Chương 452: Quét ngang Ngũ Bàn Sơn (Trung)


Thiên Hành Chu phủ xuống khiến cho những tu sĩ Bắc Tần nơi đây thấy mà biến sắc vô cùng kinh hãi. Dưới uy áp và thanh thế cường đại trên Ngũ Bàn Sơn nổi lên một trận đại loạn. Tuy nhiên, tu sĩ tuần tra Ngũ Bàn Sơn cũng không phải là ngồi không.
- Tu sĩ phương nào? Dám đến Ngũ Bàn Sơn chúng ta thị uy, còn không bắt lại cho ta!
Dưới tiếng quát của thanh niên tóc tím mấy chục tên tu sĩ chấp pháp tuần tra bay lên bao vây Thiên Hành Chu vào giữa. Những tu sĩ chấp pháp tuần tra này tu vi đều trên Ngưng Thần KỲ. Thanh niên tóc tím kia chỉ là cường giả Trúc Cơ hậu kỳ, khí thế khiếp người, thần tinh cao ngạo.
- Đại ca! Ngũ Bàn Sơn này thật sự là khinh người quá đáng!
Dương Lỗi có chút nổi giận hai tay nắm chặt.
Dương Phàm vẻ mặt trầm tư nói:
- Chính xác thái độ của Ngũ Bàn Sơn quá phận rồi
- Vị Chấp pháp đội trưởng này, chúng ta là Dương gia bảo và Vũ Vụ Sơn Trang tới Ngũ Bàn Sơn phó ước.
Sở Thu Nhiên đứng ở mép Thiên Hành Chu ôm quyền nói với thanh niên tóc tím kia.
- Tới để phó ước?
Thanh niên tóc tím ánh mắt lạnh lùng đảo qua ba người trên Thiên Hành Chu vẻ mặt lộ rõ khinh miệt.
- Đạo hữu có thể xem thiệp mời.
Sở Thu Nhiên từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm thiệp mời nhẹ nháng nhoáng lên một cái. Thanh niên tóc tím cũng không thèm liếc mắt nhìn thiệp mời một lần, vẻ mặt cao ngạo nói:
- Cái gì mà trang chủ và bảo chủ chó má gì ngay cả đội trưởng tuần tra như ta cũng không bằng còn không ngoan ngoãn thu hồi Pháp khí theo ta đi gặp ba vị đương gia.
Nghe xong lời đó Dương Phàm vẻ mặt lộ rõ kinh dị thầm nghĩ:
"Tu sĩ Ngũ Bàn Sơn này hiển nhiên biết lai lịch thân phận chúng ta thái độ lại mãnh liệt như thế?"
Đột nhiên, sắc mặt hắn trở nên sương lạnh. Hắn đã đoán ra đây là Ngũ Bàn Thiên Thai muốn làm một cái hạ mà uy với đám người mình. Nếu cãi lời có thể giết chết ngay đương trường, sau đó đương nhiên chiếm lĩnh địa bàn hai nhà nếu ẩn nhẩn vậy hai người Dương Lỗi tới địa bàn Ngũ Bàn Sơn này còn không phải để mặc cho người xâm lược dùng phương thức khác thâu tóm đồng hóa sao.
- Đại ca! Chúng ta nên làm gì bây giờ?
Hai người Dương Lỗi cũng nhìn ra ý đồ của Ngũ Bàn Sơn.
- Nếu bọn chúng đã mang tâm bất hảo vậy đừng trách ta hạ thủ vô tình đại khai sát giới!
Trong mắt Dương Phàm hiện ra sát khí nồng đậm.
- Ta đếm ba tiếng, nếu còn không thu hồi Pháp khí phi hành chúng ta sẽ phát động công kích.
Thanh niên Trúc Cơ tóc tím sắc mặt trầm xuống, bắt đầu lên tiếng đếm.
- MộtHaiBa!
Hắn đếm ba tiếng nhưng ba người trên Thiên Hành Chu vẫn thờ ơ.
- Động thủ!
Trong mắt thanh niên tóc tím hàn quang lóe ra bỗng vung tay lên. Một tiếng mệnh lệnh được ban ra chúng tu sĩ lập tức phát động công kích với Thiên Hành Chu.
"Leng keng leng keng"
Pháp Bảo pháp thuật liên tục đánh lên Thiên Hành Chu hào quang tỏa ra chói mắt. Bỗng nhiên, phía trên Thiên Hành Chu ngưng kết ra một tầng hào quang màu xanh nước tất cả công kích rơi xuống trên đó đều nhộn nhạo sinh ra ánh sáng mờ ảo. Mà những công kích đánh lên thân tàu đều phát ra thanh âm " leng keng" giòn tan. Toàn bộ con thuyền thiết giáp giống như một tòa thành nhỏ vững như Thái Sơn dưới công kích của những tu sĩ này vẫn bình yên vô sự. Thanh niên tóc tím vẻ mặt kinh dị trong lòng có chút kiêng kị. Thiên Hành Chu này rõ ràng không phải tu sĩ bậc thấp có thể có được. Nhưng nhớ tới nhiệm vụ và phần thưởng mà mình đang đảm nhiệm, hắn liền cắn răng một cái. lạnh quát:
- Đánh, hung hăng đánh cho ta!
Chính hắn ở bề ngoài cuồng vọng nhưng thần kinh căng thẳng, tinh thần đang tập trung cao độ.
- Đại ca! Chẳng lẽ chúng ta cứ mặc kệ cho bọn họ đánh tiếp như vậy sao?
Dương Lỗi có chút không kìm nổi, vẻ mặt chờ mong nhìn về phía Dương Phàm. Hắn biết, với thực lực tu sĩ bậc cao như Dương Phàm chỉ cần chịu xuất thủ đối phó những tiểu tướng tôm tép này chẳng khác nào lấy đồ trong túi.
- Ha ha! Đây là ta muốn thử xem trận pháp phòng ngự của Thiên Hành Chu mạnh tới đâu.
Những người này trước khi chết cũng phải thể hiện ra giá trị lợi dụng của bọn họ mới được. Trên mặt Dương Phàm ý cười càng đậm. Sở Thu Nhiên và Dương Lỗi nghe được lời này không khỏi kinh ngạc.
"Phốc phốc"
Đột nhiên, một đạo quang tiễn màu lục từ bốn phía xung quanh Thiên Hành Chu chợt lóe bay ra. Thanh niên tóc tím thân thể cứng đờ há lớn miệng, thần tình kinh hãi cúi đầu nhìn ngực trước mình. Ngực hắn đã bị xuyên thủng một lỗ máu, một tiếng " phốc' nhẹ vang lên một dòng máu từ trong đó phun ra. Cả người cứng ngắc giữa không trung, thời gian tại giời khắc này dường như tĩnh lại." Bùm"
Hắn từ giữa không trung rơi xuống phía dưới. Gần như là đồng thời hơn hai mươi tên tu sĩ tuần tra toàn bộ đều bị xuyên thủng ngực tắt thở bỏ mình, ở một khắc vừa rồi, quang tiễn màu xanh đồng loạt quét qua trên những người này. Bọn họ căn bản ngay cả thời gian phản ứng cũng không có. Thậm chí đến trước khi chết một cái chớp mắt cũng không biết rõ là chuyện gì đã xảy ra.
Bao gồm cả thanh niên tóc tím trong đó thân là cường giả Trúc Cơ Kỳ, thần kinh trước đó đã căng thẳng, hầu như bị vây trong trạng thái đề phòng. Từ lúc hắn chấp hành nhiệm vụ đã biết trong số người mới tới có cường giả Kim Đan bậc cao, hạ quyết tâm ở thời khắc mấu chốt sẽ trốn chạy. Nhưng hắn chưa từng đoán trước được địch nhân mà mình phải đối mặt so với trong tưởng tượng còn đáng sợ hơn thập bội. Giữa không trung, lấy Thiên Hành Chu làm trung tâm, hai mươi tên tu sĩ tuần tra đều bị xuyên thủng giữa ngực, đồng thời bắn ra một đạo máu tươi. Từ xa xa nhìn lại giống như một đóa hoa huyết lệ nở rộ thê thảm tráng lệ vô cùng.
- Chết chưa hết tội!
Mà lúc này, tên nam tử mặc cẩm bào Thanh Ngọc trên Thiên Hành Chu kia nâng tay lên, động tác vừa mới hoàn thành thậm chí còn vẫn đang duy trì một độ cong huyền diệu.
- A
Chúng tu sĩ phía dưới Thiên Hành Chu lúc này mới kịp phản ứng lại sinh hãi khiếp đảm nhìn nam tử kia buông cánh tay xuống.
- Tu sĩ bậc cao, là tu sĩ bậc cao
Chúng tu sĩ có mặt trong mắt một mảnh kinh hãi, tràng diện trở nên hỗn loạn. Chỉ trong khoảng nửa khắc phía dưới lại là một mảnh yên tĩnh, ngay cả tiếng tim đập cũng nghe thấy rõ ràng. Trên Thiên Hành Chu Sở Thu Nhiên và Dương Lỗi không khỏi hít một hơi khí lạnh. Bọn họ đứng ở bên người Dương Phàm lại căn bản không phát hiện Dương Phàm giết những người này như thế nào. Chờ sau khi hon hai mươi tu sĩ tuần tra kia chết đi rơi xuống đất bọn họ mới phản ứng lại.
- Các người ở lại Thiên Hành Chu không cần xuất thủ hết thảy giao cho ta.
Dương Phàm lên tiếng phân phó.
Sở Thu Nhiên và Dương Lỗi theo bản năng "
Ừ!" một tiếng.
"
Xoát vù"
Ánh sáng màu xanh bạc lóe lên. Dương Phàm đã biến mất khỏi trên Thiên Hành Chu ngay sau đó xuất hiện mảnh đất phồn hoa Ngũ Bàn Thiên Thai phía dưới. Mật độ những tu sĩ ở đây rất lớn, có rất nhiều quầy hàng giao dịch cùng tồn tại cùng với Ngũ Bàn Sơn, dùng cho giao dịch chính là dùng Lầu các, Đỉnh, Mật thất. Nơi này chính là trung tâm Ngũ Bàn Thiên Thai bị vây bởi những đỉnh núi xung quanh, phạm vi rộng lớn ước chừng mấy dặm giống như một cái thiên thai.
Tên Ngũ Bàn Thiên Thai chính bởi vậy mà có.
- Không cho phép ai tiếp tục ở lại toàn bộ thối lui đi.
Bắt đầu từ hôm nay, Ngũ Bàn Thiên Thai sẽ không còn tồn tại nữaDương Phàm hạ xuống trên đỉnh bình thai thanh âm vô tình lạnh nhạt vang vọng khắp toàn trường.
- Các hạ cũng quá phận đó, Ngũ Bàn Sơn là phường thị giao dịch lớn nhất trong phạm vi ngàn dặm này, há có thể vì một câu nói của ngươi mà đuổi tất cả mọi người chúng ta.
Một gã trung niên mặc hoàng bào nói.
Dương Phàm đưa mắt thoáng nhìn qua đúng là một trong số ít Kim Đan bậc cao trên thiên thai này. Theo hắn lên tiếng, lại có mấv vị Kim Đan bậc cao lục tục đứng ra.
- Chẳng lẽ các hạ muốn dựa vào thực lực bản thân đối địch với hơn một ngàn cường giả trên thiên thai? Đạo hữu tốt nhất hãy suy nghĩ một chút hậu quả của sự cuồng ngạo.
Một lão già tóc bạc thản nhiên nói. Sau khi bọn họ vừa nói ra những lời này, chúng tu sĩ trẽn Ngũ Bàn Thiên Thai trong lòng hơi ổn định. Trên Ngũ Bàn Thiên Thai này cũng thường có cường giả bậc cao đến giao dịch không chấp nhận được ngoại nhân cuồng vọng làm càn.
- Ha ha ha! Các ngươi thực không muốn đi sao?
Dương Phàm vẻ mặt ý cười sắc mặt bỗng nhiên phát lạnh.
"
Ầm ầm"
Toàn bộ mái nhà trên núi đều run lên giống như động đất diễn ra vậy. Đồng thời với đó một cỗ lực lượng khủng bố hùng hậu từ trong đại địa dưới chân truyền đến.
Oanh ầm ầm
Mọi người chỉ cảm thấy mặt đất mình đang đứng bất ổn, đại địa dưới chân tùy thời sắp sửa sụp đổ, khiến cho người ta một loại ảo giác chân đạp phải vực sâu vạn trượng.
"
Hưu hưu hưu"
Chúng tu sĩ biến sắc dưới lực lượng thiên nhiên của trời đất uy áp bị dọa cho hồn phi phách tán đều bay khỏi thiên thai hướng về không trung rời đi. Dương Phàm nhắm hai mắt lại. Sinh Mệnh Lục Chủng lục ý dạt dào nơi Hồn Căn phía dưới lóe ra lưu quang mông lung mờ ảo tiến vào trong đại địa. Cảm quan của hắn dung hợp cùng với đại địa dưới chân. Giờ khắc này, khắp đại địa dường như trở thành một bộ phận thân thể hắn vậy.
"
Ầm"
Dương Phàm dậm chân, toàn bộ ngọn núi khổng lồ trong phạm vi mười dặm đều kịch liệt chấn động. Trong toàn khu vực bụi mù nổi lên bốn phía, khí thế cường đại đó kinh hãi thế tục. Chim muông muôn thú bỏ chạy tứ tán hoảng sợ không hiểu.
- Người này sợ rằng đã là Nguyên Anh bậc cao rồi. chạy mau!
Mấy tên Kim Đan vừa rồi còn ra vẻ không ai bì nổi mặt sợ không còn chút máu chạy nhanh còn hơn thỏ. Mấy tên bậc cao vừa chạy trốn, những tu sĩ bậc thấp còn lại lúc này mới phản ứng lại. cả đám như đàn ong vỡ tổ bỏ chạy trối chết. Uy lực một cước của Dương Phàm chấn nhiếp núi sông khiến cho hơn một ngàn cường giả bị dọa sợ bỏ chạv toàn bộ. Trên Thiên Hành Chu Dương Lỗi và Sở Thu Nhiên thần tình khiếp sợ, những tiếng âm vang truyền tới trong tai phía dưới bụi mù nổi lên khắp nơi trong lòng dâng lên một cỗ kinh hãi. Đây thật sự là lực lượng mà con người có thể nắm giữ sao? Bọn họ ngây ngốc tại chỗ há lớn miệng nhìn.
"
Oanh ầm ầm"
Trên đỉnh Thiên Thai tính cả toàn bộ dãy núi đồ sộ kia đều đồng loạt rung động. Dương Phàm nhắm nghiền hai mắt dường như trở thành một bộ phận của dãy núi, trở thành một thần linh không thể chiến thắng.
"
Dung thông đại địa! Đây chính là Diễn Căn Kỳ"
Dương Phàm lẳng lặng thể ngộ cỗ lực lượng rộng lớn lại không thiếu hùng hậu này bộc phát. Nhưng mà hiện tại cảnh giới của hắn chỉ là Diễn Căn sơ kỳ, chỉ có thể dung hợp một bộ phận rất nhỏ lực lượng đại địa. Khiến cho đại địa dãy núi run rẩy lay động, với uy thế cuồn cuộn mênh mông chấn nhiếp sinh linh tứ phía đây là cực hạn mà giai đoạn hiện tại Dương Phàm có thể làm được.
"
Nếu ta có thể tiến vào Diễn Căn hậu kỳ, vậy chỉ cần một ý niệm là có thể sơn băng liệt địa đập nát núi sông, lực lượng gần như hùng hậu vô hạn"
Dương Phàm mở lớn hai mắt trong đó một tia hiểu ra và chờ mong. Từ Uẩn Chủng Kỳ đến suy diễn ra Diễn Căn Kỳ hắn đã thành công bước vào đại viên mãn, về phần Diễn Căn trung kỳ. Diễn Căn hậu kỳ trong lòng Dương Phàm đã có một suy nghĩ cơ bản. Diễn Căn Kỳ là dung thông đại địa như vậy sau khi bước vào cảnh giới Diễn Căn Kỳ cao hơn diễn biến kế tiếp dường như sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Ngay khi Dương Phàm đang lẳng lặng thể ngộ lực lượng Diễn Căn Kỳ cũng dự đoán về cảnh giới cao hơn sau này, một đạo tiếng rống giận rít gào truyền tới.
- Dừng tay!
Ba cỗ khí thế cường đại từ trong dãy núi ở ngoài mấy dặm truyền tới.
"
Hưu hưu hưu"
Ba đạo nhân ảnh phẫn nộ rống lên một tiếng, bay đến trước mắt tốc độ vô cùng nhanh. Dãy núi dưới chân Dương Phàm khôi phục yên tĩnh ánh mắt quét nhìn về phía ba người này như cười như không nói:
- Các ngươi tới dường như có chút chậm đó.

Tiên Hồng Lộ - Chương #452


Báo Lỗi Truyện
Chương 452/810