần bí khó tin. thậm chí có thể trực tiệp vượt qua rào cản tu vi. bước vào cảrih giới hoàn toàn mới.
Trừ bò Băng Phách Lưu Ly Châu lấy được trong Kỳ Thạch cấm Phủ, Dương Phàm chưa từng ra mắt kỳ vật tính hàn có hiệu quả nghịch thiên hon Huyền Băng Quả.
Dương Phàm phái Thạch Thiên Hàn lại đây vốn là muốn giao địch khối Băng Ngọc Nham thượng phâm kia, nhưng mà ở trên đó còn có Huyền Băng Quả chưa thành thục, gửi gắm tâm huyết vô số năm của Huyền Minh Băng Thiềm, sao có thể dễ dàng giao dịch.
Đương nhiên, nó cũng đưa ra ý có thể dùng Chí Bảo Long Khí để trao đổi. nhưng làm sao Dương Phàm đồng ý?
Trừ bò ChíBảo Long Khí. những bảo vật khác đều miễn bàn.
Thái độ của HuyềnMitih Băng Thiềm này đù cứng rắn.
- Băng Ngọc Nham thượng phẩm này là Thạch mỗ bức thiết cẩn có. thậm chí dùng để cứu người. Nếu ngươi đã không cho chút cơ hội nào. Thạch mỗ cũng chỉ đành sử dụng sức mạnh.
Thẩn sắc Thạch Thiên Hàn lạnh lẽo vô tình, ma khí cuồn tuộn từ trong cơ thể tuôn ra hìtih thành một mảnh, hắc vân che phủ trời đất. ma uy kinh thế bao phù tới.
Sắc mặt Huyền Mirih Băng Thiềm ngưng trọng vài phần, há mồm phun ra. Gió lốc cổ quái màu xanh đen thổi tới va chạm cùng một chỗ với ma vân khùng bố kia, sinh ra một tiếng vang trầm kitih hồn động phách, quanh quẩn trong khe sâu băng thiên Tuyết địa này.
Thạch Thiên Hàn đột nhiên thấy ma khí bá đạo tuvệt luân có xu thế héo rũ co rút lại. trong lòng kitih hãi. ma quang trên thân tăng vọt. thân hình mơ hồ phát động công kích liên miên không ngừng tới Huyền Minh Băng Thiềm.
Hình thể Huyền Minh Băng Thiểm thật lớn nhưng động tác lại hết sức lanh lợi, nhảv một cái có thể lên cao trăm trượng, quả thật là chưa từng nghe qua.
về mặt tốc độ thân pháp. Thạch Thiên Hàn căn bản không chiếm được ưu thế.
về mặt va chạm lực lượng. Thạch Thiên Hân tự nhiên không sợ hãi. Lực bùng nồ cường đại của Cửu u Ma Công đủ để bất kv cùng cấp nào phải kiêng kị.
Cho dù là trong pháp thuật cùa Huyền Mitih Băng Thiềm ẩn chứa lực ăn mòn cường đại vô cùng vẫn như trước bị Thạch Thiên Hàn lần lượt đánh tan.
về mặt chírih diện đối kháng lực lượng. Thạch Thiên Hàn hơi chiếm ưu thè
Nhưng thần thông cùa Huyền Mitih Băng Thiềm có thể nói là khủng bố. băng thiềm địch ngẫu nhiên phun ra xen lẫn trong quái phong màu xanh đen. khó lòng phòng bị.
Thạch Thiên Hân phản ứng rất nhanh, mỗi khi gặp thời khắc nguy cơ đều dựa vào Tường Vân Ngoa tránh khỏi.
Theo thòi gian trôi qua, hai bên chiến đấu tiến vào hồi gay cấn, càng đánh càng mãnh
liệt.
- Xem ra không xuất át chủ bài là không được...
Thạch Thiên Hàn hít sâu một hơi. trong tay có thêm một thanh ma kiếm hình dạng như kiếm như mâu, phía mũi có răng nhọn cuộn sóng, một cỗ linh áp cường đại đột nhiên sinh ra.
Huyền Mitih Băng Thiềm giật mình vài cái. đột nhiên nhảy mạnh, thoát khỏi chồ cũ. rời khỏi vòng chiến nhìn chẳm chằm vào Ma Hoàng Kiếm, hơi lộ kinh dị nói:
- Thông linh Pháp bảo...
Đối với nhân vật dưới Hóa Thần Kỳ mà nói, có một món Thông linh Pháp bảo lài một chuyện cực kỳ tự hào.
Ma Hoàng Kiếm ở trong tay Thạch Thiên Hàn phóng ra quang mang xích lam. dùng lực vung lên. Kiếm khí như thác nước trút xuống, đánh tan quái phong xanh đen Huyền Minh Băng Thiềm thi triển, cũng đánh lui bản thể Thần thú cùa nó.
Thông linh Pháp bảo vừa ra, Huyền Minh Băng Thiềm lập tức rơi vào thế hạ phong. Chi trong chốc lát. trên người đã xuất hiện vài vết máu. nghiến răng nghiến lợi nói.
- Thông linh Pháp bảo. Ngươi nghĩ rằng ta không có sao?
Đột nhiên nó thấp giọng rít gào một tiếng, phun ra một cái hồ lô nhỏ màu xanh biếc, tản ra một luồng hào quang trong suốt, khí tức khiệp người.
Árih mắt Thạch Thiên Hàn thoáng ngưng, chi thấy trong hồ lô nhỏ xanh biếc kia phun ra một làn sương xanh đen như thực chất, noi nó đi qua hết thảy mọi thứ đều hóa thành một bãi nước xanh biếc.
Phốc... Xuv xuy~
Thạch Thiên Hàn vung Ma Hoàng Kiếm, kiếm quang cuồng bạo màu xích lam biến ảo như mưa bao. giao kích cùng màn sương xanh đen chấn động không ngừng.
Khi bán thể Ma Hoàng Kiếm tiếp xúc màn sương đột nhiên cảm giác không thể thi triển như ý, cố sức vô cùng.
- Sương nàv có thể đơ bẳn Pháp bảo...
Thạch Thiên Hân kinh hãi. tuy có một thân vũ lực lại không dám tới gần.
Hắn không dự đoán được Huyền Minh Băng Thiềm này cũng có Thông linh Pháp bảo mà lại còn là loại thần thông, mơ hồ khắc chế Pháp bảo công kích khác.
Dưới tình huống như vậy. Huyền Minh Băng Thiểm với thiên phú cùa Thần thú bậc cao lại thêm Thông linh Pháp bảo. cũng không sợ hãi Thạch Thiên Hàn.
Sắc mặt Thạch Thiên Hân âm trầm. Ma Hoàng Kiếm trong tay rung động, ma khí bốc hoi xua tan lực lượng đơ bần kia.
Đồng thòỊ trên người hắn phóng ra một cỗ khí tức làm người ta hết hồn.
- Ma... Thần... Phụ... Thể...
Theo thanh âm trống trải lạrih. băng kia. Thạch Thiên Hàn đột nhiên hóa thành hìrih thể Ma Thần cao tới hai trượng, toàn thân lượn lờ hắc viêm rào rạt. bên ngoài thân bao trùm giáp trụ như quang ảrih màu đen. bốn phía nhộn nhạo từng kv hiệu cổ xưa như nòng nọc.
Thạch Thiên Hàn không dám sừ đụng Ma Thần Phụ Thể trạng thái hoàn toàn, nếu như vậy trình tự lực lượng sẽ vượt qua đến Hóa Thần Kv. trói buộc trong thiên địa cũng sẽ bất ngờ ập đến.
- Ma Thần Phụ Thể?
Huyền Minh Băng Thiềm kinh hô một tiếng, trong mắt thoáng hiện một tia kinh hoảng.
Thực lực Thạch Thiên Hàn bày ra giờ phút này đã hoàn toàn vượt qua phạm trù nó có thể ứng phó.
-Giết!!!
Thạch Thiên Hàn chírih diện đánh tới. Ma Hoàng Kiếm biến lớn bốn năm trượng, một đạo kiếm khí xích lam đen thui trực tiệp đánh tan sương mù xanh đen phun ra từ hồ lô nhò xanh biếc của Huyền Minh Băng Thiềm thành mảnh nhò.
Ngav sau đó. Huyền Minh Băng Thiềm bị đánh liên tục bại lui, vết thương trên người không ngừng gia tăng.
Ma Thần Phụ Thể. trong cùng cấp bậc hoàn toàn không thể ngăn cản.
Mắt thấy Huyền Minh Băng Thiềm bị bức trờ về bí động, trốn cũng không thể.
- Nhân loại đáng giận. Đây là ngươi tìm chết...
Huyền Minh Băng Thiềm nổi giận lôi đình. trong mắt băng quang xanh thẳm lại thoáng hiện lên một vệt máu.
Trong phút chốc, khí thế trên người nó tăng vọt. quanh thân ngưng kết ra vô số mụn tròn, sức chiến đấu tăng mạnh..
Thạch Thiên Hàn Ma Thẩn Phụ Thể vẫn chiếm cứ ưu thế như trước, nhưng phát hiện sau khi tiến vào trạng thái điên cuồng này. mụn tròn quanh thân Huyền Mirih Băng Thiềm có thể giảm xóc. hấp thu lực công kích rất nhiều.
- Tiếp tục như vậv, một khi hiệu quả Ma Thần Phụ Thể cùa ta qua đi liền không chiếm được bất kỳ tiện nghi gì nữa.
Thạch Thiên Hàn vẻ trầm tư.
Lúc trước Dương Phàm ở Diễn Căn trung kỳ. không dám đánh bừa với băng thiền này cũng không phải không có đạo lv.
Đột nhiên, Thạch Thiên Hân rống lớn một tiếng. Ma Hoàng Kiếm chém ra một đạo kiếm khí cầu vồng kinh thế hãi tục. bức lui Huyền Mitih Băng Thiềm.
Ngav sau đó ma diễm trên thân hắn tăng vọt. trước người hiện ra bốn đoàn ma diễm u ám, trong mỗi một đoàn đều có một vệt u quang, nhảy nhót không ngừng.
Cái gì?
Ánh mắt Huyền Minh Băng Thiềm thoáng ngưng, chỉ thấy bốn đoàn ma diễm u ám kia đung hơp trước người Thạch Thiên Hàn, sinh ra một đoàn ma diễm lớn bằng miệng bát. bên trong thoáng hiện bốn vệt u quang sáng tối không ngừng, khiến linh hồn rung động.
- Ngươi lại tu luyện ra Tứ u Ma Diễm.
Huyền Minh Băng Thiềm hoảng hốt. bật thốt lên.
Thìrih thịch...Thình thịch..ỀThình thịch..ỀThình thịch...
Tứ u Ma Diễm bằng miệng bát hiện lên trong tav Thạch Thiên Hàn hóa thành thân thể Ma Thần hai trượng, bên trong bốn vệt u quang lúc sáng lúc tối, mơ hồ truyền đến tiếng tim đập kitih hãi linh hồn.
TứUMa Diễm.
Đây là cảnh giới mà nguyên Tam. u lão ma Ngư Dương quốc tha thiá ước mạ lại có có thể với tới.
Nếu lúc tnrớc Tam u lão ma có thể tu luyện đến cảnh giới Tứ u, như vậy lão cũng không còn là Tam u lão ma nữa.
Giờ phút này. trong khi Tứ u Ma Diễm truyền ra tiếng tim đập rung động bất an kia, ngay cả Huyền Mitih Băng Thiềm cấp độ Thần thú bậc cao đều phải động đung.
- Sớm chút nhận thua đi. đấu tay đôi phần thắng cùa ngươi chi có bốn thành. Cho đù ta không thể thành công, chờ bản tôn tự mình ra tay. ngươi sẽ không có bất kỳ cơ hội gì.
Thạch Thiên Hàn cao cao tại thượng, giọng điệu uy hiếp nói.
Sắc mặt Huyền Minh Băng Thiềm cứng đờ. rất là khó coi.
Một phân thân Thạch Thiên Hàn đã có thực lực như vậy. như vậy Dương Phàm thân là bản tôn lại có thực lực như thế nào?
Nghe ý tứ Ma đầu này. bản tôn cùa hắn không tính lại đây là không rảnh phân thân hay là khirih thường không thèm tới?
Huyền Minh Băng Thiềm trong khoảnh khắc đó lâm vào trầm tư ngắn ngùi, nhất định phải làm ra quyết định...
Mà tại cục điện một nhân loại nhìn xuống uy hiếp, nó đột nhiên nghiến răng nghiến lợi. thấp giọng rít gào. trong mắt lóe tirih quang:
- Ta càng tin tường, ngươi mới là bản tôn chân chính. Mà tên lúc trước tới mới là phân thân.
Thạch Thiên Hàn nghe vậy không khòi ngẩn người, khóe miệng nhếch thành nụ cười.
Có lẽ vào thời kỳ đầu Cửu u Ma Công còn có thể chống lại Tiên Hồng Quvết. thậm chí chiếm ưu thế ở một số phương diện.
Nhưng là theo Tiên Hồng Quvết thôi diễn, thần thông uv năng không ngùng tăng lên, càng ngày càng đáng sợ, đần đần thể hiện sự nghịch thiên đáng sợ của nó.
Dưới tìrih huống như thả Cửu u Ma Công đần dần ở vào thế vếu. bị hào quang cùa nó che giấu.
Nếu Huyền Minh Băng Thiềm biết bản tôn Dương Phàm có thể trực tiệp lấy tu vi hậu kỳ vượt cấp khiêu chiến Hóa Thần Kỳ. không biết còn đám phản kháng hay không?
Chỉ là, Thạch. Thiên Hân khẳng địrih sẽ không giải thích với nó.
- Ngươi đã ngu ngơ không rõ. đùng trách Thạch mỗ hôm nay tàn sát Thần thú bậc cao ngươi.
Tứu Ma Diễm trong tav Thạch Thiên Hàn mơ hồ nhảv lên càng ngày càng dồn dập. làm cho người ta kinh hãi run gan.
Giờ khắc này. mấy ngàn đệ từ Tuyết Sơn phái ở ngoải mấy chục dặm chim vào khủng hoảng không hiêu.
Với độ cao của bọn họ khó có thể hiểu được thần thông lực lượng trình tự này. nhưng lông mày mọi người đều không tự chủ nhảy lên. trong lòng hốt hoảng.
- Tiểu từ nhân loại, đừng vội càn rỡ. Cho dù ngươi có được Tứ u Ma Diễm, cũng đừng mơ giết chết ta.
Huyền Mirih Băng Thiềm cười lạrih một tiếng, thân thể đột nhiên bàrih trướng như khí cầu, cái bụng trong nháv mắt trương lên gấp đôi.
Điểu này làm cho Thạch Thiên Hàn cảm thấy một cỗ nguy cơ không hiểu.
Nếu Huyền Mirih. Băng Thiềm như vậy trương bụng tự bạo... Vậy lực lượng sinh, ra chỉ sợ trong nháy mắt có thể chôn vùi cấp bậc dưới Hóa Thần.
Trong mắt hắn lộ vẻ cổ quái. Huyền Mirih Băng Thiềm này còn không bị buộc đến tuyệt cảnh, hẳn không nên liều mạng như vậy mới phải chứ?
Ngay khi hắn nghi hoặc chỉ nghe "Phốc... xuy" một tiếng, trong miệng Huyền Mirih Băng Thiềm phun ra một mảnh lốc xoáy băng khí xanh thẳm, thâm thúy vô ngần, trong nháv mắt khuếch, trương.
Con ngươi Thạch Thiên Hàn co rút lại. lốc xoáv băng khí xanh thẳm điên cuồng khuếch trưcmg kia kỳ thật là một loại hình thái phóng đại của bản mạng băng thiềm. dịch cùa Huyền Minh Băng Thiềm.
Roẹt... ti ti ti~
Cỗ lực lượng kia còn không tới gần người. Thạch Thiên Hàn liền tháy máu thịt trong người đọng lại. bị đè nén áp lực. một hơi khó mà phun ra được.
Đây là một loại thần thông đáng sợ dung họp cực hàn cùng ăn mòn đan xen. cũng là đòn sát thủ của Thần thú bậc cao Huyền Minh Băng Thiềm.
- Sống nhiều quá chán sao?
Trong mắt Thạch Thiên Hàn sát khí đáy đặc hơn, Tứ u Ma Diễm trong tay bỗng nhiên biến lớn. hóa thảiih vực sâu vô hạn. Mà ma diễm oai khủng bố lại phát ra trước một bước, đan vào cùng một chỗ với cỗ lực lượng chính điện ập tới kia.
Phốc~ Ầm™
Trong khoảnh khắc, hai loại lực lượng thuộc tírih hoàn toàn khác nhau va chạm. Tứ u Ma Diễm cùng lốc xoáy băng khí xanh thẳm va chạm, khí lãng khùng bố tản ra bốn phương tám hướng.
Ầm... ừù~
Trong phút chốc, dãy núi bốn phía bị phá nát. vách núi sập. mây mù rung chuyển.
Thậm chí. đệ từ Tuyết Sơn phái ngoài mấy chục dặm đều bị lan đến. chỉ cảm thấv luồng gió quái dị không hiểu thổi tới.
Một bộ phận đệ từ bị quái phong thổi trúng trực tiệp lăn lộn trên mặt đất. ôm đầu kêu thảm thiết, không bau lâu nội tạng trong cơ thể tan nát. sau đó toàn thân thối rữa hóa thàrih một vũng máu loãng.
- Không tốt. chỉ sợ là ôn địch tập kích...
- Chạv mau a!
Đệ tử Tuyết Sơn phái bó chạy bốn phía.
Với tầm mắt của bọn họ. không thể hiểu biết được tranh đấu so tài giữa người tu tiên bậc
cao.
Mà ờ trước Tuyết Sơn bí động kia, Tứ u Ma Diễm cùng lốc xoáy băng khí xanh thẳm giằng co một lát. trong thời gian ngắn không phân thắng bại.
Trong lòng Thạch Thiên Hàn đầv thận trọng, để lại một phần đư lực. không dám bức Huyền Mirih Băng Thiểm quá gấp.
Đồng thời trong đáy lòng hắn cũng kinh ngạc bởi thực lực cùa Thần thú bậc cao này.
Trong tìrih huống cùng cấp. ngay cả Cửu u Ma Công đều không áp chế được băng thiềm này.
Đột nhiên, cái bụng Huyền Mirih Băng Thiềm kia lại bành trướng, khiến cho uy lực lốc xoáy băng khí xanh thâm trước người lại tăng thêm một phần, khiến cho Thạch Thiên Hàn phải dùng toàn lực chống lại.
- Tiếp tục như vậv cũng không tốt. chẳng lẽ lại liều ngươi chết ta sống?
Thần sắc Thạch Thiên Hàn trầm xuống.
Phanh... Ẳm~
Đến một lúc. hai người đồng thời vận lực. đều bị đẩy lui mấy trượng.
Bá~ Vút!
Huyền Minh Băng Thiềm hóa thàiih băng thiềm nửa tấc. tàn ảrih nhoáng lên một cái. chạy trốn vào trong bí động.
Thạch Thiên Hân ma ảnh chợt lóe. nhưbóng theo hình đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Không bao lâu, Thạch Thiên Hàn bức Huyền Mirih Băng Thiềm tới cuối bí động, không đường nào để trốn.
- Ngươi không nên bức ta đánh ra...
Huyền Mitih Băng Thiềm lớn nừa tấc này trong mắt lại hiện tia máu, khuôn mặt một trận vặn vẹo dữ tợn.
Thạch Thiên Hàn đột nhiên rùng mình một cái. cảm giác một điềm báo nguy cơ trí mạng.
Giờ khắc này. ngav cả Dương Phàm ở xa tại Bắc Tần lẳng lặng chú V cũng đột nhiên thấy không rét mà run.
ở trong tầm nhìn cùa hắn, băng thiềm nhò nừa tấc trong mắt một mảnh, xanh đen sâu thẳm, tản mát ra một cỗ uy lực đáng sợ đông kết linh hồn.
Hơn nữa trong khoảnh, khắc trước đó, một cỗ thần thức đáng sợ hóa thành mũi châm đâm vào óc Thạch Thiên Hàn.
Ầm~
Cỗ thần thức lực lượng này không ngờ tới gần Hóa Thần Kỳ gần như khiến cho Thạch Thiên Hàn sinh ra một cảm giác mê muội.
Tuy nhiên Huyền Mirih Băng Thiềm này hàng năm ở gần Băng Ngọc Nham thượng phẩm, thần thức có thể tăng lên tới cường độ như thế cũng không tính kỳ quái.
Nhưng mà cỗ thần thức cường đại này đánh tới chỉ là bước đầu tiên, khiến thân thể Thạch Thiên Hàn tức khắc cứng đờ.
Sát thủ chân chính lại là sau đó. trong con ngươi xarih đen sâu thẳm kia, một chùm tia sáng xanh đen hư vô đánh trúng Thạch Thiên Hàn.
Lúc này. Thạch Thiên Hàn vừa từ thần thức bị tấn công ổn địrih lại liền lập tức bị thần thông thần bí quỷ dị kia đánh trúng, hai đòn phối họp hoàn mv không sứt mẻ.
Ầm~
Thân thể Thạch Thiên Hàn cứng đờ. từ sâu trong linh hồn truyền đến một nguy cơ từ vong.
Ngay khoảnh khắc chi màiih treo chuông này. "Bá" một tiếng, thân hìrih Thạch Thiên Hàn biến mất. bị một Thạch Quái hai đầu bốn tay cao tới hai trượng thay thế.
Chùm tia sáng hư vô màu xanh đen kia đátih trúng Viễn cổ Cự Thạch Tinh, lại chi khiến thân hìrih nó hơi lung lay một chút, không có cảm giác đặc biệt gì.
Viễn cổ Cự Thạch Tirih chírih là kỳ vật trong núi dựng dục mà ra, bản thân không có nguvên thần chân chính, hoặc là hồn phách ý thức... dung hơp cùng thân thể khổng lồ. Điều này làm cho nó mất đi các thần thông phép thuật khác ngoài thiên phú, ngay cả phi hàtih cũng không thể. Nhưng cũng vì thế mà nó gần như có thể miễn dịch thần thông công kích về mặt linh hồn.
Dương Phàm xa ở Bắc Tần thông qua Tiên Hồng Không Gian chiếu rọi. trong nháy mắt thay thế Thạch Thiên Hàn bằng Viễn cổ Cự Thạch Tinh, khiến cho nó chịu đựng một kích nàv.
Cái gì?
Huyền Minh Băng Thiềm tiêu hao thật lớn linh hồn tinh khí phát ra bản mạng thần thông, đátih trúng Viễn cổ Cự Thạch Tirih nhưng lại như đá chìm đáy biển.
Trong mắt Băng thiềm lớn nừa tấc lộ vẻ khiếp sợ. nhìn chẳm chẳm Viễn cồ Cự Thạch Tirih trước mắt không biết từ đâu xuất hiện.
Lấy kinh nghiệm cùa nó. árih mắt đảo qua Viễn cổ Cự Thạch Tinh cũng nhìn ra vài phần lai lịch, ngầm cảm thấy khó giải quvết.
Càng làm cho nó lo lắng chính là Thạch Thiên Hàn kia làm sao biến mất. bị thay thế bời Viễn cổ Cự Thạch Tinh này?
Một kích vừa rồi phát ra đã khiến nguyên khí nó đại thương, thần thông nghịch thiên có thể miều sát cùng cấp như vậy. trong trăm năm cũng chi có thể sừ dụng một lần. mà lại bị thất bại.
Giờ phút này. chiến lực nó đã bị suy yếu ba phần, làm sao đối mặt với Viễn cổ Cự Thạch Tirih nổi tiếng phòng ngự trước mắt này chứ?
Bá~
Thạch Thiên Hàn hiện thân trên vai Viễn cổ Cự Thạch Tinh, cầm Ma Hoàng Kiếm trong tay. trên cao nhìn xuống, nhìn chẳm chằm băng thiềm nhò bé vô cùng phía dưới.
- Ngươi... Ngươi không bị thưcmg?
Trên mặt Huvển Minh Băng Thiềm đầy khủng hoảng, trong đầu như "Uvnh" một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
- Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.
Thạch Thiên Hân dùng giọng lạnh băng trào phúng nói.
- Nếu ta liều mạng bất kể mọi giá. các ngươi cũng đừng mơ toàn thân trờ ra, càng đừng mơ chiếm được Băng Ngọc Nham phía sau ta.
Huyền Mirih Băng Thiểm lui ra sau, nghiến răng nghiến lợi. ngoài mạrih trong yếu nói.
- Vậy sao?
Thạch Thiên Hàn châm chọc cười.
BáBá~
Lại là hai cỗ khí tức cường đại xuất hiện ờ hai bên trái phải, phân biệt là cô bé áo lam và đại hán khôi ngô.
Con ngươi băng u của Huyền Mirih Băng Thiểm đảo qua hai người, thần sắc lại biến, sắc mặt trắng bệch nhưtờ giấy.
- Huyền Mirih tiền bối. Ngài nên đồng ý giao địch đi. chù nhân cần nó cứu người. Cho dù ngài tự bạo mà chết, cũng không thương tồn đến chúng ta mảy may.
Hân Lưu Ly chợp đôi mắt hồn nhiên ngây thơ. nói với Huyền Mirih Băng Thiềm.
Thần sắc Huyền Mirih Băng Thiềm cứng ngắc, bỗng nhiên nhớ tới thần thông Thạch Thiên Hàn hư không biến mất rồi lại trống rỗng xuất hiện.
Nếu mấy người trước mắt đều có được năng lực này. như vậy cho dù nó tự bạo cũng chỉ oan uổng mà chết, ngav cả một cái đệm lưng cũng không kéo được.
Thần sắc Huyền Minh Băng Thiềm biến ảo không chừng, cuối cùng làm ra thòa hiệp:
- Ta có thể giao dịch với ngươi. Tuy nhiên, ngươi phái lấy ra một số tương tự. mà Huyền Băng Quả này cùng Băng Ngọc Nham là ký sirih nhau, chi có thể cùng giao địch...
- Được.
Thạch Thiên Hàn gật đầu. ý niệm khẽ động. Viễn cổ Cự Thạch Tinh, Hàn Lưu Ly cùng Độc Hạt Vương đồng thcá biến mất.
Thấv tìrih hình này. Huvền Minh Băng Thiềm hít sâu một ngụm khí lạnh, không còn V niệm liều chết trong đầu nữa.
- Trong tay ta có mấy khối Băng Phách. Kỳ Thạch, một số thiên tài địa bảo tírih. hàn vạn năm...
Thạch Thiên Hàn vung tay lên. trước người hàn khí tòa ra, nổi lơ lừng mười mấy loại thiên tài địa bảo tính hàn.
- Băng Phách Kỳ Thạch...
Huyền Minh Băng Thiểm nhìn chằm chằm vào tinh thạch màu lam mộng ảo huyễn lệ kia, mắt lộ vẻ tham lam.
Băng Phách Kỳ Thạch là một trong những thiên địa kỳ vật tírih. hàn có nhiều sắc thái truyền kỳ nhất Cực Bắc. chỉ riêng tác dụng đối với Băng tu thậm chí còn han Băng Ngọc Nham.
- Không ngờ ngươi có vài khối Băng Phách Kỳ Thạch.
Huyền Mirih. Băng Thiềm trợn mắt há hốc mồm, con ngươi băng u đảo qua mấy loại thiên tài địa bảo tính hân khác, không khói tâm động.
- Thế nào? Ngươi có bằng lòng hay không?
Thạch Thiên Hàn lạtih nhạt nói.
Huyền Minh Băng Thiềm trầm tư một lát. rốt cục phun ra hai chữ:
- Thảnh giao.
Thạch Thiên Hàn nao nao. Huyền Minh Băng Thiềm nàv không cò kè mặc cả. cứ vậy dễ đàng đồng V luôn?
Hay là giá trị Băng Phách. Kỳ Thạch này còn lớn hơn trong tường tượng của mình?
Rất nhanh, hai người đạt thành ước định, cũng giao dịch thành công. Bởi vì Huyền Băng Quả cùng Băng Ngọc Nham kia là một thể. nếu không thành thục sẽ mất đi hiệu quả thần kỳ, cũng đồng loạt giao địch.
Thạch Thiên Hàn thờ ra một hơi, mục đích rốt cục đạt được.
Nhưng hắn vẫn không kìm nổi hòi Huvền Minh Băng Thiềm, cuối cùng vì sao đễ đàng đáp ứng như thế. ngay cả cò kè mặc cả cũng không thèm.
Nhóm ẩịch Tepga
Người dịch virgo_kuyenao
Đối với nghi vấn của Thạch Thiên Hàn, Huyền Minh Băng Thiềm lạrih lùng liếc hắn, không mặn không nhạt mờ miệng:
- Thứ ngươi đưa ra cũng không sai, nhưng nếu so sánh với Băng Ngọc Nham thượng phầm cùng Huyền Băng Quả thiên địa kỳ vật thế gian này. như trước chênh lệch rất xa.
Nói tói đâv, nó tạm đùng lại. nhìn Thạch Thiên Hàn đường như chờ đợi hắn khẳng định.
- Điểm ấy thật ra không giả. cũng chính là điểm Thạch mỗ nghi hoặc.
Thạch Thiên Hàn lạnh nhạt nói.
Hắn vốn muốn dùng mấy khối Băng Phách Kỳ Thạch đổi Băng Ngọc Nham, nhưng Huyền Băng Quả cùng Băng Ngọc Nham này ký sinh cùng một chỗ. hai thứ không thể tách rời. chỉ có thể cùng giao địch. Mặc dù hắn tại cơ sờ Băng Phách Kỳ Thạch còn tăng thêm một số thiên địa linh vật tính hàn quý hiếm thế gian, nhưng vẫn không thể so sánh được hai thứ.
- Huyền Băng Quả trên Băng Ngọc Nham này cách thành thục chân chírih còn phải mấv ngàn năm. trong lúc này khó tránh khỏi có biến. Huống chi ta có mấy đối thủ cũ đều biết thời gian thảnh thục của nó. Một khi quả này thành thục, hơn phân nừa sẽ đẫn tới cường địch mơ ước. ngay cả Thátih Tôn Cực Bắc cũng có thể sẽ tham dự. Đến lúc đó. muốn giữ được quả này chỉ sợ rất gian nan...
Huyền Minh Băng Thiềm nói tới đây. trong mắt mơ hồ lộ ra một tia đắc ý.
Cùng với chờ đợi mấy ngàn năm, thậm chí sẽ gặp một hồi tranh đấu mưa máu gió tarih, còn không bằng trước tiên lấy lợi thế thích họp giao dịch ra.
Thạch Thiên Hàn đối với Băng Ngọc Nham nàỵ nhất địrih phải lấy được, thực lực lại cường đại đã ăn sâu nội tâm Huyền Minh Băng Thiềm, càng thêm kiêng kị bản tôn Dương Phàm chưa ra mặt.
Nhân tố nhiều phương diện khiến cho Huvền Minh Băng Thiềm không thể không làm ra quyá địrih này.
Thạch Thiên Hàn sau khi nghe giải thích xong, gật đầu cáo từ Huyền Minh Băng Thiềm, thân hìrih nhoáng lên một cái liền biến mất không thấy.
Huyền Minh Băng Thiềm lúc này mắt càng mở lớn. trong mắt lưu chuyển háo quang u ám, nhìn kỹ hết thảy khu vực xung quanh.
Lấy nó làm trung tâm. trong phạm vi bốn phía không khí ngưng kết. ngay cả linh khí đều xuất hiện đông kết ngắn ngùi.
- Làm sao có thể?
Trong mắt Huvền Mirih Băng Thiềm lộ vẻ kinh hãi. Lần nàv nó đã đùng thần thông độc môn thăm dò. lại không tìm thấy bất kỳ manh mối nào đối phương hư không biến mất.
Hắn làm như thế nào chứ?
Huyền Minh Băng Thiểm hít sâu một ngụm khí lạnh, sau khi trầm ngâm thật lâu mới khôi phục binh thường.
Trên thế giới này có rất nhiều thứ không thể lv giài. không nghĩ ra liền tạm thòi bỏ qua.
- Chỉ là Huyền Băng Quả kia còn cần mấy ngàn năm mới thành thục, bị người nọ cắt đi. lãng phí thiên địa kv vật. Thật sự là đáng tiếc.
Trong mắt Huyền Minh Băng Thiềm lộ vẻ tiếc hận. nhìn về phía khu vực Băng Ngọc Nham thượng phẩm bị cắt.
Sau khi vật ấv bị cắt đi. Huyền Băng Quả không quá một đoạn thòi gian sẽ bị héo rũ. Mà trước khi thảnh thục, quả này không có nhiều tác dụng.
Hơn nữa, nó tận mắt nhìn thấy Thạch Thiên Hàn nhổ Huyền Băng Quả khòi Băng Ngọc Nham, thật sự là cực kỳ ngu xuẳn.
Đột nhiên. Huyền Mitih Băng Thiềm giật minh một cái. cảm thấy được nơi này không nên ở lâu.
- Không được, ta phải nhanh chóng rời khòi nơi đây. Nếu thật sự để bản tôn của Ma đầu kia tìm tới. chi sợ không còn khả năng sống sót.
Huyền Minh Băng Thiềm hóa thành một đạo tàn ảrih xanh ngọc, hòa tốc rời khỏi băng động này. cũng không quản đến những Băng Ngọc Nham cấp độ khá thấp kia.
Cùng lúc đó. ờ Bắc Tần.
Tâm thần Dương Phàm dung nhập Tiên Hồng Không Gian, nhìn Huyền Băng Quả theo trồng trên mảnh đất xanh (lục thổ), mắt lộ ý cười:
- Quả nàv chỉ cần mấy ngàn năm có thể thành thục. Với thù đoạn thúc đầy sinh trường của ta giờ phút này, có thể khiến nó thành thục trong vòng vài ngày.
Chợt ánh mắt hắn lại quét về mảnh đất vàng ờ một góc khác, một khối Băng Ngọc Nham thượng phẩm chôn một nừa trong đất vàng (hoàng thổ).
- Tốc độ sirih trường của khoáng thạch thong thả hơn rất nhiều. Nhưng nếu ta không tiếc mọi giá thúc đấy sirih trưởng, cũng có thể khiến phân lượng của nó tăng lên một chút.
Dương Phàm thu hồi ánh mắt. trên tay xuất hiện một nừa khối Băng Ngọc Nham thượng phẩm.
Đất vàng chính là mảnh đất đặc thù được diễn sinh ra trong lĩnh vực Tiên Hồng Không Gian sau khi Dương Phàm tấn chức Diễn Căn Kỳ. Chi sợ có liên quan rất lớn với công pháp cùa hắn.
Băng Ngọc Nham thượng phầm có được không dễ. Dương Phàm tính toán đùng một bộ phận để ngưng luyện thẩn thức cảrih. giới của mình.
Chỗ tốt của thần thức cảnh giới tự nhiên không cần nói nhiều.
Từ đó về sau, Dương Phàm chân chính bế quan, không quản chuyện bên ngoài, một lòng
tu luyện.
Năm tháng thong thả qua đi. nhoáng cái đã trôi qua hai mươi năm.
Băng Ngọc Nham thượng phẩm trong tay Dương Phàm không ngừng ngưng luyện hóa thành một viên trân châu thật nhò bé. phát ra háo quang mông lung.
Dương Phàm "ha ha" cười, cần thận thường thức băng ngọc trân châu trong tav, trơn trượt mát lạnh, giống như trân bảo. cảm giác cấp độ của nó có lẽ đã vượt qua Băng Ngọc Nham thượng phẩm.
Sau đó. hắn theo bản năng triển khai thần thức cùa mình.
Bá~
Thần thức vừa triển khai, bao phù phạm vi 500 dặm.
Giờ khắc này. lấy Vụ Liễu trấn làm trung tâm. ngân vạn người tu tiên bỗng nhiên cảm thấv được một cỗ uv áp khó thờ nổi. tâm thần rung động bất an không hiểu.
- Không tốt!
Trong lúc thần thức toàn lực triển khai, thần sắc Dương Phàm đột nhiên biến đồi, cảm nhận được một số biến hóa rất nhò trong thiên địa.
Trong thiên địa. mơ hồ có thể thấy được một tia màu máu mông lung, nhưng chi hoi thoáng hiện, cũng không rõ ràng.
- Đây chẳng lẽ là bởi vì ta luyện hóa Chí Bảo Long Khí. trên người có khí vận gia thân? (thêm, lên thân thể)
Thần sắc DươngPhàm dịu đi. thần thức toàn lực triển khai cũng không có thu hồi lại.
Dựa theo lẽ thường, tại Bắc Tẩn này có khả năng sẽ dẫn phát ra Kìrih thiên hắc thù bắt giết.
Tuy nhiên Dương Phàm có khí vận gia thân, ờ một trình độ nhất định, ước thúc nhận được nhò đi rất nhiều.
Thấy tình huống này. Dương Phàm hơi yên tâm không ít.
- Chí Bảo Long Khí có thể ờ một trình độ nhất địrih suy yếu ảrih hưởng trói buộc cùa thiên địa đối với ta, nhưng chỉ vẻn vẹn là suy vếu...
Dương Phàm thì thào tự nói, đột nhiên nhớ tới trận chiến cùng Tần Quang Đức nơi Cực Bắc.
ở Cực Bắc Tiên Vực. trình tự lực lượng của hai người đều đạt tới Hóa Thần Kỳ. mà thực lực Tần Quang Đức kia tại cơ sỡ là Hóa Thần Sơ Kỳ. sau khi tăng lên biên độ lớn liền ngùng lại. Dù sao Chí Bảo Long Khí cũng không thể làm được hoàn toàn thoát khòi trói buộc trong thiên địa.
Giờ phút này. Dương Phàm không khỏi hoài nghi Tần Vương gia Tần Quang Đức kia, tu vi chân chírih của hắn rốt cục đạt tới cảnh giới nào?
Đương nhiên, đây cũng chỉ vèn vẹn là dự đoán của Dương Phàm, bởi vì lúc ấy tu vi Tần Quang Đức tăng lên lại ngưng bặt lại. cũng không chân chính đạt tới thượng hạn.
- Cho dù tu vi hắn cao hơn đi nữa thì thế nào chứ. Ngược lại. ở Bắc Tần. Cực Bắc là không có khả năng uy hiếp đến ta.
Dương Phàm không nghĩ đến nữa. ngược lại xem xét tình huống của Hàn Lưu Ly.
ở Linh Thú Viên trong Tiên Hồng Không Gian, một cô bé lam y. như điêu trác từ ngọc, trong hai con ngươi hơi có màu u lam. vẻ mặt ngâv thơ hồn nhiên ngồi ngay ngắn trên mảrih đất xanh.
- Chủ nhân.
Nhìn Dương Phàm đi tới. Hàn Lưu Ly từ mặt đất đứng lên. hai tay mân mê góc áo. bộ dạng có chút câu thúc.
- Ha ha, rất không tồi. Hai mươi năm không gặp. ngươi đã tấn chức Hóa Hình hậu kv, cũng không xa cảnh giới đại viên mãn nữa.
Dương Phàm nhẹ nhàng cười.
- Đây đều là kết quả chủ nhân tài bồi. Dưới tìrih huống bìrih thường. Lưu Ly muốn tấn chức cảrih giới này. cân thật lâu. thật lâu...
Trong đôi mắt sáng của Hân Lưu Ly lộ ra cảm kích chân thành, trên mặt có vài tia vui mừng.
- TrongLinh Chu Viên còn có một gốc Huvền Băng Quả, ngươi cũng lấy mà dùng, xem có thể mượn nó bước vào cảnh giới Hóa Thần không.
Dương Phàm mím cười.
- Đa tạ chủ nhân.
Hàn Lưu Ly hoạt bát đi tới Linh Chu Viên, lại phát hiện trừ bò gốc Huyền Băng Quả thành thục còn có hai mầm câv Huyền Băng Quả được gieo ờ một bên.
- Ngươi cũng không nên vội vã sừ đụng. Trước tiên sừ dụng Băng Ngọc Nham tăng cảnh giới thần thức, chờ sau khi tu vi đạt tới Hóa Hìrih đinh, mới dùng quả này. Tấn chức Hóa Thần ít nhất có 50% cơ hội.
Dương Phàm dặn bảo.
Hàn Lưu Ly lại hoạt bát nhảy tới làm nũng bên cạrih Dương Phàm.
Trong dĩ vãng, nàng đa phần là hìtih thái tiểu băng xà 3 tấc. ở trong lòng bàn tay Dương Phàm. Hiện tại vẫn như cũ cảm giác sự thân thiết cùa chù nhân.
Dương Phàm cảm giác nàng rất đáng yêu, khó trách lúc trước có thể làm Vân Vũ Tịch ưa thích, thò tay véo mũi nhỏ của nàng.
- Chù nhân, ngài nhất địtih phải sớm tim Vũ Tịch tỷ tỳ về nha.
Hàn Lưu Ly chớp đôi mắt sáng xirih đẹp.
Nghe nàng nói vậy. Dương Phàm chấn động tâm thần, tâm thần vừa lơi lòng lại căng thẳng.
Sự rời đi cùa Vân Vũ Tịch khiến hắn tu luyện càng ngày càng khắc khổ.
- Đúng vậy, ngươi nói đúng.
Dương Phàm phân phó Hàn Lưu Ly đi tu luyện, tâm thần rời khỏi Tiên Hồng Không Gian.
Trong mật thất.
Hân quang màu lam chợt lóe. trước người Dương Phàm xuát hiện một tượng băng mỹ nữ cổ điển trong rất sống động.
Tượng băng nữ nhân kia mặc một váy dài màu trắng xanh, thanh nhã như hoa sen không hôi mùi bùn, trên mặt là vẻ an tường điềm nhiên, mi mắt có vẻ đẹp như tinh thơ ý họa.
Dương Phàm chăm chú nhìn thật lâu, cách lợp băng nhẹ nhàng vuốt ve, trong mắt đầy vẻ áy náy chuyên thành kiên quyểt.
- Thi Dao, nàng vên tâm. Hiện tại thần thức cảrih giới ta đạt tới Hóa Thần Kỳ. không chút kém nàng, có hy vọng giải cứu nàng.
Dương Phàm hít sâu một hơi.
Hắn trầm ngâm giây lát. cũng không lập tức động thù.
Không lâu sau, Bồ Thiên Quân Vương chạy tới hỏi:
- Dương Quân vương có chuyện gì phân phó.
- Giúp ta thông báo cho trưởng lão Phượng Hi. còn có lão sư Độc Vương. Dược Vương tiền bối...
Giọng Dương Phàm lộ vẻ dồn dập.
- Ám Huyết Vương Triều hiện giờ đã thẳm thấu toàn bộ Bắc Tần, bọn họ rất nhanh có thể tới.
Bổ Thiên Quân Vương tự tin cười.
Quả nhiên, không đến nửa tháng, mấy người Dương Phàm thông báo lục tục chạy tới.
ở trong mật thất, bốn người Dương Phàm, Độc Vương, Dược Vương. Phượng Hi ngồi ngay ngắn cùng một chỗ. nhìn pho tượng mv nữ cổ điển trước mắt.
- Hiện giờ thần thức cảnh giới của ta đã đạt tới Hóa Thần Kỳ. Mời các vị lại đây là muốn thương thảo ra một phương phép nghịch chuyển xung đột vê tirih thần ý cảrih cùa Thi Dao.
Dương Phàm thản nhiên nói.
Hóa Thẩn Kỳ.
Bangười Độc Vươngkhiệp sợvô cùng.
Chợt thần thức Dương Phàm trong phòng chợt lóe rồi mất. cỗ áp bách cường đại khiến cho bọn họ chim vào hít thở không thông.
Sau khi rung động, ngạc nhiên thán phục qua đi bốn người bắt đầu thương thảo phương pháp. Độc Vương cùng Dược Vương chau mày. Độc Vương thờ dài:
- Mặc đù có thần thức Hóa Thần Kỳ. xung đột về tinh thẩn ý cảnh cũng khó có thể nghịch chuyển. Quan trọng nhất là nguy hiểm rất lớn.
Nguy hiểm rất lớn?
- Một khi thất bại hồn phi phách tán, hoàn toàn từ vong không có bất kỳ hy vọng gì.
Dược Vương cũng vẻ mặt ngưng trọng nói.
Chỉ có sắc mặt trưởng lão Phượng Hi bìtih tĩnh, árih. mắt Dương Phàm nhìn về phía nàng, như có suy nghĩ nói:
- Không biết trưởng lão Phượng Hi có ý kiến gì không?
- Ta muốn nói chuyện riêng với Phàm nhi.
Árih mắt Phượng Hi bình thản.
Độc Vương cùng Dược Vương nghe vậy liền rời khỗi mật thất, tạm thời látih mặt.
- Phượng trường lão. Người dường như có biện pháp?
Árih mắt Dương Phàm lộ vẻ chờ mong.
Phượng Hi vuốt cằm. gật gật đầu:
- Thời điểm hiện tại chi có một biện pháp, chăng những có hiệu quả hơn nữa nguy hiểm rất nhò.
- Biện pháp gì?
Thanh âm Dương Phàm hơi run rẩv.
Phượng Hi nhìn Dương Phàm chăm chú một lát, chậm rãi phun ra hai từ:
- Song tu.
- Song tu?
Tâm thần Dương Phàm chán động, đột nhiên nhớ tới ngày trước ờ La Sơn quốc, cảnh tượng lân đầu tiên song tu cùng Lệnh Hồ Tiểu Tịch. Khi đó tinh thần hai người giao dung, thậm chí đem lực lượng Tiên Hồng trong Tiên Hồng Không Gian rót vào cơ thể Lệnh Hồ Tiểu Tịch, linh khí thể chất được lột xác rất nhiều.
- Chuẩn xác mà nói, cần phải đạt tới song tu về mặt tirih thẩn.
Phượng Hi nhìn thần sắc kinh ngạc của Dương Phàm, hơi thâm ý nói.

Tiên Hồng Lộ - Chương #658


Báo Lỗi Truyện
Chương 658/810