Chương 503: Quyết đấu đỉnh


Sau khi Huyết Luyện lão tổ rút lui, qua mấy năm sau, Ngư Dương Quốc dần hình thành hai thế lực siêu cấp đối kháng nhau.
Khi mà Man Di Cửu Tộc tấn công các thế lực của Triệu Quốc ở phía Tây thì Tam U lão ma lấy thân phận Nguyên Anh đại tu sĩ, một đời ma đạo tông sư tuyên bố, Ngư Dương Quốc thoát ly khỏi một đời phụ thuộc vào Triệu Quốc, trở thành một Tu Chân Quốc độc lập.
Việc này đã khiến toàn bộ Tu Tiên giới Bắc Tần chấn động, nhưng không có ai, không có thế lực nào phản đối.
Lăng Tiêu Tiên Kiếm Môn của Triệu Quốc đã hoàn toàn bị Man Di Cửu Tộc kiềm chế, nghe nói liên tiếp bị đánh bại.
Cho nên Triệu Quốc căn bản không đủ sức đi can thiệp vào chuyện Ngư Dương Quốc.
Huyết Luyện Tông của Tấn Quốc từ khi khởi binh vấn tội Ngư Dương Quốc, không thu được ưu đãi gì thì cảm nhận được sự hỗn loạn của Ngư Dương Quốc thì cũng không có lực mà can thiệp.
Về phần Tam Thanh Môn ở Tề Quốc xa xôi kia lại càng không thể nhúng tay vào thế cục hỗn loạn của Ngư Dương Quốc được.
Giờ khắc này, Ngư Dương Quốc cường đại, cường thịnh huy hoàng chưa từng có, phần lớn các Tu Chân Quốc không dám trêu chọc.
Bất kể là Tam U lão ma hay Thạch Thiên Hàn vừa quật khởi đều là những nhân vật vô cùng đáng sợ.
Mấy năm này, Dương Phàm luôn ẩn nhẫn, lặng lẽ súc tích thực lực.
"Kế hoạch Tiên Thành" vẫn đang được tiến hành, các loại chất liệu đất đá khắp nơi ở Tu Tiên giới đều được vận chuyển về một nơi, đám người Bồ Thiên Quân Vương, Lâm Chung phụ trách việc này.
Một Tiên Thành có phạm vi ngàn dặm hình thành ở Bắc Tần tại một gần như chưa từng có gì, rất khó khăn.
Dương Phàm dành không ít thời gian để thể ngộ đoạn kiếm trong Vô Song áo nghĩa, gia tăng phần thắng khi đối phó với Tam U lão ma.
Hắn rất hy vọng thời gian cứ trôi qua như thế, tình trạng đối kháng cứ thế diễn ra thêm mấy chục, thậm chí hơn trăm năm.
Nêu hắn có thể tân chức lên Uẩn Chủng trung kỳ thì hắn tuyệt đối có năm chắc áp chế được Tam U lão ma, đồng thời, thời gian càng dài thì Thạch Thiên Hàn có Ma Tinh Tủy, cảnh giới của U Minh Ma Diễm càng tăng lên nhiều.
Qua nhiều năm từ khi quay về Bắc Tần, dưới sự trợ giúp của Ma Tinh Tuỷ, cảnh giới ma diễm của Thạch Thiên Hàn đã gia tăng, thành công tăng lên Tam U đại thành, cũng không kém nhiều so với Tam U lão ma.
Nhưng mà Tam U lão ma thâm mưu lão tính, tự nhiên hiểu được tiềm lực của Dương Phàm rất lớn, kiên quyết không để hắn tiếp tục.
Mật thất y quán!
- Báo Quân Vương, nửa tháng trước, trong một đêm, Ma Dương Tông đã tiêu diệt Thanh Nguyên Tông, Thanh Hư tán nhân đã mất mạng trong tay Tam U lão ma.
Thám báo của Ám Huyết Vương Triề truyền tới tin tức.
- Thanh Nguyên Tông bị diệt? Ngay cả Thanh Hư tán nhân cũng đã bỏ mạng?
Dương Phàm thở dài một hơi. Xem ra lần này Tam U lão ma sẽ có đại động tác.
Khi hai phe đang đấu đá nhau, trong Ngư Dương Quốc cũng chỉ còn Thanh Nguyên Tông và Vô Ưu Cốc là tuyên bố lánh đời, không tham dự tranh đấu.
Nhưng lúc này, Tam U lão ma đột nhiên lại hủy diệt Thanh Nguyên Tông, không biết là có mục đích gì?
- ThanhNguyên Tốc bị diệt, không biết Vô Ưu Cốc có may mắn tránh thoát không?
Dương Phàm lẩm bẩm.
Trong lòng hắn mơ hồ đoán được rằng Tam U lão ma có thể sẽ nhanh chóng phát động cuộc quyết chiến cuối cùng với mình.

Nhưng là trước mắt, hắn cần xoá bỏ những nhân tố chưa ổn định ở trong Ngư Dương Quốc, để nắm trong tay tất cả mọi tình huống.
Mà hai đại tông môn là Thanh Nguyên Môn và Vô Ưu Cốc tuy lánh đời không ra nhưng trong mắt của Tam U lão ma vẫn là những nhân tố không ổn định.
- Nhanh báo tin cho Vô Ưu Cốc, bảo bọn họ phải hết sức cẩn thận khỏi bị đánh lén! Tốt nhất là sớm rút đi.
Dương Phàm lập tức dặn dò.
- Vâng!
Tên thám báo kia nhanh chóng rời đi!
- Chỉ mong là còn kịp!
Dương Phàm thở dài,
Lệ Hồng Phi của Vô Ưu Cốc từng có giao tình với hắn nhưng vẫn không muốn tham dự vào cuộc chiến này, lại càng không muốn gia nhập vào bất cứ phe nhóm nào.
Sau nửa canh giờ.
- Báo Quân Vương, Vô Ưu Cốc đã bị Tam U lão ma tiêu diệt. Tham dự vào lần này còn có Huyết Ma lão Tổ, Cốc chủ Vô ưu Cốc đã bỏ mạng, chỉ có Thiếu chủ Lệ Hồng Phi may mắn chạy thoát.
Lại có thám báo báo tin về.
- Vô ưu Cốc cũng bị diệt sao?
Sắc mặt Dương Phàm vô cùng ngưng trọng, vội vàng ra lệnh:
- Truyền lệnh! Tiên Hồng Y Quán đóng cửa, giải tán Dược sư, bảo tất cả tu sĩ phía ta sẵn sàng. Đại chiến đã tới!
- Rõ!
Bóng người chợt loé lên rồi biến mất!
Cảm nhận được tình hình khẩn trương, Dương Phàm lập tức triệu tập tất cả thủ lĩnh phe mình, thương nghị sách lược.
Mấy ngày sau, toàn bộ cao tầng phe Dương Phàm đã tề tụ. Những người tham gia hội nghị đều là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ,
Dương Phàm, Hồ Phi, Vân Vũ Tịch, Bồ Thiên Quân Vương, Dược Vương và Độc Vương.
Tổng cộng có sáu cường giả Nguyên Anh kỳ.
Mà bên phía Ma Dương Tông cũng có năm cường giả Nguyên Anh KỲ: Tam U lão ma, Cực Phách lão ma, Hàn Băng, Liệt Vô Huyễn, Huyết Ma lão tổ.
- Có lẽ ở số lượng thì chúng ta hơi chiếm ưu thế nhưng chúng ta đều chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ. Mà phe Ma Dương Tông lại có một gã Nguyên Anh đại tu sĩ, hai gã Nguyên Anh trung kỳ và hai gã Nguyên Anh sơ kỳ.
Sắc mặt của Bồ Thiên Quân Vương rất ngưng trọng.
Lời này vừa ra, mọi người đều thoáng rơi vào trầm mặc một lúc.
Trong hiện tại tu vi của Tam U lão ma đã chiếm địa vị tuyệt đối.
Phe Dương Phàm, tất cả tu sĩ đều chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ.
- Thực lực không thể hoàn toàn căn cứ vào tu vi để cân nhắc.
Dương Phàm lại vô cùng bình tĩnh, giọng nói thậm chí mơ hồ còn rất tự tin.
- Với thực lực của Hồ Phi, đủ để áp chế Cực Phách lão ma, người mạnh nhất ngoại trừ Tam U lão ma, về phần Hàn Băng, có thể dùng hai gã Nguyên Anh kỳ để áp chế.
- Chỉ sợ không ổn, Tam U lão ma chính là tu sĩ hậu kỳ, hai ba gã Nguyên Anh bình thường cũng không phải là đối thủ của hắn!
Dược Vương phản bác lại.
Đề cập tới tu sĩ hậu kỳ, nơi này ngoại trừ Dương Phàm và Hồ Phi thì những người còn lại không ai có thể chống lại được.
- Tam U lão maCác vị không cần xen vào, Hắn nhất định phải để ta đối phó!
Dương Phàm hít sâu một hơi nói.
- Dương lão đại, ngươi nói rõ xem. Phải đánh như thế nào? Chúng ta nghe ngươi!
Hồ Phi rốt cục không chịu nổi nói.
Trong mắt Dương Phàm lộ ra một chút ý cười, thản nhiên nói:
- Kế hoạch của ta là chủ động xuất kích!
Chủ động xuất kích!
Mấy người nơi này đều chấn động.
Hiện giờ thanh thế của Tam U lão ma rất cường thịnh, thực lực lại mạnh mẽ chưa từng có. Dựa theo lẽ thường thì phải chủ động phòng ngự, như thế còn có thể chiếm cứ một số ưu thế về địa lợi.
Theo lối suy nghĩ bình thường, phe chủ động công kích phải là phe có thực lực mạnh hơn.
Dược Vương và Độc Vương khẽ cau mày.
Đôi mi thanh tú của Vân Vũ Tịch nhíu lại, nhìn sang DươngPhàm, có chút khó hiểu.,
- Được, chúng ta diệt Ma Dương Tông thôi!
Hồ Phi khoa chân múa tay vui sướng, chiến ý tràn đầy.
Chỉ có vẻ mặt của Bồ Thiên Quân Vương là mang theo ý cười.
Dường như chỉ có hắn là hiểu được dụng ý của Dương Phàm.
- Phàm nhi, chúng ta sao lại phải chủ động xuất kích?
Độc Vương khó hiểu hỏi.
- Ha ha
Dương Phàm cười khẽ, đứng lên, nắm tay lại nói:
- Bởi vì các ngươi đã đánh giá sai thực lực của song phương địch ta! Phe chân chính mạnh hơn lại là chúng ta!
- Cái gì?
- Phe chân chính mạnh hơn lại là chúng ta?
Mấy người nơi này đều đưa mắt nhìn nhau, Ngay cả Hồ Phi cùng có chút không dám tin, chỉ có Bồ Thiên Quân Vương là vẫn lộ ra ý cười, đưa tay lên vuốt râu,
Dương Phàm chắp tay sau lưng, thong thả bước tới, tươi cười nói:
- Đúng! Thực lực của chúng ta mạnh hơn. Chủ động xuất kích, tiên phát chế nhân mới chính là kế sách tốt nhất!
- Kế hoạch của ta là thế này
Dương Phàm hạ giọng, bắt đầu nói ra kế hoạch của mình.
Đương nhiên, kế hoạch của hắn cũng không thể tuyệt đối hoàn mỹ, Bồ Thiên Quân Vương cũng đưa thêm vài ý kiến khiến nó càng thêm hoàn thiện.
Nghe xong kế hoạch, ba người Độc Vương khẽ buông tiếng thở dài, trên mặt lộ thêm vài phần tự tin.
Khi mấy người đang thương nghị kế hoạch, vẻ mặt Bồ Thiên Quân Vương rất bình thường nhưng ánh mắt nhìn Dương Phàm có đôi chút phức tạp.
Giờ khắc này, hắn có một loại ảo giác là người đang đứng đối diện mình chính là nguyên Ẩn Thiên Quân Vương.
Đại khái qua nửa ngày, kế hoạch của mấy người càng thêm tỷ mỉ.
Rất nhanh, một loạt mệnh lệnh, thông qua Ám Huyết Vương Triều được truyền đi các nơi.
Tầng lớp cao tầng của những thế lực phụ thuộc như Kim Hồng Môn, Vũ Vụ Sơn Trang, Ngũ Bàn Sơn đều thu được mệnh lệnh.
Nửa tháng sau, Tu Tiên Giới Ngư Dương Quốc lâm vào phong vân biến sắc, sóng ngầm mãnh liệt. Các thế lực thuộc phe Dương Phàm bắt đầu có những sự điều động lớn.
Một ngày kia, chừng mấy vạn tu sĩ từ khắp nơi bắt đầu theo bốn phương tám hướng, chậm rãi di chuyển về phiến thâm sơn ở phía Bắc Ngư Dương Quốc.
Trong một ngọn âm u tràn đầy ma khí.
Ma Dương Tông.
Trong đại điện.
- Hừ, thật không ngờ tên Dương Phàm này lại dám chủ động xuất kích. Thật đúng là không biết tự lượng sức!
Cực Phách lão ma hừ lạnh nói.
- Cấp bậc thực lực cường giả Nguyên Anh Kỳ bên ta rõ ràng là áp đảo bọn chúng một bậc. Tên Dương Phàm này rốt cuộc dựa vào cái gì?
Vẻ mặt Huyết Ma lão tổ rất cẩn thận, nghi hoặc nói.
Liệt Vô Huyễn và Hàn Băng bắt đầu đưa ra những phán đoán và nghi hoặc của mình.
Chỉ có Tam U lão ma là lâm vào trầm tư, sắc mặt không ngừng biến đổi.
Thật lâu sau, lại là Cực Phách lão ma lên tiếng:
- Tam U lão ma, ngươi có ý kiến gì không?
- Hành động của tên Dương Phàm này đúng là bất ngờ, Lão phu không nghĩ rằng hắn lại chủ động xuất kích!
Vẻ mặt của Tam U lão ma hiện lên vẻ cổ quái.
- Hơn nữa, quy mô tiến công của bọn chúng lấy nhân số làm chủ đạo. Đa số tu sĩ thế lực bên ta còn chưa kịp chạy tới.
Tam U lão ma đứng lên, chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trong đại điện rất chậm rãi.
Không hiểu sao trong lòng hắn lại mơ hồ có chút bất an.
Dương Phàm định tiên phát chế nhân, Dưới sự điều động của Ám Huyết Vương Triều, các thế lực khắp nơi cấp tốc hành động, Thời gian, địa điểm đều tính toán tới độ không còn một kẽ hở.
Trăm dặm bên ngoài Ma Dương Tông, trong ba ngày này đã tu tập hơn một vạn tu sĩ.
Những tu sĩ này, có hơn ba thành đều là cường giả Ngưng Thần kỳ, có được năng lực phi hành và pháp thuật công kích từ xa.
Đây chính là chủ lực tấn công Ma Dương Tông.
Ngoài ra, còn có hơn một ngàn cường giả Trúc Cơ Kỳ, sơn sau ngàn tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Về mặt cao tầng, có hai ba mươi tên tu sĩ Kim Đan Kỳ, cùng với đại quán Độc Hạt và Lưu Ly Hàn Tinh Xà.
Cường giả Nguyên Anh Kỳ tất nhiên đã sớm tới rồi.
Chỉ là, người lãnh đạo phe này chính là ma đạo Thạch Thiên Hàn mà không phải là Dương Phàm như mọi người biết.
Tuy rằng rất nhiều người đã biết Thạch Thiên Hàn cũng chính là Dương Phàm nhưng vẫn có cảm giác là lạ.
- Nhân số đã đến đông đủ chưa?
Thạch Thiên Hàn chăm chú nhìn Ma Dương Tông ở ngoài trăm dặm, thản nhiên nói.
- Cơ bản đã đến đủ, chỉ còn thiếu hơn trăm người mà thôi!
Một thành viên của Ám Huyết Vương Triều nói.
- Không cần đợi, mọi người chuẩn bị! Tấn công Ma Dương Tông!
Thanh âm lạnh như băng của Thạch Thiên Hàn vang lên, ra lệnh.
Hắn chính là làm ra tổng quyết sách! Những lộ tuyến công kích lẻ tẻ đều có chúng tu sĩ bậc cao chỉ huy.
Hưu
Một tên tu sĩ Kim Đan Kỳ kéo một cây thiết cung, quán chú tất cả sức lực bình sinh.
Thoáng chốc, pháp bảo thiết cung này sáng rực lên. Một cây phi tiễn màu vàng cắt ngang bầu trời đêm, hoa phá bầu trời đêm trên toàn bộ Ma Dương Tông.
Cuộc quyết đấu giữa hai thế lực siêu cấp rốt cuộc bắt đầu
- Báo Tông chủ, đại sự không ổn
Tiếng bước chân đồn dập và âm thanh kinh hoảng vang lên.
- Thạch Thiên Hàn đã phát động tiến công, Có rất nhiều tu sĩ đã vây quanh tông môn rồi
Một gã tu sĩ Kim Đan Kỳ nhanh chóng lao vào đại điện, quỳ trên mặt đất, thanh âm run rẩy. Hiển nhiên trong lòng hắn vô cùng sợ hãi.
Ma Dương Tông là tông phái ma đạo đứng đầu ở Ngư Dương Quốc, sừng sững vạn năm mà không ngã.
Tam U lão ma là ma đạo tông sư, đại tu sĩ duy nhất của Ngư Dương Quốc.
Có hắn ạ trấn, sự cường đại của Ma Dương Tông đã đạt tới đỉnh cao nhất trong lịch sử.
Hết thảy những điều này khiến đa số địch nhân và các thế lực khác đều kinh tâm táng đảm.
Ai lại nghĩ rằng, khi Ma Dương Tông cường đại chưa từng có lại có người dám đánh tới tông môn, khiêu chiến quyền uy này,
- Mau mở đại trận hộ phái.
Tam U lão ma gần như rống lên.
- Vâng, Tông chủ, Hộ phái đại trận đã được mở ra nhưng chỉ sợ không thể kiên trì được lâu. Số lượng tu sĩ bên ngoài đã vượt qua một vạn
Tên tu sĩ Kim Đan Kỳ kia quỳ rạp xuống, thanh âm vẫn kinh hãi vô cùng.
Trong đại điện, năm đại cường giả Nguyên Anh Kỳ đều lâm vào trầm mặc, chỉ có Tam U lão ma giận dữ liên tục hít thở dồn dập.
- Ngươi sợ cái gì? Chẳng lẽ cho rằng Ma Dương Tông ta sừng sững vạn năm lại bị mấy tên tu sĩ sơ kỳ hủy diệt sao?
Tam U lão ma lạnh lùng nhìn chằm chằm tên tu sĩ Kim Đan Kỳ đang phũ phục dưới đất,
Trong mắt hắn loé ra u quang, hoá thành hoàng quang màu đen rào rạt. Sát khí và sự tức giận khiến cả đại điện chịu một áp lực rất cường đại.
Bốn gã Nguyên Anh kỳ còn lại cũng không dám nói gì.
- Không không, Tông chủ
Tên tu sĩ Kim Đan kỳ kia bị doạ cho hồn phi phách tán, vô cùng run sợ.
Ba
Tam U lão ma nâng một tay lên, hắc khí phiêu động, hoá thành một chưởng kình như lôi động, đánh trúng tên Kim Đan Kỳ này.
- A
Tên này kêu thám một tiếng, lập tức bị một chưởng mang đầy tính hủy diệt kia đánh thành tro bụi.
- Vô Huyễn, ngươi đi ra chủ trí Hộ phái đại trận. Có tình huống gì thì báo vào.
Tam U lão ma phân phó.
- Vâng, sư phụ.
Liệt Vô Huyễn hoá thành một cái bóng, biến mất khỏi đại điện.
- Tam U lão ma, ngươi sao phải tức giận, chẳng lẽ ngươi cũng sợ?
Thanh âm bá đạo lạnh như băng của Cực Phách lão ma vang lên.
- Chỉ là mấy tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà thôi, thực lực của chúng ta hoàn toàn mạnh hơn bọn chúng!
Mấy tên Nguyên Anh Kỳ trong đại điện triển khai thần thức, bất cứ lúc nào cùng chú ý tới tình huống bên ngoài.
Tam U lão ma thân là đại tu sĩ hậu kỳ, phạm vi thần thức càng rộng, ngay cả bố trí của đối phương cũng có thể biết được.
Tam U lão ma hít sâu một hơi, dần tỉnh táo lại.
- Sách lược của Dương Phàm hoàn toàn khiến chúng ta không kịp trở tay. Trừ bỏ số Nguyên Anh cao giai ở ngoài, số tu sĩ còn lại đều bị rơi vào hạ phong. Bên ta chỉ có bốn năm ngìn người, trong khi bọn chúng đã tập trung được hơn một vạn tu sĩ.
- Trừ khi chúng ta có thể lôi đình diệt sát hoặc đánh lui tất cả số Nguyên Anh Kỳ của đối phương. Nếu không Ma Dương Tông ta hôm nay khó có thể tránh khỏi kết cục bị tiêu diệt!
Từ sâu trong mắt Tam U lão ma hiện lên một tia không cam lòng, kiềm chế lửa giận.
Nghe lời ấy, đám người Cực Phách lão ma đều cảm thấy nao nao.
Về mặt cường giả Nguyên Anh Kỳ, bọn họ dù tự nhận là chiếm ưu thế nhưng cũng không ngốc đến độ tự cho là chiếm được ưu thế tuyệt đối.
Không có ưu thế tuyệt đối thi cuộc chiến giữa các cường giả Nguyên Anh kỳ sẽ không thể giải quyết được trong thời gian ngắn.
Do đó, một khi cuộc chiến của Nguyên Anh Kỳ kéo dài, Ma Dương Tông khó có thể tránh khỏi kết cục bị tiêu diệt.
Hết thảy những điều này đều do Dương Phàm chủ động xuất kích mà đã dự liệu được.
Ai lại ngờ rằng người khơi mào cuộc chiến đỉnh này lại chính là Dương Phàm.
Dương Phàm sao lại tự tin như thế?
Sự tự tin của hắn có thể còn hơn cả phe Ma Dương Tông?
Tam U lão ma hít sâu một hơi, nhớ lại cuộc chiến ngày ấy ở gần Quỷ Linh Bảo với Thạch Thiên Hàn.
Về mặt tâm tính, ý chí, đối phương vô cùng tự tin. Dù đối mặt với đối thủ mạnh hơn mình vẫn có thể chiến thắng.
Mà kết cục Ma Dương Tông bị hủy diệt chỉ sợ cũng không thể vãn hồi lại được.
Không cam lòng
Trong lòng Tam U lão ma nổi lên lửa giận ngùn ngụt và sự không cam lòng.
Ầm
Đột nhiên, toàn bộ đại điện rung lên kịch liệt, thiên địa linh khí trở nên hỗn loạn, sơn điêu chấn động.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Mấy người trong đại điện lập tức đứng lên, chỉ cảm thấy một cỗ khí tức mang tính hủy diệt đang bùng nổ.
Xuy
Một đạo bạch trụ chói mắt từ mười dặm ở ngoài phóng tới, hung hăng đánh lên trên Hộ pháp đại trận.
rằng rắc
Hộ phái đại trận vang lên âm thanh vỡ vụn, giống như giấy bị xé rách. Nơi bạch trụ kia đi qua, mọi thứ đều bị yên diệt, ngay cả bột phấn cũng không còn.
Đỉnh núi ầm ầm sụp đổ, bụi mù bốc lên bốn phía, cũng trực tiếp giết chết hơn trăm tên tu sĩ bậc thấp.
Đại địa rung lắc dữ dội. Sau khi bụi bặm hạ xuống, khu vực bị bạch trụ kia oanh kích đã xuất hiện một cái hố sâu hoắm có đường kính chừng một dặm.
Ánh sáng hủy diệt kia lan ra bốn phía, từ một dặm ở trung tâm lan ra phạm vi mười dặm.
Trong phạm vi một dặm, ngay cả tu sĩ Kim Đan Kỳ cũng trực tiếp bị diệt sát.
Trong phạm vi mười dặm, tu sĩ bậc thấp chết một tảng lớn. Cho dù nhanh chóng tế ra pháp bảo phòng ngự nhưng cũng không thể tránh thoát kết cục hoặc chết hoặc trọng thương.
Lập tức Ma Dương Tông tràn đầy hỗn loạn. Một kích vừa rồi đã cướp đi hơn trăm mạng người.
Quan trọng hơn là áp bách đi sự sợ hãi và bóng ma nó tạo ra.
Đây là thần thông
Mấy người trong đại điện lâm vào hoảng sợ, toàn thân toát ra mồ hôi lạnh.
Đây đã là lực lượng vượt xa lực lượng mà cường giả Nguyên Anh Kỳ có thể nắm giữ.
Cho dù cường giả Nguyên Anh tự bạo cũng không thể được như thế.
Thần thức của đám người Tam U lão ma lập tức hướng về nơi phát chùm sáng hủy diệt kia.
Ở mười dặm bên ngoài Ma Dương Tông, ở một khe núi hiểm trở có một cỗ máy móc với đầu rồng, lưng rùa rất lớn.
Đây là một cỗ máy còn lớn hơn nỏ công thành gấp hai lần, phía trước có một cái đầu rồng dữ tợn, sống động, há to miệng ra, bên trong tối om. Lúc này nó đang phát ra dư nhiệt rất cao, bên trong còn có thể nhìn thấy một ít tiêu ngân.
Phía sau còn có một cái giống như mai long quy, trên đó điêu khắc đồ văn của một trận pháp rất phức tạp, lộ ra khí tức vô cùng xa xưa.
Toàn bộ cổ máy đầu rồng lưng rùa này mơ hồ ẩn chứa một cỗ khí tức dữ tợn, hủy diệt.
Nó đến từ thời thượng cổ, là vật cấm kỳ, đại biểu cho chiến tranh hủy diệt.
- Diệt Nguyên Pháo.
Mấy tên Nguyên Anh Kỳ trong đại điện hoảng sợ thốt lên,
Diệt Nguyên Pháo: Vật cấm kỵ đối với chiến tranh từ thời thượng cổ, Hình dạng là đầu rồng, lưng rùa. Trên lưng có hai mươi bốn cái lỗ. Sau khi khảm nhập linh thạch có thể phát ra chùm sáng huỷ diệt, uy lực vô cùng lớn. Nhưng linh thạch khảm nhập phải là ngoài trung phẩm. Khi miệng của đầu rồng mở ra, có thể hội tụ tất cả linh lực của linh thạch trên lưng rùa, nén ép vào trong, nháy mắt bùng nổ, sinh ra lực lượng huỷ diệt vạn vật!
Với trình độ và kiến thức của bọn họ, chỉ hơi liếc mắt đã nhận ra lại lịch của thứ này.
Huống chi ba mươi năm trước, Diệt Nguyên Pháo ở Cửu U Bí Cảnh với lực lượng hủy diệt đã kinh sợ nhân tâm.
Lần ấy, Diệt Nguyên Pháo được khảm nhập mấy chục khối linh thạch trung phẩm.
Mà lần này, nó hoàn toàn được khảm linh thạch thượng phẩm, phóng ra một pháo đã tiêu hao hai mươi mấy khỏa linh thạch thượng phẩm, điều này đủ khiến bất cứ một tu sĩ cao giai nào cũng đau lòng.
Tuy nhiên, Diệt Nguyên Pháo khó có thể dùng tiếp. Đặc biệt là lại dùng linh thạch thượng phẩm.
Nếu cần phóng tiếp lần nữa thì phải nghỉ ba ngày, nếu không có thể sinh ra lạc đạn, hậu quả rất nguy hiểm.
Dưới một pháo, toàn bộ Hộ phái đại trận đã bị phá tan, khiến bốn trăm năm người chết, toàn bộ Ma Dương Tông lâm vào hỗn loạn, kinh hoàng.
- Giết! Giết sạch!
Thanh âm của Thạch Thiên Hàn liền vang vọng khắp mấy mươi dặm sau khi bắn một phát Diệt Nguyên Pháo kia.
- Giết tất cả!
Trận doanh của Dương Gia Bảo khí thế như hồng, thế không thể đỡ. Mấy vạn tu sĩ dưới sự dẫn dắt của mười mấy tên tu sĩ bậc cao, từ bốn phương tám hướng giết về phía Ma Dương Tông.
Hào quang đủ màu của pháp bảo bao phủ toàn bộ Ma Dương Tông, vô số thân ảnh xuyên qua màn pháp bảo, khiến người ta không kịp nhìn,
Khí thế to lớn, hào quang chói mắt, huyết tinh vô tình.
Đây chính là chiến tranh khổng lồ của Tu Tiên giới.
Chiến tranh của phàm nhân không thể so sánh được.
Hưu hưu hưu-
Trận doanh của Dương Gia Bảo, với sự cầm đầu của Thạch Thiên Hàn, sáu đại Nguyên Anh bậc cao liền áp về phía Ma Dương Tông.
Trong chiến tranh ở Tu Tiên Giới, dám cường giả đầu sỏ sẽ áp chế lẫn nhau, cũng sẽ dẫn tới tác dụng quyết định.
Trong đại điện, Tam U lão ma trong mắt tràn đầy tức giận.
Ma Dương Tông sừng sững vạn năm không ngã chẳng lẽ sẽ bị hủy diệt trong tay hắn hay sao?
Hắn rõ ràng đã khiến Ma Dương Tông đạt tới đỉnh cao huy hoàng, sao lại còn có thể gặp phải tình huống nhưthế này?
Theo sáu cường giả Nguyên Anh Kỳ do Thạch Thiên Hàn dẫn đầu áp tới, năm đại cường giả Nguyên Anh kỳ của Ma Dương Tông cũng lao lên nghênh đón.
- Chiến!
Tam U lão ma lạnh, lùng liếc nhìn Thạch Thiên Hàn một cái, liền hướng về phía bầu trời cao bay lên.
Nếu chiến đấu ngay trên Ma Dương Tông thì sẽ chỉ khiến tu sĩ Ma Dương Tông gặp tai hoạ mà thôi.
Đối mặt với sự khiêu chiến của Thạch Thiên Hàn, Tam U lão ma đương nhiên không cự tuyệt.
Hưu
Hai người hoá thành hai đạo U quang màu đen, nhanh chóng bay về phía trời cao. Sau đó, lập tức âm thanh giao chiến vang lên.
- Hắc hắc, tên tiểu tử kia, lần trước chúng ta còn chưa đánh xong. Lần này nhất định phải đánh cho ngươi một trận nhừ tử mới được!
Hồ Phi bay lên huy động Lang Nha Bổng đánh ra từng đợt lôi hoả quang mang tính hủy diệt về phía Cực Phách lão ma.
Hưu hưu
Hai ngươi cùng bay lên trời cao, thanh âm giao kích vang lên liên miên, rất náo nhiệt.
- Huyết Ma lão tổ, lão hủ nghe danh đã lâu.
Bồ Thiên Quân Vương cũng cười dài nhìn về phía lão già mặc huyết bào với vẻ mặt chần chừ không chừng kia.
- Ngươi là ai?
Huyết Ma lão tổ cũng không biết Bồ Thiên Quân Vương.
- Ám Huyết Vương Triều, một trong ba đại Quân Vương, Bồ Thiên!
Bồ Thiên Quân Vương đột nhiên huy động một cây điêu long hắc trượng. Một mảnh gió lốc màu xám liền Bồ về phía Huyết Ma lão tổ.
Hai người trở nên mơ hồ vô cùng, huyết quang cùng với hôi quang không ngừng giao kích lẫn nhau.
Cứ thế, chỉ còn Dược Vương và Độc Vương nhìn nhau, cùng nhau giết tới tên nam tử anh tuấn kia.
- Hừ, hai lão thất phu, hai đánh một thì có gì là anh hùng?,
Hàn Băng cười lạnh châm chọc, bị hai cường giả Nguyên Anh Kỳ lão làng bức phải giao chiến tới trời cao.
Từ đó, chỉ còn lại Liệt Vô Huyễn và Vân Vũ Tịch.
Liệt Vô Huyễn cười khổ nói:
- Vũ Tịch, Liệt mỗ không muốn đánh với ngươi nhưng trận chiến này cũng không thể không đánh.
Vân Vũ Tịch mặc một bộ váy dài xanh biếc không nhiễm bụi trần. Với sự phản chiếu của hào quang quang pháp thuật chói mắt trên bầu trời giống như một tiên nữ giáng trần. Nàng cười nói:
- Liệt đạo hữu, chúng ta ra xa xa chiến đi.
- Cung kính không bằng tuân mệnh!
Liệt Vô Huyễn và vân Vũ Tịch hoá thành hai đạo áng sáng mờ mờ, bay về phía xa xa.
Cuộc chiến đỉnh cao quyết định vận mệnh của toàn bộ Ngư Dương Quốc rốt cuộc toàn diện triển khai.
Hào quang pháp bảo, pháp thuật đầy trời khiến cho sự u ám trên không Ma Dương Tông lập tức bị xua tan, cùng khiến cho cân bằng giằng co mấy năm qua ở Ngư Dương Quốc bị đánh vỡ.
Ầm ầm, Keng keng
Hơn vạn tu sĩ tham chiến hết sức căng thẳng. Sự hỗn loạn chưa từng có, khí thế hoàng tráng. Vô số người và pháp bảo xuyên qua trong thiên địa,
huyết tinh và những tiếng kêu thảm liên tiếp vang lên, nhưng trong tiếng kim thiết và lôi minh thì cũng chỉ như tiếng ong vò vẽ mà thôi.
Trong chiến tranh quy mô như thế này ở Tu Tiên Giới, lực lượng của con người vô cùng bé nhỏ, đặc biệt là những tu sĩ ở tầng dưới.
Trải qua giao phong trong thời gian ngắn, Tu sẽ phe Dương Gia Bảo lập tức chiếm được ưu thế, sát tiến Ma Dương Tông.
Toàn bộ tu sĩ của Ma Dương Tông dựa vào ưu thế địa lý, ngoan cường chống đỡ, Hai phương đang lâm vào trạng thái giằng co.
Có lẽ cả vạn tu sĩ tranh đấu này chỉ giữ tình trạng đối kháng nhau.
Chân chính quyết định thắng bại cuối cùng là cuộc giao tranh giữa những tu sĩ Nguyên Anh bậc cao kia.
Ầm ầm ầm
Trên trời cao, cuộc chiến giữa các Nguyên Anh bậc cao diễn ra kinh tâm động phách, tiếng gầm rú không ngừng vao lên, ánh sáng chói mắt.
Liệt Vô Huyễn cầm một thanh đạo đao có ba khuyên, trên đao khắc một phù văn hoa diễm vô cùng cổ xưa, phát ra khí tức nóng bỏng.
thần sắc của hắn trang nghiêm, đuổi theo bóng hình xinh đẹp hoàn mỹ phía trước, trong mắt hiện lên một tia phức tạp.
Vân Vũ Tịch bay ra hai trăm dặm mới ngừng lại giữa hư không, nhẹ nhàng đạp lên một phiến lá màu xanh nhạt. Chiếc váy dài màu xanh tung bay trong gió, mái tóc đen xoã xuống, che gần một nửa khuôn mặt hoàn mỹ như ngọc.
- Mời Liệt đạo hữu
Tóc đen tung bay, lục ý trong đôi mắt Vân Vũ Tịch biến mất, biến thành một mảnh trầm tĩnh như nước. Khuôn mặt lặng yên điềm tĩnh của nàng hiện lên vài phần oai hùng nhưng cũng không thể che dấu được sự nhu tĩnh tuyệt mỹ của mình.
- Vân cô nương, đắc tội vậy!
Liệt Vô Huyễn hít sâu một hơi, cây đại đao trong tay lại dài ra vài thước, đao khí cuồng bạo với hai màu vàng đỏ không ngừng giao nhau hung hăng chém xuống nữ nhân xinh đẹp vô cùng này.
Vân Vũ Tịch cười xinh đẹp, ánh sáng màu lục không ngừng lưu chuyển quanh thân, một cánh tay trong suốt đẩy ra khiến khu vực xung quanh nàng lâm vào một loại lục ý vô tận.
Thoáng chốc, Liệt Vô Huyễn cảm giác chiến ý của mình bị suy yếu đến mức tận cùng.
Trong không khí nếu không phải đang có khí tức thiết kim vang lên thì dường như còn nghe được tiếng chim hót và mùi hương hoa cỏ, nghe được âm thanh suối chảy, một mảnh tự nhiên hài hoà.
Giờ khắc này, hắn chém ra một đao cũng chỉ có hình mà không có thần, một nửa uy lực cũng không đạt được.
Vân Vũ Tịch vẫn đứng yên lặng giữa hư không, lẳng lặng nhìn đao khí chém xuống đầu mình.
Nhưng mà khi đao khí nóng rực kia vừa tiếp xúc với lục quang đang lưu chuyển xung quanh thân nàng thì đột nhiên nó đột nhiên nổi lên từng đợt ánh sáng ngũ sắc.
Nàng chỉ lẳng lặng đứng đó bốn phía nổi lên từng đợt mùi hương kì dị, hết thảy công kích đều có vẻ như tiêu tan dần.
Một đao của Liệt Vô Huyễn khi tới gần người nàng thì uy lực chân chính cũng chỉ không tới một nửa, lại bị lực lượng kỳ dị không thể lường quanh nào thàng hoá giải.
Ý cười trên mặt nàng vẫn rất tuyệt mỹ tự nhiên, hết thảy xung quanh đều nằm trong lòng bàn tay nàng.
- Liệt đạo hữu, còn muốn đánh không?
Vân Vũ Tịch cười,
Liệt Vô Huyễn cười khổ nói:
- Thôi thôi, ở trước mặt nàng không ngờ ta không thể có nổi một tia chiến ý. Hơn nữa, dù có thể phát hủy ra uy lực chân chính cũng khó có thể xúc phạm tới người nắm giữ vô thượng bí điển Dược Tiên Cốc Tiên Uẩn Thiên Hương Quyết ngươi.
Hắn cười khổ một tiếng, thu hồi vũ khi trong tay lại.
- Liệt đạo hữu, không bằng chúng ta nói về chuyện xưa đi.
Vân Vũ Tịch hé miệng cười, rất đôn hậu nói:
- Vũ Tịch muốn biết chuyện về người sư tỉ đã về cõi tiên Liễu Mộng Yên của ta.
Liễu Mộng Yên cũng chính là mẹ đẻ của Dương Phàm, một đời truyền nhân của Dược Tiên Cốc.
- Được rồi, mục đích của trận chiến này là kiếm chế nhau đã đạt được. Nếu Vũ Tịch muốn biết việc này thì Liệt mỗ biết sẽ sẽ nói hết.
Liệt Vô Huyễn nhún vai, theo Vân Vũ Tịch hạ xuống ở một vách đá.
Khi những người khác đang đánh nhau hôn thiên ám địa thì hai người lại rất yên tĩnh, không nhanh không chậm ngồi nói chuyện với nhau.
Ở phía Tây Bắc Ma Dương Tông, đạo đạo âm phong tuyệt lãnh âm trầm và huyết quang bạo ngược đan xen vào nhau, không ngừng ma sát lẫn nhau, khó phân thắng bại.
Dưới hai luồng lực lượng cường đại này, Bồ Thiên Quân Vương cầm trong tay một cây điêu long phong cách cổ xưa, phóng xuất ra ánh sáng màu xám cuồn cuộn, sắc mặt ngưng trọng, bộ dáng có chút cố hết sức.
Hai chưởng của lão già mặc huyết bào không ngừng huy vũ, cổ cổ huyết khí không ừng lượn lờ quanh thân.
Ba ba,
Ẩn ẩn bên trong dám huyết quang khổng lồ trên song chưởng của hắn có bốn cái đầu lâu, phát ra những âm thanh khủng bố.
- Ha ha habổn tôn tấn chức Nguyên Anh Kỳ đã mấy trăm năm, một tên mới bước vào Nguyên Anh như ngươi làm sao có thể sánh được.
Huyết Ma lão Tổ cười ha hả, năm cái đầu lâu màu máu lại càng phát ra những âm thanh khủng bố, phun ra vô số đoá quang diễm.
Sắc mặt Bồ Thiên Quân Vương khẽ biến, điêu long trượng trong tay hung hăng vung lên, tà phong âm lãnh nổi lên, đồng thời vỗ túi trữ vật bên hông.
Một hạt châu đen thui đột nhiên lao lên, phóng xuất ra một mảnh hắc vụ. Từ trong hắc vụ cuồn cuộn này, có bảy tám cương thi cao cả trượng xuất hiện, trong miệng phun ra thi khí âm phong, khiến cho âm phong tà khí trên đỉnh đầu đại trướng.
Nhưng so với một Nguyên Anh Kỳ lão làng như Huyết Ma lão tổ thì Bồ Thiên Quân Vương đúng là vẫn còn kém một khoảng, vẫn bị vây vào hạ phong,
Tuy nhiên, Bồ Thiên Quân Vương cũng không quá sốt ruột, cười lạnh nói:
- Hôm nay chính là ngày Ma Dương Tông bị diệt, chờ đầu sỏ Ma Dương Tông ngã xuống rồi xem ngươi có còn kiêu ngạo được nữa không!
Sắc mặt Huyết Ma lão tổ khẽ biến, thần thức đảo qua cuộc chiến phía dưới, thấy rằng tu sĩ Ma Dương Tông đang liên tiếp bại lui, miễn cưỡng dựa vào địa lợi mới có thể phòng thủ được, Nhưng kết cục diệt môn cũng không còn xa nữa.
Ma Dương Tông bị diệt rồi thì cho dù Tam U lão ma có mạnh mấy đi nữa cũng chỉ là một ông tướng không có lính mà thôi.
Nghe được lời ấy, trong lòng Huyết Ma lão tổ có chút lo lắng, trong lòng cứ luẩn quẩn, chiến ý cũng suy yếu đi vài phần.
- Ha ha ha, Huyết Ma lão Tổ, ngươi thân là một Nguyên Anh kỳ lão làng của Ngư Dương Quốc, lão hũ vẫn khuyên ngươi tốt nhất là bó tay chịu trói, hoặc rời khỏi Ngư Dương Quốc. Như thế thì có lẽ còn có thể bảo vệ được một mạng!
Bồ Thiên Quân Vương cười dài nói.
- Hừ, quả thật là si tâm mộng tưởng. Cho dù Ma Dương Tông bị diệt thì chỉ cần Tam U lão ma còn đó, phe ngươi đừng mơ tưởng có thể lấy thúng úp voi, càng đừng nghĩ chuyện uy hiếp tới những Nguyên Anh Kỳ như chúng ta!
Huyết Ma lão tổ lơ đểnh nói.
Giao phong giữa hai người lúc này lại quanh quẩn ở mức cân bằng. Mặc dù Huyết Ma lão tổ hơi chiếm ưu thế nhưng muốn nhanh chóng đánh lui hoặc đánh chết Bồ Thiên Quân Vương cũng là chuyện không thể.
Trên không trung phía Đông Bắc của Ma Dương Tông lại có một cảnh tượng khác.
Ba đạo thân ảnh đang giao chiến với nhau.
Lão già ngân phát và lão già lung công, một đời Dược Vương và một đời Độc Vương không ngờ đang liên thủ đánh địch.
Hàn Băng là trưởng lão thứ hai của Ma Dương Tông, có được thiên phú bậc nhất về chiến đấu.
Hắn chính là người duy nhất ở Ngư Dương Quốc, đồng thời đánh nhau với Dương Phàm và Thạch Thiên Hàn mà còn sống sót.
Bởi vậy có thể thấy được thực lực của tên Hàn Băng này mạnh như thế nào!
Sáu năm trước, thân thể Hàn Băng bị hủy, Nguyên Anh bỏ chạy. Dưới sự trợ giúp của Cực Phách lão ma hắn cướp thân thể của một gã Kim Đan Kỳ, trải qua nhiều năm tĩnh dưỡng, rốt cục khôi phục lại tu vi như bây giờ.
Nhưng mà, giờ phút này hắn lại đồng thời phải đối mặt với hai Nguyên Anh Kỳ lão làng là Dược Vương và Độc Vương. Dù hắn có một thân chiến lực nhưng cũng không đạt được ưu đãi gì.
Dược Vương công kích dù không sắc bén nhưng kinh nghiệm rất phong phú, đủ loại thủ đoạn trói buộc không ngừng thi triển, hoàn toàn sử dụng kế sách quấy nhiễu đối phương.
Độc Vương lại có một thân độc thuật khó lòng phòng bị, trong tay lại có Huyền Tàm Độc Đằng Tiên, phát ra lực lượng lớn tới khó tin. Một khi sơ sẩy thì hậu quả thật sự khó có thể tưởng tượng nổi.
Đồng thời đối mặt với hai Nguyên Anh kỳ lão làng, Hàn Băng không chiếm được chút ưu thế gì, ngược lại bị áp chế nhiều mặt, vô cùng uất ức.
Tuy nhiên, Độc Vương, Dược Vương dường như biết muốn chiến thắng hắn cũng gần như là không thể cho nên cũng chỉ vẻn vẹn trói chân hắn mà thôi.
Tổng thể mà nói, Độc Vương và Dược Vương giao chiến khá thoải mái, chẳng phân thắng bại.
Nếu muốn bàn về trình độ hung hãn thì phải kể tới cuộc chiến giữa Cực Phách lão ma và Hồ Phi.
Hai người này có thể nói là kẻ thù gặp mặt, đỏ mặt tía tai.
Một trận chiến ở Tiên Hồng Y Quán nơi kinh đô mấy năm trước, Hồ Phi bị Cực Phách lão ma đánh đập cho không có lực hoàn thủ. Theo sau, hắn tế ra Lôi Linh Châu, chuyển bại thành thắng, đuổi cho Cực Phách lão ma chạy trối chết!
Trận chiến hôm nay, Hồ Phi công kích vô cùng hung hắn, Lang Nha Bổng trong tay múa may điên cuồng, đánh ra từng đạo lôi hoả ầm ầm, thanh thế kinh người, cách xa mấy chục dặm cũng có thể thấy rõ ràng.
Cực Phách lão ma vốn có chút kiêng kị Hồ Phi, hơn nữa pháp bảo lợi hại đều đã bị huỷ hơn phân nửa.
Lúc này, hắn vũ động một thân cực phách hàn quang cường đại, lại tế ra một kiện pháp bảo bậc cao nhất, cùng vẻn vẹn chỉ áp chế được Hồ Phi một chút mà thôi.
Loại chiến đấu hơi bị áp chế này lại càng kích phát hung tính và chiến ý của Hồ Phi.
Lang Nha Bổng trong tay Hồ Phi bỗng nhiên tăng trưởng, thân hình nhanh như tia chớp, tử quang trong mắt dần chuyển hoá thành huyết quang.
Một loại khí tức cuồng bạo mà ngay cả bản thân hắn cũng không thể không chế xuất hiện.
Trước khi tấn công Ma Dương Tông, Dương Phàm đã từng nhiều lần dặn dò hắn rằng không tới vạn bất đắc dĩ không thể sử dụng Lôi Linh Châu, tốt nhất là kiềm chế Cực Phách lão ma một đoạn thời gian.
Cực phách ma quang và hoả lực lôi hoả liên tục tạo ra những tiếng nổ vang inh tai nhức óc.
Thực lực của hai người đã gần đạt tới Nguyên Anh đại tu sĩ, lại nắm giữ những loại thần thông không tầm thường. Khi buông tay đánh nhau thì dần dần động tới chân hoa, dư ba và uy thế cường đại khiến phạm vi mấy dặm trở thành một vùng nguy hiểm.
- A
Một gã tu sĩ Trúc Cơ Kỳ của Ma Dương Tông bị đuổi giết tới đây trực tiếp bị dư ba lực lượng khủng bố kia phá thành mảnh nhỏ.
Bốn tràng chiến đấu kia trên cơ bản cũng không phân thắng bại, duy trì cục diện kiềm chế lẫn nhau.
Nhưng những tu sĩ bậc cao đều biết, trận chiến mấu chốt quyết định thắng bại giữa hai bên cũng chính là cuộc tranh phong giữa hai đại đầu sỏ của Ngư Dương Quốc: Tam U lão ma và Thạch Thiên Hàn.
Hai người bay cao tới mấy ngàn trượng, xa xa nhìn lại chỉ thấy được hai điểm đen rất nhỏ.
Thần sắc của Thạch Thiên Hàn bình tĩnh, hờ hững, trên người cũng không có ma khí kinh thế hãi tục gì.
Vẻ tức giận và lo lắng trong mắt của Tam U lão ma cũng dần dần bị hắn áp chế, dùng con mắt tuyệt lãnh để nhìn về đối thủ nhiều năm như ngôi sao quật khởi của mình.
Thân là Nguyên Anh đại tu sĩ duy nhất ở Ngư Dương Quốc, Tam U lão ma hiểu rất rõ rằng chỉ có hắn mới có thể vãn hồi cục diện cuộc chiến tranh này.
Muốn xoay chuyển cục diện, hắn hoặc phải giết chết hoặc phải khiến Thạch Thiên Hàn bị trọng thương.
Điểm này, Thạch Thiên Hàn cũng hiểu rất rõ.
Nhưng trong lòng hắn lại có một mục đích càng rõ ràng hơn nữa: Nếu hôm nay không giết được Tam U lão ma thì sợ rằng sau này càng ít có cơ hội giết hắn, đồng thời sẽ mang tới một mối nguy hiểm vô cùng lớn cho phe bên mình.
Hai người chậm rãi lấy vũ khí của mình ra.
Ma Hoàng Kiếm và Bá Hoàng Mâu, dưới sự phụ trợ của hàng vạn đạo quang ảnh tranh đấu phía dưới ẩn ẩn vang lên tiếng chiến minh.
Chỉ một lúc sau, hàng vạn tiếng kim thiết giao nhau, âm thanh của pháp thuật ở phía dưới đều trở nên bé nhỏ không đáng kể.
Một trận chiến này có ý nghĩa vô cùng quan trọng, quyết định tới vận mệnh của hàng vạn tu sĩ.
Ma đạo tranh phong cuộc đấu đỉnh cao nhất Ngư Dương Quốc, ai sẽ trở thành chúa tể chân chính?
Hai đại cường giả chúa tể vận mệnh sinh linh của Ngư Dương quốc đứng sừng sững trên trời cao mấy ngàn trượng.
Ma Hoàng Kiếm cùng Bá Hoàng Mâu đều run rẩy kêu khẽ trong tay chủ nhân, khiến không khí bốn phía khu vực rung động một hồi.
Hai kiện lợi bảo công kích ma đạo dường như đã bắt đầu tranh đấu vô hình với nhau.
Giờ khắc này, chiến đấu của hàng ngàn hàng vạn tu sĩ phía dưới ảm đạm thất sắc.
Tia sáng u ám trong mắt Tam U lão ma dần ngưng tụ thành một điểm, tinh thần ý niệm tập trung cao độ, sắc mặt ngưng trọng trước nay chưa từng có.
Mặc dù hắn hiểu được đối thủ trước mắt chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, hơn nữa có chênh lệch to lớn với mình.
Nhưng hắn không dám có bất kỳ một tia qua loa cùng khinh thường nào cả.
Trận chiến hôm nay nếu thua, chỉ sợ hắn sẽ không còn có cơ hội trở mình.
Chiến đấu như giữa những con kiến dưới chân hiện ra thế cục nghiêng về một bên. Tu sĩ trận doanh Dương gia bảo đã hoàn toàn vây quanh Ma Dương Tông, bức đám tu sĩ còn lại không đến hai ngàn tới tuyệt cảnh.
- Tốc chiến tốc thắng!
Trong đầu Tam U lão ma lóe lên ý niệm này, Bá Hoàng Mâu trong tay run lên, khắp hư không chấn động một cách khó hiểu.
Ma khí tuyệt cường thâm thúy ngưng tụ trên trường mâu trầm trọng đen thui, ẩn hàm một loại không gì không thể phá xuyên thủng hư không, làm cho trái tim người ta bị đau một cách khó hiểu.
chi chi tư!
Điện hồ ma đạo màu lam thẫm hiếm thấy trên Bá Hoàng Mâu thu liễm gắt gao, thúc giục tính hủy diệt bá đạo của Cửu U Ma Công đến mức tận cùng.
Thạch Thiên Hàn hít sâu một hơi, trước mặt cỗ lực lượng tuyệt đối không thể ngăn cản này, toàn bộ thân thể phảng phất bị người ghim chặt trên hư không.
Hôxuy!
Một đạo điện hồ màu lam mờ đen thui như tia chớp đâm tới Thạch Thiên Hàn.
Không thể trốn tránh, ngay cả ý niệm trong đầu thi triển bí thuật của Tường Vân Ngoa đều không kịp nổi lên.
Trong Nguyên Anh Kỳ.
Lực lượng tuyệt đối, tốc độ tuyệt đối, lực lượng hủy diệt tuyệt đối.
Lợi bảo công kích ma đạo, lực lượng lôi điện ma đạo, lại thêm Cửu U Ma Công thiên cổ.
Một kích như thế đủ có thể bễ nghễ Nguyên Anh. Thử hỏi Ngư Dương Bắc Tần, ai dám tranh phong?
Keng!
Thạch Thiên Hàn miễn cưỡng dùng Ma Hoàng Kiếm ngăn chặn một kiếm bễ nghễ thiên hạ này, đồng thời vận chuyển Pháp bảo phòng ngự.
"Crắc" một tiếng, tầng phòng ngự bên ngoài thân hắn chợt ảm đạm, trong chớp mắt vỡ tan. Hư ảnh trường mâu dường như có thể xuyên thủng hư không, dư uy như cũ không tiêu tan, hung hăng đâm tới thân thể Thạch Thiên Hàn.
Tay cầm kiếm của hắn, hổ khẩu bị rách tả tơi, màu tươi tràn ra, mất đi tri giác. Dường như cả cánh tay đã không thuộc về mình.
Xuyvút!
Trường mâu xẹt qua Ma Hoàng Kiếm, đốm lửa văng khắp nơi, mắt thấy sắp đâm vào thân thể Thạch Thiên Hàn.
Trong khoảnh khắc nguy cấp vạn phần này, trên một bàn tay khác của Thạch Thiên Hàn xuất hiện một Mật Quyển màu đen.
Mật Quyển màu đen rung lên, ngưng kết ra một màn hào quang như thực chất màu đen, từng đạo ký hiệu Thần bí cùng ngọn lửa vờn quanh.
- Mật Quyển?
Tam U lão ma nhướng mày, Bá Hoàng Mâu hung hãng đâm lên màn hào quang màu đen có ký hiệu thần bí cùng ngọn lửa vờn quanh kia.
Ong
Ký hiệu cùng ngọn lửa cấp tốc nhảy lên, hào quang dần dần ảm đạm, nhưng ngay sau đó, hào quang ảm đạm lại chợt biến sáng lên.
Màn hào quang do Mật Quyển màu đen này hình thành không ngờ có thể hấp thu lực lượng ma đạo ở một trình độ nhất định.
Mật Quyển thật quái dị
Tam U lão ma lộ vẻ dị sắc, trong mắt có thêm vài tia tham lam.
Mật Quyển là phù triện cao cấp có thể sử dụng nhiều lần, ở Tu Tiên Giới vốn hết sức hiếm thấy, huống chỉ là Mật Quyển cao cấp hiếm thấy như thế.
Mật Quyển màu đen này là Thạch Thiên Hàn đoạt được ở nội hải sau khi đánh chết Cù Việt đệ tử của Huyền U Ma Quân, vẫn một mực không sử dụng.
Ầm
Thạch Thiên Hàn mượn thế, thân thể bị đánh bay ra ngoài mấy chục trượng, ở trong hư không lăng không trở mình vài cái, khẽ phun ra một búng máu, sắc mặt hơi trắng.
Hắn thu Mật Quyển lại, thần sắc ngưng trọng, thật sâu hiểu được chênh lệch giữa mình cùng Tam U lão ma.
Hai người tu luyện công pháp giống nhau, chênh lệch về cảnh giới lớn như thế, bị thua là kết cục nhất định.
Tuy nói Cửu U Ma Công mà Thạch Thiên Hàn có được càng đầy đủ, nhưng Tam U lão ma tu luyện công pháp này vài trăm năm, công lực thâm hậu, kinh nghiệm phong phú, tìm hiểu huyền ảo bên trong cũng không kém.
Thừa dịp trước khi đợt tấn công tiếp theo của Tam U lão ma ập tới, trong tay Thạch Thiên Hàn bắn ra một giọt chất lỏng màu lam tuyệt đẹp, ngẩng cổ, nuốt vào trong bụng.
Chính là thứ phẩm Nghịch Linh Huyết.
Hắn thì thào lẩm bẩm:
- Một giọt cuối cùng rồi!
Thoáng chốc, cơ bắp toàn thân hắn bành trướng, tràn ngập lực lượng cuồng bạo dã tính, giống như thân thể Thần thú, trong mắt điểm sáng màu lam dần dần bốc cháy.
Con ngươi Tam U lão ma co rụt lại, lại cười lạnh một tiếng, tay cầm Bá Hoàng Mâu, thân hình ép tới, đánh ra một vùng hư ảnh rợp trời.
Chiến lực của Thạch Thiên Hàn tăng nhiều, Ma Hoàng Kiếm chém ra một vùng kiếm khí rồng dài màu đen đánh vào cùng một chỗ với Bá Hoàng Mâu của đối phương.
Keng keng keng!
Hai người rất nhanh giở hết tay nghề, hai kiện lợi bảo công kích bá đạo không ngừng va chạm. Khí kim duệ cùng lực lượng ma đạo hủy diệt tràn ra bốn phía hình thành một hắc vực tử vong bao phủ phạm vi vài dặm.
Hàng ngàn hàng vạn tu sĩ đang chiến đấu phía dưới ngẩng đầu nhìn tử vực màu đen âm u đáng sợ kia, khí tức tử vong hủy diệt tản mát ra, ngay cả liếc mắt một cái đều cảm thấy hết hồn.
Bậc cao Nguyên Anh giao chiến gần đó cũng cảm ứng được lực lượng kinh thế hãi tục kia, tự nhiên cũng không dám dây vào, giữ vững khoảng cách.
Tất cả mọi người hiểu được, quyết chiến giữa Thạch Thiên Hàn cùng Tam U lão ma sẽ chân chính quyết định vận mệnh của trận chiến tranh tu tiên này.
Nếu Tam U lão ma thắng, có thể lấy sức của một người xoay chuyển toàn cục, chân chính lật ngược thế cờ.
Một khi hắn rảnh rỗi, bậc cao Nguyên Anh đang ở vào thế cân bình sẽ bị đánh tan từng người một.
Ngược lại, nếu Thạch Thiên Hàn thắng, sẽ trở thành người thắng chân chính của trận chiến tu tiên này, từ đó về sau chúa tể vận mệnh của sinh, linh Tu Tiên Giới Ngư Dương.
đinh đinh! Đang đang đang!
Tiếng kim loại chạm nhau vang lên kinh sợ phạm vi mấy mươi dặm, khiến hết thảy đều ảm đạm thất sắc.
Ma vân cuồn cuộn trên đỉnh đầu hai người, trên hai kiện lợi bảo công kích cũng dần dần có một ngọn ma diễm u ám bám vào.
Lực lượng U Minh Ma Diễm bám vào trên Bá Hoàng Mâu cùng Ma Hoàng Kiếm sinh ra lực lượng càng thêm đáng sợ.
Bất kể là Tam U lão ma hay là Thạch Thiên Hàn, vũ khí trong tay bọn họ lúc này phát hủy đến mức tận cùng, đủ có thể miểu sát một Nguyên Anh bình thường chỉ bằng một kích.
- Ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu
Tam U lão ma thầm trào phúng.
Theo chiến đấu kéo dài, tinh quang màu lam trong mắt Thạch Thiên Hàn dần dần ảm đạm.
Đây đã là một giọt thứ phẩm Nghịch Linh Huyết cuối cùng.
Tuy rằng sau khi dùng không có tác dụng phụ gì, nhưng thời gian liên tục cũng không dài.
Quyết đấu đỉnh như vậy, mỗi thời mỗi khắc phát huy lực lượng đến mức tận cùng, càng thêm không thể kéo dài.
Mà ở một bên khác, ở một nơi cách Ma Dương Tông mười mấy dặm, cũng xảy ra một số tình huống.
Ở trong một khe núi không quả rõ ràng, nguyên bản lắp đặt một cổ máy thật lớn đầu rồng lưng rùa, chính là Diệt Nguyên Pháo.
Giờ phút này, một gã đại tu sĩ ma đạo dẫn đắt hai ba gã bậc cao Kim Đan cùng với mấy chục tên cường giả Trúc Cơ muốn công kích cướp đoạt Diệt Nguyên Pháo.
Diệt Nguyên Pháo là vũ khí giết chóc chiến tranh thượng cổ mang tính uy hiếp, lực hấp dẫn tự nhiên không nhỏ.
Người chưởng quản Diệt Nguyên Pháo là Thương Vân đệ tử Dương Phàm. Mặc dù hắn đã thu Diệt Nguyên Pháo vào túi trữ vật, nhưng vẫn bị những người này tập trung.
- Các ngươi là người phương nào?
Thương Vân cảm giác không bình thường.
Nếu là tu sĩ Ma Dương Tông, làm sao còn có khả năng rãnh rỗi đến cướp Diệt Nguyên Pháo của mình?
Mà lão già hắc bào cầm đầu kia, khí tức trên thân cường đại, nghiễm nhiên là Kim Đan đại tu sĩ, mang đến cho Thương Vân một loại ảo giác cực kỳ nguy hiểm.
Giờ phút này, chúng bậc cao Nguyên Anh đều chiến đấu trên trời cao, cường giả còn lại đều tập trung lực lượng tấn công Ma Dương Tông.
- Nhanh động thủ, giết chết người này cướp đi Diệt Nguyên Pháo, sau đó nhanh chóng lui lại.
Lão già hắc bào kia thần thức truyền âm khiến cho mấy người khác bao vây, còn bản thân hắn thì vỗ một chưởng về phía Thương Vân. Một luồng hắc quang như nước lũ đánh trúng vòng phòng ngự bảo hộ của Thương Vân.
Thương Vân kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể bị đánh bay, trong lòng lại nóng như lửa đốt.
Diệt Nguyên Pháo này là sư tôn giao cho hắn bảo quản, nếu bị người cướp đi, hắn còn mặt mũi nào gặp sư tôn?
"Cho dù chết, cũng không thể để Diệt Nguyên Pháo bị cướp đi".
Thương Vân cắn răng, khóe miệng tràn vết máu liều mạng chạy về phía Ma Dương Tông.
Nhưng đám người này đã sớm đoán trước, mấy tên bậc cao Kim Đan khác rất nhanh bao vây chặn lại.
"Chẳng lẽ trời muốn ta chết".
Thương Vận lộ vẻ tuyệt vọng, vòng phòng ngự bảo hộ đã bị phá tan, thân bị thương nặng, nhưng đúng lúc này, một tiếng nam tử cười khẽ truyền đến:
- Tu sĩ bảy tông Tấn quốc?
Thanh âm kia từ dưới mặt đất truyền đến, mang theo một cổ áp lực không hiểu.
Thân thể lão già hắc bào run lên, thần thức đảo dưới mặt đất, nhưng không phát hiện bất kỳ sự tồn tại nào.
Bá!
Một nam tử mặc cẩm bào thanh ngọc trồi lên mặt đất, quanh thân còn lưu chuyển một vầng hào quang màu vàng nhạt.
- Là ngươi
lão già hắc bào nhìn chằm chằm Dương Phàm, mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Hắn không ngờ nhận thức Dương Phàm?
- Ngụy đạo hữu. Năm xưa thoáng gặp mặt một lần ở La Sơn quốc, không nghĩ tới ngươi còn nhớ rõ Dương mỗ.
Dương Phàm cảm thấy phi thường bất ngờ.
Nguyên lai, Kim Đan đại tu sĩ hắc bào này chính là Kim Đan đại tu sĩ họ Ngụy năm đó ở La Sơn quốc giết chết Lệnh Hồ Tùng của Tiên Lai Tông.
Nghĩ lại năm đó, Kim Đan đại tu sĩ họ Ngụy kia uy phong ra sao, thoải mái đùa bỡn Lệnh Hồ Tùng đã dùng thứ phẩm Nghịch Linh Huyết, cuối cùng đánh chết lão.
Sau đó, Dương Phàm đào thoát khỏi tay bậc cao Kim Đan của Tiên Huyễn Linh Vận Tông, mấy người này sau khi biết được thân phận của hắn, tìm tòi khắp nơi nhưng không ra tung tích.
Kim Đan đại tu sĩ họ Ngụy kinh hãi nhìn vào Dương Phàm. Hắn đương nhiên hiểu được thực lực thân phận đối phương giờ phút này.
Chỉ là hắn không rõ, đối phương lúc này không phải đang chiến đấu với Tam U lão ma, vì sao lại xuất hiện ở nơi này?
Bỗng nhiên, Dương Phàm mở miệng, phun ra hai chữ:
- Hóa đá
Một cỗ đao động thần bí quỷ dị từ mặt đất dưới chân truyền đến, thân thể mỗi người từng chút cứng đờ hóa đá, rồi rơi xuống mặt đất.
Bốn phía Thương Vân chỉ còn lại mấy chục pho tượng hình người bị hóa đá.
- Sư tôn
Thượng Vân thở phào một hơi, nhìn dám pho tượng hình người đầy đất, nuốt một ngụm nước miếng, hỏi:
- Những người này nên xử trí như thế nào?
- Để ở đây không cần xen vào. Chờ sau khi chiến đấu kết thúc rồi xử.
Dương Phàm thản nhiên đáp lại một câu.
Thương Vân vội vàng giao Diệt Nguyên Pháo cho hắn, lòng còn sợ hãi nói:
- Đây là lần đầu tiên sử dụng linh thạch thượng phẩm phóng ra, uy lực quá khủng bố
- Ha ha. Trận chiến này không lâu nữa sẽ kết thúc, ngươi chuẩn bị chờ giải quyết hậu quả đi
Dương Phàm khẽ cười, thân thể dung nhập vào đại địa, biến mất không thấy.
Dương Phàm nhìn nơi sư tôn biến mất, vẻ mặt khó hiểu:
- Sư tôn vì sao không hỗ trợ Thạch Thiên Hàn đánh Tam U lão ma, trốn dưới đất làm gì?
Hắn lại không biết, ngay khi hắn thấp giọng nói thầm, Dương Phàm đã lẻn vào kho báu bên dưới Ma Dương Tông.
Cũng giống khi huyết tẩy Quỷ Huyễn Môn, lúc Thạch Thiên Hàn cùng Tam U lão ma chiến đấu, bản tôn Dương Phàm đang vơ vét của cải của Ma Dương Tông.

Tiên Hồng Lộ - Chương #503


Báo Lỗi Truyện
Chương 503/810