Chương 504: Quyết đấu đỉnh (2)


Dương Phàm từ lúc các bậc cao Nguyên Anh chiến đấu dữ đội đã nấp dưới tầng đất Ma Dương Tông, triển khai cảm quan tìm tòi các nơi bảo khố mật thất ngầm.
Là đại phái ma đạo sừng sững vạn năm, Ma tông đứng đầu Ngư Dương quốc hiện giờ, của cải của Ma Dương Tông so với đại phái nhất lưu như Quỷ Huyễn Môn ít nhất phải hơn gấp mười lần có dư.
Sự thật cũng chứng minh dự đoán của Dương Phàm. Hai ba mật thất kho báu vừa vơ vét, tài liệu quý hiếm cùng thiên tài địa bảo chiếm được đã vô số kể.
Trong đó càng không thiếu bảo vật như Pháp bảo đỉnh cấp.
Thậm chí có một số kỳ vật cho tới bây giờ Dương Phàm cũng chưa từng gặp qua.
Vào lúc các bậc cao Nguyên Anh còn lại đại chiến, hàng ngàn hàng vạn tu sĩ hỗn chiến, Dương Phàm lật tung phía dưới Ma Dương Tông, thu hoạch thật dày.
Đến lúc Dương Phàm đã cướp đoạt gần hết các mật thất kho báu, Toàn Tri Cảm Quan đột nhiên phát hiện nguy cơ của đệ tử Thương Vân.
Dưới tình huống như vậy, hắn mới ngoại lệ lộ diện một lần, giải cứu nguy cơ.
Dương Phàm chỉ ló đầu ra giây lát, hóa đá những tu sĩ của bảy tông Tấn quốc, chúng bậc cao Nguyên Anh chiến đấu trên trời cao cũng không phát hiện ra.
Sau khi hóa giải nguy cơ của Thương Vân, Dương Phàm trở lại dưới lòng đất Ma Dương Tông, lại bắt đâu vơ vét vài kho hàng cuối cùng.
Trong những cái kho này chồng chất như núi các thứ tài liệu bậc thấp, Linh khí, Pháp khí.
Những thứ bậc thấp này tuy rằng không có giá trị lớn, nhưng được cái số lượng rất nhiều.
Bất kể là đồ vật cấp cao hay là bậc thấp, chỉ cần là tài nguyên tu tiên, Dương Phàm đều vơ sạch toàn bộ, một sợi lông cũng không chừa.
Sỡ dĩ hắn cướp đoạt mấy thứ này là muốn chuẩn bị ngày sau lớn mạnh thế lực của mình.
Một cái "Kế hoạch Tiên Thành" sẽ tiêu hao các loại tài liệu số lượng khổng lồ cùng với sức người.
Trong khi Dương Phàm siêng năng thăm dò vơ vét các nơi mật thất kho báu của Ma Dương Tông, chiến đấu giữa hai đầu sỏ rốt cục đã xảy ra chuyển biến gấp gáp.
Keng kengđinh đinh
Dưới công kích liên tiếp của Tam U lão ma, Thạch Thiên Hàn liên tiếp bại lui, tinh quang màu lam trong mắt dần trở nên ảm đạm, quầng sáng màu lam quanh thân cũng không ngừng yếu đi.
Thời gian liên tục của thứ phẩm Nghịch Linh Huyết đã gần tới.
Phốc!
Thạch Thiên Hàn bị một cổ lực lượng không thể ngăn cản đánh bay, may mắn khởi động Mật Quyển màu đen mới không bị thương tổn trí mạng.
Cho dù như thế, trong trận chiến đấu mãnh liệtThạch Thiên Hàn cũng bị thương không nhẹ.
Biến hóa thế cục chiến đấu của hai đầu sỏ khiến các cường giả Nguyên Anh còn lại chú ý tới.
Cực Phách lão ma lộ vẻ dị sắc, giọng nói lạnh băng bá đạo vang khắp toàn trường:
- Ha ha haTam U lão ma nhanh làm thịt người này, cho chúng ta lập tức lật ngược tình huống.
Hàn Băng cùng Huyết Ma lão tổ cũng lộ vẻ mừng như điên, chiến ý tăng cao.
Hơn ngàn tu sĩ còn lại lui về thủ tại nơi trọng yếu của Ma Dương Tông cùng thấy được hy vọng, mỗi người sĩ khí tăng cao, dựa vào nơi hiểm yếu chống lại.
Bọn họ vì một đường sinh cơ cuối cùng mà nỗ lực, đặt thân vào chỗ chết để tìm đường sống.
Dương Phàm nhìn loại tình huống này vào trong mắt, sắc mặt cũng hơi đổi.
Lúc này, tiến độ hắn vơ vét kho báu mật thất cũng tiến vào giai đoạn chót.
- Là lúc nên kết thúc
Dương Phàm trôi lên mặt đất, hít sâu một hơi, thì thào lẩm bẩm.
Dứt lời hắn hóa thành một bóng sáng màu lục nhạt, chợt ẩn vào trong hư không, lẻn về phía chân trời phương xa.
Khanh!
Bá Hoàng Mâu trầm trọng đen thui hung hăng chém xuống, đánh rơi Thạch Thiên Hàn xuống mặt đất.
Chỉ nghe "Thịch" một tiếng, Thạch Thiên Hàn chìm vào trong tầng đất, đập ra một hố to đường kính mấy trượng, bụi mù bay lên che lấp tầm mắt.
Khóe miệng hắn trào ra đầy máu, trên người lại thêm vết thương.
Tam U lão ma cười dài một tiếng, lấy khí thế bễ nghễ tung hoành ép xuống.
Nhưng chính vào lúc này, dưới hố đất bụi bốc mù trời kia truyền đến một thanh âm khủng bố dường như đến từ ma uyên vô tận:
- MaThầnPhụThể
Thanh âm đó không lớn, nhưng lạnh băng vang vọng, truyền khắp toàn trường khiến cho người ta rùng mình sởn tóc gáy.
Giờ khắc này, những bậc cao Nguyên Anh vẫn đang chiến đấu đều cảm thấy không rét mà run.
Đám Nguyên Anh gần như đồng thời ngưng chiến, nhìn bóng người như ma thần kia chậm rãi từ trong bụi bặm đứng lên.
Đây là một nam tử cao tới hai trượng, lớn gấp ba người bình thường, khuôn mặt giống Thạch Thiên Hàn như đúc.
Quanh thân hắn quanh quẩn hắc viêm rào rạt, bên ngoài thân bao phủ bộ giáp màu đen bóng, bốn phía nhộn nhạo từng ký hiệu cổ xưa hình dáng như nòng nọc.
Thạch Thiên Hàn tóc như kim chậm cứng, từng sợi đựng đứng lên, trên trán có một dấu ấn ký hình trăng cong màu tím thẫm, đôi mắt trên khuôn mặt anh tuấn lạnh băng lộ ra vẻ đạm mạc cùng lãnh khốc xâm nhập xương tủy.
Đồng thời trên đỉnh đầu của hắn còn xuất hiện một lốc xoáy màu đen giống như vực sâu tối om đang cấp tốc xoay tròn, truyền ra khí tức khủng bố lạnh vô cùng.
Ầm
Một Ma Ảnh viễn cổ cao hai mươi trượng mang theo ma khí âm u tang thương cổ xưa như bóng ma bám ở phía sau Thạch Thiên Hàn.
Đây là một cỗ lực lượng khủng bố khiến tất cả bậc cao Nguyên Anh tại đây đều phải run sợ.
- Ma Thần Phụ Thể?
Tam U lão ma đầu tiên là thoáng hiện vẻ kinh hãi, nhưng chợt cười lạnh nói:
- Còn là Ma Thân Phụ Thể trạng thái hoàn toàn, Chẳng lẽ ngươi không sợ
Lời nói của hắn còn chưa dứt, Ma Ánh viễn cổ cao tới hai mươi trượng theo Thạch Thiên Hàn phất tay mà chụp tới.
BA
Tam U lão ma không kịp trốn tránh bị một chưởng vỗ bay, hóa thành một điểm đen bắn vào tầng mây phương xa.
Phốc!
Hắn nhẹ phun ra một búng máu, chỉ cảm thấy xương sườn trên người bị gãy vài cái, sắc mặt hơi trắng, thần sắc biến đổi không ngừng.
Vù
Thạch Thiên Hàn mang theo Ma Ảnh viễn cổ thật lớnma khí cuồn cuộn kinh thiên, gào thét hóa thành làn gió đen bay về phía Tam U lão ma.
Tam U lão ma hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên vài tia trào phúng:
- Dưới chênh lệch tu vi to lớn, ngươi cho là Ma Thần Phụ thể là có thể chiến thắng được ta? Chỉ cần lão phu kéo dài một lát, sau khi bí thuật phụ thể kết thúc, ngươi tiến vào trạng thái suy yếu, làm thế nào đấu cùng lão phu?
Đều là cường giả tu luyện Cửu U Ma Công, Tam U lão ma tự nhiên hiểu được hiệu quả của Ma Thần Phụ Thể.
Sự thật chứng minh, sau khi Thạch Thiên Hàn dùng Ma Thần Phụ Thể đại triển thần uy trong Thiên Lan tiên phủ, đã nằm ở trên mảnh đất xanh một đoạn thời gian thật dài mới khôi phục.
Ma Thần Phụ Thể chia làm hai loại trạng thái.
Loại thứ nhất là trạng thái không hoàn toàn, chỉ gia tăng pháp lực và khí lực với biên độ rộng.
Loại thứ hai là trạng thái hoàn toàn, có bóng Ma Thần viễn cổ tăng cường bản thân, chỉ giơ tay nhấc chân là có thể phát huy ra uy lực khó tin.
Thạch Thiên Hàn tự biết, cho dù sử dụng trạng thái Ma Thần Phụ Thể không hoàn toàn cũng rất khó chiếm tiện nghi trong tay Tam U lão ma.
Cho nên, hắn dứt khoát trực tiếp thi triển Ma Thần Phụ Thể hoàn toàn.
Có kinh nghiệm của hai lần trước, có thể nói hắn đã là xe nhẹ đường quen.
VútXoẹtBababa
Bay nhanh ép tới Tam U lão ma, Thạch Thiên Hàn phát động công kích phá núi nứt đất khiến cho gió mây rung chuyển, khiến mặt trăng mặt trời mất ánh sáng.
Tam U lão ma mặc dù thân là Nguyên Anh đại tu sĩ, nhưng cũng không cách nào chống lại chính diện.
Mỗi khi Ma Ảnh kia vung chưởng vồ xuống đều mang theo một cổ lực lượng vô hình áp bách như núi khiến hắn chật vật không chịu nổi.
Rất nhanh, dưới công kích liên miên của Thạch Thiên Hàn, Tam U lão ma tạm thời rơi vào thế hạ phong, liên tiếp bại lui.
Nhưng với tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của hắn cũng không có khả năng dễ dàng bị đánh bại như vậy.
Thế cục lại một lần nghịch chuyển khiến sắc mặt đám người Cực Phách lão ma càng thêm âm trầm bất định.
Một khắc trước, Tam U lão ma còn chiếm hết ưu thế bọn họ đắc chí nghĩ đến thời cơ lật ngược đã tới rồi.
Nhưng tuyệt đối không nghĩ tới, tình thế biến hóa lại nhanh như vậy, Thạch Thiên Hàn sử dụng một bí thuật Ma Thần Phụ Thể khiến cho thực lực tăng mạnh.
Lấy tu vi sơ kỳ lực áp Nguyên Anh đại tu sĩ, Quả thực khó thể tưởng tượng.
Trước đó, bọn họ từng có muôn vàn giả thiết, nhưng lại chưa từng nghĩ đến Tam U lão ma thân là Nguyên Anh đại tu sĩ nhưng lại bị vây ở thế yếu.
Sắc mặt Huyết Ma lão tổ cùng Hàn Băng cũng cực kỳ khó coi, không nghĩ tới Ma Thần Phụ Thể lại cường đại như vậy.
Đám tu sĩ Ma Dương Tông phía dưới đang dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, dưới tình huống như vậy, sĩ khí giảm mạnh, cảm giác sinh cơ xa vời.
Cũng may Tam U lão ma chỉ vẻn vẹn rơi vào hoàn cảnh xấu, cũng chưa chân chính bị thua.
Hơn nữa, theo chiến đấu kéo dài, Tam U lão ma cũng phát hiện: Ma Thần Phụ Thể tuy rằng mang đến cho Thạch Thiên Hàn lực lượng to lớn khó tin, nhưng lực lượng này chung quy không phải thuộc về bản thân hắn.
Cho nên, vận dụng lực lượng cùng linh hoạt là chỗ thiếu hụt của Thạch Thiên Hàn.
Rất nhanh, Tam U lão ma thay đổi sách lược, lựa chọn phương thức du đấu mơ hồ không chừng.
Kể từ đó, áp lực của hắn giảm đi, tuy rằng vẫn bị ở thế hạ phong nhưng lại thoải mái không ít.
Trên mặt Tam U lão ma lộ ra nụ cười âm mưu thực hiện được.
Chiến đấu của bậc cao Nguyên Anh còn lại cũng vẫn đang tiếp tục, đang nằm trong thế cân bằng, chẳng phân biệt thắng bại.
Nhưng mà rốt cục bởi vì sự tồn tại của một người mà khiến thế cục cân bằng này xảy ra biến hóa.
Một bóng người màu lục nhạt trong suốt xuyên qua phía chân trời, xuất hiện ở trong phạm vi Hồ Phi cùng Cực Phách lão ma chiến đấu.
Chiến đấu của chúng cường giả trừ bỏ Tam U lão ma cùng Thạch Thiên Hàn, chính là bên này cường đại nhất.
- Người nào
Cực Phách lão ma đang chiến đấu cùng Hồ Phi, sắc mặt đột nhiên biến đổi, cảm thấy sự khác thường gần đó, thần thức đảo qua thấy một hư ảnh.
Trong trạng thái di động, bất kỳ trạng thái ẩn thân nào đều dễ dàng bị phát hiện, huống chi là cường giả Nguyên Anh trung kỳ đỉnh như Cực Phách lão ma.
- Ha haHồ Phi, để ta giúp ngươi một tay,
Dương Phàm khẽ cười, thân hình lộ ra, một tay vung lên. Một bức Sơn Thủy Họa Quyển trống rỗng xuất hiện.
Bá
Hình ảnh trước mắt bỗng dưng biến hóa, non xanh nước biếc, rừng đào hai bờ sông.
Tâm Thần Cực Phách lão ma lập tức bị hút vào trong ảo cảnh.
Nhưng với tu vi cảnh giới của hắn, gần như có thể thoát khỏi ảo cảnh trong nháy mắt.
Hôvút!
Đột nhiên, một đạo xà ảnh màu đen vô thanh vô tức bay vụt tới, cuốn lấy hắn.
Mặc dù hắn bằng vào cảm ứng né tránh, nhưng Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên này dường như có linh tính, gắt gao cuốn lấy hắn.
Ầm ầmCrắc!
Lang Nha Bổng của Hồ Phi đánh tới mang theo lực lượng Lôi Hỏa cuồng bạo lập tức phá tan vòng phòng ngự bảo hộ của hắn.
Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên nhân cơ hội hấp thu tinh thuyết hắn, khiến thân thể hắn tê rần, độc lực vào thân thể.
Hắn liều chết giãy dụa, lại thấy một cái xà tiên màu tím đen cuốn lấy phân thân dưới. Trên xà tiên này, từng cây gai ngược đâm vào thịt, ẩn chứa kịch độc đáng sợ.
Ầm!
Lang Nha Bổng lại vung lên đập xuống, lập tức đánh đầu hắn nát bét, lực lượng lôi hỏa khủng bố lập tức phá hủy thân thể hắn, hóa thành một mảnh cháy đen.
Tan thành mây khói.
Bị Dương Phàm đánh lén cùng với Hồ Phi liên thủ, Cực Phách lão ma Nguyên Anh trung kỳ gần như không có bao nhiêu sức phản kháng, trực tiếp bị đánh chết.
Hắn trở thành bậc cao Nguyên Anh đầu tiên tại tràng bị ngã xuống.
Đây cũng trở thành phát pháo đầu tiên đánh vỡ sự cân bằng chiến tranh tu tiên lần này.
Dương Phàm và Hồ Phi liên thủ, lôi đình chém giết Cực Phách lão ma, thời gian không đến năm hô hấp.
Thậm chí, sau khi Cực Phách lão ma ngã xuống, ngay cả tiếng kêu thảm đều không kịp, những bậc cao Nguyên Anh khác đang giao chiến cũng không phát hiện tình huống bên này.
Hồ Phi vác Lang Nha Bổng, có chút bất mãn nói:
- Dương lão đạita đánh còn chưa đã nghiện đây.
Dương Phàm không thèm để ý đến hắn, giờ phút này thời gian cấp bách, nhất định phải thừa dịp bậc cao Nguyên Anh khác còn chưa kịp phản ứng, giết cho bọn họ trở tay không kịp.
Vút
Hắn lại ẩn nấp, bay về phía nơi bậc cao Nguyên Anh khác đang giao chiến.
- Chờ một chútVậy ta làm gì đây?
Hồ Phi chân tay luốn cuống nói gấp.
Mà lúc này, Dương Phàm đã bay về phía khu vực Dược Vương Độc Vương giao chiến với Hàn Băng.
Vừa mới tới gần, bản năng chiến đấu thiên phú của Hàn Băng kia liền sinh ra cảm ứng, thần thức đột nhiên đảo qua, mặt lộ vẻ hoảng sợ:
- Làm saoLàm sao ngươi ở nơi này?
Dương Phàm không phải đang chiến đấu cùng Tam U lão ma sao?
Ánh mắt theo bản năng liếc nhìn chân trời phương xa, bóng Ma Thần viễn cổ cao tới hai mươi trượng cùng ma uy kinh thiên, cho dù cách xa như vậy cũng vẫn khiến người ta kinh hãi vô cùng.
Thạch Thiên Hàn cùng Tam U lão ma đang đánh nhau trời đất tối tăm.
- Ha ha, lần này, thế nào cũng không thể cho ngươi chạy.
Dương Phàm lập tức xuất hiện phía sau Hàn Băng, trong tay xuất hiện một cây Thanh Can Mao Bút, tùy ý vung lên.
Thoáng chốc, từng đạo cầu vồng màu xanh to lớn cuồn cuộn được vẽ lên trong hư không, hình thành một chữ "Tiên."
Thân thể Hàn Băng chấn động, chữ "Tiên" mà Thanh Can Mao Bút kia vẽ ra, lấy quỹ tích thần bí khó lường, mơ hồ không chừng, bức hắn đến tuyệt cảnh.
Khi chữ "Tiên" dài đến mười trượng kia hung hăng bao phủ ép xuống tầng phòng ngự của hắn, lập tức phát ra tiếng "xèo xèo xèo", vòng phòng ngự bảo hộ gần như tan nát trong nháy mắt.
Cũng may hắn cố thúc giục Pháp bảo phòng ngự, hắc quang bên ngoài thân hắc giáp chấn động mạnh, hắc diễm cuồn cuộn bùng lên.
Vúthô
Ngay sau đó, một cây xà tiên gai ngược màu tím đen gắt gao cuốn lấy hắn.
Chính là Huyền Tàm Độc Đằng Tiên của Độc Vương.
- Không tốt!
Pháp lực trong cơ thể Hàn Bàng tăng vọt, hắc diễm lan tràn lên xà tiên gai độc kia, cự kiếm màu đen trong tay hung hăng chém về phía Huyền Tàm Độc Đằng Tiên.
Khanh khanhđốm lửa văng khắp nơi.
Độc Vương biến sắc, áp lực tăng nhiều, mắt thấy Hàn Băng sắp giãy khỏi Độc Đằng tiên.
Đúng lúc này, Thanh Can Mao Bút của Dương Phàm lại vung lên, trong hư không lập tức lại hình thành một chữ "Hồng" trăm trượng khí thế to lớn, mang theo uy nâng khổng lồ cuồn cuộn trong khoảnh khắc đánh lên trước người hắn.
Giờ khắc này, Hàn Bàng cảm giác mình nhỏ bé như con kiến, thân thể dường như bị tảng đá lớn ngàn cân đè lên.
Crắc
Pháp bảo phòng ngự cùng hắc diễm chỉ một thoáng liền chia năm xẻ bảy, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, phun ra một búng máu.
Đồng thời Huyền Tàm Độc Đằng Tiên của Độc Vương lại gắt gao quấn chặt lấyhắn, gai độc trên độc đăng tiên đâm vào thân thể, độc lực nhập thể, thân thể đau nhức ngứa ngáy.
Hắn kêu một tiếng điên cuồng, cự kiếm màu đen trong tay vạch ra một đạo kiếm khí màu đen dài đến mười trượng, kiếm khí cuồn cuộn như sông dài chảy mạnh nhất tề đẩy Độc Vương và Dược Vương ra ngoài.
Dương Phàm cười trào phúng, không tiến mà lui lại, Lục sắc Thảo Giáp bên ngoài thân dâng lên từng luồng hào quang màu vàng nhạt, triệt tiêu kiếm khí.
Ngay sau đó, Thanh Can Mao Bút trong tay hắn lại vung lên:
Quyết.
Một chữ "Quyết" mang theo khí thế tuyệt sát lăng lệ, chỉ lớn khoảng ba thước như tia chớp đâm vào thân thể Hàn Băng.
Thân thể hắn cứng đờ, ở trong hư không lắc lư, miễn cưỡng ổn định lại.
Phốc!
Mũi, miệng, mắt, tai hắn nhất tề chảy ra từng dòng máu, ngực xuất hiện một chữ "Quyết" màu máu.
Miệng vết thương lóe ra huyết quang kia chính là một chữ "Quyết".
Càng kỳ quái chính là máu trên miệng vết thương cũng không lập tức chảy ra.
Tình huống quỷ dị như thế khiến Dược Vương, Độc Vương ngẩn ra, bọn họ cảm nhận được Hàn Băng đã ở bên bờ cái chết.
Chữ "Quyết" đỏ tươi đập vào mắt kia, chẳng những ẩn chứa khí thế tuyệt sát lãng lệ cường đại, càng phong tỏa thân thể hắn.
Rất nhanh sinh cơ trong cơ thể Hàn Băng hoàn toàn biến mất, trong mắt một mảnh dại ra, thân thể rơi xuống dưới.
Thủ đoạn sát nhân phiêu dật xuất trần như thế, quả thực là chưa từng nghe qua.
Vút
Bỗng nhiên, một Nguyên Anh màu đen từ trong miệng Hàn Bàng bay ra, bắn về phía phương xa.
- Chạy đi đâu?
Dương Phàm lộ vẻ trào phúng, sớm nâng tay trái lên.
Trên Cấm Pháp Chỉ Hoàn lóe ra vằn sáng bảy màu, tản mát ra một cổ lực lượng cấm ký phong tỏa linh khí trong khu vực.
Nguyên Anh màu đen kia vừa mới bay ra mấy trượng liền dừng ở trong hư không, mặt lộ vẻ sợ hãi, đang liều mạng giãy dụa, rất nhanh, hắc quang trên Nguyên Anh màu đen rung động, nhìn như sắp tránh thoát khỏi cấm pháp lĩnh vực.
Cấm Pháp Chỉ Hoàn nếu sử dụng đối với cùng cấp bậc hoặc thấp hơn Dương Phàm, rất hữu hiệu. Nhưng đối mặt với kẻ tu vi hơn hắn, chỉ có thể giam cầm được trong thời gian ngắn.
Phốc
Một con băng xà mê ly khoảng ba tấc từ trên vai Dương Phàm bắn ra, phun ra một ngụm băng diễm trong suốt đóng băng Nguyên Anh kia.
XoátVút!
Thân hình Dương Phàm chợt lóe, bắt giữ Nguyên Anh bị đóng băng thu vào trong túi trữ vật.
Nói thì chậm mà diễn biến thì nhanh. Từ đầu đến đuôi, Dương Phàm vung Thanh Can Mao Bút, viết ra ba chữ "Tiên - Hồng - Quyết".
Chữ thứ nhất đẩy Hàn Băng vào tuyệt cảnh. Chữ thứ hai đánh nát vòng phòng ngự bảo hộ. Chữ thứ ba tuyệt sát cuối cùng.
Sạch sẽ lưu loát, phiêu dật xuất trần, lưu loát như mây bay nước chảy.
Mà sau đó Cấm Pháp Chỉ Hoàn cùng Lưu Ly Hàn Tinh Xà phối hợp quả thật không một kẽ hỡ, Hàn Băng Nguyên Anh trung kỳ ngay cả Nguyên Anh đều không thể chạy thoát.
Sau khi Dương Phàm bắt giữa Nguyên Anh Hàn Băng, Độc Vương cùng Dược Vương vẫn còn đang ngây ra, trong mắt vẫn còn đầy khiếp sợ.
Hai người bọn họ vất vả liên thủ mới miễn cưỡng đánh ngang cơ với Hàn Băng, sự lợi hại cường đại của đối phương tự nhiên rất rõ ràng.
Nhưng không nghĩ tới, Hàn Băng cường đại như thế lại bị Dương Phàm giơ tay nhấc chân liền tiêu diệt thân thể bắt giữ Nguyên Anh.
Bọn họ biết thực lực Dương Phàm cường đại, có thể so với Nguyên Anh trung kỳ đỉnh nhưng không nghĩ tới lại lợi hại như vậy.
Rốt cục, sau khi Dương Phàm chém giết Cực Phách lão ma và bắt giữ Nguyên Anh Hàn Băng đã kinh động đến tu sĩ bậc cao khác.
- Sao lại như vậy? Thạch Thiên Hàn cùng Dương Phàm không ngờ không phải một người, đồng thời xuất hiện tại tràng.
Huyết Ma lão tổ đang chiến đấu với Bồ Thiên Quân Vương phát hiện tình huống như thế, kinh hô một tiếng, không khỏi hoảng kinh thất thố.
Vút
Dương Phàm cầm Thanh Can Mao Bút trong tay, đánh về phía hắn.
- Chạy!
Huyết Ma lão tổ không chút nghĩ ngợi, hóa thành một đạo độn quang màu máu chạy trối chết.
Đồng thời hắn lập tức thần thức truyền âm cho Tam U lão ma:
- Đại sự không ổn, Thạch Thiên Hàn cùng Dương Phàm là hai người, Cực Phách lão ma bị giết.
- Cái gì?
Thần thức Tam U lão ma đảo qua, không khỏi hoảng hốt, vừa lúc thấy được Dương Phàm cầm cổ bảo trong tay đuổi giết Huyết Ma lão tổ.
Hắn vừa mới thất thần, một chưởng của Thạch Thiên Hàn chụp đến. Bóng chưởng của Ma Thần thật lớn sau lưng mang theo uy năng tinh thần cường đại lập tức đập hắn xuống mặt đất.
uỳnh -
Thân thể Tam U lão ma lún xuống đất, khóe miệng tràn đầy vết máu, phát ra tiếng "khụ khụ"vô lực.
Thạch Thiên Hàn thừa thắng xông lên, một cước hung hăng giẫm xuống.
Tam U lão ma miễn cưỡng lăn một cái, hiểm nghèo tránh thoát một cước này.
Chỉ thấy một làn gió màu đen đảo qua, khu vực vốn là vị trí của hắn để lại một dấu chân thật lớn rộng hơn trượng, sâu đến bốn năm tấc, vết nứt như mạng nhện tán ra, làm cho người ta không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.
Vút -
Thân thể Tam U lão ma lướt ngang ra ngoài mười mấy trượng, bị bức bách cực kỳ nguy hiểm.
- Khặc khặcTam U lão ma xem ngươi chạy trốn nơi đâu. Hôm nay để bản gia một bông đập chết ngươi, báo thù cho Vô Song.
Thanh âm Hồ Phi từ sau truyền đến, tay cầm Lang Nha Bổng hung hăng đập xuống.
Trong mắt Tam U lão ma lóe lên một tia lạnh lẽo, Bá Hoàng Mâu trong tay nhoáng lên một cái, ma khí cùng tia diện màu lam bắn ra, đẩy xéo Lang Nha Bổng của Hồ Phi ra, rồi lập tức tới gần, nhanh như chớp đánh ra hai quyền.
Hồ Phi cũng cố chịu hai đòn, bị lực lượng hủy diệt bá đạo của Cửu U Ma Công chấn thương, kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể bay vụt ra ngoài.
Thạch Thiên Hàn dưới tình huống Ma Thần Phụ Thể, mỗi một kích đều ẩn chứa lực lượng mạnh mẽ, lúc Hồ Phi cùng Tam U lão ma chiến đấu dây dưa, ngược lại không có cách nào nhúng tay, sợ ngộ thương đến Hồ Phi.
Chờ khi Hồ Phi bị đánh bay, Tam U lão ma thoát khỏi nguy hiểm, thân hình bay lên trời cao, lạnh lùng nhìn Thạch Thiên Hàn cùng Dương Phàm, sắc mặt biến đổi không ngừng.
Vút Vút Vút
Những bậc cao Nguyên Anh Độc Vương, Dược Vương, Bồ Thiên Quân Vương toàn bộ chạy gấp tới hiện trường, vây quanh Tam U lão ma.
Bóng Ma Thần sau lưng Thạch Thiên Hàn phát ra uy áp vô tận, hắn cùng với Tam U lão ma chính diện đối mặt nhau.
Hồ Phi ở phía sau Tam U lão ma, Độc Vương Dược Vương Bồ Thiên Quân Vương phân biệt vây quanh ba hướng trái phải dưới hắn.
Dương Phàm chậm rãi chạy tới, tay cầm Thanh Can Mao Bút, chỉ vào Tam U lão ma ở khoảng không trên đỉnh đầu, lạnh nhạt cười:
- Tam U lão ma, Hôm nay chính là ngày chết của ngươi.
Trong lời nói hắn ẩn chứa tự tin tuyệt đối.
Sáu bậc cao Nguyên Anh đã phong tỏa tất cả đường lui của Tam U lão ma.
Cho dù hắn thân là Nguyên Anh đại tu sĩ, nhưng dưới tình huống bị thương không nhẹ, nếu muốn toàn thân trở ra trong tình trạng bị vây khốn khắp nơi thế này, chỉ sợ không quả sự thật.
Dương Phàm không nói gì, năm bậc cao Nguyên Anh còn lại cũng không động thủ.
Toàn trường một mảnh tĩnh mịch, ngay cả tiếng hô hấp cùng tim đập đều rõ ràng như vậy.
Thình thịch
Thình thịchThình thịch
Cho dù là bản thân Dương Phàm, hô hấp cũng lộ vẻ dồn dập.
Tuy rằng đã vây khốn Tam U lão ma và chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, nhưng không có bất kỳ người nào dám nói tuyệt đối nắm chắc giết chết Tam U lão ma.
Lão ma kinh sợ Ngư Dương quốc vài trăm năm, Nguyên Anh đại tu sĩ đứng ở đỉnh của Tu Tiên giới. Nếu hắn liều lĩnh bất cứ giá nào đánh trả, tuyệt đối có thể tạo thành tai nạn đáng sợ cho mọi người.
- Bên kia làm sao không đấu nữa?
Ngoài một hai trăm dặm, Liệt Vô Huyễn kinh hô một tiếng, nhìn về phía Ma Dương Tông.
- Có lẽ đã kết thúc.
Vân Vũ Tịch đứng đây, trong đôi mắt sáng có vài tia lo lắng.
Vút vút!
Hai người đứng dậy bay về phía Ma Dương Tông, không bao lâu, thần thức liền thấy được hình ảnh rung động sáu bậc cao Nguyên Anh vây quanh Tam U lão ma.
- ASư tôn!
Liệt Vô Huyễn cả kinh thất sắc, cả người ngây ra giây lát, vẻ mặt nghi ngờ cũng không dám tin.
Sư tônSư tôn bình tĩnh tự tin, đánh đâu thắng đó kiaLàm sao ông ta có thể rơi vào hoàn cảnh như vậy?
Ở trong mắt của Liệt Vô Huyễn, sự cường đại của sư tôn Tam U lão ma đã xâm nhập tâm linh hắn, không thể xóa nhòa, đồng thời, sự tồn tại cùng lúc của Dương Phàm cùng Thạch Thiên Hàn khiến hắn biến sắc.
Giờ này khắc này, trong phạm vi trăm dặm là một mảnh tĩnh mịch.
Chiến đấu trong sơn môn Ma Dương Tông đã chấm dứt, trận doanh Dương gia bảo đã lấy được thắng lợi cuối cùng, giết sạch tất cả người dựa vào nơi hiểm yếu phản kháng.
Tại thời khắc sinh tử, Tam U lão ma bình tĩnh trước nay chưa từng có, nhìn vào Dương Phàm hỏi:
- Có thể nói cho ta biết ngươi cùng Thạch Thiên Hàn có quan hệ gì hay không?
- Bản tôn cùng phân thân.
Trong mắt Dương Phàm xẹt qua một tia khác thường.
- Tốt tốt tốt!
Tam U lão ma hít sâu một hơi:
- Ngươi quả thực che giấu rất sâu, âm thầm bày ra hết thảy, từng bước thủ thắng, bức lão phu đến mức này.
Dương Phàm khẽ thở dài:
- Tam U lão ma, ngươi nên từ bỏ phản kháng đi. Bất kể ngươi thi triển ra thủ đoạn gì đi nữa, đều khó thoát khỏi cái chết. Tất cả đường lui của ngươi đều trong dự đoán của ta.
- Ha ha ha
Tam U lão ma ngửa đầu thét dài, cười trào phúng:
- Chẳng lẽ ngươi quên, ta cũng tu luyện Cửu U Ma Công.
- Có ý tứ gì?
- MaThầnPhụThể
Thanh âm trống trải lạnh lẽo vô cùng từ trong miệng Tam U lão ma phát ra, vang vọng khắp thiên địa.
Một cổ khí tức khủng bố đủ để ngạo thị Bắc Tần bao phủ phạm vi trăm dặm, thân thể Tam U lão ma trong phút chốc cao lên đến hai trượng.
Ma Thần Phụ Thể.
Ma Thần Phụ Thể của Nguyên Anh đại tu sĩ.
- MaThầnPhụThể
Vào thời khắc sinh tử cuối cùng, Tam U lão ma bất kể hậu quả thi triển thần thông cái thế trong Cửu U Ma Công thiên cổ.
Ma Thần Phụ Thể.
Khi Thạch Thiên Hàn lần đầu tiên thi triển thuật này, kinh sợ Thiên Lan tiên phủ, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi.
Mà khi đó, hắn chỉ vẻn vẹn là cường giả Kim Đan.
Cách biệt mười mấy năm, tại Bắc Tần, lúc Thạch Thiên Hàn lại tri triển thuật này, có thể lấy tu vi Nguyên Anh sơ kỳ chống lại hậu kỳ đại tu sĩ.
Như vậyKhi Tam U lão ma hậu kỳ đại tu sĩ thi triển thuật này, thực lực sẽ đạt tới loại trình độ nào?
Không thể biết trước.
Dương Phàm không thể, Thạch Thiên Hàn không thể, thậm chí ngay cả bản thân Tam U lão ma cũng không thể biết được.
Khi thân thể Tam U lão ma cất cao lên hai trượng như hình thể Ma Thần, khí tức kinh khủng tản mát ra khiến tất cả mọi người tại tràng cả người phát lạnh, cực kỳ áp lực, gần như hít thở không thông.
Cũng giống hệt như Thạch Thiên Hàn, trên người vờn quanh hắc viêm rào rạt, giáp trụ bao trùm quầng sáng màu đen, bốn phía nhộn nhạo kỳ hiệu cổ xưa.
Điểm duy nhất khác nhau là sau lưng Tam U lão ma không có bóng Ma Thần.
-Chỉ là Ma Thần Phụ Thể trạng thái không hoàn toàn.
Dương Phàm khẽ buông lỏng một hơi,
Loại Ma Thần Phụ Thể trạng thái này chỉ tăng khí lực và pháp lực biên độ lớn, khiến Tam U lão ma có được thực lực vượt xa đại tu sĩ bình thường.
Có lẽ là kiêng kị hậu quả đáng sợ của Ma Thần Phụ Thể trạng thái hoàn toàn, Tam U lão ma cũng không dám hoàn toàn buông tay buông chân.
Nhưng dù vậy, hắn cũng có được thực lực thoải mái miểu sát bậc cao Nguyên Anh bình thường.
- Ra cho ta
Thân thể cao lớn như Ma Thần của Tam U lão ma nhộn nhạo một cỗ khí xoáy màu đen kinh khủng lập tức quét ngang phạm vi một dặm.
Ầm Ầm Ầm
Nơi khí xoáy màu đen đi qua, sáu bậc cao Nguyên Anh bị đánh luống cuống tay chân, vòng phòng ngự bảo hộ nguy cơ vô cùng.
Bồ Thiên Quân Vương mới bước vào Nguyên Anh kỳ lập tức thân bị thương nặng, bị đánh bay mấy chục trượng mới rơi xuống mắt đất, xem tình hình, thương thế phi thường nguy hiểm.
Cường giả còn lại như Độc Vương, Dược Vương đều bị chút thương nhẹ.
Dương Phàm vung Thanh Can Mao Bút trong tay, từng vòng sáng màu xanh lóe lên, Lục Sắc Thảo Giáp quanh thân rung lên "cách cách", thân hình liên tục lui về phía sau.
Hồ Phi bằng vào khí lực biến thái, trên người lực lượng lôi hỏa rừng rực bùng nổ, đánh tan ma khí chấn động kia.
Chỉ có Thạch Thiên Hàn cũng trong trạng thái Ma Thần Phụ Thể, tại cổ triều dâng này có thể sừng sững bất động.
- Đánh!
Bóng Ma Thần sau lưng Thạch Thiên Hàn theo đó xuất kích, trong lúc giơ tay nhấc chân ẩn chứa tỉnh thân lực mênh mông, hư ảnh bàn tay thật lớn va chạm với công kích của Tam U lão ma cùng một chỗ.
ẦmUỳnh uỳnh
Tam U lão ma không chút lùi bước nhượng bộ, nhấc tay từ trên đập xuống dưới, chặn đứng một kích mạnh mẽ kinh thiên này.
Giờ phút này, về mặt trình tự lực lượng giữa hai người, Tam U lão ma cao hem Thạch Thiên Hàn hai bậc.
Nhưng bóng Ma Thần sau lưng Thạch Thiên Hàn mang theo uy năng tinh thần khó tin, chính diện giao kích hoàn toàn không sợ Tam U lão ma.
Ba baẦm ầm ầm
Hai người ở trên hư không triển khai giao kích kinh tâm động phách khiến thiên địa biến sắc, gió mây rung chuyển.
Đại bộ phận bậc cao Nguyên Anh còn lại căn bản khó thể gần người, chỉ có Dương Phàm cùng Hồ Phi là có thể nhúng tay vào.
- Các ngươi tạm thời rời đi
Dương Phàm sắc mặt ngưng trọng, khiến cho đám người Dược Vương, Độc Vương, Bồ Thiên Quân Vương bỏ chạy.
Bao gồm cả chúng tu sĩ phía dưới đã công chiếm Ma Dương Tông cũng từ từ tản ra bốn phương tám hướng phía sau.
- Ha ha haThạch Thiên Hàn, thời gian ngươi thi triển bí thuật đã tới cực hạn, xem ngươi còn có thể kiên trì bao lâu.
Tiếng cười điên cuồng đắc ý của Tam U lão ma từ phía chân trời truyền đến, khiến cho chúng tu sĩ trong phạm vi mấy trăm dặm phải biến sắc.
Quả nhiên, Thạch Thiên Hàn Ma Thần Phụ Thể sắc mặt dị thường thống khổ, công kích sau đó động tác dần dần biến chậm.
- Khặc khặc khặc
Bóng Ma Thần sau lưng hắn có chút không chịu khống chế, bộ dạng rục rịch muốn động.
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổi.
Không ổnNếu cứ tiếp tục như vậy, Thạch Thiên Hàn có thể bị thần niệm phân thân của Ma đầu thượng giới cướp lấy quyền khống chế thân thể.
Nhân cơ hội này, công kích của Tam U lão ma càng thêm hung hắn mãnh liệt, đánh cho Thạch Thiên Hàn không hề có sức chống đỡ.
- Không thể tiếp tục như vậy, nhanh giúp đỡ.
Dương Phàm vội vàng thần thức truyền âm cho Hồ Phi:
- Mau sử dụng Lôi Linh Châu.
Lôi Linh Châu, truyền thừa bảo châu hiếm thấy thế gian, ẩn chứa bản nguyên lôi điện hủy diệt khắc chế ma đạo thiên hạ.
Đối với Ma Thần Phụ Thể, Dương Phàm từng suy nghĩ, dường như chỉ có Lôi Linh Châu của Hồ Phi mới có thể khắc chế nó.
Nếu Hồ Phi cũng tấn chức tu vi hậu kỳ, nói không chừng có thể mượn Lôi Linh Châu áp chế Ma Thần Phụ Thể của Tam U lão ma ít nhất có thể giằng co ngang tay.
- Được!
Hồ Phi không chút do dự, thân hình như tia chớp, Hồng Huyễn Lôi Hỏa tỏa ra một tầng hào quang chói mắt kinh người, trong miệng phun ra một viên lôi châu màu tím thẫm.
Từ trong lôi châu phóng ra một cỗ lôi quang thuần khiết mang tính hủy diệt, bầu trời trên đỉnh đầu bỗng nhiên hội tụ lôi xà cuồn cuộn.
Giờ khắc này, khắp hư không đều ngưng kết lực lượng khủng bố cấm ký.
Tam U lão ma vừa vặn bị lôi xà trong thiên địa dẫn động lan đến, hắc diễm rào rạt cùng ký hiệu quanh thân cấp tốc rung động.
Lập tức, uy năng của hắn trong trạng thái Ma Thần Phụ Thể bị hạn chế vài phần.
Phù phùchi chi
Một cỗ lôi quang màu xanh từ trên nắm tay Hồ Phi bùng nổ, hung hăng đánh lên người Tam U lão ma, Ma khí cùng thanh lôi không ngừng đan xen. Lôi Linh Châu run rẩy ngân lên.
Ầm Ầm Ầm
Thạch Thiên Hàn nhân cơ hội phát động công kích với Tam U lão ma, chỉ khiến ma khí bốn phía Tam U lão ma suy yếu, nhưng không cách nào chân chính xúc phạm tới hắn.
Dương Phàm đứng ở bên cạnh, Thanh Can Mao Bút trong tay vung lên, từng luồng hào quang màu xanh đánh đến trên người Tam U lão ma khiến quang ảnh giáp trụ màu đen quanh thân hắn hơi rung động.
Tình huống như thế khiến hắn khẽ biến sắc mặt.
Sau khi Ma Thần Phụ Thể, hình thể tăng cao đến hai trượng, bất kể là Thạch Thiên Hàn hay là Tam U lão ma đều có được lực phòng ngự cùng cấp bậc không thể thương hại đến, quang ảnh giáp trụ màu đen bao trùm quanh thân kia lại càng khó thể lay động.
Cho dù là tu sĩ Hóa Thần Kỳ đích thân tới, cũng khó có thể xúc phạm Tam U lão ma trong trạng thái này, càng đừng nói là công kích của tu sĩ cùng cấp.
Cho dù là Hồ Phi có được truyền thừa Lôi Linh Châu, cũng vẻn vẹn chỉ trong thời gian ngắn ngăn chặn lực lượng của hắn.
Giờ phút này, Tam U lão ma mặc dù bị vây ở thế hạ phong, nhưng nguy cơ chân chính lại là ba người phía Dương Phàm.
Đám bậc cao Nguyên Anh còn lại xa xa dùng thần thức xem cuộc chiến cũng đều hô hấp dồn dập, khẩn trương dị thường.
Chiến đấu cấp bậc này, dõi mắt Bắc Tần chỉ sợ vạn năm khó gặp.
Cho dù là chiến đấu giữa Nguyên Anh đại tu sĩ bình thường đều xa xa không bằng.
ÔÔÔ
Lôi Linh Châu rung lên không thôi, Hồ Phi mặt đỏ bừng, pháp lực nhanh chóng tiêu hao, mắt thấy duy trì được không lâu nữa.
Dương Phàm hít sâu một hơi, quanh thân dần dần dâng lên một tầng tinh quang màu trắng vô hình, thu hồi Thanh Can Mao Bút, thân hình như chớp bắn về phía Thạch Thiên Hàn.
Ống -
Trên đỉnh đầu hắn lộ ra một đoàn linh quang trong suốt, một cỗ dao động kỳ dị từ trên người Dương Phàm nhộn nhạo tràn ra.
Giờ khắc này, trong phạm vi vài chục dặm, thiên địa sinh khí gió mây tề tụ, khiến đoàn linh quang trên đỉnh đầu càng ngày càng sáng ngời cường đại.
Dương Phàm chậm rãi nhấc tay, quang diễm trong suốt mông lung màu lục nhạt tự trong lòng bàn tay tràn ra, va chạm cùng một chỗ với quang ảnh giáp trụ màu đen quanh thân Tam U lão ma.
Lập tức ký hiệu bốn phía quang ảnh giáp trỠmàu đen cấp tốc nhảy lên, khẽ kêu lên quỷ dị.
Con nguơi Dương Phàm co rụt, Khai Quang Tịnh Thế Diễm trong tay nin lên hóa thành vô số ngọn lửa màu trắng như nòng nọc dung nhập vào quang ảnh giáp trụ màu đen kia.
Ngay sau đó, thân thể Tam U lão ma cứng đờ, hắc viêm vờn quanh thân cùng ký hiệu nòng nọc trên giáp trụ rung động một hồi quỷ dị.
Theo sau, quang ảnh giáp trụ màu đen nguyên bản không thể công phá kia ảm đạm từng chút một, hắc viêm cùng ký hiệu nòng nọc bốn phía cùng chợt héo rũ.
Héo rũÁm đạmThoái hóa
Đồng thời cả khuôn mặt Tam U lão ma, thần thái dữ tợn cười điên cuồng cứng đờ, sau đó chuyển thành sợ hãi, vẻ kinh hãi dần dần khuếch trương trong mắt hắn.
Trạng thái cường hóa của Ma Thần Phụ Thể ở trên người hắn héo rũ thoái hóa.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ khôi phục trạng thái bình thường, thậm chí là một thân thể suy yếu.
Vậy chắc chắn là một con đường diệt vong.
Trong mắt Tam U lão ma nhất thời đều hiện vẻ kinh hoảng cùng sợ hãi, thậm chí còn lộ ra vài tia tuyệt vọng.
Tử vong.
Một từ ngữ gần như xa lạ hiện lên trong đầu hắn.
Từ sau khi tu luyện Cửu U Ma Công bước vào Nguyên Anh, hắn chưa từng lâm vào hoàn cảnh như ngày hôm nay.
- A
Hắn điên cuồng rít gào một tiếng trong mắt hiện vẻ không cam lòng cùng dữ tợn, hắc viêm cùng ký hiệu nòng nọc trên quang ảnh giáp trụ màu đen quanh thân ầm ầm nổ tung, lực lượng cường đại khó tin lập tức đẩy lui toàn bộ ba người tại tràng.
Ầm
Hồ Phi kêu một tiếng đau đớn, bị đánh bay mấy chục trượng.
Dương Phàm bị một cổ lực lượng lớn đánh văng ra, chỉ cảm thấy khí huyết bốc lên, Sinh Mệnh Lục Chủng trong cơ thể phân hóa ra vô số Sinh Mệnh Lục Lưu.
Hoàn hảo thể chất hai người đều cực kỳ biến thái, thậm chí vượt xa yêu thú cùng cấp, không bị thương thế quá nghiêm trọng.
Thạch Thiên Hàn cũng bị đẩy lui, thần sắc thống khổ dị thường, sắc mặt dữ tợn, phát ra từng hồi rít gào, mơ hồ có xu thế tẩu hỏa nhập ma.
Dương Phàm biến sắc, ý niệm khẽ động khiến Thạch Thiên Hàn trong nháy mắt trở lại Tiên Hồng Không Gian, che chắn Thần niệm phân thân bám vào, khôi phục nguyên trạng.
Mà giờ phút này, hình thể mạnh mẽ cao tới hai trượng của Tam U lão ma bắt đầu co rút.
Nếu tiếp tục như thế hắn rất nhanh sẽ khôi phục về trạng thái bình thường chịu đựng tác dụng phụ cùng trạng thái suy yếu khi sử dụng Ma Thần Phụ Thể.
- Không
Trong mắt Tam U lão ma một mảnh điên cuồng dữ tợn cùng mãnh liệt không cam lòng.
Đột nhiên, hắn hít một hơi dài, giang hai cánh tay, trong hư không trên đỉnh đầu xuất hiện một lốc xoáy màu đen rồi hóa thành vực sâu màu đen.
Ầm
Thân thể co rút của hắn lại phục hồi như cũ, một cái bóng Ma Thần cao tới ba mươi trượng bám ở sau thân.
Ma Thần Phụ Thể trạng thái hoàn toàn.
Tam U lão ma đưa tay vung lên, "Ba" một tiếng, bàn tay thật lớn của bóng Ma Thần ở sau lưng hung hăng vỗ về phía Hồ Phi ở bên cạnh người.
Ầm
Lực lượng lôi hỏa quanh thân Hồ Phi lập tức tắt ngấm, cũng giống như ngọn lửa rừng rực trong nháy mắt bị bốc hơi một bãi nước cạn.
Vút
Thân thể Hồ Phi gần như bị đánh không thành hình người, máu thịt mơ hồ, hóa thành một điểm sáng màu đen xẹt qua phía chân trời.
Trong khoảnh khắc đó, sinh cơ trong cơ thể Hồ Phi mất đi.
Thật lâu sau, thi thể hắn mới chậm rãi rơi xuống đất, phát ra một tiếng "thình thịch".
Toàn tràng một mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người đều bị áp lực dưới cỗ uy năng mênh mông không thể ngăn cản.
Bóng Ma Thần ba mươi trượng khiến thực lực Tam U lão ma tới gần Hóa Thần, thậm chí về lượng hoàn toàn sánh ngang Hóa Thần kỳ.
- Hồ Phi
Sắc mặt Dương Phàm lập tức trắng bệch.
Với thể chất biến thái có thể so với yêu thú của Hồ Phi không ngờ bị một kích miểu sát?
Sau khi đánh ra một kích này, thần sắc Tam U lão ma không ngừng giãy dụa, trong mắt che kín vẻ âm lệ, bóng Ma Thần sau lưng không ngừng lay động rít gào, khó thể khống chế.
- Khặc khặc khặc
Bóng Ma Thần sau lưng Tam U lão ma phát ra tiếng cười quái dị đắc ý làm cho người ta không rét mà run.
- Không tốt, Tam U lão ma bị thần niệm phân thân của Ma đầu thượng giới cướp quyền khống chế thân thể.
Sắc mặt Dương Phàm đại biến, bật thốt lên.
- Chạy mau, Tất cả mọi người rút đi, chạy càng xa càng tốt.
Thanh âm cùng thần sắc của Dương Phàm lo lắng cùng kinh hoảng trước nay chưa từng có.
Tam U lão ma dưới tình huống bị buộc đến tuyệt cảnh, lại thi triển Ma Thần Phụ Thể, điều này cũng không ngoài dự đoán trước của hắn.
Nhưng Tam U lão ma bị thần niệm phân thân của Ma đầu thượng giới cướp lấy quyền khống chế lại vượt qua dự đoán của hắn.
Vút Vút Vút Vút
Tu sĩ phụ cận Ma Dương Tông nghe lời nói của Dương Phàm, hỏa tốc rút lui, căn bản không có một tia chần chờ.
Trong phạm vi mấy trăm dặm, tất cả tu sĩ đều lâm vào trong một tình cảnh khủng hoảng sợ hãi vô hình.
Không chỉ tu sĩ bậc thấp, ngay cả bậc cao Nguyên Anh cao cao tại thượng cũng không ngoại lệ.
Sau khi Ma Thần Phụ Thể hoàn toàn, một kích tiện tay của Tam U lão ma trực tiếp đánh Hồ Phi bay ra mười mấy dặm, máu thịt mơ hồ, sinh cơ mất đi.
Thử hỏi, thực lực cùng uy lực như thế, ai có thể chống lại.
Dưới Hóa Thần chỉ sợ không có khả năng có người có thể chính diện chống lại.
Toàn thân Dương Phàm không rét mà run, nếu một chưởng vừa rồi không phải đánh về Hồ Phi mà là chính mình
Hậu quả đó, hắn ngay cả nghĩ cũng không dám.
- Khạc khặc khặc
Thần sắc Tam U lão ma giãy dụa không ngừng, bóng Ma Thần sau lưng đắc ý không hiểu, phát ra một tràng tiếng bén nhọn chói tai:
- Ha ha haKhí tức phàm giới, khí tức nhân loại. Chờ hoàn toàn khống chế người này, ta phải chém giết một phen đã tay, tốt nhất có thể máu đỏ khắp không gian thế giới này.
Ở trong thời gian ngắn, bóng Ma Thần kia còn không hoàn toàn cướp được quyền khống chế thân thể của Tam U lão ma.
Trong mắt Tam U lão ma vẫn còn có một tia ý chí đang kiên trì chống cự.
VútBá
Dương Phàm nhân cơ hội kéo giãn khoảng cách, nhưng hắn vừa mới chạy, thần quang trong mắt Tam U lão ma đột nhiên co rụt lại, nhìn chằm chằm lên người Dương Phàm:
- Đừng mơ chạy thoát, hủy diệt Ma Dương Tông ta, lão phu nhất định phải tự tay chém giết ngươi.
Tam U lão ma không ngờ lại cướp đoạt được quyền khống chế trong thời khắc mấu chốt.
Bóng Ma Thần sau lưng vẻ không cam lòng, rồi lại thầm nghĩ: "Trợ giúp bành trướng sát ý ma niệm cuả người này, lại tìm sơ hở"
BáVút
Tường Vân Ngoa dưới chân Dương Phàm run lên, biến mất tại chỗ rồi xuất hiện ở ngoài vài chục trượng.
Lập tức pháp lực trong cơ thể hắn tràn vào Tường Vân Ngoa, toàn thân hóa thành một viên lưu tinh màu bạc huyễn lệ chói mắt trong nháy mắt xẹt qua năm sáu mươi dặm.
- Ngươi chạy trốn?
Trong mắt Tam U lão ma lóe ra vẻ âm lệ:
- Vậy để lão phu trước tiên giết chết những người khác.
Dứt lời, toàn thân hắn hóa thành một Ma Ảnh thật lớn, lóe lên chân trời, giơ tay nhấc chân giết chết từng tu sĩ còn chưa kịp trốn quá xa.
Trong lúc nhất thời, huyết quang đầy trời, chỉ khoảng giây lát, Tam U lão ma đã chém giết hơn trăm tu sĩ.
Đôi mắt hắn một màu đỏ thẫm, lại một lần nữa mất lý trí.
- Khặc khặc khặc
Thanh âm của bóng Ma Thần đắc ý dào dạt lại vang lên, cùng hoàn toàn khống chế thân thể Tam U lão ma.
Ông -
Bóng Ma Thần sau lưng Tam U lão ma càng ngày càng trở nên ngưng thật, cũng từng chút dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Ầm Ầm Ầm
Đột nhiên, thân thể cao hai trượng của Tam U lão ma lại bành trướng, hóa thành hình thể Ma Thân cao mười trượng.
Thực lực lại tăng vọt, hoàn toàn siêu việt Nguyên Anh Kỳ, tiến vào một trình tự càng cao.
Tu vi không ngừng kéo lên, khí thế kinh thiên kia thậm chí đạt tới trình độ khiến Hóa Thần Kỳ cũng phải động dung.
Hơn nữa, xu thế này còn không đình chỉ, tiếp tục kéo lên.
Dương Phàm đã bay ra ngoài mấy chục dặm, chỉ cảm thấy tâm kinh đảm chiến, không nghĩ tới thi triển Ma Thần Phụ thể lại có hậu quả đáng sợ như vậy.
May mắn hắn tu luyện Cửu U Ma Công chỉ vẻn vẹn là một phân thân, bị bản tôn hạn chế rất lớn.
Cũng khó trách trước khi Tam U lão ma hoàn toàn tuyệt vọng không dễ dàng sử dụng trạng thái Ma Thần Phụ Thể hoàn toàn.
- Di? Không đúng
Bỗng nhiên, thân thể Tam U lão ma run lên, trong mắt lóe ra vẻ hoảng sợ.
Ngay khoảnh khắc sau đó, trên đỉnh đầu khoảng hư không này xuất hiện một vệt màu máu
Cảnh tượng đó, dường như khắp hư không bị nhuộm thành màu đỏ.
Tình cảnh như thế quả thực là nghe mà sợ run.
Trong phạm vi vạn dặm, tất cả sinh linh đều nhìn đến một vùng màu máu trên đỉnh đầu.
Ầm
Bỗng nhiên, màu máu trên đỉnh đầu run lên, lộ ra tầng tầng sương mù màu máu.
Sương mù màu máu kia thâm thúy vô hạn, giống như vực sâu, vô biên vô hạn.
Đột nhiên, sương mù màu máu run lên, một bàn tay khổng lồ rộng chừng trăm trượng, dài đến hai trăm trượng, từ hư không vươn ra, hung hăng chụp vào Tam U lão ma phía dưới.
- AKhông tốt
Tam U lão ma hoảng sợ một cách khó hiểu, thanh âm mơ hồ run rẩy.
Hoặc là nói, người sợ hãi không phải Tam U lão ma mà là Ma đầu thượng giới khống chế thân thể hắn.
Bàn tay khổng lồ kia đen thui, ẩn chứa lực lượng hủy diệt kinh thế, lúc một chưởng chụp xuống, ma khí trong phạm vi vạn dặm gào thét, thiên địa linh khí run sợ rung động.
Trong phạm vi ngàn dặm gần đó, tất cả tu sĩ đều bị khí tức áp lực khủng bố này làm rung động.
Bậc cao Nguyên Anh như Dương Phàm, ngay cả lực lượng để cử động cũng không có, hô hấp hoàn toàn bị áp chế.
Nhìn xuống sinh linh, hủy thiên diệt địa, một chưởng định càn khôn.
Đây là một cỗ lực lượng như thế nào, không nói đến người phàm giới, ngay cả Ma đầu thượng giới đều sợ hãi không hiểu.
Ba!
Một chưởng chụp xuống, toàn bộ đại địa văng tung tóe, lộ ra một cái khe dài đến ngàn trượng.
Vù
Trong khoảnh khắc chỉ mành treo chuông, Tam U lão ma hóa thành ô quang màu đen bay ra vài trăm trượng, suýt nữa bị bàn tay khổng lồ màu đen kia bắt được.
Lập tức, hắn thu liễm khí tức, thoái hóa đến ranh giới Hóa Thần kỳ.

Bàn tay khổng lồ màu đen kia vừa mới nâng lên, lại dường như mất mục tiêu, lại một lần nữa trở về trong sương mù màu máu.
Màu máu nhuộm hư không mấy ngàn dặm, cũng dần dần rút đi, áp lực vô hình biến mất.
Cùng lúc đó, ở một nơi phía nam Ngư Dương quốc cách mấy vạn dặm,
Một lão già mũi đỏ vì rượu, lưng đeo gùi thuốc, bỗng nhiên nhìn phía Ma Dương Tông, thì thào lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ là cường giả mới tấn chức Hóa Thần Kỳ
Ở Thanh Giang Hà xa xôi, một lão già hiền lành áo bảo lam tóc màu lam trôi lên mặt nước, nhìn về phương hướng Ma Dương Tông, mặt lộ vẻ trầm tư.
Bàn tay khổng lồ chỉ phát ra một kích dường như muốn bắt tam U lão ma, nhưng Ma đầu thượng giới phụ thể không giống bình thường, hiểm nguy tránh được.
- Không gian một giới này thật quỷ dị
Tam U lão ma thì thào lẩm bẩm, ngay sau đó, huyết quang trong mắt hắn biến mất, lại biến thành u ám sáng bóng tỉnh táo.
Lúc này, bóng Ma Thần thượng giới chỉ vẻn vẹn bám vào trên người Tam U lão ma, không còn bất kỳ động tác gì, dường như sinh ra kiêng kị đối với không gian quỷ dị này.
Tam U lão ma sau khi nắm quyền chủ động, thần thức đảo qua, lập tức tập trung lên người Dương Phàm.
Lấy lực lượng tiếp cận Hóa Thần Kỳ giờ phút này của hắn, lại thêm tinh thần uy năng của bóng Ma Thần, cho dù là gặp được Hóa Thần kỳ chân chính cũng có thể chiến đấu càng đừng nói là hạng Nguyên Anh.
- Hắn thanh tỉnh rồi
Sắc mặt Dương Phàm hơi đổi, lại thở phào một hơi.
Thần thức cảm quan của hắn bắt giữ đến một thi thể máu thịt mơ hồ ở một nơi.
Chính là Hồ Phi.
Cảm quan mẫn tuệ của hắn phát giác trên người Hồ Phi còn sót lại một tia dấu hiệu sinh mệnh rất nhỏ.
Nói cách khác, Hồ Phi cũng chưa chân chính chết đi.
Còn có hy vọng, Dương Phàm sắc mặt mừng rỡ.
Thân thể Hồ Phi rách nát không thành hình, nhưng trước người lại xuất hiện một viên lôi châu đang "ô ô" rung động.
- Dương Phàm, ngươi còn muốn trốn sao?
Tam U lão ma cười lạnh nói, trong mắt khôi phục trầm tĩnh, chăm chú nhìn Dương Phàm.
- Có ý tứ gì?
Dương Phàm nhìn phía hắn, mơ hồ cảm thấy vài tia không ổn.
- Trong phạm vi năm trăm dặm này, bậc cao Nguyên Anh trận doanh của ngươi đều bị ta đánh đấu thần thức ấn ký, lão phu có nắm chắc có thể trong thời gian một chén trà nhỏ giết sạch bọn họ, bao gồm người ngươi âu yếm
Khóe miệng Tam U lão ma nhếch lên.
Hắn rõ ràng tìm đúng tử huyệt của Dương Phàm.
Hơn nữa, cho dù Dương Phàm lãnh huyết vô tình, không để ý sinh tử mọi người. Chờ sau khi Tam U lão ma giết chết những bậc cao Nguyên Anh này, ở Ngư Dương quốc có thể "Đông sơn tái khởi", ngày sau đồng dạng có cơ hội giết chết Dương Phàm.
Lúc đang nói lời này, Tam U lão ma phi tới gần thi thể Hồ Phi.
Ánh mắt hắn dừng ở trên Lôi Linh Châu, hiển nhiên hiểu được nó không tầm thường, muốn đoạt làm của mình.
- Ha haVật này dường như là Lôi Linh Châu trong truyền thuyết.
Tam U lão ma lộ vẻ ý cười.
- Dừng tay!
Dương Phàm kinh hô một tiếng.
Bởi vì Ma đầu thượng giới làm rối, khiến tình thế phát triển vượt qua sự khống chế của hắn.
Nguyên lai kế hoạch của Dương Phàm không một kẽ hở.
Thận trọng từng bước, trước tiên chém giết các bậc cao Nguyên Anh khác, bức Tam U lão ma đến hiểm cảnh, thậm chí là tuyệt cảnh.
Tam U lão ma cũng bị buộc phải thi triển Ma Thần Phụ Thể, cũng nằm trong kế hoạch của Dương Phàm.
Trước tiên cho mọi người rút lui, để chính mình cùng Hồ Phi kiềm chế Tam U lão ma, chờ sau khi trạng thái Ma Thần Phụ thể qua đi, sau đó giết hắn có thể nói dễ như trở bàn tay.
Nhưng Ma đầu thượng giới làm rối khiến thế cục không khống chế được, càng làm cho Tam U lão ma giờ phút này có được thần thức có thể so với Hóa Thần kỳ, đánh dấu ấn kỳ trên người các tu sĩ Nguyên Anh.
Ma đầu thượng giới lẳng lặng bám sau lưng Tam U lão ma đang âm thầm quan sát không gian này, đồng thời cũng ngầm giúp Tam U lão ma một tay.
Thân thể Ma Thần cao tới mười trượng của Tam U lão ma, điều này cùng khiến hắn còn mạnh hơn Ma Thần Phụ Thể tình huống bình thường, lực lượng nắm trong tay càng cường đại.
Nghe tiếng kinh hô của Dương Phàm, Tam U lão ma lộ vẻ bất ngờ, dừng thân, mặt đầy ý cười nhìn phía hắn.
Dương Phàm mới là mục tiêu hàng đầu của hắn, người còn lại thật ra không để vào mắt.
Chỉ cần giết chết Dương Phàm, hết thảy đều dễ làm.
- Thật ra ngoài dự liệu, ngươi cam nguyện vì một cổ thi thể của bằng hữu mà bỏ qua tính mạng của mình. Chẳng lẽ ngươi cho rằng, giờ phút này còn có thể chống lại ta? Hiện tại lão phu giết ngươi cũng không khó hơn bao nhiêu so với một con kiến.
Tam U lão ma cười trào phúng, cũng không lập tức động thủ.
Vút -
Dương Phàm bay về phía hắn, khi tới gần Tam U lão ma khoảng mười dặm, thân thể hắn dừng lại, trong tay chậm rãi xuất hiện một thanh kiếm gãy,
Nửa đoạn kiếm gãy phía trước mũi thiếu một phần ba, thân kiếm bạc trắng, thoạt nhìn rất bình thường.
Tam U lão ma thấy cảnh này thiếu chút nữa cười rộ lên.
Tại thời khắc sinh tử này, Dương Phàm không ngờ lại lấy ra một thanh kiếm nhìn còn không bằng Pháp bảo bình thường, còn là kiếm gãy.
Tuy nhiên, ngay sau đó đồng tử hắn co rụt lại, gắt gao nhìn chằm chằm thanh kiếm gãy kia, không khỏi khẽ "a" một tiếng.
Thanh kiếm gãy này khiến hắn nhớ lại bóng người cao ngạo từng để lại bóng ma cho mình vài chục năm trước.
Vô Song,
Một bóng người yên lặng đã lâu, gợi lên trong đầu hắn, vết thương tâm linh sâu hoắm từng vất vả mới liền dường như lại xuất hiện một tia vết rách.
Dương Phàm tay cầm kiếm gãy, hai mắt nhắm chặt.
Bỗng nhiên, khí tức trên người hắn biến đổi, hai loại hào quang lục hoàng run lên rung động.
Hắn ở trong hư không nhẹ nhàng nện bước, mỗi một bước dường như đều nắm giữ tiết tấu thần bí.
Rốt cục, một bàn tay hắn chậm rãi giơ nửa thanh kiếm gãy lên.
Một cổ tín niệm chí tử tất thắng, chân chính vô địch siêu việt thiên cổ nảy sinh, trong lòng hắn, thanh kiếm gãy trong tay cũng theo đó hưng phấn run rẩy.
Tay cầm kiếm này, vô địch Bắc Tần.

Tiên Hồng Lộ - Chương #504


Báo Lỗi Truyện
Chương 504/810