Chương 474: Huyết Cấm Luyện Ngục Thư. (Thượng)


Đối mặt với Chúc Phong của Huyết Luyện Tông đuổi giết tới, Dương Phàm hơi biến sắc, chợt cười lạnh:
- Được, cũng tốt!
Khi nghĩ tới việc hắn từng nhiều lần quấy rầy Vân Vũ Tịch, trong lòng Dương Phàm cũng sinh ra sát ý mãnh liệt!
- Hôm nay Dương mỗ phải cho hai tên các ngươi vĩnh viễn nằm lại ở Ngư Dương Quốc!
Thanh âm Dương Phàm lạnh như thấu xương cốt, đáy lòng sinh ra sát niệm vô cùng.
Kỳ lạ chính là, hắn lại nói "hai người các ngươi", rõ ràng không phải chỉ nhằm vào một mình Chúc Phong!
Chúc Phong nghe thế thì biến sắc, hiển nhiên không ngờ rằng Dương Phàm lại còn có năng lực như thế nữa!
- Khặc khặc khặcKhông hổ là nhân vật có thể đạt được địa vị tương đương với Tam U lão ma! Dương Phàm, chúng ta lại gặp mặt!
Một thanh âm âm lãnh chói tai truyền tới.
Rắc rắc
Ngọn núi ở bên cạnh đột nhiên vỡ ra, một gã nam tử bộ mặt âm lãnh, cầm một thanh kiếm tản mát huyết quang lao ra.
Người này chính là kẻ mà mấy tháng trước, ở Ngũ Bàn Sơn bị Dương Phàm đánh cho chạy trối chết, nam tử Nguyên Anh kỳ họ Đàm.
Dương Phàm không có chút nào là cảm thấy bất ngờ, chỉ là hơi mỉa mai nói:
- Chỉ hai tên tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ các ngươi mà muốn giết Dương mỗ sao?
Tên họ Đàm này là Nguyên Anh sơ kỳ, thực lực gần chạm tới Nguyên Anh trung kỳ, cũng không thể coi thường
Còn Chúc Phong vừa mới bước vào Nguyên Anh kỳ không lâu, nhưng thân phận lại đặc biệt. Hắn chính là con cháu trực hệ của Đại trưởng lão Linh Hồn thiên, chắc chắn có nhiều đòn sát thủ
Tuy thế, ở trong mắt Dương Phàm, hai người này còn chưa xứng để hắn đặt vào mắt
- Ha ha haHai người chúng ta liên thủ giết ngươi thì sao còn không nắm chắc chứ?
Vẻ mặt Chúc Phong tự tin, cuồng ngạo, huyết phiến trong tay quạt một cái, bỗng nhiên nổi lên tầng tầng phiến ảnh màu máu, cùng với âm thanh kinh hồn chói tai, thanh thế mênh mông ầm ầm đánh về phía Dương Phàm
Dương Phàm lập tức cảm nhận được một cỗ quỷ khóc gào rít, sắc mặt hơi rùng mình.
Huyết phiến này chính là pháp bảo cửu cấp, pháp bảo thuộc tính đỉnh cao nhất. Dưới sự công kích cường đại của nó còn ẩn chức một loại nhiễn loạn tinh thần khó tin.
Thanh Thần Ngọc Bội hắn đeo bên hông cũng run run, ẩn ẩn có xu thế không thể chông cự được. Điều này đã cho thấy oai lực của huyết phiến này.
Thân hình Dương Phàm ở giữa không trung, không thể lấy đại địa làm hậu thu뮮 Hai tay hắn lần lượt đánh ra hào quang hai màu xanh vàng, sau đó lực lượng này đan xen vào nhau, hóa thành một đạo quang trụ, va chạm với phiến ảnh màu máu kia.
Ầm!
Phiến ảnh màu máu bị quang trụ hai màu của Dương Phàm xuyên thủng, dư uy vẫn chưa tiêu tan, tiếp tục đánh lên tầng phòng ngự của Chúc Phong
Thân thể Chúc Phong run lên, bị đẩy ra xa mấy trường, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi, thầm nghĩ:
"Thực lực của tên Dương Phàm này quả nhiên hơn xa Nguyên Anh sơ kỳ. Khó trách Đàm trưởng lão lúc trước bị hắn đánh cho chạy trối chết, thậm chí nhắc đi nhắc lại sự lợi hại của hắn!"
Chỉ vẻn vẹn một kích đã khiến Chúc Phong thu hồi lại sự khinh thường, sắc mặt trở nên ngưng trọng
Tên nam tử họ Đàm cảm thấy tình cảnh thế cũng khẽ gật đầu. Hắn không lập tức động thủ là muốn Chúc Phong hiểu được sự lợi hại của đối thủ, thu hồi suy nghĩ khinh địch lại.
Chỉ có như thế, hai người bọn họ hợp lực mới có thể giết được Dương Phàm.
- Cùng lên đi!
Tên nam tử họ Đàm quát lạnh một tiếng, kiếm quang màu máu trong tay bỗng nhiên phóng xuất ra ngàn vạn đạo kiếm ảnh, cùng với sát lục khí cường đại từ phía sau ập tới Dương Phàm, hoàn toàn không có kẽ hở.
Cây huyết phiến trong tay Chúc Phong bỗng nhiên run lên. Lần này lại bắn ra ba đạo phiến ảnh như thực chất, giảm đi công kích tinh thần, gia tăng uy lực pháp thuật.
Dương Phàm chịu sự giáp kích trước sau của hai người, thân hình đột nhiên trụy xuống
Chỉ cần chân hắn đạp lên mặt đất, thực lực của hắn có thể được tăng phúc, lực phòng ngự tăng lên gấp đôi, lực lượng cũng cuồn cuộn không ngừng.
Nhưng khi hắn còn đang hạ xuống thì công kích của hai gã Nguyên Anh kỳ đã gào thét đánh tới.
Thảo Giáp màu lục Dương Phàm ngưng kết bên ngoài thân lại lóe lên tinh quang màu vàng nhạt.
Có thêm Diễn Căn chi lực tiến vào, lực phòng ngự của Thảo Giáp này lại gia tăng thêm một nửa, có thể sánh ngang được với pháp bảo phòng ngự thượng phẩm
Hưu
Ngàn vạn đạo kiếm ảnh của tên nam tử họ Đàm kia đánh trúng Thảo Giáp này, công kích liên miên không ngừng. Tinh quang màu vàng đất cũng bắn ra bốn phía, trở nên ảm đạm hơn
Dương Phàm đưa lưng về phía hắn, cứng rắn đối kháng lại công kích cường đại của kiếm quang màu máu này
Công kích của nam tử họ Đàm này không thể nói là không mạnh mẽ. Nếu tiếp tục qua mấy lần hô hấp nữa, hắn có thể phá vỡ được tầng phòng ngự của Dương Phàm.
Ở phía trước, Dương Phàm tế ra Phượng Thiên Kim Minh Chuyên, hóa thành một tấm chắn cường đại
Ầm!
Ba đạo phiến ảnh cường đại do huyết phiến của Chúc Phong phát ra đã bị Dương Phàm thoải mái tiếp được
Chỉ qua hai lần hô hấp, Dương Phàm đã bình yên rơi xuống mặt đất. Ầm một tiếng, trên mặt đất hiện ra một đạo liệt ngân
Xuy
Vừa mới hạ xuống, trong tay Dương Phàm bắn ra hai đạo huyễn mang màu vàng chói mắt, mang theo duệ khí của kim thiết.
Đây chính là một thanh chủy thủ màu vàng, lợi khí công kích thượng phẩm, lực phá hoại rất mạnh mẽ
Sắc mặt Chúc Phong đại biến, vội vàng huy động huyết phiến, tạo nên một quầng sáng màu máu chắc trước người.
Phù
Huyễn quang màu vàng kia gần như chưa dừng lại, lập tức phá tan quầng sáng màu máu, bắn tới trước mặt hắn.
Răng rắc
Tầng phòng ngự bị phá nát, hắn lật huyết phiến lại, tránh khỏi huyễn quang màu vàng này.
Chỉ một hiệp như thế mà đã khiến cho hắn toát mồ hôi lạnh toàn thân
Trong lúc này, huyễn quang màu vàng này lại quay lại, từ phía sau đâm tới hắn
Lần này hắn đã sớm có phòng bị, ngoài thân liền hiện lên một chiếc giáp trụ màu máu
Giáp trụ màu máu này vô cùng quỷ dị, bên ngoài có một tầng thủy ngân màu máu lưu chuyển
Phốc
Huyễn quang màu vàng đâm lên giáp trụ thì màn thủy ngân nhanh chúng rung động, không ngờ kích phát ra một đoàn hỏa diễm màu máu quỷ dị vô cùng
Đoàn hỏa diễm màu máu này không ngờ lan tràn lên khắp thân của cây chủy thủ sắc bén này
Dương Phàm và cây chủy thủ màu vàng này tâm thần tương liên, tâm thần bỗng nhiên đau đớn
- Không ổn, thứ này có thể ăn mòn pháp bảo!
Dương Phàm chấn động
Chỉ một chúc thời gian này mà thần thức lạc ấn của hắn trên cây chủy thủ đã bị ăn mòn hơn phân nữa, còn thương tổn tới tâm thần hắn nữa
Bá!
Ý niệm khẽ động, cây chủy thủ bỗng nhiên biến mất, trở vào Tiên Hồng không gian
Hắn cũng không muốn một lợi khí công kích trân quý như thế bị ăn mòn mà phẩm chất giảm xuống
Mà lúc này, công kích của nam tử họ Đàm kia từ phía sau cũng đã như cuồng phong bạo vũ đánh tới
Cũng may là Dương Phàm đã hạ xuống mặt đất, Hồn Căn đã dung nhập với đại địa. Công kích cường đại kia giống như mưa phùn rơi xuống, làm nổi lên từng đợt ánh sáng màu vàng nhạt
Chân đạp mặt đất, lấy đại địa làm hậu thuẫn. Linh khí thổ hệ trong đại địa cuồn cuộn không ngừng, dùng mãi không hết.
Dưới tình huống này, cho dù lại có thêm hai gã tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ tới đây, Dương Phàm cũng có thể thong dong ứng phó
Thu hồi cây chủy thủ màu vàng, Phượng Thiên Kim Minh Chuyên trong tay Dương Phàm lại hóa thành một huyết hà rộng mười mấy trượng, ném về phía Chúc Phong
Thực lực của Chúc Phong tương đối yếu kém, dưới sự áp bách của trọng hình pháp bảo thì liên tục bại lui. Nhưng Phượng Thiên Kim Minh Chuyên chính là pháp bảo trung phẩm cho nên hắn vẫn còn có lực mà thở dốc
Tên nam tử họ Đàm huyền phù giữa hư không, kiếm quang màu máu trong tay chém ra vô số kiếm khí quang ảnh, không ngừng chém về phía Dương Phàm
Nhưng mà Dương Phàm lại bất động như núi, giống như một tòa phật tôn, quang hoa màu vàng nhạt trên người sinh sôi không thôi, chỉ dùng một nửa tâm thần đã ứng phó được với hắn, nửa tâm thần ka không ngừng dùng để áp chế Chúc Phong
Lấy thực lực bản thân hắn, chống lại hai tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ không ngờ vẫn chiếm thượng phong
Nếu là những tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, trung kỳ bình thường khác thì cũng rất khó làm được điều này, nhiều nhất cũng chỉ đánh ngang tay mà thôi
Chúc Phong bị Phượng Thiên Kim Minh Chuyên áp bách trên bầu trời vô cũng gian nan. Giáp trụ màu máu trên người hắn tuy rằng rất lợi hại nhưng hắn lại không dám lấy cứng đối cứng để đối kháng lại trọng hình pháp bảo
- Đàm trưởng lão, ngươi không phải nói thực lực của người này tương đương với Nguyên Anh trung kỳ thôi sao? Hiện tại nhưng sao lại đáng sợ như thế? Ngươi còn không mau tới hỗ trợ ta?
Chúc Phong giận dữ, truyền âm nói với gã họ Đàm
Nam tử họ Đàm phát hiện Chúc Phong đang lâm vào nguy hiểm, vội vàng thối lui về phía sau
Nhưng lúc này, thân hình Dương Phàm đột hiên bật lên, Tường Vân Ngoa dưới chân run lên, lập tức từ dưới mặt đất đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh người hắn
- Không ổn!
Tên này đã từng một lần chịu thiệt cho nên sợ tới hồn phi phách tán, đột nhiên vận chuyển pháp lực. Hào quang màu máu trên người hắn đột nhiên tăng vọt, kiếm quang màu máu trong tay hóa thành một đạo huyết nhận sắc bén, mạnh mẽ chém về phía đầu Dương Phàm
Dương Phàm không ngờ hắn lại có phản ứng mạnh như thế, trong tay liền xuất hiện Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên
Một con tiểu băng xà từ trên vai của Dương Phàm nhảy ra, phun một ngụm băng vụ đông lại linh hồn, bao phủ phạm vi hai mươi trượng
Tốc độ của tên họ Đàm này liền giảm xuống, Tường Vân Ngoa dưới chân Dương Phàm lại run lên, hóa thành một đạo hồ quang màu bạc, bắn về phía Chúc Phong
- Chúc công tử cẩn thận!
Tên họ Đàm này hô lớn. Hắn bị Lưu Ly Hàn Tinh Xà cuốn lấy, tốc độ giảm xuống, căn bản không có khả năng chặn Dương Phàm lại. Huống chi, tốc độ của hắn vốn kém xa tốc độ Dương Phàm
Chớp mắt Dương Phàm đã đuổi tới trước mặt Chúc Phong, Phượng Thiên Kim Minh Chuyên vẫn áp bách xuống như trước
Ầm
Dương Phàm mở rộng song chưởng, mạnh mẽ đánh thẳng lên giáp trụ màu máu kia.
Quang ngân bên ngoài giáp trụ màu máu kia rung động, huyết diễm lại phun về phía Dương Phàm, nhưng nó lại bị Thảo Giáp của Dương Phàm ngăn cản
Liên tiếp đánh mạnh ra hai chưởng, uy lực như lũ bùng nổ nhưng đa số lực lượng đều bị giáp trụ màu máu kia ngăn cản
Nhưng Chúc Phong vẫn phải kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình nhoáng lên, ý nghĩ bỏ chạy đã xuất hiện
- Chạy sao?
Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên trong tay Dương Phàm lúc này đã triền tới trên người hắn
Ông
Bỗng nhiên quang ngân trên giáp trụ màu máu khi truyền ra một tiếng chiến minh ô ô. Hào quang của huyết diễm cũng ảm đạm đi một chút
Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên trên tay Dương Phàm tràn ra những sợi tơ màu đen, điên cuồng hấp thu lực lượng trên giáp trụ màu máu này
- Cái gì?
Sắc mặt Chúc Phong đại biến. Huyết Ngân Ma Giáp mà hắn luôn lấy làm kiêu ngạo không ngờ lại bị pháp bảo phụ trợ của đối phương khắc chế!
Ầm!
Đúng lúc này, Phượng Thiên Kim Minh Chuyên từ phía sau đánh tới.
- Không
Chúc Phong giận dữ gầm lên, trên đỉnh đầu phụt lên một đoàn cột sáng màu máu, chống đỡ lại Phượng Thiên Kim Minh Chuyên.
Nhưng mà lực lượng bạo phát của hắn cũng chỉ vẻn vẹn ngăn cản Phượng Thiên Kim Minh Chuyên được một chút mà thôi
Đúng lúc này, từ phía sau Dương Phàm đột nhiên truyền đến một tiếng rống lên. Tên nam tử Nguyên Anh kỳ họ Đàm kia đã thoát khỏi Lưu Ly Hàn Tinh Xà, bay tới phía sau Dương Phàm. Kiếm quang màu máu lại phun ra một mảnh kiếm vũ, mạnh mẽ tách Dương Phàm và Chúc Phong ra
Dương Phàm thu hồi Phượng Thiên Kim Minh Chuyên, cầm Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên trong tay, nhanh chóng lùi lại, hạ xuống đỉnh núi
Mà Huyết Ngân Ma Giáp trên người Chúc Phong lại ảm đạm hơn phân nữa. Huyết diễm đã không còn tồn tại nữa
Dương Phàm phát hiện Huyễn Linh Hấp Huyết Xà Tiên trong tay mình lại thăng cấp, đạt tới trình độ pháp bảo bát cấp
- Đáng chếtDĩ nhiên là loại pháp bảo khắc chế Huyết Ma Đạo ta trong truyền thuyết
Vẻ mặt Chúc Phong lộ ra sự oán hận, sát khí âm lệ trên mặt càng mạnh hơn
- Chúc công tử, thực lực của người này vượt xa dự kiến của chúng ta, chỉ sợ không thể giết hắn được
Tên họ Đầm truyền âm nói với hắn
- Hừm, sợ cái gì, bản công tử còn đòn sát thủ chưa xuất ra
Vẻ mặt Chúc Phong lộ ra sự cương quyết, trong tay đột nhiên xuất hiện một quyển khô lâu thư màu máu, pháp lực rót vào trong đó
- Huyết Cấm Luyện Ngục Thư!
Tên nam tử Nguyên Anh kỳ họ Đàm này lộ ra vẻ mừng rỡ, thần thức truyền âm nói:
- Nếu có thứ này tương trợ, xác suất thành công giết người này tăng thêm ba thành!
Từ vẻ mặt hai người ngày thì thấy rằng họ rất tin tưởng vào Huyết Cấm Luyện Ngục Thư!
Dương Phàm nhìn chằm chằm vào quyển huyết thư kia, vẻ mặt hiện lên nét kinh ngạc. Thứ này có bề ngoài hoàn toàn giống với Khô Lâu Huyết Thư mà hắn đạt được trong Thiên Lan Điện
Phốc
Ngay khi trên mặt Dương Phàm đang lộ ra vẻ kinh ngạc thì từ trên Huyết Cấm Luyện Ngục Thư của Chúc Phong bỗng nhiên phun trào một mảnh huyết hải liên miên, như thác nước từ trên trời đổ xuống, bao phủ phạm vi không gian trăm trượng
Huyết hải cuồn cuộn, khí thế mạnh mẽ bao phủ cả ba người trong tràng chiến này, đồng thời huyết vân từ trên đỉnh đầu tạo ra áp lực rất lớn, vô số tiếng kêu gào truyền ra
Chẳng những thế, bốn phía huyết hải cũng có một tầng quầng sáng bao phủ
Huyết hải phía dưới tạo ra âm thanh ì oạp, truyền đến mùi huyết tinh với sự ăn mòn mãnh liệt. Từ trong đó đi ra các bộ xương khô màu máu, trong tay cầm các loại lợi khí, liều chết lao về phía Dương Phàm
Huyết vân trên đỉnh đầu, tiếng kêu gào nghe sởn cả tóc gáy, hiện lên những con huyết quỷ dữ tợn, đáng sợ vừa có hình người, vừa có hình thú rất quỷ quái. Chúng hoặc đang huy động lợi khí hay thủ trảo, hoặc mở ra cái miệng to như bồn máu, phun ra nuốt vào huyết vụ
Tâm thần Dương Phàm bỗng rung động, chân đạp lên mặt đất, tinh quang màu vàng nhạt không ngừng lưu chuyển
Bị bao phủ bởi Huyết Cấm Luyện Ngục Thư, tâm thần của Dương Phàm bất an, thậm chí ngay cả Hồn Căn đã dung nhập vào đại địa cũng bị ăn mòn
Dưới tình huống này, thực lực của Dương Phàm đã bị suy yếu đi ba phần. Đây đã là trong hoàn cảnh hắn đạp lên đại địa
- Ha ha haTrong Huyết Cấm Luyện Ngục, tu sĩ ngoại lai chỉ có thể phát huy được năm thành thực lực, bị áp chế khắp nơi. Tên họ Dương kia, hôm nay ra sẽ biến ngươi trở thành Huyết Hồn của Huyết Cấm Luyện Ngục Thư ta
Chúc Phong cầm Khô lâu thư trong tay, huyết quang quanh thân tăng vọt, khí thế đại chấn

Tiên Hồng Lộ - Chương #474


Báo Lỗi Truyện
Chương 474/810