Chương 514: Tu sĩ man di


Năm tháng chậm rãi trôi qua, thời gian mười năm chậm rãi trôi qua.

Khi ưu thế mang tính áp đảo của cửu tộc man di, xâm lấn mười ba nước Bắc Tần cũng thế như chẻ tre.

Một người gần như bị quên lãng, rốt cục xuất quan.

Thòi gian năm mươi năm, có lẽ chỉ có một số người còn nhớ rõ chuyện hắn từng trải qua.

Người này chính là Dương Phàm.

 

Một lần bế quan, năm mươi năm.

Cho dù đối với tu sĩ bậc cao mà nói, cũng có chút quá dài.

Đây cũng là một lần bế quan lâu dài nhất của Dương Phàm kể từ khi tu luyện.

Tuy nhiên, thời gian năm mươi năm dài dằng dặc, ở trong cảm giác của Dương Phàm, lại qua nhanh như vậy.

Cảm giác đó là giống như một giấc mộng như đêm qua.

Đắm chìm trong tu luyện, Hồn Căn hoàn toàn dung nhập vào mặt đất, chuyên tâm không lo nghĩ việc gì, tiến độ tu luyện nhanh vô cùng.

 

Dương Phàm hít sâu một hơi, đôi mắt vẫn chưa mở, chậm rãi đứng lên, một luồng gió mát thôi qua trên người, thổi tán một thân bụi bậm.

Khi lớp dơ bẩn và bụi bậm dày đặc tiêu biến, lộ ra làn da trắng nõn như ngọc của Dương Phàm, sau đó lại xuất hiện một chút ánh sáng màu vàng nhạt, không có cảm giác mất lực lượng.

“Thời gian năm mươi năm, thăng cấp đến Diễn Căn trung kỳ, còn muốn nhanh hơn trong tưởng tượng của mình nhiều.”

 

Lúc này Dương Phàm mới chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt thâm thúy kia, hiện lên một tia ánh sáng thông suốt, tràn ngập cơ trí, hiểu ra, thở dài.

Vốn trong dự đoán của Dương Phàm, thăng cấp đến Diễn Căn Kỳ, chỉ cần tu luyện theo phương thức bình thường, có thể cần một trăm năm.

Thời gian một trăm năm, tiến độ dường như rất chậm, kỳ thực không phải vậy.

Nguyên Anh lão quái bình thường, phần lớn đều có tuổi thọ ngàn năm, mỗi lần thăng cấp một cảnh giới nhỏ, không có nghị lực lớn, kỳ ngộ lớn, cũng rất khó khăn.

Cũng giống như Đại trưởng lão họ Diệp của Thiên Nhạc Viên, sống hơn ngàn năm, về mặt tu vi dừng ở sơ kỳ.

Sau khi đạt tới trình độ Nguyên Anh bậc cao, mỗi lần tăng lên một cảnh giới nhỏ, cũng rất gian nan.

Nếu không, mười ba nước Bắc Tần to như vậy, cũng không chỉ có ba vị Nguyên Anh đại tu sĩ.

 

Vốn cần một trăm năm, hiện tại lại chỉ dùng thời gian năm mươi năm, Dương Phàm cảm thấy kinh hỉ.

Hắn lờ mờ cảm giác được, sở dĩ tiến độ tu luyện ngắn hơn một nửa, là có liên quan đến một kiếm kinh thiên giết chết Tam U lão ma năm xưa.

Một kiếm chí từ siêu việt thiên cổ, ẩn chứa áo nghĩ rất sâu, khiến khi một kiếm diệt địch của Dương Phàm, từ sống chuyển thành chết, lại từ chết chuyển thành sống.

Trải qua một lần luân chuyển sinh tử, khiến Dương Phàm tăng nhiều trên phương điện tinh thần, lờ mờ chạm đến cánh cửa Diễn Căn trung kỳ.

Cho nên, chỉ mất thời gian năm mươi năm, Dương Phàm liền bước vào Diễn Căn trung kỳ.

 

Dương Phàm lại phun ra một ngụm trọc khí dài, ước chừng thở ra thời gian một nửa chén trà nhỏ.

Trong trọc khí kia, ánh sáng hai màu vàng xanh ẩn chứa một luồng khí tức khiến người ta buồn nôn.

Thông qua tu luyện năm mươi năm, Hồn Căn trong cơ thể lại lớn mạnh.

Vốn vẻn vẹn chỉ là tâm mạch hóa thành Hồn Căn, mà sau khi đạt tới trình độ này, ngay cả kinh mạch trong cơ thể cũng hoàn toàn dung hợp với Hồn Căn.

Như thế tới nay, cử động của Dương Phàm, đều có thể bộc phát ra lực lượng địa linh đáng sợ, dung thông linh lực đại địa.

Thần thức chậm rãi triển khai, lập tức bao trùm phạm vi một trăm tám mươi dặm.

 

Một trăm tám mươi dặm.

Nếu cho cường giả Nguyên Anh khác biết, chắc chắn sẽ bị khiếp sợ vô cùng.

Bởi vì ở trong trình độ Nguyên Anh bậc cao, chỉ có hậu kỳ đại tu sĩ, mới có thần thức cường đại như vậy.

Nói cách khác, nếu luận về cường độ thần thức, có thể sánh vai với Nguyên Anh đại tu sĩ.

Về phần thực lực tăng lên của hắn là bao nhiêu, chỉ sợ không thể đánh giá được.

Thậm chí ngay cả bản thân Dương Phàm cũng không rõ lắm, bản thân mình rốt cuộc có bao nhiêu thực lực.

 

Khi thần thức bao phủ phạm vi một trăm tám mươi dặm, mặt Dương Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc.

Không phải kinh ngạc về thần thức của mình, mà là vì biến hóa chung quanh Vũ Liễu trấn. 

Hắn đột nhiên phát hiện, chung quanh Vụ Liễu trấn, có rất nhiều người tu tiên lui tới.

Vút vút!

Pháp bảo độn quang lóe lên xuyên toa trên không Vụ Liễu trấn.

Số lượng người tu tiên, còn muốn nhiều hơn số lượng phàm nhân.

Hắn không khỏi hoài nghi: Nơi này thật sự là Vụ Liễu trấn phàm nhân hội tụ?

Dưới thần thức bao phủ, Dương Phàm thấy được rất nhiều gương mặt quen thuộc.

 

Hồ Phi ngủ gật ở một góc dưới mái hiên. Lâm Chung đã tấn chức Kim Đan đại tu sĩ bế quan không ra. Phụ tử La Nham cẩn thận trông coi y quán.

Còn có rất nhiều người, Dương Phàm cũng không nhìn thấy.

Mỗi người đều có cuộc sống của mình, suy diễn quá trình sinh mệnh của mình.

Dương Phàm lấy một loại giống như đứng bên ngoài xem tranh, xem kỹ ngàn vạn sinh, linh trong thế giới bức tranh.

Đây là một loại cao đồ không thể dùng trình độ và thị giác để hình dung, khiến hắn đối với đại đạo và sinh mệnh, lại có đủ loại thể ngộ.

 

Đi ra mật thất y quán, Dương Phàm đi vào cửa y quán.

Chữ trên bảng hiệu kia càng có vẻ cổ xưa và tang thương, lắng động dấu vết năm tháng tràn trề.

-    Sư... Sư tổ.

Một gã thanh niên áo trắng đến bên cạnh Dương Phàm, vội chào hỏi, trong mắt mang theo vẻ kính ngưỡng và kinh hỉ.

Xuất quan, ông ấy xuất quan    

Tim La Tường đập nhanh hơn thậm chí không cách nào hình dung tình huống lúc này.

Thân ảnh cao lớn trước mặt này, năm mươi năm chưa từng bước ra y quán, dường như ông trở thành truyền kỳ chân chính không thể chạm đến.

-    La Tường?

Dương Phàm nhận ra thanh niên áo trắng này, lúc trước khi trở về Bắc Tần, ngạo mạn vô lễ, tự cao tự đại coi trời bằng vung, ấn tượng không tốt lắm.

-    Dương lão sư.

Một lão già áo hoa, đi đến trước mặt Dương Phàm, vô cùng cung kính thi lễ.

Dĩ nhiên là La Phàm, phụ thân La Tường.

Lúc này La Tường mới phản ứng lại, mình không ngờ quên lễ tiết.

Bùm.

Hắn quỳ trên mặt đất, cung kính nói:

-    Chúc mừng sư tổ xuất quan, thần công đại thành.

-    Thần thông đại thành?

Dương Phàm cười ha ha, trong mắt hiện lên một chút vui vẻ:

-    Ngươi đứng lên đi.

Hắn có thể cảm ứng được hai người này phát ra sự kính ngưỡng và tôn kính từ nội tâm.

 

La Nham là đạo lữ song tu với Trịnh Tiểu Mạn, lúc này nhìn qua lại giống như một lão già năm mươi tuổi, tu vi dừng ở Trúc Cơ đại viên mãn cách Kim Đan bậc cao kém nửa bước.

Thiên phú La Tường cũng không tệ lắm, không ngờ cũng tu luyện đến Trúc Cơ đại viên mãn.

-Dạ! Sư tổ!

La Tường vội vàng đứng dậy nói, mang theo vài phần kinh hỉ nói:

-    Sư tổ lão nhân gia có thể không biết, mấy chục năm nay, mười ba nước Bắc Tần đã xảy ra rất nhiều đại sự. Hắc Phong Ma Hoàng dẫn dắt cửu tộc man di, đã chiếm một nửa lãnh thổ của mười ba nước.

-    Nhanh như vậy?

Dương Phàm hơi hơi giật mình:

-    Chẳng lẽ tam đại tu sĩ Bắc Tần đều ngồi chơi không?

-    Sư tổ ngài không biết, cửu tộc man di vào mấy chục năm trước, liền xuất hiện Nguyên Anh đại tu sĩ thứ tư. Đáng sợ nhất chính là Hắc Phong Ma Hoàng, nghe nói ở cả Bắc Tần, không ai có thể chính diện chiến thắng hắn    

La Tường nói rất hăng say, trong mắt lộ ra một chút hưng phấn.

-    Sư tổ! Hiện tại ngài xuất quan, mười ba nước Bắc Tần được cứu rồi, chỉ sợ chỉ có ngài có thể chống lại Hắc Phong Ma Hoàng.

-    Ha ha! Những điều này ai nói cho ngươi nghe?

Dương Phàm khóe miệng hoi hơi nhếch lên:

-    Ngươi làm sao có thể đoán được, ta có thể chống lại Hắc Phong Ma Hoàng kia, chuyện mà ngay cả ba vị Nguyên Anh đại tu sĩ cũng không làm được, dựa vào cái gì ta có thể làm được.

Hắn không cho rằng, một gã tu sĩ bậc thấp, có thể dễ dàng biết nhiều bí tân như vậy, hơn nữa còn có rất nhiều phỏng đoán.

-    Những điều này đều là Lâm gia gia nói cho con biết.

La Tường mặt hơi hơi đỏ lên, có chút xấu hổ

-    Tường nhi! Ở trước mặt sư tổ không nên nói loạn, còn có tôn ti trật tự gì không.

La Nham mạnh mẽ trừng mắt nhìn La Tường một cái.

La Tường co rụt cổ lại, lập tức câm miệng không nói.

 

Dương Phàm khoanh tay bước đi ung dung, lại đi đến nội đường, cha con La Nham theo sát, tựa như người hầu.

-    Vụ Liễu trấn xảy ra chuyện gì? Không ngờ có rất nhiều người tu tiên như vậy?

Dương Phàm nói.

La Nham vội đáp:

-    Kế hoạch Tiên Thành toàn diện triển khai. Vụ Liễu trấn là nơi tụ tập phàm nhân duy nhất trong Tiên Thành. Nhưng nơi này vẫn có rất nhiều người tu tiên lưu lại và đi ngang qua.

-    Thì ra là thế.

Dương Phàm gật gật đầu, trên mặt không khỏi lộ ra một chút chờ mong:

-    Không biết kế hoạch Tiên Thành tiến hành đến giai đoạn nào.

Rất nhanh tâm thần hắn dung nhập Tiên Hồng Không Gian.

Trong Tiên Hồng Không Gian, Thạch Thiên Hàn đang tu luyện ma diễm.

Mấy chục năm đầu, Thạch Thiên Hàn chủ yếu phụ trách vận chuyển vật liệu đá từ hải ngoại mang vào, hơn phân nửa thời gian tu luyện ma diễm.

Khi Dương Phàm bước vào Diễn Căn trung kỳ, ma công của Thạch Thiên Hàn tiến vào tầng năm tiểu thành, xuất hiện thêm đủ loại thần thông.

 

Phốc.

Trong bàn tay của Thạch Thiên Hàn bỗng nhiên hiện lên một đoàn ma diễm u ám.

Ở chính giữa trung tâm ma diễm, có ba vệt u quang không ngừng nhảy lên.

-    Tam U đại viên mãn    

Thạch Thiên Hàn chậm rãi nói ra mấy chữ.

Dưới sự trợ giúp của Ma Tinh Tủy, Tam U Ma Diễm đã tu luyện đến cảnh giới Tam U đỉnh.

Lại tiến lên trước một bước, chính là Tứ U.

Tứ U Ma Diễm, đó chính là trình độ mà ngay cả Tam U lão ma cũng không thể đạt tới.

Nếu như không phải vậy, lão sẽ không là Tam U lão ma, mà là Tứ U lão ma.

Trước đây sau khi giết chết Tam U lão ma, lực lượng trong cơ thể lão bao gồm Tam U Ma Diễm cũng bị tiêu tán, không kịp thôn phệ, thật sự đáng tiếc.

-    Được! Được!

Con ngươi Dương Phàm sáng lên:

-    Chỉ cần U Minh Ma Diễm có thể đi tới cảnh giới Tứ U, đủ có thể bễ nghễ dưới Hóa Thần.

-    Nàng mất tích    

Thạch Thiên Hàn đột nhiên nói.

-    Ngươi nói là ... Thi Dao.

 

Sắc mặt Dương Phàm hơi đổi, hắn cùng với Thạch Thiên Hàn ý niệm tương liên, lập tức từ chỗ nào đó hắn biết mấy năm nay mọi thứ trải qua ở nội hải.

Từ năm mươi năm trước Đăng Thi Dao liền bước vào Nguyên Anh bậc cao, ít nhất là trưởng lão cấp một của Tam Hiên Môn, làm sao đột nhiên biến mất?

Mấy chục năm nay, Thạch Thiên Hàn ngoại trừ tu luyện ma diễm và thần thông ra, thường xuyên tiến vào nội hải, không chỉ có tìm kiếm tài liệu, càng tìm phương pháp đem Đặng Thi Dao mang về.

Nhưng mà Đặng Thi Dao kia quật cường chấp nhất, bất kể như thế nào cũng không chịu trở về.

 

-    Ngươi không cưỡng chế đem nàng mang về?

Dương Phàm nói.

-    Ta đánh không lại nàng    

Thạch Thiên Hàn hơi chua xót nói ra mấy chữ.

-    Như thế nào có thể, người ngay cả nàng cũng không đánh lại sao?

Sắc mặt Dương Phàm lại biến đổi, cảm thấy khó tin.

Thực lực của Thạch Thiên Hàn, hắn đương nhiên rõ ràng.

Hắn lập tức quét hình ảnh trong đầu Thạch Thiên Hàn.

Quả nhiên.

Ba mươi năm trước, Đăng Thi Dao lấy thiên phú vô thượng, không ngờ một bước tiến vào Nguyên Anh trung kỳ.

Mà khi đó, Thạch Thiên Hàn còn đứng ở Nguyên Anh sơ kỳ.

Với thực lực của Thạch Thiên Hàn, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ bình thường, cũng không là đối thủ của hắn.

Nhưng Đặng Thi Dao tu luyện Thái Thượng Vong Tình Quyết, thực lực dị thường cường đại, một hồi giao phong với Thạch Thiên Hàn, lờ mờ còn chiếm thượng phong.

-    Dưới tình huống không dùng Tam U Ma Diễm và Ma Thần Phụ Thể, ta không là đối thủ của nàng.

Thạch Thiên Hàn thở dài.

Hắn cũng không phải là hoàn toàn đánh không được Đặng Thi Dao, mà là không thể hoàn toàn thả sức ra tay.

-    Nàng khi nào biến mất.

Dương Phàm dò hỏi.

-    Mười năm trước.

Thạch Thiên Hàn hít sâu một hơi:

-    Ta hoài nghi nàng vì tránh né ta, ở một nơi bí mật nào đó tu luyện, đánh vào cảnh giới Nguyên Anh đại tu sĩ.

-    Thi Dao à! Nàng thật lợi hại, không ngờ đi trước chúng ta    

Trên mặt Dương Phàm lộ ra một tia tươi cười vui vẻ.

Đối với Đặng Thi Dao tiến triển cùng cường đại, hắn ngược lại cảm thấy vui mừng.

Đồng thời hắn lại tự tin, tin rằng không ai có thể dưới tình huống cùng một trình tự, vượt qua mình.

Phần tự tin này, nơi phát ra từ Tiên Hồng Quyết khiến hắn nhiều năm bế quan thôi diễn tìm hiểu.

Diễn Căn Kỳ, từ cảnh giới sơ kỳ đến cảnh giới trung kỳ, thực lực tăng lên, ngay cả bản thân Dương Phàm cũng cảm thấy khó tin.

 

Chỉ là thực lực Diễn Căn trung kỳ, muốn hoàn toàn phát huy và triển khai, ít nhất cần nhiều lần trải qua chiến đấu sinh tử cùng cường giả cùng cấp.

Sau khi biết tình huống, Dương Phàm lại quan sát biến hóa của Tiên Hồng Không Gian, Thạch Thiên Hàn tiếp tục tu luyện ma diễm, tranh thủ sớm ngày đạt tới cảnh giới Tứ U.

Sau khi thăng cấp Diễn Căn trung kỳ, toàn bộ diện tích Sanh Tức Chi Địa lại được mở rộng, đã có phạm vi khoảng ba mươi dặm.

Đồng thời, vốn trong khu vực phạm vi Tiên Lai Cư, lại xuất hiện rất nhiều “khổ lực”.

Những khổ lực này đều đo Thạch Thiên Hàn mang từ nội hải đến, không chỉ là tu sĩ nhân loại, ngay cả yêu tu nội hải cũng có. Những nhân loại và yêu tu hiện tại này, tu vi từ Trúc Cơ Kỳ đến Kim Đan bậc cao, có một phần ở Tiên Hồng Không Gian, còn có một đám chín người đi theo Dương Phàm hỗ trợ kiến tạo Tiên Thành. Khi Dương Phàm buông xuống, trong mắt những khổ lực này đều lộ ra vẻ sợ hãi. Dương Phàm không quan tâm đến bọn họ, ngược lại đi vào Linh Thú Viên và Linh Chu Viên.

 

Lưu Ly Hàn Tinh Xà đạt tới cấp bốn đỉnh, kém một bước, có thể trở thành yêu tu Hóa Hình Kỳ khiến người ta kinh hãi.

Ngoài ra, ở một nơi của Linh Thú Viên, trong một ao nước như mực, một con độc hạt rất lớn đang ngâm mình,

Con độc hạt này dài hơn ba trượng, cao hai trượng, bên ngoài xác màu vàng, giống như áo giáp kim loại lóe lên, rất cứng rắn.

Một đôi độc kiềm lóe ra hàn quang hơi hơi nâng lên. Đuôi nhếch lên rất cao, gần như dài như thân thể.

Điện quang chấn động trong con ngươi màu u lam, còn ẩn chứa một chút màu hồng quỷ dị, nhìn vào mắt nó mà kinh tâm, linh hồn cứng đờ.

Nếu có tu sĩ bậc cao khác đích thân tới nơi này, cảm giác sâu sắc luồng khí tức này, chắc chắn kinh hãi thất sắc.

Độc Hạt Vương Hóa Hình kỳ.

 

Thời điểm Dương Phàm bế quan tu luyện, Thạch Thiên Hàn không rảnh rỗi, những con độc hạt này đều do hắn chăm sóc.

Lúc này, nhìn thấy Độc Hạt Vương thăng cấp Hóa Hình Kỳ, hắn mừng rỡ trong lòng.

Làm một trân thú hiếm thấy trong một giới, cấp độ như Phệ Hồn Độc Hạt Vương đều rất cao. Dưới tình huống ngang nhau, so với hóa hình bậc cao khác chỉ sợ cường đại hơn rất nhiều.

-    Chủ nhân! Ngài rốt cuộc xuất quan rồi    

Phệ Hồn Độc Hạt Vương, đôi con ngươi u lam, hào quang hơi hơi rang động, chủ động trao đổi với Dương Phàm.

 

Vù vù.

Bỗng nhiên, quầng sáng quanh thân nó lóe lên, hóa thành một gã đại hán dáng người khôi ngô.

Tuy nhiên hai tay đại hán này là một đôi độc kiềm khiến người ta không rét mà run.

-    Chúc mừng ngươi thăng cấp Hóa Hình Kỳ.

Dương Phàm mỉm cười.

Giờ phút này, hai người có thể đối mặt nói chuyện với nhau.

-    Đây cũng là kết quả chủ nhân bồi dưỡng.

Đại hán cung kính nói.

Thân là linh thú của Dương Phàm, nó hiểu được sự cường đại đáng sợ của chủ nhân.

Đừng nói nó vừa mói thăng cấp Hóa Hình Kỳ, cho dù tu vi đạt tới Hóa Hình hậu kỳ đại yêu tu, cũng không dám có chút bất kính với Dương Phàm.

 

-    Được rồi! Không có chuyện gì thì ngươi tiếp tục tu luyện. Nếu ngươi muốn đi ra ngoài chơi cũng được, nhưng không thể dễ dàng đả thương người rồi gây chuyện càng không thể rời cách nơi này ngàn dặm.

Dương Phàm thản nhiên nói.

Độc Hạt Vương nghe vậy mừng rỡ, dưới sự đồng ý của Dương Phàm, từ Sanh Tức Chi Địa biến mất, ngay sau đó liền xuất hiện ở trong y quán.

Tuy nhiên, có chủ nhân phân phó trước, nó cũng hóa đôi độc kiềm kinh thế hãi tục thành hai tay.

Cứ như vậy, hắn nhìn qua không có bất cứ điểm gì khác nhân loại.

Dưới tình huống cố ý ẩn dấu, chỉ có cường giả bậc cao, mới có thể cảm nhận được chỗ bất đồng khí tức trên người nó.

 

Trong phòng khách y quán.

Đại hán khôi ngô do Độc Hạt Vương Hóa Hình trống rỗng xuất hiện.

-    Hả?

Cha con La Nham kinh hô một tiếng, nhìn chằm chằm đại hán bên cạnh Dương Phàm.

-    Hắn là người hầu của ta.

Dương Phàm thân tình tươi cười, giải thích.

-    Người hầu?

Hai người cha con La Nham gật gật đầu, nhưng khi nhìn về phía Độc Hạt Vương, trên mặt còn có mấy phần kiêng kị và sợ hãi.

Không biết vì sao, khi đối mặt với người này, sâu trong linh hồn bọn họ, một trận rung động bất an.

 

Hiện giờ Độc Hạt Vương đạt tới Hóa Hình Kỳ, chỉ cần ý niệm vừa động, liền có thể khiến cho thần thông độc lực, trong nháy mắt độc giết linh hồn bọn họ.

-    Được! Ngươi đi ra ngoài đạo đi, ngàn vạn lần không được gây chuyện.

Dương Phàm phân phó.

-    Dạ! Chủ nhân.

Thần tình Độc Hạt Vương hưng phấn, thân hình nhoáng lên một cái, liền biến mất trong y quán.

Cha con La Nham chính đang dại ra một hồi.

Chờ bọn hắn phản ứng lại, đại hán khôi ngô kia cũng không biết mất tích nơi nào.

Vẻn vẹn tốc độ đại hán biểu hiện ra, đều phải nhanh hơn Kim Đan bậc cao bên cạnh hắn mấy lần.

Thậm chí, ngay cả thần thức cũng không nắm giữ được, hắn biến mất như thế nào.

Chuyện này khiến cho bọn họ chịu đả kích lớn. Tùy tiện một người hầu bên người Dương Phàm, đều đạt tới một trình độ khiến cho bọn họ muốn ngưỡng mộ.

 

Không lâu, Trịnh Tiểu Mạn cũng trở lại, nhìn qua dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, phong thái mê người. Trái lại, La Nham kia có vẻ tuổi năm mươi, liền rất ảm đạm rồi.

-    Sư tôn! Ngài xuất quan rồi.

Trịnh Tiểu Mạn kinh hỉ không hiểu, hạ thấp giọng thi lễ.

Ở trong phòng khách này, Trịnh Tiểu Mạn một nhà ba người đều cùng một chỗ.

Đôi mắt Dương Phàm đảo qua cha con La Nham kia, trầm ngâm nói:

-    Nhiều năm qua như vậy, các ngươi cần cù và thật thà thu xếp y quán cũng một lần nữa hối cải làm người mới. Ta liền ban cho các ngươi linh đan diệu dược bước lên bậc cao.

Nghe nói lời ấy, Trịnh Tiểu Mạn mừng như điên, vội kéo chồng và con trai quỳ xuống nói lời cảm tạ.

 

Dương Phàm đồng dạng cho hai người ăn vào Tam Sinh Tuệ Thủy và Thất Linh Quỳnh Tương, tin rằng bọn hắn hẳn là có hy vọng thăng cấp bậc cao.

Cho dù vẫn không đủ nhưng trong tay Dương Phàm còn có Ngưng Thần Đan, cũng có thể lại luyện chế thêm vài viên.

Hiện giờ, chỉ có linh đan thánh được cấp Hóa Anh Đan, khiến Dương Phàm cảm thấy khó giải quyết.

 

Cùng toàn gia Trịnh Tiểu Mạn hàn huyên, Dương Phàm liền đi ra y quán, ánh mắt quét về phía Vụ Liễu trấn. Hồ Phi đang ngủ gà ngủ gật ở một góc nào đó dưới mái hiên.

Khò khò khò khò.

Hồ Phi ngủ như chết, chảy nước miếng, một dáng vẻ biếng nhác không thể tưởng được.

Dương Phàm phát hiện. Hồ Phi tới gần Nguyên Anh trung kỳ. Chỉ là bình thường hắn chơi bời lêu lổng, cũng không tĩnh tâm. hơn phân nửa thời gian đều dựa vào chiến đấu tăng lên lực lượng, tiến tới đột phá tu vi.

Cũng không biết. Hồ Phi này gần năm mươi năm qua, đã tìm bao nhiêu cường giả đánh nhau.

Vừa rồi nghe Trịnh Tiểu Mạn nói, Nguyên Anh bậc cao trong Ngư Dương quốc, đều bị hắn đánh bại, không ai lại nguyện ý đánh nhau với hắn.

Trên mặt không hiểu của Dương Phàm lộ ra một chút cân nhắc, cười dài đi tới Hồ Phi.

 

Khi đến gần nơi này, nói với vẻ đều đều:

-    Tam U lão ma đến    

-Hả?

Hồ Phi nhảy lên kêu gào lên, cả người giật mình một cái, nói như sẵn sàng lâm trận :

-    Ở đâu? Để ta đánh bẹp lão?

-    Ha ha! Hắn đang ở Cửu U địa ngục.

Dương Phàm nói với giọng nhích lên.

-    Ngươi... Ngươi xuất quan rồi?

Hồ Phi nhìn chằm chằm Dương Phàm, đầu tiên là sửng sốt, chợt mừng như điên nói:

-    Dương lão đại! Ngươi cuối cùng xuất quan, ta đang chuẩn bị cùng ngươi đi cửu tộc man đi giết một móng không còn. sau đó liên thủ xử lý Hắc Phong Ma Hoàng, cuối cùng hai chúng ta thiên hạ vô địch ở Bắc Tần, xưng vương xưng bá.

Xử lý Hắc Phong Ma Hoàng? Xưng vương xưng bá?

Dương Phàm vẻ mặt cổ quái, nhìn chằm chằm hắn thật sâu.

Thẳng đến Hồ Phi bị hắn nhìn chằm chằm không được tự nhiên, mới thình lình nói:

-    Quấy rầy giấc mộng xinh đẹp xuân thu của ngươi rồi, về thực lực của ngươi còn chưa đủ nhét kẽ răng cho Hắc Phong Ma Hoàng.

Ngay cả tam đại tu sĩ Bắc Tần, đều bại trận trước mặt Hắc Phong Ma Hoàng, còn nói gì tu sĩ sơ kỳ Hồ Phi.

-    Ha ha! Đương nhiên cần nhờ Dương lão đại làm chủ lực rồi.

Da mặt Hồ Phi kỳ thật rất dầy, thậm chí còn học xong vuốt đuôi ngựa:

-    Lão đại năm mươi năm trước, lấy tu vi sơ kỳ chém giết Nguyên Anh đại tu sĩ, mà nay sau khi bế quan năm mươi năm, toàn bộ Bắc Tần chỉ sợ không ai là đối thủ của ngươi.

 

Dương Phàm lại theo dõi hắn nửa ngày, sắc mặt cổ quái nói:

-    Khi nào thì ngươi bắt đâu học được vuốt mông ngựa? Lấy tu vi hiện tại của ta, tuy rằng không sợ Nguyên Anh đại tu sĩ chút nào nhưng cũng không thể cuồng vọng có thể chân chính vô địch Bắc Tần.

-    Hồ lão đại! Hồ lão đại.

Đúng lúc này, từ một chỗ nào đó trên đường phố Vụ Liễu trấn, du côn chạy tới lăng nhăng, chạy đến trước mặt Hồ Phi, thở hổn hển nói:

-    Đại sự không tốt, bên kia có người tu tiên đánh nhau.

-    Cái gì? Bọn họ dám kiêu ngạo trên đại bàn của chúng ta, ăn gan báo hay sao?

Hồ Phi trừng mắt, lờ mờ phóng ra một luồng sát khí.

-    Chuyện gì đang xảy ra?

Dương Phàm nhướng mày.

 

Cảm xúc của Hồ Phi này gần một số năm không có chuyện gì, cùng nhau lêu lỏng vói những tên du côn này.

Ủa! Không đúng! Trên mấy tên du côn, có linh khí dao động mỏng manh.

-    Ha ha ... Điều này ... Mục Quân Vương giao cho ta trị an Vụ Liễu trấn.

Hồ Phi có chút xấu hổ, nói:

-    Những người này đều là thủ hạ của ta.

-    Hồ lão đại! Người này là ai vậy, dám nghi ngờ quyết định của ngài.

Một tên đầu trọc trong đó quát lạnh, một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Dương Phàm, hiện lên một luồng hàn quang.

Lấy tu vi không đến Luyện Khí Kỳ của hắn, căn bản không thể cảm giác được đối phương đáng sợ như thế nào.

-    Ngươi đi chỗ khác.

Hồ Phi một cước đá hắn lảo đảo, hung tợn nói:

-    Ngươi dám vô lễ với lão đại ta sao?

-    Ôi    

Mấy tên du côn này trợn tròn mắt.

 

-    Các ngươi đều nghe ta đây, vị này là lão đại của ta. Dương lão đại.

Ánh mắt Hồ Phi lăng lệ, mang theo một chút sát khí, đảo qua mấy tên du côn này.

-    Dương lão đại.

-    Bái kiến Dương lão đại.

-    Dương lão đại! Ngài đại nhân không trách tiểu nhân. Vừa rồi tiểu nhân không biết, hiện tại hướng ngài dập đầu tạ tội.

Tên đầu trọc trước kia lập tức quỳ trên mặt đất cầu tình.

Dương Phàm đương nhiên không trách đám tiểu du côn bất tri, nâng tay lên bảo hắn đứng lên.

Khi mấy tên du côn nhìn về phía Dương Phàm, cùng kính sợ còn mang vài phần tò mò.

 

Theo bọn họ biết, Hồ lão đại hoành hành vô địch ở vùng này, tất cả tiên sư cũng rất e ngại ngài.

Mà người đàn ông nho nhã chưa bao giờ thấy qua trước đây, không ngờ là lão đại của Hồ lão đại bọn hắn.

Hắn sẽ là nhân vật khó lường đến mức nào?

Bọn họ suy đoán trong lòng, lại đoán không ra một nguyên nhân.

Trước khi Dương Phàm bế quan, bọn họ đều vẫn còn trong bụng mẹ chưa ra.

 

-    Đúng rồi! Rốt cục xảy ra chuyện gì? Vụ Liễu trấn đã lâu không ai đến gây sự?

Hồ Phi nhướng mày lên, lại hỏi mấy tên du côn kia.

-    Mấy người tu tiên kia thật sự đáng sợ, ăn mặc cũng rất kỳ quái, những người tu tiên còn lại nhìn thấy bọn họ đều rất sợ hãi, thậm chí tuyên bố muốn chiếm một thế hệ Tiên Thành của Vụ Liễu trấn này làm của mình.

Một tên đu côn trong đó giải thích.

-    Ngao ngao    !

Hồ Phi tức giận hơn, hung hăng nói:

-    Thật sự khinh người quá đáng, không ngờ dám đến làm loạn địa bàn của lão tử.

Dương Phàm nghe vậy, triển khai thần thức, trong mắt hiện lên một chút dị sắc.

Ai lớn lối như thế, dám tuyên bố muốn chiếm lấy Vụ Liễu trấn ở Tiên Thành đã lập ra năm sáu mươi năm.

Theo Dương Phàm biết, Ngư Dương Quốc hôm nay đã nằm dưới sự khống chế tuyệt đối của Ám Huyết Vương Triều.

Tiên Thành, càng trở thành cảnh quan hùng vĩ đồ sộ nhất Ngư Dương Quốc, cũng là vùng đất trung tâm tu tiên giới trong nước.

Dương Gia Bảo là trung tâm trọng yếu Tiên Thành. Ngũ Bàn Sơn là phường thị tu tiên cao cấp nhất Ngư Dương Quốc. Tú Ngọc Các lại là khu mậu dịch có quy mô lớn nhất.

Vụ Liễu trấn là vùng đất lành, duy nhất ở đây, tuy rằng còn có người phàm cư trú, lại được coi là "Cấm địa" trong Tiên Thành, không có tu sĩ dám gây sự ở nơi này.

Theo mấy tên du côn dẫn đường Dương Phàm Hồ Phi đi vào một tửu quán trong Vụ Liễu trấn.

Trong tửu quán vàng thau lẫn lộn, bất luận là người tu tiên hay người phàm, nam nữ già trẻ, loại nào cũng có.

Vừa mới đi vào tửu quán, liền nghe được một giọng nói chói tai:

- Nghe nói Vụ Liễu trấn tàng long ngọa hổ, bản sư đích thân tói chỗ này, thật là quá thất vọng. Rượu trong tửu quán này rõ ràng là pha nước, lại còn không cho bản sư chất vấn, thật là buồn cười.

- Thường nghe nơi Bắc Tần phồn hoa, địa linh nhân kiệt, hiện giờ xem ra còn không bằng người thô bỉ nơi hoang mạc Thánh tộc ta

Mấy người Dương Phàm đi vào tửu quán, vừa lúc nghe được ở một bàn rượu có một nam tử thân khoác áo da cừu, đầu đội mũ trùm đầu, lên tiếng nói chuyện.

Nam tử này thoạt nhìn khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, quai hàm để râu, trang phục quần áo cùng với giọng nói khác biệt rất lớn với người Bắc Tần.

Rõ ràng là người dị tộc.

Ở nơi Bắc Tần, dị tộc còn đám kiêu ngạo hung hăng như thế, khẳng định chắn chắc là man di cửu tộc.

Man di, chỉ là xưng hô của quốc gia Bắc Tần đối với các dị tộc khác.

Còn man di cửu tộc lại tự xưng mình là Thánh tộc, ở trong mắt bọn họ, Bắc Tần cũng là dị tộc, là man di.

Nam tử dị tộc này giọng nói mang theo trào phúng nồng đậm, bên cạnh còn ngồi nam một nữ. Phân biệt là một thanh niên tròng mắt tím, một vị nữ tử tuyệt lệ quần áo tiên diễm, đầu đội mão bảy màu.

Chỉ nhìn khí chất, liền có thể cảm giác được bọn họ bất phàm, không phải kẻ đầu đường xó chợ.

Thanh niên hai tròng mắt màu tím tạo cho người ta một áp lực nguy hiểm khó hiểu, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.

Còn nữ tử tuyệt sắc đầu đội chiếc mão bảy màu, giữa hàng mi có một ấn kỵ màu đỏ to bằng hạt gạo như một viên bảo thạch mượt mà, tăng thêm vài phần thánh khiết thần bí.

Chiếc mão bảy màu trên đầu nàng, khiến cho Dương Phàm chú ý tới, không khỏi nhìn vài lần.

Chiếc mão bảy màu này, khiến cho hắn nhớ tới phượng quan khổng tước mang trên người Khổng Tước Tiểu Yêu, hai người nhìn qua có chút tương tự.

Ba người cùng ngồi một bàn, chỉ có nam tử dị tộc kia đang lên tiếng, thanh niên mắt tím cùng nữ tử tuyệt lệ này ngồi yên không nói.

Ở bên cạnh bàn ba người, đang nằm mấy người không rõ sinh, tử, đều là người tu tiên, từ Trúc Cơ Kỳ đến Kim Đan Kỳ.

Ánh mắt Dương Phàm đảo qua. thần sắc khẽ biến, ánh mắt nghiêm nghị.

Mấy người ngã xuống, có hai người hôn mê, có hai người trọng thương, một người đã chết.

- Mấy tên man di các ngươi, quả thật là tự tìm đường chết, lại dám tới Vụ Liễu trấn gây sự.

Một lão già râu bạc mắt trợn tròn, tay run run chỉ vào những người này.

Đến khi Dương Phàm tới gần, vừa lúc thấy được một màn trước mắt.

Mà lão già râu bạc kia, chẳng qua có tu vi Ngưng Thần Kỳ, thoạt nhìn có chút quen thuộc.

- Hừ! Một tu sĩ cấp thấp, còn dám chỉ trỏ trước mặt bản sư, ngươi sống chán lắm rồi phải không?

Nam tử dị tộc lên tiếng trước đó hừ lạnh, ánh mắt xẹt qua một tia lạnh lùng.

Lão giả râu bạc lập tức cảm nhận được một cỗ uy áp ép tới không thở được.

Nhưng mà, khuôn mặt già nghẹn đỏ bừng, nhưng lão vẫn cắn răng nói:

- Vụ Liễu trấn là cấm địa Tiên Thành, không ai có thể ngang ngược ở nơi này. Tu sĩ bậc cao cũng không được.

- Lão bất tử, thật chán sống rồi?

Nam tử dị tộc bỗng khoát tay, một tia ánh sáng xám xanh đậm về phía lão giả.

Lão giả râu bạc căn bản không có sức phản kháng, mắt thấy sẽ bị đâm phải.

Ngay lúc này, một đạo lôi xà cắt phá không khí phía đối diện, vừa lúc bắn trúng tia ánh sáng xám xanh kia.

Phốc xì xì

Tia ánh sáng xám xanh không chút phản kháng, liền bị lôi xà nuốt mất.

Ba người nam từ dị tộc khẽ lộ vẻ kinh ngạc, vừa lúc thấy được Hồ Phi ra tay ngăn cản.

- Thằng nhóc con, dám tới địa bàn của ta gây sự, xem lão tử thu thập ngươi thế nào.

Hồ Phi ngôn ngữ thô tục, ánh mắt lộ ra mấy phần hưng phán, hai tay chà chà vào nhau.

Bằng ánh mắt của hắn, không khó nhìn ra được ba người tới đây đều là Nguyên Anh bậc cao.

Bất luận là nam tử dị tộc, hay là thanh niên mắt tím cùng nữ tử tuyệt lệ kia.

Ba Nguyên Anh bậc cao.

Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở mà.

Hồ Phi không e ngại, ngược lại còn hưng phấn, chiến ý sôi trào, hai tay xoa xoa như nhìn thấy con mồi:

- Thật tốt quá, vừa lúc cho lão tử hoạt động gân cốt một chút.

Ba người nam tử dị tộc đều dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía hắn.

Lão giả râu bạc khẽ thở ra một hơi. mặt đầy sợ hãi nói:

- Hồ quản sự, cuối cùng ngài cũng tới rồi, bằng không

Bỗng dưng, tiếng của lão đột ngột im bặt, ánh mắt dừng lại trên mặt nam tử cẩm bào xanh ngọc bên cạnh Hồ Phi.

- Ngàingài xuất quan rồi.

Lão giả râu bạc mặt đầy hưng phấn, giọng thoáng run lên.

- Ngươi là?

Dương Phàm phát hiện lão giả râu bạc này có chút quen thuộc, đột nhiên liền nhớ tới.

- Tiểu lão nhi đã từng là dược sư Phổ Ái Y Quán, năm đó khi ngài trở về Ngư Dương, ở trong y quán đã từng được ngài trị thương

Lão giả râu bạc vội giải thích, trong ánh mắt lộ ra kính ngưỡng sâu sắc.

Dương Phàm gật đầu, hắn cũng có chút ấn tượng với vị dược sư già này. Năm đó khi vừa từ nội hải trở lại y quán. La Tường con của Trịnh Tiểu Mạn kiêu căng cuồng ngạo, đả thương lão dược sư khuyên can này.

- Dương dược sư. ngài nhất định phái làm chủ cho chúng ta. Tu sĩ dị tộc này chạy tới Vụ Liễu trấn chúng ta, thuần túy là muốn gây sự, lại còn đánh chết một tiền bối Trúc Cơ

Lão đầu râu bạc cầu oan với Dương Phàm.

- Được, lão yên tâm.

Dương Phàm an ủi lão đầu trước, sau đó giọng dần lạnh xuống:

- Ba tu sĩ dị tộc này, đừng nghĩ tới toàn thân trở ra. Nếu đánh chết một người chúng ta, ít nhất ta cũng phải lưu lại một mạng của các ngươi.

- Ha ha haCác hạ thật là lớn lối, thật cho rằng ăn chắc chúng ta sao.

Nam tử dị tộc cất tiếng cười to.

Thanh niên mắt tím cùng nữ tử tuyệt lệ bên cạnh hắn, liếc nhìn lẫn nhau, bắt đầu quan sát Dương Phàm.

Thế nhưng, Dương Phàm đứng ở trước mặt bọn họ. giống như một mảnh đại dương mênh mông, sâu không thể lường.

Thanh niên mắt tím lộ ra một tia kinh ngạc, khóe miệng động đậy, bắt đầu giao lưu với nữ tử tuyệt lệ.

- Dương lão đại, để ta thu thập người này. Hai người khác giao cho lão đại vậy.

Trong tay Hồ Phi xuất hiện một thanh lang nha bông, bên trên tỏa ra khí tức hủy diệt làm người ta run sợ, chỉ tay ngoắc ngoắc nam tử dị tộc:

- Chúng ta đi ra ngoài đánh, tìm một chỗ không người, đừng tổn thương tới người phàm.

- Ha ha ha. bản sư càng muốn đánh ở chỗ này, ngươi có thể làm gì được ta? Cho dù có thương vong, cũng không phải bách tính Thánh tộc ta.

Nam tử dị tộc này thật rất vô sỉ.

- Ngao ngao -

Khóe mắt Hồ Phi muốn nứt ra, tức đến phát run, thấy qua vô sỉ, nhưng chưa thấy qua vô sỉ tới trình độ như vậy.

Dương Phàm nâng tay vỗ vỗ vai hắn:

- Bình tĩnh, đã như thế, hôm nay ta muốn lưu lại một mạng, chính là kẻ này rồi.

- Được, giao cho Dương lão đại.

Hồ Phi mừng rỡ, hắn thật chờ mong thực lực của Dương Phàm.

Bế quan năm mươi năm, hắn cũng muốn kiến thức một chút thủ đoạn của Dương Phàm.

- Tiểu tử, cuồng vọng tự đại, thật nghĩ rằng ngươi có thể áp trên đầu ta?

Nam tử dị tộc đầy vẻ châm chọc, dù là thực lực Dương Phàm mạnh hơn hắn, nhưng muốn không coi ba đại tu sĩ Nguyên Anh vào đâu, thương hại đến tính mạng, là tuyệt đối không thể nào.

- Thử xem thì biết

Dương Phàm cười lạnh một tiếng, tiếp đó hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên một tia sáng vàng đất quỷ dị nguy hiểm. Hai chân như cắm sâu vào tầng đất, quang mang vàng đất sinh sôi không ngừng, dung nhập vào đại địa.

Chỉ thoáng cái. ba người nam tử dị tộc đều cảm nhận được một cỗ áp lực không rõ.

Vô hình, trên đầu ba người giống như có một tòa núi lớn.

- Dừng tay.

Nữ tử tuyệt lệ khẽ quát một tiếng, giọng nói dễ nghe như tiếng hót hoàng oanh sơn cốc.

- Xin hỏi, các hạ chính là Dương Phàm, Dương dược sư?

Nữ tử tuyệt lệ đội chiếc mão bảy màu cười dịu dàng, thánh khiết thoát tụ,. khiến cho không khí trong phòng đang ồn ã tạm thời tan biến.

- Đúng là Dương mỗ.

Dương Phàm cười cười, ngược lại cũng hiếu kỳ, cô gái này có thể nhìn ra được thân phận của mình?

Phải biết hắn bế quan năm mươi năm, không bước ra y quán nửa bước, gần như bị tu tiên giới quên đi.

- Tiểu nữ Dạ Hạm, sớm nghe nói đại danh Dương dược sư. Nơi Bắc Tần trong vạn năm, chém giết Nguyên Anh đại tu sĩ Thù Vinh, chỉ có mỗi mình các hạ.

Nữ tử tuyệt lệ này ngữ khí thái độ hết sức cung kính.

Đồng thời, trong ánh mắt nàng nhìn về phía Dương Phàm, có vài phần hiếu kỳ.

Nghe nói thân phận Dương Phàm, sắc mặt nam tử dị tộc kia đột nhiên biến đổi, ánh mắt thoáng hiện một tia kinh sợ.

Chém giết Nguyên Anh đại tu sĩ Thù Vinh, cái này nghe đã đủ thấy đáng sợ rồi.

Ngay cả Nguyên Anh đại tu sĩ cũng chém giết được, huống hồ hắn là tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ?

- Ha ha, xem ra cô rất hiểu về Dương mỗ.

Dương Phàm khẽ nheo mắt. quan sát Dạ Hạm một chút, nhàn nhạt nói:

- Chẳng hay bộ tộc các hạ. thờ phụng là gì?

- Thất Thải Khổng Tước Tiên.

Dạ Hạm khẽ nói ra mấy chữ, ngữ khí nghiêm trang trịnh trọng.

- Dương dược sư, vừa rồi người Thánh tộc ta đã có đắc tội, xin thứ lỗi.

Dạ Hạm áy náy nói, đồng thời cũng là cầu tình cho nam tử dị tộc kia.

- Không được, hôm nay trong ba người các ngươi, nhất thiết phải lưu lại mạng một người.

Ngữ khí Dương Phàm lạnh đến tận xương, không chút nói chuyện mặt mũi.

Nghe lời này, nam tử dị tộc sắc mặt trắng bệch, nhưng ngoài mạnh trong yếu nói:

- Ngươi dám tôn thương một cọng tóc gáy chúng ta, vậy thì chờ Tây Nhạc Cửu Tộc trả thù. Đến lúc đó, toàn Ngư Dương Quốc sẽ bị san bằng, Tiên Thành nơi này cũng sẽ thành địa bàn của chúng ta.

- Ngươi đang uy hiếp ta?

Dương Phàm tròng mắt co rụt, nhiệt độ nơi này bỗng giảm xuống.

- Dương dược sư. chẳng qua là chết một tu sĩ cấp thấp mà thôi? Một tu sĩ cấp thấp, làm sao có thể so sánh với tính mệnh một quốc sư Thánh tộc.

Thanh niên mắt tím lần đầu lên tiếng, trong giọng nói có một cỗ uy nghiêm vương giả.

Một người là tu sĩ cấp thấp, một người là Nguyên Anh bậc cao. quốc sư thân phận cao thượng.

Ở tu tiên giới thực lực là hàng đầu, hai người quả thật không thể đánh đồng.

- Đúng là không thể so sánh

Dương Phàm giọng nói hờ hững lạnh, băng:

- Thế nhưng, người chết đi ở trên địa bàn của ta. Mặc kệ ngươi là Nguyên Anh bậc cao, còn quốc sư gì, đều phải chết.

Phải chết

Thái độ Dương Phàm cứng rắn vượt ngoài dự liệu mấy người này.

Xoạt vù..

Tiếng nói vừa dứt, thân hình Dương Phàm biến mất, na di hư không tới bên cạnh nam tử dị tộc kia.

Bùm!

Một chưởng đánh ra, không khí rung động một trận, khí tức như núi cao áp bách tràn ngập toàn tửu quán.

Tiên Hồng Lộ - Chương #514


Báo Lỗi Truyện
Chương 514/810